Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 06 - Phần 1
1.
Bùm một tiếng, trái
tim bay lơ lửng nãy giờ của tôi trở về nguyên vị.
Cái gì chứ?
Thế chẳng phải tôi lại vừa bị cái gã
này lừa sao? Thì ra tất cả chỉ là giả, thì ra hắn chỉ là “Nhật Thần đại nhân”
phiên bản giả mạo mà thôi...
Tôi nói rồi mà, với cái tính cách
đáng ghét của hắn sao có thể là “Nhật Thần đại nhân” được? Vừa nãy chắc chắn là
đầu óc tôi bị đoản mạch nên mới nảy sinh ảo giác như thế!
- Hừ... chết tiệt thật! Hình như tôi
sắp biến trở lại rồi.
Thánh Y Đằng cau mày, gương mặt đầy
vẻ thống khổ.
- Không, không phải chứ, giờ chúng
ta đang ở giữa không trung đấy! Này này, anh kiên trì một chút, lát nữa rồi hãy
biến được không? Chuyện này... tài xế ơi, mau thả chúng tôi xuống đi...
Tôi vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn, vùi
đầu vào lồng ngực hắn, nhắm tịt mắt hét lớn.
Trời ơi!
Cái gã này còn đang bế tôi mà, nếu hắn
biến nhỏ lại thì tôi sẽ rơi xuống phải không? Hu hu, tôi không muốn chết đâu...
- Đồ ngốc, cái gì mà tài xế? Cô tưởng
đây là mặt đất à?
Cái giọng đùa cợt lại vang lên bên
tai, giọng nói của Thánh Y Đằng không có vẻ gì là bất thường, lúc này tôi mới
hoàn hồn.
Á á á, hắn lại lừa tôi?
Nhưng chiếc máy bay nhanh chóng tìm
một khoảng không rồi đỗ xuống, anh chàng đẹp trai xuất hiện lúc trước không biết
đã đến đây từ lúc nào, đang búng ngón tay về phía Thánh Y Đằng.
- Ê, nhớ gửi tiền vào tài khoản của
tôi nhé...
- Biết rồi.
Thánh Y Đằng ném cho hắn một cái nhìn lạnh
tanh, gã thanh niên đó cười cười, làm động tác dán miệng, sau
đó dừng ánh mắt xuống trước ngực tôi.
Khụ khụ...
Hắn đang nhìn gì thế? Bạn của Thánh
Y Đằng cũng y như hắn, toàn đồ dê xồm!
- Cái dây chuyền...
Hắn ngập ngừng nói mấy tiếng, chỉ
vào cái dây chuyền trên ngực tôi. Tôi lập tức hiểu ra, tưởng rằng cái này cũng
là do hắn thuê, định tháo ra trả hắn.
- Cô làm gì thế?
Thánh Y Đằng hỏi tôi, giọng nói có vẻ
giận dữ.
- Thì tháo dây chuyền ra trả cho người
ta.
- Không cần đâu! Bà thím ơi, cái dây
chuyền đó tôi bỏ ra 5 tệ để mua ở hàng ven đường đấy, hợp với cô ra phết. – Trên
trán Thánh Y Đằng nổi gân xanh, hắn nắm chặt nắm tay, hình như rất giận dữ.
- 5 tệ. Ha ha ha... thú vị thật!
Gã kia ôm bụng cười chảy cả nước mắt.
- Cậu cút được rồi.
Dưới ánh mắt lạnh lùng của Thánh Y Đằng,
gã thanh niên nhướng mày rồi bước lên một chiếc xe màu đen, nhanh chóng biến mất
trong màn đêm.
- Bà thím, còn đứng đó làm gì? Về
thôi! – Sau khi gã thanh niên kia ra về, Thánh Y Đằng giận dữ nắm tay tôi, chẳng
nói lời nào, lôi tôi xềnh xệch về hướng trạm xe buýt.
Cái gã này giận gì nhỉ?
