Sư sĩ truyền thuyết - Chương 520

Chương 520: Đích ngắm chung (2)

Chính là do loại hoảng
sợ đó, động tác của hắn cũng không còn kiên quyết, quả đoán như bình thường, mà
trở nên có chút do dự bất định. Trên chiến trường biến đổi vạn lần trong nháy
mắt, điều này sẽ dẫn đến một loại hậu quả gì?

Tâm tình đại loạn, hắn
lúc này không hề chú ý rằng phi hành khí của hắn đang bay về phía người khổng
lồ quái vật vẫn luôn bị hắn đùa giỡn đó.

Đợi khi hắn phát hiện
điểm này thì đã trễ rồi.

Người khổng lồ mặc áo
giáp đen vẫn luôn cực kỳ bị động đột nhiên động. Choeng! Một thanh kiếm hợp kim
màu đỏ sẫm bắn ra từ trong hộp vũ khí sau lưng nó, chuẩn xác rơi vào trong tay
nó, tiếp đó kéo lên một cái, vuốt xuống một cái, hình như không gặp phải bất cứ
trở ngại gì, cái phi hành khí màu tím sáng liền hóa thành một đám mảnh vỡ trong
không trung.

Mấy người Lão Uy kinh
sợ cả nửa ngày, nói không ra lời.

Bọn họ có lẽ nhìn không
hiểu thứ người khổng lồ mặc giáp đen sử dụng là kỹ xảo gì, tiếp đó lại có thể
nhìn ra, trong một cái kéo lên, một cái vuốt xuống này, hàm chứa một mùi vị
trải qua trăm tôi ngàn luyện.

Điều này cũng làm bọn
họ đưa ra một phán đoán: người khổng lồ mặc giáp đen có tính công kích cực
mạnh.

Mấy tên công tử ca đó
nào thấy qua chiến trận thế này, bọn họ ngày thường đích xác diễu võ giương oai
khắp nơi, nhưng lại chưa từng thấy qua chiến đấu và máu tươi thật sự. Đồng bạn
lợi hại nhất trước mắt bị giết, bọn họ lập tức cuống cả tay chân, kẻ nhát gan
thậm chí bị dọa tới mức khóc oa oa toáng lên.

Đa Già điều khiển chiến
cơ yêu quý của hắn lao tới rừng rậm Lưỡng Ngạn, hắn nghe nói nơi này đã phát
hiện một người khổng lồ mặc áo giáp đen cao hơn mười mét, liền lao tới xem sao.

Chiến cơ của Đa Già là
một cái Lam vĩ tiễn màu lam nhạt, chiến cơ này là loại hình phát triển ra mười
mấy năm trước. Thân máy hình cá thon dài, hai cánh cong thu vào trong, xem ra
cực có sức dãn. Ngay phía trên khoang lái ở thân máy, có một cánh cố định giống
như vây lưng cá mập, đây cũng là đặc trưng của kiểu máy này. Trên cái chiến cơ
này, hỏa lực trang bị cực kỳ phong phú, không chỉ có hỏa lực bắn tỉa tầm xa, mà
còn có thể bắn đạn quang nổ mạnh hình trứng.

Kiểu máy này là kiểu cũ
của mười năm trước, Lam vĩ tiễn hiện giờ đã tới đời thứ bảy, nhưng Đa Già trước
giờ chưa từng có suy nghĩ tay chiến cơ mới. Không ngừng sử dụng và bảo dưỡng
mười năm gần đây, mức độ quen thuộc của hắn đối với cái chiến cơ này đã vượt
quá mức độ quen thuộc đối với vợ con của hắn. Ngoài ra, điều kỳ quái là, cái
chiến cơ này phảng phất như cũng là chiến cơ may mắn của hắn, một lần rồi lại
một lần giúp hắn khi ở trong tuyệt cảnh, hóa hiểm thành an.

- Đa Già đến rồi. - Nhiệt
Cổ Minh phát hiện Đa Già đầu tiên, hắn lập tức truyền tin tức này tới đồng bạn
của mình.

Lão Uy vội vàng nhìn
ngó xung quanh, quả nhiên đã phát hiện cái chiến cơ cổ màu lam của Đa Già đó.

