Tứ Quái TKKG (Tập 22) - Chương 01
TARZAN – NGƯỜI HÙNG
Tên thật của Tarzan là Peter Carsten, kẻ thành lập băng tứ
quái TKKG, đại ca của Karl, Kloesen, Gaby... mười sáu tuổi, đẹp trai, cao một
thước bảy mươi, sở trường Judo và võ dân tộc. Hắn đặc biệt thành danh với biệt
hiệu Tarzan nhờ là một vận động viên ngoại hạng của trường trung học trong các
môn bóng chuyền, điền kinh, riêng điền kinh, hắn có khả năng chạy nước rút và
phóng gọn lên cây trong một thời gian kỷ lục không thua gì Tarzan... người khỉ.
Tarzan mất cha từ thuở nhỏ, hắn đang học lớp 10A và nương náu
trong một trường nội trú ngoại thành nhờ đồng lương còm cõi của người mẹ làm
nghề kế toán. Hắn biết an ủi mẹ qua những thang điểm cao nhất ở hầu hết các môn
học. Hắn cũng biết đáp tạ hương hồn người cha kính yêu qua những cuộc phiêu lưu
mạo hiểm để chống lại cái ác còn diễn ra ở khắp mọi nơi. Hắn luôn luôn sôi sục
dòng máu hiệp sĩ và bao giờ cũng là kẻ có mặt đầu tiên ở chỗ hiểm nghèo nhất;
còn phải hỏi, hắn là đại ca của TKKG kia mà.
TKKG là gì ư? Nếu chúng ta viết tắt bốn chữ cái khởi đầu của
bốn nhân vật Tarzan, Karl, Kloesen, Gaby, chúng ta sẽ hiểu thế nào là tứ
quái. Tứ quái TKKG ba nam một nữ, trọng nghĩa khinh tài sẽ dẫn chúng ta tham
chiến vào những đặc vụ bất tận mà có khi chính chúng ta trong đời cũng đã trải
qua ít ra là một lần.
Nào, mời các bạn hãy đồng hành với Tarzan gia nhập cuộc chơi
thám tử thứ mười hai của TKKG.
KARL – MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ
Được tuyên dương một cách thân mật là... Máy Tính Điện Tử,
Karl hơn mười lăm tuổi một chút, rất xứng đáng với vị trí quân sư trong tứ quái
TKKG. Hắn là bạn đồng lớp với Tarzan nhưng không lưu lạc trong trường nội trú
mà ở thành phố với gia đình. Họ của Karl là Vierstrein và có lẽ nhờ dòng họ
danh giá đó, hắn đã thừa hưởng của người cha, đang là giáo sư toán Trường đại
học tổng hợp, một trí nhớ hoàn hảo.
Máy Tính Điện Tử Karl trang bị ngoài cái đầu tinh quái của
một robot là cặp kính cận thị rất... trí thức. Hắn có dáng vẻ cao nghều và ốm
nhách như một cây sậy, thù ghét mọi sự xung đột về cơ bắp. Hắn đứng cạnh Tarzan
trong cuộc đối đầu với bạo lực bằng sức mạnh... máy tính điện tử của một vị
quân sư.
KLOESEN – TRÒN VO
Tên cúng cơm là Willi Sauerlich với ngoại hiệu Tròn Vo, vốn
là con trai thừa kế một gia tài khổng lồ của ông chủ nhà máy sản xuất kẹo
sôcôla có thường trực trong nhà chiếc xe Jaguar mười hai trục. Hắn sắp... mười
sáu tuổi.
Kloesen có tất cả tương lai trong tay và cũng sẵn sàng buông
tất cả trong tay chỉ vì mê Sherlock Holmes như điếu đổ. Hắn thực hiện ước mơ
thám tử của mình bằng cách nhất định trú ẩn cùng phòng với Tarzan ở trường nội
trú mặc dù mới đầu mẹ của hắn đã khóc hết nước mắt. Chỉ tội nghiệp cho Kloesen
một điểm: qua cái bụng to kềnh của một viên thịt băm Tròn Vo thường xuyên ngốn
kẹo sôcôla, hắn chưa bao giờ vượt quá điểm hai trong môn thể thao. Nhưng có hề
gì với Tròn Vo Kloesen, mỗi lần sát cánh cùng Tarzan, hắn đã dám can đảm lao
vào những cuộc đụng độ nhất sinh thập tử.
Hắn đúng là một anh hùng bất đắc dĩ của TKKG.
GABY – CÔNG CHÚA
“Người phụ nữ” duy nhất trong tứ quái TKKG là “công chúa”
Gaby Glockner năm nay mới mười lăm tuổi.
