Tháp tình yêu siêu thần bí - Chương 12 - Phần 1

Chương 12

Chúng tôi đã kết duyên với nhau nhờ ngọn Bạch Tháp,
nhờ nó chúng tôi
tìm được người yêu trong
số mệnh của mình.

Một tuần sau tôi nhận
được điện thoại của Tiểu Hùng gọi từ Pháp về.

Trong điện thoại, giọng cậu ấy vẫn ôn hòa như xưa:
“Tớ muốn ở đây học một thời gian, tạm thời chưa về được. Phi Phi, cậu phải giữ
gìn sức khỏe đấy. Nói với Hạ Vũ và những người khác giúp tớ rằng tớ rất vui được
quen biết họ. Tớ mãi mãi là bạn của các cậu, tớ luôn nhớ trường Bạch Tháp”.

Cậu ấy đã lựa chọn như thế. Tôi nắm chặt điện thoại
mãi mà không thốt nên lời.

Hạ Vũ và Đào Yên Nhiên cũng đứng bên cạnh im lặng hồi
lâu. Hạ Vũ định lên tiếng mấy lần nhưng lại thôi.

“Đúng rồi, quên mất không cho cậu biết, tớ mang cây
lan hồ điệp cậu quên ở nhà Hạ Vũ đi rồi”, Tiểu Hùng nói.

“Trước khi đi cậu đã gặp Hạ Vũ à?”. Tôi kêu lên, bất
mãn nhìn Hạ Vũ.

“Ừm, tớ đến tạm biệt cô ấy”, Tiểu Hùng nói, “Tớ biết
giờ họ đang bên cạnh cậu, gửi lời hỏi thăm của tớ tới họ nhé. Nói với Hạ Vũ,
hãy giữ gìn sức khỏe, tớ sẽ trở về”.

“Không được, cậu tự nói với cô ấy…”.

Tôi chưa nói hết thì Tiểu Hùng đã ngắt máy.

Cái tên Tiểu Hùng này. Hừ. Nếu không phải cách xa
nhau như thế thì tôi đã đấm cho cậu ấy mấy phát rồi. Nhưng giờ tôi chỉ có thể
trừng mắt nhìn Hạ Vũ.

Cô ấy cười dịu dàng khiến tôi không thể nổi đóa lên
được: “Đừng giận, Phi Phi. Chắc chắn là vì tiền điện thoại quá đắt nên cậu ấy
không dám nói nhiều. Còn nữa, cậu ấy chỉ đến lấy cây lan hồ điệp, tiện thể tạm
biệt tớ thôi mà”.

“Có thể chỉ tớ biết, các cậu có…”. Tôi tự dưng muốn
trêu chọc, ghé sát tai cô ấy, khẽ hỏi.

“Á… Phi Phi, em thật xấu xa!”. Đào Yên Nhiên tò mò
lại gần, nghe thấy tôi hỏi thì bắt đầu hét ầm lên.

“Ai cho chị nghe lén”. Tôi quay lại trừng mắt với
bà chị họ, nhưng tay vẫn giữ chặt Hạ Vũ. Tôi chỉ muốn biết họ có hôn tạm biệt
không thôi mà.

Ai bảo Tiểu Hùng không tạm biệt tôi, đồ thiên vị.

“Không. Thật sự cậu ấy chỉ đến lấy hoa, rồi đàn bản
nhạc Ám hương cậu thích”. Đôi mắt
sáng trong của Hạ Vũ cho thấy cô ấy không nói dối.

Không phải chứ? Ngay cô ấy cũng biết tôi thích Ám hương? Tiểu Hùng này nữa.

Khi nhìn lại thì thấy Hạ Vũ cười ngượng ngùng, tôi
giơ nanh múa vuốt lao tới: “Dám gạt tớ. Nói thật mau. Chị họ lại giúp em”.

“Được rồi. Cậu ấy thực sự đã đánh khúc nhạc đó, tớ
chỉ múa theo để tạm biệt thôi mà. Đừng có nghĩ phức tạp quá”. Hạ Vũ không chống
lại được hai chúng tôi, cuối cùng nói sự thật.

