Tứ quái TKKG (Tập 19) - Chương 01
TARZAN – NGƯỜI HÙNG
Tên thật của Tarzan là Peter Carsten, kẻ thành lập băng tứ
quái TKKG, đại ca của Karl, Kloesen, Gaby... mười sáu tuổi, đẹp trai, cao một
thước bảy mươi, sở trường Judo và võ dân tộc. Hắn đặc biệt thành danh với biệt
hiệu Tarzan nhờ là một vận động viên ngoại hạng của trường trung học trong các
môn bóng chuyền, điền kinh, riêng điền kinh, hắn có khả năng chạy nước rút và
phóng gọn lên cây trong một thời gian kỷ lục không thua gì Tarzan... người khỉ.
Tarzan mất cha từ thuở nhỏ, hắn đang học lớp 10A và nương náu
trong một trường nội trú ngoại thành nhờ đồng lương còm cõi của người mẹ làm
nghề kế toán. Hắn biết an ủi mẹ qua những thang điểm cao nhất ở hầu hết các môn
học. Hắn cũng biết đáp tạ hương hồn người cha kính yêu qua những cuộc phiêu lưu
mạo hiểm để chống lại cái ác còn diễn ra ở khắp mọi nơi. Hắn luôn luôn sôi sục
dòng máu hiệp sĩ và bao giờ cũng là kẻ có mặt đầu tiên ở chỗ hiểm nghèo nhất;
còn phải hỏi, hắn là đại ca của TKKG kia mà.
TKKG là gì ư? Nếu chúng ta viết tắt bốn chữ cái khởi đầu của
bốn nhân vật Tarzan, Karl, Kloesen, Gaby, chúng ta sẽ hiểu thế nào là tứ
quái. Tứ quái TKKG ba nam một nữ, trọng nghĩa khinh tài sẽ dẫn chúng ta tham
chiến vào những đặc vụ bất tận mà có khi chính chúng ta trong đời cũng đã trải
qua ít ra là một lần.
Nào, mời các bạn hãy đồng hành với Tarzan gia nhập cuộc chơi
thám tử thứ mười hai của TKKG.
KARL – MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ
Được tuyên dương một cách thân mật là... Máy Tính Điện Tử,
Karl hơn mười lăm tuổi một chút, rất xứng đáng với vị trí quân sư trong tứ quái
TKKG. Hắn là bạn đồng lớp với Tarzan nhưng không lưu lạc trong trường nội trú
mà ở thành phố với gia đình. Họ của Karl là Vierstrein và có lẽ nhờ dòng họ
danh giá đó, hắn đã thừa hưởng của người cha, đang là giáo sư toán Trường đại
học tổng hợp, một trí nhớ hoàn hảo.
Máy Tính Điện Tử Karl trang bị ngoài cái đầu tinh quái của
một robot là cặp kính cận thị rất... trí thức. Hắn có dáng vẻ cao nghều và ốm
nhách như một cây sậy, thù ghét mọi sự xung đột về cơ bắp. Hắn đứng cạnh Tarzan
trong cuộc đối đầu với bạo lực bằng sức mạnh... máy tính điện tử của một vị
quân sư.
KLOESEN – TRÒN VO
Tên cúng cơm là Willi Sauerlich với ngoại hiệu Tròn Vo, vốn
là con trai thừa kế một gia tài khổng lồ của ông chủ nhà máy sản xuất kẹo
sôcôla có thường trực trong nhà chiếc xe Jaguar mười hai trục. Hắn sắp... mười
sáu tuổi.
