Vịnh Nhật Thực - Chương 23 - 24 - 25 (Hết)

Chương 23

Rafe
lại trầm tư. Hannah chịu đựng hết sức mình, nhưng đến mười giờ tối cô bắt đầu bực
bội. Cô theo dấu con mồi của mình xuống phòng sưởi nắng, nơi anh đang ngồi
trong bóng tối. Một tay anh để trên cổ Winston, lơ đãng vuốt phía sau tai nó.

“Em
đề nghị chúng ta đưa Winston ra biển dạo tối”, Hannah nói từ ngưỡng cửa.

Nghe
thấy tên mình đặt trong cùng một câu với từ ‘dạo’, Winston mau chóng rời khỏi
tay Rafe rồi nhảy về phía cửa.

Bàn
tay Rafe dừng giữa không trung, tại nơi Winston vừa nằm một giây trước. “Trời tối
rồi, trong trường hợp em không để ý”.

Hannah bước qua ngưỡng cửa, hai tay khoanh lại. “Không có
sương. Trăng sáng. Chúng ta chỉ cần đèn pin thôi”.

“Muộn
rồi”.


nhìn phía đằng sau đầu anh. “Mới hơn mười giờ. Lần đầu tiên em với anh đi dạo
trên bãi biển là sau nửa đêm”.

Một khoảng lặng. Không nói một lời, Rafe đẩy mình khỏi ghế.

Họ
rời nhà qua cửa kính dẫn ra hiên tầng dưới. Rafe bật

đèn pin, nhưng
Winston lờ ánh đèn đi. Nó nhảy tới phía trước, chạy vụt qua mấy bậc tam cấp rồi
hướng về đường ra bãi biển tối om với sự dễ dàng của một sinh vật sống nhờ đủ
loại giác quan.

Rafe
và Hannah theo bước chân nó.

Trời
mát nhưng không lạnh. Vịnh biến thành tấm gương tối sẫm bên dưới mặt trăng băng
giá trắng toát. Một đường màu bạc tạo vệt trên mặt nước tưởng như phẳng lặng. Từ
đằng xa, ánh đèn nơi bến cảng và những con đường của thị trấn nhỏ thuộc Vịnh Nhật
Thực sáng lấp lánh. Hannah có thể thấy ánh sáng rực rỡ ở trường đại học
Chamberlain và trung tâm nghiên cứu nằm trên đồi.

Mọi
thứ về đêm nay khiến những ký ức của lần đầu tiên dạo bước trên bãi biển cùng
Rafe ùa về. Cô tự hỏi liệu anh có đang nhớ về tối hôm ấy, và nếu có thì anh
nghĩ gì.

Khi
đến bãi cát, họ theo Winston lại chỗ những ao vũng tạo bởi đá hở ra bởi nước
triều thấp.

“Lần
này là về Jed Steadman, phải không?” Sau một lát Hannah hỏi. “Em biết anh cảm
thấy khó khăn khi khám phá ra rằng có thể anh ta là người đã giết chị Kaitlin.
Dù sao anh ta cũng là bạn của anh”.

“Jed chỉ là người anh quen biết lâu năm”, Rafe lạnh nhạt
nói. “Người anh có thể cùng chơi bi da vào buổi tối chán ngán”.


chăm chú nhìn anh. “Em nghĩ hồi trước hai người khá gần gũi”.

“Trong
tám năm qua hiếm khi anh nghĩ đến anh ta, chứ đừng nói là nhấc điện thoại gọi.
Và chắc chắn anh ta chẳng bao giờ buồn giữ liên lạc với anh. Bọn anh không phải
bạn bè thân quen. Chỉ là hai thằng đàn ông cùng nhau làm việc nọ việc kia vào
những ngày cuối tuần trong mùa hè dài dặc, bởi bọn anh có một điểm chung rất lớn”.

“Điểm gì? Chị Kaitlin Sadler à?”

“Không. Điểm chung lớn là cả hai đứa đều không còn cha”.

Hannah nhét tay vào túi áo khoác len. “Em có thể hiểu sự
gắn bó của những người đồng cảnh ngộ”.

“Nói thật là anh có hơi ghen tị với anh ta. Lúc nào anh
cũng nghĩ rằng anh ta là người may mắn. Dường như luôn biết mình đang làm gì.
Có kế hoạch cho tương lai. Biết mình đang đi đâu. Kiểu người sẽ không làm hỏng
việc”.