Một đêm không trăng, dưới ánh đèn đường,
chúng tôi sánh vai nhau bước đi, cơn gió nhẹ ấm áp thi thoảng lướt qua, mọi thứ
đều hài hòa và yên tĩnh, như thể chúng tôi là một cặp tình nhân.
Tôi cúi đầu nhìn sợi dây chuyền trước
ngực, trong bóng đêm, nó vẫn tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, cũng giống như hắn,
cho dù hắn biến thành trẻ con cũng không thể nào che khuất được ánh sáng tỏa ra
từ con người...
Rốt cuộc hắn là ai?
Vì sao tôi phát hiện ra mình bắt đầu
hơi... hơi thích hắn? Trời ơi! Có phải tôi điên rồi không...
Tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời
cho việc mình có thích Thánh Y Đằng không, nhưng chuyện xảy ra tối hôm đó đã được
đồn đại khắp trường với tốc độ ánh sáng.
- Nghe nói Bối Tây Mễ của lớp 10
đang có quan hệ với Thái tử gia của Tập đoàn Sun, Thánh Bách Nguyên, cũng chính
là “Nhật Thần đại nhân” đấy.
- Không phải chứ, cái con người “Nhật
Thần đại nhân” thần bí ấy thực sự tồn tại sao? Đôi mắt màu vàng kim, gương mặt
tuấn tú như thần mặt trời Apollo, chỉ trong vòng một năm đã khiến Tập đoàn Sun
sắp đóng cửa khởi tử hồi sinh, loại người đó có lẽ chỉ xuất hiện trong cổ tích
thôi.
- Thật không, thật không? Ai chứng
kiến hả, có đẹp trai như nhân vật chính Sun trong truyện tranh “Nhật Thần” được
cải biên từ chính câu chuyện của anh ta không?
- Con gái của người dì của bạn học của
chị hàng xóm nhà tớ tham gia bữa tiệc đó mà... Hừ, cái người vẽ truyện tranh ấy
thật là kém cỏi, “Nhật Thần đại nhân” ngoài đời trông còn đẹp trai hơn Sun nhiều!
Khi đó anh ấy đứng giữa không trung, ánh đèn xung quanh rọi lên người anh ấy, đến
cả mặt trăng cũng phải nấp vào sau một đám mây vì ánh sáng tỏa ra từ người anh ấy...
- Á á á! Bối Tây Mễ thật là may mắn!
Có thật cô ta đang yêu anh ấy không? Không thể nào đâu!
...
Tôi quấn chặt khăn lẻn vào lớp như một
con chuột.
Cái bọn này thật là khoa trương!
Cái gì mà “đứng trong không trung”?
Đó là trực thăng, đúng là bọn nhà
quê! Hừ, có điều tuy khi đó tôi được Thánh Y Đằng giả dạng “Nhật Thần đại nhân”
ôm trong lòng, nhưng cái cảm giác ấy đúng là rất thần kỳ! Cứ như là có phép thuật
vậy, mặt trăng bị mây đen che khuất, mọi ngôi sao phút chốc sáng bừng lên...
- Này, cô thực sự muốn biến thành bà
thím à? Sao lại trùm khăn lên đầu? Cô...
Tôi ngẩng đầu lên, bịt chặt miệng tiểu quỷ, thấy
cái
đám ngây ngô kia dường
như không mấy chú ý tới tôi, tôi mới “bắt cóc” hắn sang một bên.
Phù!
May mà không bị phát hiện!
- Tất cả đều tại anh, đóng cái gì
không đóng lại đóng “Nhật Thần đại nhân”? Bây giờ ngày nào tôi cũng bị đám con
gái kia truy hỏi. Suốt ngày chúng nó hỏi tôi có đang qua lại với “Nhật Thần đại
nhân” thật không. Tôi nói cho anh biết, nếu tôi mà không cố thủ với trận địa
thì bất cứ lúc nào cũng làm lộ ra đồ giả mạo là anh...
Tôi giận dữ lườm hắn.
- Ồ? Thế cô cảm thấy cô nói ra thì
cô thảm hơn hay tôi thảm hơn? – Thánh Y Đằng chép miệng rồi mỉm cười độc ác.
