Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 05 - Phần 1

Hiệp ước nô lệ 7
ngày”?

Trò gì thế nhỉ?

Tôi đọc tiếp:

- Điều thứ nhất, từ ngày hôm nay, Bối
Tây Mễ phải trở thành nô lệ của Thánh Y Đằng, thời hạn là 7 ngày; điều thứ hai,
trong vòng 7 ngày, Bối Tây Mễ phải hoàn toàn nghe theo lệnh của Thánh Y Đằng;
điều thứ ba, nếu Bối Tây Mễ không thể làm được điều thứ hai, hình phạt là Thánh
Y Đằng sẽ không tham gia buổi họp lớp.

Ôi chà!

Cái gã này có phải là xem phim thần
tượng nhiều quá không? Cái hiệp ước này thật là quê mùa!

Người của thế kỷ XX mới chơi cái trò
hiệp ước vô vị này!

- Này, cái hiệp ước củ chuối này là
do anh viết hả? Anh thật là chẳng có chút sáng tạo. Những tình tiết chỉ có
trong tiểu thuyết ngôn tình này không được dùng tới từ lâu rồi! Anh đang xem
phim thần tượng của thế kỷ nào thế?

- Cô lải nhải cái gì? Mau ký tên đi!

Gương mặt hắn thoáng nét ngại ngùng.
Hắn đưa cho tôi một cái bút, nói bằng giọng ra lệnh.

Hử?

Tôi nhớ ra rồi!

Mấy hôm trước lúc không có việc gì làm
tôi lên mạng xem phim “Mary stays out all night”, hình như hắn cũng ngồi cạnh,
lúc nhân vật nam chính bắt nhân vật nữ chính ký vào một hiệp ước gì đó, hắn còn
buông cho tôi một câu “vô vị”, chẳng nhẽ...

- Ha ha, anh đang bắt chước cái đoạn
trong phim “Mary stayed out all night” phải không? Ha ha ha... Chẳng phải anh
nói là vô vị sao? Anh chàng này buồn cười quá...

- Cô không ký thì thôi. – Hắn sa sầm
mặt định xé tờ giấy.

Oa! Thằng tiểu quỷ thẹn quá hóa giận
rồi?

- Tôi ký, tôi ký! – Tôi vội vàng
ngăn hắn lại, nhưng lúc đặt bút lại chần chừ một lát, hỏi: – Này... Anh sẽ
không bắt tôi làm mấy việc mà tôi không thể làm được chứ? Ví dụ như mượn túi thần
kỳ của Đô-rê-mon, đến Hollywood làm ngôi sao hoặc biến thân thành “Nhật Thần đại
nhân”?

Trước khi ký cứ hỏi cho rõ sẽ tốt
hơn, dù sao thì cũng là giấy trắng mực đen, tới lúc đó bị hắn bán đi còn chưa
biết chừng...

- Cô tưởng cô là Thần đèn Aladin à?
Yên tâm, tôi chỉ bắt cô làm những việc trong khả năng của cô thôi!

Thân hình nhỏ bé của hắn dịch tới ghế
sô-pha, hắn còn lườm tôi một cái.

- Anh sẽ không nhân cơ hội đó để “bắt
nạt” tôi chứ? – Cái gã này vốn có tiền án “Dê xồm nhà vệ sinh”, phải đề phòng hắn
cẩn thận!

- Cô có ký không? Không ký thì
tôi...

Thánh Y Đằng cau mày, đưa tay ra định
lấy lại tờ giấy trong tay tôi.

- Ký, tôi ký! Ha ha, thế thì 7 ngày
sau anh phải đi với tôi đấy nhé...

Thế là tôi ngây thơ ký vào bản hiệp
ước mà con sói gian ác giăng ra, trở thành một chú cừu đáng thương...

* * *

Cuối tuần,
lẽ ra là một ngày rất vui vẻ, nhưng...

- Quả mơ nhỏ
nói với mẹ, mẹ ơi, hôm nay con mệt lắm, không muốn đi học. Mẹ nói, con thấy khó
chịu ở đâu? Quả mơ nhỏ nói, con không biết vì sao, cảm thấy cả người mình chua
chua...

...

- Có một quả
táo được mời tham gia một bữa tiệc, đoán xem cuối cùng nó thế nào? Ha ha ha, nó
biến thành một quả táo...

