Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 01 - Phần 1

1.

Ánh mặt trời rực rỡ buổi sáng xuyên qua khung cửa sổ thủy tinh trong
suốt và tấm rèm bằng ren, chiếu vào phòng ngủ còn ngập trong vẻ ngái ngủ thường
ngày.

Tôi
dụi mắt, “Nhật Thần đại nhân” siêu đẹp trai trên trần nhà đang dùng ánh mắt màu
vàng kim lạnh lùng nhìn tôi chăm chú. Tôi mỉm cười bò dậy, nhìn tấm poster khó
khăn lắm mới kiếm được, hài lòng vươn người.

-
Chào buổi sáng, “Nhật Thần đại nhân”!

He
he!

Đây
là tấm poster tôi lấy về hôm qua trong lúc đi mua truyện tranh, thật là đẹp quá
đi! Tôi đã muốn có tấm poster này từ lâu rồi…

Ấy?
Tối qua tôi không gặp cơn ác mộng đó nữa, ngủ một mạch đến sáng luôn. Chẳng nhẽ
là vì được ngắm poster của “Nhật Thần đại nhân” sao? Ha ha…

Tôi bỗng
thấy cảm giác nhồn nhột ở chân, thì ra Cục Xương đang co tròn người thành một
quả bóng màu trắng, nũng nịu lăn vào trong chăn tôi.

- Ha
ha, Cục Xương thật là háo sắc, sao lại ngủ trên giường chị thế này? – Tôi nhào
tới, đè Cục Xương xuống, dùng mũi cọ cọ vào lưng nó.

“Gâu
gâu! …”

Cục
Xương phát ra tiếng kêu đáng yêu.

Tôi
vuốt ve cơ thể dài 90cm của nó. Ha ha ha, nhìn đôi mắt long lanh của nó kìa, bộ
lông dài trắng như tuyết của nó nữa, Cục Xương nhà tôi đúng là một chú chó đẹp
trai!

“Tây
Mễ baby nghe điện thoại…”.

Cái
điện thoại có móc búp bê ở đầu giường rung lên.

Hử?
Bố gọi điện tới!

- A
lô, bố còn nhớ con gái cơ à, con tưởng bố với mẹ chỉ biết máy móc với chai lọ
thôi chứ…

Nói đến cặp bố mẹ bảo bối này là tôi lại nổi giận. Họ là cặp
vợ chồng nhà khoa học nổi tiếng, thích làm các thí nghiệm khoa học gần như là
điên cuồng, tới nỗi vứt đứa con gái mới 16 tuổi ở nhà một mình, bay tới phòng
thí nghiệm ở Mỹ để chuyên tâm nghiên cứu… Hu hu, tôi thật là đáng thương, trên
đời này làm gì có bố mẹ nào như thế!

- Ha ha, con gái cưng, có nhớ bố mẹ không? Chú chó xù mẹ gửi
cho con có khỏe không? – Tiếng cười của bố vọng lại trong điện thoại.

- Ôi chà, con gái cưng, con xem mẹ yêu con chưa! Thấy Cục
Xương chết rồi con khóc đau lòng quá nên mẹ đã dùng tế bào của Cục Xương để
nhân bản một chú chó khác cho con đấy…- Mẹ tôi giành điện thoại của bố, phấn
khích nói to khiến tai tôi điếc đến nơi.

- Mẹ, mẹ muốn biến con gái mẹ thành đứa điếc à?

- Con gái cưng, mẹ con là thế mà, lại đi xem số liệu thí
nghiệm rồi. Bố kể cho con nghe một chuyện nhé, con trai đồng nghiệp bố sáng nay
sẽ đáp máy bay xuống thành phố Tam Xuyên, cậu ấy lạ nước lạ cái, sau này sẽ sống
nhờ ở nhà mình. Chỉ cần con giúp bố chăm sóc cậu ấy thật tốt, bố sẽ tặng con cuốn
“Nhật Thần” bản đặc biệt… Cậu ấy tên là Thánh Y Đằng… Mẹ con gọi bố rồi, bố phải
đi làm việc đây, nhớ đi đón đấy nhé, số hiệu máy bay là L9077… Tút tút tút…

- A lô… a lô…

Bố lần nào cúp điện thoại cũng nhanh như gió, cái gã tên
Thánh Y Đằng ấy rốt cuộc là ai? Tôi không quen hắn thì sao mà đón được?

Có điều… vừa nghĩ tới cuốn truyện “Nhật Thần” bản giới hạn
chỉ có 1000 cuốn trên toàn thế giới là trong đầu tôi đã xuất hiện bao nhiêu
ngôi sao rồi.