Hu hu...
Tuy rằng hắn cùng họ với “Nhật Thần
đại nhân”, nhưng sao hai người khác xa nhau nhiều thế? Cái gã này thật là xấu
xa, xấu xa quá!
- Tôi thảm hơn...
Tôi ấm ức trả lời.
Giờ tôi đã bị người ta hàng ngày dán
bùa nguyền rủa và nghĩ cách bắt nạt, nếu chúng biết “Nhật Thần đại nhân” chỉ là
giả thì chắc chắn tôi sẽ bị ném xuống sông Tam Xuyên nuôi cá mất!
Hu hu hu...
Thái độ của hắn với tôi hôm qua chắc
chắn chỉ là ảo giác!
Ai có thể tin rằng gã tiểu quỷ này mới
là hung thủ thực sự? Không chừng tới lúc đó đám người kia còn tưởng tôi bị thần
kinh hay mắc chứng hoang tưởng ấy chứ!
Hắn đúng là một đại ác ma, một đại
ác ma siêu độc ác! Mọi hoang tưởng của tôi về hắn hãy mau tan biến thành bong
bóng xà phòng hết đi...
2.
- Tiểu Đới, thế nào? Nhà ăn còn người
không?
Tôi lén lút trốn trong chỗ rẽ vào
nhà ăn. Thấy Tiểu Đới từ nhà ăn đi ra, tôi vội vàng chạy lên hỏi cô, thi thoảng
lại chú ý quan sát “địch tình” xung quanh.
- Không đông người lắm. Haiz, Tây Mễ
ơi, cậu trốn mãi như thế cũng chẳng phải cách, A Triết đã hứa với tớ là giúp cậu
viết một bài báo phủ nhận quan hệ với Sun gì gì đó.
- Thật không? Dạo trước chẳng phải cậu
cãi nhau với anh ấy sao? Hu hu hu, Tiểu Đới, vì tớ mà cậu đi cầu xin anh ấy phải
không, thật là khó xử cho cậu quá...
- Tây Mễ, cậu nói gì thế? Tớ... tớ
đâu có.
Tiểu Đới đỏ mặt, giậm chân.
- Á, thú cưng ơi thú cưng, cô đứng ngoài nhà ăn
làm
gì thế? – Mông Thái Tử mang theo đầu đỏ rực của mình hào hứng từ một gốc
cây chạy ra.
Ôi trời, hắn
là chó cún đấy à?
Sao mà tôi
đi đến đâu là hắn đánh hơi thấy tôi đến đó, rồi tìm thấy tôi vậy?
Tiểu Đới thấy
hắn cứ như nhìn thấy ôn thần, vội vàng chạy đi.
- Này, Tiểu
Đới... – Thấy chưa, thấy chưa, Mông Thái Tử, ai cũng ghét anh.
- Thú cưng,
sao cô ấy thấy tôi lại chạy, tôi đáng sợ thế sao? – Mông Thái Tử vò đầu trông
thật đáng yêu, tôi bật cười thành tiếng.
- Thái tử
điện hạ, tôi đói bụng quá, có thể ăn cơm trước được không?
Vừa nghe
tôi nói thế, sự chú ý của Mông Thái Tử lập tức chuyển về phía tôi.
- Cái gì? Vẫn
chưa ăn cơm à, tôi không thích thú cưng bị gầy đâu, thế nên tôi sẽ nuôi cô thật
béo tốt, nếu không tôi sẽ bán cô đi đấy!
...
Quả nhiên hắn
coi tôi là thú cưng, lại còn nói là bán tôi! Hắn cũng chẳng buồn hỏi tôi chuyện
với Thánh Bách Nguyên, chẳng nhẽ hắn chưa biết tin này?
Mông Thái Tử
lôi tôi vào nhà ăn như lôi một con gà. Cái gã này, tôi ghét nhất là bị hắn lôi
đi lôi lại!
