Thời gian tươi đẹp (Tập 2) - Chương 45 phần 1

Chương 45

Trên cõi đời này luôn
tồn tại tình trạng người này vui, người kia buồn. Hôm nay làm vua, ngày mai
cũng có thể thành giặc.

Theo đà Lâm Thiển trở
về bên Lệ Trí Thành, công ti Khuynh Thành gia nhập liên minh ngành nghề do Ái
Đạt dẫn đầu, cục diện của cuộc chiến giữa doanh nghiệp trong và ngoài nước càng
trở nên rõ ràng hơn.

Sáng ngày thứ hai.

Trụ sở DG Trung Quốc
hôm nay như chìm trong bầu không khí ngột ngạt đè nén. Charles chính là trung
tâm của bầu không khí này. Cửa văn phòng của anh ta khép chặt. Thỉnh thoảng,
nhân viên ở bên ngoài nhìn thấy gương mặt sầm sì của anh ta qua cửa sổ lá sách.

Mấy ngày vừa qua, khá
nhiều nhân viên của DG Trung Quốc đã nộp đơn từ chức, các khu vực và cửa hàng
vẫn tiếp tục rơi vào tình trạng khó khăn.

Cái gọi là thị trường
sụp đổ toàn diện đại khái diễn ra ngay trước mắt, có thể là hôm nay hoặc ngày
mai, không biết vào thời điểm nào.

Những ngày này, Trần
Tranh luôn ở trong trạng thái lơ mơ. Anh ta là người càng gặp áp lực lớn sẽ
càng buông thả bản thân. Ban ngày giải quyết xong công việc nhức đầu, buổi tối
anh ta chơi thâu đêm suốt sáng ở quán bar hay hộp đêm.

Nhưng càng phóng túng,
Trần Tranh lại càng cảm thấy trống rỗng. Anh ta bỗng nghĩ đến chuyện trả thù
Lâm Thiển và Lệ Trí Thành.

Lẫn lộn trong xã hội
bao nhiêu năm, anh ta cũng quen biết vài thành phần thuộc giới xã hội đen. Nếu
thuê người bắt cóc Lâm Thiển, cho cô ta và Lệ Trí Thành một bài học hoặc thậm
chí cho cô ta biến mất... Lệ Trí Thành cũng chưa chắc nắm được điểm yếu của anh
ta.

Nhưng sau đó, anh ta
sẽ ra sao?

Về phần Lâm Thiển...
Trần Tranh bất ngờ phát hiện, dù cô cho DG Trung Quốc một cú đấm tàn nhẫn ngay
trước mặt giới truyền thông nhưng trong lòng anh ta vẫn không hận cô. Đây là
một cảm giác kì lạ, từ khi DG Trung Quốc bắt đầu suy sụp, Trần Tranh luôn trong
tình trạng lơ lửng, như đứng ngoài tất cả. Thật ra trước sự thất bại của DG
Trung Quốc, anh ta cũng có đau, nhưng không phải là nỗi đau cắt da cắt thịt.

Dẫu sao, cục diện bây
giờ cũng cần có một kết thúc.

Trần Tranh đẩy cửa
phòng làm việc của Charles, miệng mỉm cười: “Good morn­ing.”

Charles ngược lại
không cười nổi. Công ti mẹ ở bên Mĩ cho biết, họ vô cùng thất vọng về anh ta.
Bây giờ anh ta không biết tương lai của mình ở đâu, nhảy sang công ti khác hay
đi quốc gia khác?

Charles có cảm giác,
kể từ khi quản lí DG Trung Quốc, anh ta luôn sống một cách bất đắc dĩ. Nhưng
anh ta không tìm ra nguyên nhân tại sao lại như vậy?

“Ben.” Vào thời khắc
này, anh ta chợt có cảm giác ‘đồng bệnh tương lân’ với Trần Tranh: “Đợi quý này
kết thúc, có lẽ hai chúng ta phải tự nhận trách nhiệm và từ chức.”

Trần Tranh lặng thinh.