Kloesen có tất cả tương lai trong tay và cũng sẵn sàng buông
tất cả trong tay chỉ vì mê Sherlock Holmes như điếu đổ. Hắn thực hiện ước mơ
thám tử của mình bằng cách nhất định trú ẩn cùng phòng với Tarzan ở trường nội
trú mặc dù mới đầu mẹ của hắn đã khóc hết nước mắt. Chỉ tội nghiệp cho Kloesen
một điểm: qua cái bụng to kềnh của một viên thịt băm Tròn Vo thường xuyên ngốn
kẹo sôcôla, hắn chưa bao giờ vượt quá điểm hai trong môn thể thao. Nhưng có hề
gì với Tròn Vo Kloesen, mỗi lần sát cánh cùng Tarzan, hắn đã dám can đảm lao
vào những cuộc đụng độ nhất sinh thập tử.
Hắn đúng là một anh hùng bất đắc dĩ của TKKG.
GABY – CÔNG CHÚA
“Người phụ nữ” duy nhất trong tứ quái TKKG là “công chúa”
Gaby Glockner năm nay mới mười lăm tuổi.
Tóc vàng, mắt xanh, hành mi dài, chiếc răng khểnh khiêu
khích... cô bé Gaby đã từng làm đại ca Tarzan trở thành... thi sĩ như chơi sau
những cuộc phiêu lưu rùng rợn đến... xiêu lòng. Giống trường hợp Karl, cô công
chúa lớp 10A sống cùng cha mẹ trong thành phố nhưng tâm hồn thì lãng mạn tới
chân mây.
Này nhé, cha của Gaby là thanh tra hình sự, mẹ là chủ tiệm
bán thực phẩm nên việc cô bé mê truyện trinh thám và nấu nướng giỏi là đương
nhiên. Vấn đề quan trọng hơn là chỗ khác, với chức vô địch bơi ngửa trường
trung học và đứng đầu môn tiếng Anh trong lớp, cô đã góp phần không nhỏ làm cho
bốn chữ TKKG trở nên huyền thoại của lứa tuổi mới lớn trong hành loạt đặc vụ bí
mật.
Sẽ thật là thiếu sót nếu không nhắc đến Oskar. Con chó trắng
khoang đen giống truyền thống Tây Ban Nha của Gaby đã khiến thế giới loài chó
sửng sốt bằng những chiến công không thua kém cô chủ chút nào. Chính con chó
Oskar của Gaby đã từng “hạ” một anh chàng bec-giê khổng lồ trong một trận đánh
vô tiền khoáng hậu trước đó.
Nào, chúng ta hãy cùng theo dõi hành trình của con Oskar khôn
ngoan cùng cô chủ Gaby có biệt danh Công Chúa trong chuyến viễn du thứ mười
chín của Tứ quái TKKG.
MỘT: SƠ ĐỒ KHO BÁU
Tarzan vừa huýt sáo vừa rời khỏi cửa hàng
bán dụng cụ thể thao, tay cắp bọc đồ. Hắn rảo bước đến góc phố Friedrich thì
gặp ngay một cảnh nhốn nháo: những người đàn ông cắm đầu cắm cổ chạy, người qua
đường dừng bước ngoái sái cả cổ… Hắn còn thấy năm viên cảnh sát cùng chạy vọt
đi sau một tiếng còi chói tai.
Coi, một gã đàn ông tóc đen cao lớn mặc bộ
complê sáng màu chạy vắt chân lên cổ, sẵn sàng xô ngã bất kì chướng ngại nào
cản trở cặp giò của gã.
Một em bé bị hắn va vào hét lên kinh hoàng.
Mặc kệ, gã đàn ông vẫn chạy như ma đuổi về hướng công viên thành phố.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
“Đừng hòng họ đuổi kịp gã. Nhưng nếu là
mình đây thì may ra…”. Tarzan nhìn gã kia chạy và nghĩ. Đúng lúc đó, hắn bị ai
xô từ phía sau. Cái bọc đồ của hắn rơi xuống đất. Một viên cảnh sát to như hộ
pháp chạy qua trên cặp giò như hai cột đình. Rõ ràng anh ta đã mở hết tốc lực.
Tarzan toan cúi xuống nhặt cái bọc đồ lên
thì lại ngó thấy một bóng người tiến lại. Người đó vấp phải cái bọc và ngã sấp
bụng suống đường.
