Sư sĩ truyền thuyết - Chương 015 + 016
Chương 15
Trong lòng Thiên Sứ vô
cùng lúng túng.
Nhiệm vụ lần trước
không thể không nói mình hoàn thành cực kỳ xuất sắc, trong năm hôi vực lĩnh
giả, chỉ có mình mới hoàn thành nhiệm vụ, bốn người khác đều ngừng bước trước
cánh cửa cuối cùng. Nghĩ lại cái bẫy cao siêu đó, Thiên Sứ cảm thấy đắc ý, một
nụ cười hời hợt treo trên khóe môi.
Nhiệm vụ này nói thực
thật sự có chút khó khăn, nhưng Thiên Sứ vẫn bị thù lao cao của nó hấp dẫn. Thù
lao cao thế này, hơn nữa La gia và mình cũng từng giao dịch qua vài lần, uy tín
cũng không tồi, điều quan trọng nhất là nhiệm vụ này vô cùng thích hợp với
mình.
Người mà La gia muốn dò
la, giá tiền lại cao thế này, Thiên Sứ vốn cho rằng 80-90% là nhân vật tai to
mặt bự gì đó, hoặc là một cao cấp sư sĩ La gia muốn lôi kéo chẳng hạn. Nhưng dù
cho Thiên Sứ nghĩ nhiều khả năng đi nữa, nhưng kết quả vẫn ngoài dự liệu của
hắn.
Trong ngăn tin tức vậy
mà lại không có một chút dấu tích nào của người tên gọi YC, nếu không phải bản
thân đã sao chép một phần tư liệu về người khác trong đó ra, người của La gia e
rằng vẫn không tin bản thân mình đã từng vào đó.
Khi vừa phát hiện bên
trong không có tin tức của YC, trong lòng Thiên Sứ có chút hoảng sợ.
Chẳng lẽ đối phương
cũng là hôi vực lĩnh giả?
Suy nghĩ này cứ một mực
lởn vởn trong đầu Thiên Sứ kể từ khi hắn không tìm thấy chút tin tức nào về YC.
Hôi vực lĩnh giả tuy
rằng ở ngoài đời thực không khác gì người thường, nhưng một khi vào mạng mô
phỏng, bọn họ liền trở thành quái nhân trong mắt mọi người. Quy tắc trong mạng
mô phỏng không thể trói buộc được sự tồn tại của bọn họ, ở trong này, bọn họ có
sức mạnh rất lớn, trong mắt người thường, bọn họ gần như muốn gì làm nấy.
Nhưng thật sự là như
vậy sao?
Thiên Sứ vừa nghĩ tới
điểm này liền không nhịn được cười khổ không thôi. Trong thế giới của hôi vực
lĩnh giả có rất nhiều quy tắc ngầm, những nguyên tắc bất thành văn này đối với
tuyệt đại đa số hôi vực lĩnh giả mà nói, đều có sự trói buộc rất lớn. Giống như
hắn chẳng hạn, là một hôi vực lĩnh giả tự do, trung lập, không thuộc bất kỳ thế
lực nào, phải chịu sự trói buộc càng lớn.
Nhận những ủy thác có
liên quan đến những hôi vực lĩnh giả khác, chính là một trong những điều cấm kỵ
của hắn.
Thực lực giữa các hôi
vực lĩnh giả không hề phân biệt mạnh yếu một cách tuyệt đối, lĩnh vực mỗi người
lựa chọn khác nhau, không thể so sánh được. Mà nếu dùng cùng một lĩnh vực, tính
toán có tính sáng tạo đặc thù của một người mới học có khả năng rất lớn gây sát
thương chí mạng cho một hôi vực lĩnh giả nhiều kinh nghiệm. Tóm lại, sáng tạo
rất là huyền diệu.
Chiến đấu giữa hôi vực
lĩnh giả, Thiên Sứ không muốn thử tí nào. Hiện nay, lên mạng mô phỏng tất cả
đều thông qua sóng điện từ kích thích thần kinh não bộ, làm cho dao động của
sóng não và dao động của mạng mô phỏng đồng bộ. Mà thiết bị kết nối tuy rằng
rất khó xâm nhập, nhưng tuyệt không phải là an toàn tuyệt đối.
