Giã từ nước mắt - Chương 02

Chương 2

Mười năm sau El Paso, Texas

Điện
thoại di động của Milla đổ chuông. Trong một giây cô đã định không trả lời; cô
đang mệt muốn chết, chán nản và đầu đau kinh khủng. Nhiệt độ bên ngoài hơn 41
độ C, và kể cả khi điều hòa nhiệt độ trong xe đang bật hết cỡ, hơi nóng vẫn
chiếu qua tấm kính chắn gió để thiêu đốt hai cánh tay cô. Hình ảnh khuôn mặt
bầm dập của Tiera Alverson và đôi mắt xanh vô hồn của cô bé mười bốn tuổi vẫn
hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Đêm nay cô sẽ mơ thấy tiếng khóc thổn thức
của Regina Alverson khi chị nghe tin cô con gái nhỏ của mình không bao giờ về
nhà được nữa. Đôi khi Đội tìm kiếm
thành công, nhưng đôi khi họ đến quá trễ. Hôm nay họ đã quá trễ.

Lúc
này Milla không hề muốn gánh thêm rắc rối của người nào khác; cô đã có đủ rắc
rối của chính mình. Nhưng cô không bao giờ biết người gọi đến có thể là ai hay
tại sao họ lại gọi, và rốt cuộc chính cô đã tự biến việc tìm kiếm con người
thành cuộc thập tự chinh của cá nhân mình. Vì thế cô mở mắt ra chỉ vừa đủ để
tìm nút bấm, rồi ngay lập tức nhắm mắt lại để tránh ánh mặt trời gay gắt buổi
xế chiều. “A lô?”

“Senora[1]
Boone phải không?” Một giọng thổ âm nặng trịch trong loa lấp đầy khoang xe
Chevy. Milla không nhận ra giọng đó, mỗi ngày cô nói chuyện với quá nhiều người
tới nỗi chẳng phân biệt được ai là ai. Mặc dù vậy đây chắc chắn là công việc, bởi
vì chỉ khi liên quan đến Đội tìm kiếm
cô mới được gọi là Milla Boone. Sau khi ly dị, cô đã lấy lại tên thời con gái
của mình là Edge, nhưng mọi người đã gắn cái tên Boone với mục đích truy tìm
trẻ con mất tích tới nỗi cô buộc phải dùng nó khi quảng bá và trong bất kì
chuyện gì liên quan tới Đội tìm kiếm.

[1] Nghĩa là Bà hoặc Cô trong tiếng Tây Ban
Nha.

“Vâng,
tôi đây.”

“Đêm
nay có một cuộc hẹn. Tại Guadalupe, lúc mười rưỡi. Đằng sau nhà thờ.”

“Hẹn
gì cơ...” cô bắt đầu hỏi, nhưng giọng nói đã cắt ngang.

“Diaz
sẽ có mặt.”

Điện
thoại im bặt. Milla bật dậy, cơn đau đầu bị lãng quên khi chất adrenalin trào
lên trong cơ thể cô. Cô tắt điện thoại và ngồi phỗng như tượng, những ý nghĩ
quay cuồng.

“Guadalupe
nào mới được?” Brian Cusack nói từ ghế lái, gần như tức tối vì cậu ta đã nghe
hết mọi chuyện.

“Hẳn
phải là chỗ gần nhất, nếu không thì họ đã chẳng gọi.” Có tới vài địa danh
Guadalupe ở Mexico, dân số có chỗ lên tới năm mươi ngàn, có Guadalupe chỉ chứa
vài trăm nhân mạng. Guadalupe gần với biên giới nhất chỉ là một cái làng.

“Vớ
vẩn,” Brian Cusack nói. “Chuyện vớ vẩn.”

