Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 07 - Phần 2

*

* *

1 giây, 2 giây...

Cho tới 3 phút sau, Thánh Y Đằng vẫn không biến lớn, tôi lập tức căng thẳng kéo hắn chạy ra ngoài.

- Đồ ngốc, cô kéo tôi chạy ra ngoài như thế thật là kỳ quái, mau buông ra!

- Sao anh chưa biến lớn?

Thấy xung quanh đã không còn người, tôi mới dừng lại.

- Lần trước khi cô không có mặt, tôi uống Côca vào cũng không biến lớn nữa, hay nói cách khác, Côca không còn tác dụng nữa. – Thánh Y Đằng so vai, làm ra vẻ “tôi phát hiện ra từ lâu rồi”.

- Hu hu, anh là đồ xấu xa, tại sao không nói cho tôi trước? Vừa nãy lúc anh uống Côca, tôi sợ chết khiếp.

- Cô đang lo cho tôi hả?

- Không... không có...

- Đừng phủ nhận, vợ lo cho chồng có gì là không đúng.

- Đồ tiểu quỷ, ai là vợ của anh!

- Một cô ngốc não phẳng...

- Anh... Giờ Côca không có tác dụng gì nữa, sau này anh làm thế nào?

- Không phải lo, tôi là Thánh Y Đằng cơ mà... Tôi sẽ tự nghĩ cách giải quyết.

...

3.

Sau sự kiện Côca, mối quan hệ giữa tôi với Thánh Y Đằng trở nên khác trước, trừ những lúc cãi nhau thì chúng tôi sống rất hòa thuận, cảm giác như một cặp vợ chồng trẻ vừa kết hôn.

Phì phì phì!

Sao tôi lại có cái cảm giác đó chứ?

Hu hu hu, chắc chắn là do bài thi giữa kỳ chết tiệt gây ra, bởi vì theo như quy định của trường Trung học Thâm Điền, chỉ cần có một môn không qua thì sẽ phải đeo tấm biển “Tôi là đồ ngốc” đứng trước cổng trường một ngày. Cái nội quy biến thái này không phải do hội học sinh đặt ra mà là do gã Mông Thái Tử biến thái đặt!

Thế là sau mấy ngày chiến đấu vật vã với hai con mắt thâm quầng, tôi mệt mỏi ngồi trên bậc cầu thang cửa thư viện.

- Hu hu hu, sao lại có kiểu quy định như thế? Mình không muốn đeo tấm biển đó và biến thành vật tham quan cho mọi người toàn trường đâu...

- Được rồi, chỉ cần bọn mình ôn tập cẩn thận là sẽ không sao đâu.

Tiểu Đới an ủi tôi.

- Không thể nào, Tiểu Đới, tỉ lệ xảy ra chuyện này là 100%, có phải cậu không biết đâu, với một đứa ngốc đầu óc chậm chạp như tớ thì chỉ trong vòng một kỳ làm sao học qua được hết các môn?

Tôi vén mái tóc dài của mình, buồn bã tết lại.

- Đồ ngốc, cô ngồi như một con cún ở đây làm gì? – Thánh Y Đằng ôm một đống tài liệu với những con chữ như giun như dế từ trong thư viện đi ra, thấy tôi ngồi ở cầu thang bèn hỏi.

Mắt tôi sáng lên, tôi chạy ra bế hắn lên như bắt được một vị cứu tinh, vui vẻ nói:

- Anh giúp tôi ôn tập được không? Thành tích của anh tốt như vậy, nếu anh giúp tôi ôn tập thì chắc chắn lần này tôi sẽ thi qua.

- Cô điên à? Mau thả tôi xuống.

Thánh Y Đằng ngọ ngoậy trong lòng tôi, sắc mặt kỳ kỳ, hình như hắn rất giận khi tôi bế hắn.

- Ha ha ha, cái gã này xấu hổ thì phải...

- Ai xấu hổ? Mau thả tôi xuống!

Hắn thẹn quá hóa giận, quát lớn.

