Ánh sáng phương Bắc (Tập 2) - Phần II - Chương 17 - Phần 1
Chương 17:
Những phù thuỷ
Lyra rên rỉ
và run lên một cách vô thức, như thể cô vừa được vớt lên từ mặt nước lạnh giá
đến nỗi trái tim cô gần như đóng băng. Pantalaimon nằm áp vào da thịt cô, phía
trong lớp áo, nhưng vẫn để ý bà Coulter đang pha thứ nước gì đó, và theo sát
con khỉ vàng với những móng vuốt cứng nhọn hối hả vuốt khắp người Lyra, lần
xung quanh bụng cô chỗ đeo chiếc túi với các thứ bên trong.
“Ngồi lên
nào, cưng, và uống thứ này đi.” Bà Coulter nói, cánh tay dịu dàng của bà luồn
quanh lưng Lyra đỡ cô ngồi dậy.
Lyra nghiến
răng lại nhưng lập tức thư giãn khi Pantalaimon dùng ý nghĩ nói với cô: chúng
ta sẽ chỉ an toàn cho đến khi vẫn còn giả vờ. Cô mở mắt và nhận thấy nó vẫn còn
ngấn nước, cô khóc thổn thức trước sự ngạc nhiên và xấu hổ của mình.
Bà Coulter
xuýt xoa an ủi và đặt cốc nước vào tay con khỉ trong khi lau mắt cho Lyra bằng
chiếc khăn tay sức nước hoa.
“Hãy khóc
thoả thích, bé yêu,” giọng nói êm dịu cất lên, Lyra quyết tâm dừng lại ngay khi
cô có thể. Cô cố cầm nước mắt và cắn chặt hai môi lại, cô ghìm nén tiếng thổn
thức vẫn đang làm ngực cô phập phồng lên xuống.
Pantalaimon
lại tiếp tục: hãy đánh lừa họ, hãy đánh lừa họ. Nó biến thành con chuột, bò
khỏi tay Lyra để khẽ đánh hơi vào cốc đồ uống con khỉ đang bê. Nó không có độc:
một cốc nước hãm hoa cúc La Mã, ngoài ra không có gì khác. Nó bò trở lại vai
Lyra, thì thầm: “Uống đi.”
Cô ngồi dậy
và cầm cốc đồ uống nóng bằng cả hai tay, vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa thổi cho
nguội. Cô nhìn xuống. Cô cần phải giả bộ cứng rắn hơn bất cứ lúc nào trong đời
mình.
“Lyra,
cưng,” bà Coulter thì thầm, vuốt tóc cô, “ta nghĩ chúng ta đã mất cháu mãi mãi!
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cháu bị lạc phải không? Có phải người nào đó đã đưa
cháu ra khỏi căn phòng phải không?”
“Vâng,” Lyra
thì thầm.
“Ai thế,
cháu yêu?”
“Một người
đàn ông và một người đàn bà.”
“Những vị
khách trong bữa tiệc phải không?”
“Cháu nghĩ
thế, họ nói bà cần thứ gì đó ở dưới nhà và cháu đi xuống dưới rồi họ chộp lấy
cháu và đưa cháu vào một chiếc xe đỗ đâu đó. Nhưng khi họ dừng lại, cháu chạy
nhanh ra ngoài và lẩn đi khiến họ không bắt được cháu. Nhưng cháu không biết
mình đang ở đâu…”
Một cơn thổn
thức nữa làm cô khẽ rùng mình, nhưng cơn thổn thức giờ đã nhẹ nhàng hơn, và cô
có thể giả vờ, lần này cô khóc vì câu chuyện của mình.
“Rồi cháu
chỉ lang thang cố tìm đường về, rồi những tên Gà trống tây đã bắt cháu… Rồi họ
cho cháu vào một chiếc xe tải với những đứa trẻ khác và đưa đi đâu đó, một toà
nhà lớn, cháu không biết nó ở đâu.”