...

- Vì sao mỗi
lần đánh xong quái thú, năm anh em siêu nhân lại gật đầu? Bởi vì phải cảm ơn
CCTC, cảm ơn MTV...

...

- Được rồi,
tôi đã kể hết những chuyện cười mà tôi biết cho anh nghe rồi, anh có cảm thấy
mát mẻ hơn không? Hu hu hu, tôi mỏi tay quá, anh cho tôi nghỉ ngơi một lát đi!

Chết tiệt
thật!

Điều hòa sớm
không hỏng, muộn không hỏng, sao lại hỏng đúng vào lúc này? Khiến tôi phải làm
điều hòa nhân tạo cho hắn – dùng quạt giấy để quạt cho cái gã Thánh Y Đằng đáng
ghét, đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi, chú thợ sửa điều hòa cưỡi ốc sên đến hay
sao?

Mau đến cứu
tôi đi!

- Cô chưa
ăn cơm à? Quạt mạnh một chút! – Gã tiểu quỷ giở một trang sách, lạnh lùng đáp.

- Còn phải
mạnh hơn hả? Tay tôi sắp gãy rồi!

Tôi nhìn hắn
bằng ánh mắt ủ dột.

- Họp lớp...

Chỉ hai từ nhẹ bẫng mà khiến thần
kinh tôi co rúm lại.

- Ha ha ha, thế này đã được chưa? – Tôi
vừa quạt mạnh, vừa ân cần hỏi.

- Tạm được.

Thánh Y Đằng gật đầu.

Tạm được?

Chết đi, chết đi! Tôi nắm tay lại, huơ
huơ sau lưng hắn, tưởng tượng hắn bị tôi đánh cho một trận lên bờ xuống ruộng,
phải quỳ xuống đất van xin tha mạng.

Hu hu...

Tôi cũng nóng quá, nhớ cái điều hòa
quá.

“Tây Mễ baby nghe điện thoại...”.
Chiếc điện thoại trên sô-pha vui vẻ kêu lên, mắt tôi sáng bừng như thể nhìn thấy
một tia hy vọng, cuống cuồng vồ lấy ấn nút nghe.

- Tiểu Đới! A a, baby, cậu rủ tớ đi
shopping sao? Được được, tớ đi ngay...

Nếu ra ngoài shopping, tới các siêu
thị chắc chắn có điều hòa, còn hơn là phải ở nhà hầu hạ thằng tiểu quỷ này!

Hí hửng cúp điện thoại, tôi cười tít
mắt nhìn tiểu quỷ, không quên làm ra bộ đáng thương:

- Y Đằng, tôi có thể đi shopping với Tiểu Đới
không?

Làm ơn đi, đã lâu lắm
rồi tôi không được đi chơi với cô ấy...

- Được.

Không ngờ hắn lại đồng ý nhanh chóng
như thế.

- Thật không? – Tôi ngỡ ngàng nhìn hắn.

Thánh Y Đằng gật đầu.

- Anh đúng là người tốt! – Tôi nhảy
lên ôm chầm lấy hắn, vui vẻ hét lên.

- Khụ khụ, đồ háo sắc, cô tranh thủ
sàm sỡ tôi phải không? – Thánh Y Đằng cố thoát khỏi vòng tay tôi, gương mặt nhỏ
đỏ bừng. Hắn xấu hổ kìa!

- Ai... ai sàm sỡ anh? Tại người ta
vui quá thôi.

Tôi lao vào phòng, thay một chiếc
váy voan, sau đó đeo ba lô lên, chuẩn bị đi dạo phố với Tiểu Đới của tôi.

Vừa mới ra đến cửa, phát hiện tiểu
quỷ đã đứng ở đó chờ tôi.

- Tôi cũng đi cùng.

- Cái gì? Anh đi shopping với tôi? –
Tôi kinh ngạc nhìn hắn.

Đừng chứ!

Tôi không muốn hắn phá hoại tâm trạng
tốt của mình đâu!

Thấy Thánh Y Đằng chẳng buồn ngước mắt
lên, có vẻ quyết tâm đi cùng, tôi vội khuyên hắn:

- Anh xem ở ngoài nắng lắm, trời
nóng nữa, anh ở nhà thì hơn.