“Không
phải chuyện đùa đâu.” Lúc đó đã hơn sáu giờ; chẳng có ai ở văn phòng giờ này để
hỗ trợ cho họ cả. Cô có thể triệu tập mọi người, nhưng không còn thời gian để
lãng phí nữa. Nếu cuộc họp diễn ra lúc mười rưỡi thì họ cần phải vào vị trí từ
trước đó ít nhất một giờ. Guadalupe cách El Paso và Juarez khoảng năm mươi dặm.
Với giao thông như thế này, họ sẽ phải mất từ bốn mươi lăm phút tới một giờ mới
đến được biên giới. Sẽ bớt lằng nhằng hơn nếu họ đỗ chiếc SUV lại, đi bộ qua
cầu vào Mexico và sử dụng phương tiện di chuyển tại đó, còn hơn là phải làm mấy
thứ thủ tục giấy tờ để lái xe qua, nhưng nó chỉ “bớt lằng nhằng” thôi, không
phải là “không lằng nhằng”. Trong lúc cấp bách, bất kì rắc rối nào cũng có thể
quyết định thành công và thất bại.

Cả
hai đều mang hộ chiếu và visa du lịch được phép ra vào Mexico nhiều lần; đó là
giấy tờ bắt buộc lúc nào cũng phải có trong người, bởi vì họ không biết khi nào
sẽ bị gọi qua biên giới. Dù vậy, đó là tất cả những gì họ có, cộng thêm cặp ống
nhòm đêm mà họ đã dùng để tìm kiếm cậu bé Dylan Peterson - một trường hợp thành
công, tạ ơn Chúa - đang được bọc trong túi vải trong khi lao đi tìm kiếm Tiera
Alverson ngay.

Họ sẽ
phải dùng tạm những thứ ấy, bởi vì không đời nào cô bỏ qua cơ hội tóm được gã
Diaz này.

Diaz.
Gã đàn ông lẩn lút y như làn khói trong một ngày nổi gió, nhưng có lẽ lần này
họ sẽ gặp may.

“Chúng
ta không có thời gian để lấy vũ khí,” Brian nói đều đều khi cậu ta thấy một
khoảng trống và lái chiếc SUV to lớn vượt lên trên chiếc Toyota nhỏ màu trắng
có những vệt bùn lớn trên cánh cửa.

“Chúng
ta phải khẩn trương thôi.” Họ không bao giờ mạo hiểm mang lậu vũ khí qua biên
giới; thay vào đó họ sắp xếp để mua vũ khí khi đã qua bên kia.

Cô cố
gọi Joann Westfall, hi vọng gặp được người phó của mình ở nhà, nhưng chỉ thấy
máy trả lời tự động. Milla để lại cho Jo một tin nhắn báo sơ nơi họ đang đến và
lý do. Chính cô là người đặt ra nguyên tắc không người nào trong Đội tìm kiếm được đi một mình, hoặc đi
mà không nói cho ai biết mình đang đi đâu.

Sau
hai năm, đây là lần đầu tiên cô có manh mối của Diaz!

Tim
Milla nện thình thịch trong lồng ngực. Có lẽ đây chính là tia hi vọng mà cô tìm
kiếm trong mười năm nay.

Vụ
bắt cóc Justin nằm trong vòng bí ẩn, chỉ toàn những đồn đoán và nghi ngờ. Không
có vụ đòi tiền chuộc nào, và hai gã đàn ông đã cướp con khỏi tay cô tại chợ
làng nhỏ bé ngày hôm đó đã biến mất. Nhưng dần dà Milla bắt đầu nghe phong
thanh tin tức về một gã chột, kẻ cô chưa bao giờ tóm được trong các cuộc săn
lùng. Rồi, hai năm trước, một phụ nữ đã gợi ý với cô rằng có lẽ gã tên Diaz
biết về vụ ấy. Trong suốt hai mươi lăm tháng qua, Milla ráo riết truy tìm hắn
như thể chó săn, nhưng cô chẳng thu được gì ngoại trừ những lời đồn đại điên
rồ.

Một
ông già đã cảnh báo cô nên bỏ cuộc đi, vì tìm Diaz tức là tìm tới cái chết -
tốt hơn hết hãy tránh xa hắn ta. Diaz biết tin tức, hay cũng có thể đứng đằng
sau, trong rất nhiều vụ mất tích. Cô còn nghe nói Diaz chính là gã chột. Không,
không đúng; gã chột làm việc cho Diaz. Hoặc Diaz đã giết gã chột vì vô tình bắt
lầm một đứa bé Mỹ và gây ra cả đống rắc rối.

