Phù Sinh Nhược Mộng (Quyển 3) - Chương 72 - 73

Chương 72: Nghe thấy tin dữ

“Tử Thanh…!” Trái tim bỗng
nhiên đau nhói, Nhã Hề không khỏi thất kinh nhìn hướng Vân Châu, chẳng lẽ…

Chiếc nhẫn cỏ nơi ngón áp út
bàn tay phải bỗng nhiên đứt đoạn, nước mắt Nhã Hề cũng chảy xuống trong nháy
mắt.

“Nhã Hề, ngươi làm sao vậy?”
Hoắc Hương vội vàng cầm tay nàng, giúp nàng bắt mạch: “Ngươi… sao ngươi lại đột
nhiên hoảng loạn như vậy?”

“Nàng… Tử Thanh nàng…” Nhã
Hề rơi lệ lắc đầu, không nói nên lời, cũng không dám nói ra lời, Tử Thanh… Nàng…
Nàng thật sự đã xảy ra chuyện sao? Sẽ không… sẽ không… Nàng sẽ trở về… Ta tin
tưởng nàng sẽ trở về!

Hoắc Hương cả kinh: “Đúng
rồi, vì sao giờ Yến công tử còn chưa đuổi kịp chúng ta?”

“Nàng…” Nhã Hề đột nhiên ôm
chặt Hoắc Hương: “Hoắc cô nương, nàng… nàng là cố ý ở lại Vân Châu, giữ chân
đại quân Đột Quyết để cho chúng ta bình yên rời đi!”

“Cái gì?” Hoắc Hương đột
nhiên bừng tỉnh đại ngộ vì sao trước đó Tử Thanh lại đột nhiên nói với nàng
những lời kia.

“Ta rất sợ… rất sợ…” Đột nhiên, cảm thấy toàn thân mình lạnh như băng, Nhã
Hề bi ai nói.

“Người tốt sẽ có báo đáp, Yến công tử sẽ không có việc gì đâu…”

“Lộp cộp! Lộp cộp!…”

Đột nhiên bên ngoài xe ngựa
truyền đến tiếng vó ngựa.

“Ngươi xem, không phải đã
trở lại sao?” Hoắc Hương thở phào nhẹ nhõm, vội vén rèm, vẻ tươi cười chợt cứng
lại.

“Tử…” Nhã Hề ngẩn ra, sắc
mặt kinh hãi, sao lại là hắn!

Vó ngựa bay nhanh, Hằng
vương cười nhìn Nhã Hề: “Nhã Hề cô nương, nhìn thấy tiểu vương, không vui sao?”

“Đi mau! Đừng ngừng lại!”
Nhã Hề hoảng sợ buông màn xe.

“Các ngươi muốn chạy sao?”
Thanh âm Hằng vương trầm xuống, binh mã vương phủ đông nghìn nghịt đã ở phía
trước ngăn xe ngựa lại.

“Ha ha…” Hằng vương thả chậm
vó ngựa: “Lúc này thật sự là không đi được.” Ngẩng đầu nhìn mưa to đầy trời:
“Các ngươi xem, ngay cả trời cũng giúp tiểu vương giữ người lại.”

“Điện hạ! Ngươi ngăn chúng
ta lại, đến tột cùng là muốn làm gì đây?” Đỗ y quan cưỡi ngựa tiến lại, ôm
quyền hỏi.

Chương 73: Cùng sói đánh cuộc

“Điện hạ thật lớn giọng!” Đỗ
y quan đột nhiên lấy từ trong lòng ta một lệnh bài vàng kim: “Chẳng lẽ ngay cả
Đông cung cũng không áp chế nổi ngươi?”

“Ha ha, ngươi quả nhiên là
một trong những tâm phúc của thái tử, quỷ y Đỗ Phương.” Hằng vương lạnh nhạt
cười: “Đáng tiếc, cho dù thân phận ngươi có sáng tỏ, tiểu vương cũng không sợ
ngươi nửa phần! Bởi vì tiểu vương ngay cả thái tử hoàng huynh còn không sợ, sao
có thể sợ ngươi đây?”

“Nếu là Quảng An công chúa
thì sao?” Đoạn phu nhân đột nhiên mở miệng, ngạo nghễ nhìn Hằng vương: “Năm đó
hoàng đệ còn không biết được hoài thai trong bụng vị phi tử nào, nay trưởng
thành, cánh cứng rắn, ngay cả thái tử cũng không để vào mắt sao?”