Chờ đợi quá…

- Cục Xương này, em ở nhà trông nhà nhé, chị đi sân bay đây.

Mặc chiếc áo T-shirt đáng yêu vào người, lưng đeo ba lô con
gấu, chào chú chó xong, tôi bèn đón taxi đi thẳng tới sân bay.

Ui da!

Sân bay đông người quá! Tôi bất giác cúi đầu nhìn đồng hồ.
10 giờ 23 phút, còn mấy phút nữa thì chuyến bay đó sẽ hạ cánh.

Ọc ọc ọc…

Bỗng dưng bụng tôi sôi lên òng ọc.

Xem ra hôm qua uống nhiều sữa chua quá, lại ăn linh tinh mấy
món đồ ăn vặt nên mới thế đây mà!

Thế là tôi vứt tấm bảng trắng có viết tên Thánh Y Đằng đi,
chui ngay vào nhà vệ sinh của sân bay.

Rầm!

Tôi hùng hổ lao vào nhà vệ sinh rồi đóng rầm cửa lại, nhưng
ngay lập tức há hốc miệng, đứng như trời trồng, bất động. Bởi vì…

Bởi vì trong nhà vệ sinh xuất hiện một chàng thiếu niên có
mái tóc màu vàng kim, hơn nữa đó chính là màu vàng sáng lấp lánh giống y như của
“Nhật Thần đại nhân” mà tôi thích nhất! Chỉ có điều mái tóc đó cắt ngắn, còn
tóc của “Nhật Thần đại nhân” thì dài chấm vai…

Woa!
Anh ấy cao quá, khiến tôi phải ngẩng đầu lên

nhìn. Đôi lông mày đen tuyền, sống
mũi thật cao, thứ thu hút nhất chính là đôi mắt sáng màu hổ phách, nó như viên
đá mắt mèo cao cấp đang tỏa ra ánh sáng thần bí…

Thật đáng tiếc, nếu đôi mắt ấy có màu vàng kim thì đẹp biết
bao! A, tôi là con ngốc sao? Ngoài “Nhật Thần đại nhân” thì mắt người bình thường
làm sao có màu vàng kim được?

- Xin… xin… xin lỗi, tôi đi nhầm.

Ngượng ngùng xin lỗi, tôi đỏ bừng mặt, bịt mắt lùi ra sau.

- Ơ? Women?

Tại sao tấm biển treo ngoài cánh cửa lại là “Women”? Thì ra
tôi không vào nhầm phòng! Có nghĩa là… là chàng thiếu niên tôi nhìn thấy ban
nãy vào nhầm nhà vệ sinh, chứ không phải tôi!

Tôi mở cánh cửa lần nữa, chàng thiếu niên thấy tôi bước vào
thì nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, anh chống tay lên vách tường, trầm giọng
quát:

- Chết tiệt, cô lại vào làm gì?

- Tôi không nhầm chứ? Đây là nhà vệ sinh nữ mà!

- Tôi biết!

Giọng điệu lạnh lùng, mà hình như còn nghiến răng nữa thì phải.

-
Anh… anh biết mà vẫn còn ở đây? Chẳng nhẽ, chẳng nhẽ anh là… “Dê xồm nhà vệ
sinh” mà người ta

vẫn đồn? – Giọng nói của tôi run rẩy.

Mẹ
ơi, sao mà tôi đen quá chừng thế này?

- Yên
tâm đi, ai mà có hứng thú với một đứa con gái như cô.

Hu
hu… Như tôi thì làm sao? Chỉ là ngực phẳng một chút, mông to một chút, thực ra
trông cũng ổn mà!

- Thế…
thế anh mau ra ngoài đi, nếu không… nếu không tôi hét lên đấy!

Tôi
vừa nói thế thì ánh mắt anh ta càng trở nên đáng sợ hơn, hơn nữa anh ta đi về
phía tôi, từng bước, từng bước, cho tới khi thân hình cao 1m80 của anh ta ép
tôi vào góc tường.

Trên
trán anh ta nhỏ xuống một giọt mồ hôi, hơi ấm từ mũi anh phả vào mặt tôi, khiến
tôi càng thêm căng thẳng.

-
Anh… anh định làm gì? Chẳng phải anh nói là không có hứng thú với tôi sao? Tôi
hét lên đây, tôi hét thật đấy…

- Nếu
không muốn tôi bịt miệng cô lại thì đừng có nói nữa, ngoan ngoãn biến mất trước
mắt tôi đi! – Anh ta nheo nheo mắt, ánh mắt trở nên tàn khốc và thâm hiểm, một
tay chống lên bức tường trên đầu tôi, trầm giọng nói.

