Tháp tình yêu siêu thần bí - Chương 03 - Phần 2
Hương thơm hấp dẫn của
mấy quả táo khiến mọi người phải nhỏ dãi, tôi thích thú cầm lên xem hết quả này
đến quả khác.
“Quả màu đỏ gọi là hồng
ngọc, trong Nạp Lan Từ nói làn da của
mỹ nữ mịn màng tựa hồng ngọc.”. Nghe giọng nói trong trẻo ấy, tôi từ từ quay đầu
lại, thấy một khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười tỏa nắng và đôi mắt sáng trong tựa
kim cương.
Là Thất Hiểu Mộ. Tay phải
cậu ta cầm một bông hồng đỏ. Dưới ánh đèn, những giọt sương đọng trên cánh hoa
phản chiếu những tia sáng rất đẹp: “Trong trò chơi Cổ kiếm kỳ đàm, có một mỹ nữ xinh đẹp, quyến rũ tựa mỹ tửu trầm
hương, khiến người ta không uống mà say. Mạnh Hạo Nhiên cũng từng nói ‘Thủ bát
kim thúy hoa, tâm mê hồng ngọc thảo. Đàm tiếu quang lục nghĩa, phát luận minh
tam đảo[4].
Theo truyền thuyết, ngọc hồng thảo mọc trên núi Côn Lôn, nếu hái ăn thì sẽ say
ba trăm năm. Quả táo này mịn màng sáng loáng như hồng ngọc, ngửi cũng có thể
say, cũng giống như bông ngọc hồng này”.
[4] Dịch nghĩa: “Tay ngắt hoa kim
thúy, lòng mê ngọc hồng thảo, Cười bàn quang lục nghĩa, sáng tỏ minh tam đảo”.
“A… không hổ là Thất
công tử, mấy điển cố mà cũng biết, thật lợi hại!”.
“Ngưỡng mộ quá!”.
Trong tiếng xì xầm bàn
tán của mọi người, tim tôi đập thình thịch, hôm nay là ngày gì mà cho táo lại
còn tặng hoa nữa.
“Nhận đi!”.
“Nhận đi!”. Đám bạn
xung quanh kích động hào hứng hô vang.
Thất Hiểu Mộ cười rồi
nói lớn: “Chúc mừng sinh nhật”.
Tôi sực tỉnh, đúng rồi.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Xem ra tôi bị Tiểu Hùng chọc tức đến hồ đồ mất rồi. Mấy
ngày nay tôi cứ đắm mình trong u sầu chán nản, suýt nữa thì quên cả sinh nhật
mình.
Có điều, sao Thất Hiểu
Mộ biết sinh nhật tôi? Tôi nghi hoặc nhìn Đào Yên Nhiên.
Chị ấy đang hoa tay múa
chân đầy phấn khích: “Quả táo đẹp quá! Hoa đẹp thật! Cảm động ghê cơ”.
“Nhận hoa đi! Nhận hoa
đi!”. Mọi người xung quanh lại hô lên.
“Chúc cậu luôn luôn trẻ
trung xinh đẹp”. Thất Hiểu Mộ lại tiến lên một bước.
Tôi không tự chủ được
giơ tay ra nhận.
Cả lớp lập tức hoan hô ầm
ĩ.
“Đây là Kim Phượng
Hoàng!”. Trong tiếng hoan hô, Thất Hiểu Mộ lại lấy ra từ sau lưng một bông hồng
màu cam.
“Suỵt…”. Đào Yên Nhiên
ra hiệu cho mọi người yên lặng.
Ánh mắt Thất Hiểu Mộ lấp
lánh ánh sao, tôi không còn khống chế được nhịp đập của con tim nữa, mặt bắt đầu
nhuốm màu của trái táo đỏ kia.
“Loài hoa này gọi là
Kim phượng hoàng. Cũng giống như cậu, là chú chim phượng hoàng bay đến trường Bạch
Tháp chúng ta, hấp dẫn như bông hoa này vậy”. Nói rồi cậu ấy bật cười, tâm trạng
cũng bị kích thích bởi tiếng hò reo xung quanh, gương mặt ửng đỏ đáng yêu.
Lần đầu tiên thấy bộ dạng
cậu ấy như vậy, mọi người đều không nhịn được cười, đắm đuối nhìn.