Nửa đường xuống bãi biển, Winston dừng lại tìm hiểu một
khúc gỗ trôi dạt. Rafe chiếu đèn vào nó rồi soi ra mặt nước đầy bọt sóng.

“Em biết không, anh đã sai về Jed”, Rafe nói sau một lúc.

“Ý anh là sao?”

“Anh ta không phải là người may mắn. Anh mới là người
may. Sau khi bố mẹ mất, anh vẫn có ông nội. Cả anh Gabe và anh đều có ông. Anh
lêu lổng một thời gian, nhưng ít ra anh biết vẫn còn có nơi dừng chân, nhờ ơn
ông”.

Hannah
gật đầu. “Em hiểu”.

“Anh
không nghĩ đã từng có ai ở bên Jed như vậy. Bố anh ta suốt ngày uống rượu, rồi
một ngày ông ta biến mất. Mẹ anh ta tái hôn hai ba lần”.

“Hừm”,
Hannah nói.

“Thế
nghĩa là sao?”

“Đừng
có sa đà quá vào chuyện thông cảm hay tội nghiệp cho Jed vì anh ta không có một
gia đình bình thường. Em chắc rằng tất cả đều đúng, nhưng em không thể tin anh
ta không biết một vài luật lệ. Cái đêm giết Kaitlin Sadler nhằm chiếm mấy cuộn
băng tống tiền, anh ta đã phá vỡ những luật lệ ấy. Em chắc chắn anh ta nhận thức
rõ mình đang làm gì”.

“Em
biết không, Hannah, đây là một trong những điều anh thích ở em”. Lần đầu tiên
trong cả tối hôm đó, giọng Rafe có vẻ vui thú. “Lúc nào anh cũng có thể tin tưởng
em sẽ đưa ra bản chất của vấn đề”.

Hannah
thở dài. “Được rồi, nếu anh không trầm tư vì Jed thì anh có phiền cho em biết
vì sao cả buổi tối tâm trạng anh tồi tệ vậy?”

“Anh
nghĩ ngợi”.

“Không
có ý xúc phạm đâu, nhưng em không chắc chuyện đó tốt cho anh”.

“Anh
đánh giá cao phản hồi có tính tích cực”.

“Được,
được. Em không muốn tranh cãi”.

“Nhưng
em cực giỏi việc đó”.


nắm chặt tay trong túi áo. “Lại từ đầu đi. Nói cho em biết anh nghĩ gì về tối
hôm nay”.

Anh
yên lặng trong giây lát. Cô có ấn tượng rằng anh đang lấy đà cho một cú nhảy
xa.

“Anh
đã quyết định sẽ chuyển nửa phần của anh ở Mộng Tưởng cho em”, anh nói.

Trong
vài giây cô nghĩ mình hiểu nhầm. Cô tua lại câu nói đơn giản của anh hai lần
trong óc trước khi quyết định rằng cô nghe chính xác ngay từ đầu.

Hannah
đột ngột dừng lại trên bãi biển rồi quay người đối diện anh. “Anh sẽ làm gì cơ?”

“Em
nghe rồi đấy”. Anh dừng chân, nhìn cô. “Mộng Tưởng là tài sản của nhà Harte.
Luôn luôn như thế. Anh biết bà em có ý tưởng về chuyện lãng mạn, nhưng sự thực
là anh không có quyền gì ở đó. Nó là của em. Anh sẽ không đấu đá với em vì nó”.

Nỗi
hốt hoảng bóp chặt Hannah. Cô giật tay khỏi túi áo khoác và túm chiếc áo len
đen của anh bằng cả hai nắm tay. “Em đã nghĩ chúng ta có thỏa thuận mà”.

“Em
có vẻ thích thú gì đâu”.

“Em
chưa có cơ hội phản ứng”. Cô nhón gót, ngả về phía anh. “Bà Arizona Snow mang
cuốn sổ đến đúng lúc chúng ta đang bàn công chuyện, anh nhớ chứ. Sau đó là những
suy luận quan trọng liên quan đến cái chết của chị Kaitlin Sadler”.

“Hannah
–”

“Rồi
đến chuyện anh và ông anh quyết định dính líu vào vụ đột nhập gia cư bất hợp
pháp. Điều tiếp theo chúng ta biết là Jed Steadman đã rời thị trấn còn anh thì
trầm tư. Tất cả diễn ra trong cùng một ngày quá sức bận bịu. Em đã không có cơ
hội trả lời đề nghị công việc của anh”.