“Thế cậu cũng phải múa một điệu cho bọn tớ thì bọn
tớ mới tha cho cậu!”. Đào Yên Nhiên đuổi theo Hạ Vũ.

Tiếng cười đùa của chúng tôi vang vọng khắp khu vườn.

Cuối cùng bố mẹ tôi cũng trở về. Họ vô cùng kinh ngạc,
không ngờ chúng tôi lại tự tìm hiểu và biết được tất cả như thế. Họ đích thân đến
nhà Hạ Vũ, muốn chúng tôi ở chung và làm bạn với nhau. Theo cách nói của bố thì
Hạ Vũ cũng được coi là người trong gia tộc chúng tôi, bởi bà Cửu đã đi rồi,
không ai chăm sóc cô ấy cả. Dù sao tôi cũng cô đơn, chi bằng chúng tôi sống
cùng nhau như chị em.

Tôi vô cùng tò mò về thế giới ma pháp nên cứ quấn lấy
bố mẹ hỏi rất nhiều, rồi khẩn cầu họ đưa tôi đi xem, nhưng họ nói hiện giờ vẫn
chưa được. Cuối cùng tôi cũng hiểu, thì ra cụ cố của bố tôi là anh trai của bà
Cửu. Cụ cố yêu một cô gái ở nhân gian. Sau khi bị người nhà cô gái ấy phát hiện,
bố mẹ cô gái đã đưa cô gái rời khỏi quê hương, đồng thời mời pháp sư giấu đi
tung tích của cô. Cụ cố không tìm được người yêu, cuối cùng kết thúc cuộc đời
mình trong đau khổ. Còn cô gái kia thật ra đã mang thai trước khi được gả đi,
vì thế đã để lại huyết mạch của cụ cố, kể lại câu chuyện của họ cho người đời
sau…

Chúng tôi lại đến ngọn Bạch Tháp một lần nữa, thì
ra cánh cửa bên trên đỉnh tháp là đường thông với thế giới ma pháp. Bố tôi phấn
khích chạm vào bức tranh, nói rằng tôi thật sự quá giống người trong tranh.

Hôm đó, điều khiến tôi xúc động nhất chính là mẹ bảo
tôi mặc chiếc váy dài màu trắng mà năm ngoái mẹ tặng sinh nhật, chỉ cần niệm thần
chú là tôi sẽ biến mất.

Thì ra đó là chiếc áo tàng hình, chỉ có đồ ngốc như
tôi mới để nó xếp xó lâu như thế.

Tôi hứng khởi gọi điện kể chuyện này cho Tiểu Hùng
và Thất Hiểu Mộ.

Tiểu Hùng nhắn tin trên mạng lại cho tôi một cái mặt
cười thật lớn, còn dùng máy tính vẽ hình một phù thủy cưỡi chổi, trêu rằng sau
này tôi sẽ thành như thế.

Thất Hiểu Mộ im lặng hồi lâu trong điện thoại, hỏi
tôi có thật sự tò mò về thế giới đó không.

“Đương nhiên là có chứ”, tôi kích động kêu lên,
“Nhưng tôi chỉ muốn đi xem thế nào thôi, nếu bảo tôi sống ở đó thì tạm thời tôi
chưa đủ dũng khí”.

Cậu ấy bật cười: “Nếu có cơ hội tớ sẽ đưa cậu đi”.

Tôi hoan hô một tiếng khiến Hạ Vũ ở bên cạnh kêu ầm
lên bảo cô ấy cũng muốn đi, bao nhiêu năm rồi cô ấy chưa được đến đó.

“Được rồi, nhưng đợi đến khi chúng ta tốt nghiệp
đã, còn phải chuẩn bị nữa, như vậy được không?”. Thất Hiểu Mộ hứa hẹn.

Mẹ tôi rất vui, nguyên nhân chính là vì tôi có thể
nhìn thấy lan hồ điệp nhảy múa.

