Cô Gái Thứ Ba - Chương 01
Chương 1
Hercule Poirot đang ngồi trước bữa điểm tâm,
dưới tầm tay ông là một tách sô-cô-la bốc khói. Ông luôn luôn tỏ ra là một
người háu đói. Một lát bánh mì nướng đi kèm với sô-cô-la. Ông gật đầu tán
thưởng. Ông đã thử qua ba cửa hàng mới kiếm ra được một nơi làm bánh mì ngon
như vầy. Thêm vào đó, ông đã khám phá ra một tiệm làm bánh ngọt của một người
Đan Mạch, ngon hơn cái tiệm tự xưng là của Pháp rất nhiều, ở cách chỗ ông không
xa, và trên thực tế, nó chỉ là một trò mạo nhận không hơn không kém.
Trên lãnh vực ăn uống, ông cảm thấy hài lòng.
Bao tử ông thế là đã chịu nằm yên... Tâm trí của ông cũng vậy... có lẽ còn hơn
thế nữa. Ông đã hoàn tất xong cuốn “Tác phẩm chủ đạo”, một cuốn phân tích các
bậc thầy về môn tiểu thuyết trinh thám. Ông dám mạnh miệng phê phán một cách
gay gắt Edgar Allan Poe. Ông đã than vãn sự thiếu trật tự và phương pháp của
Wilkie Collins trong sự biểu lộ cảm xúc văn chương. Ông đã khen ngợi hai tác
giả khác, người Mỹ, hầu như không tiếng tăm gì. Nói tóm lại, ông đã đề cao
những người xứng đáng, và từ chối kiên quyết việc đó đối với những người mà ông
cho là không xứng đáng. Ông đã đích thân chỉ đạo việc ấn loát cuốn sách này,
đọc kỹ những trang tốt đẹp và, không kể tới việc phạm nhiều lỗi in tới mức
không tả nổi, đã tuyên bố mình thật hài lòng. Ông đã vui thích nhiều khi đeo
đuổi sự cố gắng về văn chương, bỏ ra nhiều thời giờ cho việc đọc cần thiết, cho
việc sưu tầm tư liệu, cho việc tỏ ra khinh miệt liệng đi một cuốn sách (tuy
nhiên, ông vẫn không quên đứng dậy, lượm cuốn sách không xứng đáng đó và đặt nó
cẩn thận vào sọt rác), cho việc gật đầu hài lòng trong những dịp tán thưởng
hiếm có.
Và bây giờ? Ông được hưởng một giây phút thư giãn
tuyệt diệu, cần thiết sau khi đã cố gắng về tinh thần. Nhưng, người ta không
thể nghỉ ngơi mãi mà phải tiếp tục làm một điều gì đó. Đáng buồn là Poirot
không hình dung được mình sẽ phải làm gì. Một cuộc nghiên cứu văn học mới nữa
chăng? Ông không nghĩ tới việc đó nữa. Làm một cái gì đó thật tốt và sẽ không
đụng tới nó nữa, đó là khẩu hiệu của ông. Nói đúng ra, ông đang rầu trong bụng.
Tất cả những cố gắng về tinh thần mà ông bỏ ra đã kéo quá dài. Ông đã có những
tật xấu và đặc biệt, một thứ ham muốn luôn được hành động.
[Chúc bạn đọc
sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Poirot uống thêm một ngụm sô-cô-la.
Cửa ra vào mở ra. George, người gia nhân, ăn
bận đàng hoàng, đi vào. Anh mang vẻ mặt vô cùng lễ phép, có chiều ngưỡng mộ
nữa.
Anh ta hắng giọng, giọng nói thủ thỉ:
- Một... - Anh ngập ngừng. - Một phụ nữ trẻ
xin được gặp ông.
Poirot nhìn anh với vẻ bực mình.
- Tôi không tiếp ai vào giờ này. - Ông lưu ý
với giọng hơi trách móc.
- Thưa ông, đúng vậy. - George công nhận.