Cậu ấy ngập ngừng giây
lát rồi nói tiếp: “Quả táo vàng tên là Kim Soái, còn gọi là Kim Quan. Thịt quả
giòn, vị ngọt mát, còn có hương thơm nữa. Cậu ngửi xem, có phải rất thơm
không?”.
Tôi cầm trái táo màu
vàng lên hít một hơi sâu, đúng là có mùi hương ngọt dịu thấu vào tận tâm can.
“Kim Phượng Hoàng đội
Kim Quan có phải rất đẹp không?”. Cậu ấy hỏi mọi người nhưng ánh mắt vẫn luôn
nhìn về gương mặt đỏ ửng của tôi.
“Ừm, đúng vậy”. Các bạn
xung quanh đồng thanh nói.
Tôi không kìm được liền
phì cười, trước nay chưa có ai khen tôi trước mặt nhiều người như thế. Tiểu
Hùng luôn bảo tôi không có dáng vẻ của con gái, phí hoài một gương mặt dễ
thương, tóc không biết cách làm cho đẹp, ăn nói cũng chẳng tinh tế, dịu dàng,
hành động thì không yểu điệu thục nữ như hoa tựa liễu. Vì thế khi nghe Thất Hiểu
Mộ nói vậy, xung quanh lại có nhiều bạn phụ họa như thế, trong lòng không khỏi
nở hoa, tôi chỉ biết nhìn Thất Hiểu Mộ cười ngốc.
Trong khi vui sướng,
tôi bất giác nhận lấy bông hồng vàng.
Mùi hương len sâu vào
cơ thể khiến người ta ngây ngất.
Xung quanh mọi người lại
hò reo. Bất giác tôi nhận ra ánh mắt các bạn nữ sinh nhìn Thất Hiểu Mộ sao mà dịu
dàng như nước hồ thu. Tôi đoán chắc họ đang cực kỳ ngưỡng mộ hoặc vô cùng ghen
tị với tôi. Tôi vừa vui vừa bối rối.
Khi tôi vẫn còn chìm đắm
trong thứ cảm giác kỳ lạ đó, lại có bông hoa khác xuất hiện.
Một bông hồng xanh.
“Hoa hồng xanh”. Tất cả
cùng kêu lên kinh ngạc.
Bông hồng xanh e ấp còn
vương sương sớm này, không biết Thất Hiểu Mộ lấy được ở đâu.
“Cậu đã từng thấy hoa hồng
xanh chưa?”, Hiểu Mộ hỏi tôi.
Tôi lắc đầu, tôi từng
thấy hoa hồng xanh lam trong cửa hàng hoa, còn loại hoa hồng màu xanh này thì
hoàn toàn khác, nó thật mềm mại, lại còn mang hương thơm của trái táo xanh nữa,
thật quyến rũ.
“Tôi cũng không biết nó
tên là gì, tạm gọi là Lục Vân đi, rất hiếm thấy đúng không?”. Tay cầm hoa của cậu
ấy chạm vào tay tôi.
Tôi hoảng loạn lùi về
sau, bất ngờ va phải bàn.
Đầu óc tôi đang vô cùng
hỗn loạn, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sáng như sao trời của cậu ấy mà
chỉ ngẩn người nhìn đóa hồng xanh trong tay cậu.
“Cậu nên nói là đóa hồng
xanh quý giá dành tặng Phi Phi, tựa như trái tim đáng quý…”. Đào Yên Nhiên tinh
nghịch nói, nhưng lại cố tình dừng lại giữa chừng cười tinh quái.
Mọi người xung quanh hiểu
ý bật cười.
Tôi thoáng chút sợ hãi,
trước đây thỉnh thoảng tôi cũng nhận được tờ giấy hoặc bức thư tình. Tôi và Tiểu
Hùng đọc, cười phá lên rồi vứt đi, cơ hồ những tình tiết lãng mạn trong phim chẳng
liên quan đến tôi. Nhưng lần này trước mặt nhiều người như vậy, tôi nghĩ nếu cậu
ấy nói ra chữ “yêu”, thậm chí chỉ là “thích” thì tôi cũng không thể chịu đựng nổi.
Trái tim tôi giống như trái táo xanh trước mặt kia, vẫn còn xanh non, vô cùng
thuần khiết. Như mẹ tôi nói, tôi vẫn là đứa trẻ chưa lớn. Nghĩ đến đây, mặt tôi
đỏ ửng nóng rực.