Milla
đã nghe tất cả những câu chuyện đó, và nhiều hơn nữa. Người ta có vẻ sợ khi nói
về hắn, nhưng cô vẫn hỏi dò và chờ đợi ngày nào đó rốt cuộc sẽ có câu trả lời.
Thậm chí sau từng ấy thời gian, cô vẫn chẳng hề biết hắn là ai hay hắn là hạng
người như thế nào, chỉ biết rằng bằng cách nào đó hắn liên quan tới vụ bắt cóc
con cô.

“Có
lẽ kẻ nào đó đang muốn giăng bẫy để bắt Diaz,” đột nhiên Brian nhận xét.

“Tôi
biết.” Không có lý do nào khác cho cuộc gọi đó, và việc này làm Milla lo lắng.
“Nếu mọi chuyện xấu đi, chúng ta chỉ việc ở nguyên một chỗ và ẩn nấp,” cô nói.

“Nhưng
nếu hắn ta chính là kẻ chị đang tìm kiếm bấy lâu nay thì sao?”

Milla
nhắm mắt lại, không thể trả lời. Họ sẽ tránh xa mọi rắc rối phát sinh, nhưng lỡ
Diaz đúng là gã chột đã bắt cóc Justin thì sao? Cô không biết liệu mình có thể
kiểm soát được cơn giận dữ đang sôi sục trong người như thể một ngọn núi lửa ẩn
mình hay không. Cô không thể giết hắn ngay; kể cả khi hắn chính là gã ấy, cô
vẫn cần nói chuyện với hắn để tìm ra hắn đã làm gì con cô. Nhưng trời ơi, cô
muốn giết hắn làm sao! Cô muốn xé toạc hắn ra y như cách hắn đã làm lòng cô tan
nát.


không có câu trả lời, Milla tập trung vào hiện tại. Cô có thể làm được việc đó;
cô đã gắng gượng trong mười năm qua bằng cách chỉ tập trung vào những việc cô
phải làm ngay lúc này. Cô và Brian đều đã mệt lả và đói ngấu, mà họ còn phải
trải qua cả một đêm dài trước mặt. Cô bèn lục trong chồng kẹo PayDay và bóc cho
mỗi người một thanh.

Họ đã
từng tới Guadalupe, nhưng cô vẫn dò dẫm tìm trong hộp bản đồ cho tới khi tìm
thấy tấm bản đồ thị trấn ấy và nghiên cứu địa hình ở đó. “Có bao nhiêu nhà thờ
ở Guadalupe nhỉ? Tôi không thể nhớ được.”

“Cầu
Chúa là chỉ có một cái, vì gã này còn chẳng thèm cho chúng ta tên nhà thờ nữa.
Cho tôi một thanh Life Savers nữa đi.”

Milla
lấy điện choại ra và gọi cho Benito, mối liên lạc của họ ở Juarez. Benito là
tay cung cấp xe rất cừ, bất kể khi nào họ cần tới, và tất nhiên không phải là
loại xe ưa nhìn của các hãng cho thuê. Benito là chuyên gia với những chiếc bán
tải te tua, ọp ẹp không làm ai chú ý và chắc chắn cũng chẳng bị phá hoại nếu có
vứt nó chỏng chơ ở trên đường. Đó là vì chúng chẳng còn gì để phá hỏng cả.
Chúng trơ khốc, thực sự chẳng đáng ăn cắp. Nhưng chúng còn chạy được, và luôn
đầy ắp xăng. Giấy tờ cũng luôn hợp lệ, phòng trường hợp họ bị cảnh sát chặn
lại.

Mua
vũ khí thì mạo hiểm hơn - Mexico có những luật rất khắt khe về vũ khí. Nhưng
thế không có nghĩa là vũ khí bị cấm tiệt; chỉ là nếu bị bắt quả tang mang súng,
họ sẽ gặp rắc rối to. Milla không thích phạm luật, nhưng khi phải đương đầu với
những con rắn đội lốt người, thì phải chuẩn bị sẵn sàng. Cô bấm số một tay cung
cấp vũ khí bất hợp pháp và đặt hàng. Cô không bao giờ biết chính xác người ta
sẽ mang tới thứ gì, nhưng cô muốn một khẩu tự động 22 li rẻ tiền, vì họ sẽ vứt
nó khi trở lại Mỹ.