Thiên Sứ đã từng chính
mắt nhìn thấy hai vị hôi vực lĩnh giả cực kỳ lợi hại chiến đấu, mà cuối cùng
kết quả là một người trong số đó, thần kinh hoàn toàn bị hoại tử. Đây cũng là
lần đầu tiên hắn cảm nhận được sức mạnh của hôi vực lĩnh giả trên mạng mô
phỏng, còn có sự tàn khốc làm sao cũng không thể xóa nhòa được.
May mắn là hôi vực lĩnh
giả có thể đột phá phòng tuyến cuối cùng này rất hiếm hoi, đó cũng là tuyệt thế
cao thủ trong những cao thủ hôi vực lĩnh giả. Mà những người này phần lớn đều
tự trọng thân phận, sẽ không làm xằng làm bậy, hơn nữa còn ước thúc lẫn nhau.
Những ước thúc phải chịu so với phần lớn hôi vực lĩnh giả còn nhiều hơn, như
vậy mới làm cho thế giới mô phỏng không bị xáo trộn cả lên.
Không được bừa bãi chọc
giận bất kỳ hôi vực lĩnh giả, cho dù hắn có thể yếu hơn ngươi.
Không có đăng ký, mà có
thể ở trong căn cứ huấn luyện tự do hoạt động, có thể sử dụng các loại thiết
bị, đây dù thế nào cũng không giống một hôi vực lĩnh giả yếu ớt, nếu đối phương
là hôi vực lĩnh giả.
Vừa nghĩ tới hành động
của mình có thể chọc giận đối phương, một vị hôi vực lĩnh giả cao cấp rất có
khả năng là cấp Boss, Thiên Sứ không khỏi có một sự sợ hãi dâng lên từ tận nơi
sâu nhất của tâm khảm.
Nhưng vấn đề dường như
vẫn không có kết thúc.
La gia lại tìm tới hắn,
giao một ủy thác khác: tìm tin tức thật sự của tên YC này. Mặc kệ tin tức gì,
địa chỉ, tên họ v.v... Ủy thác này giống với phong cách không sợ tốn tiền của
La Gia, thù lao lần này đúng là có giá trên trời.
La gia chủ động tìm tới
Thiên Sứ, đưa ra ủy thác này, là do thành tích chưa từng thất thủ trước giờ của
Thiên Sứ, La gia rất hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của hắn.
Gần như từ rất nhiều
phương diện mà nói, Thiên Sứ tựa hồ không nên từ chối cái hợp đồng này. La gia
là khách hàng lớn của mình, quan hệ khá tốt, hơn nữa vụ ủy thác này và vụ lần
trước giống nhau, thích hợp với mình, thù lao lại cao, cũng là cái giá cao nhất
mà Thiên Sứ gặp được từ trước tới giờ.
Nhưng Thiên Sứ vẫn chần
chừ.
Nếu như đối phương thật
sự là một vị hôi vực lĩnh giả siêu cấp thì sao?
Thiên Sứ biết rõ khả
năng của mình, bản thân giống như con chuột chũi, nếu nói tới theo dõi, cạm
bẫy, bản thân cũng coi như là nhất lưu, nhưng muốn cùng người khác chính diện
xung đột, vậy thì không phải là sở trường của bản thân. Lỡ như đối phương là
hôi vực lĩnh giả, Thiên Sứ không thể không nghĩ tới sự báo thù của đối phương.
Nếu như lần trước chỉ
là chọc giận đối phương, thì vụ này tuyệt đối là phạm vào đại kỵ. Điều hôi vực
lĩnh giả sợ nhất là thân phận thật sự của mình bị người khác biết được. Đây là
việc mà tất cả hôi vực lĩnh giả sợ xảy ra nhất. Hôi vực lĩnh giả trong hiện
thực không khác gì người thường, không có khả năng bảo vệ bản thân, lỡ như bị
người khác tỏ tường về mình, vậy cũng có nghĩa là tự do của hắn, sinh mệnh của
hắn có khả năng rất lớn sẽ rời bỏ hắn mà đi.
