Phiêu phong kiếm vũ - Hồi 23 - Phần 1

Hồi 23 - Lăng Không Phi Các

Khi
Tiêu Nam Tần tỉnh lại, bên tai nghe tiếng xe bon bon thì biết mình đang ở trên
xe. Nhưng nàng mở mắt nhìn ra, thấy trong thùng xe ngoài mình ra chẳng còn một
ai khác.

-
“Rốt cuộc bọn chúng muốn làm gì ta?”

Nàng
đang thầm nghĩ thì cửa sổ xe mở ra, một chiếc đầu thò vào, đó là Thất Hải Ngư
Tử Vi Ngạo Vật, lão nhìn nàng mỉm cười và nói:

-
Ta đã biết ngươi là nữ tử, quyết không thể làm khó ngươi, huống hồ từ ám khí
ngươi đeo trên người, ta đã đoán ra ngươi là con gái của Tiêu Tam gia. Sinh
tiền phụ thân ngươi rất tốt với võ lâm bằng hữu, ta nể mặt lão nên càng không
thể làm gì ngươi, chỉ cần sự tình rõ ràng là ta lập tức thả ngươi.

Ngưng
một lát, lão nói tiếp:

-
Nhưng ngươi cũng chớ vọng động, lúc này huyệt Phúc Kết nơi khí huyết tương giao
của ngươi đã bị điểm, do vậy không thể dùng lực được.

Lão
cười cười, nói tiếp:

-
Huống hồ ngươi nằm trên xe cũng khá thoải mái, trời lạnh thế này mà được nằm ấm
cúng trong xe chẳng thư thái hơn ta cưỡi ngựa sao?

Nói
đoạn lão thụt đầu ra ngoài. Tiêu Nam Tần ngầm vận khí thử thì lập tức bị ngăn
cản, nàng biết những lời của Thất Hải Ngư Tử nói không phải hư ngôn. Trong lòng
tuy đầy tức khí nhưng cũng chẳng biết làm thế nào khác.

Xa
mã ngày đi đêm nghỉ, nhưng bọn họ không đưa nàng xuống xe. Thất Hải Ngư Tử tuy
âm hiểm giảo hoạt, nhưng không phải là hạng hiếu sắc, mỗi ngày đúng giờ là lão
đưa cơm nước cho nàng, tuyệt đối không để nàng đói.

Qua
mấy ngày ngồi xe, Tiêu Tương Phi Tử tâm cao khí ngạo cảm thấy bị dày vò khá
nhiều. Nàng cố gắn không nghĩ đến Y Phong, nhưng hình ảnh Y Phong không lúc nào
lại không lởn vởn trong đầu nàng. Nàng ngồi trong xe bít bùng nên cũng không
biết rốt cuộc mình đang ở đâu.

Một
hôm, bỗng nhiên nàng nghe có người lớn tiếng nói bên ngoài xe:

-
Vi hương chủ! Vi hương chủ!

Xa
mã từ từ dừng lại, một loạt tiếng vó ngựa lướt tới, sau đó cùng dừng bên cạnh
xa mã. Một người nói:

-
Vi hương chủ! Gặp được ngươi thật tuyệt quá! Ngươi không biết đấy thôi, hai
ngày nay tiểu đệ cứ mãi lấy làm kì quái, nếu không gặp được Vi huynh thì có lẽ
tiểu đệ tức chết quá!

Lại
nghe Vi Ngạo Vật cười cười hỏi:

-
Chuyện gì khiến Bàn Long Côn Tưởng Bá Dương ngươi phải khẩn trương như vậy!

Tại
hạ cũng rất lấy làm quái đấy!

Tiêu
Nam Tần ngồi trong xe bất giác chau mày, nàng thầm nghĩ:

-
“Sao môn đồ Thiếu Lâm cũng có người gia nhập Thiên Tranh giáo. Xem ra thế lực
của Thiên Tranh giáo ngày một lớn mạnh, ngay cả Bàn Long Côn Tưởng Bá Dương
cũng bị bọn chúng thu phục!”