Đúng
như cô tiên liệu, lúc bảy rưỡi tối họ mới đỗ chiếc SUV lại, đi bộ qua cầu và
làm thủ tục giấy tờ. Benito đang kiên nhẫn chờ với một chiếc xe tải không thể
xập xệ hơn, một chiếc Ford cũ với phần gỉ sét nhiều hơn cả phần có sơn. Không
có cửa chặn sau xe, cửa hành khách được buộc dây cho đóng lại - mà rất có thể
là để giữ cho nó còn dính vào thân xe - và kính chắn gió được gắn bằng băng
dính. Thực sự là bằng băng dính. Dù đang vội, cả Milla lẫn Brian đều phải dừng
lại và chớp mắt trước cái vật vô thừa nhận này.

“Lần
này anh đã tạo ra cả một tuyệt tác đấy, Benito,” Brian kính nể nhận xét.

Benito
cười toe toét làm lộ ra một chiếc răng đã bị gãy trống hoác. Anh ta thấp nhưng
săn chắc, tuổi từ bốn mươi tới bảy mươi, và là người hay cười nhất mà Milla
từng gặp. “Tôi đã thử rồi,” anh ta nói bằng giọng đặc New York. Benito được
sinh ra ở Mexico nhưng cha mẹ đã đưa anh ta vượt biên từ khi còn rất nhỏ, và anh
ta chỉ có vài mảnh ký ức mơ hồ về nơi mình sinh ra. Sau đó anh ta trở về cội
nguồn Mexico và ổn định cuộc sống, nhưng vẫn không thể rũ bỏ trọng âm New York.
“Còi không hoạt động đâu, và nếu đèn pha không sáng lúc cậu kéo thì hãy ấn vào
thật mạnh rồi từ từ nhẹ nhàng thả ra lần nữa. Cậu phải đưa cái nút vào đúng vị
trí thì mới được.”

“Cái
này có động cơ không, hay bọn tôi phải đẩy nó đi bằng chân?” Milla hỏi, ngó vào
bên trong. Cô chỉ đùa một phần, bởi vì một phần sàn xe đã bị thủng và cô có thể
trông thấy cả nền đất.

“Nào,
động cơ là cả một công trình nghệ thuật đấy. Nó kêu nhẹ như mèo, và mạnh hơn cô
tưởng nhiều. Lúc cần là hữu dụng lắm.” Anh ta không bao giờ đặt câu hỏi về nơi
họ sắp đến hay việc họ sắp làm, nhưng anh ta biết Đội tìm kiếm làm gì.

Milla
mở cửa bên ghế lái rồi trèo vào trong, thận trọng bò qua ghế và tránh cái lỗ
trên sàn xe. Brian đưa cho cô chiếc cặp chứa hai chiếc ống nhòm, một cái chăn
màu xanh sẫm cùng hai chai nước; và cô cẩn thận cất mọi thứ trong khi cậu ta
trượt vào phía sau tay lái.

Chiếc
xe tải cũ tới mức chẳng có lấy một dây đai an toàn nào; nếu cảnh sát giao thông
chặn lại chắc chắn họ sẽ phải trả tiền phạt. Tuy nhiên, đúng như Benito đã hứa,
động cơ khởi động ngay từ lần xoay chìa khóa đầu tiên. Brian lái xe qua những
con phố đông đúc của Juarez rồi dừng lại trước một farmacia - tiệm thuốc. Milla
chờ ở trong xe trong khi cậu ta đi vào gặp mối liên lạc của họ, một người phụ
nữ chỉ biết tên là Chela. Chị ta có vẻ ngoài rất dễ nhận, ăn mặc gọn gàng và
trạc tứ tuần. Chị ta đưa cho Brian một cái túi mua hàng hiệu Sanbom; Brian đưa
lại cho chị ta ít tiền khéo đến nỗi không ai biết một giao dịch vừa diễn ra;
rồi cậu ta trở vào trong xe tải và họ lên đường tới Guadalupe.

