Vịnh Nhật Thực - Chương 18 - Phần 2

“Anh
không chắc có người thực sự muốn làm hại em tối qua không. Winston có thể chỉ
là đòn cảnh cáo. Nhưng anh sẽ không mạo hiểm nữa”.

“Ý
anh là gì?”

“Thôi
bỏ đi. Chúng ta sẽ nói sau”.

“Nói
gì sau?” Cô đặt mạnh cốc cà phê xuống đĩa. “Gượm một phút ngay. Em muốn một lời
giải thích”.

Rafe
gặp ánh mắt ông Mitchell, anh lên tiếng, át đi những lời giận sôi của Hannah.
“Nếu cháu nói cho ông các chi tiết: chiếc quần lót nữ vừa người đàn ông, giày
cao gót cỡ lớn, Kaitlin Sadler và mấy cuộn băng đáng xấu hổ, đủ nghiêm trọng để
dùng làm vật tống tiền, ông sẽ nói gì?”

Mặt
ông nhăn lại. Trong một khoảnh khắc Rafe nghĩ ông sắp nổ bùng cơn giận đến nơi.
Nhưng cơn giận bất thần chuyển hóa thành thứ gì khác. Tò mò hoặc miễn cưỡng
thích thú, Rafe kết luận.

“Chúng
ta đang nói về tám năm trước hả?” Ông trầm ngâm.

Rafe
nhìn ông. “Hơn năm mươi năm qua, ông đã có liên hệ với thị trấn này, bằng cách
này hay cách khác. Có cái tên nào xuất hiện trong đầu ông không?”

“Không”,
ông nói tức thì. “Nhưng cũng chả ngạc nhiên. Ông không chú ý nhiều đến đời sống
tình dục của người khác. Chỉ hứng thú đời sống của mình thôi”. Ông dừng lại.
“Nhưng có người biết được những việc đó, cùng với hàng đống những bí mật chết dẫm
khác ở thị trấn này”.

Hannah
rên rỉ. “Cháu hy vọng ông bảo rằng người đó là bà Arizona Snow. Kiếm được thông
tin từ bà ấy là vô vọng. Có lẽ bà ấy biết vài bí mật, nhưng tất cả đã được lọc
qua lý thuyết chủ nghĩa âm mưu của bà ấy rồi”.

“Không
phải Arizona”, ông nói. “Ông đang nói đến Ed Bolton. Sở hữu Nhật Báo Vịnh Nhật
Thực hơn bốn mươi năm trước khi bán nó cho Jed Steadman. Ed biết mọi điều về mọi
người trong thị trấn”.

Nỗi
thất vọng tràn qua Rafe. “Cháu nghe nói ông Ed Bolton đã chết bốn, năm năm trước
rồi”.

“Đúng
vậy”, ông Mitchell nói bằng giọng lừng chừng kỳ lạ. “Bị đau tim. Nhưng vợ góa của
ông ấy, Bev, vẫn còn sống. Giờ đang ở Portland”.

“Ông
có nghĩ bà Bev Bolton biết những bí mật mà ông Ed biết không?” Hannah hỏi.

Ông Mitchell chậm rãi gật đầu. “Bev và Ed đã ở cùng nhau rất
lâu. Bà ấy là người tử tế. Hôn nhân hạnh phúc trên mọi khía cạnh. Phải, ông cho
rằng bà ấy biết những gì Ed biết”.

Đâu
đó trong não bộ của Rafe, hai mảnh khớp nhau với tiếng cạch.

“Làm
sao ông biết nhiều về cuộc hôn nhân của bà Bev Bolton thế?” anh hỏi ông.

“Thỉnh
thoảng Bev và ông gặp nhau”, ông nói vẻ rất tình cờ. “Nói về chuyện ngày xưa.
Cháu biết đấy”.

Rafe
ngồi phịch lại ghế. “Chết tiệt. Ông và bà Bev Bolton quan hệ với nhau bao lâu rồi?”