Tóc vàng, mắt xanh, hành mi dài, chiếc răng khểnh khiêu
khích... cô bé Gaby đã từng làm đại ca Tarzan trở thành... thi sĩ như chơi sau
những cuộc phiêu lưu rùng rợn đến... xiêu lòng. Giống trường hợp Karl, cô công
chúa lớp 10A sống cùng cha mẹ trong thành phố nhưng tâm hồn thì lãng mạn tới
chân mây.
Này nhé, cha của Gaby là thanh tra hình sự, mẹ là chủ tiệm
bán thực phẩm nên việc cô bé mê truyện trinh thám và nấu nướng giỏi là đương
nhiên. Vấn đề quan trọng hơn là chỗ khác, với chức vô địch bơi ngửa trường
trung học và đứng đầu môn tiếng Anh trong lớp, cô đã góp phần không nhỏ làm cho
bốn chữ TKKG trở nên huyền thoại của lứa tuổi mới lớn trong hành loạt đặc vụ bí
mật.
Sẽ thật là thiếu sót nếu không nhắc đến Oskar. Con chó trắng
khoang đen giống truyền thống Tây Ban Nha của Gaby đã khiến thế giới loài chó sửng
sốt bằng những chiến công không thua kém cô chủ chút nào. Chính con chó Oskar
của Gaby đã từng “hạ” một anh chàng bec-giê khổng lồ trong một trận đánh vô
tiền khoáng hậu trước đó.
Nào, chúng ta hãy cùng theo dõi hành trình của con Oskar khôn
ngoan cùng cô chủ Gaby có biệt danh Công Chúa trong chuyến viễn du thứ hai mươi
hai của Tứ quái TKKG.
MỘT: QUÀ DÀNH CHO NAPUR
Mới đó mà đã đến kì nghỉ hè hàng năm. Mặt
trời tháng sáu rực rỡ. Tarzan cùng Tròn Vo đang trên đường đạp xe về gia trang
Sauerlich mà thấy lòng nao nao. Công Chúa Gaby đã chia tay ba thằng từ mấy ngày
trước để lên đường… cắm trại với một lô đám con gái rắc rối cùng câu lạc bộ bơi
lội. Hắn bất giác thở dài, hỏi:
- Biết làm gì để đốt thời gian bây giờ hở
mập?
Tròn Vo nhún vai nhét một thanh sôcôla vô
miệng:
- Gặp quân sư Karl rồi hãy tính. Tụi mình
đang làm chủ một giang sơn hùng vỉ cơ mà.
Đúng là tụi nó đang “làm chủ một giang sơn
hùng vĩ” thực. Tòa lâu đài khổng lồ của gia đình Sauerlich là sào huyệt mới
trong mùa hè của bọn chúng. Ông bà chủ hãng kẹo sôcôla đã đi du thuyền tại Địa
Trung Hải. Đương nhiên là họ có đặt chỗ cho cậu quý tử Willi tự Tròn Vo. Song
cậu con trai đã “tranh đấu” với bố mẹ mấy ngày ròng để được ở nhà. Rốt cuộc cậu
được toại nguyện và được phép mời Tarzan cùng Karl đến ở chơi.
Coi, Kloesen đã dừng xe đạp trước ga-ra
“mái nhà xưa” yêu dấu. Nó lôi cái va-li khỏi yên sau và cười khà khà:
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
- Vắng Gaby thì còn… chị bếp. Chị Dessart cũng là “phụ nữ” mà đại ca!
Tarzan trợn mắt:
- Mày bớt bép xép giùm tao được không? Tao đang sốt ruột chờ thằng Karl
đây.
- Vậy ư? Còn tao thì… a lê hấp, chờ bà tiên Amalie Dessart bồi dưỡng tối đa
sau những ngày thiếu thốn.
Tròn Vo bấm chuông. Ngay lập tức “bà tiên” nhiệm màu của nó ra mở cửa.
Amalie Dessart là một người đàn bà béo tròn chỉ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong
chuyện bếp núc. Giọng của chị nghe hấp dẫn như thực đơn:
- Ồ, chào cậu chủ và Tarzan. Cậu chủ không theo hai ông bà chủ đi dụ lịch
là phải. Tôi đã chờ đợi dịp này từ lâu.
Tròn Vo giả bộ ngây thơ:
- Để làm gì vậy hở chị Dessart?
Chị bếp trả lời vô tư cực kì:
- Để tẩm bổ cho cậu chủ chớ gì nữa. Cậu ở trường học “ăn chay” quanh năm
thì mập sao nổi.
