Sư sĩ truyền thuyết - Chương 320

Chương 320: Diệp Trùng điều bồi

Mễ Đức và tên mập lúc
này mới có phản ứng vội vàng luống cuống áp sát Diệp Trùng.

Đối với việc Diệp Trùng
đột nhiên không thể công kích, mọi người ai nấy đều vô cùng kỳ quái, khán giả
xem màn hình lại càng tranh luận ỏm tỏi hơn.

Khi Diệp Trùng nói rõ
tình huống, mọi người mới nghĩ tới điểm này, ai nấy đều lập tức toát mồ hôi
lạnh. Bọn họ không giống Diệp Trùng, miễn dịch đối với người đẹp đến mức độ
này. Nếu như một người đẹp vì sơ suất của bọn họ mà mất đi tính mạng, vậy thì
cả đời bọn họ sẽ không thể nào tha thứ cho mình. Còn Diệp Trùng, nếu như thật
sự bức tới mức không có cách nào, chỉ e hắn sẽ hoàn toàn không để ý tới
Griffiths, nhiều nhất là sau khi việc xảy ra sẽ làm thịt con kền kền biến dị
đó, coi như là thay nàng ta báo thù.

Do duyên cớ có máy ghi
hình của Hoa Bách, giao lưu giữa bốn người cũng được truyền tới kênh Lục Tinh.
Mọi người lúc này mới bừng tỉnh ngộ, nhưng cũng không biết làm sao với cục diện
thế này.

Những người vẫn luôn
mong chờ thiếu niên vô danh thần bí này lại mang tới thêm một màn biểu diễn hoa
lệ ai nấy đều vô cùng thất vọng. Cái Hãn Quang này của Diệp Trùng hiện là hàng
dễ phẩm đúng như tên gọi, ngay cả đụng cũng đụng không được, còn không thể thực
hiện tăng tốc đột ngột, điều này cũng có nghĩa là hoàn toàn không có cách nào
thực hiện né tránh.

Điều ra ngoài ý liệu
của mọi người là, trong lộ trình ba ngàn mét này, minh tinh sáng chói nhất lại
không phải là thiếu niên vô danh thần bí hạt giống số một mà là Hoa Bách xuất
thân danh môn.

Có người từng thống kê,
trong lộ trình ba ngàn mét ngắn ngủi này, Hoa Bách tổng cộng tấn công hai mươi
mốt lần, đánh rơi hai mươi ba con sinh vật biến dị, trong đó lại có hai phát
đều là nhất tiễn song điêu, kỹ thuật bắn đáng sợ thế này lại gây nên sự xôn xao
của tất cả khán giả.

Mấy năm nay, chẳng lẽ
cao thủ thật sự không đáng tiền vậy sao?Trong bốn người thì có hai cao thủ
khủng bố thế này?Huống chi bốn người này lại chẳng qua chỉ là tổ đội dựng nên
tạm thời.

Tập đoàn Lục Tinh, mồ
hôi lạnh trên trán giám đốc như thác đổ, làm gì cũng không ngừng được. Hoa Tri
Ba, trời ơi! Ông già của Hoa Bách lại là Hoa Tri Ba! Hắn hoàn toàn có thể tưởng
tượng, nếu như Hoa Bách thật sự không trở về, Hoa Tri Ba tức giận đánh cho Lục
Tinh thành bình địa! Nghe nói tên đó rất điên cuồng a.

Mà đồng nghiệp của Hoa
Bách ai nấy như tượng đất, bọn họ vô luận làm gì cũng không ngờ Hoa Ba vẫn luôn
ở bên cạnh họ, trông ra không gây hại được cho người và vật lại là một cao thủ
thâm tàng bất lộ. Ngay cả người chủ trì hiện đang trực phiên cũng hoàn toàn
ngây ra.

Hoa Tri Ba ở trước màn
hình, nhìn thấy chiến tích kinh người của Hoa Bách, lại không có chút đắc ý
nào, nhè nhẹ thở dài một tiếng, lầm bầm nói: - A Bách, nhất định phải sống trở
về nha!

Người có lòng lại nhìn
ra thứ mà Hoa Bách sử dụng chẳng qua chỉ là súng năng lượng thông thường mà
không phải là sung năng lượng loại bắn tỉa. Một cây súng năng lượng bình thường
mà đã có thể cường hãn thế này, vậy thực lực của hắn… Vô số người hoảng sợ
trong lòng. Sự chính xác đáng sợ, ứng phó lão luyện, thành thục, tâm thái trầm
ổn làm cho Hoa Bách trở thành sát thủ đáng sợ nhất.