Mỗi giây qua
đi, với mỗi câu cô nói, cô cảm thấy chút sức mạnh đang trở lại. Giờ đây cô đang
làm vài thứ khó khăn nhưng quen thuộc và không bao giờ có thể dự đoán trước,
gọi là nói dối, cô lại cảm thấy tự chủ, cảm giác pha trộn giữa phức tạp và chế
ngự mà Chân-kế mang lại cho cô. Cô phải thật thận trọng và không nói điều gì
quá vô lý; cô phải mập mờ ở chỗ này và tạo ra những chi tiết có vẻ đáng tin cậy
ở chỗ kia; trong chừng mực nào đó, cô phải là một nghệ sĩ.
“Họ giữ cháu
trong toà nhà đó bao lâu?” Bà Coulter hỏi.
Chuyến đi
của Lyra dọc những kênh đào và thời gian ở cùng những người Gypsy đã mất hàng
tuần: cô phải tính toán thời gian đó. Cô bịa ra một chuyến đi biển đến
Trollesund cùng bọn Gà trống tây, rồi một cuộc đào tẩu, thêm những chi tiết
quan sát thấy trong thành phố, một khoảng thời gian hầu bàn chạy việc lặt vặt ở
Quán rượu Einarsson, tiếp đến là khoảng thời gian ngắn làm việc cho một gia
đình nông dân, rồi bị người Samoyed bắt và đưa đến Bolvangar.
“Và họ đã
định… đã định cắt…”
“Suỵt, cưng,
suỵt. Ta sẽ tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra”
“Nhưng tại
sao họ lại định làm như vậy? Cháu chẳng bao giờ làm việc gì xấu cả! Tất cả bọn
trẻ con đều sợ hãi trước những gì đang xảy ra ở đây, và không ai biết đó là
chuyện gì… tại sao họ lại làm như vậy, bà Coulter? Tại sao họ lại độc ác như
vậy?”
“Phải. Phải…
Cháu sẽ được an toàn, cưng của ta. Họ sẽ không bao giờ làm như vậy với cháu.
Giờ thì ta đã biết cháu đang ở đây, và cháu được an toàn, cháu sẽ không bao giờ
còn gặp nguy hiểm nữa. Sẽ không có ai làm hại cháu được đâu, Lyra thân yêu của
ta, sẽ không ai làm cháu đau được đâu.”
“Nhưng họ
làm như thế với những đứa trẻ khác! Tại sao vậy?”
“À, cháu yêu…”
“Đó là Bụi, phải không?”
“Họ nói với cháu như vậy phải không? Có phải các bác sĩ
nói thế không?”
“Bọn trẻ biết điều đó. Tất cả các đứa trẻ đều bàn tán về
nó, nhưng không người lớn nào biết cả! Họ gần như đã làm thế với cháu — bà phải
nói cho cháu biết! Bà không có quyền giữ bí mật về chuyện này nữa, không một
phút nào nữa!”
“Lyra… Lyra, Lyra. Cháu yêu, có rất nhiều khái niệm khó hiểu,
Bụi và các thứ khác nữa. Đó không phải là điều bọn trẻ cần lo lắng. Nhưng những
bác sĩ làm điều này vì lợi ích của chính những đứa trẻ, cháu yêu của ta ạ. Bụi
là thứ gì đó xấu xa, sai lầm, tội lỗi và nguy hại. Những người trưởng thành và
nhân tính của họ bị nhiễm phải Bụi sâu đến mức đã là quá muộn đối với họ. Họ
không thể được cứu giúp nữa… Nhưng chỉ cần một phẫu thuật nhanh chóng là chúng
đã được an toàn khỏi nó. Bụi sẽ không bao giờ còn bám lên người chúng nữa.
Chúng sẽ an toàn, hạnh phúc và…”
Lyra nghĩ đến Tony Makarios bé bỏng. Cô đột ngột nhoài
người về phía trước và nôn ọe. Bà Coulter lùi lại phía sau.
“Cháu ổn chứ, cưng? Hãy vào phòng tắm…”
Lyra cố nuốt vào và dụi mắt.
“Bà không cần thiết phải làm thế với chúng cháu,” cô nói.