- Được rồi, được rồi. – Tôi mím môi, thả hắn xuống chứ để lát nữa mấy bà chị thích hắn mà nhìn thấy thì tôi chết chắc!

- Y Đằng, em lợi hại như thế thì giúp Tây Mễ đi! Nếu không cô ấy bị phạt thì đáng thương lắm!

Tiểu Đới baby cũng nói đỡ cho tôi.

- Được thôi, chị Tiểu Đới đã nói thế thì tôi đồng ý vậy! – Cái gã này nghe Tiểu Đới nói cái là đồng ý luôn, quả là đồ háo sắc!

Sau đó hắn dừng lại một chút, đôi mắt đáng yêu nhìn tôi chớp chớp, gương mặt ngây thơ:

- Có điều chị Tây Mễ nhất định phải ôn tập theo cách của em đấy nhé!

Trời ơi!

Tôi sợ nhất cái biểu cảm này của hắn, chắc chắn là hắn lại nghĩ ra ý tưởng kỳ quái nào đó để “chơi” tôi!

- Thực ra, thực ra tự tôi cũng có thể...

Tôi bắt đầu rút lui.

- Thế thì cô chuẩn bị mà đeo tấm biển đó và đứng ở cổng trường đi, dù sao thì bốn chữ đó cũng chỉ để dành cho cô thôi! – Hắn nói với giọng “tùy cô”, rảo chân đi thẳng.

Trong đầu tôi lập tức xuất hiện rất nhiều cảnh tượng hồi còn bé.

Hồi học mẫu giáo, mấy bạn nhỏ cầm bức tranh màu mà tôi vẽ, giễu cợt:

- Ha ha ha, đồ ngốc, đồ ngốc, cái cây cậu vẽ xấu quá!

Các bạn tiểu học chỉ trỏ vào bài kiểm tra được 3 điểm của tôi:

- Cậu ta dốt thật! Mẹ tớ nói, đừng chơi với đứa dốt.

Thầy giáo trung học cốc đầu tôi nói:

- Bối Tây Mễ, sao mà em dốt thế! Bố mẹ em ít nhiều cũng là nhà khoa học nổi tiếng ở nước ta, sao em lại không được di truyền chút thông minh nào thế nhỉ?

...

Chẳng nhẽ học đến cấp ba rồi mà tôi vẫn còn bị mọi người giễu cợt? Làm tượng người ngay giữa cổng trường, đánh mất cả thể diện? Hu hu, Bối Tây Mễ tôi phải chứng minh mình không phải kẻ ngốc, cũng không dốt!

- Chờ một chút, xin hãy giúp tôi ôn tập! – Tôi cúi lưng, đặt tay lên vai hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt to của hắn, nói rõ từng tiếng.

Tiểu quỷ lúc đầu ngọ ngoậy một chút, khi tôi nói xong, đôi mắt hắn dần dịu dàng trở lại.

- Được.

Hắn gật đầu.

Nhưng có những lúc sự việc phát triển hoàn toàn ngược lại theo mong muốn của bạn. Buổi tối, trong căn hộ chung cư có ánh đèn vàng ấm áp vang lên tiếng khóc thê thảm.

- Đừng, tôi không muốn anh ôn tập cho tôi!

Tôi nước mắt vòng quanh nhìn đống đề luyện tập chất cao như núi, nhìn Thánh Y Đằng bằng ánh mắt trách cứ và oán hận.

- Chính cô xin tôi ôn tập cho cô chứ, xem ra cô thực sự phải làm một con ngốc rồi. – Thánh Y Đằng chẳng buồn nhìn tôi, vẫn bò trên bàn máy tính xem biểu đồ thị trường cổ phiếu.

Đúng là tiếng sét ngang tai!

- Hu hu hu... tôi phải gọi điện thoại tới tố khổ với Tiểu Đới, tôi phải nói với cô ấy là anh đang ngược đãi tôi! – Tôi lập tức móc điện thoại di động trong túi ra, gọi cho Tiểu Đới, nhưng không ngờ lần nào gọi, bên kia cũng báo bận.