Đúng lúc này, một cấp
dưới cầm tập văn bản hớt hải lao vào văn phòng, thậm chí quên gõ cửa. Anh ta
cất giọng hoảng hốt: “Charles, xảy ra chuyện lớn rồi.” Nói xong, anh ta đưa đơn
khởi kiện của luật sư đến trước mặt hai vị sếp.

Charles cầm xem, tức
thì liền biến sắc.

Đó là một đơn khởi
kiện của một doanh nghiệp đối với DG Trung Quốc. Tên doanh nghiệp này hơi quen
quen nhưng Charles nhất thời nghĩ không ra.

Nhưng khi đọc kĩ nội
dung khởi kiện, anh ta lập tức nhớ ra doanh nghiệp đó.

Bọn họ tố cáo DG Trung
Quốc bán một lô hàng túi xách thông thường chất lượng kém cho bọn họ nửa năm
trước. Bây giờ thông qua luật sư, bọn họ yêu cầu bồi thường thiệt hại với khoản
tiền rất lớn.

“Chẳng phải anh nói
đây là doanh nghiệp nông dân, không quan tâm đến chất lượng hay sao?” Charles gầm lên, anh ta tức đến mức tay run run.

Cấp dưới ở bên cạnh lắc đầu: “Không, Charles. Mặc dù đại diện
pháp nhân của công ti đó là người Trung Quốc nhưng người Itali cũng có cổ phần.
Sự việc này liên quan đến đầu tư nước ngoài, bọn họ cho biết sẽ xuất khẩu lô
hàng này sang châu Âu. Sản phẩm kém chất lượng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến
danh tiếng công ti bọn họ...”

Đúng lúc này, nhân viên pháp vụ đi vào, lập tức tiếp lời:
“Không, kể cả ra tòa đối phương cũng không thắng nổi, rõ ràng hợp đồng giấy
trắng mực đen...”

Charles đột nhiên kêu “A” một tiếng, hai tay vò tóc, sau đó
quay người đi khỏi văn phòng, mặc kệ Trần Tranh và cấp dưới.

Trần Tranh dõi mắt vào tờ đơn kiện rơi dưới đất, đột nhiên
bật cười.

Dần dần, nụ cười của anh ta biến thành nụ cười cay đắng.

Tới lúc này, vụ kiện thắng hay thua không còn quan trọng nữa.
Anh ta có thể tưởng tượng, một khi tin tức về vụ kiện lan truyền khắp ngành túi
xách và cả nước, từ nay về sau, anh ta và Charles sẽ không còn chỗ đứng trong
ngành, thậm chí cả trên thương trường.

Anh ta và Charles đã bị dồn vào đường cùng.

Lệ Trí Thành nắm giữ lá bài đó từ đầu đến giờ, cuối cùng cũng
ngả bài một cách vô tình.

Thời gi­an gần đây, Ninh Duy Khải hết sức thoải mái dễ chịu.

Sau bao sóng gió, Tân Bảo Thụy lại trở về bàn tay của anh ta.
Hơn nữa lần này, anh ta trở thành chủ nhân thật sự của công ti. Ninh Duy Khải
nghĩ, có lẽ anh ta sắp bước vào đỉnh cao mới trong cuộc đời.

Tất nhiên, Ninh Duy Khải còn có thể tiến xa hơn, bởi vì anh
ta và tên “kì tài quái thai” Lệ Trí Thành đã từ địch trở thành bạn. Với phong
độ của hai người, sau này chắc sẽ “nước sông không phạm nước giếng.”

Do đó, con đường phía trước của Ninh Duy Khải sẽ chẳng còn sự
cản trở nào.

Mặc dù bây giờ Tân Bảo Thụy tương đối sa sút nhưng bất cứ ai
nhìn con cái của mình, dù xấu hay tốt cũng đều yêu thích. Ninh Duy Khải không
hề bận tâm đến tình trạng hiện tại. Ngược lại, anh ta gọi từng nhân viên cốt
cán tới văn phòng, khích lệ cổ vũ bọn họ. Thái độ này đã ảnh hưởng đến nhiều
người, nói đúng hơn toàn bộ doanh nghiệp. Thêm vào đó, việc DG Trung Quốc “gãy
cánh” càng khiến mọi người cảm thấy, Tân Bảo Thụy đang từng bước trở lại thời kì
huy hoàng.