Hu
hu… anh ta đang nói gì thế? Anh ta quả nhiên là dê xồm, dê xồm…

Nhưng
thân hình anh ta cao to quá, cả người tôi bị dồn vào chân tường khiến việc thở
cũng khó khăn chứ đừng nói là phản kháng, lần này thì tôi sợ hãi mềm cả chân ra
rồi.

- Hu
hu hu, anh là đồ dê xồm, đừng ỷ cao lớn mà bắt nạt tôi. Tôi… tôi nguyền rủa
anh, nguyền rủa anh biến thành thằng lùn, một thằng lùn chỉ cao 1,1m, sau đó
tôi sẽ bắt nạt anh…

Trong
tiếng nguyền rủa của tôi, lông mày anh ta cau lại càng chặt, rồi bỗng dưng anh
ta túm chặt lấy cái ba lô con gấu của tôi, vừa kéo vừa lôi ném ra ngoài, sau đó
là tiếng lạch cạch khóa trái cửa nhà vệ sinh.

Hả?

Chuyện
gì thế này?

Tôi
khựng lại mất vài giây, sau đó đưa ra một quyết định trọng đại. Tôi lăn trên đất,
bò dậy, hùng hổ đi về phía phòng bảo vệ của sân bay.

-
Chú ơi, thật đấy, trong nhà vệ sinh nữ có một gã biến thái, các chú phải tin
cháu, cháu đáng yêu thế này cơ mà, sao có thể lừa chú được?

Đúng
là điên mất!

Sao
mấy chú bảo vệ cứ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ thế nhỉ?

-
Không thể nào có chuyện đó… Sân bay ở đây trước nay an ninh rất tốt, cháu nhìn
xem, cặp tình nhân kia đang lưu luyến từ biệt, một cảnh tượng thật đẹp, nhìn
bên này nữa, người đi qua đi lại, khung cảnh thật yên bình!

Tôi
nói, các chú định tham gia cuộc thi đọc thơ à?

-
Làm ơn đi mà, các chú, cháu lừa các chú thì có ích gì?

- Thế
thì chưa chắc, biết đâu cháu định dẫn các chú đi để thực hiện âm mưu gì đó!

-
Cái gì?

Tôi
có nghe nhầm không vậy, cái ông chú mũi tẹt đầy mụn này có trí tưởng tượng thật
là phong phú, với lại…

Trên
thế giới này còn có cô gái nào trong sáng như tôi không? Tôi đã 16 tuổi rồi
nhưng chưa yêu lần nào, ngay cả bàn tay con trai còn chưa từng nắm.

Tức
chết mất thôi! Xem ra hôm nay Bối Tây Mễ không nổi giận thì không được!

Tôi
nắm tay ông chú mũi tẹt, kéo mạnh, lôi chú ấy đi.

- A
a! Tay của tôi…

- Có
thật không vậy?

- Trời
ơi, con bé này khỏe quá, đáng sợ quá!

-
Này, chúng ta có nên ngăn lại không? Cái người mà con bé kéo đi là đại ca của
chúng ta đó…

Mấy chú bảo vệ loạn hết cả
lên, nhưng tôi càng đi càng nhanh, họ chỉ đành lẽo đẽo chạy theo chúng tôi. He
he, trong sách nói bắt cướp phải bắt thủ lĩnh trước, tôi

đúng là thông minh, vận dụng trúng phóc!

Ơ?

Cửa
nhà vệ sinh nữ sao lại mở thế nhỉ? Người đâu? “Dê xồm nhà vệ sinh” đâu?


vù…

Trên
đỉnh đầu có cơn gió lạnh lướt qua, ánh mắt của ông chú mũi tẹt và mấy ông chú
khác khiến tôi thấy thật áp lực.

- Cô
bé, cháu nói xem, kẻ biến thái ở đâu?

Thảm
kịch! Đây chắc chắn là một thảm kịch!

Một
cô gái đáng yêu vô địch bị mấy ông chú chất vấn ngay trước cửa nhà vệ sinh nữ,
sau đó… mấy ông chú này lại ném cô gái đáng yêu ấy ra khỏi sân bay, thật là quá
vô nhân đạo!

2.

- Hu
hu, mình không nói dối mà, vừa nãy rõ ràng trong nhà vệ sinh có một gã biến
thái mà! – Tôi “đeo” trên mặt mình hai dòng nước mắt, buồn bã dán người vào
cánh cửa kính của đại sảnh sân bay.