Rốt cuộc là cô ấy đang nói chuyện điện thoại với ai? Lâu thế... hay là A Triết? Hu hu... Tiểu Đới baby của tôi từ khi có bạn trai thì không cần tôi nữa rồi, tôi khóc đến chết đây!

- Nếu cô cứ tiếp tục làm lỡ thời gian như thế thì tôi không dám đảm bảo là cô có thể thoát khỏi số phận làm con ngốc đâu. – Thánh Y Đằng nhìn chằm chằm vào máy tính, ung dung kê tay sau gáy, thản nhiên nói.

Nghe thấy hai chữ “con ngốc”, tinh thần tôi lập tức phấn chấn lại.

Vì thể diện, quyết thôi!

Tôi đeo cái băng đô có hai chữ “Cố lên” ở giữa lên đầu, giơ nắm đấm, cầm một quyển sách ôn tập từ “ngọn núi” ra, bắt đầu chăm chỉ ôn tập.

Căn phòng nhỏ bắt đầu trở nên ấm áp.

Tôi bò trên bàn vừa nghịch ngón tay, vừa nghĩ cách giải bài tập, còn Thánh Y Đằng thì vừa ngáp vừa xem biểu đồ cổ phiếu, thi thoảng lại bỏ miếng bim bim tôi mua vào miệng.

Nhưng tình trạng này chỉ kéo dài được vài phút... Mấy phút sau, tôi dùng khuỷu tay huých Thánh Y Đằng một cái:

- Này, câu này tôi không biết làm, khó quá.

Thánh Y Đằng nghển cái cổ như cổ hươu ra, mãi mà vẫn không nhìn rõ, bèn đi tới cạnh bàn, đầu hắn chỉ vừa cao đến bàn, hắn cố kiễng chân lên. Tôi thấy thế bèn bế hắn lên ghế.

- Ai khiến cô lắm chuyện.

Gương mặt Thánh Y Đằng ửng đỏ.

Hừ, cái gã này tự trọng cao thật. Tôi mặc kệ hắn, gõ bàn:

- Làm phiền anh có trách nhiệm một chút! Nhìn dáng vẻ của anh thì thà tôi bảo Mông Thái Tử tới dạy tôi còn hơn, dù sao thành tích của anh ta cũng đứng thứ hai toàn khóa...

- Không được nhắc tới hắn! Giờ cô là vị hôn thê của tôi...

- Tôi không thèm kết hôn với một cậu nhóc cao 1,1m đâu... – Tôi cố ý lườm hắn, cố tình chọc tức hắn.

Cái gã này dạo gần đây thường xuyên nhắc tới chuyện đính hôn, hoàn toàn quên phắt chuyện “tôi thích hắn là một gánh nặng”! Nhưng tôi thì không quên...

Điệu bộ của hắn rất muốn đấm:

- Dù sao thì cô cũng đã hôn tôi mấy lần rồi, không thể không giữ đạo làm vợ được.

Cái gì gọi là “đạo làm vợ”? Cái gã này có phải là người phong kiến không hả?

Tôi lại lườm hắn một cái.

Bụp!

Thánh Y Đằng đột nhiên cầm quyển sách trên bàn đánh vào đầu tôi ba cái.

- Á, sao anh lại đánh tôi?

- Cô dốt thế? Đến hàm số chẵn lẻ cơ bản nhất mà cũng không biết? – Hắn chỉ vào câu hỏi trong sách, giận dữ nói.

- À, cái hàm số này vì sao lại có tính chẵn lẻ? Chẳng nhẽ chúng cũng có bạn trai bạn gái sao? – Tôi tò mò hỏi.

- Trong đầu cô rốt cuộc là có những cái gì vậy? Nghe đây, phán đoán tính chẵn lẻ của hàm số trước tiên phải xem định nghĩa của hàm số...