“Quảng An công chúa?” Hằng
vương giật mình, bỗng nhiên cười to một tiếng: “Nguyên lai là người trước kia
cùng kẻ khác bỏ trốn, hoàng tỷ khiến cho hoàng thất náo loạn mất hết cả mặt
mũi? Ha ha, thật sự là buồn cười, đường đường là công chúa Đại Đường, thế nhưng
lại làm cơ thiếp của tên vừa xấu vừa mập An Lộc Sơn kia, ha ha, cho dù hôm nay
tiểu vương giết ngươi, phụ hoàng cũng sẽ không trách ta nửa phần!”

Một câu nói khiến cho Đoạn
phu nhân không đáp được gì, lại khiến mọi người ở bên đều kinh ngạc nhảy dựng.

“Thì ra Tử Thanh ca ca cũng
là con cháu Hoàng thất, thế nhưng ngươi lại dám giết hại chất nhi nhà mình, nếu
rơi vào tai Thánh thượng, ngươi cũng không sống được bao lâu!” Lí Nhược giật
mình.

“Nếu các ngươi đều thành
người chết thì sao? Còn ai sẽ nói ra ngoài đây?” Hằng vương ngửa đầu cười to,
nhìn Nhã Hề: “Nàng đi hay không đi?”

“Nhã Hề tỷ tỷ không cần đáp
ứng hắn!” Lí Nhược nói xong liền giơ tay đánh về phía Hằng vương: “Ta đánh chết
tên bạch nhãn lang nhà ngươi!”

“Ngươi tưởng tiểu vương
không biết võ công sao?” Hằng vương bỗng nhiên vững vàng bắt lấy tay Lí Nhược,
năm ngón dùng sức, Lí Nhược không nhịn được hét thảm một tiếng.

“Ngươi buông nàng ra…” Nhã
Hề đột nhiên mở miệng, vẫn không nhúc nhích nhìn Hằng vương.

Hoắc Hương giữ chặt tay áo
Nhã Hề: “Ngươi không thể đáp ứng hắn, hắn đích thị là loại tiểu nhân nói chuyện
không giữ lời!”

“Con là con dâu của ta,
không thể đồng ý với hắn!” Đoạn phu nhân cũng cuống quít giữ chặt tay Nhã Hề,
lắc đầu liên tục: “Thanh nhi nay sinh tử không rõ, ta không muốn lại mất thêm
một hài tử nữa!”

Lệ nóng doanh tròng, Nhã Hề
vừa cười nước mắt vừa rơi: “Nương, có những lời này của người là đủ rồi…” Tử
Thanh, ta đã đáp ứng với nàng, ta sẽ làm được, giờ đây, chuyện nàng đã đồng ý
với ta, trăm ngàn lần đừng nuốt lời…

“Nhã Hề… Nhã Hề tỷ tỷ, đừng
để ý đến ta, ngươi không thể đáp ứng hắn!” Lí Nhược đau đến đổ mồ hôi.

“Buông ra! Buông ra!” Tô
Tình mãnh liệt đập vào tay Hằng vương, lại bị hắn hung hăng hất ra, khiến cả Lí
Nhược cũng ngã xuống thật xa.

“Lòng kiên nhẫn của tiểu
vương có hạn, Nhã Hề, nàng không trách ta được!”

“Thả bọn họ, ta đi theo
ngươi!” Thanh âm Nhã Hề kiên định vang lên.

Hằng vương cười ha hả: “Tốt
lắm Nhã Hề, hảo, tiểu vương cam đoạn, tuyệt đối sẽ không động đến một người bọn
họ!”

“Điện hạ, Nhã Hề muốn là
không có ai động đến bọn họ, chứ không phải chỉ có ngươi không động.” Nhã Hề
thê lương cười: “Nếu ta với ngươi vừa đi, ngươi liền hạ lệnh thương tổn đến họ,
cũng không tính là trái lời phải không?” Tử Thanh, vô luận thế nào ta cũng sẽ
bảo vệ bọn họ thật tốt… Cho nàng thấy một ta thật kiên cường.

Kinh ngạc nhìn nàng, đáy
lòng Hằng vương không khỏi lạnh lẽo: “Tiểu vương thật ra không ngờ thế nhưng
nàng lại nói ra những lời như vậy.”

“Nếu điện hạ không đáp ứng,
Nhã Hề tình nguyện cùng mọi người chết ở chỗ này!”

Báo cáo nội dung xấu