Trong nhà ăn rất vắng, chỉ có hơn chục
người ngồi lẻ
tẻ khắp nơi. Thấy tôi bước vào, mấy bạn nam đang ngồi với nhau bắt đầu
ghé tai thì thầm, chỉ trỏ, nhưng vì sợ Mông Thái Tử ở đó nên hành động không
quá rõ ràng.
- Này, mấy người các cậu đang xì xào
cái gì thế hả?
- Không... không nói gì ạ...
Mấy bạn nam đó rụt rè trả lời.
- Bổn thái tử phải đút thức ăn cho
thú cưng của ta, các người cút ra ngoài... – Mông Thái Tử ra lệnh, ném tôi vào
chỗ ngồi, ra hiệu bảo tôi ngồi im.
Đút thức ăn..
Hu hu hu, nghe cứ như tôi bị biến
thành thú cưng thật vậy, nhưng tôi là người, huống hồ tôi đã có người mình
thích rồi!
Hử, người mình thích...
Lẽ nào người mình thích là Thánh Y Đằng?
Không thể nào!
Đau đầu quá đi mất! Từ khi hắn xuất
hiện, các tế bào não của tôi chết ngày càng nhiều, nếu cứ như thế tiếp thì liệu
tôi có biến thành người thực vật không nhỉ?
- Thú cưng, sao cô cứ gõ đầu mình thế?
Hạn cho cô trong vòng 10 phút phải ăn hết chỗ thức ăn này, nếu ăn không hết thì
... he he, tôi sẽ đút cho cô từng miếng.
Nụ cười tà ác của Mông Thái Tử khiến
suy nghĩ của tôi đang bay bổng trên hành tinh Pandora thoáng chốc rơi phịch về
trái đất. Tôi cúi đầu nhìn, trên bàn chất đầy thức ăn...
Món cơm thịt
kho tàu thơm phức của Đài Loan, một suất bò bít tết, một suất cơm sườn, còn có canh
bí đao, nước quả, salat rau xanh...
Trước mặt
tôi xuất hiện bao nhiêu là ngôi sao, tôi mếu máo nói:
- Hu hu,
tôi có phải là lợn đâu, làm sao ăn được nhiều thế, ăn đến ngày mai cũng không
xong...
- Không
sao, ông chú ở nhà ăn mà chưa được tôi cho phép thì không dám đóng cửa đâu!
...
Tôi chỉ
đành nhét thức ăn vào miệng, cảm giác đói bụng ban nãy đã biến mất tăm mất tích
sau khi nhìn thấy đống thức ăn này, giờ nhìn cái gì cũng chẳng muốn ăn!
Đúng lúc đó
thì có hai đứa con gái có cái đầu rất to đi qua cửa nhà ăn, tiếng chúng cứ sang
sảng, vọng tới cả tai tôi và Mông Thái Tử đang ngồi bên trong nhà ăn.
- Cái con Bối
Tây Mễ ấy thật đáng ghét, đã có Thái tử điện hạ rồi mà còn qua lại với Thánh
Bách Nguyên của Tập đoàn Sun!
- Còn không
xinh bằng tớ mà muốn bắt cá hai tay, cậu nói xem, có phải nó quá đáng lắm
không?
- Đúng thế,
đúng thế...
Roẹt roẹt!
Bùm!
Đỉnh đầu tôi bị bao phủ bởi mây đen
dày đặc, sấm
chớp ầm ầm, tôi cúi đầu nhìn bát cơm.
- Hắn là
ai? Hả, thú cưng, rốt cuộc cô có quan hệ với bao nhiêu thằng con trai hả? Ngoài
tiểu quỷ ra, còn thằng xuất hiện ở công viên nước lần trước, giờ lại thêm một
thằng thiếu gia nào nữa?
Khụ khụ...
Thế nào gọi
là “có quan hệ với bao nhiêu thằng con trai”?
Ba người mà
hắn nói rõ ràng chỉ là một người, bọn họ là một người, hu hu, với lại làm sao
có thể tính tiểu quỷ vào được? Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ con thôi mà!
Trí tưởng
tượng của Mông Thái Tử thật là quá phong phú!