Có sự phát huy mạnh mẽ
của Hoa Bách, chuyến này lại yên bình bất ngờ. Từng chùm tia một, kèm theo là
từng con phi cầm biến dị to lớn rơi xuống.

Nói thật, Diệp Trùng
cũng bị chấn động đôi chút. Hắn cũng không ngờ tên này lại lợi hại thế này. Không
thể không nói, chỉ luận hiệu suất chiến đấu, quang giáp loại xa so với quang
giáp cận chiến thì cao hơn nhiều.

Đây là cao thủ đánh tầm
xa lợi hại nhất ngoài Mục Thương mà Diệp Trùng gặp được.

Người mạnh xuất hiện ồ
ạt a! Trong lòng Diệp Trùng thầm tự so sánh, nếu mình đấu với hắn có thể có mấy
phần thắng. Nhưng rất mau liền bỏ qua loại so sánh vô ý nghĩa này, khi thực lực
tổng hợp đạt tới trình độ nhất định, nhân tố quyết định thắng bại của hai bên
quả thật quá nhiều.

Trên màn hình cũng may
không có đường màu lam, điều này làm Diệp Trùng thở phào. Do đó có thể thấy
được loại năng lực mới này của mình thật ra có sự giới hạn khá lớn, đáng tiếc
tình huống trước mắt làm hắn không có cách nào mày mò thật tốt năng lực mới này
của mình.

Griffiths nhìn thấy tòa
nhà học đường đó trên màn hình, không khỏi phấn chấn tinh thần. Thò cánh tay
nhỏ nhắn, thon thả ra, chỉ tòa nhà học đường trên màn hình vui vẻ nói: - Chính
ở đó, đó!

- Chuẩn bị đáp xuống! -
Diệp Trùng ra lệnh.

Xung quanh tòa nhà học
đường này trống không, chỉ có vài con sinh vật biến dị. Mấy chùm tia sáng từ
quang giáp giáp của Hoa Bách bắn ra, mấy con sinh vật biến dị này, con nào con
nấy đều tiêu tùng, bốn cái quang giáp mau chóng đáp xuống. Cửa chính tòa nhà
học đường đóng kín, xung quanh cũng không nhìn thấy bóng người nào.

Năm người tập trung
trước cửa tòa nhà. Thấy không có sinh vật biến dị, mọi người cũng yên tâm.
Griffiths đi tới trước cửa tòa nhà học đường, giới thiệu nói: - Đây là tòa nhà
chuyên môn lưu trữ dược phẩm điều bồi của trường. Cấp bậc an toàn bên trong rất
cao.

Cấp bậc an toàn quả
nhiên rất cao, Diệp Trùng phát hiện Griffiths ít nhất thực hiện năm lần kiểm
chứng thân phận.

- Được rồi, chúng ta
vào đi. - Griffiths nói: - Mọi người cứ yên tâm, tường nơi này là dùng hợp kim
siêu cường độ chế thành, hơn nữa bên trong là một hoàn cảnh phong bế thuần tuý,
có hệ thống tuần hoàn không khí độc lập. - Mọi người lúc này mới đồng loạt thở
phào. Hai người tên mập và Mễ Đức chật vật nhất, ngồi phịch trên đất.

Griffiths nhìn Diệp
Trùng, tò mò hỏi: - Anh vẫn chưa nói anh nghĩ ra phương pháp gì a! - Ánh mắt ba
người còn lại lập tức tập trung trên người Diệp Trùng, khán giả trước màn hình
lại càng ngừng hô hấp, đợi chờ Diệp Trùng công bố đáp án.

Diệp Trùng không trả
lời, mà hỏi ngược lại: - Tôi cần Bội lâm dịch, Lục thạch phấn, Tế cách mạt…- Diệp
Trùng nói một hơi bảy loại tài liệu.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ hắn
còn biết điều bồi?Ba người Hoa Bách trố mắt nhìn Diệp Trùng.

Màn hình oành cái xôn
xao hẳn lên, mọi người ai nấy đều đang nghị luận sôi nổi. Mà mấy điều bồi gia
đó càng cố sức tìm tìm tỉ mỉ trong đầu, tổ hợp của mấy tài liệu này rốt cuộc là
dùng làm gì cơ chứ?