- Quỷ tha ma bắt! - Kẻ không may ấy gầm lên
– Ngáng trở hoạt động của cảnh sát hả?
Ông ta giận dữ đứng dậy, lòng bàn tay trái
rớm máu. Chà, thì ra là thanh tra Lukas - một người gần như trái ngược với
thanh tra Glockner, thần tượng của hắn cả về hình dáng lẫn tính cách.
Tarzan từ tốn:
- Đâu phải lỗi tại tôi, thưa ông thanh tra.
Nhân viên của ông vừa xô rớt bọc đồ của tôi và ông đã vấp phải nó. Tôi rất lấy
làm tiếc, thưa ông!
Lukas nguyền rủa một câu rồi chạy vội theo
các đồng nghiệp.
Tarzan lại kẹp gói đồ vào nách và lững thững
đi về hướng công viên bởi một lẽ giản dị: hắn để xe đạp ở đó.
Lối vào phía nam công viên có một xe tuần
tra nằm án ngữ. Hai nhân viên mặc sắc phục qua lại dọc bờ rào trên những con
đường lát sỏi. Rõ ràng họ đang chặn ngả thoát thân của tên cướp. Và điều đó
cũng chứng tỏ rằng kẻ đào tẩu đang trốn ở một chỗ nào đó trong công viên.
Thanh tra Lukas đang hét oang oang vào máy
bộ đàm:
- Slansky có chạy đằng trời. Mọi lối ra vào
đều bị chốt chặn. Nó đã nằm trong bẫy của tôi. Nhưng tôi cần quân tiếp viện, để
có thể sục sạo trong công viên.
Tarzan hồn nhiên bước qua.
- Ê, đi đâu đó, chú… kì đà cản mũi?
- Tôi lấy cái xe đạp.
- Không được! Trong công viên đang ẩn náu
một tên tội phạm nguy hiểm.
- Ồ, Slansky chớ gì. Gã có thể làm hại bà
già con nít trong đó chứ không hành hung nổi tôi đâu.
- Hả? Cậu nói cái gì? Tại sao cậu biết gã
tên là Slansky hả?
Tarzan bật cười:
- Thì ông vừa nói vào máy bộ đàm đó thôi!
Hai viên cảnh sát đứng gần đó mỉm cười,
trong khi Lukas mặt hầm hầm:
- Biến! Trong một giờ tới, tôi không muốn thấy
bản mặt của cậu ở đây nữa. Nhớ đó!
Tarzan nhún vai:
- Xin chúc ông thắng lợi, và sau đó là một
buổi tối vui vẻ ạ.
Đoạn hắn cắp cái bọc đi theo đại lộ
Fohrenbacher. Hắn thừa biết có một chỗ bị trống mất ba thanh rào đằng sau
ki-ôt. Nhanh như chớp, hắn lọt qua lỗ hổng và biến mất trong những cành lá um
tùm.
Chà, Slansky là nhân vật nào vậy kìa? Tướng
cướp hay là một tên khủng bố? Tại sao gã lại bị truy đuổi ráo riết như thế chớ?
Tarzan đi qua một bãi cỏ non mọc cao tới
đầu gối, những bông hoa vàng và tím đung đưa trong gió hè. Hắn lại chui qua các
bụi cây với ý nghĩ: không hiểu cái gã Slansky kia có thể ẩn náu ở đâu, nếu quả
là ông Lukas đang không canh giữ một “cái bẫy” rỗng?
Đúng lúc đó hắn thấy hai đứa du đãng. Hai
tên lừng danh bất hảo này đang lom khom trước các bụi cây rậm rạp quanh tượng
đài August Wilhelm Kasebier. Nếu bức tượng bằng đồng của vị thị trưởng thành
phố này cách đây nhiều thập kỉ có linh hồn hẳn ông phải khó chịu lắm trước cặp
nam nữ mới lớn đã sống… ngoài vòng pháp luật đang diễu hành quanh ông.