Thất Hiểu Mộ chỉ mỉm cười,
bình tĩnh tiếp lời: “Giống như trái tim chân thành của tôi, giống như tuổi trẻ
ngập tràn niềm vui của chúng ta, giống như tình bạn đáng quý giữa chúng ta”.
Nghe cậu ấy nói thế tôi bình tĩnh hơn chút, thế nhưng những lời sau đó khiến
tôi suýt nữa chết ngất, “Tôi thích cậu, tôi muốn nói thật to để cậu biết. Chúc
cậu sinh nhật vui vẻ. Chúc cậu khỏe mạnh, bình an”.
“Cool quá đi!”. Mọi người
bâu quanh phấn khích hét lên.
“Người anh em, cậu thật
dũng cảm. Khâm phục. Cậu là thần tượng của tôi”. Một nam sinh bên cạnh Thất Hiểu
Mộ bỗng vỗ vai cậu ấy, bật ngón cái lên, nói.
Tôi vô cùng hoảng loạn,
nếu ngay dưới chân có một cái lỗ thì tôi sẽ bất chấp tất cả để chui xuống đó.
“Đương nhiên, tôi cũng
rất yêu các bạn, tôi thích tất cả mọi người”. Thất Hiểu Mộ bỗng xoay người đứng
lên ghế, vẫy vẫy bông hồng xanh trong tay mình.
Lúc này tôi mới thấy
sau lưng cậu ấy còn một bó hoa hồng màu khác nữa.
“Thế nếu bọn tớ muốn có
bó hoa kia, cậu có tặng không?”. Mọi người cười phá lên.
“Tặng chứ, cậu muốn
bông nào?”. Cậu ấy giơ hai tay lên.
“Màu xanh”, mọi người đồng
thanh.
“Thế không được. Hôm
nay là sinh nhật Phi Phi, phải hỏi ý kiến cô ấy”. Nói rồi Thất Hiểu Mộ giơ một
bó hồng lớn ra trước mặt tôi, sau bó hoa là gương mặt đẫm mồ hôi cùng nụ cười
tươi tắn của cậu ấy.
“Thế đến sinh nhật bọn
tớ, cậu có tặng hoa không?”, bỗng có người hỏi.
“Được chứ, ai muốn thì
đăng ký”, Thất Hiểu Mộ không quay người lại mà vẫn chăm chú nhìn tôi.
Nhìn cặp mắt sáng ngời
đó tôi bỗng nhớ lại cảnh cậu ấy hái bông lan hồ điệp trên ngọn tháp. Nghe cậu ấy
trả lời mọi người như thế, tôi hiểu rằng cậu ấy đang giảm áp lực cho tôi. Tôi
thấy cơ hồ tim mình như phình to, dường như có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ
lúc nào, sống mũi cay cay, đáy mắt ngấn lệ, tôi cố gắng kiềm chế không cho
chúng rơi xuống.
Mọi người thấy vậy cũng
đồng thanh hô to: “Nhận đi. Nhận đi”.
Tôi nhắm mắt hít sâu, rồi
lại hít sâu.
Bốn bề tĩnh lặng, rồi…
Tất cả hét lên.
Mở mắt ra nhìn, tôi
đang cầm bông “Lục Vân”.
Tôi cười ngượng ngùng,
nhìn bó hồng bên tay kia của Thất Hiểu Mộ. Nếu thật sự để tôi chọn, tôi chỉ muốn
ba bông hồng trong tay đó thôi, nhưng…
“Không cần? Có người cần
đấy!”. Đào Yên Nhiên đáng ghét xán lại.
“Đúng thế, cậu không cần
thì bọn tớ cướp đấy”, mọi người trêu chọc.
“Thọ Tinh mau chạm vào
đi, đem những lời chúc phúc của cậu, của tôi đến với mọi người”, Thất Hiểu Mộ
cười, nói lớn.
Tôi cười, cậu ấy hiểu
được ý tôi.
Tôi đặt bông hoa trong
tay mình xuống rồi nhận bó hoa kia.
“Tớ muốn”.
“Tớ cũng muốn”. Đám bạn
xung quanh cùng chen tới khiến tôi không đứng vững nữa.
“Để tôi giúp cậu”. Thất
Hiểu Mộ đỡ tôi lên ghế, rồi cậu ấy ôm bó hoa đứng lên bàn hô lớn, “Ai muốn có
nào? Ai? Cậu? Đây, để tớ phát”.