Cứ thế, Thánh Y Đằng cố níu thân hình nhỏ bé của mình lên cái bàn rồi kiên nhẫn giảng cho tôi từng đề một, ánh đèn hắt lên một nửa gương mặt hắn, mông lung, mơ màng. Tôi như thấy “Nhật Thần đại nhân” bước ra từ trong truyện tranh, anh đang mỉm cười với tôi, đưa tôi vào một thế giới thần bí mà tôi chưa biết...

Cốc!

Đầu tôi bị cốc một cái thật mạnh.

- Hu hu, đầu tôi vốn đã chẳng thông minh, anh cứ cốc thế thì nó sẽ càng dốt đi đấy...

- Dốt đi còn hơn là không biết suy nghĩ, tôi lãng phí thời gian để giảng bài cho cô mà cô thẫn thờ cái gì hả?

- Được rồi, được rồi, người ta đang nghe rồi...

Tôi xoa xoa cục u trên đầu, cầm bút lên, cố gắng ghi chép.

- Nghe đây, bây giờ giảng tới câu hỏi thứ năm. Tôi thực sự muốn xem đầu cô kết cấu như thế nào mà sao một câu hỏi đơn giản như thế cũng không biết làm? Câu hỏi thứ năm, hàm số đối số...

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tới 12 giờ đêm, tôi thực sự không trụ nổi nữa, hai mí mắt cứ đánh nhau chan chát, giọng nói của Thánh Y Đằng nhỏ dần, nhỏ dần, cứ như tiếng thôi miên, lát sau, tôi gục đầu xuống bàn ngáy khò khò.

Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy hình như có người nhẹ nhàng bế tôi lên, rồi nhẹ nhàng đặt tôi vào một chỗ mềm mại, sau đó có một đôi mắt rất đẹp lặng lẽ ngắm tôi, như thể tôi là cả thế giới của anh, sau đó đôi mắt ấy càng gần, càng gần, cuối cùng, tôi cảm giác môi mình chạm vào vật gì đó mềm mại...

Tôi nhanh chóng tan chảy trong bầu không khí ngọt ngào, lãng mạn này, càng lúc càng chìm sâu...

*

* *

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang ngủ trên giường. Tôi dụi mắt, nhìn lên trần nhà mấy giây, sau đó ngồi bật dậy, chưa kịp xỏ dép đã chạy khắp nơi tìm Thánh Y Đằng.

Trong căn phòng khách nhỏ, một bóng người nhỏ bé đang ngồi ăn sáng, tư thế vô cùng nho nhã. Thấy tôi đi ra với mái đầu tổ quạ, hắn chỉ xuống chân tôi:

- Vào thu rồi, không đi dép về già sẽ bị phong thấp đấy.

- Ai thèm nghĩ tới chuyện này? Tôi hỏi anh, có phải tối qua anh đặt tôi lên giường không? – Tôi vươn cổ, uốn lưng, cảm thấy toàn thân đau nhức.

- Ừ, cô ngủ như con heo, chẳng còn cách nào khác, đành phải lôi cô lên giường! – Thánh Y Đằng so vai, cứ như thể mình vừa làm việc gì tốt đẹp lắm.

- Hả? Lôi? Đồ xấu xa, tôi mà bị đụng vào mặt mũi, xấu gái đi thì anh chết chắc. – Tôi chạy vội vàng nhà tắm soi gương, thấy gương mặt đáng yêu của mình không bị trầy xước tí nào mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Vừa đánh răng rửa mặt xong, tôi bắt đầu thưởng thức bữa sáng phong phú mà Thánh Y Đằng chuẩn bị.

- Đồ ngốc, nằm bò trên bàn để ngủ đương nhiên là đau nhức toàn thân rồi. Ăn sáng mau lên, ăn xong thì làm hết những bài toán này rồi mới được nghỉ! – Thánh Y Đằng nhân lúc tôi đang ăn sáng, chẳng biết lại lôi đâu ra một đống bài tập cao như ngọn núi.