Lúc
đó trời đã tối và Brian vật lộn với cái nút bật đèn pha cho đến khi chúng sáng
lên. Bất kì ai cũng không nên lái xe ở Mexico trong đêm. Đó không chỉ là lúc
diễn ra các vụ cướp trên đường cao tốc, mà còn là thời điểm hơi ấm trên vỉa hè
lôi kéo bọn súc vật tới gần đường lộ. Đâm phải một con ngựa hay một con bò
chẳng hay ho chút nào, cả với xe lẫn thú. Còn những cái hố và các rủi ro khác
rất khó nhìn trong đêm. Và để cho việc lái xe thêm phần mạo hiểm, người Mexico
đôi khi còn cố tình lái xe trong đêm, mà không bật đèn pha.

Brian
rất thích lái xe ở Mexico. Cậu ta vẫn còn khá trẻ, mới hai mươi lăm, nên thích
đem tầm nhìn ban đêm và phản xạ của mình ra thi thố với bất kể thứ gì đang chờ
ở trên đường. Cậu ta vững vàng như một tảng đá và chẳng biết đến nghĩa của từ
“hoảng loạn,” vì thế Milla yên lòng để việc lái xe cho cậu ta, trong khi cô bám
cứng lấy chỗ ngồi và cầu nguyện.

Khi
họ tới được Guadalupe thì cũng đã gần mười giờ, sát giờ hẹn một cách đáng ngại.
Đó là một ngôi làng nhỏ khoảng bốn trăm dân, có một con phố chính với các cửa
hiệu san sát, một quán rượu thường thấy và một loạt các tòa nhà khác. Con đường
đã xuống cấp tới mức gần như chỉ toàn đất và sỏi, mặc dù vẫn còn vài mảng vỉa
hè.

Họ
lái xe xuống phố chính, thấy rằng ở đây chỉ có một nhà thờ; đằng sau nó là một
nghĩa trang chen chúc những cây thập tự và bia mộ. Milla không quan sát được
nhiều trong lúc xe lướt qua; cô không biết liệu có con đường nhỏ nào giữa nhà
thờ và nghĩa trang hay không, mặc dù hẳn phải có chỗ nào đó để đậu xe.

“Chẳng
có chỗ nào để đỗ xe cả,” Brian càu nhàu, và cô hướng sự chú ý trở lại đường
phố. Cậu ta nói đúng; chỗ đỗ xe thì có, nhưng lại chẳng có nơi nào không gây sự
chú ý của những kẻ không thích bị rình mò.

“Phải
lộn ngược lại chỗ quán rượu thôi,” cô nói. Có vài chiếc xe con và xe tải đỗ ở
đó, đủ để ngụy trang cho chiếc xe của họ. Brian gật đầu và tiếp tục lái qua nhà
thờ, giữ tốc độ ổn định và chậm rãi. Cậu ta rẽ phải ở chỗ tiếp theo vào một con
đường hẹp. Khi đến ngã tư, cậu ta rẽ phải tiếp rồi đi ngược trở lại quán rượu.

Đỗ
chiếc xe tải giữa một chiếc Chevrolet Monte Carlo đời 1978 và một chiếc
Volkswagen Beetle kiểu cổ, họ chờ đợi và quan sát mọi người trên phố. Âm thanh
huyên náo vọng ra từ trong quán rượu, nhưng cử động duy nhất mà họ nhìn thấy
chỉ là của một chú chó tò mò hít ngửi quanh cửa ra vào.

Hai
người trườn ra khỏi xe và nhanh chóng hòa vào bóng tối. Con chó nhìn về hướng
họ và sủa một tiếng thăm dò, chờ một lát xem họ có phản ứng gì không, rồi quay
lại nhiệm vụ tìm-và-ăn.

Họ
không chạy hay lẩn lút từ nhà này sang nhà khác vì như thế sẽ thu hút sự chú ý,
mà đi từng bước quả quyết nhưng không vội vã. Tin xấu là chưa đầy mười lăm phút
nữa đã tới giờ hẹn. Tin tốt là ở Mexico chỉ có khách du lịch mới đến đúng giờ,
vì ở đây sự đúng giờ được coi là một hành xử tồi. Điều đó không có nghĩa là nhà
thờ không bị theo dõi, nhưng nó giúp họ có nhiều cơ may tới được nơi trú ẩn mà
không bị ai nhìn thấy.