Đôi mày của ông cau lại, giật giật vì nỗi khó chịu. “Coi
đây, cuộc sống cá nhân của ông chẳng liên quan gì đến cháu hết”.

“Phải.
Đúng rồi. Việc của ông”.

“Bev
và ông biết nhau từ lâu rồi”. Ông dừng lại. “Vài năm sau khi Ed chết, ông đã hỏi
cưới bà ấy”.

Rafe sửng sốt. “Ông không đùa chứ? Chuyện gì đã xảy ra?”

“Từ
chối thẳng thừng”, ông thừa nhận.

“Ra
vậy”. Rafe nói.

“Như
ông đang nói”, ông tiếp, “Bev và ông gặp nhau mỗi lần ông đến Portland”.

“Cháu
hiểu rồi”. Rafe nhớ lại cuộc chuyện trò với Gabe về những chuyến đi đến
Portland thường xuyên của ông Mitchell. “Và ông tìm ra lý do để tới đó gần như
mỗi tuần suốt mười tháng qua”.

“Liên
quan quái gì đến cháu? Người ta có quyền sống như người ta thích”.

Rafe
bắt đầu mỉm cười. Nụ cười trở nên toe toét trước khi anh kiểm soát được, và rồi,
không cảnh báo, anh cười ngặt nghẽo đến nỗi muốn ngã khỏi ghế đến nơi.

Winston
nhổm dậy, gí mũi vào tay Rafe dò hỏi. Rafe gãi sau tai nó và thậm chí còn cười
dữ hơn.

Hannah
và ông Mitchell cau mày.

“Chuyện
gì buồn cười thế?” Hannah hỏi với vẻ bối rối.

Ông
Mitchell trừng mắt. “Nếu có chuyện đáng cười ở đây thì hãy nói ra đi”.

“Chuyện
đáng cười là ở Gabe và cháu”, Rafe nói, nén tiếng cười lại thành nụ cười nhăn
nhở. “Bọn cháu đã nghĩ rằng những chuyến đi đến Portland cả năm qua của ông là
để chữa bệnh. Bọn cháu sợ rằng ông đang bị căn bệnh kinh khủng dai dẳng nào đó
và giấu không cho bọn cháu biết”.

“Hả”.
Ông Mitchell chớp mắt, rồi mắt ông lấp lánh niềm thích thú bí mật. “Có một lần
là để gặp bác sĩ thật. Nhưng không phải vì ông bị bệnh gì nghiêm trọng”.

“Chỉ
kiểm tra thôi ạ?” Rafe hỏi.

“Nói thế cũng được”, ông Mitchell nói với nụ cười hiền
lành. “Vui lòng mà cho cháu hay mọi thứ vẫn làm việc khá ngon lành, xét đến tổng
số dặm ông đã di chuyển thời gian qua”.

“Nghe
vậy thật mừng”. Rafe nhận ra anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Trừ
khi cháu bắt ông nấu nướng với cháu”, ông Mitchell nói, “Bác sĩ Reed bảo rằng
ta sẽ còn ở đây quấy rầy các cháu một thời gian khá dài nữa. Nào, như ông đang
nói trước khi bị thô lỗ ngắt lời, cuối tuần này ông định đến Portland. Chẳng có
lý do gì mà không đi cùng Bryce luôn sáng mai cả”.

*

Bryce
đến đón ông Mitchell sau mười giờ tối một chút. Hannah đứng ở hiên trước cùng
Rafe và Winston, hai tay khoanh lại, cô ngắm chiếc xe SUV lớn nặng nề di chuyển
trên lối dẫn vào nhà. Nó rẽ trái ra đường chính, ánh đèn pha mất hút trong đêm
tối.

Hannah
trấn tĩnh mình. Cô đã xoay xở để thả lỏng phần nào qua hết bữa ăn, và sau đó
khi câu chuyện chuyển sang cái chết của Kaitlin Sadler, cô hầu như quên khoảnh
khắc ngượng ngùng hồi đầu tối. Nhưng giờ đây khi chỉ còn cô với Rafe, Hannah cảm
giác nỗi bứt rứt đã quay về.