Ôi, không!

Tôi phụt một miếng cơm vào mặt hắn. Thấy hắn nhìn tôi giận dữ, tôi vội vàng đưa tay ra lau giúp hắn.

- Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý đâu.

- Tóm lại, hôm nay cô mà không làm hết đống này thì bữa trưa với bữa tối đều đừng có ăn. – Gương mặt nhỏ vẫn còn dính hạt cơm trở nên uy nghiêm khiến tôi không rét mà run.

Cái gì...

Thế là dưới sự đốc thúc của ác ma Thánh Y Đằng, thần dân Bối Tây Mễ đáng thương tiến hành cuộc huấn luyện địa ngục để không bị biến thành nhân vật phản diện cho mọi người tham quan.

Ngày qua ngày, những ngày tháng khổ nạn cuối cùng cũng kết thúc khi kỳ thi giữ kỳ bắt đầu.

Trong lúc thi.

Tôi nhìn ra xung quanh, nhân lúc thầy giáo không chú ý, ném một tờ giấy cho Thánh Y Đằng.

“Help! Đáp án bài số 2 phần bài tập là gì?”.

Thánh Y Đằng nhìn về phía tôi, sau đó cúi đầu viết nhanh đáp án lên giấy.

Tôi mừng như điên, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị từ chối rồi, không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ, ha ha ha, cái gã này cuối cùng cũng nghĩ thông ra rồi...

Hắn vo tròn tờ giấy rồi ném tới trước mặt tôi, tôi vội vã mở ra xem..

“Đồ ngốc”.

Tôi nghiến răng trèo trẹo, vỗ mạnh bàn một cái, cúi đầu nhìn bài thi, cắn môi làm.

Hừ, muốn bắt nạt một đứa não phẳng như tôi đấy mà, mấy bài tập này đều là chết, còn tôi là người sống, tôi nhất định phải giải được chúng! Tức chết mất! Tức chết mất!

Nín thở tới tận hôm công bố kết quả, tôi chiến tranh lạnh với Thánh Y Đằng suốt một thời gian dài, chẳng nói với hắn câu nào. Cái gã này cũng chẳng nổi giận, vẫn hi hi ha ha giả bộ vui vẻ trước mặt bọn con gái.

- Em Y Đằng, không ngờ đến câu hỏi nâng điểm này mà em cũng biết làm, em lợi hại thật đấy!

- Ha ha, đâu có, chỉ là tình cờ em đã từng làm rồi thôi...

...

Đồ lừa đảo, cái gã này ngoài cái đống bài tập mà hắn ép tôi phải làm ra thì chẳng động vào quyển sách nào khác, làm gì có chuyện “tình cờ làm rồi”? Đúng là đồ lừa đảo!

- Nhưng mà tiếc quá, vẫn không đạt thủ khoa của khối, có phải là chưa phát huy hết thực lực không?

- Em còn nhỏ, không giỏi như lời đồn đâu, thế nên không được đứng thứ nhất cũng là bình thường thôi mà...

Buồn nôn, thế nào gọi là “còn nhỏ”?

Rõ ràng là bằng tuổi tôi mà còn giả bộ! Tôi thấy không phải là anh không muốn được thủ khoa, chỉ là sợ được thủ khoa bị mọi người chú ý, gây phiền phức mà thôi!

Chờ chút, hắn nói thế ý là đã có điểm các môn rồi?

Nghĩ tới đây, tôi vội vàng chạy ra bảng thông báo, len lỏi trong đám người đó một hồi lâu, tôi mới chen được lên trước.

- Bối Tây Mễ, Bối Tây Mễ, Bối Tây Mễ...

A!

Tìm thấy rồi.

“Bối Tây Mễ, lớp 10A3: Văn: 68, Toán: 62, Tiếng Anh: 65, Vật lý: 63, Hóa học: 61, Chính trị: 70, Lịch sử: 62[1].”

Hu hu hu...