“Bà có thể thả chúng cháu ra. Cháu cá là Ngài Asriel sẽ không để cho bất cứ ai
làm việc đó nếu biết chuyện gì đang xảy ra. Nếu ông ấy có Bụi, bà có Bụi và ông
Hiệu trưởng Jordan cùng tất cả những người trưởng thành khác đều có
Bụi, chắc chắn nó phải tốt. Khi ra khỏi đây cháu sẽ nói cho toàn bộ những đứa
trẻ trên thế giới biết về nó. Hơn nữa, nếu việc làm này thực sự tốt đến thế, bà
nên để họ thực hiện với cháu. Đáng lẽ bà phải vui mới phải.”
Bà Coulter lắc đầu và mỉm cười một nụ cười buồn bã và
hiểu biết.
“Cưng ơi,” bà nói, “một số điều tốt vẫn làm chúng ta đau
đớn, và nó đương nhiên sẽ làm những người khác lo ngại nếu cháu lo
ngại… Nhưng điều này không có nghĩa con nhân tinh của cháu bị mang đi khỏi
cháu. Nó vẫn ở đó. Tin ta đi, nhiều người trưởng thành ở đây đã làm phẫu thuật.
Các y tá có vẻ vẫn khá là hạnh phúc, đúng vậy không?”
Lyra chớp mắt. Đột nhiên cô hiểu ra sự thờ ơ trống rỗng
thường trực của chúng, cái cách những con nhân tinh bé nhỏ của họ đi thong dong
như bị mộng du.
Cô không nói gì cả, suy nghĩ, và ngậm chặt miệng lại.
“Cưng ơi, chưa có ai từng mơ đến việc thực hiện một phẫu
thuật trên người đứa trẻ mà không thử nghiệm trước. Hàng nghìn năm nay, chưa ai
có thể mang nhân tinh của một đứa trẻ đi! Tất cả những điều xảy ra chỉ là một
vết cắt nhỏ, và rồi tất cả mọi chuyện sẽ yên ổn. Vĩnh viễn! Cháu thấy đấy, con
nhân tinh của cháu là một người bạn, một người bạn trung thành tuyệt vời khi
cháu còn nhỏ, nhưng ở độ tuổi dậy thì, độ tuổi cháu sắp trải qua, cưng ạ, những
con nhân tinh mang lại mọi ý nghĩ và cảm giác rắc rối, đó chính là cái giúp Bụi
chen vào. Một phẫu thuật nhỏ nhanh chóng trước lúc đó, cháu sẽ không còn gặp
rắc rối kiểu đó nữa. Con nhân tinh vẫn ở lại với cháu, chỉ… chỉ có điều là
không có liên hệ. Giống như một… như một con vật yêu tuyệt vời, nếu cháu thích
thế. Con vật yêu ngoan ngoãn nhất trên đời! Cháu không thích như vậy sao?”
Ôi, một kẻ nói dối độc ác nhất, ôi, điều dối trá đáng xấu
hổ nhất mà bà ta từng nói! Và thậm chí dù Lyra không biết đó là những lời dối
trá (về Tony Makarios, những con nhân tinh bị giam trong lồng) cô cũng vô cùng
căm ghét những lời nói đó. Tâm hồn yêu thương của cô, người bạn trung thành
thân thiết trong trái tim cô, bị tách ra và chỉ còn là một con vật đáng yêu
quanh quẩn quanh chân? Lyra gần như muốn nổ tung vì căm ghét, Pantalaimon đang
nằm trong tay cố biến thành con chồn pu-toa, con vật xấu xí và độc ác nhất
trong các hình thù nó từng biến ra rồi gầm gừ.
Nhưng họ không nói gì cả, Lyra ôm chặt Pantalaimon và để
bà Coulter vuốt tóc cô.