Ông chủ và gia nhân nhìn nhau. Giữa họ, có
những lúc khó thông tin rõ ràng với nhau. Với một sự chuyển âm lượng của giọng,
hay một cách nói xa nói gần thế nào đó, hay với một cách chọn từ đặc biệt nào
đó, George tìm cách làm cho ông chủ hiểu rằng một điều gì đó có thể được làm
sáng tỏ nếu có một câu hỏi đúng đắn. Poirot suy nghĩ câu hỏi đúng đắn trong lúc
này là gì.
- Có đẹp không, cái cô phụ nữ trẻ đó? - Ông
thận trọng hỏi.
- Theo ý tôi... không, thưa ông. Nhưng về ý
thích và các màu sắc, người ta không nên thảo luận tới.
Poirot suy nghĩ về câu trả lời này. Ông nhớ
lại thái độ có hơi chút ngập ngừng mà George đã có trước khi nói “phụ nữ trẻ”.
Người gia nhân này thường nhận xét con người với một thái độ tinh tế. Chưa xác
định được người khách thuộc vào thứ hạng nào trong xã hội, anh đã biểu hiện nỗi
phân vân của mình.
- George, cứ cho là chúng ta gặp một trinh nữ
thay vì một người phụ nữ trẻ chứ gì?
- Thưa ông, đúng vậy. Mặc dù hiện nay, quả là
khó khăn để có thể xác định dứt khoát được điều đó.
Trong giọng nói của anh ta có ý tiếc nuối
chân thành.
- Cô ấy có nói vì sao lại yêu cầu gặp tôi
không?
- Cô ta có nói... - George lắp bắp các từ một
cách miễn cưỡng, (như là để xin lỗi trước khi nói những lời sau), - rằng cô ta
muốn gặp ông về một vụ giết người mà có thể cô ấy đã phạm tội.
Hercule Poirot mở to đôi mắt.
- Có thể đã phạm tội? Cô ta không biết rõ
sao?
- Thưa ông, đó là lời cô ấy đã nói ạ!
- Ít thuyết phục nhưng có lẽ hấp dẫn đó.
- Có thể đó là một lời nói đùa, thưa ông. - George
ngập ngừng, nói.
- Mọi việc đều có thể, Poirot dàn hòa. Tuy
nhiên, thật khó có thể công nhận... - Ông nâng cái tách lên. - Anh sẽ mời cô ta
vào đây trong năm phút nữa nhé!
Ông nuốt ngụm sô-cô-la chót, đẩy lui cái tách
và đứng dậy, đi tới lò sưởi, chùi cẩn thận bộ ria, nhìn vào tấm gương treo phía
trên cái áo khoác ngoài. Hài lòng, ông quay lại ghế bành để đón khách. Ông
không biết rõ sẽ xảy ra điều gì...
Có lẽ ông hy vọng sẽ xảy ra một điều gì đó
gần với lý tưởng về phụ nữ của ông? Một lý tưởng đang mất dần đi. Cụm từ đã cũ
rích “sắc đẹp lâm nguy” đang hiện lên trong trí óc của ông, thường được pha
thêm màu sắc lãng mạn. Ông hơi thất vọng, khi George trở vào cùng với người
khách. Trong thâm tâm, Poirot thở dài: trước mặt ông, không hề có sắc đẹp mà
chỉ có cảnh khốn quẫn biểu hiện ra mà thôi.
- Pu-a! - Poirot nghĩ về cô gái một cách chán
chường. - Những người con gái như vậy! Sao họ không có chút ít óc thẩm mỹ để
thoát ra khỏi cái vẻ tầm thường của họ? Cái cô này, nếu thêm chút phấn son, ăn
bận một cách ưa nhìn hơn, mái tóc được một người thợ sửa tóc cẩn thận chăm lo
tới có thể trông tạm được. Nhưng, như thế này thì...!