Thiên Sứ không dám sơ
suất nhận ủy thác này. Đầu óc hắn lúc này vẫn rất tỉnh táo, không bị thù lao
cao ngất ngưỡng của La gia làm mê muội. Hắn hiểu rõ, một khi hắn tiếp nhận ủy thác
này, bản thân phải đối mặt với tình thế không chết không thôi với một vị siêu
cấp hôi vực lĩnh giả, thậm chí còn có khả năng bị vây công bởi các hôi vực lĩnh
giả khác, dù sao việc mình làm cũng là điều cấm kỵ lớn nhất nha.
Nhưng Thiên Sứ vẫn
lưỡng lự, thù lao cao ngất của vụ ủy thác vẫn hấp dẫn vô cùng, không ngừng nhộn
nhạo trong lòng Thiên Sứ, chỉ cần làm một lần, trong vòng mười năm không cần lo
ăn lo mặc. Thiên Sứ có 70% chắc chắn đối phương không phát hiện ra việc mình
làm, “Cốt thư” trước
giờ vẫn chưa từng làm hắn thất vọng.
Vụ ủy thác này thật làm
cho người ta đau đầu a, Thiên Sứ đau khổ day day huyệt Thái Dương, bỏ đi, nhìn
thù lao cao ngất đó, như thế nào cũng làm người khác không nỡ, nhận đi. Trong
lòng Thiên Sứ rất bồn chồn, sợ mình tới lúc đó không có mạng để xài tiền, không
dám nhận!
Thiên Sứ nhanh trí
trong lòng chợt động, chi bằng đi gặp vị YC đó trước, xác định thực lực đối
phương rồi mới quyết định.
Căn cứ tin tức lần
trước La gia cung cấp, Thiên Sứ tới căn cứ huấn luyện ý thức sư sĩ, lấy thân
phận du khách để đăng nhập.
Rất nhanh, hắn đã tìm
được mục tiêu của mình: YC!
YC dường như vừa mới
xong một trận quyết đấu, ngồi trên quang giáp đi ra. Bước chân của Thiên Sứ
không kìm được bước về phía trước vài bước, muốn nhìn rõ tên YC này rốt cuộc là
thần thánh phương nào.
Người đến người đi, YC
không hề nổi bật chút nào trong đám người.
Bỗng nhiên, ánh mắt sắc
sảo của Thiên Sứ đột nhiên co rút lại, trong lòng máy động.
Hôi vực lĩnh giả!
Bên cạnh YC lướt qua
vài người. Bọn họ là hôi vực lĩnh giả! Trong lòng Thiên Sứ các loại ý niệm mau
chóng lưu chuyển, nhất định là những hôi vực lĩnh giả khác nhận ủy thác này.
Thói quen của La gia, đối với những ủy thác hơi khó khăn, bọn họ tịnh không tìm
chỉ một người. Khí tức mà đám người này lộ ra làm Thiên Sứ xác định, bọn họ
chính là hôi vực lĩnh giả!
Bọn họ nhất định muốn
ra tay ở đây?
Thiên Sứ mong mỏi chờ
đợi, thật là hay, để họ thử YC này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Thiên Sứ tập trung tinh
thần, vô thanh vô tức, “Sóng gợn” im lặng lan tỏa ra, mỗi một chi tiết
của mọi thứ chung quanh phản ánh rõ ràng trong đầu óc hắn.
Tốt! Quả nhiên là cao
thủ, thời cơ ra tay tuyệt diệu, động tác cũng cực kỳ kín đáo! Thiên Sứ không
khỏi khen ngợi trong lòng. Mấy vị hôi vực lĩnh giả này quả nhiên là cao thủ,
hơn nữa phối hợp lẫn nhau kín như bưng (thiên y vô phùng: áo trời không vết
may), tự nhiên mà thành, làm người khác khác sửng sốt.