“Anh
biết từ lâu là quyền sở hữu một phần Mộng Tưởng là điều duy nhất anh có thể
dùng để chi phối em. Anh không muốn dùng đến nó”.

“Xin
lỗi nếu em nhầm, nhưng em có cảm tưởng rằng anh coi em và Mộng Tưởng là hợp đồng
trọn gói”.

“Anh
có thể xây dựng nhà hàng ở nơi khác”.

“Mơ
ước mở nhà hàng là đam mê của anh. Mộng Tưởng là nơi tốt nhất để làm việc đó,
anh biết thế mà. Anh không thể từ bỏ được”.

“Anh
có tin cho em đây, Hannah. Nhà hàng quan trọng, nhưng nó không phải đam mê lớn
nhất của anh”.

“Rafe –”

“Anh
không muốn em và nhà hàng trở thành một thỏa thuận kinh doanh”.

“Chính
anh là người đã đề nghị như vậy”.

“Anh
đã tuyệt vọng”.

Hy
vọng bay vút trong lòng Hannah. Cô kiên quyết ấn nó xuống, buộc mình xem xét vấn
đề trước mắt. “Giờ anh đổi ý rồi à? Anh không muốn em nữa sao?”

Anh
dùng bàn tay để không phủ lên một nắm tay cô. “Anh muốn em, Hannah, nhưng sẽ chẳng
là gì trừ khi em muốn anh. Tối nay anh nhận ra rằng từ bỏ Mộng Tưởng là cách
duy nhất để biết em thực sự cảm nhận về anh ra sao”.


không thể kìm nén sóng triều hy vọng thêm nữa. Nó phóng vút qua người cô. “Anh
muốn biết em cảm thấy thế nào à? Để em nói cho anh biết. Em yêu anh, Rafe
Madison. Em muốn ở lại Vịnh Nhật Thực với anh. Em muốn mở khách sạn năm sao và
nhà hàng ở Mộng Tưởng với anh. Em muốn có con và có tương lai với anh”.

Trong
khoảnh khắc anh không cử động. Rồi đột ngột anh ôm một tay quanh người cô, kéo
cô sát vào ngực. “Em chắc chứ?”

Hannah
rúc vào anh. Cơ thể vững chãi ấm áp của anh bao bọc cô. Rafe là tương lai của cô.

“Em chắc”.

“Anh yêu em”, anh nói trên tóc cô. “Em mới là đam mê của
anh, không phải nhà hàng. Em biết thế chứ?”

“Giờ em biết rồi”. Nhẹ nhõm và vui sướng ào qua cô.

Một khi người nhà Madison xác định đam mê của mình, không thứ gì được phép
cản đường.

“Còn danh sách mới của em thì sao?” anh lặng lẽ hỏi. “Anh
có đáp ứng không?”

Cô mỉm cười trên cổ anh. “Chỉ có một điều trên đó thôi.
Em muốn lấy người em yêu bằng cả trái tim. Người đó cũng yêu em y như vậy”.

“Không vấn đề. Anh đáp ứng tất cả các
tiêu chuẩn”. Anh ôm cô chặt hơn. “Chúng ta sẽ làm được. Chuyện của chúng ta. Mộng
Tưởng. Tương lai. Chúng ta sẽ làm được. Anh thề đấy”.

“Với giấc mơ của anh và bộ não của em, làm sao chúng ta
thất bại được?”

Anh dùng tay đẩy cằm cô lên. “Cái đêm trên bãi biển, anh
tự nhủ lòng sẽ không bao giờ có được em, nhưng ngay lúc ấy anh đã biết sẽ không
bao giờ quên được em”.

“Em tự nhủ điều y như thế về anh”.

Anh mỉm cười trên môi cô. “Em và cái danh sách chết tiệt
kia lúc nào cũng nằm đâu đó trong đầu anh. Em muốn biết sự thật không? Một phần
trong anh muốn em hạnh phúc. Nhưng phần khác lại hết sức hy vọng rằng em sẽ
không bao giờ tìm được người đàn ông đáp ứng tất cả các tiêu chuẩn tuyển chồng
kia”.

“Anh và cái mục tiêu sự nghiệp to lớn là không phải vào
tù lúc nào cũng nằm đâu đó trong đầu em. Ý nghĩ rằng tiềm năng lớn như thế lại
bị bỏ phí khó chịu vô cùng”.

“Xem ra chúng ta đã là nguyên cớ gây bực bội không ngừng
cho nhau trong suốt những năm qua”.