Bất
giác nàng thầm lo lắng cho Lã ca ca của nàng khó báo được đại thù.

Tưởng
Bá Dương danh chấn giang hồ với Lương Ngân Bàn Long Côn trong tay và Nhất Bách
Linh Bát Nam Phục Hổ Côn Pháp của Thiếu Lâm. Bây giờ nghe lão ta nói tiếp:

-
Vi huynh! Ngươi có biết tại sao hai ngày nay Giáo chủ lại đến Hà Nam không? Ta
gặp Giáo chủ ở Khai Phong, Giáo chủ bảo ta triệu tập huynh đệ khắp thành, đến
tối sẽ khai đàn ngoài thành, đây vốn đã là chuyện quái lạ. Tối đến, mọi người
cung cung kính kính chờ đại giá của Giáo chủ, nào ngờ Giáo chủ không đến, điều
này chẳng cần nói, nhưng chẳng biết từ đâu ra mấy nhân vật bịt mặt dẫn xác đến
phân đàn trong thành Khai Phong khiêu khích bọn ta.

Thất
Hải Ngư Tử tuy kinh ngạc “a” một tiếng, nhưng vẫn nghe Tưởng Bá Dương bổ sung tiếp:

-
Võ công của mấy hán tử lạ mặt đó đều rất cao, thi triển kiếm pháp chưa từng
thấy ở Trung Nguyên. Vi huynh, ngươi biết đấy, phân đàn Khai Phong cũng chẳng
có hảo thủ gì. Còn như bản thân ta, ôi... Song quyền nào địch nổi tứ quyền,
miễn cưỡng cầm cự một trận rồi cũng lo tháo thân.

Lão
ta ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

-
Chuyện này thật quá kì quái, tiểu đệ đang muốn đến tổng đàn hỏi xem, nào ngờ
lại gặp lão huynh ở đây... Vi huynh! Theo ngươi thấy rốt cuộc đây là chuyện thế
nào vậy?

Tiêu
Nam Tần nằm trong xe nhưng lòng phập phồng, vì từ lời nói của Tưởng Bá Dương,
nàng biết chuyện này nhất định là do Y Phong và Phi Hồng thất kiếm gây ra.

Nàng
thầm nghĩ:

-
“Có lẽ Lã ca ca đã nói ra chân tướng với Phi Hồng thất kiếm, rồi nhân tiện
khiêu khích phân đàn của Thiên Tranh giáo ở Khai Phong. Nhưng hiện giờ Lã ca ca
ở đâu? Chàng có biết ta đang lâm nạn hay không? Nếu chàng biết, chàng có đến
đây cứu ta không?”

Bất
giác nàng buông một tiếng thở dài, nhưng lại lập tức nén khí, vì sợ Thất Hải
Ngư Tử cơ trí thâm trầm nghe được.

Bên
ngoài xe im lặng hồi lâu, có lẽ Vi Ngạo Vật cũng đang suy nghĩ chuyện này.

Bỗng
nhien nghe lão ta cao giọng nói:

-
Chuyện này quả thực rất kì quái, Vi mỗ cũng không biết. Theo Vi mỗ thấy, tốt
nhất Tưởng hương chủ hãy trở về thành Khai Phong trước, chỉnh đốn các huynh đệ
còn lại và xử lý công việc ở phân đàn như bình thường. Còn những chuyện khác,
chờ Vi mỗ về đến tổng đàn điều tra rõ chân tướng rồi sẽ cho người thông báo
sau.

Bàn
Long Côn Tưởng Bá Dương trầm ngâm một lúc rồi nói:

-
Đã vậy thì tiểu đệ trở về trước thôi! Ôi! Vất vả lắm mới lập được cơ nghiệp ở
thành Khai Phong, không ngờ trong một đêm đã tiêu tan hết phân nửa.