- Thế thì cô cũng ở nhà, tôi cần người
quạt.

- Không được, không được, tôi đã hứa
với Tiểu Đới rồi! – Tôi lắc đầu nguầy nguậy, tôi không muốn tay mình gãy đôi ra
đâu, hơn nữa nếu cho Tiểu Đới leo cây thì cô ấy sẽ giết tôi mất.

- Thế thì đi thôi.

- Y Đằng, tôi nói cho anh biết, dạo
này ở gần đây xuất hiện rất nhiều mẹ mìn đấy, trẻ con như anh dễ bị bắt cóc lắm,
nên anh ở nhà đi, được không?

Tôi chớp đôi mắt to, cố ra vẻ thân
thiện.

- Bà thím, cô mà còn lải nhải nữa
thì buổi họp lớp...

Vừa nói đến chuyện này là tôi như quả
bóng xì hơi, chẳng nghĩ được gì nữa, lập tức cười tươi lấy lòng hắn:

- Ha ha ha, tôi đùa thôi mà... Không
phải lo, cho dù có mẹ mìn thì chị cũng sẽ đứng ra bảo vệ em, được không?

- Đồ ngốc.

* * *

Bó tay, tôi đành phải đưa theo một
“cục nợ” ra phố.

- Ý? Tây Mễ, sao cậu đưa cả Y Đằng tới?
Ha ha, không ngờ con trai cũng đi shopping... – Tiểu Đới thấy Thánh Y Đằng theo
sau thì mừng như bắt được vàng, cười rạng rỡ.

Từ lần trước
sau khi tôi kể cho Tiểu Đới nghe chuyện của Y Đằng, cô ấy đặc biệt quan tâm tới
sự phát triển của câu chuyện. Cô ấy còn nói Thánh Y Đằng không chừng là bạch mã
hoàng tử của tôi.

Hừ!

Nhìn bộ dạng
của hắn kìa, làm một trong bảy chú lùn của công chúa Bạch Tuyết còn được!

- Thích
shopping bởi vì hắn không phải con trai mà chỉ là một cậu bé, ha ha ha... – Tôi
ngửa mặt cười lớn, cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn.

Thánh Y Đằng
sa sầm mặt, lặng lẽ công kích tôi:

- Cô cười
như một mụ phù thủy.

Cốc.

Lời của hắn
vừa dứt, tôi đã lập tức cho hắn một cái cốc đầu.

Trời ơi, chết
rồi, hình như tôi quên mất rằng mình còn có việc phải cầu cạnh hắn. Nhìn hắn
xoa cái đầu nhỏ, có vẻ như sắp nổi cáu, tôi nghĩ liệu hắn có nói ra hai chữ “họp
lớp” không?

Ai ngờ Thánh
Y Đằng chỉ lườm tôi bằng ánh mắt cảnh cáo, sau đó bật khóc lớn và nhào vào lòng
bạn tôi:

- Hu hu...
hu hu... Tiểu Đới, chị ấy lúc nào cũng đánh em, em không muốn ở cùng chị ấy nữa,
chị nuôi em được không...

Gã chết tiệt!

Đầu hắn
đang chui vào đâu thế hả?

Đáng hận hơn là Tiểu Đới lại trúng bẫy
của hắn, bất giác ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lên vai hắn an ủi:

- Tây Mễ chỉ đùa với em thôi, đau
không? Để chị xem em có bị sưng đầu không...

- Này! Sao cậu cứ sàm sỡ Tiểu Đới
nhà tôi thế hả?

Tôi thực sự không thể nhìn tiếp được
nữa, lao lên kéo hắn ra khỏi lòng Tiểu Đới. Làm ơn đi! Hắn tưởng mình là trẻ
con thật hả!

- Tiểu Đới, chúng ta đi.

Thánh Y Đằng chẳng nhìn tôi lấy một
cái, kéo tay Tiểu Đới đi thẳng.

Thế là trong siêu thị xuất hiện một
cảnh tượng: Một thằng tiểu quỷ kéo tay một cô gái xinh đẹp, sau lưng là một cô
gái vật vờ như bóng ma, nhìn chòng chọc vào tay họ.

Hu hu...