“Em không thể nghĩ ra nền tảng hôn nhân nào tốt hơn”.

Anh tươi cười. “Anh cũng thế”.

Ánh đèn pin phóng qua bãi cát khi anh hạ miệng xuống miệng
cô. Hannah
say sưa tận hưởng nụ hôn. Hạnh phúc ngân nga như muốn nổ bùng trong cô.

Tiếng
sủa sắc nhọn, dữ tợn của Winston phá vỡ cơn mê mải.

Rafe
miễn cưỡng nhấc đầu lên. “Anh không nghĩ chó của em tán đồng việc chúng ta làm
trên bãi biển”.

“Nó sẽ phải quen đi”.

Winston bỏ khúc gỗ trôi dạt để tâm nãy giờ và nhảy bổ về
phía họ. Nó lại sủa tiếp, lần này to và gấp gáp hơn. Không phải kiểu đòi được
quan tâm hay muốn nô đùa.

Lo
sợ dâng tràn trong cô. “Em nghĩ có chuyện không ổn”.

Winston
không dừng lại khi đến chỗ Hannah và Rafe đang đứng. Nó lao về phía con đường dẫn
tới Mộng Tưởng. Giờ tiếng sủa trở nên dữ dội.

“Cái
quái gì?” Rafe xoay người theo con chó cùng với dải sáng từ đèn pin. “Ôi, chó
chết”.

Anh
lao mình chạy.

Hannah
nhìn về phía ngôi nhà. Cô sững sờ. Tiếng sóng biển rì rào phía sau ngăn chặn bất
cứ âm thanh nào phát ra từ Mộng Tưởng. Nhưng cô không cần nghe tiếng tí tách xì
xèo của ngọn lửa. Hannah có thể thấy khá rõ những lưỡi lửa liếm vào màn đêm.

*

Mình
nên mang theo di động, Rafe nghĩ khi anh lao về phía ngôi nhà. Nhưng khả năng
ngọn lửa vẫn có thể bị khống chế bằng vòi nước tưới vườn là rất cao, tốt hơn việc
vòng vào nhà gọi 911.

Anh
nhảy qua mấy bậc thềm, chạy hết chiều dài hiên. Winston chạy trước anh một
chút. Nó đang phóng hết tốc lực. Tiếng sủa không còn mang vẻ báo động nữa mà đầy
tính cảnh cáo và gằn từng tiếng. Ánh sáng trên hiên phản chiếu hàm răng nhe ra
cùng đôi tai dựng đứng của nó.

Anh
đã đúng về Winston trong lần đầu tiên gặp nó, Rafe nghĩ. Dứt khoát không phải
chó cảnh.

“Em
sẽ gọi cứu hỏa”, Hannah gào lên.

“Được”.
Anh không nhìn lại khi rẽ ở góc hiên.

Tiếng
gầm của Winston là dấu hiệu cảnh báo duy nhất trước khi anh nháng thấy một dáng
người sấp bóng bởi ngọn lửa sau lưng. Người đàn ông nỗ lực bỏ chạy, nhưng con
chó đã ngoạm cả hàm vào ống chân.

Rafe
nhìn nạn nhân của Winston giơ can xăng lên, chuẩn bị đập xuống đầu chú chó
Schnauzer.

“Con
chó chết tiệt”, Jed hét.

Rafe
lao vào hắn. Can xăng bay ra mặt cỏ, xa khỏi đám lửa. Jed ngã vật xuống sàn gỗ.
Hắn mở mắt, choáng váng và giận dữ. Nỗi căm ghét và cơn thịnh nộ bừng cháy còn
dữ hơn ngọn lửa bùng bùng.

Winston
cố gắng ngoạm chặt chân Jed.

“Thôi,
Winston”.

Con
chó buông gấu quần ra và nhìn Rafe.

“Mày
đúng là đồ chó chết”, Jed rống lên. “Tao đã dự định tất cả. Chờ đợi bao lâu. Thế
mà mày quay về và phá hỏng mọi thứ”.

Hắn nặng nhọc đẩy mình dậy, hai tay giơ về phía cổ Rafe.

Rafe
thấy cơn điên loạn trong mắt hắn và lui khỏi tầm với. “Tất cả qua rồi, Jed”.

“Vì
sao mày quay về đây phá hỏng hết mọi thứ hả? Vì sao, đồ chó chết?”

“Tất
cả qua rồi”, Rafe nhắc lại.