Tuy nhiên, Ninh Duy Khải cũng không phải không gặp chuyện
phiền não.

Ví dụ, sáng sớm hôm nay, anh ta nhận được điện thoại của thư kí
chủ tịch Chúc thị.

Chủ tịch Chúc thị tất nhiên là ông già họ Chúc, người đứng
đầu tập đoàn Chúc thị, cũng là bố vợ của Ninh Duy Khải.

Ninh Duy Khải cũng không từ chối, mỉm cười nhận lời rồi đến
ngôi nhà lớn của Chúc thị ngay.

Bây giờ là mùa xuân, trăm hoa đua nở. Chủ tịch Chúc Bác Văn
gần như không còn nhúng tay vào việc của tập đoàn, ông ta ngồi trên cái ghế
trong vườn nhà, mỉm cười gật đầu với con rể.

Hai anh em họ Chúc đều không thấy bóng dáng.

Từ trước đến nay, Ninh Duy Khải chưa bao giờ tự nhận là người
bao dung độ lượng. Bây giờ bọn họ không có mặt, anh ta vô cùng sảng khoái.

Ninh Duy Khải rót trà cho bố vợ, hai người trò chuyện vài
câu.

Bọn họ trao đổi về tình hình gần đây của ngành túi xách, cũng
nói về kế hoạch khôi phục Tân Bảo Thụy trong tương lai. Sắc mặt của hai người
hoàn toàn bình thường, tựa hồ họ vẫn là bố vợ và con rể hợp cạ như một năm
trước.

Cuối cùng, Chúc Bác Văn chuyển đề tài: “Duy Khải, khi nào
tình hình Tân Bảo Thụy ổn định, anh hãy gia nhập hội đồng quản trị. Hàm Dư
không hiểu gì về những chuyện này, anh hãy làm thay con bé.”

Ninh Duy Khải hơi ngẩn người.

Hội đồng quản trị mà Chúc Bác Văn vừa nhắc tới, tất nhiên là
Hội đồng quản trị của tập đoàn Chúc thị. “Làm thay Chúc Hàm Dư,” có nghĩa anh
ta và cô sẽ cùng hưởng lợi ích của cổ đông.

Đây từng là ước mơ của Ninh Duy Khải trong quá khứ. Anh ta
đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.

Hành động này của bố vợ nhằm mục đích trói chặt anh ta vào
Chúc Hàm Dư, hay là trói anh ta vào tập đoàn Chúc thị? Lấy cổ phần của Chúc thị
làm mồi nhử, thử hỏi có người đàn ông nào không động lòng?

Như nhìn thấu tâm tư của Ninh Duy Khải, Chúc Bác Văn cất
giọng bình thản: “Hàm Dư là con gái mà tôi yêu thương nhất. Tôi hi vọng nó sống
hạnh phúc cả đời.”

Ninh Duy Khải trầm mặc hồi lâu, Chúc Bác Văn nhẫn nại chờ đợi
quyết định của con rể.

Cuối cùng anh ta ngẩng đầu, cất giọng ôn hòa với bố vợ: “Cấm
ơn bố, nhưng con chỉ muốn tập trung vào việc quản lí Tân Bảo Thụy.”

Rời khỏi nhà họ Chúc, Ninh Duy Khải huýt sáo trên suốt quãng
đường về, cho thấy tâm trạng rất tốt. Nguyên Tuấn đang lái xe ở phía trước cười
hỏi: “Chủ tịch, có chuyện vui sao?”

Ninh Duy Khải mỉm cười, không trả lời.

Từ chối cổ phần trị giá cả trăm triệu cũng được coi là chuyện
vui?

Nghĩ đến cổ phần của Chúc thị, lại nhớ tới Chúc Hàm Dư ở nhà,
Ninh Duy Khải lên tiếng: “Đi chợ hoa quả mua ít măng cụt.”

“Vâng.” Nguyên Tuấn trả lời dứt khoát, trong lòng rất phấn
khởi.