Dường
như tâm sự của hai người đều nặng nề nên lại trầm mặc rất lâu. Lãi lâu sau Tiêu
Nam Tần mới nghe tiếng vó ngựa đi xa dần, nàng biết Bàn Long Côn Tưởng Bá Dương
đã bỏ đi.

Sau
đó, xa mã lại khởi hành, trong lòng Tiêu Nam Tần vừa mừng vừa giận, ý nghĩ hỗn
loạn trong đầu. Đương nhiên đây là vì nàng nghe được tin tức về Y Phong.

Xa
mã chạy một hồi nữa rồi dừng lại giữa thanh thiên bạch nhật, đây là một ngoại
lệ, từ những tạp âm huyên náo bên ngoài nàng biết nơi xe dừng là một thành thị
đông đúc. Càng ngoại lệ hơn là có hai người khiêng Tiêu Nam Tần từ trong xe ra,
đoạn đưa nàng vào một khách điếm, còn Thất Hải Ngư Tử Vi Ngạo Vật chẳng biết
chạy đi đâu rồi.

Tiêu
Nam Tần thầm phán đoán, nhất định là Vi Ngạo Vật đi thăm dò tin tức, người canh
giữ nàng lúc này là hai hán tử trẻ tuổi. Tuy bọn chúng chưa thay đạo bào nhưng
Tiêu Nam Tần biết chúng đều là tiểu lâu la của Thiên Tranh giáo đội lốt đạo sĩ.

Gian
phòng nàng ở khá rộng, hai hán tử trẻ canh chừng hai bên, nàng biết bằng vào võ
công của mình thì không khó thu tập hai hán tử này. Nhưng hiện tại nàng đã bị
điểm Phúc Kết huyệt, một chút khí lực cũng không có, nên chỉ đành nằm mở mắt
trên giường, đâu còn cách gì khác?

Thời
gian chậm chạp trôi qua, đến tối thì điếm tiểu nhị mang cơm rượu vào, Tiêu Nam
Tần chẳng buồn ăn, còn hai hán tử trẻ tuổi lại có cơ hội chén tạc chén thù. Mãi
đến khuya, trong lúc Tiêu Nam Tần đang mơ mơ màng màng thì đột nhiên có một
khuôn mặt nồng nặc mùi rượu kề sát mặt nàng, bất giác nàng mở mắt ra và thét
lớn một tiếng.

Thì
ra hai hán tử trẻ do có máu rượu nên nổi máu tà đạo, hiện tại cả hai đang nhìn
Tiêu Nam Tần với ánh mắt dâm đãng và thèm thuồng.

Tuy
biết nguy cơ sắp đến nhưng Tiêu Nam Tần chẳng làm gì được, bởi lẽ cửa phòng đã
được chúng khóa chặt, dẫu có kêu cứu cũng chẳng ai nghe, còn Thất Hải Ngư Tử Vi
Ngạo Vật vẫn không thấy bóng dáng đâu cả.

“Toẹt!”
một tiếng, vạt áo trước ngực Tiêu Nam Tần đã bị xé toạc. Nhất thời nàng cảm
thấy như bị một nhát kiếm đâm vào lòng, và cũng biết chuyện gì sắp xảy ra.

Hai
hán tử trẻ tuổi vẫn luôn miệng phát ra những tràng cười quái đản, tiếng cười
của kẻ sắp được hưởng đệ nhất lạc thú trần gian. Tiêu Nam Tần nhắm mắt, nàng
không muốn nhìn thấy hai bộ mặt kinh tởm đó, nàng trấn định tâm thần lặng lẽ
chờ sự việc xảy ra...

Đột
nhiên, tiếng cười quái đản tắt lịm, thay vào đó là một tiếng kêu thảm.

Biến
cố đột phát này khiến Tiêu Nam Tần mở choàng mắt ra, nàng đã không còn thấy hai
khuôn mặt kinh tởm trước mắt nữa. Nhưng nàng thấy có một bóng người khá uy
phong đang vung chưởng vỗ vào đầu hán tử trẻ còn lại.