Vì điều này, bố mẹ tôi phải đóng cửa tranh luận rất
lâu, rồi cuối cùng cũng thò đầu ra nói: “Bảo bối à, chúng ta quyết định để con
tự lựa chọn cuộc sống sau này của mình. Con sắp mười tám tuổi rồi, ừm, chúng ta
chuẩn bị tổ chức lễ trưởng thành cho con”.

“Mười bảy tuổi”, tôi phản đối.

“Phản đối vô hiệu. Tuổi mụ là mười tám rồi. Chuẩn bị
lễ trưởng thành”. Mẹ tôi biến mất sau cánh cửa một cách vô tình.

Hu hu… Tôi khóc than, lễ trưởng thành? Chuyện thật
xa vời, tôi sắp là người trưởng thành rồi? Tôi bỗng nhớ lại lời của Thất Hiểu Mộ
năm ngoái: “Chúng ta đều là người lớn rồi, nên học cách suy nghĩ cho chín chắn”.

Lúc đó tôi còn cười cậu ấy trưởng thành sớm.

Khi ấy Dư Kim Đào cũng ở bên cạnh, còn giơ nắm đấm
lên: “Bọn tớ là đàn ông”.

Đào Yên Nhiên tiếp lời: “Đàn ông trẻ con”.

Thế rồi mấy cậu con trai đuổi đánh chị ấy.

Chị ấy cười hi hi vừa giảo biện vừa trốn sau lưng
tôi và Hạ Vũ: “Thì đúng là thế mà. Ba mươi tuổi mới là đàn ông lớn, năm mươi tuổi
là đàn ông già. Các cậu mới mười bảy mười tám thì đã là gì chứ? Bảo là đàn ông nhỏ
chẳng có gì là quá đáng”.

Mấy cậu con trai nhìn nhau, rồi nhìn Đào Yên Nhiên
mà nghẹn họng không nói được gì.

Nghĩ mãi tôi liền bật cười, nếu chúng tôi vẫn ở bên
nhau như vậy thì tốt biết bao. Nhưng khi mùa thu đi qua, chỉ ba đứa con gái
chúng tôi gặp mặt thường xuyên. Vì học kỳ sau Dư Kim Đào và Thất Hiểu Mộ đều
lên lớp mười hai, chuẩn bị thi đại học nên rất bận.

Có điều, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, chỉ
là chuyển cách thức sang điện thoại và lên mạng mà thôi.

Nghe mẹ nhắc đến lễ trưởng thành khiến tôi thấy vô
cùng căng thẳng.

Thì ra thời gian trôi nhanh như vậy, chúng tôi đã
thành người lớn cả rồi, mẹ còn bảo tôi tự lựa chọn con đường sau này cho riêng
mình, tôi thấy thật mơ hồ.

Trước đó mọi việc đều do bố mẹ sắp xếp ổn thỏa, tôi
chỉ cần học thật tốt, vui chơi cho thoải mái, chuyện tương lai chưa cần nghĩ tới.
Còn hiện tại là những tháng ngày đau khổ nhất của tôi, tôi đau đầu không biết
phải làm những gì, cuối cùng vẫn là câu nói của Hạ Vũ đã nhắc nhở tôi.

Cô ấy nói: “Nghĩ nhiều thế có mệt không? Tớ cũng chẳng
có lý tưởng gì cao xa, điều muốn làm nhất bây giờ là tìm thấy anh ấy. Tớ cũng
không thích học, tớ muốn mở một cửa hàng hoa. Chẳng phải các cậu bảo lan hồ điệp
giống tình nhân sao? Đều là theo từng đôi, tớ gọi nó là hoa tình nhân luôn được
không?”.

“Được đấy, bọn tớ ủng hộ cậu!”. Tôi và Đào Yên
Nhiên cùng vỗ tay.