Tarzan nghe hai lỗ tai lùng bùng. Trời ạ, hắn chưa từng thấy “cặp bài
trùng” nào ăn ý như Kloesen và chị Dessart. Hai nhân sự đều đồ sộ khủng khiếp
mà lúc nào người này cũng tưởng người kia là chưa đủ trọng lượng để… làm người.
Chị bếp hỏi Tarzan:
- Chị có cần sửa soạn phòng khách cho Gaby không?
- Gaby không đến ạ. Bạn ấy đi cắm trại với câu lạc bộ bơi lội.
Chị Amalie Dessart mỉm cười:
- Các em sẽ nhớ Gaby, hả?
Tròn Vo vô tư nói:
- Ồ, không vướng phụ nữ càng… - Bắt gặp ánh
mắt của Tarzan, thằng mập vội lấp liếm - Tất nhiên tụi em sẽ thấy thiếu Công
Chúa lắm.
Tarzan nói:
- Có thể tụi em sẽ đi thăm bạn ấy. Khu cắm
trại ở chỗ Những Tảng Đá Hát.
Chị Amalie hào hứng thấy rõ:
- Tại sao lại gọi là “Những Tảng Đá Hát”?
- Bởi vì nó là một cụm tảng đá nằm giữa
rừng bốn mùa rúc rích giữa gió và lá cây. Từ đây tới đó chỉ sơ sơ 25 cây số.
Tròn Vo rú lên. Nó có vẻ đã thấy trước tai
họa. Vì con đường từ đây tới Những Tảng Đá Hát chỉ được phép đi xe đạp.
- Ê, bộ đại ca định đi thăm “nữ quái” sao
hả? Hãy thương cặp giò ngắn ngủn của tao với chớ.
Tarzan tỉnh bơ:
- Tao hiểu sự đau khổ của mày trong việc gò
lưng trên xe đạp mà. Cho nên chúng ta chưa xông đất Gaby liền đâu. Đợi quân sư
đến rồi…
- Rồi sao nữa?
- Rồi chúng ta sẽ đi thăm gánh xiếc Zeisig.
Gánh xiếc bị phá sản này đang đóng đô gần khu rừng Gaby dựng trại.
- Tao chưa hiểu…
- Thế này nhé, mày không đọc báo trong thư
viện sáng nay à? Gánh xiếc của gia đình Zeisig lừng danh đã bị tan rã. Các diễn
viên đều “gô” hết, chỉ còn hơn chục con thú ở lại. Hội bảo vệ thú vật của thành
phố đã giúp họ tìm một cái chuồng còn tương đối dùng được trong thung lũng
Heinrich ở ngoại ô…
Tròn Vo xoa bụng gật gù:
- Tao biết. Thung lũng gì mà dẹt như đồng
xèng. Ở đó đầy dâu rừng, lũ thú vật làm sao xực dâu rừng được…
- Thế mới có vấn đề. Một mình Hội bảo vệ thú
vật cách chi cung cấp nổi thịt cho những con thú đáng thương. Lỡ trong đám thú
mà có sư tử lại càng khốn khổ. Nó ngoạm thịt vô tận như mày ngốn sôcôla vậy.
Tròn Vo gầm lên một tiếng hãi hùng như… sư
tử đói rồi hắng giọng thông cảm:
- Ừ nhỉ, trên đời này đói là thê thảm nhất.
Tao “đi guốc vô bụng” con sư tử trong tâm trạng đìu hiu này. Tụi mình đi “úy
lạo[i] tinh thần” cho chúng là phải.
[i] Úy lạo: thăm hỏi, an ủi
- Tại sao lại úy lạo… tinh thần? Tao muốn
nói chúng ta phải ủng hộ dạ dày chúa sơn lâm bằng một cái gì thật cụ thể…
- Tao sẵn sàng hi sinh sự nghỉ ngơi vì lũ
sư tử đói. Tụi mình cho nó nửa kí thịt chăng?
- Nửa kí thịt thì bõ gì với một con sư tử
đói chớ. Để một con sư tử lửng dạ thì… chà, với sức ăn của nó mày chưa là gì
cả.
- Hay là…
Thằng mập chưa nói hết thì tiếng chuông cửa
vang lên. Karl đến.
Ba quái họp nội bộ tức thì. Chuyến viếng
thăm gánh xiếc của gia đình Zeisig được chị bếp Amalie nghe với thái độ cảm
động. Giọng chị rưng rưng:
- Chị mới mua một con heo sữa cho mấy chị
em. Hay là mình sẽ hi sinh món heo sữa quay bữa nay để quyên góp cho con sư tử
nào đó. Tội nghiệp bầy thú quá.