Người khách khoảng hai chục tuổi. Tóc dài, để
lộn xộn, màu sắc không xác định nổi, rơi xuống đôi vai. Hai con mắt lớn nhưng
không biểu lộ gì, đều có màu xanh dương gần với màu xanh lá cây. Cô bận đồng
phục của thế hệ cô: những đôi ủng cao bằng da màu đen, tất len dài trông có vẻ
dơ, váy quá hẹp và áo nịt len quá dày, rộng quá cỡ. Không một người nào thuộc
thế hệ của Poirot lại không có một ham muốn duy nhất trước cô gái này: nhấn
chìm cô ta ngay trong một bồn tắm. Poirot đã từng có cái phản ứng như thế khi
đi dạo dọc các đường phố. Ông đã gặp hàng trăm cô gái giống nhau y như vậy và
tất cả đều có vẻ không sạch sẽ như vậy. Vậy mà... cô gái này dường như vừa mới
được vớt từ dưới sông lên. Những người con gái như vầy, ông tự nhủ, không tới
nỗi thực sự quá dơ đâu. Họ cố làm ra vẻ như thế đó.
Tuân theo tánh xã giao thường xuyên của mình,
Poirot đứng dậy, chào khách và đẩy tới cô một cái ghế.
- Thưa cô, cô yêu cầu được gặp tôi phải
không? Nào, mời cô ngồi xuống.
Cô gái dập tắt trong họng một tiếng gì đó và
nhìn sững vào ông.
- Nào? - Poirot thúc giục.
Cô do dự.
- Thưa, tôi thích đứng hơn. - Các con mắt mở
to tiếp tục nhìn sững ông, vẻ lưỡng lự.
- Tùy ý cô thôi.
Người thám tử đi tới ghế bành của mình và
theo dõi cô. Người con gái đong đưa chân này qua chân kia. Cô hạ hai mắt xuống
và đưa mắt nhìn Poirot.
- Ông... ông thực sự là ông Hercule Poirot?
- Không chút nghi ngờ. Tôi giúp ích gì được
cho cô?
- Ôi, thật khó nói. Tôi muốn nói...
Poirot tin chắc cô gái này đang rất cần sự
giúp đỡ của ông. Ông nói với một giọng dịu dàng hơn:
- Người gia nhân của tôi đã cho tôi hay rằng
cô muốn gặp tôi bởi vì cô nghĩ là “mình đã vướng vào một vụ giết người”. Có
phải đúng như vậy không?
Người con gái gật đầu.
- Thưa, đúng vậy.
- Tuy nhiên, đó là một vấn đề không cho phép
có một sự nghi vấn nào. Cô phải biết thật rõ là mình có phạm tội không?
- Vậy đó, tôi không rõ mình phải giải thích
như thế nào...
- Nào, người thám tử khuyên lơn thật dịu
dàng. Mời cô hãy ngồi xuống. Thư giãn một chút và hãy kể lại cho tôi toàn bộ sự
việc đi.
- Tôi không nghĩ rằng... Ô! Trời ơi, tôi
không biết mình phải... Thật khó xử quá. Tôi đã... Tôi đã đổi ý. Tôi không muốn
tỏ ra mình thô kệch, nhưng... quả thật, tôi nghĩ là tốt nhất tôi nên đi khỏi
đây.
- Nào! Can đảm lên nào!
- Không, không thể! Tôi định tới đây để xin
ông cho một lời khuyên... nhưng, lại không có thể, ông hiểu chứ? Thật là khác
hẳn việc...
- Việc gì?
- Tôi hoàn toàn lấy làm tiếc và, thêm một lần
nữa, tôi không muốn tỏ ra mình là một người vô lễ, nhưng...
Cô ta thở dài thật sâu, nhìn Poirot, quay mặt
đi chỗ khác và đột nhiên, bật ra câu nói:
- Ông đã quá già rồi. Không có ai báo tôi
biết trước rằng ông đã già tới vậy. Tôi không muốn làm ông tức giận, nhưng...
Vậy đó, ông đã quá già rồi. Tôi thành thực đau lòng.
Cô ta quay phắt người lại và đi ra, vụng về,
lúng túng, như một con bướm va phải một cái chao đèn vậy.
Poirot, miệng há rộng, nghe tiếng cánh cửa ra
vào đóng sập lại.
Ông kêu lên:
- Trời thần!

