Sư sĩ truyền thuyết - Chương 221

Chương 221: Vũ khí của Mục

- Các vị, ta nghĩ nên
tới lúc các ngươi rời khỏi rồi. - Diệp Trùng lạnh nhạt nói.

Trừ ánh mắt Mông Phi
Nhi có vài phần phức tạp, bốn người còn lại không ai không như trút được gánh
nặng, trước giờ, bọn họ đều lo lắng thiếu niên lạnh lùng này giết người diệt
khẩu, bởi vì nhìn thế nào hắn cũng không phải là một người mặt hiền lòng mềm.
Giết người diệt khẩu đích xác là một phương pháp trừ được hậu hoạn, Diệp Trùng
thế nào mà không nghĩ tới? Diệp Trùng không hề sợ giết người, nhưng điều này
không có nghĩa hắn thích giết người. Hắn vẫn nhớ khi ở hành tinh rác, hắn hy
vọng có thể tìm thấy một đồng loại biết bao nhiêu.

Với lại, hắn đã dần dần
phát hiện, có rất nhiều phương pháp hiệu quả không thua kém gì giết người.

Thí dụ một loại phương
pháp gọi là uy hiếp mà Thương bày cho mình khi ở hành tinh Lam Hải. Diệp Trùng
cho rằng loại phương pháp này có sự sáng tạo như thiên tài vậy, thật ra hắn nào
biết đây chẳng qua chỉ là sau khi xem phim xong, Thương liền chiếu theo đó mà
làm.

Diệp Trùng vẫn dùng
loại phương pháp này. Một loại phương pháp tốt không cần quan tâm sử dụng nó
bao nhiêu lần, mà là cần tìm được điều kiện cần để sử dụng nó.

Diệp Trùng để Mục thông
qua mạng mô phỏng thu thập tư liệu cực kỳ chi tiết liên quan tới năm người này,
tư liệu này chi tiết tới mức có nhiều chi tiết ngay cả bản thân bọn họ có nhiều
điểm cũng không rõ ràng. Cho nên khi Diệp Trùng dùng giọng nói chậm rãi mà lạnh
lùng nói từng điểm từng điểm một, vẻ mặt năm người từ chỗ kinh ngạc lúc ban đầu
biến thành thảm không chút máu lúc cuối cùng, ngoạn mục tột cùng.

Diệp Trùng có lẽ thế
nào cũng không ngờ với giọng nói và biểu tình của mình hiện giờ, phối hợp việc
hắn hiện đang làm sẽ kín kẽ như thế nào. Ánh mắt năm người nhìn Diệp Trùng tràn
đầy hoảng sợ, giống như người đứng trước mặt mình là một ác ma đến từ địa ngục.

Năm người đã xác định
thiếu niên này nhất định là đến từ một đại thế gia nào đó, bọn họ nghĩ rằng,
cũng chỉ có mấy thế gia đó mới có năng lực tình báo đáng sợ thế này. Sức mạnh
của thế gia không phải bọn họ có thể kháng cự lại. Lời nói vẫn chưa dứt, trong
lòng năm người đã quyết định phải để cho những trải qua trong khoảng thời gian
này thối rữa trong bụng. Chết cũng sẽ không nói với người khác, nếu không, vừa
nghĩ tới tình trạng thê thảm sau này của người thân, bạn bè mình, năm người
liền nhịn không được mà tim đập dồn dập.

Khi Hoa hoa công tử tới
một hành tinh cư trú ở ngoài cùng thiên hà Tappero, Diệp Trùng liền định để bọn
họ rời khỏi.

Nơi này dù sao là khu
vực ngoài cùng nhất của thiên hà Tappero, chiến tranh vẫn chưa lan tới chỗ này,
người ở chỗ này vẫn trải qua cuộc sống giống như bình thường, chỉ là vẻ mặt bọn
họ ngẫu nhiên lại lộ ra vẻ kinh hoảng mới làm Diệp Trùng nhìn ra vài phần vết
tích chiến tranh.

Nhìn cửa khoang mở ra,
mọi người hận không thể bay thẳng ra ngoài, nhưng vì tránh làm cho thiếu niên
không vui, đám người này vẫn không nhanh không chậm đi về phía cửa khoang. Mông
Phi Nhi xoay đầu nhìn Diệp Trùng sâu sắc một cái, cắn chặt môi. Thần sắc lộ ra
trong mắt làm Diệp Trùng rất khó hiểu.