“Tớ”.
“Tớ nữa”. Mọi người như
phát điên, thi nhau giơ tay lên.
Tôi ngẩn người nhìn
khuôn mặt mang nụ cười tỏa nắng của cậu ấy nổi bật giữa đám bạn đang chen lấn,
trong lòng cảm thấy thật ngọt ngào - đó là cảm giác hạnh phúc sao?
“Đúng rồi, tôi quyết định
cho cậu biết một bí mật”. Đào Yên Nhiên thần bí ghé sát tai Thất Hiểu Mộ, “Phi
Phi thích nhất hộp bát âm kia, nhưng tiếc là bị Tiểu Hùng lấy đi mất rồi. Nếu cậu
tặng em ấy hộp bát âm thì chắc chắn em ấy sẽ rất vui”.
“Chị họ, chị lại lắm điều
rồi đấy!”. Tôi nghe thấy lập tức trừng mắt.
“Hộp bát âm của cậu
không còn nữa sao?”. Thất Hiểu Mộ nhìn tôi khó hiểu, “Đã tặng rồi sao lại lấy
đi?”.
Tôi im lặng, không biết
nên trả lời ra sao.
“Vào lớp thôi! Vào lớp
thôi”. Bỗng có tiếng ai đó hét lên. Ngay sau đó quả nhiên tôi nghe thấy tiếng
chuông quen thuộc.
Mọi người cầm hoa vừa
đi vừa bàn tán.
Thất Hiểu Mộ vẫy tay
chào tôi, rồi ra khỏi lớp.
Tôi tình cờ nhìn ra
hành lang ngoài lớp học, thấy một bóng người, là Hạ Vũ.
Gương mặt quen thuộc
bên cạnh cô ấy đương nhiên là Tiểu Hùng. Chúng tôi nhìn nhau từ xa, tôi không
biết tại sao cậu ấy không tiến lại, cũng chẳng hiểu tại sao cậu ấy lại thờ ơ
như thế.
Tôi thầm nghĩ, có khi tối
nay sẽ gặp cậu ấy.
Khi vào giờ học tôi mới
nhận ra trong ngăn bàn có một mẩu giấy, trên đó viết lời của một bài hát - “Ám
hương”, ký tên Thất Hiểu Mộ.
Cả ngày hôm đó trong đầu
tôi cứ vang vọng lời bài hát ấy mãi không thôi.
Tận hưởng hương hoa
cùng hương thơm từ trái táo, cả ngày tôi mơ mơ màng màng, chẳng nghe được thầy
giảng cái gì.
Tan học, Tiểu Hùng đợi
tôi ở cạnh xe. Bình thường chúng tôi ở trong ký túc xá của trường, cuối tuần mới
về nhà, nhưng hôm nay là sinh nhật tôi nên coi như là tình huống đặc biệt.
Trong cặp có ba quả táo
không ngừng lăn qua lăn lại tựa như tiếng trái tim đang đập.
Tôi mở cặp lấy một quả
đưa cho cậu ấy, cười nói: “Cậu ăn táo này. Ăn táo của Thọ Tinh sẽ khỏe mạnh bình
an đấy”.
Tiểu Hùng nheo mắt, cười
đầy ẩn ý sâu xa.
Tôi đang đoán xem cậu ấy
sẽ có phản ứng ra sao thì cậu ấy đã đẩy tay tôi ra: “Cậu cất đi. Về nhà mọi người
cùng ăn sẽ vui hơn. Vả lại, cô và chú đều đang đợi cậu ở nhà. Những thứ hay nên
cho họ xem”.
Tôi nhìn ba bông hồng
trong tay, có chút không hiểu ý Tiểu Hùng là gì? Không phải cậu ấy vẫn giận đấy
chứ? Nếu vẫn giận thì sao lại đợi tôi cùng về? Nhưng nếu không giận thì sao hôm
nay lại đứng bên ngoài không vào lớp tìm tôi, giờ lại còn không nhận táo tôi tặng…
“Về nhà trước đã”. Tôi
đang suy nghĩ mông lung thì Tiểu Hùng mở cửa xe, đập lên cửa sổ gọi tôi mau lên
xe.
Tôi gật đầu, chui vào
trong thì thấy Hạ Vũ cũng ở đó.
Tôi lập tức buồn bã
không nói gì, im lặng suốt dọc đường về.
