Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 02 - Phần 1

Vừa mới 7 giờ, ánh mặt trời mùa hạ xuyên quá khung cửa sổ, chiếu vào
phòng, soi sáng khóe miệng vẫn còn chảy dãi của tôi.

- Tiểu
quỷ thối, em đứng lại cho chị… đứng lại…

Tôi
trở mình, dùng một chân đạp mạnh cái chăn xuống giường.

-
Này, bà thím…

Giọng
nói ma quỷ vang lên trong mơ khiến tôi mở bừng mặt, gương mặt đáng yêu non nớt
cùng với cái biểu cảm lạnh như băng, không phải là thằng tiểu quỷ đó thì là ai?

Nhưng điều khiến người ta sợ
hãi nhất là đôi môi

tươi tắn phớt hồng của nó chỉ cách
tôi 1cm, dưới ánh nắng mặt trời, nó thật hấp dẫn.

Cơn ác mộng hàng đêm hành hạ tôi như một oan hồn len lỏi
trong tâm trí.

- Á… tiểu quỷ, em định làm gì chị? – Tôi hét lên, nhặt cái
chăn dưới đất lên, che lấy cơ thể chỉ mặc cái váy ngủ màu hồng của mình.

Chiếp! Chiếp! Chiếp!

Một đàn quạ vô tội bay ngang qua.

- Bà thím, thân hình và gương mặt của bà bây giờ thì dù có nằm
trên phố cũng chẳng ai làm gì đâu, bà yên tâm đi! Huống hồ tôi lại là một đứa
trẻ con. – Khóe miệng thằng ranh Thánh Y Đằng giần giật, như cười như không.

Trẻ con?

Một từ ngữ đáng yêu như thế mà nó cũng dám nói!

Tôi định nói, tiểu quỷ, ngoại trừ chiều cao của một đứa trẻ
thì cách nói chuyện và cử chỉ của cậu có giống trẻ con chút nào đâu!

- Em lại gọi chị là bà thím rồi!

Tôi bật dậy, bẹo cái má phúng phính của nó.

Thật là, vừa nãy còn chưa kịp phản ứng, nếu cứ bị nó gọi như
thế thì liệu tôi có quen không? Có điều cảm giác ở tay cho thấy nó đúng là một
đứa trẻ con, làn da non nớt, véo nó thật thích.

-
Bà thím, tay bà thô quá, mau bỏ tôi ra, tôi không có

thời gian nói chuyện phiếm với bà
đâu, lát nữa tôi phải tới trường Trung học Thâm Điền điểm danh. – Thằng tiểu quỷ
giơ tay ra gạt tay tôi, rồi đi ra phòng khách.

Hai con mắt tôi trợn tròn lên như hai hòn bi.

Nó nói cái gì? Tôi không nghe nhầm chứ?

- Này này, tiểu quỷ, vừa nãy em nói là Trung học Thâm Điền?
Em bảo là đến trường Trung học Thâm Điền điểm danh? Có phải đầu óc em bị chập mạch
không? Em mới 8 tuổi, phải học tiểu học chứ!

Điên mất!

Tôi cảm thấy rồi sẽ có một ngày vì thằng tiểu quỷ này mà tôi
bị suy nhược thần kinh, bởi vì bất cứ lúc nào nó cũng có thể ném ra một quả
bom, khiến tôi nổ tan xác.

- Đừng có trách tôi không nhắc nhở bà, hơn 7 giờ rồi, nếu bà
còn chần chừ ở đó thì sẽ muộn đấy. – Thằng tiểu quỷ ngồi phịch xuống ghế, ung
dung nâng cốc sữa lên uống, mặt sa sầm nói với tôi.

Hả? Á!

Bánh xăng-uých ba tầng, khoai tây chiên, xúc xích rán, sữa…

Nhìn bữa sáng ngon lành nó bày trên bàn, tôi nuốt nước bọt,
nghi ngờ hỏi:

- Em đừng nói với chị rằng những thứ này em làm đấy nhé?