Danh vọng ở Dã Tháp
thành của Đa Già cực cao, bởi vì hắn là xạ thủ cấp sáu duy nhất ở chỗ này. Liên
quan tới thực lực của xạ thủ, năm cấp là một lằn ranh. Một xạ thủ, sau khi thực
lực của hắn đạt tới cấp năm thì có thể xưng là cao thủ. Xạ thủ cấp ba, cấp bốn
tuy không thể nói là khắp nơi đều có, nhưng số lượng nhiều nhất. Từ cấp bốn
tăng lên cấp năm, là cửa ải khó khăn đầu tiên mà mỗi xạ thủ gặp phải, biến hóa ở
trong này không hề là sự thay đổi về lượng, mà là bước nhảy vọt về chất. Một xạ
thủ cấp năm, có thể đối mặt rất thoải mái với ba, bốn xạ thủ cấp bốn. Đây chính
là Hồng Câu của thực lực. Rất nhiều sư sĩ, thực lực cả đời cũng vòng vòng ở
trước cấp năm, không sao vượt qua cửa ải khó khăn này, chỉ có thể ôm hận tới
cuối đời.

Chú thích: Hồng Câu: kênh đào cổ đại, ở tỉnh Hà Nam
ngày nay, lúc Hán Sở tương tranh, là giới tuyến tạm thời của hai quân, tỷ dụ
giới tuyến phân minh.

Lại lên tiếp, Hồng Câu
lần hai sẽ xuất hiện ở cửa ải xạ thủ cấp bảy thăng cấp lên xạ thủ cấp tám. Độ
khó của cửa ải khó khăn này so với cửa đầu tiên càng thêm khó khăn, trừ thiên
phú và nỗ lực ra, may mắn cũng không thể thiếu. Xạ thủ cấp tám đã là cường giả
đỉnh cao nhất rồi, còn cao thủ cấp mười trong truyền thuyết, càng đếm trên đầu
ngón tay, bọn họ phần lớn xuất hiện trong lịch sử.

Người của Dã Tháp thành
đều biết cái chiến cơ cổ xưa màu lam này của Đa Già, mọi người lập tức dành ra
một không gian khá lớn. Rất nhiều người đều cực kỳ hưng phấn. Đa Già là xạ thủ
đệ nhất của Dã Tháp thành, bình thường cực ít ra tay. Nơi này có rất nhiều xạ
thủ dừng lại ở cấp bốn, bọn họ cũng hy vọng có thể thông qua quan sát chiến đấu
của Đa Già mà có thể có được chút sáng tỏ.

Cho nên mọi người chủ
động dành ra không gian, cũng dùng loại phương thức này để biểu thị sự tôn kính
đối với Đa Già.

Đa Già vừa kịp nhìn
thấy cú vuốt lên kéo xuống đó của Thần, sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng. Cái
chiến cơ màu tím sáng đó hắn biết. Tuổi trẻ thì có thể tăng lên xạ thủ cấp năm,
thiên phú cao thật sự thuộc loại hiếm thấy. Nhưng dưới tình huống thế này,
không thể nào có thể sống sót được. Đáng tiếc, hắn cảm khái trong lòng.

Hắn kinh ngạc với kỹ
xảo của người khổng lồ, là xạ thủ cấp sáu duy nhất của Dã Tháp thành, ánh mắt
của hắn tự nhiên không giống người khác. Hắn có thể ẩn ước cảm giác được kỹ xảo
cao siêu hàm chứa trong này.

Ngược lại, hắn đối với
bản thân người khổng lồ cao hơn mười mét lại không hề quá kinh ngạc. Thế giới
rộng lớn, không gì kỳ lạ không có, chủng người thế này không hề hoàn toàn không
có khả năng.

Điều càng làm hắn cảm
thấy kinh ngạc là chất liệu của thanh trường kiếm màu đỏ và bộ giáp đó. Hắn
biết loại vật liệu này, tuy hắn không hề biết nó tên gọi là gì. Hắn từng phát
hiện loại vật chất này linh tinh trong khu vực sương mù của rừng rậm Lưỡng
Ngạn. Trong khu cát, số lượng loại vật chất này càng nhiều hơn, nhưng cũng chỉ
có từng viên nhỏ. Nhưng hắn từng nghe một vị tiền bối nói, ở chỗ sâu của
Darkness, khắp nơi chỗ đó đều là loại vật chất này với đủ loại màu sắc, ngay cả
thực vật ở chỗ đó cũng hoàn toàn không giống thực vật bình thường. Ở chỗ đó,
mọc các kiểu, các dạng sinh vật kỳ dị, chúng không cái nào không cường đại dị
thường. Chỗ sâu Darkness, chỉ có mấy xạ thủ thực lực đã đột phá cấp tám mới có
khả năng đi thám hiểm. Đó là một địa phương tràn đầy nguy hiểm, như một câu đố
vậy.