- Bà
thím ơi?

Một
giọng non nớt như búp bê vang lên bên tai tôi.

Bà… thím
ơi?

Tai
tôi có vấn đề phải không?

Một thiếu nữ xinh đẹp đến mặt trời nhìn cũng phải rơi lệ, mặt
trăng ngắm cũng phải thẹn thùng như Bối Tây Mễ tôi mà có người gọi là… bà thím?

- Gã khốn nạn nào gọi tôi là bà thím? – Tôi giơ móng vuốt ra
hét lên, đang định dạy dỗ cho cái gã gọi tôi là “bà thím” một trận.

- Người đâu? Sao không thấy ai?

Xem ra vì thấy tôi hùng hổ quá nên sợ chạy mất rồi, đúng là
đồ nhát gan!

- Đồ ngốc…

Âm thanh đáng yêu đó lại vang lên.

Tôi cảnh giác liếc mắt ra xung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy
một thằng bé có mái tóc vàng óng, gương mặt đáng yêu nhưng chỉ cao 1,1m, trên
người là chiếc áo sơ mi với cái quần có đai!

A, a, nó đáng yêu quá, giống y như cậu bé trong truyện tranh
Nhật Bản, muốn véo má nó một cái quá đi…

- Bà thím ơi, nước dãi của bà chảy ra rồi kìa.

Thằng bé lạnh lùng nói.

Hả? Là nó?

Cái giọng điệu cứng nhắc, lạnh lẽo vừa gọi tôi là bà thím ấy
được phát ra từ miệng của thằng ranh này?

- Ranh con đáng ghét, chị giống bà thím ở chỗ nào? Em nhìn
cho kỹ đi, chị là một cô gái mới 16 tuổi, đang ở vào độ tuổi thiếu niên tươi trẻ!

Hai
tay tôi chống nạnh, đầu hơi cúi xuống, nổi giận.

Ơ?

Mái
tóc màu vàng kim? Đôi mắt màu hổ phách? Chiều cao 1,1m!

Cái
gì?

Vì sao đùng cái đã đến bước hôn
cô dâu rồi?

Chú rể đâu? Vì sao tới giờ tôi vẫn chưa nhìn
thấy chú rể? Nãy giờ chỉ có cậu bé hoa đồng cao 1,1m đứng cạnh tôi thôi mà!

Lúc này có người mang một cái ghế tới cho
hoa đồng, thế là cuối cùng tôi cũng đã nhìn rõ gương mặt của cậu.

Mái tóc ngắn màu vàng nổi bật, đôi mắt màu hổ
phách sáng tới khó chịu, đôi môi màu hồng nhạt quyến rũ khẽ mím lại…

Oa, đáng yêu quá, như hoàng tử nhỏ trong các
cuốn truyện tranh vậy, hơn nữa tóc cậu còn có màu vàng kim mà tôi thích nhất!

Nhưng giây sau đó, đôi môi hoàng tử bỗng nở
thành một nụ cười quỷ dị, sau đó cậu… cậu từng bước, từng bước lại gần tôi,
gương mặt đáng yêu tột cùng ấy bỗng trở nên thật độc ác, đáng sợ, to dần, to dần
trong mắt tôi…

Chẳng lẽ cậu muốn…

Hôn tôi?!

Đừng, tôi không muốn có một chú rể cao 1,1m
đâu, tôi không muốn một cậu bé hôn tôi đâu…

- Á…

* * *

Chú rể tí hon?

Nó chẳng phải là chú rể tí hon cao 1,1m thường xuyên xuất hiện
trong giấc mơ của tôi sao?

Ôi không!

Nó không phải chú rể của tôi đâu!

Có điều sao nó lại giống như một bản sao thu nhỏ của gã “Dê
xồm nhà vệ sinh” thế nhỉ? Chỉ khác là một kẻ thì tôi phải ngửa mặt lên nhìn, một
kẻ thì tôi phải cúi xuống mới nhìn thấy.

Nhưng cả hai người đều rất đáng ghét!

- Bà thím ơi, bà quên là bà đến đón tôi rồi à…

Cái gì?

- Ý của em là cậu nhóc Thánh Y Đằng mà chị phải đón chính là
em? Người sắp sống cùng chị dưới một mái nhà, chị phải chăm sóc chính là em? Á…

Không đâu, tôi không muốn!

Cái thằng bé có gương mặt lạnh lùng này còn đáng ghét hơn cả
con gián, tôi không muốn “sống chung” với nó đâu! Hu hu, tôi không muốn sống với
một kẻ “độc mồm” khó sống thế này đâu!