Cách
nhà thờ bảy mươi lăm thước, họ rời khỏi phố chính và lủi xuống một con ngõ nhỏ
xíu dẫn thẳng ra rìa nghĩa trang.

“Kế
hoạch là gì?” Brian vừa thì thào vừa nhét một trong hai khẩu súng vào trong túi
áo, rồi lấy ra một ống nhòm ban đêm. “Chúng ta nhảy bổ vào chúng, tìm xem tên
nào là Diaz rồi bắt hắn đi thẩm vấn à?”

“Không
đơn giản thế đâu,” Milla nói cộc lốc. Brian còn trẻ, to lớn khỏe mạnh và tràn
đầy testosterone[2], từ trước tới nay cậu ta có thể xử lý mọi chuyện xảy ra
trong đời. Nhưng chỉ ‘từ trước tới nay’ thôi. Cô biết rõ hơn cậu ta rằng sảy
một ly đi một dặm nhanh như thế nào. “Chúng ta sẽ làm thế nếu chỉ có hai gã,
nhưng nếu nhiều hơn thì không.”

[2] Tiết tố sinh dục nam – đem lại hưng phấn
và cảm giác hăng máu.

“Kể
cả khi chỉ có ba?”

“Đúng.”
Nếu chỉ có hai gã đàn ông, cô và Brian có thể làm chúng bất ngờ và áp đảo cả
hai. Milla không ngán phải chĩa súng vào cả hai trong lúc thẩm vấn Diaz. Nhưng
nếu có nhiều hơn hai... cô không ngu ngốc cũng không muốn tự sát, và chắc chắn
sẽ không mạo hiểm mạng sống của Brian. Có thể cô phải mất thêm hai năm nữa mới
có cơ hội nói chuyện với Diaz, nhưng thế còn tốt hơn là phải chôn cất ai đó.
“Cậu có thể tìm đường đi vòng qua phía kia của nghĩa trang không?”

“Chuyện
nhỏ như con thỏ!” Brian không chỉ gia nhập quân đội ngay khi học xong trung
học, mà còn là cao bồi miền Đông Texas, lớn lên cùng việc lùng sục khắp rừng
trong lúc săn nai.

“Vậy
thì chọn một chỗ cậu có thể bao quát toàn bộ phía sau nhà thờ, tôi sẽ quan sát
phía bên này. Nhớ lấy, nếu chúng có nhiều hơn hai, chúng ta chỉ theo dõi thôi.”

“Hiểu
rồi. Nhưng nếu chỉ có hai, tín hiệu tiếp cận là gì?”

Milla
do dự. Họ thường dùng radio, nhưng đúng lúc này họ lại chẳng có nhiều thiết bị.
“Đúng ba phút sau khi hai gã đó xuất hiện và bắt đầu nói, chúng ta di chuyển.
Nếu cuộc trao đổi diễn ra nhanh hơn thế, chúng ta sẽ di chuyển khi chúng rời
đi.” Nếu chúng cảm thấy không an toàn khi gặp nhau ở đây thì ba phút đủ để
chúng an tâm - cô hi vọng thế. Đây không phải là phương pháp tốt nhất để hành
động đồng thời, nhưng là cách tốt nhất cô nghĩ ra được trong tình huống này.
Chỉ có Chúa mới biết họ sẽ phải chờ bao lâu.

Brian
khuất dạng trong bóng tối còn Milla di chuyển theo hướng ngược lại. Chọn chỗ
nấp sau một bia mộ cao, cô dùng ống nhòm ban đêm để nhìn xung quanh, nhưng
không trông thấy ai lẩn lút quanh nhà thờ, cũng không thấy ai đang trốn đằng
sau tấm bia khác như cô.