Tiểu quỷ cắn một miếng xăng-uých, gật đầu.

“Gâu gâu…”

Cục
Xương vừa cắm đầu vào bát đồ ăn, vừa hài lòng sủa lên.

Trời
ơi!

Đến
bữa sáng của Cục Xương cũng thật phong phú, có vẻ ngon lắm!

Thế
là tôi oa một tiếng, bất kể hình tượng
của mình, nhào vào bữa sáng trên bàn, ngồm ngoàm nhai.

Hu hu
hu, tôi muốn khóc quá, sau khi bố mẹ đi Mỹ, đây là lần đầu tiên có người làm bữa
sáng cho tôi, đã thế lại còn là một bữa sáng rất ngon, mà lại là một thằng bé
làm cho tôi nữa chứ. Vì sao… vì sao không phải là một anh chàng cao to đẹp trai
nhỉ?

- Bà
thím, bà khoa trương quá đấy, ăn sáng mà cũng khóc à?

- Hu
hu hu hu, đừng gọi chị là… bà thím… em không hiểu đâu. – Tôi vừa nhai ngồm
ngoàm vừa nói không rõ từ.

Sau
khi đã ăn sạch sẽ bữa sáng, tôi liếc đồng hồ đeo tay. Á, 7 giờ 10 rồi, chết chắc
rồi, chết chắc rồi, muộn mất rồi.

Tôi
đeo ba lô lên, đá đôi dép lê dưới chân đi, nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết của
Cục Xương. Tôi xỏ giày thể thao vào, chưa kịp buộc dây giày đã vội vàng chạy tới
bến xe buýt, dọc đường còn ngã dúi dụi vì giẫm phải dây giày, nhưng cũng may là
lên kịp được chuyến buýt 159.

Thế là tiểu quỷ bị tôi quên béng đi.

* * *

Ai
dà, sáng thứ hai sao đông người thế nhỉ? Họ đều đi họp chợ à?

Tôi
bực bội cử động cái cổ. Haiz! Khó khăn lắm mới cướp được chỗ, nhưng giờ xem ra
nó chẳng khác gì phải đứng, người trên xe quá đông nên không gian bên trên chỗ
ngồi bị chiếm hết rồi.

Mùi
gì khó ngửi quá, thôi mở cửa sổ ra.

Ha
ha, hôm nay còn có gió, mát mẻ hơn hôm qua một chút. Á, đúng rồi, không biết tiểu
quỷ thế nào rồi? Tôi vội vàng đến trường nên quên béng mất nó. Chuyện nó bảo đến
trường Trung học Thâm Điền điểm danh chắc không phải là thật đâu nhỉ. Cho một đứa
trẻ 8 tuổi học cấp ba? Hiệu trưởng trường mình chắc chưa hồ đồ đến thế!

Đúng
vào lúc tôi đang suy nghĩ lung tung…

-
Ranh con, mày không có mắt à? Giẫm vào chân tao rồi.

Một
giọng nói hằn học của một ông chú vang lên.

- Mọi
người đều đang chen nhau, làm sao tôi có thể nhìn thấy? – Tiếng người thanh
niên cũng không chịu thua kém.

-
Ranh con, mày giẫm vào chân tao mà còn cãi lý, tao đánh mày!

Bụp!

- Á! Đau quá, chú đánh nhầm người rồi!

Phút chốc, chiếc xe vốn đã chật ních người trở nên náo loạn.

Đúng lúc này gặp phải đèn đỏ, bác tài xế bèn dừng xe lại, đứng
lên để giải quyết lộn xộn. Nhìn kim phút của chiếc đồng hồ đeo tay chỉ vào số
“10” đáng sợ, tôi lo lắng đứng lên khỏi chỗ ngồi, định tìm một khe hở để chuồn
xuống xe, tìm đường khác.