Chúng đang nhòm qua các tán lá, về phía bức
tượng, thái độ vô cùng căng thẳng. Tarzan còn lạ gì đôi côn đồ này. Hai đứa đều
chơi quần Jeans, đi ủng, áo khoác màu đen với dòng chữ màu vàng ngạo nghễ sau
lưng: THIÊN THẦN ĐỊA NGỤC. Thằng con trai tóc hớt ngắn dựng như bàn chải với
cái gáy bò mộng. Nó trang bị trên thắt lưng một đoạn xích nặng trịch. Đứa con
gái tóc vàng lợt thỉnh thoảng cứ uốn éo thân người như rắn.
Đôi lưu manh thú dữ này là Rainer Plotzka -
thủ lĩnh băng Thiên Thần Địa Ngục – và Rosa Wagner, bồ của gã. Chúng xuất hiện
ở đâu, nơi ấy xảy ra chuyện không lành và Tarzan đã vài lần can thiệp vào,
khiến Plotzka phải xực những đòn cay đắng. Từ đó Plotzka luôn tìm cách trả thù
Tarzan.
Để xem chúng đang rình mò gì – Tarzan nghĩ
rồi luồn sang bụi cây bên trái. Còn lâu Plotzka mới phát hiện ra. Đại ca TKKG
ngớ người khi ngó về băng ghế cạnh bức tượng. Trên thành băng là một gã đàn ông
đang dán dính thân thể vào bệ tượng giống một con rắn mối thở hổn hển…
Đây chỉ có thể là Slansky, tên tội phạm
đang bị truy bắt!
Gã giương đôi mắt sâu dáo dác ngó quanh như
một con thú sa bẫy tìm đường tháo thân.
Tiếng còi báo động của cảnh sát rộ
lên từng chập quanh công viên. Gã tội phạm không hề hay biết có ít nhất ba
cặp mắt đang chiếu tướng gã. Thì ra sự căng thẳng của đôi nam nữ “Thiên Thần
Địa Ngục” là nhằm vào mục tiêu Slansky.
Tên tội phạm bất ngờ rút từ túi quần ra một
cái bóp. Gã lục từ bóp ra hai tờ giấy, một tờ to một tờ nhỏ. Gã xé làm đôi cả
hai tờ giấy, vo viên và liệng vô thùng rác.
Giờ thì gã nhét cái bóp vào túi áo khoác,
lau mồ hôi trán và chờ cảnh sát đến. Gã ngồi phệt xuống chỗ bóng bức tượng đổ
dài trầm tư mặc tưởng hệt một thiền sư.
Coi nào, ba viên cảnh sát xông tới đầu tiên
hờm súng trong tư thế xiết cò:
- Giơ tay lên, Slansky!
- Cấm nhúc nhích.
- Đứng dậy, mày đã bị bắt!
Slansky ngoan ngoãn đứng lên. Gã đưa hai
tay lên trời như cảm ơn Thượng đế đã giúp gã thấy được đâu là chân lí sau một
cuộc chạy đua của kiếp người. Gã không mảy may phản ứng ngay cả khi chiếc còng
bập vào cổ tay nghe khô khốc.
Viên cảnh sát có cấp bậc cao nhất kiểm tra
giấy tờ tùy thân của gã và phán:
- Hắn đúng là Slansky!
Ông ta hất hàm:
- Mày còn một thằng đồng bọn nữa. Nó đâu?
Slansky nín thinh. Miệng gã như bị dán…
băng keo.
Viên sĩ quan cảnh sát giận dữ:
- Mày sẽ trả giá đắt đó! Đi! Lukas đang
đợi.
Trong nháy mắt, nhóm cảnh sát truy đuổi và
Slansky bốc hơi nhanh chóng.