Tuy
nhiên, cô vẫn chờ vài phút và quét mắt khắp khu vực một lần nữa. Vẫn không có
gì. Cô cẩn trọng di chuyển tới một bia mộ khác. Phần này của bang Chihuahua là
hoang mạc, chỉ toàn xương rồng và cây bụi, vì thế chẳng có cỏ để làm êm bước
chân cô. Milla quỳ một chân xuống. Một viên đá chọc vào chân cô, cô nhăn nhó
nhưng cố nén và không tạo ra cử động đột ngột nào, chỉ cẩn thận đổi vị trí.


cái gì đó bò qua bàn tay cô. Nó nhỏ tí như một con kiến hay con ruồi. Một lần
nữa Milla kiểm soát sự nao núng của mình, nhưng da cô cứ râm ran và cô phải cố
lắm mới không thét lên và gạc phăng con bọ đó đi. Cô ghét côn trùng. Cô ghét bị
bẩn. Cô ghét bò toài trên mặt đất, ghé sát mặt xuống đất đá lẫn đám bọ. Dù thế
cô vẫn làm, và đã luyện cách lờ chúng đi. Việc cô đang làm rất nguy hiểm, Milla
biết điều đó, và tim cô bắt đầu nện thình thịch, nhưng cả việc ấy cô cũng đã học
cách lờ đi.

Milla
nhặt viên đá vừa chọc vào đầu gối mình lên, những ngón tay cô trượt qua một mặc
phẳng nhẵn nhụi hình tam giác, giống kiểu một cái kim tự tháp. Hừm, khá thú vị
đây. Cô tự động nhét nó vào túi quần bò.

Cô đã
bắt đầu nhặt đá từ nhiều năm nay, và luôn để ý tìm những viên nhẵn thín hay có
hình dạng kì lạ. Cô đã có một bộ sưu tập khá lớn ở nhà. Những cậu nhỏ đều thích
đá, có phải không nhỉ?

Sau
khi quan sát nghĩa trang và khu vực lân cận một lần nữa, cô lom khom đứng dậy
đi về bên phải, rồi lại tới một bia mộ khác, chầm chậm tiến vào vị trí của
mình.

Che
tay trên mặt đồng hồ, cô bấm vào nút bật sáng: mười giờ ba mươi chín. Hoặc
thông tin của kẻ gọi tới là giả, hoặc người ta chẳng vội vã gì đi tới nơi đây.
Cô hi vọng là vế sau, để cô và Brian không lao vào rắc rối này một cách vô ích.

Không.
Không phải là vô ích. Sớm muộn gì cô cũng sẽ tìm thấy con trai. Cô chỉ cần tiếp
tục lao theo mọi đầu mối. Milla đã làm việc đó suốt mười năm nay, và cô sẽ làm
việc đó thêm mười năm nữa nếu cần. Hoặc là hai mươi năm nữa. Sao cô có thể từ
bỏ đứa con trai nhỏ của mình cơ chứ!

Trong
nhiều năm qua Milla đã cố mường tượng Justin thích gì, sở thích ấy sẽ thay đổi
như thế nào khi thằng bé lớn lên, và cô mua những đồ chơi mà cô nghĩ nó sẽ
thích. Nó có thích bóng và xe tải không nhỉ? Nó có phì phì tiếng ô tô khi bò
quanh không? Khi nó lên ba, cô tưởng tượng nó ngồi trên xe ba bánh. Lên bốn,
chắc nó sẽ đi nhặt đá, giun và những thứ tương tự rồi nhét vào trong túi áo. Cô
đầu hàng món giun, nhưng đá thì... cô có thể nhặt đá chứ. Vậy là cô bắt đầu thu
thập chúng.

Khi
Justin sáu tuổi, cô tự hỏi nó đang học chơi bóng đá hay là bóng chày mini[3].
Có thể ở tuổi này nó vẫn còn thích đá. Nhưng để chắc ăn, cô mua cả một quả bóng
chày và một chiếc gậy nhỏ.

[3] T-Bal – môn thể thao mô phỏng bóng chày,
dạy cho trẻ em các kĩ năng cơ bản của bóng chày.

Khi
nó tám tuổi, cô tưởng tượng ra nó với những chiếc răng khôn đã mọc, vẫn còn quá
lớn so với mặt nó, và má nó đã mất đi vẻ bầu bĩnh của trẻ con. Mấy tuổi thì trẻ
con bắt đầu chơi ở giải Little League nhỉ? Chắc chắn giờ nó đã có gậy và găng
của riêng mình rồi. Và có lẽ ai đó đã dạy nó cách lia một viên đá phẳng trên
mặt nước - cô bắt đầu tìm kiếm những viên đá nhẵn, phẳng, để có thể đưa cho
thằng bé khi có dịp.