Hai cánh tay giơ cao nhưng một cánh tay
khác thì buông xuôi ảo não. Cánh tay mập ú của Kloesen chớ ai. Cu cậu không
được vui lắm. Nó nuốt nước bọt hai lần. Chỉ nghĩ tới con heo sữa quay vàng là
nó đã thèm rỏ dãi. Nó muốn chí ít cũng nên giữ lại một khoanh dày. Nhưng biết
sao hơn?!
- Thôi được. - Nó gật đầu – Đành bóp mồm
bóp miệng vậy. May mà mình còn có sôcôla để cầm hơi.
*
Ba chiếc xe đạp chạy đã hơn nửa giờ đồng
hồ. Thung lũng Heinrich đón ba thằng con trai có máu phiêu lưu mạo hiểm bằng
một vệt rừng xanh tít tận chân trời. Có nhiều con đường dẫn đến cái gọi là Rừng
Lớn. Khu rừng với mỗi cạnh dài trên sáu mươi cây số đã được quy hoạch một phần
thành Công viên bảo vệ thiên nhiên, nơi mọi thứ đều nguyên thủy như cách đây
nhiều thế kỉ.
… Và ở Những Tảng Đá Hát, là khu trại của
bọn con gái, trong đó có Gaby. - Tarzan vừa guồng chân vừa nghĩ - Thế nào tụi
mình cũng phải đến đó, dù có được chào mừng hay không. Tụi mình có thể giúp họ
chẻ củi, dựng lều… Chỉ biết, nếu cả tuần không được gặp Gaby thì buồn lắm.
Như đọc được ý nghĩ của Tarzan, Karl bỗng
hỏi to:
- Liệu tụi con gái có biết đường dựng lều
cho tử tế không Tarzan?
Chết cha! Mình đã nói to ý nghĩ lên hay sao
vậy cà?
Tròn Vo bỗng réo:
- Hình như các thầy cô giáo trường mình
cũng du lịch trong rừng…
- Theo tao biết chỉ có một số các giáo viên
trẻ.
Kloesen chu môi:
- Tất cả những vị “gõ đầu trẻ” đó tập trung
ở nhà thầy Keup.
Tròn Vo đã nói đúng. Thấy Keup vốn được thừa
kế một ngôi nhà nhỏ tuyệt đẹp trong khu rừng lớn. Bữa cuối tuần nào thầy giáo
cũng tới đó. Nhân đợt nghỉ hè này, thầy Keup đã mời hơn chục đồng nghiệp trẻ
tuổi độc thân đổi không khí trong rừng bằng những bữa tiệc thịt nướng và hít
thở hương vị trong lành của trời đất. Đề nghị của thầy Keup được hưởng ứng nồng
nhiệt. Các giáo viên đã chở theo một thùng bia vĩ đại để ăn mừng ngày thoát
khỏi tiếng ồn ào đô thị.
Tarzan trầm ngâm:
- Tụi mình có thể thăm xã giao cả hai nơi:
chỗ Gaby và chỗ các thầy cô.
Tròn Vo nhăn mặt. Năm kí cà-rốt đựng trong
túi cột đằng sau xe nó trở nên nặng nề hơn cả con heo sữa quay mà Tarzan chịu
trách nhiệm “vác” theo. Nó cảm thấy chuyến đi chưa chi đã bị lộ bí mật. Mà lộ
bí mật cho nhiều người biết rõ ràng chẳng xứng danh thám tử chút nào.
Cuối cùng ba đứa cũng tới vùng đất nông
trại bị bỏ hoang trong thung lũng Heinrich. Dãy chuồng súc vật nằm buồn bã chán
chường. Giữa nhà ở và kho cỏ lù lù hai chiếc ô tô.
Mặt trời đầu buổi chiều nóng rực trên cao,
không nghe một tiếng chim hót. Không khí có mùi gì nằng nặng. Bọn chúng đạp xe
thong thả vào khu vực nông trại. Karl thở dài:
- Ma quái thật!
Tiếng của Tròn Vo:
- Hay là lũ thú đã rời khỏi đây rồi. Vậy
thì con heo sữa sẽ lại được chui vào bao tử chúng ta…
- À à… uôôôm!
Một tiếng gầm giận dữ vang lên như phản đối
sự ích kỉ của thằng mập. Tiếng gầm âm vang như vọng từ một thế giới khác khiến
Kloesen suýt lộn cổ từ trên xe xuống. Nó la bài hải:
- Chúa ơi, con mãnh sư! Cầu trời nó bị nhốt
trong cũi sắt.
Tarzan an ủi, dù không kém thất thần:
- Tao nghĩ đó không phải là sư tử. Chỉ có
hổ mới gầm như thế.
- Hả? Cọp chứ không phải sư tử à?
Máy Tính Điện Tử gật đầu:
- Tiếng “à uôm” là độc quyền của loài hổ.