*
Tarzan lập tức huýt sáo chạy đến bên thùng
rác, sau khi biết chắc toán người kia đã đi khỏi. Hắn cần gì quan tâm đến
chuyện đôi Thiên Thần Địa Ngục kia dĩ nhiên trông thấy viếc hắn sắp làm. Ai
nhanh chân thì được việc chớ.
Tarzan đút vô túi quần nắm giấy bị vo tròn,
huýt sáo lượn một vòng quanh bức tượng và… xông thẳng tới bụi cây nơi Plotzka
và cô nàng Rosađang rình rập. Bất ngờ, hắn làm như hứng chí, quật cái bọc
đồ vào bụi cây. Rosa rú lên thất thanh, nhảy xổ khỏi chỗ núp.
- Ủa, có người ở đây hả?
Tarzan buông một câu cực kì… ngây thơ rồi
biến thẳng tới sân tenis. Hắn nhịp nhịp chân quay đầu lại một lần nữa trước khi
thả người xuống một chiếc ghế dài. Hai đứa kia không thấy bén mảng.
Nào, bây giờ thì làm ơn mở… bí mật của
Slansky ra. Tarzan vuốt phẳng những mảnh giấy rời. Một tấm ảnh bị xé làm hai,
chụp… một phụ nữ trẻ quyến rũ với mái tóc quăn màu nâu, đôi mắt đang sáng ngời
trên gương mặt nhỏ nhắn. Đích thị tấm ảnh bị chụp lén từ xa bằng ống kính
“têlê” nên mới… huyền ảo đến thế.
Tờ giấy lớn thì là một bức tranh kì cục vẽ
một cái hình nửa giống bướu lạc đà nửa giống một ngọn núi. Rồi một dòng chữ xấu
ỉn: Đầu Rồng. Dưới “Đầu Rồng” là
một cái lỗ sâu hoắm có một mũi tên tổ chảng xuyên thủng. Trên mũi tên đánh ba
dấu chấm than (!) xiêu vẹo. Chưa hết, bên phải mũi tên là những con số dị dạng:
“12T + 5TR + 5T + 3TR = sau trái chuối = 6 số đúng”.
Và… còn nữa, trước cái hình thù hỗn độn
được mệnh danh là “Đầu Rồng”, có vẽ năm con cừu đần độn đứng ngay đơ mà Tarzan
không nhầm với bò hay ngựa là nhờ lớp lông vẽ loăn xoăn. Kế đám cừu ngu xuẩn
kia lô nhô những cây thập ác trên các nấm mộ.
Sản phẩm của “ranh họa” Slansky tồi tệ như thế đấy.
Tarzan lẩm bẩm:
- Gã tội phạm đã chạy bán sống bán chết chỉ
để gìn giữ những mảnh giấy lộn này. Gã nhất định không để chúng lọt vào tay
cảnh sát. Rõ ràng tấm ảnh và bức tranh mờ ám này không phải chuyện giỡn chơi.
Một tài liệu mật chăng? Chà, hay lắm!
Hắn ngắm kĩ chiến lợi phẩm một lần nữa và
cẩn thận nhét vô túi áo ngực. “Cảnh sát sẽ không vớ được mớ giấy này – ít nhất
là với cái ông Lukas dễ ghét. May ra thì mình có thể đưa cho ba của Gaby,
nhưng… Để xem TKKG có tự tìm ra điều gì không đã” – Tarzan nghĩ khi ngồi nán
trên sân quần vợt thêm mười lăm phút nữa. Lúc đã chắc chắn rằng mình không bị
kẻ nào theo dõi, hắn mới lấy xe đạp và lên đường.
Tuyệt vời! Hôm nay là buổi học cuối cùng
trong năm. Kết quả hai học kì của hắn đạt loại xuất sắc, trong đó môn Toán và
Thể dục được điểm 10. Và hắn xứng đáng được nghỉ hè lắm chớ!