Hắn định sàm sỡ Tiểu Đới tới lúc
nào?

Bất giác, tôi đã đi theo hai người họ
tới một cửa hàng bán quần áo trẻ con, Thánh Y Đằng lúc này mới buông tay Tiểu Đới
ra, dừng lại.

- Bà thím, mua quần áo cho tôi.

- Sao tôi lại phải mua quần áo cho cậu?
Trong va li của cậu chẳng phải có rất nhiều sao? – Tôi bực bội hỏi.

Hử? Lạ nhỉ, chẳng phải hắn nói bị biến
nhỏ sau khi gặp tôi sao, sao trong va li toàn là quần áo trẻ con?

- Họp lớp...

Tôi đang nghiêm túc suy nghĩ thì
nghe thấy hai tiếng này, lập tức gật đầu như bị trúng bùa:

- Được rồi, tôi mua.

- Họp lớp gì thế? – Tiểu Đới tò mò hỏi.

- Thì là... – Tôi vốn định kể cho Tiểu
Đới nghe “tội ác” của hắn, nhưng cái gã này lập tức cười hỉ hả chen vào:

- Tây Mễ nói sẽ đưa em đi hôm họp lớp
cấp hai, thế nên chị ấy mới mua quần áo đẹp cho em.

- Vậy sao?

- Ừ. – Tôi buộc phải gật đầu trong
ánh mắt uy hiếp của Thánh Y Đằng.

- Thế à, nhưng mà mấy bộ quần áo kia
đắt lắm! Tây Mễ, cậu mang nhiều tiền không?

Cái gì?

Tôi cầm một bộ quần áo lên. Oa! Hơn
1000 tệ? Quần áo trẻ con ở đây được làm bằng vàng à? Còn đắt hơn mấy bộ quần áo
của tôi cộng lại!

Sờ vào cái ví đã sờn, tôi cảnh cáo Thánh
Y Đằng:

- Này, cậu đừng quá đáng quá.

Lúc này, một cô phục vụ có nụ cười
ngọt ngào bước tới.

- Thưa cô, quần áo trẻ em ở cửa hàng chúng tôi
là hàng nhập khẩu từ Ý đấy, chất lượng và kiểu dáng đều

là tốt nhất, con trai cô đã thích thế thì mua cho cậu bé đi?

- Đúng thế,
mẹ Tây Mễ, mẹ mua cho con được không?

Thánh Y Đằng
lập tức phụ họa theo, còn nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương.

- Thánh Y Đằng...
ai là mẹ của cậu hả? – Tôi quát lên. Trong ánh mắt ngạc nhiên của các nhân viên
bán hàng, tôi kéo tay Thánh Y Đằng bỏ chạy.

Sau đó, cứ
tới cửa hàng nào là Thánh Y Đằng cũng mặt dày gọi tôi là “mẹ Tây Mễ”, kéo theo
bao nhiêu ánh mắt phức tạp của mọi người nhìn chúng tôi.

- Thưa cô,
con trai cô đáng yêu quá, cô nuôi nó giỏi thật, có đứa con trai lớn quá, nhưng
trông cô chỉ như học sinh cấp ba...

Chị ơi, tôi
vốn là học sinh cấp ba mà!

- Thằng bé
thông minh quá, cô thật là hạnh phúc, có một đứa con trai tuyệt vời...

Cái gì mà
thông minh? Hắn là yêu quái, một yêu quái giảo hoạt!

- Cô còn trẻ
mà nuôi đứa con thế này chắc là cũng vất vả, cô không phải mẹ đơn thân chứ? Thật
là đáng thương...

Á á á!

Tôi còn là
học sinh trung học, cái gì mà mẹ đơn thân?

- Ha ha ha, Y Đằng, em đừng đùa nữa,
Tây Mễ sắp tức ngất đi rồi kìa. – Tiểu Đới tuy là nói vậy nhưng vẫn

ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Có điều, cuối cùng tôi vẫn buộc phải
mua cho hắn hai bộ quần áo ở một cửa hàng đồ trẻ em cao cấp.

Cái gã này thật đáng ghét, toàn chọn
đồ đắt nhất, thế nên mua xong, ví tiền của tôi cứ như bị cướp mất vậy, lại còn
phải vay Tiểu Đới thêm một ít.