- Á…

Sau tiếng hét, đám người vốn dĩ đã áp sát vào với nhau nay dồn
hết về phía tôi. Bi kịch xảy ra…

Thân thể tôi bị xô mạnh vào cánh cửa sổ xe đang mở rộng, sau
đó cả người rơi xuống mặt đường với tốc độ rất nhanh, não tôi lập tức ở vào trạng
thái “chết máy”…

Hu hu, chẳng nhẽ tôi chết rồi?

Tin trang nhất của các báo ngày mai sẽ có một tiêu đề: Thiếu
nữ xinh đẹp 16 tuổi không may rơi khỏi xe và tử vong. Trời ơi, tôi không muốn
thế đâu, chết thế thì mất mặt lắm! Ít nhất thì cũng phải là vì dũng cảm bắt cướp
nên hy sinh oanh liệt chứ!

Bịch!

Chả kịp nghĩ nhiều, cơ thể tôi đã tiếp xúc vào chướng ngại vật,
ngã bịch một cái.

Đau!

Đau
quá!

Cảm
giác đau đớn nơi ngực tức thì lan khắp toàn thân, tôi hoàn toàn quên mất môi
trường xung quanh.

-
Này, cô là chó sao? Sao lại cắn tôi?

Chó?

Khó
chịu quá, rốt cuộc gã ngang ngược nào dám chửi tôi như thế chứ? Hử… sao giọng
nói này nghe quen quen?

Tôi
mơ màng mở mắt ra, trước mặt xuất hiện một gương mặt đỏ bừng vì tức giận, nhưng
cho dù như thế, nó vẫn đẹp trai tới mức người ta khó lòng mà nhìn đi chỗ khác,
mái tóc đỏ rực, gương mặt với các đường nét rõ ràng, đôi mắt màu xanh tối, trên
tai là một chiếc khuyên hình vương miện tượng trưng cho quyền lực.

Anh
ta… anh ta chẳng phải là Mông Thái Tử sao?

Dù rằng
tôi mới nhập học hơn một tháng nhưng đại danh của Mông Thái Tử thì tôi đã nghe
nói. Hắn là “đại ca” của Thái Tử Mạnh ở trường, Thái Tử Mạnh có một tổ chức
trong trường Trung học Thâm Điền, chức năng của nó tương đương với một hội học
sinh. Lớn thì là các hoạt động nhà trường tổ chức, nhỏ thì là những việc xảy ra
trong từng lớp, họ đều có quyền hỏi thăm.

Thực
ra vì bố của Mông Thái Tử là Chủ tịch Hội đồng quản trị của trường nên hắn mới
ngang ngược, hống hách như thế. Oai cái cóc khô, tôi ghét nhất là loại người ỷ
thế hiếp người!

Nhưng
mà cũng may, tôi chưa bao giờ trò chuyện với hắn, chỉ len lén dùng ánh mắt
khinh bỉ để nhìn hắn, ha ha ha…

-
Này, cô còn định bám lên xe tôi bao lâu nữa, con người thời nay lạ thật, rốt cuộc
cô là thú cưng của ai thả ra cắn người hả…

Mông
Thái Tử đưa tay lên lau vết máu trên miệng, hằn học kéo tôi từ phía sau chiếc
xe đua của hắn vào vị trí ngồi bên cạnh hắn.

Miệng!

Máu…

Tôi
hoảng hốt nhìn đôi môi hắn, trong đầu thoáng qua một cảnh tượng khủng bố…

Dưới
ánh mặt trời, tôi bay ra khỏi cánh cửa sổ mở rộng của chiếc xe buýt, sau đó cả
người tôi đập xuống nắp cốp sau của một chiếc xe đua màu trắng, gương mặt tôi vừa
vặn đụng trúng một gương mặt đang ngẩng lên, biểu cảm vô cùng đáng sợ, mà môi
tôi thì đã bập vào đôi môi mềm của hắn, đôi môi mềm của hắn rách ra, chảy máu…

Chẳng
nhẽ?

Môi
hắn là do tôi làm rách!

Hu
hu, lần này thì gây họa mất rồi, với tính cách thô bạo của hắn như lời đồn thì
chắc chắn tôi sẽ chết chứ không sai!