Chẳng lẽ quái vật này
là tới từ chỗ sâu của Darkness?

Đa Già bị suy nghĩ này
của mình dọa nhảy dựng lên. Nhưng hắn lại càng nghĩ càng cảm thấy giống, bất kể
là toàn thân bao bọc bộ giáp màu đen dày nặng, hay là thanh kiếm khổng lồ màu
đỏ sẫm đó, còn có cái rương màu đen trên lưng đó của nó, vật chất sử dụng đều
rõ ràng chỉ có ở chỗ sâu của Darkness mới có thể tạo ra.

Nhưng? Nó làm sao chạy
ra từ trong Darkness chứ? Căn cứ lời vị tiền bối từng tiến vào Darkness đó nói,
sinh vật chỗ đó giống như tuân thủ loại trật tự nào đó, đều có khu vực sống cố
định của chúng, chưa từng vượt qua ranh giới. Điều này cũng là tại sao tới tận
bây giờ, vẫn chưa có một sinh vật nào chạy ra từ trong Darkness.

Diệp Trùng không biết
có một cao thủ đang quan sát mình, hắn hiện giờ hoàn toàn ở vào thế chủ động.
Sau khi mất đi hỏa lực mạnh nhất, đội ngũ do đám công tử ca này tạo thành, ở
trong mắt Diệp Trùng không có chút uy hiếp nào.

Hắn đã đánh rơi ba cái
phi hành khí. Thần vô luận ở tốc độ hay là ở tính linh hoạt trên không đều
không phải là thứ mà mấy cái chiến cơ này có thể so sánh. Lấy mạnh đánh yếu, ưu
thế cực kỳ rõ ràng.

Đa Già đã quyết định ra
tay. Mấy tên công tử ca này tuy hắn cũng nhìn không thuận mắt nhưng lai có chút
qua lại với trưởng bối của bọn họ, tóm lại không thể mở mắt trừng trừng nhìn
bọn họ chết trên tay người khổng lồ.

Khóa chặt, bắn.

Một chùm sáng màu lam
từ mũi trước chiến cơ của Đa Già bắn mạnh ra. Chỗ hắn nhắm chuẩn là cổ họng của
người khổng lồ đó.

Diệp Trùng vẫn luôn khá
cẩn thận, tuy tình cảnh chiếm thế chủ động, nhưng xung quanh vẫn vây nhiều phi
hành khí như thế, ai biết có đột nhiên đánh lén hay không. Cho nên hắn một mực
đề phòng, cẩn thận lần này đã cứu hắn một mạng.

Một cú xoay vòng Thomas
đột nhiên của Thần, chùm sáng màu lam đó sít sao sượt qua mặt Thần.

Trái tim Diệp Trùng
nhảy một cái, hắn cuối cùng đã chú ý tới cái phi hành khí màu lam đó. Phi hành
khí xung quanh đều vây ở xa, chỉ có cái phi hành khí màu lam đó một mình xuất
hiện trong vòng vây trống không, cực kỳ nổi bật.

Diệp Trùng ngừng công
kích mấy cái phi hành khí đó, hắn đã cảm thấy được nguy hiểm. Cái phi hành khí
màu lam đó cho hắn một loại cảm giác nguy hiểm cực kỳ mãnh liệt.

Không hề do dự, Diệp
Trùng dùng tới cú nhảy hình sóng vô trật tự quen thuộc nhất của hắn. Ở trên
không, Thần giống như quỷ mị, đổi hướng trái với lẽ thường, không ai biết hắn
rốt cuộc muốn làm gì.

Năm chùm sáng gần như
đồng thời xuất hiện ở vị trí vừa rồi của Thần.

Quả nhiên là cao thủ!
Trong năm chùm sáng vừa mới tránh khỏi, có ba chùm đều suýt nữa thì đánh trúng
Thần.