- Phi Nhi! - Đây là
giọng nói của Vicente, ông ta thương hại nhìn cô bé lớn chẳng khác gì con gái
mình, lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng.

Tiếng gọi của Vicente
làm Mông Phi Nhi tỉnh lại, nàng thu hồi ánh mắt của mình, xoay người đi về phía
mọi người. Ngược lại, Paarl chốc chốc lại quay đầu, nhưng ánh mắt đó lại hướng
về phía phòng thí nghiệm kim loại của Diệp Trùng, rõ ràng ông ta vẫn lưu luyến
không nỡ rời với phòng thí nghiệm đỉnh cấp này.

Năm người rời khỏi làm
Diệp Trùng có thể không kiêng kỵ gì mà làm loạn trong cả con tàu. Nói thật,
trong Hoa hoa công tử có quá nhiều thứ không thể thấy ánh sáng. Nhưng, năm người
rời đi cũng tức là tuyên bố bắt đầu công việc của Diệp Trùng.

Diệp Trùng có quá nhiều
công việc cần hoàn thành. Cũng không biết Mục rốt cuộc là thông qua con đường
nào, lại kiếm được một đống tài liệu kim loại khá hiếm có, giờ phút này, loại
đồ thế này chắc phải chịu sự quản lý nghiêm khắc, Diệp Trùng cũng chỉ lại một lần
nữa cảm thán không gì không thể của Mục.

Mà đưa tới đồng thời
còn có một số máy móc thí nghiệm tiên tiến nhất ở năm thiên hà lớn mà Diệp
Trùng đặt lần trước. Mấy thứ máy móc này do giá quá cao, bọn họ chỉ có sau khi
nhận được đơn đặt hàng mới bắt đầu chế tạo. Mấy ngày trước vừa may mới hoàn
thành, thế là khi nhận được liên hệ của Mục, bọn họ liền gửi hàng tới cửa. Hộ
tống mấy thứ máy móc này, bọn họ dùng tổng cộng hơn trăm sư sĩ. Phô trương
hoành tráng thế này, Diệp Trùng còn cho rằng gặp phải hải tặc.

Có mấy máy móc này,
Diệp Trùng sẽ như hổ thêm cánh.

Mục cuối cùng cũng lấy
ra sơ đồ thiết kế vũ khí của hắn. Niềm vui vừa nhận được máy móc mới lập tức bị
quăng đi mất tăm mất dạng, mà thay vào đó là đau đầu vô bì. Diệp Trùng trước
giờ chưa từng thấy qua sơ đồ thiết kế lần nào Mục lấy ra là đơn giản dễ hiểu,
không có một ngoại lệ, đều là thứ như là thiên thư vậy. Lần này đương nhiên
cũng không ngoại lệ.

Diệp Trùng chỉ có thể
từ ngoại hình mà phán đoán đây có khả năng là một cây súng năng lượng, nhưng
thiết kế mạch quang phức tạp ở bên trong lại làm hắn hoài nghi, đây thật sự chỉ
là một cây súng năng lượng?

May mà Diệp Trùng trước
giờ không thiếu tinh thần nghiên cứu, huống chi đây còn là phương diện quang
giáp hắn vô cùng hứng thú. Vũ khí quang giáp là một phương diện cực kỳ quan
trọng của quang giáp. Thứ Mục lấy ra nào phải là hàng đường phố gì, mà thứ Mục
đồng ý để mình dùng càng phải là tinh phẩm trong tinh phẩm.

Khi Diệp Trùng hiểu
được bản sơ đồ thiết kế này, hắn đã không nhớ rõ rốt cuộc là trải qua bao nhiêu
ngày rồi, hắn hiện giờ không có thời gian để lo mấy việc này. Hoàn toàn tập
trung, Diệp Trùng lúc này xem ra càng giống với đám lão già điên trong Cực
quang đó. Một khi đã hoàn toàn hiểu được tất cả các bộ phận, Diệp Trùng liền
bắt đầu công việc.