Từ
phía xa tiếng còi xe rền rĩ. Winston nhảy dựng lên vì lo lắng và lại bắt đầu sủa.
Hannah xuất hiện ở góc hiên, tay cô cầm bình chữa cháy trong bếp.

“Lạy Chúa tôi”. Cô khựng lại vì cảnh tượng
trước mắt.

“Tao
đã dự định tất cả cho tới khi mày quay về”. Mặt Jed nhăn nhúm vì tức giận. “Thứ
nào đã vào thứ ấy. Sau bao nhiêu năm, thứ nào đã vào thứ ấy. Và rồi mày quay về”.

Hắn
điên cuồng quăng mình vào khoảng trống nhỏ ngăn cách giữa hắn và Rafe.

Rafe né sang một bên và giơ một chân ra. Jed vấp ngã, lao
vào tường nhà. Hắn bám vào đó mấy giây rồi từ từ trượt xuống tư thế ngồi.

Lần này khi hắn mở mắt ra, cơn thịnh nộ đã biến mất. Chỉ
còn nhận thức trống rỗng về thất bại khốn khổ của mình.

“Tao đã dự định tất”, hắn lẩm bẩm.

Chương 24

Winston là anh hùng của thời chúng ta lúc này”. Hannah nhìn chú chó của mình đầy tự hào, nó đang gặm khúc
xương tổng hợp. “Nhờ nó mà thiệt hại do ngọn lửa gây ra là tối thiểu. Anh em
nhà Willis đảm bảo rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa sau vài tuần”.

“Nếu ta là cháu thì ta sẽ tính ra vài tháng”, ông
Mitchell nói. “Việc xây dựng chẳng bao giờ hoàn thành đúng hạn cả, đặc biệt khi
anh em nhà Willis chịu trách nhiệm”.

“Cũng có thể như thế”, Hannah nói. “Dù sao bọn cháu cũng
muốn thực hiện vài sửa đổi ở phía đó. Bọn cháu có thể kết hợp luôn vào lần sửa
chữa này”.

“Có lý”. Ông Mitchell dựa lưng vào
ghế, phóng cái nhìn đánh giá tới cuối hiên. “Mất công làm đấy. Nhưng ta nghĩ cuối
cùng cháu sẽ có một khách sạn mini và nhà hàng rất ổn”.

“Năm sao”, Rafe nói. Giọng anh đầy sự chắc chắn.

“Không
nghi ngờ gì”. Ông Mitchell bật cười. “Lúc nào ta cũng biết cháu có thể làm bất
cứ việc gì nếu để tâm. Vấn đề chỉ là dùng vào việc gì”.

Hannah
tươi cười. “Ồ, tình cờ quá. Có lần cháu đã bảo anh ấy như thế”.

Rafe
chụm gót vào lan can, uống một hớp bia trong chiếc chai đang cầm. “Làm sao cháu
bỏ lỡ được khi mà cả hai người đều bảo cháu phải làm gì với đời mình?”

“Mất
kha khá thời gian cháu mới đạt được kỳ vọng, nhưng cuối cùng cháu cũng làm được”.
Ông Mitchell ấp chai bia trong một nắm tay, mắt nheo lại dưới ánh hoàng hôn.
“Có tin gì khác về Jed Steadman không?”

“Chỉ
biết mọi thứ diễn ra gần giống như chúng ta hình dung”. Rafe nhìn ra ngoài vịnh.
“Dĩ nhiên, ngoại trừ việc Jed khẳng định cái chết của Kaitlin là tai nạn thông
qua luật sư của hắn”.

“Kết
quả của vụ tranh luận xung quanh mấy cuốn băng”, Hannah giải thích.

“Phải,
phải”, ông Mitchell lầm bầm. “Nếu chuyện đó được chứng minh thì hắn sẽ chỉ phải
đối mặt với tội ngộ sát. Nhưng chuyện gì đã xảy ra cho mấy cuốn băng?”

“Jed
khẳng định rằng chúng đã rơi xuống biển cùng Kaitlin. Hắn nói hắn chưa từng xem
chúng”.

“Ha”. Ông nhăn nhó. “Nếu cháu tin thế thì ta có mấy bất động
sản thuộc khu bến cảng ở Arizona có thể bán cho cháu”.