Nói thế nào nhỉ, anh có cảm giác như quay về thời gi­an trước
đây. Măng cụt là loại quả Chúc Hàm Dư thích ăn nhất. Đường đường là một CEO,
nhưng Ninh Duy Khải vẫn thường đích thân đi chợ, chọn từng quả một cho vợ.

Nếu xét về sự yêu chiều của một người đàn ông với một người
phụ nữ, có thể nói trước kia Ninh Duy Khải chiều Chúc Hàm Dư lên tận trời cao.

Bây giờ, tất cả dường như đã quay lại như cũ.

Đúng lúc này, điện thoại của Ninh Duy Khải đổ chuông, còn là
tiếng nhạc đặc biệt do Li­dia tự cài đặt, là tiếng chuông chỉ thuộc về cô.

Nguyên Tuấn liếc Boss qua gương chiếu hậu rồi vờ như không
phát hiện ra điều bất thường.

Nhìn tên người hiện lên trên màn hình, Ninh Duy Khải trầm mặc
một lúc mới bắt máy. “Hello.”

Đầu kia truyền đến âm thanh ồn ào náo nhiệt.

Giọng nói của Li­dia không còn lanh lảnh như mọi ngày mà khàn
khàn. Tuy nhiên, cô đang cố gắng nở nụ cười tươi: “Ninh Duy Khải, anh không đến
tiễn em thật sao?”

Ninh Duy Khải im lặng vài giây rồi đánh trống lảng: “Đến châu
Âu có chuyện gì, em hãy liên lạc với bạn của tôi. Nơi cậu ta sống không xa
trường học của em, con người cậu ta cũng rất đáng tin cậy.”

Li­dia đột nhiên bật cười: “Có phải anh rất vui khi em quyết
định đi du học?”

Ninh Duy Khải bình thản trả lời: “Li­dia, đó là sự lựa chọn
của em, tôi không có quyền can thiệp.”

Li­dia cất giọng hơi nghẹn ngào: “Anh, thật ra trong lòng anh
chưa từng có em đúng không? Lúc đó chỉ là anh cảm thấy cô độc nên mới tìm niềm
vui ở em. Em đúng là rất nực cười.”

Ninh Duy Khải trầm mặc.

“Vì vậy, anh không bao giờ động vào em.” Cô gượng cười: “Em
nên hiểu điều đó từ lâu mới phải, một người đàn ông không thèm chạm vào một
người đàn bà, đến một nụ hôn cũng... chứng tỏ anh... anh chẳng để em vào mắt
phải không?”

Ninh Duy Khải tiếp tục im lặng.

“Em chưa bao giờ gặp người nào tàn nhẫn như anh.” Li­dia đột
nhiên cúp điện thoại.

Ninh Duy Khải buông di động. Một lúc sau, anh ta xóa sạch
nhật kí cuộc gọi, tin nhắn và số điện thoại của Li­dia.

Khi anh ta về đến nhà, trời đã tối đen. Vừa đẩy cửa đi vào,
Ninh Duy Khải liền nhìn thấy hình bóng mảnh mai duyên dáng đang đứng tưới hoa
ngoài ban công. Cô cúi thấp đầu, để lộ cần cổ trắng nõn, giống hệt con thiên
nga cô độc.

Ninh Duy Khải đặt túi măng cụt xuống bàn, chầm chậm đi qua
bên đó, ôm vợ từ sau lưng: “Em sao vậy?”

Có lẽ do ngẩn ngơ quá lâu, Chúc Hàm Dư giật nảy mình.

“À... không sao...” Cô hoảng hốt cụp mi.

Nhưng Ninh Duy Khải vẫn kịp nhìn thấy giọt lệ còn đọng ở khóe
mắt vợ. Ánh mắt đau khổ tuyệt vọng của cô cũng khiến cô trông yếu ớt và đáng
thương.

Đây là dáng vẻ rất quen thuộc với Ninh Duy Khải. Mỗi lúc gặp
chuyện không thể giải quyết, cô đều hốt hoảng bất an như vậy.