- Thú cưng, này này, thú cưng,
tôi đang nói chuyện

với cô đấy, cô bị câm hả? – Mông
Thái Tử huơ bàn tay to lớn trước mặt tôi, còn ghé sát vào tai tôi, hét lớn.

Thú
cưng?

Sao
hắn cứ gọi tôi là thú cưng thế nhỉ? Hắn tưởng hắn là ai chứ?

-
Tôi không phải thú cưng, cũng không bị câm, tôi muốn xuống xe. Ý? Cửa xe này
làm sao thế nhỉ? Anh mau mở cửa xe ra, nếu không tôi sẽ nhảy xuống đấy.

Xe
đua cái cóc khô gì mà cửa xe cũng không mở được thế này? Thôi mặc kệ! Tôi đứng
lên khỏi chỗ ngồi, định trèo qua cửa xe, nhảy xuống.

Mông
Thái Tử đi muộn chẳng ai dám nói, nhưng tôi chắc chắn sẽ bị ghi vào sổ đen, sau
đó sẽ bị thầy chủ nhiệm “Khoai môn” mời lên văn phòng “uống trà”.

-
Thú cưng, cô vừa làm hỏng xe tôi mà còn muốn chạy sao? Đền tiền trước rồi tính!
Nắp cốp sau phải thay rồi, chiếc xe này là đời mới, phải mua linh kiện từ nước
ngoài về, cô đền cho bổn Thái tử 100 nghìn đi.

Mông
Thái Tử giữ chặt gáy áo tôi, ấn tôi về chỗ ngồi, dùng tay chỉ vào vết lõm trên
nắp sau xe hắn.

100
nghìn?

Thế
thì có bằng đi cướp!

Tôi
nghĩ chắc bán hết số máu trên người tôi đi cũng không đủ để đền hắn!

-
Sao tôi lại phải đền? Việc này không thể trách tôi, đều tại đám người trên xe buýt
đấy chứ! – Tôi hùng hổ

chỉ vào cái xe buýt bên cạnh.

Thật
là đáng ghét, cái đám người này vẫn còn cãi cọ trên xe, tôi ngã từ trên đó xuống
mà không ai hay biết, đúng là bàng quan với sinh mạng của người khác!

Xình
xịch…

Lúc
này, chiếc xe buýt 159 mà tôi đang chỉ bỗng lắc lư mình rồi lao đi, còn để lại
cho tôi với Mông Thái Tử một luồng khói đen.

-
Này này này, đừng có vứt lại tôi, tôi còn ở dưới này mà! Chờ tôi với chứ!

Chết
mất thôi, nó đi mất rồi, chẳng nhẽ tôi phải chờ chuyến buýt tiếp theo? Hu hu,
hôm nay không biết mấy giờ mới đến được trường đây!

- Thế
nào? Đền tiền đi!

-
Tôi… tôi không có nhiều tiền thế…

Hắn…
ánh mắt của hắn đáng sợ quá, Mông Thái Tử mà người ta đồn đại là một kẻ tính
tình siêu nóng nảy, siêu thô bạo, là một đại ác ma nói một là một. Tuy tôi
không ưa hắn, nhưng nếu đắc tội với hắn thì sau này đừng mơ có chỗ đứng trong
Thâm Điền nữa, chắc chắn hắn sẽ khiến tôi dở sống dở chết! Hu hu hu, tôi làm thế
nào bây giờ?

- Ồ?
Không có tiền cũng chẳng sao, thế thì dùng thân thể cô để bồi thường. – Mông
Thái Tử bỗng ghé tới sát mặt tôi, giữ chặt cằm tôi, xoa nhẹ, ánh mắt lướt qua
cơ thể tôi như thể đang đánh giá một con mồi.

Bùm!

Bầu
trời trong xanh bỗng vang lên tiếng sét chói tai.

-
Thân… thể?

Mẹ
ơi!

-
Không, không được! Tôi nói cho anh biết, tôi bị bệnh da liễu nghiêm trọng, anh
nhìn mặt tôi có vẻ không việc gì, nhưng trên người tôi mọc rất nhiều mụn nước đấy!