“Cháu
không nghĩ có ai thực sự tin lời hắn”, Hannah chậm rãi nói. “Nhưng nếu không
tìm thấy mấy cuộn băng thì không ai chứng minh được điều ngược lại. Người của
Thornley đang tuyên bố rằng vụ tai nạn chẳng liên quan gì tới ứng cử viên của họ.
Nhưng có lời đồn rằng Trevor Thornley gặp Kaitlin khi chị ấy làm việc trong chiến
dịch tranh cử đầu tiên của ông ấy”.

“Không
biết có bao nhiêu bản sao của mấy cuộn băng”, ông Mitchell suy ngẫm.

“Đó không phải chuyện của chúng ta”, Rafe nói. “Thornley
là người phải lo lắng đến một ngày mở tờ báo lá cải ra và thấy hình mình mặc quần
lót ren. Chúng ta có việc khác”.

Ông
Mitchell nhướng một bên mày. “Như là?”

“Như
là lên kế hoạch đám cưới”, Hannah nói êm ả.

Trong
một giây ông Mitchell có vẻ sững sờ. Khoảnh khắc tiếp theo niềm vui thú nổ bùng
trên nét mặt phong ba. Ông reo lớn đến nỗi Winston thả khúc xương xuống, đứng dậy,
bước qua ghế của ông xem có chuyện gì náo nức đến vậy.

“Quỷ
tha ma bắt”, ông nói khi cuối cùng cũng kiểm soát được sự hồ hởi của mình. “Ông
biết hai đứa sẽ làm điều đúng đắn mà. Chỉ cần đá khẽ vào chỗ cháu-biết-là-gì-đấy”.

“Không
biết bọn cháu sẽ xoay xở ra sao nếu không có sự giúp đỡ của ông”, Rafe vô tư
nói. “Việc ông bảo những người ở bưu điện rằng Hannah và cháu đang lên kế hoạch
đám cưới chắc chắn là chất xúc tác cho bọn cháu. Phải không Hannah?”

“Dứt
khoát là vậy”, Hannah nói.

Hiển
nhiên ông Mitchell khó lòng kìm chế niềm vui sướng. “Đấy là điều tối thiểu ta
làm được. Chờ đến khi Sullivan và những người nhà Harte cứng nhắc, câu nệ kia
nghe được chuyện này. Gia đình cháu sẽ cùng nhau nổi cơn tam bành cho xem,
Hannah”.

Hannah
nhăn nhó. “Cháu chờ đợi sẽ có pháo nổ khi Rafe và cháu báo cho họ tin tốt
lành”.

“Pháo
sẽ nổ sáng trời”, ông Mitchell vui vẻ đồng tình. “Chắc chắn ta muốn có mặt khi
cháu thả tin cho họ”.

“Không
có chuyện đó đâu ạ”, Rafe thì thầm. “Ông sẽ không được đến gần”.

“A
–”

“Nói
về phản ứng gia đình”, Hannah vững vàng nói, “cháu sẽ tổ chức đám cưới này. Mặc
dù có khá nhiều kinh nghiệm nghề nghiệp, nhưng cháu phải thừa nhận rằng sự kiện
đặc biệt này đưa đến một số thách thức độc nhất vô nhị”.

Ông
Mitchell cười như nắc nẻ. “Lo về vụ cãi lộn trong nhà thờ hả?”

Hannah
nhìn ông một cách áp đảo. “Cháu chờ đợi nhận được thái độ hợp tác, kiềm chế và
lịch sự từ tất cả mọi người. Ông rõ chứ ạ?”

“Đừng
nhìn ông như thế”. Ông Mitchell xoay xở để tỏ ra cực kỳ bị xúc phạm. “Người nhà
Madison bọn ta không gây chuyện om sòm”.

“Quá
đúng”, Rafe đồng ý. “Nếu có rắc rối thì không phải do nhà Madison khơi mào”.

Hannah
dành cho hai người đàn ông cái nhìn nghiêm khắc. “Nếu có, tốt hơn hết cũng đừng
giải quyết cho xong chuyện ấy ở đó”.

*

Đám
cưới được cử hành hai tháng sau tại nhà thờ công của Vịnh Nhật Thực. Tất cả người
dân thị trấn đều được mời, và gần như tất cả mọi người đều đến. Bất chấp vài dự
đoán cực kỳ ghê gớm về một vụ tàn sát, buổi lễ diễn ra không một chút rắc rối.

Giữa
đường tới bữa tiệc được tổ chức tại Mộng Tưởng, ông Mitchell không thể kiềm chế
bản thân thêm nữa. Ông đi tìm Sullivan để ra mặt hả hê.