Thao tác tinh vi Diệp
Trùng đã nắm được đoạn thời gian trước, lần này lại có tác dụng rất lớn, mạch
quang bên trong cây súng năng lượng này cực kỳ tinh vi, phức tạp, trong suốt quá
trình thiết kế mạch quang, Diệp Trùng trước sau đều ở trong một trạng thái
chiến đấu, như đi trên mặt băng mỏng, không dám có chút sơ suất. Nếu như có một
điểm sai lầm, vậy công đoạn lúc trước đều tiêu tùng hết. Chỉ có bắt đầu từ đầu,
còn phải thuận lợi trong suốt cả quá trình, tất cả những thứ này đều quy kết
cho Diệp Trùng có một đôi tay ổn định tới mức biến thái.

Nhưng loại áp lực này
quả thật làm người ta có chút thở không nổi, cho nên khi hoàn thành thiết kết
mạch quang chủ yếu nhất, Diệp Trùng cũng thật sự thở phào, bất quá ở phương
diện tôi luyện quặng năng lượng xảy ra chút sai sót nhỏ, dù sao thứ này Diệp
Trùng vẫn là lần đầu tiên gặp phải.

Thỏi kim loại luyện ra
từ quặng năng lượng biến dị xinh đẹp tột cùng, có cái giống như một khối nước
biển, xuất hiện gợn sóng như sóng biển, mà cả thỏi kim loại toả ra lam quang
yếu ớt, đây là Lam Tân (kẽm lam) sau khi năng lượng hoá. Còn Điểm sa kim cũng
không thua kém chút nào, thỏi kim loại hình vuông màu vàng kim, bên trong xen
lẫn vô số điểm kim sa chói mắt, ánh sáng vàng kim mấy kim sa này phát ra, làm
cho người ta có chút cảm giác nhức mắt. Mỗi một thỏi kim loại tôi luyện ra từ
quặng năng lượng biến dị đều mỹ lệ như vậy, Diệp Trùng bỏ mấy thỏi kim loại này
bỏ ở khắp nơi trong phòng thí nghiệm, cả phòng thí nghiệm bị điểm xuýt càng
giống như một trung tâm châu báu. Đây chỉ e là phòng thí nghiệm chói mắt nhất
trên thế giới.

Theo như Mục nói, mấy
kim loại này sau khi trải qua biến dị năng lượng hoá, tính năng trước sau khác
biệt cực lớn, Diệp Trùng được của trời cho, không biết mức độ hiếm có của quặng
năng lượng, trên thực tế, quặng năng lượng hiếm hoi vượt xa tưởng tượng của hắn
rất nhiều, điều kiện khoáng thạch xảy ra biến dị năng lượng hoá cực kỳ hà khắc,
Diệp Trùng lần này chiếm được tiện nghi cực lớn.

Vô luận là thứ mỹ lệ
thế nào, khi ngươi đã quen thuộc, ngươi sẽ chưa chắc xuýt xoa giống như khi lần
đầu tiên nhìn thấy, Diệp Trùng không nhìn nhiều tới mấy thỏi kim loại giống như
tác phẩm nghệ thuật này, mà lại tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Diệp Trùng cuối cùng
cũng hoàn thành công việc, thành phẩm trước mắt làm hắn tràn đầy cảm giác tự
hào.

Súng bắn tỉa Quy pháp,
chiều dài cả cây súng đạt tới sáu mét, thân súng thon dài xem ra khá thanh
mảnh, không có chút hung mãnh của vũ khí nào, cả cây súng xen kẽ màu lam trắng,
vô cùng tương phối với màu sắc của bản thân Mục, nhưng lớp bên trong của nòng
súng tráng một lớp mỏng điểm sa kim màu vàng kim. Gợn sóng thiên nhiên trên
những sọc màu lam giống như kiệt tác của một đại sư nghệ thuật nào đó. Ống ngắm
quang học màu lam khá to trên mũi súng xem ra lại có vài phần quái đản và không
hài hoà.

Nhưng trừ một điểm này,
cả thân súng có thể nói là vô cùng đơn giản, trang trí khác trên sơ đồ thiết
kế, Diệp Trùng một cái cũng không làm, những trang trí không cần thiết trên vũ
khí này, Diệp Trùng lười bỏ công sức vào nó.