Nhưng một màn tiếp
theo, gần như làm cho máu huyết toàn thân Thiên Sứ trong nháy mắt ngưng hoạt
động. Tất cả đều trở thành ác mộng đeo đuổi suốt cả cuộc đời sau này của hắn.
Chương 16
Diệp Trùng đi ra từ khu
thực chiến. Đối thủ vừa rồi thật khó chơi, danh sách Mục đưa cho mình chẳng có
ai là một quả hồng mềm, người nào nếu không là đá tảng thì cũng là cục sắt
cứng, dù có bị vỡ nát thì cũng phải làm rơi vài cái răng của đối thủ.
Diệp Trùng vẫn đang
nhấm nháp dư vị của trận đấu kịch liệt vừa rồi, hoàn toàn không chú ý tình
huống xung quanh.
Đột nhiên, giọng nói
của Mục Thương vang lên trong đầu Diệp Trùng: - Diệp tử, cẩn thận!
Diệp Trùng giật mình
một cái: - Thế nào Mục? - ánh mắt vô tình quét ra xung quanh.
Mục Thương nói: - Xung
quanh ngươi có bốn hôi vực lĩnh giả! Ở trong một góc còn có một người, nhưng
không biết bọn chúng có phải là một hội không. - Trước mắt Diệp Trùng xuất hiện
một tấm bản đồ đầy đủ thông tin của toàn đại sảnh, mà thân ảnh bốn người đó và
Thiên Sứ đang mai phục một bên đều bị Mục Thương hiển thị ra.
- Hôi vực lĩnh giả? Đó
là cái gì? - Diệp Trùng tò mò hỏi.
Mục Thương nói: - Bây
giờ giải thích, ngươi cũng không hiểu, trở về rồi nói! Không thể xác định bọn
họ có địch ý hay không!
Bốn người âm thầm bao
vây Diệp Trùng vô giữa.
Cố ý? Ngẫu nhiên? Diệp
Trùng không dám xác định.
Chân phải Diệp Trùng
bước xéo, mấy người đó lại di chuyển theo hắn, vẫn vây hắn ở giữa. Diệp Trùng
trong lòng không khỏi buồn bực, hừ lạnh một tiếng, đúng lúc đang chuẩn bị có
hành động, Mục Thương thông báo: - Diệp tử, đang bị tấn công! Có đánh trả hay
không?
Tuy không thấy Mục
Thương, Diệp Trùng vẫn nhịn không được trừng mắt, châm biếm nói: - Phí lời, đương
nhiên đánh trả rồi, tại sao lại không đánh trả? Ngay cả đám chuột đó trước khi
chết cũng phải cắn đối phương một cái, chúng ta không lẽ ở yên chờ chết?
Mục Thương bình tĩnh
trả lời: - Ừ!
Thiên Sứ mở to hai mắt,
không dám sai lầm tí nào. “Sóng gợn” dao động với một tiết tấu đặc thù,
Thiên Sứ tin tưởng mọi thứ xung quanh đều không thể qua được pháp nhãn của hắn.
Ngay cả đồng hồ trong đại sảnh, 9 giờ 15 phút 32 giây, đều hiện rõ trong đầu
hắn.
Hầu như không nhìn thấy
YC có bất kỳ động tác nào, giống như không hề phát giác, nhiều kinh nghiệm như
Thiên Sứ liền biết là mấy hôi vực lĩnh giả này nhất định đã rải Đạo hướng trùng
(trùng dẫn đường) lên người YC, chỉ cần qua vài giây, một phần Đạo hướng trùng
này sẽ dung hợp với cơ thể đối phương, muốn trừ cũng không được. Lúc đó tất cả
mọi thông tin của YC đều giữ không được. Cách tốt nhất để đối phó Đạo hướng
trùng chính là không cho nó dính lên người, một khi bị dính rồi thì trò vui đó
sẽ lớn lắm đây!