Hán
tử khinh bạc này cũng kêu thảm một tiếng rồi chết theo đồng bọn.

Tiêu
Nam Tần vui mừng khôn tả, bóng người uy phong kia quay đầu lại, lập tức một
khuôn mặt rất quen thuộc hiện ra trước mắt nàng. Lúc này nếu không bị điểm
huyệt thì e rằng nàng đã nhảy cẫng lên rồi. Nhưng hiện tại một chút khí lực
nàng cũng không có, nàng chỉ có thể kêu lên một tiếng đầy hoan hỉ:

-
Lã ca ca!

Đêm
khuya, đèn đóm trong phòng lại bị hai hán tử trẻ lúc nãy thổi tắt từ lâu, vì
thế mọi sự vật trong phòng đều mờ mờ, tuyệt không thể nhìn thấy rõ. Tiêu Nam
Tần thấy “Lã ca ca” của nàng mỉm cười lướt đến trước giường, và thấy ánh mắt
của “Lã ca ca” nhìn thẳng vào trước ngực mình.

Đương
nhiên nàng biết là tại sao và tuy nàng có chút hổ thẹn nhưng không phẫn nộ.
Bỗng nhiên tim nàng đập rộn ràng, vì “Lã ca ca” đã đưa tay, kéo rộng vạt áo
trước ngực nàng, khuôn mặt tươi cười đáng yêu và đáng hận cũng cúi sát ngực
nàng...

Tiêu
Nam Tần hổ thẹn đến đỏ bừng cả ngọc diện, nàng đang muốn hỏi sao “Lã ca ca”
không chịu nói, nhưng ngay lúc đó, khuôn mặt chưa trút bỏ lớp dịch dung của “Lã
ca ca” bỗng nhiên biến sắc. Đương nhiên nàng cũng kinh ngạc, ngưng thần lắng nghe,
thì ra ngoài cửa đã có giọng của Thất Hải Ngư Tử vang lên. Thế là nàng hốt
hoảng khẽ kêu:

-
Lã ca ca.


âm ba tiếng chưa thoát ra hết thì “Lã ca ca” đã xuất thủ bịt miệng nàng lại,
một tay khác luồn qua lưng và ôm xốc nàng lên. Sau đó “Lã ca ca” vươn mình đoạn
tung người qua cửa sổ mà đi.

Tiêu
Nam Tần chỉ cảm thấy mình đang nằm trong đôi tay rắn chắc mạnh mẽ của “Lã ca
ca”, và đó là một cảm giác tuyệt diệu không gì bằng. Nàng cảm thấy như đang nằm
trên giường nệm bằng lông thiên nga, và đang bay bổng như đằng vân giá vị giữa
không trung.

Cũng
chẳng biết “Lã ca ca” ôm nàng chạy đi bao lâu và bao xa, Tiêu Nam Tần cảm thấy
mình đã lên một ngọn núi, rồi xuyên qua một cánh rừng, nàng thấy trên mặt đất
phủ đầy tuyết trắng.

-
“Tại sao Lã ca ca phải ôm ta chạy đến một nơi xa thế này?”

Nàng
tự hỏi mình rồi lập tức tìm lời giải đáp, trong lúc này bất luận là lời giải
đáp thế nào cũng đều làm cho thiếu nữ si tình này vừa lòng. Vì nàng đang nằm
trong vòng tay người mình yêu, như thế chẳng hơn bất kì lời giải đáp nào, chẳng
tuyệt diệu hơn sự thật sao?

Cuối
cùng, “Lã ca ca” cũng dừng bước, Tiêu Nam Tần mở mắt ra, nàng thấy mình đã ở
trong một sơn động, thế là nàng bất giác hơi có chút kì quái.

Nhưng
cảm giác kì quái này rất ít, chẳng qua chỉ là một phần vạn so với niềm hoan hỉ
trong lòng nàng.