Một chùm rồi lại một
chùm sáng màu lam nối sát nhau tới, dày đặc tới mức làm người ta không kịp thở.
Đa Già cũng không có thói quen ngừng lại nói chuyện.

Xạ thủ cấp sáu ra tay
quả nhiên bất phàm, đám xạ thủ xung quanh ai nấy đều tán thán. Kỹ xảo không có
quá nhiều hoa hoè, nhưng chắc chắn lại mang lại cho người ta cảm giác áp bức
mạnh mẽ, ngoài ra hắn một phát rồi lại mau chóng thêm một phát. Xạ thủ bình
thường nếu như gặp phải loại công kích này, chỉ e đã sớm sụp đổ rồi.

Diệp Trùng đối với việc
ứng phó công kích tầm xa mà nói, cực kỳ có kinh nghiệm, từ sau khi hắn lựa chọn
loại phương thức chiến đấu cận chiến này, thì hắn phải đối mặt đủ loại đủ kiểu
quang giáp tầm xa.

Nhưng hắn hiện giờ rất
chật vật, phải là cực kỳ chật vật!

Mặc kệ là đánh lén hay
bắn tỉa gặp phải lúc trước, so với lần này đều là nhà tu gặp chú sãi. Xạ kích
của đối phương hoàn toàn không cần trải qua suy nghĩ, nhanh tới mức giống như
cuồng phong bạo vũ. Ngoài ra, không chỉ chính xác, góc độ còn cực kỳ xảo trá,
làm Diệp Trùng kêu khổ không thôi.

Kiếm hợp kim trên tay
Diệp Trùng đã đổi thành khiên hình thoi. Nhưng chính như thế cũng làm cho hắn
cảm thấy vất vả vô bì.

Diệp Trùng đột nhiên
nhớ tới lúc trước rất lâu, Mục Thương từng nói qua một câu. Lần đó mình hỏi
Mục, công kích của hắn có phải là mạnh nhất không, Mục nói không phải. Diệp
Trùng hỏi hắn tại sao, Mục nói trong công kích của hắn thiếu tinh thần.

Cũng không biết tại
sao, Diệp Trùng vào lúc này đột nhiên nghĩ tới câu nói này. Hắn lúc này mới
biết, một xạ thủ có tu dưỡng tinh thần cực cao đáng sợ tới bực nào. Sức mạnh,
tốc độ, tinh thần, trong ba nhân tố này, tinh thần có lẽ dễ bị người ta bỏ qua
nhất, nhưng tu dưỡng tinh thần cao siêu, nếu như phối hợp với xạ kích tầm xa
thì đủ làm bọn họ trở thành kẻ công kích tầm xa khủng bố nhất.

Bộ lạc Hy Phượng tuy
cũng có thuật thừa sĩ, nhưng Diệp Trùng lại cảm thấy xạ thủ ở nơi này mới chân
chính mang tinh thần và xạ kích kết hợp tới mức tột đỉnh.

Đầu óc Diệp Trùng hoàn
toàn vô ý thức. Hắn cũng không biết mình vào lúc mấu chốt này tại sao trong đầu
lại đột nhiên vọt ra ý nghĩ không phù hợp nhiều như vậy.

Hắn không biết, thân
thể của hắn vào lúc này đã làm ra phản ứng trực tiếp nhất.

Né tránh!

Né tránh và xạ kích mâu
thuẫn lẫn nhau, nhưng lại trưởng thành giống như cặp sinh đôi. Ở thiên hà Hà
Việt, quang giáp tầm xa đã phát triển thời gian rất nhiều năm. Trong khoảng
thời gian này, kỹ thuật né tránh cũng có được tiến bộ thần tốc.

Diệp Trùng hiện làm
chính là né tránh làm người ta hoa cả mắt.

Đổi hướng không trật tự
ở trên không, bay vòng vèo hai cung ngược nhau, xoay vòng Thomas, nguyệt hình
tiểu toái bộ (bước đi nhỏ vụn hình mặt trăng)…

Kỹ xảo né tránh xuất
sắc, không chỉ phải né tránh sự tấn công của kẻ địch mà còn phải làm loạn tiết
tấu xạ kích của đối phương, chỉ có như vậy, quang giáp cận chiến mới có thể tới
gần đối phương. Mấy kỹ xảo né tránh này, không cái nào không mang theo tính mê
hoặc cực mạnh, thường sẽ làm cho kẻ địch sai phương hướng ngắm.