Đây đúng là lần shopping thảm hại nhất
của tôi!

2.

Sau khi chia tay với Tiểu Đới, tôi
sa sầm mặt xách quần áo cùng Thánh Y Đằng về nhà.

Lúc đi qua một ngõ nhỏ ở phố Tam Điều
để về nhà, có mấy thanh niên đang vừa hút thuốc vừa đánh bài trên đất, thấy
chúng tôi, chúng ném bài đi, đi về phía chúng tôi.

Trời ơi! Bọn chúng có phải là bọn bụi
đời không? Sao đột nhiên chúng lại xuất hiện ở gần nhà tôi? Nơi này an ninh vốn
rất tốt mà.

Một gã bụi đời có mái tóc nhuộm nửa
trắng nửa vàng đi tới trước mặt chúng tôi, ném điếu thuốc xuống đất, cúi đầu
dùng chân di di, di mãi.

Tôi nhìn hắn ra sức di điếu thuốc,
cuống cuồng nắm lấy tay Y Đằng, rón rén định trốn đi.

- Khốn nạn! Hai đứa chúng mày không
biết tao có chuyện cần nói à?

Mới đi được mấy bước chúng tôi đứng
khựng lại bởi tiếng quát của hắn, cái gã “tóc trắng” kia nổi giận vì tôi giả bộ
không nhìn thấy hắn.

- Ồ... thế các anh định cướp tiền
hay là cướp sắc?

Tôi kéo Thánh Y Đằng ra sau bảo vệ,
thận trọng hỏi.

- Đồ đàn bà ngu ngốc.

Sau lưng tôi vang lên tiếng chửi nho
nhỏ của tiểu quỷ.

- Ha ha, cô em thú vị thật đấy, dám
hỏi anh muốn cướp tiền hay cướp sắc. Ha ha ha... Bọn anh đương nhiên là muốn cướp
cả hai rồi, tuy rằng thân hình em không ngon lắm, nhưng gương mặt cũng tạm được!

- Các anh đừng có làm bừa.

Tôi sợ hãi trước ánh mắt háo sắc của
tên “tóc trắng”, lùi về sau, vô tình giẫm phải tiểu quỷ.

- Ha ha... bọn anh cứ thích làm bừa
đấy, sao hả? – “Tóc trắng” không coi tiểu quỷ ra gì, ngược lại còn cười to hơn.

- Thánh Y Đằng, anh có mang Côca
không hả?

Tôi thì thầm vào tai hắn.

- Bà thím, bà bị ngốc thật hả? Ai
mang Côca đi shopping chứ? – Thánh Y Đằng quay đầu trợn mắt nhìn tôi, hắn dùng
bàn tay nhỏ đặt lên đầu tôi: – Đừng lo! Nhắm mắt vào, tôi chưa cho phép thì
chưa được mở mắt ra!

- Làm gì thế? Anh chỉ là trẻ con, đừng
có cố quá! – Tôi hét nhỏ.

- Nghe lời tôi.

Tuy là giọng trẻ con, nhưng tràn đầy
sự uy nghiêm, tôi đành ngoan ngoãn co rúm lại, ngồi sau lưng hắn như một con
mèo, nhắm mắt. Không biết vì sao, tôi luôn có một cảm giác, cho dù thế nào thì
hắn cũng luôn đứng trước mặt tôi, giúp tôi che mưa che gió.

- Tiểu quỷ, mày định chơi trò anh
hùng cứu mỹ nhân sao? Ha ha ha, thật là nực cười, một thằng tiểu quỷ miệng còn
hôi sữa mà lại dám đấu với tao!

“Tóc trắng” cười lớn, tiếng cười ghê
rợn vọng vào tai tôi, tôi nhắm chặt mắt, nghe hắn nói vậy, trong lòng lo sốt vó.
– Liệu Thánh Y Đằng có cách đối phó với bọn bụi đời này không?

- Chúng mày định làm gì với thú cưng
của tao?

Giọng nói này...

Không sai! Là Mông Thái Tử! Tôi mở lớn
mắt, nhìn thấy một bóng người đỏ rực như một đống lửa đang tiến gần về phía
chúng tôi.

Mông Thái Tử mặc một cái áo phông
màu đỏ, hai tay đút túi quần, đá hòn đá như một gã lưu manh.