Ngày mai sẽ khởi sự cuộc phiêu lưu mùa hè
mà Tứ quái hằng chờ đợi và ao ước: chuyến du lịch ven sông bằng con thuyền bốn
chỗ mà chúng được tặng thưởng từ đặc vụ trước.
Nghỉ hè muôn năm!
*
Gã đàn ông có cái tên cúng cơm Dieter
Gierke đang vừa đi vừa lầm bầm nói tục tĩu. Gã nguyền rủa đám cảnh sát chớ sao.
Lũ cớm khốn khiếp đã phá ngang cuộc hội ngộ giữa gã và Louis Slansky biệt danh
Chuột Chũi.
Dieter nghiến gót giày lạo xạo trên mớ sỏi
làm như mớ sỏi vô tội là những tên cớm đã thộp ngực chiến hữu của gã. Trời ạ,
gã đã mục kích tận mắt cảnh Slansky bị tống lên xe tuần tra với cái còng chó
chết nơi cổ tay. Gã phải làm gì bây giờ hả?
Dieter Gierke nghiến răng muốn trẹo quai
hàm. Hai bàn tay gầy còm của gã co lại thành nắm đấm khiến chiếc lắc vàng nơi
cổ tay kêu lanh canh. Chà, toàn thân gã như được “mạ” bằng vàng. Các ngón tay
đeo đầy nhẫn vàng, chiếc đồng hồ vàng, hàm răng cũng bịt vàng nham nhở. Trong
thế giới của dân anh chị, gã được mệnh danh là Chuột Đồng Vàng.
Mà ngó kĩ thì gã giống… chuột đồng thiệt.
Đầu dài, sọ mỏng, thái dương hẹp, hai mắt nằm gần nhau, môi trên hơi hớt lên ra
vẻ một con bọ ưa gặm nhấm.
Mắt Gierke lúc này mờ hẳn đi. Quỷ sứ thật,
bản sơ đồ thằng Louis Chuột Chù đã vẽ đâu ra đó. Nó chưa kịp trao lại gã thì đã
lọt… vào tay cảnh sát. Không hiểu tụi cớm có giải mã được không? Và nếu tụi cớm
giải mã được? Khủng khiếp quá, Gierke không dám nghĩ tiếp nữa. Chẳng lẽ bao
nhiêu công sức của hai thằng trở thành công… dã tràng hết hay sao?
Ồ, thằng Chuột Chù không thể khờ khạo như
vậy, thằng chiến hữu lừng danh của gã thừa sức nuốt trửng bản sơ đồ
lẫn… tấm ảnh. Hoặc biết đâu nó đã xé nát và quăng vô một thùng rác nào đó trong
công viên. Nó rành rẽ luật im lặng “sống để bụng chết mang theo” của dân anh chị
gộc lắm mà.
Chuột Đồng Vàng Gierke bắt đầu tỉnh ra một
chút. Gã lững lờ thả bộ trên nhiều nẻo đường trong công viên, mắt ngó vô các
thùng rác.
Lúc mò tới chỗ tượng đài Kasebier, gã khựng
lại khi gặp cặp tình nhân khả ố đang ngồi rỗi trên một băng ghế đá.
Nữ quái Rosa ỏn ẻn vuốt tóc:
- Xin chào đại ca Chuột Đồng Vàng!
Gierke khinh miệt ngắm chiếc khuyên bạc nhỏ
xíu tòn teng nơi vành tai trái thằng thủ lĩnh Thiên Thần Địa Ngục.
Plotzka cười tít mắt:
- Chào anh Gierke! Những con Chuột Đồng
Vàng lúc này ra sao rồi?
Gierke mệt mỏi ngồi xuống ghế, vỗ vào vai
Plotzka và vào đùi Rosa:
- Tao đang rầu thúi ruột đây.
Plotzka săn đón:
- Anh lại có việc gì cho tụi em chăng?