“Có điều cậu phải giảm giá cho bọn tớ, tốt nhất là
ngày nào cũng tặng bọn tớ hoa tươi. Tớ sẽ dùng để tắm, còn để đắp mặt nạ nữa.
Ha… tuyệt thật”. Đào Yên Nhiên vừa ăn kem vừa nhìn vườn hoa nhà tôi than thở:
“Cả một vườn hoa to thế kia mà không cho mình hái, lại không cho bán, thật đáng
tiếc, đều tại Phi Phi đấy”.

“Ha ha, chỉ cần chị trả tiền thì muốn bao nhiêu
cũng được, đúng không Hạ Vũ?”. Tôi cười lớn, đúng là tôi không cho chị ấy động
vào. Vì chị ấy chưa bao giờ giữ được bông nào đến ngày hôm sau, có trời mới biết
chị ấy giày vò chỗ hoa ấy thế nào.

Hạ Vũ cũng nhanh chóng hoàn thành thủ tục nghỉ học.

Nghe nói Hạ Vũ muốn mở cửa hàng hoa, Thất Hiểu Mộ
và Dư Kim Đào đều giúp đỡ rất nhiệt tình. Chưa đến một ngày Thất Hiểu Mộ đã tìm
được một gian hàng rất tốt trên phố Tình Nhân, con phố lãng mạn nhất thành phố.

Dư Kim Đào thì bận rộn với việc thiết kế, bài trí,
lại còn thường xuyên đi chở hoa giúp Hạ Vũ nữa.

Hạ Vũ lấy tên cửa hàng là “Tiệm hoa tình nhân”. Nổi
tiếng nhất trong cửa hàng là “hoa tình nhân”, loài lan hồ điệp này sống theo từng
đôi từng cặp. Mọi người tò mò không biết cô ấy trồng thế nào, nhưng đó là bí mật.
Cô ấy còn để quanh cửa hàng vài bộ bàn ghế trắng, bán thêm đồ điểm tâm và đồ uống
nhẹ. Những chiếc bàn này rất xinh xắn, mỗi chiếc bàn chỉ có hai chiếc ghế, cô ấy
nói là chuẩn bị riêng cho những đôi tình nhân.

Cửa hàng của Hạ Vũ rất nhanh đã nổi tiếng. Đặc biệt
là vào chiều tối, rất đông khách, ngay Dư Kim Đào cũng đến làm nhân viên mỗi
khi rảnh rỗi.

Đương nhiên nơi đây cũng trở thành chỗ bọn tôi thường
xuyên tụ họp.

Mỗi lần nói những điều này với Tiểu Hùng qua mạng,
cậu ấy toàn cười ngốc.

Thời gian gần đây, việc khiến tôi cảm động nhất
chính là Thất Hiểu Mộ đã cự tuyệt việc đi du học do gia đình sắp xếp. Nguyên
nhân là vì đi du học thì không được nhìn thấy tôi nữa, do vậy có đi cũng phải đợi
tôi tốt nghiệp xong cùng đi. Lời của cậu ấy khiến tôi vô cùng cảm động.

Theo lời cậu ấy, dám yêu dám hận, thích thì cứ nói
ra thật lớn.

Giờ toàn trường đều biết cậu ấy thích tôi, do đó
không còn cậu con trai nào dám bén mảng đến gần tôi nữa. Tôi cũng không còn nhận
được thư tình và hoa như trước kia nữa. Hu hu, tất cả là tại Thất Hiểu Mộ.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối
kỳ, cũng đến lúc Thất Hiểu Mộ và Dư Kim Đào bận rộn. Cả ngày họ chỉ loanh quanh
trong ký túc, giảng đường và nhà ăn. Chúng tôi ngày càng ít gặp mặt nhau hơn,
do vậy tôi bỗng có cảm giác sợ hãi khó tả.

Tôi và Đào Yên Nhiên thường đến giúp cửa hàng hoa của
Hạ Vũ, bận đến mức có lúc quên cả liên lạc với Thất Hiểu Mộ và Dư Kim Đào.