Griffiths cũng đang suy
nghĩ tổ hợp phương pháp phối chế này, nhưng trong tất cả phối phương mà nàng
từng học không hề có tổ hợp phương pháp phối chế này. Chẳng lẽ hắn thật sự có
học thức thâm hậu ở phương diện điều bồi?Griffiths hồ nghi liếc nhìn Diệp
Trùng, tài liệu mà Diệp Trùng nói vừa rồi đều là một số tài liệu điều bồi cực
kỳ thường thấy, nơi này có hết.

Diệp Trùng nhìn thấy
Griffiths đang xuất thần, không khỏi nhíu mày, người phụ nữ này, trong lúc này
mà còn làm mất thời gian. Nhìn nàng ta hình như có chiều hướng rơi vào suy tư,
Diệp Trùng không thể không lên tiếng: - Tài liệu ở đâu?

Griffiths giật mạnh
mình, hoàn hồn lại, mặt bỗng đỏ lựng: - Ừ ừ, Bồi lâm dịch ở chỗ này…- Griffiths
đối với dược phẩm ở chỗ này tự nhiên là quen thuộc tới mức không thể quen thuộc
hơn, mà ba người Hoa Bách lại thành lực lượng lao công miễn phí.

Điều làm Griffiths kinh
ngạc nhất là Diệp Trùng lại lấy đi toàn bộ tất cả tám loại tài liệu này.

- Dùng nhiều như vậy
sao? - Griffiths vuốt vuốt mồ hôi lạnh trên trán, hỏi.

- Ừm. - Diệp Trùng trả
lời một tiếng, rồi không để ý tới nữa mà chuyên tâm bắt đầu tiến hành điều bồi.

Bồi lâm dịch là một
loại nước thuốc cực kỳ thường thấy cũng là cực kỳ cơ bản, hơn nữa, lượng tồn
trữ của Bồi lâm dịch ở chỗ này khá kinh người. Tổng cộng tới hơn ba trăm tấn.

Nhưng Diệp Trùng rõ
ràng không có cách một lần lấy ra nhiều như vậy, chỉ dùng ba vại cỡ nhỏ, mỗi
cái ba tấn. Rõ ràng, thiếu niên vô danh này dường như vì số lượng quá ít mà lắc
đầu. Chỉ thấy hắn không ngừng bỏ các loại tài liệu vào trong Bồi lâm dịch, thủ
pháp thuần thục. Chẳng lẽ hắn thật sự còn là một điều bồi sư? Nghi vấn này
giống như phủi không đi, bắt đầu xoay chuyển trong đầu nàng. Chỉ là nàng tới
hiện giờ vẫn nghĩ không ra thứ điều bồi ra này rốt cuộc là cái gì.

Máy ghi hình của Hoa
Bách chiếu thẳng mặt Diệp Trùng.

Ở giờ phút này, trên
mặt thiếu niên này cũng không còn vẻ lãnh khốc giống như tỏa ra từ trong xương
cốt đó, mà chỉ có sự chuyên chú! Đàn ông nghiêm túc vĩnh viễn tràn đầy mị lực.
Diệp Trùng không hề biết, thần tình lúc này của hắn sẽ được bao nhiêu người
khắc ghi, sẽ đi theo bao nhiêu người cùng trưởng thành.

Diệp Trùng vẫn là lần
đầu tiên bố trí dung dịch điều bồi nhiều thế này, không thể không vạn phần cẩn
thận, nếu như công thức không sai, vậy thì nó vẫn có tính nguy hiểm khá cao.

Thời gian trôi qua từng
chút một, sự chuyên chú trên mặt Diệp Trùng không có chút thay đổi nào, trình
độ chuyên nghiệp của Hoa Bách sau vụ việc nhận được sự thừa nhận nhất trí của
tất cả khán giả.

Diệp Trùng cuối cùng
cũng đứng dậy, tiếp đó che cái vại lại.

- Được rồi, chúng ta
chuẩn bị trở về. - Diệp Trùng nói với ba người còn lại. Tiếp đó quay mặt nói
với Griffiths: - Cô ở lại đây. - Kiến trúc nơi này kiên cố, chỉ cần ở bên trong
thì không cần lo lắng sự tấn công của chuột. Vì bảo vệ dược phẩm, tính an toàn
của tòa nhà học đường này cực kỳ cao.