“Hãy uống nước hoa cúc La Mã của cháu đi.” Bà Coulter nhẹ
nhàng nói, “Chúng ta sẽ bảo họ chuẩn bị giường ngủ cho cháu tại đây. Không cần
thiết phải quay về ngủ chung với các bạn gái khác, khi mà giờ đây ta đã tìm lại
được người trợ lý của mình. Cô bé yêu quý của ta! Người trợ lý tốt nhất trên
đời. Cháu biết không cưng, chúng ta đã tìm cháu khắp cả London? Chúng ta
yêu cầu cảnh sát tìm kiếm tất cả các thị trấn trong vùng. Ôi, ta đã nhớ cháu
rất nhiều và ta không thể nói cho cháu hiểu ta hạnh phúc đến thế nào khi tìm
lại được cháu đâu…”
Suốt quãng thời gian đó, con khỉ vàng cứ bồn chồn không
yên. Lúc thì nó nằm trên bàn ve vẩy đuôi, lúc lại bám dính lấy bà Coulter và
kêu khe khẽ vào tai bà, lúc lại chạy vòng quanh phòng với chiếc đuôi dựng
ngược. Tất nhiên nó đã làm bại lộ sự sốt ruột của bà Coulter. Cuối cùng bà ta
không thể giữ nó được trong lòng nữa.
“Lyra, cưng,” bà ta nói, “ta nghĩ ông Hiệu
trưởng Jordan đã đưa cháu thứ gì đó trước khi cháu đi, phải vậy
không? Ông ấy đã đưa cháu chiếc Chân-kế. Rắc rối là ở chỗ, ông ta không có
quyền đưa nó cho ai cả. Nó được giao lại cho ông ấy cất giữ. Nó thực sự quá quý
giá để mang ra ngoài — cháu biết đấy, nó là một trong hai hay ba cái duy nhất
trên thế giới! Ta nghĩ ông Hiệu trưởng đưa nó cho cháu với hy vọng nó sẽ rơi
vào tay ngài Asriel. Ông ấy bảo cháu không được để ta biết, đúng không?”
Lyra mím chặt môi.
“Được, ta hiểu mà. Thôi, đừng lo, cưng, về chuyện cháu đã
không nói với ta. Như thế là cháu đã không nuốt lời hứa với bất cứ người nào.
Nhưng nghe này, cưng, nó thực sự cần được trông non cẩn thận, ta lo là nó quá
quý hiếm và dễ vỡ tới mức chúng ta không thể để nó chịu rủi ro lâu hơn nữa.”
“Tại sao lại không nên để ngài Asriel có được nó?” Lyra
nói, không động đậy.
“Vì điều ông ấy đang làm. Cháu biết ông ấy đã bị đưa đi
đày, vì trong đầu óc ông ta có những tư tưởng nguy hiểm và tội lỗi. Ông ấy cần
Chân-kế để hoàn thành kế hoạch của mình, nhưng tin ta đi, cưng, điều cuối cùng
bất cứ ai có thể làm là để ông ấy có được nó. Ông Hiệu
trưởng Jordan đã sai lầm một cách đáng buồn. Nhưng giờ thì cháu biết rồi
đấy, sẽ tốt hơn nếu để ta giữ nó, phải không nào? Nó sẽ giúp cháu thoát khỏi
những rắc rối khi mang nó đi khắp mọi nơi, và lúc nào cũng canh cánh lo cách
trông giữ nó. Chắc nó phải là một gánh nặng lớn, không hiểu một thứ cổ lỗ ngớ
ngẩn như thế lại có tác dụng với…”
Lyra tự hỏi không hiểu sao cô từng có lúc thấy người phụ
nữ này là thú vị và thông minh.
“Vì thế nếu bây giờ cháu đang giữ nó, cháu yêu ạ, sẽ thực
sự tốt hơn nếu cho cháu nếu để ta giữ nó. Nó ở trong chiếc túi quanh bụng cháu,
phải không? Ừ, làm thế là thông minh đấy, khi giấu nó đi như thế…”
Bà ta luồn tay quanh váy Lyra và tháo chiếc túi vải dầu
cứng đơ ra. Lyra vô cùng căng thẳng. Con khỉ vàng đang nằm ở cuối giường, run
lên vì hồi hộp, hai bàn tay màu đen cho lên mồm. Bà Coulter rút chiếc bao lưng
ra khỏi người Lyra và mở ra. Bà ta đang thở gấp. Bà ta mang cái gối bọc vải
nhung và tháo ra, thấy chiếc hộp thiếc nhỏ Iorek Byrnison đã làm.