Nàng
được nhẹ nhàng đặt xuống đất, ồ, không phải đất mà là trên giường, một chiếc
giường đá. Vẻ mặt tươi cười của “Lã ca ca” lại hiện ra trước mặt nàng, ánh sáng
yếu ớt khiến nàng không thấy rõ nét cười trên mặt chàng. Nhưng nàng lại cảm
nhận được vẻ cười rất nồng ấm ngọt ngào.

Không
ngờ nàng lại đạt được điều mình mơ ước trong hoàn cảnh này.

Nàng
khẽ kêu lên trong niềm hạnh phúc:

-
Lã ca ca.

Thắt
lưng bung ra, tuy huyệt đạo của nàng đã được giải, nhưng thân hình nàng vẫn mềm
nhũn không chút khí lực, tình này cảnh này nàng còn có thể nói được gì nữa?

Như
vậy là hạnh phúc biến thành đau khổ, đau khổ lại biến thành hạnh phúc, đau khổ
của hạnh phúc, hạnh phúc của đau khổ, thế sự dịu vợi, thế sự hổn độn, mê loạn
như một mớ bòng bong...

Trời
sáng, Tiêu Nam Tần trở mình. Ồ! Người bên cạnh nàng đã bỏ đi rồi. Nàng dụi mắt
rồi nhìn quanh sơn động, nhưng sơn động trống không, ngay cả một bóng người
cũng chẳng có.

-
“Lẽ nào đây là một giấc mộng.”

Nàng
tự hỏi và bật dậy, một thoáng đau khổ khiến nàng hơi chau mày, đoạn nàng hạ
quyết định:

-
“Không phải là mộng!”


sự mê loạn tối qua vẫn còn lưu trong tâm khảm nàng, nàng vẫn còn nhớ rất rõ.

Chỉ
có điều trong sự mê loạn đó, “Lã ca ca” từng nói những gì và bản thân nàng từng
trả lời những gì nàng đều quên tất.

Không
những điều đó không quan trọng, vì còn có chuyện khác quan trọng hơn những lời
nói rất nhiều.

-
“Chàng đã ra đi hay là chàng đi tìm thứ gì đó cho ta ăn? Ôi! Sao mà kì diệu đến
thế, hóa ra hoan lạc nhân gian vẫn gấp ngàn lần sự đau khổ.”

Nàng
tự an ủi mình rồi rời khỏi chiếc giường đá. Trong sơn động này, ngoài chiếc
giường đá ra, còn có chiếc bàn đá và một vài đồ vật khác.

-
“Có thể đây là sơn động mà chàng ẩn cư để tránh kẻ thù chăng? Chàng quả nhiên
là một người kì diệu, chỉ cần ta được ở bên chàng, dù suốt ngày phải giam mình
trong sơn động này thì ta cũng vô cùng hạnh phúc.”

Tình
tứ của nàng như dòng nước liên tục tuôn chảy, và thời gian cũng theo mạch tình
tứ mà lặng lẽ trôi đi. Thời gian trong khi chờ đợi tuy chậm chạp, nhưng cuối cùng
cũng vẫn trôi qua. Dần dần Tiêu Nam Tần cảm thấy sốt ruột, sự sốt ruột biến
thành nghi hoặc, từ nghi hoặc biến thành khiếp sợ, sau cùng phần khiếp sợ này
biến thành hoang mang?

Một
vài chuyện chưa từng có trong niềm hân hoan của nàng, bây giờ bỗng nhiên lại
xuất hiện trong đầu.

-
“Làm sao chàng biết ta ở trong khách điếm đó? Sao chàng chẳng nói một câu với
ta trong tình hình như vậy. Chàng tuyệt đối không phải là người như thế!”

Nghĩ
đến đây thì sắc hồng trên mặt Tiêu Nam Tần chợt biến thành tái nhợt, thậm chí
toàn thân nàng cũng vì kinh khiếp mà run lên.

-
“Nếu chàng không phải Lã ca ca thì là ai? Lẽ nào... lẽ nào đó là hắn.”

Mấy
chữ Thiên Tranh giáo chủ thoáng hiện qua đầu thiếu nữ si tình, bất giác nàng
cảm thấy thần trí mờ mịt.