Tôi
chớp chớp đôi mắt to, nói với hắn bằng giọng điệu vô cùng quan tâm tới hắn.

- Ha
ha ha, con thú cưng này thú vị thật. Được rồi, từ ngày hôm nay, cô hãy làm thú
cưng của bổn thái tử đi, sau này không được cắn người bừa bãi nữa, nếu cắn thì
chỉ được cắn bổn thái tử thôi. – Mông Thái Tử liếm vết máu còn lại trên môi,
nhìn tôi đầy mờ ám.

Thú
cưng?

Tôi
có phải con chó có bộ lông trắng muốt như Cục Xương đâu, cũng không có đôi tai
dài đáng yêu như con thỏ, tôi giống thú cưng ở điểm nào hả?

-
Tôi không phải thú cưng.

Tôi
nhìn Mông Thái Tử bằng ánh mắt vô cùng ai oán.

Nhưng
đổi lại là việc hắn ra sức xoa đầu tôi, còn phát ra tiếng cười mà tôi rất muốn
đấm:

- Ha
ha ha, thú cưng, chúng ta tới trường đi.

Rầm!

Mông Thái Tử đạp mạnh phanh xe, chiếc xe đua lao về phía trước,
sau đó lại phanh xe, mặt tôi đập vào kính chắn gió, dán chặt lên đó, trông thật
đáng thương.

- Hu hu hu… sao anh dừng xe đột ngột thế?

- Ha ha, thú cưng, tư thế của cô buồn cười quá, cô đang luyện
công phu bích hổ à? Ha ha ha, hôm nay may mắn thật đấy, nhặt được một thứ thật
buồn cười…

Dán mặt vào tấm kính chắn gió, nước mắt tôi chảy đầm đìa.

Hu hu, tôi có phải là “thứ buồn cười” đâu, tôi là người cơ
mà. Cái gã này rốt cuộc có phải là người của hành tinh trái đất không vậy?

* * *

Chiếc xe của Mông Thái Tử lái thẳng vào trường Trung học
Thâm Điền, mấy chú bảo vệ nhìn thấy còn chẳng dám ngước mắt lên. Haiz, cũng
đúng, chắc là ở trường Thâm Điền này chẳng ai dám cản hắn lại!

- Thú cưng xuống xe đi, cô học lớp nào, tôi đưa cô vào. – Mông
Thái Tử xuống xe, đưa tay ra túm lấy gáy áo tôi, kéo tôi xềnh xệch như một con
gà.

Bực quá, ghét quá, sao cứ gọi tôi là thú cưng? Tôi giằng co
một hồi, cuối cùng cũng ngã ra đất, tôi sa sầm mặt lườm hắn một cái.

- Sao anh biết tôi là học sinh trường Thâm Điền?

-
Đồ ngốc, trước “sây bay” của cô chẳng phải có huy hiệu trường Thâm Điền đó sao?
Cái huy hiệu này là do

tôi thiết kế đấy, thế nào, sáng tạo
không?

“Sân
bay”?

Tôi
cúi đầu nhìn xuống theo ánh mắt hắn. Trước ngực tôi là chiếc huy hiệu có hình
dây thường xuân với hoa hướng dương vàng rực đang sáng lấp lánh trong nắng.

Cái
này là do hắn thiết kế? Không ngờ Mông Thái Tử trông có vẻ đầu to óc ngắn mà lại
thiết kế được chiếc huy hiệu đẹp thế này, có điều hình như mắt hắn không nhìn
vào chiếc huy hiệu thì phải!

- Á,
nhìn cái gì mà nhìn? Đồ dê xồm!

- Khụ
khụ, thú cưng, tôi chỉ tò mò là vì sao ngực cô lại giống sây bay thế thôi, ha
ha, tôi vốn tưởng cách so sánh này hơi quá, nhưng không ngờ là có người thế thật…
– Mông Thái Tử ôm bụng cười sằng sặc.

Hừ……..