Câu
hỏi đáng lo mau chóng quay trở lại. Chính xác thì Rafe đã nghe lỏm được bao
nhiêu về lời thề của ông Mitchell sẽ bắt anh làm điều phải với cô?

“Em sẽ gọi tối nay là thành công lừng lẫy”, Hannah mau lẹ
nói và quay lại bước về cửa trước. “Ông Mitchell thích đồ ăn của anh và có vẻ
thực sự muốn giúp chúng ta tìm hiểu xem chuyện gì đang diễn ra ở đây. Không thể
đòi hỏi hơn thế”.

“Thực
ra là có một chuyện”, Rafe nói.

“Anh
muốn em giúp dọn bát đĩa à?” Cô dừng lại ở ngưỡng cửa. “Không thành vấn đề”.

Anh
dựa vào lan can, quan sát cô trong ánh đèn hiên vàng vọt. “Cảm ơn. Anh sẽ nhờ
em việc đó. Nhưng anh không nói về bát đĩa. Anh đã suy nghĩ”.


nhận ra trái tim mình đang đập quá nhanh. Có lẽ cô không nên uống cốc cà phê đặc
sau bữa tối. “Chính xác anh nghĩ gì?”

“Ban nãy anh có nói về khả năng kẻ đưa Winston ra ngoài khối
đá tối qua là nhằm vào em chứ không phải con chó”.

Cô cảm thấy thế giới rơi xuống bên dưới chân cô. “Anh đang
nói rằng anh nghĩ tối qua có kẻ thực sự muốn giết em à?”

“Anh
không biết nữa. Có thể hắn hy vọng rằng sẽ xảy ra tai nạn vừa khéo. Anh chỉ biết
chắc rằng chúng ta không thể mạo hiểm nữa”.


lạnh người. “Anh đang đi tới một kết luận rất rồ dại đấy, Rafe”.

Anh
đứng thẳng người dậy, băng qua hiên tới đứng trước mặt cô. Anh ôm chặt vai cô bằng
cả hai tay. “Nghe đây, anh không muốn làm em sợ như vậy, nhưng anh không biết
cách nào khác để thuyết phục em”.

“Thuyết
phục em chuyện gì?”

“Chuyện
em không nên ở một mình tại ngôi nhà của gia đình em nữa”.

“Em
sẽ suy nghĩ”, cô nói.

“Anh
đang cố dùng logic và lý trí đây. Theo như anh thấy, có hai lựa chọn cho em. Em
và Winston có thể chuyển đến đây với anh, hoặc anh sẽ gói ghém đồ và sang nhà
em. Chọn đi. Thế nào với anh cũng được, nhưng anh nghĩ ở đây em sẽ thoải mái
hơn. Nhà rộng hơn. Chết tiệt, nếu muốn em cứ dùng cả tầng ba”.

Trong
một giây, cô suýt trở nên hoảng loạn. Thi thoảng ở với nhau một đêm, trong khi
họ tìm cách vượt qua những vấn đề không chắc chắn trong một mối quan hệ rất dễ
tan vỡ là một chuyện. Việc gói đồ chuyển đến đây với anh là chuyện hoàn toàn
khác. Cô không chắc bản chất của sự khác biệt là gì, nhưng cô biết nó quan trọng.
Cô cố gắng lảng tránh trong khi làm rõ sự khác biệt đó.

“Người
ta sẽ bàn tán”, cô nói. Lý do yếu ớt quá. Cô biết vậy trước khi thấy anh nhíu
mày.

“Người
ta đã bàn tán rồi”, anh tỉnh khô nói. “Anh không tin chuyện đàm tiếu còn có thể
xôn xao hơn nếu em chuyển đến đây. Em hoàn toàn có thể nói rằng em đang cố gắng
khẳng định quyền sở hữu Mộng Tưởng”.