Gierke sa sầm:
- Hiện tại thì chưa. Tao đang sắp điên lên
đây. Tính gặp một thằng bạn ở đằng kia thì hắn đã sa lưới tụi cớm. Hắn… tiêu
rồi…
Nữ quái Rosa chớp hàng mi giả coi
bộ xúc động mạnh:
- Tụi em có thấy. Ai mà ngờ gã đàn ông tóc
sẫm bị tóm bên tượng đài là đại ca Chuột Chũi nổi tiếng. Tội nghiệp…
Gierke dòm trân trối vào gương mặt búp bê
của Rosa. Đôi mắt nâu của ả tí nị, cái mũi hếch lấm tấm tàn
nhang, cái miệng rộng ngoác tận mang tai. Nghe đồn ả có thể ngoạm một cái hết
bay quả chuối. Gã mừng rỡ:
- Sao? Tụi mày đã chứng kiến Slansky…
Plotzka nhanh nhảu:
- Dạ, trước khi bị cớm vồ, bạn anh còn
liệng đi một thứ gì đó.
- Liệng đi hả? Nó liệng đi đâu?
- Dạ, vô thùng rác cạnh tượng đài lão
Kasebier kia.
Gierke nhảy phắt dậy.
Nhưng Rosa chặn ngay cơn hứng thú của gã
bằng cái liếc mắt lẳng lơ:
- Anh khỏi nhọc công đi. Mớ giấy vất đi đó
đã có chủ mới.
Gierke như sắp ngất xỉu. Môi trên của gã
vén cao:
- Đã… đã rơi vào tay thằng nào, hả?
- Nào, thư thả chớ đại ca. Ba cái thứ giấy
vụn…
- Vụn… Mẹ kiếp! Tụi mày phải phun ra mau!
Tụi mày biết sự trừng phạt của “Những Con Chuột” chứ?
Rosa trề môi:
- Em chả sợ chuột mà chỉ sợ… mèo. Nè, nói
cho anh biết… Kẻ thù mới của anh là một thằng chẳng phải tay mơ đâu. Nó là một
thằng học sinh choai choai vênh váo của trường nội trú ở ngoại ô. Thằng cà trớn
này cũng như đám bạn học rẻ tiền của nó chẳng bao giờ lịch sự mời em nhảy
ở một cuộc Discô nào cả…
- Dẹp chuyện nhảy nhót giùm tao. Hãy kể rõ
lai lịch thằng đó, chắc tụi mày biết…
- Gớm, anh làm gì mà cứ như thằn lằn đứt
đuôi thế? Rainer biết nó đó.
Thằng kép của nữ quái gật đầu:
- Ôkê. Thằng “chôm” mớ giấy có biệt hiệu là
Tarzan. Nó chắc chắn chưa đến mười sáu tuổi nhưng tướng tá ngó như một thằng
mười tám tuổi.
Gierke hài lòng:
- Có vậy mà cũng bày đặt quan trọng. Ơn
Chúa! Vậy mà tao tưởng phen này tiêu rồi. Phải thu hồi lại mớ giấy trước khi
thằng nhóc giao cho cảnh sát. Dễ ợt phải không tụi bay?
Thằng cầm đầu băng Thiên Thần Địa Ngục im
thít. Gierke sửng sốt:
- Miệng mày câm hả?
- Chà, nếu anh hỏi ý kiến em thì: đoạt lại
của thằng đó không dễ đâu!
- Sao? Thằng nhóc học trò đó chưa quá tuổi
vị thành niên mà.
- Nếu anh phải dính tới nó anh sẽ nghĩ khác
đó. Cái thằng Tarzan đó đã phân phát ở thành phố này nhiều vết bầm hơn cả nốt
tàn nhang trên mũi của “đào” em kia đấy. Nó khỏe khủng khiếp, và là một trong
những võ sĩ Judo giỏi nhất vùng này.
- Ê Rainer, tao không tin. Một thằng nhãi chưa
đầy mười sáu tuổi. Này, nếu tao đề nghị mày đem về cho tao bức tranh vẽ và tấm
ảnh người đàn bà bị xé với giá… 500 mark thì mày nghĩ sao?