Dường
như tôi đã biến thành một quả pháo được châm lửa, trong đầu liên tục xuất hiện
những tia lửa xẹt xẹt.

-
Anh là đồ khốn nạn.

Tôi
lấy cái chai nước gấu trúc trong ba lô ra, vặn nắp, hắt vào đầu hắn, sau đó
nhanh chóng thoát khỏi “hiện trường phạm tội”, cuối cùng còn không quên làm một
cái mặt hề với Mông Thái Tử đang giận bốc khói.

Ha ha ha, nhìn bộ dạng thê thảm
của hắn với những giọt nước nhỏ tong tỏng từ trên đầu xuống tôi khoái chí:

đúng là xả hận mà.

-
Con thú cưng chết tiệt này, cô dám cư xử với tôi như thế, tôi mà bắt được thì
cô chết chắc. – Sau lưng vang lên tiếng gầm khiến sống lưng tôi ớn lạnh, nhưng
mà vẫn…

Sảng
khoái!

Tiết
đầu tiên là tiết Văn của thầy “Khoai môn”. Tôi khúm núm đứng ở cửa lớp chờ bị
trách phạt nhưng thầy chỉ xoa lên cái đầu to tròn như củ khoai môn của mình, rồi
chỉ vào chỗ ngồi:

- Về
chỗ đi, lần sau đừng đi muộn nữa.

Hả?

Thầy
biết nói dịu dàng như thế từ lúc nào?

- Tiểu
Đới, hôm nay thầy uống nhầm thuốc à? Sao lại đối xử với tớ hiền hòa như thế, chẳng
giống tác phong của thầy chút nào! – Tôi ngửa người về đằng sau, quay đầu thì
thầm với Hàn Tiểu Đới, cạ cứng của tôi.

-
Không biết, nhưng thầy vừa mới nhận một cuộc điện thoại thì cậu vào, cậu không
thấy lúc cậu bước vào, khóe miệng thầy còn giần giật sao?

Tiểu
Đới nheo đôi mắt xinh đẹp, gương mặt có vẻ rất nghi ngờ.

-
Ôi, chỉ cần không bị phạt là được rồi, không chừng hôm nay tâm trạng của thầy tốt
nên tha cho tớ. – Tôi thản nhiên quay đầu lên tiếp tục đọc tiểu thuyết.

Đúng
rồi, có nên kể cho Tiểu Đới nghe chuyện tôi

đụng độ gã Thái tử ác ma đó không nhỉ? Ừm, hay là thôi vậy, hình như
cô ấy bị ám ảnh điều gì đó, mỗi lần nhắc tới cái tên đó là sợ hãi rúm ró lại. Hừ,
nếu hôm đó tôi có mặt cùng với Tiểu Đới thì tôi nhất định không để gã ác ma đó
bắt nạt cô!

Nhưng…

Nói
thì nói vậy, nghĩ thì nghĩ vậy, chuyện tôi làm hỏng xe của Thái tử phải làm thế
nào? Trông hắn có vẻ không dễ dây vào, hơn nữa tôi còn hắt nước vào mặt hắn. Hu
hu. Cái bình nước gấu trúc đáng yêu của tôi đã “anh dũng hy sinh” mất rồi…

Tôi mệt mỏi bò trên bàn, sờ cái nơ bướm trên đầu…

“Tây Mễ baby nghe điện thoại… Tây Mễ…”.

Áp suất không khí dường như bị giảm xuống mức thấp nhất, ánh mắt của các bạn cùng lớp đều tập trung hết lên người tôi, còn “Khoai môn” đang giảng bài thì trợn tròn mắt, ở vào trạng thái sắp phát điên.

Trời ơi!

Quên không tắt chuông điện thoại rồi. Tôi hốt hoảng lấy cặp sách trong ngăn bàn ra, cuống cuồng tìm chiếc điện thoại yêu quý để tắt, cố trấn tĩnh và mỉm cười với “Khoai môn”:

- Hi hi, em quên tắt điện thoại, em xin lỗi thầy.