Còn gọi là cọp, hùm, ông ba mươi hoặc chúa sơn lâm. Tiếng gầm y hệt như trong
sở thú. Nhưng mày yên tâm đi Kloesen. Chắc chắn con hổ đói này đã bị nhốt trong
chuồng.
Ba quái dừng lại bên kho cỏ.
Tarzan mới thò tay kiểm tra con heo sữa thì
cánh cổng kho cỏ rít lên. Trời ạ, một bóng người từ trong bóng tối lảo đảo bước
ra.
Coi, người đàn ông vừa xuất hiện đã… loạng
choạng với cái đầu rũ rượi gục xuống và chai rượu vung vẩy trên tay. Tarzan
nhập đề liền:
- Chào ông, hẳn ông là chủ gánh xiếc
Zeisig?
- Cái… cái gì?
Người đàn ông lảm nhảm rồi dựa người vào
cột cổng. Những bờm tóc đen phủ kín tai ông ta. Mặt ông ta đầy những nếp nhăn,
cái mũi đỏ tía vì nghiện rượu. Cái cằm vuông được đóng khung bởi hàm râu đen
như dân Mông Cổ. Cách ăn mặc của ông ta thật bê bối. Người nồng nặc mùi chuồng
thú và hơi rượu.
Ông ta cao lớn, thời trai trẻ chắc đẹp trai
ngời ngời. Còn bây giờ thì ông ta đã trở nên gầy gò, mệt mỏi, úa tàn.
Tarzan ngao ngán. Một chủ gánh xiếc bệ rạc
cỡ đó thì chuyện phá sản là lẽ đương nhiên. Hắn cố gắng kiên trì:
- Ông có phải là ông Zeisig mà báo chí đã
đưa tin không ạ?
- Không… Tôi không…
Tarzan mất… hứng. Trời ạ, nếu ông ta không
phải bầu gánh mà là người coi dạy thú thì lại càng… chết dở. Biết đâu trong một
cơn say xỉn ông ta hờ hững quên đóng cửa chuồng và…
- A, chào các cháu!
Nỗi lo lắng của tarzan chợt gián đoạn bởi
một tiếng chào niềm nở. Tarzan giật mình quay lại. Hi vọng người vừa chào là
ông Zeisig. Hắn quan sát người đàn ông mảnh khảnh từ trong nhà đi ra, đôi vai
gầy guộc trĩu xuống. Chỉ nội chiếc lưng hơi gù và mái tóc muối tiêu cũng đủ
thấy ông lớn tuổi hơn gã đán ông đang nốc rượu ừng ực kia. Ông nói lớn:
- Ta là chủ gánh xiếc Zeisig đây.
Đúng lúc đó gã say rượu nhổ toẹt một bãi
nước bọt sau lưng Tarzan.
*
Cuộc hội ngộ già trẻ thân mật ngay từ phút
đầu. Tarzan không hề giấu mục đích tốt đẹp của mình, hắn nói:
- Tụi cháu tình cờ đọc báo biết được hoàn
cảnh của gánh xiếc. Dạ, tụi cháu là học sinh, chỉ có thể ủng hộ một con heo sữa
và năm kí cà-rốt cho bầy thú ăn đỡ đói…
Ông Zeisig mỉm cười, bắt tay từng đứa:
- Các cháu thật tốt bụng. Tôi thay mặt con
Napur cảm ơn các cháu. Này nhé, trong gánh xiếc của chúng tôi không có sư tử,
chỉ có một con hổ chúa tên là Napur. Napur đang ở độ tuổi sung sức nhất. Đáng
tiếc là sắp tới nó đành phải ẩn cư trong sở thú rồi.
Tarzan ngơ ngác:
- Tại sao lại phải vào sở thú hả ông?
Zeisig đảo mắt nhìn quanh căn phòng tồi tàn
một cách bồn chồn. Chưa thật an lòng, ông hé cửa ngó gã nát rượu đang ngả
nghiêng trong những lùm cây rậm rạp. Ông sợ gã đàn ông đã nhổ một bãi nước bọt
chào đón mình chăng? Tarzan làm sao biết được. Hắn cầm li cô-ca mà ông Zeisig
vừa rót mời uống một hớp nhỏ.
Zeisig cười gượng gạo:
- Ừ, tôi kể đây. Một lần nữa xin cảm ơn món
quà heo sữa nặng tới mười lăm kí của các cháu.