Thần giống như quỷ mỵ
len lỏi trong mưa ánh sáng màu lam.

Nếu như nói thực lực Đa
Già làm người ta cảm thấy khâm phục, vậy thì biểu hiện của Thần quả thật làm
cho mấy xạ thủ đứng vây xem này cảm thấy khó mà tưởng tượng được.

Bọn họ quả thật nghĩ
không ra, cái tên to lớn thế này tại sao có thể làm ra động tác siêu việt lạ
thường thế này ở trên không, so với hắn, chiến cơ nhẹ nhàng của bọn họ quả thật
là lù đù như bò.

Sắc mặt Đa Già cũng
càng lúc càng ngưng trọng, tới tận bây giờ, hắn vẫn không mang lại cho gã khổng
lồ này thương hại thật sự. Đối phương quá linh hoạt, với lại, mấy kỹ xảo né tránh
đó, hắn cũng chưa từng thấy qua, tới tận bây giờ, hắn không chiếm được bất cứ
tiện nghi gì.

Diệp Trùng cũng không
dễ chịu, tay hắn căn bản không dám ngừng lại chút nào. Chùm sáng phụt ra của
cái phi hành khí màu lam đó giống như vô cùng vô tận, không có bất cứ dấu hiệu
giảm tần suất nào.

Phòng thủ hoàn toàn,
hắn hiện giờ không có bất cứ cơ hội trả đòn nào. Tất cả sự chú ý của hắn đều bị
công kích của đối phương kềm chế, điều hắn có thể làm hiện giờ chính là làm sao
không bị đánh trúng chỗ yếu hại.

Đa già quyết định phát
lực, tên này quả thật khó dây, với lại trơn trợt vô cùng.

Tất cả hỏa lực trên
chiến cơ đều mở ra toàn bộ, Đa Già không giữ lại chút gì, ngay cả đạn quang nổ
mạnh hình trứng vẫn luôn cực ít sử dụng hắn cũng dùng tới.

Đa Già lần này vừa tăng
lực, Diệp Trùng lập tức phát giác được.

Nhưng hắn hiện giờ cũng
vô kế khả thi, trước mắt trừ cực khổ chống đỡ ra, hắn cũng không nghĩ ra thêm
phương pháp tốt nào khác. Tốc độ tay tăng nhanh từng chút một, trên bàn điều
khiển chính chỉ thấy một đám hư ảnh.

Hai bên đột nhiên phát
lực ra ngoài ý liệu của mọi người, nhưng tình cảnh lập tức trở nên dữ dội,
chiến cơ của Đa Già điên cuồng phun ra từng đám chùm sáng màu lam một.

Trên mặt khiên hình
thoi đã giăng đầy lỗ nhỏ, toàn bộ đều là do chùm sáng đánh lên bề mặt mà thành.

Nếu như không có tấm
khiên này, mấy chùm sáng đó đã đánh lên người Thần.

Diệp Trùng một mặt cực
khổ chống đỡ, một mặt nghĩ cách. Cứ tiếp tục thế này khẳng định không được.
Chính ngay lúc này, một trái đạn quang nổ mạnh hình trứng đánh trúng mặt tấm
khiên đó.

Binh! Vang lên một
tiếng dữ dội, trên không chói lên một quầng sáng màu trắng chói mắt.

Lực xung kích mạnh mẽ
do vụ nổ hình thành lập tức dễ như bỡn đánh tấm khiên thủng lỗ chỗ vỡ tan nát,
Thần cũng bị lực xung kích này đẩy rơi xuống mặt đất.

Bỗng, Diệp Trùng thầm
mắng mình ngốc.

Trận chiến này tới quá
đột nhiên, với lại công kích của Đa Già khẩn trương tới mức làm người ta không
kịp thở. Diệp Trùng căn bản không kịp suy nghĩ. Hắn lúc này mới bừng tỉnh, mình
một cái quang giáp cận chiến và một đám điên thế này ở trên không đánh cái gì,
đó không phải là tự mình tìm khổ sao?

Rừng rậm dày đặc phía
dưới mới là thiên hạ thuộc về cận chiến.

Động cơ mở ra toàn bộ,
trong ánh mắt không hiểu của mọi người, Thần ôm chặt thành một cục giống như
sao băng, tăng tốc rơi xuống đất.

Báo cáo nội dung xấu