Ninh Duy Khải lại có một cảm giác bất lực sâu sắc, giống hệt
tâm trạng của anh ta trong thời gi­an trước. Nhưng đằng sau sự bất lực là một
thứ gì đó đang muốn “phá kén” thoát ra.

Ninh Duy Khải muốn thay đổi hiện thực. Anh ta biết giữa mình
và vợ tồn tại vấn đề không nhỏ nhưng cả hai đều lựa chọn né tránh. Sau khi trải
qua bao sóng gió, anh ta mới hiểu, anh ta đã sai, cô cũng sai, cả hai vợ chồng
đều sai sót.

Ninh Duy Khải biết rõ nguyên nhân tại sao hôm nay Chúc Hàm Dư
lại đau khổ hoảng loạn như vậy.

Bởi anh ta từ chối đề nghị gia nhập hội đồng quản trị của bố
cô, từ chối cùng cô hưởng lợi ích, từ chối việc ràng buộc vào cô cả đời.

Đúng lúc cuộc hôn nhân của hai người đứng bên bờ vực thẳm,
Ninh Duy Khải lại vừa nắm quyền kiểm soát tuyệt đối với Tân Bảo Thụy, lúc anh
ta có thể cất cánh bay cao, anh ta không muốn dính dáng đến cô. Vì vậy, trong
lòng Chúc Hàm Dư rất sợ hãi, cô sợ mất anh ta.

Thật ra Chúc Hàm Dư không ngốc nghếch. Cô biết dùng lợi ích
khác có thể kháng cự nhất để trói buộc cuộc hôn nhân của hai người.

Ninh Duy Khải hít một hơi sâu, càng siết chặt vòng tay ôm vợ.
Anh ta cúi đầu, hôn lên giọt nước mắt động ở khóe mắt cô.

“Vợ à, chúng ta không
cần làm vậy. Thứ anh muốn là con người chân thật của em.”

Mãi tới bây giờ, anh
mới nhìn thấu trái tim mình. Liệu em có thể bỏ hết tất cả, thật sự bước vào
trái tim anh?

Nửa năm sau.

Ánh nắng mùa hè chói
chang chiếu qua giàn nho, tạo thành những chấm sáng lấp lánh dưới sân. Trên đầu
mọi người, nho mọc đầy giàn, từng chùm to tròn trĩu nặng.

Từ sáng đến giờ, Lâm
Thiển có chút uể oải. Cô ngẩn ngơ nhìn đám đông cười nói vui vẻ, linh hồn tựa
như phiêu dạt ở phương nào.

Lúc này, Cao Lãng và
bạn gái anh ta ngồi ở phía đối diện đang nướng cánh gà. Những người lính xuất
ngũ khác và một số quân nhân vốn là thuộc cấp cũ của Lệ Trí Thành ở khắp các
nơi đang tụ tập ở đây, vui vẻ ăn đồ nướng, thỉnh thoảng cười với Lâm Thiển.

“Chị dâu có ăn gì
không ạ?”

“Em dâu, sao em không
ăn đồ?”

Lâm Thiển chỉ mỉm cười
xua tay, lại mở lon bia và nước ngọt đưa cho mọi người. Sau đó, cô ngồi một
bên, chống cằm dõi theo bọn họ.

Nhìn những người lính
vẫn còn mặc quần áo bộ đội đó, Lâm Thiển tự nhiên nghĩ đến Lệ Trí Thành.

Những cuộc gặp gỡ tình
cờ trong cuộc đời này quả là kì diệu. Cô và anh gặp nhau, có phải do duyên trời
đã định?

Nếu không phải công ti
Ái Đạt kinh doanh thua lỗ, Lệ Trí Thành cũng không giải ngũ. Bọn họ sẽ không
quen biết. Trong cuộc đời của Lâm Thiển cũng không xuất hiện người đàn ông như
Lệ Trí Thành.

Chỉ nghĩ đến khả năng
này cũng khiến cô không sao chịu nổi. Bởi một khi gặp được người độc nhất vô
nhị trên đời là anh, em không thể chấp nhận khả năng không có anh trong cuộc
đời.

Báo cáo nội dung xấu