Ngừng lại vài giây, ông tiếp tục:
- Gánh xiếc đã sập tiệm sau hai mươi sáu
năm tung hoành ngang dọc. Do hoàn cảnh khách quan thúc đẩy. Chúng tôi muốn tồn
tại trong cuộc cạnh tranh thị trường khốc liệt này thì buộc phải có một số vốn
thật lớn để xây dựng một rạp xiếc hiện đại với các tiết mục đặc sắc mới hằng
mong thu hút được người xem. Và, như các cháu đã biết, chúng tôi… bó tay. Vào
thời đại của truyền hình bây giờ chẳng khán giả nào còn tha thiết đến một gánh
xiếc giang hồ rày đây mai đó như chúng tôi nữa. Không khán giả, không thu nhập.
Vậy là chấm hết.
Tarzan thực sự cảm thông. Hắn nói:
- Chúng cháu lấy làm tiếc. Trên báo chỉ
thấy đề cập rất chung chung về bầy thú của ông. Ông có bao nhiêu con ạ? Và rồi
chúng sẽ ra sao?
- Chỉ còn sáu con ngựa nhỏ, bốn con vượn,
một con lạc đà không bướu, một con lạc đà một bướu và mãnh hổ Napur. Nhờ trời,
sở thú đã nhận nuôi dưỡng chúng và trả cho chúng tôi một số tiền. Các cháu ạ,
ngày mai tôi đành phải từ biệt các con thú yêu dấu do chính tay mình nuôi dạy.
Lòng tôi đau như cắt. Nhưng tôi không thể làm gì cho chúng được nữa.
Karl an ủi:
- Bầy thú của ông sẽ được chăm sóc chu đáo.
Sở thú của thành phố này vốn nổi tiếng trên thế giới…
- Tôi biết. Đã đến lúc cần phải giải nghệ
nếu không muốn sinh nghề tử nghiệp. Tôi còn một bà vợ và ba đứa con. Cho dù các
con tôi đã trưởng thành nhưng tôi cũng phải tạo điều kiện để chúng có một chỗ ở
cố định hầu sinh hoạt bình thường như mọi người.
Câu chuyện ngẫu nhiên được chuyển sang một
đề tài khác. Ông già tâm sự:
- Hai thằng con lớn Robert và Nino vừa mới
kiếm được công ăn việc làm. Một văn phòng công ti tư nhân cũng đã nhận vợ tôi
vào làm tạp dịch. Tôi chỉ còn lo cho Leni, cô con út đang muốn làm một cô nuôi
dạy trẻ. Riêng tôi thì…
Zeisig mỉm cười đau khổ:
- Thì trụ lại thêm một ngày để trông coi
bầy thú, sau đó sẽ làm đại lí bán thức ăn cho chó và mèo. Các cháu thấy đó,
cuộc đời tôi đến chết cũng không rời những con vật!
Tarzan không thể cười nổi. Hắn chỉ tay qua
cửa sổ:
- Thế còn… ông say rượu kia ạ?
Mặt Zeisig sa sầm:
- Tên anh ta là Carlo Tomasino. Anh ta là tài tử dạy hổ. Trước kia Tomasino
lừng lẫy bao nhiêu thì bây giờ rượu làm anh ta suy sụp bấy nhiêu. Cách đây ba
năm, Tomasino đã đem con Napur về với gánh xiếc.
- Trời đất!
- Lúc này thì anh ta đã bị tước quyền định đoạt về số phận con hổ. Không
một ai lại dám giao chúa sơn lâm cho một tay nát rượu.
- Cháu không ngờ.
- Hôm nay là ngày cuối cùng anh ta được tự do làm theo ý mình, ngày mai anh
ta sẽ chấm dứt sự nghiệp trong một trại cai nghiện. Vì nếu anh ta cứ tiếp tục
thế này, thì anh ta không chỉ tự hủy hoại mình mà còn là mối đe dọa cho xung
quanh.
Tròn Vo co rúm lại:
- Gã Carlo Tomasino đó… điên ư?
- Gần như vậy. Rượu đã làm thần kinh anh ta
hoang tưởng hoàn toàn. Anh ta hung dữ, vũ phu. Anh ta thù hận tất cả mọi người
và chỉ muốn đốt sạch hoặc giết sạch. Anh ta cứ cho rằng mọi người đều chống lại
anh ta.
Tiếng động cơ xe con vọng tới tai mọi
người. Các nếp nhăn trên trán ông Zeisig giãn ra:
- Leni lái xe đến đấy. Có lẽ nó định chia
tay với con ngựa nhỏ mà nó cưng nhất.
Ba quái không hẹn cùng đồng loạt nhìn qua
cửa sổ, đáng tiếc là kho cỏ đã che mất tầm mắt của chúng. Giọng Kloesen háo
hức:
- Cháu rất muốn xem con hổ Napur. Nó ở
trong cũi chứ ạ?