Nhưng…

Tôi
bỗng dưng giơ cao nắm tay với tốc độ ánh sáng rồi gõ mạnh vào đầu thằng nhóc,
coi như là báo thù rồi, ha ha…

- Hu
hu hu… sao thím lại đánh cháu… hu hu hu… đầu cháu đau quá… Mọi người cứu cháu với,
người lớn đánh trẻ con… hu hu hu…

Gương
mặt lạnh lùng như băng của thằng ranh đó cứ như có công tắc biến hình, thoắt
cái đã giàn giụa nước mắt. Với dáng vẻ đáng thương nó ngồi xuống đất dụi mắt rồi
khóc, vừa khóc vừa đạp chân ầm ĩ.


đang làm gì thế?


ràng là tôi chỉ cốc “nhẹ” lên đầu nó thôi mà!


chắc chắn là một diễn viên giỏi, biểu cảm của nó trước và sau hoàn toàn khác
nhau.

Nhưng…
nhưng mà trời ơi, vì sao lúc nó khóc trông lại đáng yêu như thế, những giọt nước
mắt trong vắt như pha lê từ đôi mắt to màu hổ phách rơi ra, hàng lông mi dài đọng
lại giọt nước trông càng thêm quyến rũ…

Chết
rồi, chết rồi, cảm giác tội lỗi của tôi lại xuất hiện rồi…

-
Nhìn kìa, cô gái đó lớn thế mà bắt nạt một thằng bé, thật không ra sao!

- Em
gái ơi, em trai em nhỏ hơn em rất nhiều mà, trẻ con không hiểu chuyện thì nhường
nó một chút…

- Ôi
trời, khóc đáng thương quá, mà thằng bé xinh thật, tôi mà có đứa con đáng yêu
thế này thì thích quá.

Ông…
ông trời ơi…

Tôi
xin thề là tôi chỉ cốc “nhẹ” lên đầu nó thôi. Tôi có bắt nạt nó đâu? Nó đang đổ
oan cho tôi mà!

-
Ranh con, về nhà chị sẽ xử lý em.

Tôi
nghiến răng nhấn từng lời.

- Hu
hu… thím định về nhà bắt nạt cháu tiếp sao? Hu hu… chú ơi, dì ơi, anh ơi, chị
ơi, mọi người làm chứng cho cháu, cháu phải tố cáo thím ấy, đó là bạo lực gia
đình, hu hu hu…

Thằng
nhóc đưa hai tay lên mắt, khóc to hơn.

Ánh
mắt mấy bà mẹ xung quanh thật là đáng sợ! Người nào cũng trợn mắt nhìn tôi
trách cứ vì sao lại bắt nạt một thằng bé như thế.

- Được
rồi, được rồi, chị có bắt nạt em đâu, chị thề đấy, sau này sẽ không bắt nạt em
nữa.

Tôi
đành phải dỗ dành nó.

-
Nhìn mặt bà giả dối lắm. – Mặt nó lộ vẻ “Tôi không tin bà đâu”, sau đó nó móc một
chiếc điện thoại trong túi áo ra, – Nhưng trong điện thoại của tôi có số đường
dây nóng bạo hành gia đình… lần sau bà còn bắt nạt tôi, tôi sẽ gọi điện thoại!
Các dì làm chứng cho cháu nhé!

Các
bà mẹ đều gật đầu lia lịa!

Ngất!

Đường
dây nóng bạo hành gia đình? Đó là thứ gì?

- Mau đi thôi, tôi mệt rồi.

Thằng bé lập tức cất đi cái vẻ mặt oan ức, giơ tay ra vẫy một
chiếc taxi, sau đó lạnh lùng nhìn tôi, dặn:

- Cất hành lý của tôi vào cốp sau.

Đầu tôi lập tức xì ra mấy ngọn khói đen.

Nó chắc chắn là một tiểu Hoàng đế độc ác thời phong kiến được
chiều chuộng sinh hư! Thật là hống hách!

Nhưng nhìn ông mặt trời càng lúc càng chiếu sáng nhiệt tình,
tôi chẳng buồn tính toán với nó nữa, về nhà ngủ một giấc trưa cho đã. Dù sao
hôm nay cũng là ngày cuối tuần vui vẻ mà, cứ vứt tâm trạng xấu sang một bên đi!

Ha ha ha, tôi đúng là sống quá vô tư!

Chẳng buồn nhìn thằng ranh con ngồi ghế trước, tôi bắt đầu sắp
xếp lại tâm trạng của mình.

Báo cáo nội dung xấu