Nhìn thành tích của mình, lần đầu tiên tôi cảm động rơi nước mắt, môn toán, môn toán cuối cùng cũng đỗ rồi, ngày trước hầu như lần nào thầy giáo môn toán cũng mắng tôi rằng:

- Bố mẹ đều là các nhà khoa học nổi tiếng mà sao em lần nào cũng thi trượt môn toán?

Bối Tây Mễ cuối cùng cũng qua được môn toán rồi!

Vậy mà đúng vào lúc tôi vui mừng như điên thì một bàn tay từ trên trời rơi xuống, xách tôi lên như xách một con gà, mái đầu đỏ rực của Mông Thái Tử in lên khung kính của bảng thông báo:

- Thú cưng, cô quay cóp trong giờ thi môn toán, giờ tôi sẽ đưa cô đi gặp Thái Tử Mạnh thẩm vấn, cô có quyền giữ im lặng, nhưng mọi lời cô nói có thể trở thành bằng chứng chống lại cô trước tòa!

4.

- Hu hu, sao anh lại nói là quay cóp? Tôi bị oan mà, mau thả tôi xuống. – Tôi như một con gà bị con chim ưng bắt đi, giằng co thế nào cũng vô dụng, chỉ biết giương mắt lên nhìn mình bị Mông Thái Tử ném cho Thái tử Mạnh.

- Uy... vũ...

Các thủ hạ của Mông Thái Tử đứng hai bên, phát ra tiếng hô trầm trầm.

Bọn họ tưởng rằng đây là công đường thời cổ đại sao?

Kỳ lạ!

- Cô chính là Bối Tây Mễ? Ngẩng đầu lên cho tôi nhìn... – Tôi đang ngồi trên mặt đất, bỗng dưng nghe thấy một âm thanh uy nghiêm và hơi khàn khàn từ phía trước vang tới, thế là ngẩng đầu nhìn lên.

Hử, cái ông chú trung niên này trông thật là kỳ quái, trên miệng có hai sợi râu thành hình chữ bát, đôi mắt nhỏ xíu trông như mắt con hồ ly tinh nhanh, có một cái bụng bia siêu to, đang híp mắt nhìn tôi, trông như Diêm vương dưới địa ngục trong các bộ phim mà tôi xem, thật là đáng sợ.

- Hu hu hu, cháu không quay cóp, cháu không muốn xuống vạc dầu dưới 18 tầng địa ngục đâu, hu hu hu, cháu bị oan...

Thấy tình thế không bình thường, tôi lập tức giở độc chiêu của Bối Tây Mễ ra...

Mặt dày...

- Này, lão đại gia, lão cũng biết là trông lão như thế nào mà, đừng có dọa thú cưng của con được không? – Mông Thái Tử nhấc chân lên, lại gần đỡ tôi dậy, khó chịu trừng mắt nhìn ông chú trung niên đang ngồi đằng sau bàn.

Á, thì ra đây chính là Mông Hoàng Thượng trong lời đồn à?

- Ha ha, nhóc con, con đau lòng hả? Ta đã cảnh cáo con trước rồi, tốt nhất là con đừng quan hệ với cô bé này, hai đứa sẽ không có kết quả gì đâu, đừng để đến lúc thất tình rồi tìm ta khóc lóc.

Chòm râu chữ bát của Mông Hoàng Thượng nhếch lên, tuy đang nói với Mông Thái Tử nhưng hai con mắt nhỏ tí thì lấp lánh nhìn tôi.

- Lão đại gia, lão đang nói linh tinh gì thế. Chẳng phải lão bảo con đưa thú cưng tới cho lão xem sao, giờ xem rồi, lão đi được rồi.

Mông Thái Tử đẩy Mông Hoàng Thượng cho Thái Tử Mạnh rồi khóa trái cửa lại.

- Anh... anh định làm gì?

- Thú cưng, cái đứa tên Ngân La nói là cô quay cóp, còn tố cáo với Thái tử Mạnh. – Mông Thái Tử ngồi xuống ghế, gõ bàn, khiến tôi cảm thấy có áp lực rất lớn, đây là điều mà tôi chưa từng gặp phải khi đối diện với hắn.