- Thực ra,
thực ra...
- Giải
thích! Mau nói cho tôi biết, cô với bọn chúng đều không có quan hệ gì cả, nói
mau! Tôi ghét nhất là bị người khác phản bội! – Gương mặt Mông Thái Tử thoáng
chuyển sang màu tím, mái tóc đỏ rực như một bó đuốc đang bốc cháy, tỏa ra làn
khói đen kịt.
- Sắp vào lớp
rồi, tôi đi trước đây...
Tôi bị hắn
chầm chậm đẩy tới cửa, thế là tôi quay người chạy bán mạng vào lớp.
Trong ba
sáu kế, chuồn là thượng sách!
- Bối Tây Mễ!
Tiếng hét của
Mông Thái Tử gần như khiến cả trường Thâm Điền nghiêng ngả.
* * *
Suốt cả buổi chiều tôi sống trong vật
vã đau khổ bởi sự công kích mạnh mẽ của đám con gái si tình ngu ngốc. Để báo
thù, tôi đã cho thêm một thứ vào lon Côca mà gã hung thủ chắc chắn sẽ uống trước
khi tắm – bột ớt.
Phụt...
Thánh Y Đằng nhổ hết Côca trong miệng
ra.
- Á, cay quá, cay quá... Nha đầu chết
tiệt, sao cô lại bỏ bột ớt vào Côca của tôi? – Hắn cay xé cả lưỡi, đành chạy ra
tủ lạnh tìm một lon Côca khác để uống.
Vì uống xong Côca, thân hình sẽ biến
lớn nên hắn vào phòng ngủ thay áo phông với quần bò rồi mò ra, có lẽ vì tôi bỏ
quá nhiều bột ớt, bởi vậy hắn vẫn thở hổn hển, lưỡi thè ra ngoài, cuối cùng lại
cầm thêm một lon Côca nữa lên.
- Ê này, Côca không mất tiền à? Sao
anh uống nhiều thế, uống nước lọc là được rồi.
- Cô còn dám nói?
Hai mắt trợn lên, gương mặt Thánh Y
Đằng thoắt đanh lại, giơ nắm đấm lên lao về phía tôi.
- Hu hu hu, anh định đánh tôi sao?
Á, người đâu, cứu mạng tôi, bạo lực gia đình! – Tôi chui vào gầm bàn, hét lớn.
- Cô ra đây cho tôi!
- Tôi không ra, đồ xấu xa, cũng may mà tôi
không phải bạn gái của anh, nếu không chắc chắn anh sẽ
thường xuyên đánh tôi! Hu hu hu...
- Nói thế là cô muốn làm bạn gái của
tôi?
- Ai... ai thèm làm bạn gái anh! Hừ...
- Nha đầu, cô mà ra thì tôi sẽ không
đánh cô nữa, thế nào?
- Hừ! Chắc chắn là anh lừa để tôi
ra, sau đó tẩn tôi, anh thâm độc lắm...
- Thế thì cô cứ ở trong đó đi! – Thánh
Y Đằng nhún vai, thản nhiên ngồi xuống sô-pha, ung dung nhắm mắt ngồi điều hòa
và uống Côca.
...
Kính coong.
Chuông cửa reo lên, đang trốn dưới gầm
bàn, tôi giật nảy mình, đầu va phải bàn.
- Đau quá! Á, anh đừng ra mở cửa, ngộ
nhỡ là đám con gái si tình đáng sợ ấy tới thăm dò hành tung của anh thì sao? Ui
da, đau quá...
Thấy Thánh Y Đằng đi ra gần cánh cửa,
sắp đưa tay ra mở, tôi vội vàng ngăn lại, thế là đầu tôi lại bị đụng phát nữa.
Hu hu, chắc chắn là sắp bị một cục u
khổng lồ rồi.
Có điều ám ảnh mà bọn con gái ấy để
lại cho tôi quá lớn, hoàn toàn có thể khiến tôi quên bản thân mình!