Mắt Plotzka sáng rực. Nó chìa hàm dưới ra
một cách thô bỉ:
- 500 mark hả? Ôkê! Em dám cá độ là giờ này
thằng Tarzan đang đạp xe trên đường lộ để về trường nội trú. Em sẽ rượt kịp nó.
Nó đã vài lần thọc gậy bánh xe băng Thiên Thần Địa Ngục tụi em rồi.
Nó đưa tay vỗ vỗ vào sợi xích nặng trịch
cài bên thắt lưng:
- Nó sẽ no đòn.
Gierke nhếch mép:
- Mày định đuổi theo nó bằng “lô-ca chân”
à?
- Ồ, đại ca yên trí. Xe gắn máy em bỏ ngoài
kia. Đi cùng anh chớ Rosa?
Nữ quái nhét chiếc lược chải tóc vào túi
quần cười thật kinh dị:
- Đi chớ. Em sẽ coi cái thằng Tarzan đó rốt
cuộc bị băm vằm cỡ nào.
Gierke hẹn:
- Chúng ta sẽ tái ngộ ở quán Chim Cánh Cụt.
Tao chờ tụi bay ở đó.
Plotzka ôm eo ả tình nhân cất bước. Nó rú
lên sằng sặc:
- Quán Chim Cánh Cụt ư? Hà hà, em khoái cái
quán ăn chơi đó lắm.
*
Gaby đang hồi hộp chuẩn bị cho chuyến du
lịch trên sông của mình. Lúc cô bé chạy ào vào phòng riêng, con Oskar cũng
phóng theo bén gót. Gaby vỗ về nó:
- Đừng có lo, Oskar! Em sẽ đi cùng với chị
mà. Tất nhiên rồi. Chị đã chuẩn bị cho em mười bốn hộp thức ăn cho chó đây này.
Bà Glockner mỉm cười đẩy cửa. Mắt bà muốn
hoa lên bởi vô số bàn chải, xà phòng, kem bôi da, áo mưa… mà Gaby đang sắp xếp.
Bà lắc đầu:
- Con có cảm thấy chuyến đi này quá liều
lĩnh không?
Cô bé ùa tới quàng cổ mẹ:
- Đừng lo lắng cho tụi con nữa, mẹ yêu quý.
Đâu vào đó rồi. Này nhé, chiếc lều ba chỗ ngủ dành cho Tarzan, Kloesen và Karl.
Còn con độc quyền chiếc lều đơn tuyệt đẹp.
- Nhưng lỡ trời mưa…
- Thì tụi con sẽ tấp vô bờ và cắm trại.
Thanh tra Glockner cũng đã từ ngoài hành
lang xuất hiện. Ông nói ngập ngừng:
- Nếu không có Tarzan cùng đi có lẽ ba sẽ
không dám để con gái ba lên thuyền đâu…
Công Chúa hào hứng:
- Phải đó, ba. Tarzan chu đáo lắm. Bữa nay
bạn ấy còn đi mua những cái túi lớn bằng cao su chống thấm nước. Mỗi đứa tụi
con sẽ tống hết đồ cá nhân vào đấy.
- Ừ… ừm. Con không biết chèo thuyền mệt thế
nào đâu. Chèo cả ngày sẽ tê rần tay đó.
Bà Glockner âu yếm:
- Cứ cách một ngày phải gọi điện về cho mẹ
nhé Gaby?
- Chao ơi, mẹ cứ nghĩ rằng chung
quanh tụi con đầy rẫy kẻ thù ư? Này nhé, dưới sông không hề có cá sấu và cá
mập. Còn lúc cắm lều thì cùng lắm chỉ có lũ muỗi vớ vẩn, mẹ khỏi…
Ông thanh tra cắt ngang:
- Ba hi vọng con nói đúng. Chúc lành các
con!