Zeisig phì cười:
- Bao giờ nó chẳng ở trong cũi. Đáng lẽ giờ
này chưa đến giờ ăn đâu, nhưng vì các cháu, tôi sẽ cho Napur ăn sớm lên vậy.
Nào…
Bốn người nối đuôi nhau ra khỏi căn nhà lụp
xụp. Tarzan vẫn còn thắc mắc về “nhận vật nguy hiểm”. Hắn hỏi:
- Anh chàng dạy thú Carlo kia có đồng ý đi
cai nghiện không ạ?
- Không. Tiếc rằng không. Anh ta không chịu
hiểu rằng đó là cách duy nhất có thể cứu vớt anh ta.
Trời ạ, nếu vậy thì tại sao gã không chịu
bỏ trốn? Chả lẽ là vì con Napur
chăng? Muốn ở lại với nó đến giây phút cuối cùng chăng? Thương thay, thương
thay! Tarzan cảm thấy xót xa cho gã.
Tại chuồng ngựa và chuồn lạc đà, năm kí-lô cà-rốt Kloesen mang theo được
những con thú đói xơi sạch sẽ.
Sau đó họ tới chuồng hổ. Lần đầu tiên thằng mập quên nỗi tiếc rẻ để há hốc
miệng nhìn chằm chằm vào những chấn song to chắc nằm trong bóng tối. Nó hồi hộp
biết rằng cặp mắt xanh lè bên trong đang chiếu tướng nó chăm chú. Con hổ vằn
Napur dễ sợ chứ ai. Những bàn chân nanh vuốt của chúa sơn lâm không ngừng giậm
thình thịch trên sàn gỗ lót rơm với cái đuôi dài quất loang loáng.
Ông Zeisig cảnh giác:
- Không được lại gần con hổ. Bàn chân nó có thể thò qua song sắt nhanh như
chớp, vả vào người là chết được đấy.
Tarzan nói:
- Không có con cọp trong sở thú nào to như nó. Và tuyệt đẹp nữa chớ!
- Cháu nói đúng. Napur là một con hổ đặc biệt tốt mã.
Những cơ bắp cuồn cuộn như sóng lượn toàn thân Napur. Nó khịt khịt với vẻ
hãnh diện. Không hãnh diện sao được, bộ cánh vàng hung sọc vằn đen của nó mượt
mà hơn bất kì một con hổ nào khác. Chưa kể nó đang sung sức tuyệt vời. Ông
Zeisig lột bỏ mớ giấy gói và dùng một cái xiên sắt dài cắm vô “món quà”.
- Bây giờ chúng ta cho nó ăn heo sữa.
Trước ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng của con hổ, Zeisig hỏi:
- Cháu nào muốn cho hổ ăn nào?
Tròn Vo và Máy Tính Điện Tử… ngoảnh mặt đi chỗ khác cấp tốc. Tarzan nãy giờ
có ý nhường, bèn cầm ngay lấy cái xiên.
Hắn thu hết can đảm cầm cái xiên đẩy con heo sữa vào lỗ hổng sát sàn cũi.
Coi, ngay tức khắc mãnh hổ Napur tung mình nhảy tới mục tiêu, hai chân trước
điên cuồng nện vô song sắt, há cái miệng kinh khủng toàn răng nanh lởm chởm cắn
phập con mồi. Tarzan nổi da gà trước tiếng xương gãy răng rắc, rồi tiếng nhai
nuốt. Trong nháy mắt, con heo sữa hết biến.
Tròn Vo thì thào:
- Ớn quá. Ông Tomasino to gan lớn mật đấy
chớ.
Zeisig giải thích:
- Tomasino đã nuôi lớn nó bằng các bình sữa
từ hồi nó chỉ bé như con mèo.
Ông vỗ vai đám nhóc:
- Đi với tôi, tôi sẽ giới thiệu Leni cho
các cháu. Có lẽ nó đang ở trong kho cỏ để vét thức ăn cho bầy ngựa.
Họ lướt qua chiếc Mercedes của Tomasino và
chiếc Chevrolet của Zeisig. Đúng lúc đó một âm thanh nghèn nghẹn từ trong kho
cỏ vang lên:
- Cứu tôi với!... Lạy Chúa… gã…
- Leni!
Zeisig gào lên. Ông già lao về phía cổng
kho. Tam quái theo bén gót.
Trời đất. Bên trong cánh cổng hé, gã nát
rượu Tomasino đã nổi cơn điên loạn. Bộ mặt tàn bạo của gã đỏ như trái cà chua
chín, hai cánh tay gân guốc ghì chặt một thiếu nữ chừng mười tám, mười chín
tuổi có mái tóc đen xõa dài xuống vai. Thiếu nữ có khuôn mặt khả ái, lấm tấm
tàn nhang và duyên như cỏ nội hoa đồng.