Là người chế tạo, Diệp
Trùng có lòng tin tuyệt đối với uy lực của cây súng bắn tỉa được gọi là Quy
pháp này. Ngắm siêu chính xác, đương nhiên việc ngắm này không phải dựa vào ống
ngắm quang học màu lam trên súng bắn tỉa, hệ thống khoá mục tiêu của súng bắn
tỉa Quy pháp và hệ thống quét hình của Mục kết nối với nhau, hoàn toàn có thể
thực hiện khoá mục tiêu siêu cự ly.

Ống ngắm quang học phía
trên là do Diệp Trùng thêm vào, lúc ở hành tinh nguyên sinh, khi Diệp Trùng đã
phát hiện nhiễu từ cực kỳ nghiêm trọng, bán kính hữu hiệu của hệ thống quét
hình của Mục bị thu hẹp tới một phạm vi cực nhỏ, như vậy ngược lại không hữu
dụng bằng ngắm chuẩn quang học nguyên thuỷ. Diệp Trùng gắn ống ngắm quang học
lên trên chính là vì ứng phó loại tình huống này xảy ra. Đối với cải tiến này
của Diệp Trùng, Mục cũng vô cùng tán đồng.

Thật ra, Diệp Trùng còn
có một suy nghĩ không có nói ra, hắn phát hiện nhiễu từ đối với quang giáp và
chiến hạm mà nói, cực kỳ trí mạng. Mức độ xa lạ của hầu hết sư sĩ đối với hệ
thống quang học làm Diệp Trùng vô cùng kinh ngạc. Hắn lúc đó chính là suy nghĩ,
nhiễu từ đối với hắn mà nói, là một loại hoàn cảnh cực kỳ có lợi, nếu như có
thể chế tạo được loại hoàn cảnh đó, với mình mà nói thì lợi ích lớn vô cùng,
đương nhiên, đây chỉ là một loại ý tưởng, muốn thành hiện thực vẫn khá là khó
khăn.

Thứ súng bắn tỉa Quy
pháp bắn ra không phải tia hồng ngoại, cũng không phải tia laser, mà là một loại
chùm tia gọi là sóng hạt quy pháp, nói thật, nếu như thứ trong này bắn ra không
phải sóng từ nano, Diệp Trùng tuyệt đối sẽ cho rằng loại súng năng lượng này
nhất định là do Hiệp hội sư sĩ thiết kế. Hai loại phong cách quả thật là quá
giống, ngay cả bây giờ, Diệp Trùng vẫn hoài nghi đây là vũ khí quang giáp cao
cấp gì đó của Hiệp hội sư sĩ. Bất quá vừa nghĩ tới quan hệ không rõ ràng của
Mục và Hiệp hội sư sĩ, Diệp Trùng ước đoán mình cho dù có đi hỏi Mục, chỉ e Mục
cũng nói một câu: - Theo như tư liệu đã có, lai lịch không biết!

Súng bắn tỉa Quy pháp
còn có thể bắn ra pháo hạt quy pháp, đây là cái gì chứ? Pháo bắn tỉa? Diệp
Trùng vừa nghĩ tới Mục tay cầm Quy pháp, Quy pháp bắn ra một chùm ánh sáng to
lớn tới mức dọa người, rồi chùm ánh sáng này lại chính xác bắn trúng vị trí cực
kỳ quan trọng nào đó của chiến hạm kẻ địch, một pháo giải quyết một chiến hạm,
cảnh tượng này chỉ nghĩ thôi đã làm Diệp Trùng cảm thấy hoàn toàn bi ai cho kẻ
địch sau này của Mục.

Trừ súng bắn tỉa Quy
pháp, Diệp Trùng còn vì Mục chế tạo một thiết bị bắn nhanh cự ly ngắn, thật ra,
Diệp Trùng thấy rằng, với thân thủ Mục thể hiện ra khi đối đãi với con Thiết
mãng tích đó, hoàn toàn có thể trang bị một món vũ khí cận chiến loại như gai
cận chiến, bất quá Mục hình như càng thích xạ kích hơn, kiến nghị của Diệp
Trùng gặp phải phản đối của Mục.