- Này, mày ở đâu ra thế? Dám xen vào
chuyện của bọn tao sao? – “Tóc trắng” giơ nắm đấm lên giữa chừng thì dừng lại,
quay về phía Mông Thái Tử hét.

Đột nhiên...

Véo, hòn đá trong chân Mông Thái Tử
bay lên, đập vào trán “Tóc trắng”.

- Ui da, đau quá! – “Tóc trắng” ôm
trán, hét lớn. – Mày... mà dám đánh tao, các anh em, cho thằng này nếm mùi đi.

Mấy gã bụi đời lao lên, nhưng chúng
đâu phải là đối thủ của Mông Thái Tử, chỉ vài đường quyền là bọn chúng đã nằm
im không cựa quậy, mặt mũi thâm tím, rên hừ hừ.

- Cút mau, sau này còn dám xuất hiện
thì chúng mày chết chắc.

Mông Thái Tử đá một cái vào thằng
“Tóc trắng” nằm trên đất, mấy thằng kia thấy thế đều len lén bò lên rồi dìu
nhau chạy mất.

Tôi trợn tròn mắt, nuốt nước bọt,
nghĩ bụng: Cái gã này đánh nhau giỏi y như lời đồn, sau này đừng đắc tội hắn.

Có điều, Mông Thái Tử lúc này hình
như đẹp trai hơn bình thường rất nhiều...

- Ha ha ha, thú cưng, có phải cô thấy
tôi đẹp trai lắm không, có phải là cảm thấy làm thú cưng của tôi vinh hạnh lắm
không, ha ha...

Khi bọn bụi đời đã chạy hết, Mông
Thái Tử lại khôi phục lại vẻ đê tiện thường ngày, cười rách cả mép, lắc mông chạy
đến. (Khụ khụ, tôi có thể thu hồi lại câu khen hắn đẹp trai ở trước không?).

- Đánh mấy thằng này mất bao nhiêu
thời gian đâu mà khoe khoang. – Thánh Y Đằng khinh bỉ nói.

- Này, tiểu quỷ, mày có thái độ gì
thế hả, giờ tao là ân nhân của mày đấy! Nếu không phải tao xuất hiện thì thằng
tiểu quỷ như mày có cứu được thú cưng của tao không?

Mông Thái Tử vung mạnh tay gõ xuống
đầu Thánh Y Đằng.

- Ông chú, đừng có đụng vào đầu tôi.

- Tiểu quỷ, đừng có nói bằng giọng
điệu đó.

...

- Ha ha ha, tao đưa mày với thú cưng
về nhà nhé, để không gặp phải người xấu...

- Ai cần anh đưa!

- Ha ha, tiểu quỷ, sau này lớn rồi
hãy nói câu đó.

...

Thấy Mông Thái Tử và tiểu quỷ vừa đi
vừa đấu võ mồm với nhau, tôi bỗng dưng có một cảm giác rằng “liệu sau này hai
người này có thể trở thành bạn tốt được không”, ha ha ha, nếu thế thì chắc là
thú vị lắm...

* * *

Ngày thứ hai theo hiệp ước.

- Thú cưng, mau đi với tôi, tôi phải
đưa cô tới gặp ông già! – Mới sáng sớm, Mông Thái Tử đã hưng phấn lao vào phòng
học, kéo tay tôi chạy ra ngoài.

- Chờ chút, ý của anh là đưa tôi đi
gặp Chủ tịch?

- Đúng thế, đúng thế, ông già đó
không tin là tôi có một con thú cưng rất thú vị! Tôi nhất định phải khiến ông
ta hối hận...

Đất nứt ra...

- Một con thú cưng rất thú vị?

Quả nhiên hắn không phải là sinh vật
địa cầu! Tôi không thèm đi gặp cái ông Chủ tịch mà có lẽ còn bất bình thường
hơn hắn đâu...

- Đừng, đừng, tôi còn phải học bài,
trốn học sẽ bị thầy giáo giết chết mất! – Một tay tôi túm chặt cánh cửa phòng học.

- Tôi đồng ý cho cô trốn học, người
khác đâu dám nói gì. – Mông Thái Tử tiếp tục kéo mạnh tay tôi.

Hu hu...