- Không! - Griffiths
lớn giọng nói: - Ta phải cùng các người trở về. - Mặt nàng đỏ lựng lên, bỏ mình
ở chỗ này, rốt cuộc là chuyện gì?Hơn nữa nàng vô cùng tò mò đối với thứ mà Diệp
Trùng điều bồi ra.

Diệp Trùng hơi nhíu
mày, trong đầu lại không tự chủ được xoay chuyển một suy nghĩ, cùng là phụ nữ,
tại sao lại khác biệt lớn thế này chứ?Tang Lăng so với Griffiths không biết
mạnh hơn bao nhiêu lần. Chẳng lẽ người phụ nữ này không có chút năng lực suy
nghĩ gì sao? Diệp Trùng không định mang nàng ta đi, loại cảm giác bó tay bó
chân đó, hắn cực kỳ không thích.

Nếu như không phải bởi
vì duyên cớ lão già, Diệp Trùng khẳng định sẽ không để ý tới sự sống chết của
Griffiths. Nhưng hắn hiện giờ đã quyết định mang lão già đi, vậy Griffiths
chính là nhân tố hắn không thể không suy xét. Đương nhiên, điều này không hề có
nghĩa là hắn hiện giờ cần dây dưa với nàng ta, điều hắn cần chỉ là mang nàng ta
và lão già cùng đi an toàn mà thôi. Đối với tâm tình của Griffiths, không nằm
trong phạm vi suy nghĩ của hắn.

Không nhìn tới
Griffiths, Diệp Trùng gọi Hãn Quang ra.

Ba người khác nhìn
nhau, không biết nên làm thế nào mới tốt.

Diệp Trùng liếc nhìn
bọn họ một cái: - Chuẩn bị xuất phát, hai người các ngươi và ta mỗi người mang
một vại dung dịch, Hoa Bách phụ trách dọn dẹp kẻ địch trên không. - Diệp Trùng
ở Tang tộc làm đầu lĩnh lâu như vậy, trong lời nói tự nhiên có một cảm giác áp
bức. Ba người nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, uy nghiêm của Diệp Trùng, ai nấy tê
dại da đầu, lúc này mới nghĩ tới trước mắt chính là một nhân vật cường hãn giết
“sâu” không nháy mắt.

Ba người mau chóng gọi
quang giáp ra, không ai dám liếc nhìn Griffiths.

Griffiths cắn môi, nước
mắt chực rơi, Diệp Trùng lòng dạ sắt đá, nhìn như không thấy.

Bốn cái quang giáp ầm
ầm bay lên, nhưng lần này lại là Hoa Bách ở trước nhất. Hay cho tên này, Hoa
Bách lần này lộ hết uy phong rồi. Quang giáp hình nhện của hắn bay lên không
liền giống như đĩa tròn dẹt. Chỉ là mỗi phương hướng của nó đều có vũ khí, uy
lực lớn có nhỏ có. Mà sự phát huy ổn định của Hoa Bách lại một lần nữa thể hiện
trước mắt người đời, gây ra tiếng tán than kinh ngạc của vô số người.

Nhưng có lẽ biểu diễn
ban đầu của Diệp Trùng quá chấn nhiếp lòng người, phát sóng trực tiếp hiện
trường vốn dĩ có thể liệt vào sách giáo khoa xạ kích này chỉ thu được tiếng vỗ
tay không hề coi là nhiệt liệt.

Sự chú ý của mỗi người
đều ở trên vại chất lỏng ba cái quang giáp đang ôm, đây rốt cuộc là cái gì?

Thấy dáng vẻ cẩn thận
từng li từng tí của Diệp Trùng, ba người còn lại càng như gặp phải đại địch, Mễ
Đức và tên mập làm sao cũng cảm thấy mình giống như ôm một quả bom! Hoa Bách
thấy vậy cũng trút ra tất cả vốn liếng của mình, chỉ cần sinh vật biến dị biết
bay xuất hiện trên màn hình, hắn đều không chút do dự lập tức bắn rơi.

Nhất thời, chỉ thấy hỏa
lực của quang giáp hình như cái đĩa tròn đó bung ra hết, ánh sáng phát ra bốn phía,
tưởng chừng như một pháo đài di động, làm người xem trố mắt há mồm.