Gợi
ý đó hết sức thực tế và hoàn toàn có lý, cô tự nhủ. Ở đây cũng có nhiều không
gian và nhiều nhà tắm hơn. Ngộ nhỡ tối qua thực sự có kẻ muốn cô chết đuối thì
sao? Và đúng là cô sở hữu nửa ngôi nhà này.

“Được
rồi”, cô nói, ráng tỏ ra điềm tĩnh. “Em sẽ về nhà gói ghém đồ đạc. Nhưng em
nghĩ chúng ta cần có một số nguyên tắc cơ bản ở đây”.

“Anh
đã sợ em sẽ nói thế. Để anh đoán về nguyên tắc cơ bản. Phòng ngủ riêng chứ gì?”

“Em
nghĩ thế là tốt nhất”, cô rất kiên quyết. “Chuyện này ngày càng trở nên phức tạp”.

“Và
chuyện ngủ cùng phòng với anh hàng ngày sẽ làm chuyện còn phức tạp hơn nữa?”


nheo mắt. “Thỉnh thoảng có… có –”

“Đam
mê cuồng nhiệt?” anh đỡ lời.


trân mình. “Em đang nói là thỉnh thoảng có một đêm ở với nhau là một chuyện.
Nhưng ngủ cùng phòng cảm giác như… như –”

“Như
quan hệ gắn bó?” anh giúp đỡ với vẻ thích thú.

“Đúng
vậy”, cô đáp trả, tức tối. “Như quan hệ gắn bó. Và em phải thêm vào, đó là thứ
cả hai ta đều chưa xác định”.

“Vấn
đề đó chưa từng được bàn đến”.

“Đấy
không phải vấn đề”. Cô thấy giọng mình trở nên gay gắt. “Nếu em ở đây thì sẽ phải
theo ý em, và thế nghĩa là ngủ riêng”.

Anh dùng tay biểu lộ cử chỉ lơ đễnh đáng ngờ. “Em nói gì
cũng được. Anh sẽ lái xe đưa em về nhà rồi giúp em dọn đồ”.

“Không
cần đâu”.

“Đó
là điều tối thiểu anh làm được đáp lại việc em giúp anh dọn bát đĩa”.

Nghi
ngờ thoáng bùng lên. Anh có vẻ sẵn sàng hợp tác quá sức, cô nghĩ. Nhưng khi tìm
kiếm trong mắt anh, cô không thấy gì ngoài sự thích thú giả vờ.

*

Đêm
hôm đó cô bất thần tỉnh giấc, cảm thấy có gì không ổn. Chằm chằm nhìn lên trần
một lúc cô mới nhận ra mình không cảm thấy hơi ấm quen thuộc của Winston dưới
chân.


tiếng rên khẽ trong bóng tối. Sự báo động vọt qua người cô. Hannah ngồi dậy
trên giường và bật đèn.

Winston
ngồi trước cửa phòng ngủ, có vẻ nôn nóng muốn chạy ra.

“Ôi,
chết tiệt”. Cô đẩy chăn sang một bên, túm lấy áo choàng rồi nhanh chóng ra cửa.
“Chuyện gì vậy? Có người đang theo dõi chúng ta phía ngoài sao? Tao nghĩ chuyển
khỏi nhà mình là hết vấn đề đó rồi chứ”.

Winston
lịch sự cào cào chân cửa. Cô mở ra cho nó. Nó
lon ton chạy ra ngoài hành lang tối om. Cô vội đi theo.

Xuống tầng hai cô dừng lại. “Chúng ta nên đánh thức Rafe
dậy. Dù là gì anh ấy cũng sẽ muốn biết”.

Winston lờ cô đi. Nó đi xuống cầu thang dẫn ra tầng một rồi
biến mất. Hannah cúi người qua lan can tìm nó và thấy ánh đèn dưới bếp. Rafe đã
tỉnh rồi.