Ai cứu tôi với, tay tôi sắp bị hắn
kéo đứt rồi!

- Chị không được để người đàn ông
khác kéo tay.

Sau lưng vang lên một giọng nói đáng
yêu, không cần nhìn cũng biết là ai.

- Tiểu quỷ chết tiệt, mày chui ở đâu
ra vậy? Cô ta là thú cưng của tao, giờ tao muốn đưa cô ấy đến khoe với ông già
nhà tao, mau tránh ra! – Mông Thái Tử khoác tay lên vai tôi, kéo tôi vào lòng hắn.

- Chị đã hứa sẽ giúp tôi làm mấy bài
tập này rồi.

Thánh Y Đằng coi Mông Thái Tử như người tàng

hình, ném cho tôi một quyển vở bài tập dày.

Bài tập gì?

Tôi hứa làm bài tập giúp hắn lúc
nào?

So với việc làm bài tập thì thà tôi
theo Mông Thái Tử đi gặp cái ông Chủ tịch bất bình thường hơn hắn còn hơn.

- Thái tử điện hạ, chúng ta đi gặp Hoàng
Thượng đi. – Thái độ của tôi quay ngoắt 180 độ, cố nặn ra một nụ cười tươi rói
với Mông Thái Tử.

- Được thôi.

Mông Thái Tử ưỡn ngực, ngẩng cao đầu,
dương dương tự đắc nhìn Thánh Y Đằng.

- Họp lớp...

Hai tiếng “nguyền rủa” lại bay ra khỏi
miệng tiểu quỷ.

- Hu hu hu, Thái tử điện hạ, tuy tôi
rất muốn cùng anh đi gặp Hoàng Thượng, nhưng tôi thực sự có rất nhiều bài tập
phải làm, anh tha cho tôi đi.

Tôi túm lấy cánh cửa một lần nữa,
thái độ lại quay ngoắt 180 độ.

- Này, thú cưng, cô đang đùa với tôi
đấy hả? – Lông mày Mông Thái Tử dựng ngược lên, hắn giận dữ nhìn tôi.

- Không, tuyệt đối không! Tôi thực sự
có rất nhiều bài tập phải làm, lần sau tôi đi với anh được không? Tôi biết Thái
tử điện hạ vốn là người hiểu lòng dân, chí công vô tư...

- Cô nịnh tôi cũng vô ích, giờ tôi
phải đưa cô đi!

Đúng vào lúc tôi đang giằng co với Mông
Thái Tử thì một thằng đàn em của hắn vội vàng hét:

- Thái tử điện hạ, không xong rồi,
Chủ tịch... vừa nói là tìm cái gì đó chơi, thế là ông ấy làm chết con cá thú
cưng Tiểu Tây Mễ mà anh nuôi rồi.

- Cái gì?

Mông Thái Tử quát to một tiếng rồi
biến mất trước mắt tôi với Thánh Y Đằng.

Tiểu Tây Mễ?

Chẳng nhẽ hắn dùng tên tôi để đặt
tên cho con cá vừa chết đó?

...

- Đi làm bài tập.

- Nhưng mà bao nhiêu bài tập như thế,
làm sao mà tôi làm hết được? Chẳng phải bình thường đều là anh làm sao? Sao lần
này để nhiều bài tập tích lại không làm?

- Họp lớp...

- Được rồi, tôi làm, tôi làm.

Đồ xấu xa!

Bài tập của một tuần! Bắt tôi làm đến
mai sao hả?

Hu hu hu...

Bị Thánh Y Đằng hành hạ, tôi sống qua 7 ngày
dài

bằng cả thế kỷ, trong đó rất nhiều yêu cầu vô lý của hắn khiến tôi gần
như phát điên.

Ví dụ, hắn
bắt tôi đội nắng 40 độ, giúp hắn tới thư viện mượn một cuốn sách bằng tiếng Ả Rập,
trên đó toàn mấy cái chữ như giun dế, hắn hiểu không nhỉ?

Ví dụ, hắn
không cho tôi đeo cái vòng tay mà Mông Thái Tử tặng, nhưng bản thân hắn thì nhận
rất nhiều quà của bọn con gái...

...

Tóm lại, hắn
là một gã xấu xa!

Báo cáo nội dung xấu