Pantalaimon biến lại thành con mèo, nó căng thẳng đến mức
không thể nhảy lên được. Lyra đưa chân ra xa khỏi bà Coulter đặt chân xuống sàn
nhà để có thể chạy đi khi có cơ hội.
“Cái gì thế này?” Bà Coulter hỏi, có vẻ rất thích thú.
“Một chiếc hộp cũ trông buồn cười quá! Cháu cho nó vào trong này để giữ cho nó
an toàn phải không, cưng? Cả những thứ rong rêu này nữa… cháu đã rất cẩn thận,
đúng không? Một chiếc hộp nữa, bên trong cái hộp kia! Hàn kín lại nữa! Ai làm
vậy, cưng?”
Bà ta quá sốt ruột muốn mở ra nên không đợi câu trả lời.
Bà ta có một con dao trong túi xách tay có kèm theo rất nhiều công dụng khác,
bà ta kéo ra một lưỡi dao và cắm nó vào nắp hộp.
Ngay lập tức tiếng vù vù tràn ngập căn phòng.
Lyra và Pantalaimon ôm nhau đứng yên. Bà Coulter, luống
cuống, tò mò, kéo mạnh nắp hộp, con khỉ vàng cúi người gần hơn để nhìn.
Rồi trong khoảnh khắc bóng đen của sinh vật do thám lao
ra khỏi chiếc hộp, đâm mạnh vào mặt con khỉ.
Họ hét lên, giật người về phía sau, và tất nhiên việc này
cũng làm bà Coulter bị đau. Bà ta hét lên đau đớn, hoảng sợ cùng con khỉ, rồi
con quỷ nhỏ lao vào bà ta, leo lên ngực, cổ họng rồi lên mặt.
Lyra không chần chừ một giây. Pantalaimon nhảy ra cửa
chính, Lyra theo phía sau, cô mở tung cửa và chạy nhanh hơn bất cứ lúc nào
trong đời trước đây.
“Chuông báo cháy!” Pantalaimon kêu rít lên và bay lượn
trên đầu cô.
Cô nhìn thấy một cái nút ở góc đường tiếp theo, đập vỡ
lớp kính bảo vệ bên ngoài bằng một nắm đấm. Cô tiếp tục chạy, hướng về phía các
ký túc xá, phá tung một chuông báo khác và mọi người bắt đầu chạy ra các hành
lang, nhìn trước nhìn sau tìm chỗ cháy.
Lúc này cô đã ở gần nhà bếp. Pantalaimon truyền vào đầu
cô một ý nghĩ, và cô lao đi. Một lúc sau cô đã bật tất cả vòi gas và bật một
que diêm ném vào chiếc đèn gần nhất. Rồi cô giật một túi bột mì trên giá và ném
mạnh nó vào cạnh bàn làm chiếc túi vỡ toạc ra, lấp đầy không khí thứ bột trắng,
vì cô nghe nói bột mì sẽ gây nổ khi để cạnh lửa.
Cô chạy ra ngoài thật nhanh về ký túc xá của mình. Các
hành lang đã chật ních người: những đứa trẻ chạy ngược chạy xuôi, đầy phấn
khích, vì từ “trốn thoát” đã được truyền đi. Đứa trẻ lớn tuổi nhất đang đến nhà
kho nơi quần áo được cất giữ và đưa những đứa nhỏ hơn đi cùng. Người lớn đang
cố gắng mọi cách điều khiển, không ai trong số họ hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người ta la hét, xô đẩy, kêu gào, chen lấn khắp mọi nơi.
Lyra và Pantalaimon luồn qua đám người như những con cá,
hướng về phía ký túc xá, và vừa lúc họ đến được đó, một tiếng nổ vang lên ở
phía sau làm rung chuyển cả toà nhà.
Những cô gái khác đã chạy ra ngoài, căn phòng trống trơn.