Cô mau chóng xuống dưới nhà, bước qua hành lang vào bếp.
Cô dừng lại khi thấy Rafe đứng trước kệ với con dao trong tay. Anh chỉ mặc mỗi
quần bò. Bờ vai đẹp của anh sáng lên dưới ánh đèn. Đôi chân trần trông rất mạnh
mẽ, nhanh nhẹn và gợi cảm.

Một mẩu pho mát feta còn thừa nằm trên chiếc đĩa đặt chỗ
giá úp. Winston tới chỗ chân Rafe với vẻ chờ đợi.

Hannah khựng lại giữa cửa. “Có chuyện gì vậy?”

“Anh không ngủ được”, Rafe nói. Anh thả miếng pho mát vào
giữa hai hàm đang chờ đợi của Winston. “Xuống đây ăn một chút”. Anh giơ dao
lên. “Muốn dùng không?”

“Không, cảm ơn”. Cô bị giằng xé giữa một bên là thôi thúc
để anh thả từng miếng pho mát vào miệng, và một bên là thực tế nếu biết nghĩ
hãy mau chóng lên gác. Như nhiều lần rơi vào tình huống lựa chọn hai khả năng
cùng có lý, cô không làm gì hết. “Em đã sợ là Winston nghe thấy tiếng kẻ nào
bên ngoài”.

“Không”. Rafe ăn thêm ít pho mát nữa. “Hẳn nó nghe tiếng
anh xuống dưới nhà mấy phút trước. Em thì sao? Ngủ trên tầng ba ngon chứ?”

“Em ngủ ngon cho tới
khi Winston quyết định theo anh xuống đây”.

Rafe quan sát cô với biểu cảm không thể đọc được trong
khi anh nhai pho mát. “Này, thế tuyệt đấy. Em biết nhiều người không ngủ được
khi lạ nhà chứ? Có khi họ cứ nằm nhìn chằm chằm lên trần nghĩ về chuyện nọ chuyện
kia”.

“Chuyện nọ chuyện kia à?”

“Ừ”. Anh cắt một miếng pho mát nữa. “Chuyện nọ chuyện
kia”.

“Phải rồi. Chuyện nọ chuyện kia”. Ánh sáng bí ẩn đầy nguy
hiểm trong mắt anh bắt đầu làm cô lo lắng. Dứt khoát đến lúc về giường rồi, cô
quyết định. Cô túm chặt ve áo choàng, bước lui một bước. “Ừm, nếu mọi chuyện dưới
này vẫn ổn thì em về giường đây”.

“Em đã bao giờ làm thế chưa, Hannah? Chỉ nằm trên giường
và nghĩ về chuyện nọ chuyện kia?”

Cô ngập ngừng. “Thỉnh thoảng”.

“Dạo này anh làm thế hơi nhiều”.

“Thế sao?”

Anh đặt pho mát lên chiếc bánh quy giòn rồi nhét cả miếng
vào miệng. “Em không định hỏi anh nghĩ về chuyện gì à?”

Cô thận trọng lui bước nữa, không tin
vào tâm trạng kỳ lạ của anh lúc này. “Không phải việc của em”, cô nói quả quyết.

“Đừng chắc thế. Ví dụ, tối nay, một trong những chuyện
anh nghĩ là ngoài bà Bev Bolton, ai có thể cho chúng ta biết chuyện về đời sống
gối chăn của bạn bè và hàng xóm chúng ta ở Vịnh Nhật Thực này. Anh đã có ý tưởng”.

Cô khoanh tay lại, tựa một bên vai vào khung cửa. “Đừng bảo
em rằng một người bạn của anh là Tom Nhìn Lén của vùng này nhé?”

“Nghe thế ông ấy sẽ thấy bị xúc phạm đấy. Anh luôn có ấn
tượng ông ấy xem mình như người lính thập tự chinh đấu tranh cho tự do, đời tư
và Điều Bổ Sung Thứ Nhất[1]”.