Chẳng lẽ YC thật ra là
một người bình thường?
Thiên Sứ vừa nghĩ tới
thù lao cao ngất của La gia, không khỏi hối hận đến quặn ruột.
Thiên Sứ đứng xa quan
sát mà hối hận không kịp, nếu như mình ra tay nhất định không có vấn đề, “Cốt thư” của
mình lợi hại hơn nhiều so với “Hướng
đạo trùng” gì gì đó của bọn kia.
Ngay khi Thiên Sứ đang
hối hận không kịp, tự trách mình cẩn thận quá mức thì tình hình xảy ra đột
biến.
Đột nhiên, trong đầu
Thiên Sứ 'ông' lên một tiếng, giống như bị một chùy nặng nề giáng xuống đầu,
Thiên Sứ mở miệng muốn nói, nhưng lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào!
Một áp lực vô hình từ
bốn phương tám hướng dồn về phía Thiên Sứ, Thiên Sứ chỉ cảm thấy thân thể cứng
đờ, giống như bị một bàn tay to lớn, vô hình trói buộc, không thể động đậy tí
nào, chỉ có đầu óc vẫn còn tỉnh táo! Thiên Sứ vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi,
hai mắt nhìn chằm chằm YC!
Mọi thứ xung quanh
giống như bị ngừng lại, giống như một bức tranh 3D, thời gian đình trệ, ngụy dị
khó nói nên lời!
Thiên Sứ kinh hãi không
bút nào tả xiết, khặc khặc, muốn phát ra một chút âm thanh nào đó từ trong cổ
họng nhưng vẫn như thể, chỉ là một khoảng không trống rỗng không có bất cứ gì,
yên tĩnh đến đáng sợ. Vẻ khủng bố trong mắt Thiên Sứ giống như những cây mây lá
đen đủi đã được tưới thuốc kích thích tăng trưởng, sinh sôi nảy nở một cách
điên cuồng, che lấp mọi thứ!
YC không có bất cứ động
tác nào, chỉ lạnh lùng quan sát!
Thiên Sứ trong lòng
lạnh lẽo, so với băng tuyết lạnh giá của nơi cực lạnh còn lạnh hơn! Hắn đang
nhìn mình! Đúng! Hắn nhất định đang nhìn mình! Trời ơi! Lần này hết rồi! Ánh
mắt YC giống như lưỡi đao băng sắc nhọn xuyên phá phòng hộ yếu đuối trong lòng
Thiên Sứ, khí lạnh căm căm đi kèm trong tích tắc hủy diệt sức sống trong lòng
hắn. Thiên Sứ tuyệt vọng muốn nhắm mắt lại!
Nhưng không đợi hắn
nhắm mắt, tình hình lại xảy ra biến hóa.
Một cái hố đen lấy YC
làm trung tâm nhìn chậm nhưng nhanh vô cùng lan rộng ra xung quanh, bóng tối
thâm thúy làm người khác run sợ không nhanh không chậm nuốt chửng tất cả xung
quanh, trong nháy mắt, bóng tối này không chút lưu tình nuốt chửng Thiên Sứ vào
trong.
Trước mắt Thiên Sứ tối
sầm lại, bất tỉnh nhân sự!
Không biết đã qua bao
lâu, Thiên Sứ đột nhiên tỉnh lại!
Tại sao nói là đột
nhiên tỉnh lại? Thiên Sứ chỉ cảm giác được vừa rồi giống như là ngẩn người một
cái, giống như là một cơn mơ ngắn ngủi! Một màn khủng bố vừa rồi là giấc mơ ư?
Thiên Sứ có chút không dám chắc chắn!
Nhìn đồng hồ trong đại
sảnh, 9 giờ 15 phút 35 giây! Thiên Sứ ngạc nhiên, mới qua có ba giây?
Quay về phía vị trí vừa
rồi của YC nhìn lại, bóng dáng YC không còn, rõ ràng vừa nãy vẫn ở đây mà, muốn
chuồn cũng không nhanh vậy chứ, ba giây thì đã không thấy nữa, tà môn!