Cái gì?

Lại là đứa con gái xấu xa Ngân La! Quay cóp?

Ý cô ta là tờ giấy tôi ném cho Thánh Y Đằng? Nhưng rõ ràng là cô ta ở phòng thi bên cạnh, sao mà biết được? Chẳng nhẽ cô ta có gián điệp ở lớp tôi?

Đúng là bỉ ổi!

- Thái tử, camera trong phòng thi cũng có chứng cứ về việc quay cóp.

Trong camera lúc đó tôi đang ném một tờ giấy cho tiểu quỷ, sau đó tiểu quỷ lườm vào camera một cái rồi ném lại tờ giấy cho tôi.

Hu hu...

Thánh Y Đằng là đồ xấu xa, chắc chắn hắn biết trong phòng học có camera mà sao không nói với tôi?

- Đâu có, tuy rằng khi đó tôi cũng muốn quay cóp, nhưng... – Tôi kích động lớn tiếng giải thích, nhưng mà lập tức ngừng lại.

Bởi vì tôi không tin là Mông Thái Tử sẽ tin lời tôi nói, hắn vốn rất tự cao tự đạo, chuyện gì đã nhận định rồi thì sẽ không bao giờ thay đổi, giống như việc hắn nhận tôi là thú cưng của hắn!

- Thái tử, chứng cứ rõ ràng, theo như quy định của Thái Tử Mạnh thì cô ta sẽ bị đuổi học.

Đuổi học?

Sao lại nghiêm trọng như thế? Hu hu hu, tôi không muốn bị đuổi học đâu, tôi quay cóp không thành công mà, thật là oan uổng.

- Lui ra cho tao. – Mông Thái Tử hung hãn nói với người đó, sau đó đi tới trước mặt tôi, nâng cằm tôi lên, nhìn tôi bằng đôi mắt màu xanh sẫm của hắn, nói. – Tôi chỉ nghe lời cô, cô nói cho tôi biết, cô có quay cóp không? Cô nói gì tôi cũng tin!

Ánh mắt của hắn...

Khiến tôi thấy thật hoang mang, Mông Thái Tử như thế này thật chẳng giống bình thường chút nào!

- Thực ra sự việc là như thế này, lẽ ra tôi định...

Tôi hoảng hốt đẩy tay hắn ra, lùi về sau mấy bước, ngồi xuống một góc trong văn phòng của Thái tử Mạnh, kể cho Mông Thái Tử nghe quá trình sự việc.

- Ừm, như thế là quay cóp không thành, theo như thông lệ thì tôi sẽ cảnh cáo cô. Thú cưng, cô không được kiêu ngạo vì mình được ưu ái, biết chưa!

Mông Thái Tử gõ mạnh tay vào đầu tôi.

Thật là kỳ quặc!

Tại sao người như Mông Thái Tử mà cũng thi được thứ hai toàn khối, như thế chẳng phải tôi chẳng nói được lời nào để phản bác hắn rồi sao?

Trời ơi! Chẳng nhẽ trên thế giới này chỉ có Bối Tây Mễ tôi là người ngốc nhất sao?

Nhưng mà...

Mông Thái Tử chịu nghe lời tôi, nghe tôi giải thích! Xem ra con “khỉ đỏ” cũng không ngang ngược như biểu hiện, cũng khá là nhân tính!

Xoa chỗ đau trên đầu, tôi len lén ngước mắt lên nhìn hắn, dưới ánh sáng của cái Vương miện của Thái Tử Mạnh treo trên tường, gương mặt nhìn nghiêng của Mông Thái Tử đã không còn cảm giác ấu trĩ nữa mà trông thật thu hút...


[1] Ở Trung Quốc, thang điểm được tính là 100, từ 60 điểm trở lên mới được coi là thi đỗ.

Báo cáo nội dung xấu