Nhưng đối với Diệp
Trùng mà nói, đồng đội thế này mới có thể làm hắn yên tâm.

Ba cái quang giáp chính
là dưới sự yểm hộ của hỏa lực mạnh mẽ, nghênh ngang bay trên không tòa nhà học
đường. Tất cả sinh vật biến dị có thể bay được trên không xung quanh bị Hoa
Bách bắn rớt sạch. Mấy quang giáp vốn đang dây dưa với sinh vật biến dị trên
không xung quanh tòa nhà học đường đó vội vàng bay xuống chi viện cho quang
giáp phía dưới.

Hoa Bách mắt đỏ ké,
liều mạng hít thở, áp lực mang lại cho hắn của loạt hỏa lực tối đa này cũng khá
lớn. Nhưng chỉ dựa vào bản lĩnh này thì đã đủ để hắn dấn thân vào hàng ngũ cao
thủ bậc nhất.

- Woa! Thật là biến
thái! Tên này lại mạnh như vậy!

- Hắn thật là ký giả ư?

- Quả nhiên hổ phụ
không sinh khuyển tử a!

Khán giả xem ở trước
màn hình ai nấy đều tán thán, kinh ngạc liên tục. Lúc bình thường, cơ hội loại
cao thủ thể này lộ ra bản lĩnh căn bản là không cách nào gặp được, nhưng hôm
nay bọn họ lại thoáng cái gặp được hai người.

Một người là cận chiến
thương pháp xuất thần nhập hoá, một người kỹ xảo xạ kích lô hỏa thuần thanh.
Hơn nữa hai người còn đều là không chút tiếng tăm. Nhưng hầu hết vẫn cảm thấy
hứng thú hơn đối với thiếu niên vô danh đó. Hoa Tri Ba thành danh nhiều năm, sự
xuất sắc của con trai hắn mọi người hoàn toàn có thể chấp nhận. Nhưng thiếu
niên vô danh thần bí này tới giờ mọi người vẫn không biết bất cứ tin tức nào
liên quan tới hắn. Với lại, biểu hiện của Diệp Trùng càng có thêm tính xung
kích, có lẽ ai cũng không sao quên được thiếu niên cầm thương thong dong đứng
trong màn máu tanh đó.

Ngoài ra, hắn còn biết
điều bồi!

Chuột và các loại bò
sát đen kịt một mảng phía dưới vẫn như thủy triều vây kín mít tòa nhà học
đường. Một đợt rồi một đợt sóng tấn công nhìn càng thêm rõ ràng từ trên không.

- A!

- Trời ơi!

Mấy khán giả đang xem
trước màn hình đó lại có ai từng thấy qua cảnh tượng giống như ác mộng này, có
vài người còn rất dứt khoát mà nôn mửa ra.

Trong kênh liên lạc,
Diệp Trùng nói: - Các người trước tiên đừng cử động. - Mễ Đức và tên mập vội
vàng đáp lời, Hoa Bách ở bên cạnh cảnh giác cao độ.

Diệp Trùng cẩn thận
điều khiển quang giáp, khi Hãn Quang rơi xuống cách mặt đất còn một trăm mét,
đột nhiên buông tay ra, vại chất lỏng đó như vẫn thạch rơi xuống. Trên cao một
trăm mét rơi xuống, cái vại chất lỏng đó lập tức vỡ tan tành, bắn tung tóe.

Ba tấn dung dịch trong
khoảnh khắc lan ra xung quanh.

Vị trí vại chất lỏng
rơi xuống cách tòa nhà học đường khoảng một trăm mét. Ánh mắt mọi người đều
nhìn chằm chằm phía dưới, chỗ vại chất lỏng rơi xuống. Nhưng điều làm mọi người
thất vọng là loại chất lỏng này đối với mấy con chuột đó không có bất cứ thương
hại nào. Chất lỏng vẫn lan ra xung quanh, ở dưới chân mấy con chuột này.

- Hoa Bách, bắn! - Diệp
Trùng nói.

Hoa Bách ngớ người, nơi
này không hề có mục tiêu tấn công a! Nhưng rất mau hắn liền phản ứng lại, họng
súng ép xuống, một chùm ánh sáng chính xác bắn trúng chỗ vại chất lỏng vừa rớt
xuống.

Không có ai có thể hình
dung sự rực rỡ của giờ phút này!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.