Đến trước nhà tôi mới
lên tiếng: “Tiểu Hùng, hôm nay cậu có đến nhà tớ ăn cơm không?”. Bình thường
sinh nhật tôi, Tiểu Hùng sẽ đến nhà tôi ăn cơm, hoặc cậu ấy ăn cơm ở nhà xong sẽ
đến nhà tôi ngay.
“Hôm nay thì không. Lát
tớ có chút việc”. Tiểu Hùng nhìn Hạ Vũ.
“Được rồi, vậy tớ vào
đây”. Tôi hơi hụt hẫng, không kìm được lén nhìn Hạ Vũ, gương mặt cô ấy lúc nào
cũng dịu dàng như đang mỉm cười. Tôi đoán chắc chắn Tiểu Hùng sẽ đưa cô ấy về.
Ăn xong bữa cơm sinh nhật
do bố mẹ chuẩn bị, tôi ngồi ngẩn người trong phòng. Điện thoại bỗng đổ chuông.
Vừa thấy màn hình điện
thoại hiện tên Tiểu Hùng, tôi hào hứng hẳn lên: “Tiểu Hùng, giờ cậu đến nhà tớ
à?”.
“Chúc mừng sinh nhật!”.
Tiểu Hùng hét lớn, ngừng một chút rồi nói, “Xin lỗi, Phi Phi, hôm nay tớ không
đến được”.
“Ừm”. Tôi cụt hứng, chuẩn
bị tắt máy, “Thế thì thôi, tớ tắt máy đây”.
“Đừng”. Tiểu Hùng ngăn
lại, “Đừng tắt, để tớ đánh cho cậu vài bản nhạc”.
Khì khì, trong lòng cậu
ấy vẫn có tôi, tôi liền thấy vui vui. Tuy nhà Tiểu Hùng ở sát nhà tôi, chỉ cần
tiếng đàn của cậu ấy to một chút, tôi mở cửa sổ ra là nghe được ngay, nhưng cậu
ấy làm thế này khiến tôi thấy vui hơn nhiều.
Tôi bật loa điện thoại
rồi nằm thả lỏng ra giường, lập tức nghe thấy giai điệu bài Búp bê khiêu vũ cùng chú gấu nhỏ.
Ha ha, Tiểu Hùng vẫn
coi tôi là trẻ con, sinh nhật năm nào cũng đánh bài này. Tôi biết tiếp theo sẽ
là Mùa xuân đến, Chúc mừng sinh nhật…
Quả nhiên, bài nọ tiếp
nối bài kia, hơn nửa tiếng sau vẫn chưa ngừng.
Điện thoại di động nóng
rực lên lại khiến tôi nhớ rất nhiều chuyện trước đây. Chiếc điện thoại này cũng
là phần thưởng Tiểu Hùng giành được, lần đó vừa đúng là Giáng sinh, cậu ấy tặng
tôi làm quà. Tôi nhớ lại từng chút từng chút kỷ niệm, cảm thấy cậu ấy luôn tốt
với tôi.
Việc gì phải nổi giận
vì một Hạ Vũ cơ chứ? Tôi nghĩ vậy, khóe miệng lại khẽ giương lên.
“Khi cánh hoa rời khỏi
đài hoa, còn lại chút tàn hương. Mùi hương tan đi theo mây gió, không ai thưởng
thức. Nếu yêu hãy nói với tôi, tôi sẽ tiếp tục đến phút cuối…”.
Bỗng nhiên tiếng hát của
Tiểu Hùng vang lên cùng với tiếng đàn, tôi giật mình sửng sốt.
“Ám hương”?
Sao lại trùng hợp như vậy,
tờ giấy đó chỉ Đào Yên Nhiên nhìn thấy thôi mà. Đồ lắm lời!
Trái tim tôi bị tiếng
đàn làm cho rung động từng chút một, tảng đá trong lòng cũng dần tan chảy…
Ba trái táo trên bàn và
những bông hồng trong lọ tỏa hương thơm phảng phất mê hoặc.
Tình cảm của những cô
thiếu nữ tựa những bài thơ, nhất thời ngay bản thân mình cũng không hiểu nổi.
Không lâu sau, tôi ngủ
thiếp đi, trong mơ có hoa tươi, có táo và kem mà tôi thích ăn, còn cả tiếng
đàn, tiếng hát và tiếng cười…