“Tây Mễ baby…”.

Tiếng chuông lại vang lên, tôi vội vàng tắt đi, định điều chỉnh lại, nhưng người đó cứ gọi điện liên tục khiến tôi không làm sao đưa điện thoại về trạng thái rung được.

Thế là cứ tắt rồi lại kêu, tắt rồi lại kêu, lần này thì lỗ mũi “Khoai môn” đã xì ra lửa rồi!

Chết tiệt thật!

Rốt cuộc là kẻ nào?

- Này, gọi liên tục, không mệt à? – Lửa giận bốc lên, tôi bất chấp tất cả, ấn nút nghe.

- Sao mà to tiếng thế! Thú cưng, bổn thái tử nói rồi, bị tôi bắt được là cô tàn đời, tan học ngoan ngoãn tới nhận lỗi với tôi và Thái tử Mạnh, nếu không, hừ…

Thì ra là Mông Thái Tử!

Sao hắn biết số điện thoại của tôi? Đúng là đồ biến thái, tìm ra tôi chỉ trong chốc lát!

“Tút tút…”.

Tiếng máy báo bận, thì ra tôi đã vô tình ấn nút tắt điện thoại.

- Bối Tây Mễ…

“Khoai môn” sa sầm mặt ném mạnh giẻ lau về phía tôi. Tôi nhanh nhẹn tránh đi, thế là cái giẻ lau trúng ngay vào mặt thầy hiệu trưởng Hàn Đại Đại vừa mới vào lớp từ cửa sau.

Trong phút chốc, cả phòng học vang lên tiếng hít thở căng thẳng.

- Á, hiệu trưởng, hiệu trưởng, tôi xin lỗi, tôi định

dạy dỗ học sinh này, không ngờ lại ném trúng thầy. Xin lỗi… – “Khoai môn” vội vàng cúi người lao ra khỏi bục giảng, suýt chút nữa thì đã ôm chầm lấy chân thầy hiệu trưởng.

- Không… không sao, tôi tìm anh có việc cần thương lượng, anh cho bọn trẻ tự học đi! – Thầy Hàn Đại Đại xoa vết phấn trên mặt, lộ nụ cười hiền từ, sau đó nhìn Hàn Tiểu Đới ngồi sau lưng tôi. – Tiểu Đới, tối ăn cơm với bố đấy nhé… khụ khụ, chúng ta đi thôi.

Đúng là thầy hiệu trưởng vẫn tốt nhất!

Lúc nào thầy cũng tâm lý như thế, Hàn Tiểu Đới thật hạnh phúc, có một người bố tốt. Đâu như tôi, có một người bố cả ngày chỉ biết làm thí nghiệm, bất kể sự sống chết của con gái!

- Bối Tây Mễ, tiết này em bị phạt đứng cả giờ, những người khác tự học.

“Khoai môn” nhìn tôi trừng trừng, sau đó dặn dò một câu rồi mới gật đầu đi theo thầy hiệu trưởng ra ngoài.

Cái gì?

Lại phạt đứng?

Chán quá, “Khoai môn” chẳng có tí sáng tạo nào cả!

Dưới con mắt nhìn chăm chú của các bạn cùng lớp, tôi thản nhiên ôm cái gối con thỏ của tôi lên, hùng hổ bước ra ngoài hành lang của phòng học.

Ngồi tự học thì thà ra ngoài ngắm cảnh còn hơn, he

he, ý tưởng này hay thật.

Khi tôi ôm gối, dựa lưng vào tường “ngắm cảnh” đến nỗi sắp ngủ gật thì một bóng người cao lớn xuất hiện từ phòng thầy hiệu trưởng ở đối diện, cơn buồn ngủ trong tôi lập tức tan biến.

Ý?

Là “Dê xồm nhà vệ sinh”!

Với thị lực của mình, tôi xác định người tôi nhìn thấy 100% là “Dê xồm nhà vệ sinh”.