Trong
cơn hoảng loạn, nàng cảm thấy dường như có một khuôn mặt xoay chuyển với vẻ
cười đểu giả đang kề vào mặt mình, và đó vốn là khuôn mặt mà chính tay nàng hóa
trang mà thành. Khi dịch dung cho Y Phong, chỉ cần thủ của nàng tùy tiện biến
động một chút thì giờ đây, đối với nàng mà nói, thế giới này hoàn toàn khác.

Ai
cũng không ngờ, đôi tay nhỏ bé của nàng chẳng những làm thay đổi mệnh vận của
chính nàng, mà còn làm thay đổi mệnh vận của một số người khác, đồng thời cũng
thay đổi mệnh vận võ lâm.

Khuôn
mặt kia vẫn quay cuồng và kích vào đầu nàng. Nàng loạng choạng bước đi lấy y
phục và mặc vào, nàng dõi mắt quan sát sơn động, nơi làm thay đổi mệnh vận cả
đời nàng, thế nhưng trong sơn động chẳng có bất kì vật gì để giúp nàng biết
được nơi mình đang đứng là đâu.

Nàng
hoang mang bước ra ngoài, cửa động nối liền với sơn đạo, đi hết sơn đạo thì
nàng đã vượt ra khỏi khe núi. Bên ngoài chẳng có một chút thay đổi vì sự thay
đổi của nàng. Nàng bước đi trên sơn đạo phủ đầy tuyết để lại sau lưng những dấu
chân chệch choạng.

Nàng
cố trấn định tâm thần rồi suy nghĩ:

-
“Thất Hải Ngư Tử ra ngoài và tìm gặp Tiêu Vô, Tiêu Vô biết có người có diện mạo
giống hắn rồi biết ta là bằng hữu của người đó... Thế là chúng bày ra âm mưu,
nối kết từng sự việc lại với nhau thì trở thành một sự thực tàn khốc...”

Nghĩ
thế nhưng nàng vẫn còn hi vọng, hi vọng đó chẳng qua là sự cuồng tưởng của
mình, hi vọng “chàng” của tối qua chính là “Lã ca ca”.

Dường
như đây là hi vọng trong một sự tuyệt vọng, lúc này nàng vẫn giữ được thăng
bằng để bước đi, nhưng trong lòng thiếu nữ si tình này đã chao đảo. Khi lên
núi, nàng si mê trong vòng tay “chàng”, bây giờ phải tìm đường xuống núi, nàng
mới phát hiện ra rằng, ngọn núi này cao hơn nàng tưởng nhiều, đặc biệt là sơn
đạo phủ đầy tuyết rất khó đi.

Hiện
tại nàng không thể không thu tập phần thần trí còn lại để đề khí hạ sơn, dần
dần thân pháp của nàng cũng nhanh hơn. Nhưng đi được một lúc thì nàng bất giác
dừng chân, vì nàng phát hiện sơn đạo lại từ thấp lên cao, trước mặt lại là một
ngọn núi khác.


một sơn đạo rất hẹp dựa theo sườn núi vòng qua phía sau. Nhưng vì lúc này mục
quang của nàng không thể nhìn xa, do đó nàng không đoán định được con đường này
là dẫn lên trên hay dẫn xuống dưới. Ngọn núi trước mặt khiến nàng sững sờ rất
lâu.

Lúc
này nếu tâm thần nàng ổn định, thể lực sung mãn thì nhất định nàng sẽ tiếp tục
đi tới trước, dù có phải vượt qua mấy ngọn núi nữa thì nàng cũng sẽ tìm được
đường ra. Nhưng hiện tại nàng tâm loạn thần mê, thể lực không bằng một phần
mười lúc bình thường, do vậy nàng đành thở dài rồi quay bước. Sơn đạo nàng đang
đi vốn là hạ sơn, bây giờ quay bước có nghĩa là dần dần lên cao.

Báo cáo nội dung xấu