- Lúc nào cũng vội vàng hấp tấp, vốn
đã không thông minh, đừng có biến thành người già trì độn đấy! – Công lực “độc
mồm” của Thánh Y Đằng chỉ tăng chứ không giảm.
Một câu nói quan tâm mà bị hắn bẻ
cong hẳn đi!
Tôi xoa đầu, vừa nguyền rủa hắn vừa
nhìn ra ngoài qua mắt thần.
3.
Nhìn qua mắt thần, tôi thấy bên ngoài
có một người đàn ông với gương mặt xăm trổ hung dữ như sói hoang, tôi sợ hãi đến
mức chỉ dám lí nhí hỏi:
- Ai... ai đấy ạ?
- Thằng ranh tên Thánh Bách Nguyên
trốn trong nhà này phải không? – “Ông chú sói hoang” gằn giọng hỏi.
Trời ơi!
Trông ông ta như đại ca xã hội đen
trên tivi vậy! Có phải là cái bọn chuyên bắt cóc người thực sự tưởng Thánh Y Đằng
là thiếu gia của Tập đoàn Sun nên tìm đến đây không?
Tôi có nên giải thích với ông ta
không?
Không được, không được! Kẻ xấu thì
chắc chắn sẽ không nghe lời tôi! Chắc chắn ông ta sẽ cho rằng tôi đang lừa ông
ta!
Hu hu... tai họa mà Thánh Y Đằng gây
ra thật là khủng khiếp! Không chừng sau khi bọn xấu đó phát hiện ra mình bắt nhầm
người sẽ tức quá mà giết hắn thì sao?
Nghĩ tới đây, tôi lao vút tới bên Thánh
Y Đằng, đẩy hắn vào tủ quần áo. Hắn thoáng khựng lại, sau đó giận dữ lên tiếng.
- Cô...
Tôi cuống cuồng bịt miệng hắn lại,
nhưng không ngờ bị cái ghế chắn ngang, hai người thuận thế ngã nhào vào tủ quần
áo.
Thánh Y Đằng trợn tròn mắt, tôi cũng
trợn tròn mắt, hai người cứ nhìn nhau như thế, cảm thấy đôi môi đang tiếp xúc với
nhau, dường như mọi thứ xung quanh đều không còn tồn tại, chỉ còn lại hai trái
tim đang đập điên cuồng...
Mười mấy giây sau, tôi đỏ mặt đẩy Thánh
Y Đằng vẫn đang trợn tròn mắt ra.
Trời ơi, vừa nãy...
Tôi đẩy Thánh Y Đằng ngã vào tủ quần
áo, lại còn hôn hắn? Tuy rằng lúc trước ngã trên ống nước xuống, tôi cũng đã hôn
rồi, nhưng khi đó hắn vẫn là một đứa trẻ, nhưng, bây giờ... bây giờ tôi cũng muốn
trốn vào tủ quần áo. Hu hu hu, mặt tôi nóng quá, xấu hổ quá...
Cốc cốc cốc.
Thấy tôi không mở cửa, “ông chú sói
hoang” lại gõ mạnh cửa một lần nữa.
- Có ai không? Nếu không mở cửa là tôi giận đấy
nhé! Tôi mà giận thì
hậu quả rất nghiêm trọng đấy nhé! – Khẩu khí của người đó nghe thật đáng sợ.
- Là một kẻ xấu xa độc ác, anh trốn
trong đó đừng có ra đấy. – Tôi đóng cửa tủ quần áo lại, thấy má Thánh Y Đằng
cũng thoáng ửng đỏ.
A, hắn cũng biết xấu hổ sao? Ha ha
ha...
Tuy cười lớn có thể làm giảm bớt cảm
giác sợ hãi trong lòng tôi, nhưng tôi vẫn sợ lắm! Trời ơi! Tôi sắp chạm vào nắm
đấm cửa, sắp mở cửa rồi...
Lát nữa ông chú đáng sợ đó có đánh
tôi không? Hay là lao thẳng vào nhà tôi đập phá đồ đạc, hoặc là kề dao vào cổ
tôi và hỏi tung tích của Thánh Y Đằng?