Lạ thật, sao hắn lại xuất hiện ở trường tôi? Hắn không phải là học sinh trường tôi mà! Tôi nhớ trường tôi chẳng có người con trai nào đẹp trai như thế!

Tôi lắc mạnh đầu. Không sai, là hắn, chắc chắn là hắn! Thân hình cao ráo, mái tóc màu vàng kim, gương mặt hoàn hảo tới mức khiến người ta đố kỵ, ánh mắt màu hổ phách quyến rũ… Quan trọng nhất là hắn cũng đã nhìn thấy tôi, lại còn nhếch mép lên thành một nụ cười lạnh lùng…

Thình thịch…

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đang đập nhanh hơn.

Nhưng mà lúc này…

Reng reng reng…

Tiếng chuông tan học đã vang lên.

- Tây Mễ, ngẩn ngơ cái gì thế, tan học rồi! – Tiểu Đới vỗ vai tôi, hét to bên tai tôi.

Tôi sực tỉnh, vội vàng chỉ gã “Dê xồm nhà vệ sinh” cho bạn thấy.

- Tiểu Đới, nhìn giúp tớ, đối diện có phải là một gã con trai tóc vàng có nụ cười tà ác không? – Lần này… lần này nhất định tôi phải bắt được hắn!

- Làm gì có! Có ai đâu! Tây Mễ, có phải cậu nhìn nhầm rồi không?

Cái gì? Không có người?

Tôi nhìn sang đối diện, làm gì có chàng trai nào, ngoài phòng thầy hiệu trưởng chẳng có ai cả! Cái gã “Dê xồm nhà vệ sinh” ấy dường như đã biến mất.

Không đúng, vừa nãy rõ ràng là hắn đứng đó mà, còn cười với tôi nữa, sao thoáng cái đã biến mất rồi?

Thật là vô lý, hôm đó hắn nhìn thấy hết người tôi, còn nói mấy câu bắt nạt, tôi nhất định sẽ tìm hắn tính sổ. Bây giờ để hắn chạy trốn như thế, sự trong sạch của tôi…

* * *

Một ngày trôi qua thật nặng nề, thật may là dù sao cho tới khi tan học, tôi không đi tìm Mông Thái Tử nhưng hắn cũng không gây phiền phức gì cho tôi.

Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, Hàn Tiểu Đới bị thầy hiệu trưởng kéo đi dùng cơm cùng thầy, tôi đành đeo ba lô lên vai, chậm chạp đi ra cổng trường.

Oa, cổng trường đông người quá, lại có chuyện gì nhỉ?

Vốn thích mấy chỗ đông người, tôi lập tức hưng phấn quét mắt một lượt, lấy sợi ren màu hồng phấn ra buộc tóc rồi len vào trong đám người.

He he, mấy kiểu kịch TV bên đường thế này là sở thích của tôi, lần này không biết là tỏ tình hay đánh nhau, nếu là tỏ tình thì hay thật, những “vở kịch” lãng mạn như thế mới có thể giải tỏa được tâm trạng uất ức của tôi hiện nay.

Á!

Sao lại là Mông Thái Tử?

Hự… cái đứa bé đứng trước mặt hắn, đang trợn trừng mắt nhìn hắn không phải là tiểu quỷ Y Đằng thì là ai? Hu hu, ai nói với tôi có chuyện gì đang xảy ra không, hai người này sao lại đụng độ với nhau ở đây?

Mông Thái Tử ỷ vào chiều cao 1m80 của hắn, ngạo mạn nhìn Y Đằng rồi quát:

- Ranh con, chỗ này không phải nhà trẻ, mày biết không?

- Xe của anh cản tầm nhìn của tôi.

Giọng điệu của tiểu quỷ Y Đằng rất lạnh lùng, nhưng vì là tiếng trẻ con nên chẳng có tí khí thế nào cả.

- Tiểu quỷ, đây là địa bàn của tao. – Mông Thái Tử ra vẻ hống hách, dang rộng đôi tay, cúi người véo má Y Đằng. – Tao muốn dừng ở đâu thì dừng.

Báo cáo nội dung xấu