Lyra đẩy chiếc tủ két vào góc phòng, nhảy lên, lôi đống quần áo ra khỏi trần nhà,
kiểm tra chiếc Chân-kế. Nó vẫn còn ở đó. Cô nhanh chóng khoác áo ấm lên người,
đội mũ chùm lên đầu, rồi Pantalaimon, biến thành một con vẹt đậu trước cửa,
gọi:
“Được rồi đấy!”
Cô chạy ra ngoài. Thật nhanh chóng có một đám trẻ đã tìm
thấy áo ấm đang chạy qua hành lang ra cửa chính, cô hoà vào đó, mồ hôi túa ra,
trái tim cô đập thình thịch, cô hiểu rằng mình phải trốn thoát hoặc là chết.
Đường đi đã tắc nghẽn. Ngọn lửa trong gian bếp lan ra
nhanh chóng, khí gas hay bột mì, hay một thứ gì đó đã làm một mảng trần sụp
xuống. Người ta đang trèo lên những thanh chống cong queo và xà nhà để ra được
không gian lạnh cắt da cắt thịt. Mùi gas rất nặng. Có một tiếng nổ khác vang
lên, to hơn và gần hơn tiếng nổ trước. Luồng hơi toả ra từ vụ nổ làm nhiều
người ngã ra, tiếng kêu hãi hùng và đau đớn vang lên khắp mọi nơi.
Lyra cố gắng lao lên, Pantalaimon kêu: “Lối này! Lối
này!” giữa những tiếng kêu gào và run rẩy của đám nhân tinh. Cô lao mình qua
đám lộn xộn. Không khí cô đang hít thở như đông cứng lại, cô hy vọng những đứa
trẻ khác có thể xoay sở để tìm được áo mặc ngoài trời của mình. Sẽ là đáng tiếc
nếu chạy trốn khỏi trạm chỉ để chết vì lạnh giá.
Giờ thì lửa đã cháy rất to. Khi chạy ra ngoài dưới bầu
trời đêm cô có thể nhìn thấy ngọn lửa đang liếm thành một lỗ lớn bên cạnh toà
nhà. Một đám trẻ con và người lớn đang đứng ở lối vào chính, nhưng lúc này cả
trẻ con và người lớn đều sợ hãi hơn rất nhiều.
“Roger! Roger!” Lyra gọi, Pantalaimon, với đôi mắt tinh
tường như một con cú, hét lên báo nó đã tìm thấy cậu.
Một thoáng sau chúng đã tìm thấy nhau.
“Hãy nói tất cả các bạn ấy đi theo mình!” Lyra hét vào
tai cậu.
“Các bạn ấy sẽ không nghe đâu, tất cả đều đang rất hốt
hoảng…”
“Hãy nói với các bạn ấy họ đã làm gì với những đứa trẻ đã
biến mất! Họ tách nhân tinh ra bằng một lưỡi dao lớn! Hãy nói điều cậu nhìn
thấy chiều nay… tất cả các con nhân tinh đã được thả ra! Hãy nói cho họ biết
điều gì sẽ xảy ra nếu không chạy ra khỏi đây!”
Roger há hốc mồm, hoảng sợ, nhưng rồi cậu thu hết can đảm
và chạy đến nhóm những đứa trẻ đang bối rối gần nhất. Lyra cũng làm thế. Khi
thông tin được truyền đi, một số đứa trẻ hét lên và ôm chặt lấy nhân tinh đầy
sợ hãi.
“Đi cùng
mình!” Lyra kêu to. “Có một đội giải cứu đang đến! Chúng ta cần phải ra khỏi
khu nhà này! Nào, chạy đi!”
Bọn trẻ nghe
lời cô, chạy theo sau, luồn qua hàng rào đại lộ có nhiều cột đèn, giầy ống của
chúng kêu lộp cộp và rin rít trên nền đất tuyết lèn chặt.