Diệp Trùng còn theo
kiến nghị của Mục, lựa chọn một loại kim loại năng lượng có độ cứng cực cao
Titanium đỏ làm nguyên liệu, chế tạo một thanh chuỷ thủ, hình dáng thanh chuỷ
thủ này giống y như của Cố Thiếu Trạch tặng cho mình, nhưng tính năng các
phương diện lại xuất sắc hơn không biết bao nhiêu lần, Titanium đỏ vốn dĩ là
màu đỏ, nhưng sau khi trải qua biến dị năng lượng hoá, lại thể hiện ra một loại
màu đỏ sậm như máu, hình dáng thanh chuỷ thủ này của Diệp Trùng cực tốt, thân
đao có thêm ánh đỏ nhàn nhạt như máu, vừa nhìn liền biết không phải là vật tầm
thường, bất quá Diệp Trùng lại rất đau đầu, biến dị năng lượng hoá tuy làm cho
tính năng của kim loại đề cao mức độ lớn, nhưng quang mang này lại làm thế nào
cũng không che lấp được, quả thật là quá chói mắt.

Coi như đã hoàn thành
xong tất cả các công việc, Diệp Trùng cuối cùng cũng thở phào được rồi.

Mục vô cùng vừa ý với
Quy pháp, từ việc hắn lập tức đeo Quy pháp ở sau lưng thì có thể nhìn ra, sau
khi Mục bổ sung năng lượng thì sẽ có một lớp sáng kỳ dị, phối hợp với Quy pháp
toả ra quang mang màu lam trắng trên lưng đó, nếu như xuất hiện, Diệp Trùng tin
rằng sẽ rất có lực chấn nhiếp.

Dọc đường, tuy gặp phải
mấy đám hải tặc, nhưng mấy đám hải tặc nhỏ này khiếp sợ thân tàu to lớn của Hoa
hoa công tử, ngược lại chẳng có ai dám lên vuốt râu hùm, dọc đường ngược lại vô
cùng bình ổn. Sự thống trị của Hiệp hội sư sĩ đối với thiên hà Tappero rõ ràng
vẫn ở trong trạng thái cực kỳ không ổn định, chiến hạm của Hiệp hội sư sĩ Diệp
Trùng vẫn luôn lo lắng gặp phải cũng có mấy lần kề vai Hoa hoa công tử lướt
qua, dáng vẻ cuống cuồng.

Do Mục hướng dẫn Diệp
Trùng chế tạo Quy pháp, tốn quá nhiều thời gian, thậm chí chiếm dụng luôn thời
gian của Thương, tương ứng như vậy, thời gian lần này Thương ở bên ngoài cũng
kéo dài rất lớn, đây là kết quả thương lượng của Mục và Thương, khi Thương nói
tới việc này, hoàn toàn là ngữ khí tiểu nhân đắc chí.

Theo như kế hoạch nghĩ
xong lúc đầu, bây giờ phải đi tới thiên hà Farr điều tra vấn đề liên quan tới
cha, vấn đề của cha vẫn luôn là tâm bệnh của Diệp Trùng. Diệp Trùng quyết định,
lần này vô luận thế nào cũng phải tra ra ngọn nguồn. Còn Thương lại vung vẩy
Quy pháp, kêu gào phật cản giết phật, dáng vẻ đó ít nhiều làm Diệp Trùng có
chút khóc cười không xong.

Mục đã sớm vì Diệp
Trùng mà vạch ra hành trình. Trong thời gian Diệp Trùng vùi đầu chế tạo Quy
pháp, Hoa hoa công tử không hề dừng lại, mà vẫn men theo bản đồ lộ trình này đi
tới. Hiện giờ bọn họ đã tới khu vực đối lập cách xa thiên hà Tappero và thiên
hà Farr.

Thiên hà Farr và thiên
hà Tappero không hề tiếp giáp nhau, giữa chúng có một đoạn vành đai trống khá
xa, ở vành đai trống rộng lớn này, không có một hành tinh nào, chỉ có thông qua
bước nhảy không gian mới có thể tới được thiên hà Farr, Mục thậm chí ngay cả
địa điểm bước nhảy không gian cũng tính toán xong rồi.

Thiên hà Farr, thiên hà
Diệp Trùng quen thuộc nhất, đã sắp tới rồi. Nhìn chấm chấm ngôi sao ngoài cửa
sổ, tâm tình Diệp Trùng có chút bay bổng. - Ta nhảy... - Thương khoan khoái ra
lệnh bước nhảy không gian.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.