Giờ
thằng bé đã mười tuổi, có lẽ đã quá tuổi chơi ném thia lia. Nó sẽ có một chiếc
xe đạp mười tốc độ - mỗi năm một nấc, cô nghĩ. Chắc chắn nó đã đủ tuổi để chơi
giải Little League. Có thể nó thích máy tính, và có khi nó còn có một bể cá
kiểng nữa. Có thể nó sẽ thả vài viên đá xinh đẹp vào trong bể. Cô đã ngừng mua
đồ chơi, và mặc dù cô có một chiếc máy tính, nhưng cô không mua xe đạp hay bể
cá. Bọn cá sẽ chết mất vì cô không ở nhà thường xuyên để cho chúng ăn.

Quai
hàm siết lại, Milla nhìn chằm chằm vào nghĩa trang tối đen. Cô không thể để
mình nghĩ tới khả năng thằng bé đã chết - hẳn là nó đang sống một cuộc đời bình
thường, hạnh phúc, rằng nó đã được những người yêu thương nó tìm thấy, mua lại
hay nhận nuôi và họ đang chăm sóc nó rất tốt.


quá nhiều đứa trẻ bị bắt cóc đã chết. Chúng bị nhét vào thùng xe để đưa lậu qua
biên giới, và nếu cái nóng có giết chết tám trên mười đứa đi nữa thì cũng chẳng
sao - hai đứa còn lại có thể đem bán lấy mười, hai mươi ngàn đô la mỗi đứa,
thậm chí nhiều hơn, tùy chuộc vào người muốn đứa trẻ và họ có thể trả bao
nhiêu. Cục điều tra liên bang FBI đã cố an ủi Milla rằng Justin sẽ được chăm
sóc đặc biệt vì nó có tóc vàng mắt xanh, và do đó sẽ đáng giá hơn. Kì lạ thay,
đó đúng là một sự an ủi, mặc dù trái tim cô đau xót cho những đứa trẻ gốc Mỹ
Latinh không được nhận sự chăm sóc đặc biệt đó bởi chúng da màu.

Nhưng
lỡ như - lỡ như thằng bé nằm trong số những đứa trẻ không may mắn? Liệu những
tên khốn nạn kia có thèm tốn thời giờ đi chôn xác những nạn nhân tí hon của
chúng hay không? Hay chúng chỉ việc ném bọn trẻ vào một cái hố ở đâu đó, làm
mồi cho...

Không.
Milla không thể nghĩ tới đó. Cô không thể để cho những ý nghĩ u ám đeo đẳng
trong đầu. Nếu thế cô sẽ mất kiểm soát - điều cô tuyệt đối không thể làm ngay
lúc này. Nếu thông tin là chính xác và ai đó thực sự sắp xuất hiện ở nơi gặp gỡ
bí mật này thì cô phải sẵn sàng.

Kim
phút trên đồng hồ của cô chậm chạp quay. Kim giờ chỉ tới số mười một, rồi vượt
qua. Cuối cùng, lúc mười một giờ ba mươi lăm, cô nghe thấy tiếng động cơ ô tô.
Milla lập tức cảnh giác, mặc dù cô biết rằng đó có thể chỉ là một nông dân đang
đi từ quán rượu về nhà. Cô căng mắt ra quan sát, nhưng không có ánh đèn pha
nào, chỉ có tiếng động cơ ngày một lại gần.

Hình
dáng tối thui của chiếc xe xuất hiện ở góc xa phía sau nhà thờ và từ từ dừng
lại khi đi được một phần ba quãng đường.

Milla
hít một hơi thật sâu, cố kiểm soát nhịp tim thình thịch của mình. Hầu hết mọi
vụ chỉ điểm chẳng mang lại gì ngoài một cuộc rượt đuổi hú họa, nhưng lần này
đích đến đã thực sự trong tầm tay. Chỉ cần chút may mắn, cô sẽ tóm bằng được
Diaz.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.