Nhưng Thất Hiểu Mộ dù bận thế nào cũng vẫn nhắn tin
chúc tôi ngủ ngon trước khi đi ngủ, còn tôi thì thường chỉ đọc được tin nhắn ấy
vào sáng hôm sau.

Tôi cảm thấy thật ngọt ngào, thì ra hạnh phúc rất đỗi
đơn giản như thế, một người thích bạn, bạn cũng thích người đó thì hai người đều
sẽ thấy hạnh phúc.

Nhớ lại thì có rất nhiều việc xảy ra giữa sáu chúng
tôi. Chúng tôi đã mấy lần đến ngọn Bạch Tháp. Tiểu Hùng ra nước ngoài học tập
và thi đấu, Hạ Vũ từ bỏ việc học hành mở tiệm hoa, còn Thất Hiểu Mộ và Dư Kim
Đào đang cố gắng cho kỳ thi đại học.

Sau khi kết thúc mọi môn thi, tôi sung sướng ngủ một
giấc dài.

Khi tỉnh lại, vào phòng Hạ Vũ thì thấy cô ấy đang
ngồi trước màn hình vi tính và gõ lách cách.

Bình thường lúc này cô ấy toàn đang hái hoặc chăm
hoa ngoài vườn, hoặc không thì ở cửa hàng.

Cô ấy thích thú với máy tính từ bao giờ vậy?

Thế là tôi tò mò nhón chân lên nhìn.

Hình đại diện trên QQ đang nhấp nháy là Tiểu Hùng.

“Á… Tiểu Hùng!”, tôi kêu lên.

Hạ Vũ giật bắn mình, rồi từ cổ trở lên ửng đỏ. Tôi
không kìm được bật cười.

“Nói thật đi, nếu không tớ sẽ gọi họ đến bức cung”.
Thấy vẻ căng thẳng của cô ấy, tôi lại muốn trêu đùa một chút.

Ai bảo cô ấy giấu tôi chứ?

Nhưng sau đó nghĩ lại thấy cũng hợp với tính cách của
họ. Họ không phải người nói thẳng, nào thể nói thật lớn “tớ thích cậu” như Thất
Hiểu Mộ được.

Nhưng dù ép hỏi thế nào Hạ Vũ cũng chỉ cười, rồi vội
vàng đến cửa tiệm.

Không ngờ hôm sau đã xảy ra một việc khiến tất cả
chúng tôi đều xúc động và vô cùng phấn khích.

Sáng sớm, vừa mở cửa ra tôi liền thấy một bó hoa lớn,
lớn đến mức tôi không nhìn thấy người đằng sau nữa.

Người nhảy ra sau đóa hoa đó chính là Tiểu Hùng. Cậu
ấy hành lễ kiểu cung đình với tôi, nói: “Lâu rồi không gặp cậu”.

Mấy tháng không gặp dường như cậu ấy cao lên rất
nhiều thì phải, gương mặt trắng mịn càng trở nên tuấn tú, đôi mắt đào hoa khi
cười cũng trở nên trong sáng hơn.

“Đáng ghét, cũng không nói trước một câu đã về rồi”,
tôi vui đến phát khóc.

“Nói trước thì cậu có thấy bất ngờ không?”. Cậu ấy
cười tinh nghịch.

Tôi mặc kệ tất cả ôm chầm lấy và thơm lên má cậu ấy:
“Chỉ cần cậu về là tốt rồi”.

“Thế này không tốt đâu, tớ sẽ ghen đấy!”. Lại một
bó hoa tươi xuất hiện trước cửa, phía sau là giọng nói bất mãn của Thất Hiểu Mộ.

Hạ Vũ ở bên cạnh cười dịu dàng.

“Đồ ngốc, đây là lễ theo phong cách phương Tây, hiểu
không hả?”. Tôi nhận lấy hoa của Tiểu Hùng rồi đi tìm bình hoa.

“Nhưng tớ là người phương Đông”, Thất Hiểu Mộ chen
vào trong, tay đỡ cằm dán mặt lại gần tôi: “Trừ phi tớ cũng được hưởng đãi ngộ
như thế”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.