[1]Điều bổ sung thứ nhất trong Hiến Pháp Hoa Kỳ cấm đưa ra bất kỳ điều luật
nào thiếu tôn trọng cơ sở tôn giáo, cản trở tự do thực hành tôn giáo, hạn chế tự
do ngôn luận, vi phạm vào quyền tự do báo chí, can thiệp vào quyền tập hợp một
cách hòa bình hoặc ngăn cấm kiến nghị được bồi thường khiếu nại đối với chính
phủ – ND.

“Em cho là chúng ta không nói về người quản lý thư viện
công cộng đâu nhỉ”

“Không”.
Rafe ăn thêm pho mát. “Ngày mai anh sẽ nói chuyện với người cung cấp thông tin
tiềm năng này trong khi ông nội đi Portland”.

“Chắc
chắn em sẽ hối hận, nhưng em muốn có mặt khi anh nói chuyện cùng người này”. Cô
khéo léo dừng lời. “Chúng ta sẽ gặp ai đây?”

“Ông
Virgil Nash”.


nhăn nhó. “Em không chắc có cách nào nói chuyện với ông ta mà không bị người ta
phát hiện”.

“Nghi
lắm. Vẫn muốn đi cùng anh chứ?”


quyết định bình thản về tình huống đó. “À, dù sao em có còn tí danh dự nào sót
lại ở Vịnh Nhật Thực này nữa đâu. Em quan tâm làm gì nếu cả thị trấn biết được
em vào cửa hàng bán đồ khiêu dâm cùng với anh chứ?”

“Nghĩ
thế là tốt”, Rafe hăng hái nói. “Cửa hàng Phim và Sách Người lớn Virgil chính
là một trong những nơi người ta chờ gặp anh dẫn cô gái ngoan như em đến”.

“Chưa
ai từng nói anh không biết chiều một quý cô cả”. Cô quay đi, tìm kiếm chốn an
toàn trên tầng ba.

“Anh
cũng nghĩ về chuyện khác ngoài ông Virgil Nash”, Rafe nói tiếp bằng giọng đàm
luận thông thường. “Anh nghĩ nhiều về chứng sợ hãi”.

Miệng
cô trở nên khô rang. Vậy là anh đã nghe cuộc nói chuyện ngượng ngùng giữa cô và
ông Mitchell. Cảm giác có điềm gở tràn qua cô. Rất chậm rãi, cô quay người đối
mặt anh trên ngưỡng cửa.

“Em
đã sợ thế”, cô nói.

“Em
biết không, có khi ông anh đúng đấy. Có lẽ cách tốt nhất để vượt qua chứng sợ
hãi là đương đầu trực diện với nó. Cứ làm thế, hiểu chứ?”


hắng giọng. “Em không phải là chuyên gia về chứng sợ hãi, nhưng đối với em cách
tiếp cận đó nhiều khả năng sẽ dẫn đến hoảng loạn trầm trọng”.

“Anh
chưa nghĩ đến đó”.

“Em
nghĩ anh nên nghĩ đi. Giờ cảm phiền anh, em về giường đây”.

“Hannah
này?”


miễn cưỡng nhìn lại. “Sao nữa?”

“Nếu
anh là người mắc chứng sợ hãi, làm sao em lại là người trông hốt hoảng vậy?”

“Chúc
ngủ ngon, Rafe”. Cô bỏ chạy lên cầu thang.

*

Winston
không quay lại phòng ngủ trên tầng ba ngay. Mãi sau khi quay về, lông nó lạnh
và ẩm. Hannah nhận ra Rafe đã dẫn nó đi dạo đêm bên ngoài.

“Hai
người nói gì ngoài ấy?” cô thì thầm.

Winston
không trả lời. Nó nằm vào vị trí cuối giường và ngủ ngay tức thì.

“Đàn
ông luôn bảo vệ nhau”.

Hannah
ráng quay lại giấc ngủ. Không phải việc dễ. Mất một lúc lâu, cô chỉ chằm chằm
nhìn lên trần và nghĩ về chuyện nọ chuyện kia.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.