Phía sau họ,
người lớn đang la hét, có một tiếng nổ ầm ầm, tiếng đổ sụp và một phần toà nhà
đổ xuống. Những tia lửa vụt lên trong không khí, những ngọn lửa bùng lên với
những âm thanh như tiếng xé vải; nhưng từ trong đó vang lên một âm thanh khác,
khủng khiếp đến chết người. Lyra chưa từng nghe thấy âm thanh đó bao giờ, nhưng
cô lập tức hiểu ra: đó là tiếng hú của những con nhân tinh chó sói của đội bảo
vệ người Tartar. Cô cảm thấy bủn rủn chân tay, nhiều đứa trẻ hoảng hốt vấp ngã
rồi dừng lại, vì người Tartar bảo vệ đầu tiên với những bước chân sải dài thoăn
thoắt đã xuất hiện, khẩu súng trường đã sẵn sàng, với cái bóng màu xám của con
nhân tinh khoẻ mạnh chạy bên cạnh.
Rồi một
người nữa, một người nữa. Họ đều mặc áo giáp có đệm bên trong, họ không có mắt,
hay ít nhất người ta không thể thấy con mắt nào phía sao những chiếc mũ sắt của
họ. Những con mắt duy nhất có thể nhìn thấy là những đầu nòng súng trường tròn
đen ngòm và những đôi mắt màu vàng rực sáng trên những cái mõm đang chảy nước
ròng ròng của bọn sói.
Lyra luống
cuống. Cô chưa từng lường trước những con chó sói này đáng sợ đến mức nào, giờ
thì cô đã biết được việc những người Bolvangar dễ dàng vi phạm điều cấm kỵ
không chạm vào nhân tinh của người khác đến mức nào, người cô run lên khi nghĩ
đến những chiếc răng nanh kia cắm vào da thịt cô…
Đội quân
Tartar chạy đến tạo thành một hàng ngang chắn giữa lối ra chính và đại lộ nhiều
cột đèn, những con nhân tinh ở bên cạnh trật tự và có kỷ luật như vốn có. Một
phút sau có thêm hàng thứ hai, có thêm những người khác đang đến, và nhiều
người khác phía sau họ. Lyra nghĩ với nỗi thất vọng tràn trề: bọn trẻ con không
thể đánh lại những chiến binh. Đây không giống như trận chiến tại mấy Mỏ Đất
sét ở Oxford, ném những cục bùn vào những lò đốt gạch của đám trẻ con.
Hay có lẽ là giống! Cô nhớ đến cảnh mình ném những nắm
đất sét vào khuôn mặt to bè đang hướng về mình của cậu bé con nhà đốt lò gạch.
Cậu ta phải dừng lại để dụi mắt, rồi những đứa trẻ thành phố nhào vào cậu ta.
Lúc đó cô đang đứng trên một đống bùn. Giờ đây cô đang
đứng trên tuyết.
Giống như cô đã làm chiều hôm đó, nhưng giờ thì dứt khoác
và mạnh mẽ hơn, cô chụm hai tay lại vốc một vốc tuyết to và ném vào mặt người
chiến binh ở gần mình nhất.
“Ném vào mắt họ đi!” Cô gào lên, bốc một nắm tuyết nữa.
Những đứa trẻ khác làm theo, nhân tinh của ai đó có sáng
kiến bay thật nhanh bên cạnh những quả cầu tuyết và thúc thẳng vào khe hở của
đôi mắt — rồi tất cả các con nhân tinh cũng hùa vào, một lúc sau những người
Tartar đã bắt đầu nhảy như choi choi bực tức chửi rủa và cố gạt mấy nắm tuyết
bị nén lại khỏi khoảng trống hẹp phía trước mắt mình.
“Nhanh lên!” Lyra hét và lao mình vào cánh cổng dẫn ra
đại lộ nhiều cột đèn.
Bọn trẻ nối thành dòng phía sau cô, tất cả mọi người, lẩn
tránh những cái mõm đang đớp của lũ chó sói và chạy nhanh hết mức có thể xuống
đại lộ dẫn ra vùng không gian tối đen mênh mang đang mời gọi phía trước.
Một tiếng hét chói tai phía sau vang lên khi một sĩ quan
hô to ra lệnh, rồi sau đó một vệt sáng từ khẩu súng trường vang lên ngay lập
tức, rồi một tiếng hét khác, rồi tất cả chìm vào im lặng nặng nề, chỉ có tiếng
bước chân và hơi thở hổn hển của bọn trẻ chạy trốn.