Ông
tìm thấy người cộng sự đồng thời là địch thủ cũ của mình trên hàng hiên.
Sullivan đứng một mình gần lan can, một tay cầm ly sâm panh, tay kia cầm gậy ba
toong.

Quỷ
tha ma bắt, ông Mitchell nghĩ. Hắn cũng mất nhiều tóc như ta vậy. Hình như ngày
xưa hắn cũng cao hơn. Cả hai đứa ta đều lùn đi rồi.

Nhìn
Sullivan cứ như nhìn vào tấm gương cũ. Ông chờ gì chứ? Mong họ sẽ trẻ trung,
năng nổ mãi sao? Chí ít mình không phải
là người duy nhất chống gậy
.

“Ê,
Sullivan”. Ông dừng chân cách vài bước. “Ông nghĩ gì về thằng cháu rể mới của
mình hả?”

Sullivan chầm chậm quay lại đối diện ông. Mitchell thả lỏng
ra một chút. Gã cộng sự cũ của ông có thể không còn như xưa, nhưng ánh mắt vẫn
cháy bừng sự thông thái. Vẫn con người này đã cùng chiến đấu cạnh ông trong chiến
dịch quân sự nhiều năm về trước, giờ không ai có thể nhớ được ngoài những người
đã tham dự. Vẫn con người này đã cứu sống ông trong khu rừng rậm khốn khổ, và
là người ông đã cứu.

Vẫn
con người này đã cùng ông mạo hiểm mọi thứ trong ván bài đầu tư, ván bài đã
giúp cả hai giàu có một thời gian. Vẫn là người ông đã cố đánh gãy răng trước cửa
siêu thị Fulton.

Ông
gặp ánh mắt Sullivan và biết cả hai đều nhận thức sự thật. Mối gắn kết giữa họ
không bao giờ biến mất.

Sullivan
nhìn xuống cuối hiên nơi Rafe đang đứng cùng Hannah. “Cũng được. Tôi luôn bảo
nó có tiềm năng mà”.

“Chắc
chắn tôi chưa bao giờ nghe ông nói thế”.

“Lâu
rồi chúng ta không nói gì với nhau mấy, Mitch”.

“Phải.
Hẳn thế”.

“Ông
nuôi dạy Rafe và Gabe tốt đấy”.

Giật mình, Mitchell liếc nhanh về phía ông, và cũng mau
chóng rời mắt đi như vậy. “Tôi không nhận hết phần khen được”.

“Không,
nhưng một vài thì được”.

Họ
đứng cùng nhau một lúc, quan sát đám đông. Mitchell để ý Sullivan không có vẻ
muốn rời đi.

“Xem
ra chúng ta sẽ còn gặp lại nhau nhiều đấy”, cuối cùng Mitchell mở lời. “Tôi
nghe nói nhà Harte các ông thích tụ họp gia đình”.

“Phải”.
Sullivan nhìn ông. “Bọn tôi thích những việc như thế. Ông thấy đứa cháu dâu mới
thế nào?”

Mitchell
mỉm cười. “Cũng được”.

“Chuyện
này thành công đấy, Mitch. Tôi thề có Chúa, nếu thằng Rafe không đối xử tốt với
con bé –”

“Đừng có thề”. Mitchell nhìn Rafe lướt
tay quanh eo Hannah đầy bảo bọc. “Con bé là đam mê của nó. Ông biết người nhà
Madison với đam mê của mình thế nào rồi đấy”.

“Phải”.
Sullivan thỏa mãn. “Tôi biết người nhà Madison với đam mê của họ ra sao. Không
thứ gì có thể ngáng đường”.

Chương 25

Một tháng sau…

Điện thoại reo, phá vỡ
khoảnh khắc. Rafe dừng lại khi đang cúi người hôn Hannah. Cô ngước nhìn anh từ
dưới gối.

“Điện
thoại kìa”, cô nói.

“Anh
biết nên tắt chuông trước khi chúng ta lên giường tối nay mà”.

Điện
thoại kêu liên hồi.

“Anh
nên trả lời đi. Có thể là ông nội anh đấy”.

“Càng
có lý do lờ đi”. Miễn cưỡng, anh nhấc điện thoại. “Chuyện này nên quan trọng
thì hơn”, anh nói với bất cứ ai trên đầu dây bên kia.

“Anh xen vào chuyện gì à?” Gabe hỏi lịch sự.

“Phải. Kỷ niệm một tháng ngày cưới của bọn em”.

“Mới chín giờ mà”.