Quay người muốn đi, đột
nhiên, Thiên Sứ nhìn thấy bốn hôi vực lĩnh giả vừa rồi, bốn người không hề động
đậy, như điêu khắc đứng ở đó.
Thiên Sứ cảm thấy nghi
ngờ, dừng bước, “Sóng gợn” trên
tay im ắng lan về phía họ, nhưng không phát hiện được điều gì bất thường. Hồi
lâu, bốn người vẫn giống vừa rồi, không hề động đậy, ngay cả nói cũng không có,
người qua kẻ lại đều vô cùng kỳ quái nhìn bốn “bức tượng người sống” này.
Thiên Sứ cảm giác không
ổn, giả làm người đi đường đi về hướng bốn người.
Bốn gương mặt trắng
bệch không chút sức sống!
Thiên Sứ trong lòng
chấn động mãnh liệt, đầu “ông” lên một tiếng, trở nên hoảng loạn!
Loại tình hình này,
Thiên Sứ đã hai lần nhìn thấy. Mà lần đầu tiên đó, sau khi hai vị hôi vực lĩnh
giả siêu cấp chiến đấu, hắn đã nhìn thấy một bên vì thất bại mà dẫn đến thần
kinh não hoàn toàn bị hoại tử. Lúc đó, sắc mặt vị hôi vực lĩnh giả thất bại đó
giống y chang bốn người này.
Toàn thân Thiên Sứ run
cầm cập, một sự lãnh lẽo vô cùng tận từ sau lưng hắn dâng lên, hắn khó khăn
nuốt nước miếng, cổ họng khô ran như sa mạc, cơ thể không tự chủ được khẽ run
lên.
- Thì ra... thì ra...
chuyện vừa rồi không phải là mơ...
Lỗ đen bành trướng, hàn
ý vô cùng vô tận, sự tĩnh mịch ngụy dị... từng cái từng cái hiện lên trong đầu
Thiên Sứ, làm trái tim Thiên Sứ đập loạn cả lên.
Thiên Sứ không thể chịu
đựng được nữa, kêu thét lên một tiếng, lập tức rời mạng!
----------------------------
- Mục, hôi vực lĩnh giả
ngươi vừa nói là gì vậy? Ta tại sao chưa từng nghe qua? - Diệp Trùng tò mò hỏi.
Mục Thương giải thích
nói: - Hôi vực lĩnh giả là chỉ người có năng lực đặc thù trong mạng mô phỏng,
tinh thông quang não. Bọn họ vừa chính vừa tà, đứng giữa trắng và đen, nên gọi
là hôi vực lĩnh giả (hôi là màu xám), còn vực là chỉ lĩnh vực mà bọn họ tinh
thông.
Vừa nghe tới quang não,
Diệp Trùng liền không hề có hứng thú: - À, vậy à, ta không có chút hứng thú gì
với quang não. Đúng rồi, kết quả của bọn họ thế nào?
Mục Thương bình tĩnh
nói: - Thần kinh não hoàn toàn hoại tử!
Diệp Trùng không hiểu: -
Thần kinh não hoàn toàn hoại tử? Là ý gì?
Giọng nói của Mục
Thương vẫn lãnh đạm như trước: - Có hai khả năng, một là chết, khả năng còn lại
là thành người thực vật!
Diệp Trùng nhíu nhíu
mày: - Ừ, không sai, không sai. Như vậy bọn họ sẽ không có cơ hội đánh trả! - Sống
lâu trên hành tinh rác, đối với kẻ địch mà mềm lòng, nhẹ tay, chỉ sợ Diệp Trùng
bây giờ ngay cả xương sọ cũng không còn. Tôi luyện giữa sống và chết vô số lần
làm cho Diệp Trùng đối với sống chết rất xem nhẹ.
Diệp Trùng đột nhiên nhớ lại tình hình lúc đó, hỏi: - Không
phải có năm người sao? Còn một người nữa?