Tomasino đang gầm gừ định hôn cô gái cho
bằng được. Nghe tiếng chân người, gã buông Leni ra và gạt phăng cú đấm của ông
Zeisig vừa xuất thủ một cách nhanh nhẹn.
Liền đó gã quăng một cú thôi sơn dính giữa
mặt ông chủ gánh xiếc khiến ông đổ người xuống đất. Trong cơn say máu, Tomasino
toan đá Zeisig một cách thâm hiểm và thiếu quân tử thì Tarzan đã nhảy vào.
Tarzan thúc mạnh cùi chỏ vô bụng Tomasino.
Ê, cặp mắt đen của gã lồi như hai trái bóng bàn. Mặt gã như muốn vỡ tung. Gã
quỵ xuống, từ từ đổ vật ra đất và nằm rên ư ử.
Miệng Zeisig lúc này đầy máu, nhưng cái
nhìn của ông vẫn tỉnh táo. Tiếng Leni run run:
- Gã… gã giả bộ giúp con lấy cỏ, rồi rồi…
Zeisig thở nặng nhọc. Ông đưa hai tay lên
ôm đầu và nói với Tomasino:
- Tao với mày đến đây là dứt tình dứt
nghĩa. Nếu ngày mai mày không vào trại cai nghiện thì hôm nay mày đã vô tù rồi.
May cho mày.
Tomasino không cục cựa, mặt vàng ệch, tuy
nhiên tia mắt của gã cực kì gian xảo. Tarzan hiểu rằng một người đàn ông đã bị
rượu hủy diệt cỡ đó có thể biến thành quỷ dữ như chơi.
*
Ông Zeisig cầm tay cô con gái hãy còn run
rẩy dắt ra ngoài. Tam quái theo sau.
Khỏi phải nói, Tròn Vo có vẻ thích Leni
chết mê đi được. Khi cô giơ tay bắt, hai cái tai voi của nó đỏ dừ lên. Nó lén
chiêm ngưỡng cô, chỉ hận một điều là không thể mời cô chỗ sôcôla đã chảy nhoét
trong túi quần được.
Sau một hồi trò chuyện, họ thấy Tomasino
lên ô tô của gã phóng đi. Tarzan thắc mắc:
- Gã say liên miên vậy mà vẫn được phép lái
xe ạ?
Ông Zeisig nhún vai:
- Tôi chưa hề thấy ai nhậu triền miên như
vậy. Có điều thằng Tomasino lái xe rất cừ.
Tarzan lôi trong túi áo ra một hộp quẹt màu
đỏ:
- Hình như ông đánh rơi trong kho cỏ lúc bị
té.
- Không phải của tôi. Chắc của thằng mất
nết Tomasino.
Kloesen đương nhiên còn lâu mới quan tâm
đến cái hộp quẹt của Tarzan, nó chỉ biết một mình Leni trước mắt. Nhưng hễ cô
quay sang thì nó lại ngó xuống đất. Rõ ràng cu cậu phải thích cô bạn mới lắm
nên mới sốt sắng:
- Mai tụi cháu đến để chia tay “bầy thú”
được không ạ?
- Ồ, được chớ!
Leni nhìn ông Zeisig:
- Gò má của ba đang sưng lên kìa.
- Ừ, ba biết. Đêm nay nếu bị “hành” nhức
nhối, ba sẽ uống một viên thuốc ngủ.
- Ồ, không được đâu ba. Thứ thuốc ấy mạnh
đến nỗi ba sẽ ngủ li bì suốt hai mươi tiếng đồng hồ. Lỡ ra…
Zeisig mỉm cười:
- Con gái cứ yên tâm. Ba biết lo liệu mà.
Trời mỗi lúc một tối sẫm. Tròn Vo dù lưu
luyến Leni cách mấy cũng đành phải cáo từ. Tarzan dặn:
- Ông và chị Leni nên cảnh giác gã điên
khùng Tomasino trở lại.
Ông chủ gánh xiếc gật đầu:
- Tỉnh cơn xỉn, Tomasino rất lành, không có
gì đáng sợ nữa. Hắn sẽ lại ngủ trong kho rơm.
Ba chiếc xe đạp lăn bánh. Tròn Vo lại một
lần nữa cho thấy nó có một tấm lòng vàng:
- Sau này mình sẽ siêng thăm con Napur
trong sở thú, đại ca đồng ý không? Mình sẽ mua quà cho nó. Vào dịp lễ hội, sẽ
cho nó một con lợn sữa.
Tarzan và Karl khen:
- Sáng kiến hay đấy. Tụi tao sẽ góp tiền.