“Những người đã kết hôn già cả như bọn em đi ngủ sớm”.

“Anh
nghe rồi”, Gabe nói. “Thực ra nó có liên quan đến chuyện anh muốn nói với em”.

Rafe
rên rỉ, thả đầu lại gối. “Tối nay em thực lòng không muốn nói về đường tình
duyên trắc trở của anh”.

“Anh
chẳng có tình duyên gì mà trắc trở”.

“Một
cuộc hẹn hò đi lệch hướng nữa à?”

“Quá
lệch”.

Rafe
liếc Hannah, cô nhướng một bên mày. “Em đã bảo anh rằng ý tưởng sử dụng cách tiếp
cận kinh doanh để tìm vợ sẽ không thành công lắm”.

“Không,
anh biết mình đang đi đúng hướng. Chỉ cần tinh chỉnh chiến lược thôi. Tối nay
anh nhận ra rằng cần phải tiếp cận vấn đề như khi tiến hành liên doanh hoặc sát
nhập. Anh cần thuê một cố vấn chuyên môn”.

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Linh
cảm thấy thảm họa tấn công Rafe. “Em hy vọng anh không nói điều em nghĩ anh sẽ
nói”.

“Việc
đầu tiên sáng mai, anh sẽ gọi cho chị gái Hannah và đăng ký với trung tâm mai mối
của cô ấy. Anh hiểu rằng cô ấy vận hành hoàn toàn bằng máy tính”.

Rafe
nhắm mắt. “Chuyện này là ác mộng đây. Chắc chắn”.

“Anh
nói chuyện qua với Lillian ở lễ cưới. Cô ấy nói trung tâm có tỉ lệ thành công rất
cao”.

“Gabe,
em không nghĩ đây là ý hay”.

“Sao
không?”

“À
–” Rafe ngập ngừng. “Em không biết. Chỉ cảm thấy bất trắc sao đó”.

“Anh
có gì để mất đâu?”

“À,
ừm –” Rafe cảm thấy cổ tay mình bị giật mạnh. “Giờ em treo máy đây, Gabe. Em muốn
quay lại mừng kỷ niệm một tháng của em”.

“Chúc
Hannah những điều tốt nhất hộ anh. Nếu thành công với trung tâm Tìm Cho Bạn thì
anh cũng sẽ sớm có kỷ niệm của riêng mình”.

“Điều
gì đó cho em biết chuyện sẽ không đơn giản như thế”, Rafe cảnh báo. “Anh là người
nhà Madison, nhớ chứ? Liên quan đến hôn nhân, chúng ta không làm mọi thứ đơn giản
được. Chúng ta luôn đi theo đường khó”.

“Chỉ
khi chúng ta sai lầm để tình cảm dẫn dắt thôi. Anh không định mắc phải sai lầm
đó”.

“Chúc
may mắn”. Rafe ngắt máy, ném điện thoại lên bàn và lăn mình quay lại chỗ
Hannah.

Đó
là khi anh nhận ra rằng cổ tay trái của mình đã bị buộc vào khung giường bằng sắt
rèn màu đỏ. Anh thích thú quan sát cái còng tay băng dán rất quen mắt mà Hannah
đã dùng để trói anh.

“Em
lấy đâu ra cái còng đấy?” anh hỏi.

“Em
mua ở chỗ ông Virgil”. Cô giơ cái còng thứ hai lên. “Quà kỷ niệm”.

“Ôi
trời”. Rafe chậm rãi mỉm cười. “Không biết liệu anh có chịu được từng ấy kích động
không nữa”.

“Em
biết anh vượt qua được thách thức mà”.

“Anh
sẽ cố hết sức”. Anh với bàn tay tự do ra, kéo cô vào ngực mình. “Anh yêu em,
Hannah”.

“Em
cũng yêu anh”.

Anh
xòe tay đan vào tóc cô. “Anh nên cưới em từ tám năm trước mới phải”.

“Có
thể nên, có thể không. Em nghĩ cả hai ta cần thời gian để quyết định chúng ta
muốn điều gì trong đời”.

“Có
lẽ em nói đúng”. Anh ngẫm nghĩ lời cô trong giây lát. “Đêm hôm ấy anh đã bảo em
đường về nhà sẽ dài đấy”.

“Vâng,
đúng vậy”. Cô lướt môi lên môi anh. “Nhưng cả hai chúng ta đều về đến nhà an
toàn. Đó mới là điều quan trọng”.

HẾT

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.