Họ đang ngắm bắn. Họ sẽ không bắn trượt.
Nhưng trước khi họ kịp nồ súng. một tiếng nấc nghẹn ngào
vang lên từ một trong những người Tartar, rồi một tiếng hét ngạc nhiên vang lên
từ những người khác.
Lyra ngừng chân và quay lại nhìn người đàn ông nằm trên
nền tuyết, một mũi tên có chùm lông màu xám cắm trên lưng. Anh ta đang quằn
quại, co giật và ho ra máu, những người còn lại đang nhìn ngó xung quanh xem ai
là người bắn tên, nhưng chẳng ai nhìn thấy xạ thủ cả.
Tiếp đến một mũi tên khác bắn xuống từ trên bầu trời, cắm
vào đầu một người đàn ông. Anh ta ngã xuống ngay lập tức. Với một tiếng hét của
người sĩ quan, tất cả đồng loạt nhìn lên trời.
“Các phủ thuỷ!” Pantalaimon nói.
Họ đây rồi: những bóng hình màu đen thanh nhã bay lượn
trên cao, với những tiếng vun vút và tiếng rít của không khí khi lọt qua những
cành thông mây họ cưỡi. Khi Lyra quan sát, một người lượn thấp xuống và bắn một
mũi tên: lại một người đàn ông nữa ngã xuống.
Rồi tất cả đám người Tartar hướng súng trường lên và nổ
súng vào bóng tối, không nhắm vào gì cả, vào những bóng người, vào những đám
mây, và ngày càng nhiều những mũi tên đổ xuống đầu họ.
Nhưng người sĩ quan phụ trách nhận thấy hầu hết bọn trẻ
đã thoát ra ngoài, lệnh cho một nhóm người đuổi theo. Vài đứa trẻ hét lên, và
thêm nhiều tiếng thét nữa, chúng không tiến lên phía trước nữa và quay lại
hoảng loạn và sợ hãi trước một bóng hình khổng lồ đang lao về phía chúng trong
bóng tối của đại lộ nhiều cột đèn.
“Iorek Byrnison!” Lyra hét lên, ngực cô như nổ tung vì
mừng rỡ.
Con gấu mặc áo giáp sắt đang làm nhiệm vụ dường như chẳng
để ý đến gì khác ngoài việc giữ cho mình thăng bằng. Nó lướt qua Lyra nhanh như
một chiếc bóng và lao vào những người Tartar, những chiến binh đang chạy tán
loạn, những con nhân tinh, súng trường và tất cả bọn họ. Rồi nó dừng lại, lắc
lắc với sức mạnh dẻo dai và vung ra hai nắm đấm vào người lính canh gần nhất.
Một con nhân tinh chó sói lao vào nó: nó quật con chó sói
vào không trung, con sói rít và hú lên trước khi biến mất. Chủ của nó chết ngay
lập tức.
Người sĩ quan Tartar, đối mặt với hai sự tấn công, không
hề nao núng. Một tiếng hét dài ra lệnh, toán người chia ra làm đôi. một chống
chọi với các phù thuỷ, phần lớn hơn tấn công con gấu. Toán quân của ông ta dũng
cảm đến kỳ lạ. Họ quỳ xuống theo từng nhóm bốn người và nổ súng như thể đang
trong sân tập bắn, không lùi lấy một phân khi những nắm đấm mạnh mẽ của Iorek
lao đến phía họ. Chỉ một khoảnh khắc sau họ đã chết.
Iorek tiếp tục tấn công, nó quay sang một phía, đập, gào
thét, giẫm đạp trong khi những viên đạn vẫn lao vào nó như mộ đàn ruồi, không
có một chút tác dụng nào. Lyra thúc bọn trẻ tiếp tục chạy vào vùng tối phía
dưới những cột đèn, chúng cần phải chạy thoát, vì sự nguy hiểm đến từ những
người Tartar, nhưng ghê gớm hơn nữa là sự nguy hiểm đến từ những người lớn ở
Bolvangar.

