Thanh gươm huyền bí (Quyển 1) - Chương 5 phần 1

Chương 5: Bức thư

“Will,” Lyra gọi.

Cô bé gọi thật khẽ
nhưng vẫn làm Will giật mình. Lyra đã ngồi trên chiếc ghế băng ngay cạnh Will
mà Will không hề hay biết.

“Bạn từ đâu ra vậy?”

“Tôi đã tìm thấy Học
giả của tôi! Cô ấy là tiến sĩ
Malone. Cô ấy có một cái máy có thể nhìn thấy Bụi và cô ấy sẽ làm cho nó có thể
nói…”

“Tôi đã không thấy bạn tới.”

“Bạn có nhìn đâu, chắc là bạn đang nghĩ ngợi điều gì đó. May
mà tôi đã tìm ra bạn. Nhìn này, thật dễ dàng lừa người ta. Xem đây.”

Hai cảnh sát đang đi
lại phía họ, một nam và một nữ, mặc đồng phục mùa hè, áo sơ mi màu trắng, họ
mang theo cả bộ đàm và dùi cui nhìn hai đứa trẻ với con mắt thật tò mò. Trước
khi hai cảnh sát đi đến chỗ Will và Lyra ngồi, Lyra chạy chân trần tới phía họ
bắt chuyện.

“Hãy chỉ cho cháu viện
bảo tàng ở đâu ạ? Cháu và anh trai cháu hẹn gặp lại bố mẹ cháu ở đó nhưng chúng
cháu bị lạc.”

Người cảnh sát nhìn
Will, và Will, dằn lại cơn tức, nhún vai như thể muốn nói, “Phải đó, chúng cháu
đang bị lạc và chẳng có gì hài hước.”

Chú cảnh sát mỉm cười.
Cô cảnh sát lại nói:

“Bảo tàng nào vậy? Có
phải bảo tàng Ashmolean?”

“Vâng, chính nó đấy ạ,”
rồi khi cô cảnh sát chỉ đường cho Lyra tới bảo tàng, cô bé giả vờ lắng nghe
thật chăm chú.

Will đứng dậy và nói,
“Cảm ơn cô chú,” rồi cả hai đứa trẻ cùng bước đi. Chúng không hề quay lại,
nhưng những người cảnh sát không để ý đến chúng nữa.

“Thấy không?” cô bé
nói. “Nếu họ đang nhìn bạn, tôi sẽ không làm cho họ để ý đến bạn nữa. Bởi vì họ
sẽ không để ý tới ai đi cùng một cô em gái. Tốt hơn hết là từ giờ tôi sẽ đi
cùng bạn,” khi đã đi qua góc phố, cô bé gắt gỏng tiếp tục. “Chỉ có một mình thì
bạn sẽ không an toàn đâu.”

Will chẳng nói gì. Cậu
vẫn còn lo lắng. Họ đi bộ về hướng toà nhà hình tròn có treo mái vòm lớn đặt ở
một góc. Bao quanh nó là một toà nhà của trường trung học xây bằng những viên
đá màu mật ong, một nhà thờ và những cây có tán lá rộng phía trên tường của khu
vườn. Vào buổi chiều, mặt trời chiếu những tia sáng ấm áp, không khí như đậm
mùi nắng và có màu vàng như màu rượu mạnh. Tất cả lá cây đều đứng im, thậm chí,
trong một góc nhỏ tiếng ồn ào của xe cộ cũng lắng dần.

Cuối cùng cô bé cũng
nhận ra tâm sự của Will, cô bé hỏi, “Có việc gì thế?”

“Nếu bạn nói với người
ta bạn chỉ thu hút sự chú ý của người ta mà thôi,” Will nói bằng giọng cấm cẳn.
“Bạn nên im lặng và ngồi im họ sẽ đi qua bạn. Tôi đã làm như thế suốt từ bé đến
giờ rồi. Tôi biết phải làm như thế nào. Cách của bạn, bạn chỉ… làm cho bạn bị
lộ mà thôi. Bạn không nên làm như thế. Bạn không nên đùa giỡn vậy. Bạn chẳng
nghiêm túc được chút nào cả.”

“Bạn nghĩ vậy ư?” cô bé
nói, lóe lên tia giận dữ. “Bạn nghĩ tôi không biết cách nói dối và cách trốn
hay sao? Tôi là kẻ nói dối giỏi nhất từ trước tới nay đấy. Nhưng tôi không nói
dối bạn và tôi sẽ không bao giờ nói dối bạn, tôi thề đấy. Bạn đang gặp nguy
hiểm, và nếu vừa rồi tôi không hành động thì bạn đã bị bắt rồi. Bạn không cảm
thấy là họ đang nhìn mình hay sao? Bạn chẳng cẩn thận gì cả. Nếu bạn muốn biết
ý kiến của tôi thì, chính bạn, mới là người không nghiêm túc gì hết ấy.”

“Nếu không phải tôi
nghiêm túc, thì lý do gì mà tôi cứ phải đi lòng vòng loanh quanh đợi bạn trong
khi có thể đi được hàng dặm rồi? Hay là trốn đi đâu đó, an toàn ở thành phố
khác? Tôi có việc riêng phải làm nhưng tôi phải đợi ở đây để tôi có thể giúp
bạn. Đừng nói với tôi rằng tôi không nghiêm túc.”

“Bạn cần phải vượt qua
nó,” cô bé nói, phát cáu lên. Không một ai được phép nói với cô như vậy. Cô là
một nhà quý tộc. Cô là Lyra. “Nhất định phải thế, bằng không bạn sẽ không tìm
ra bất cứ điều gì về bố bạn đâu. Bạn hãy làm việc đó cho chính bạn chứ không
phải cho mình.”

Hai đứa trẻ tranh cãi
hăng tiết nhưng với giọng khe khẽ vì sự yên lặng ở góc phố này và vì sợ những người
qua lại gần đây nghe thấy. Tuy nhiên, khi nghe cô nói xong, Will ngừng lại. Cậu
phải dựa vào tường của ngôi trường bên cạnh. Mặt cậu tái nhợt.

“Bạn biết gì về bố
tôi?” cậu bé hỏi rất khẽ khàng.

Cô bé trả lời cùng tông
giọng. “Tôi không biết đọi thứ. Tất cả những gì tôi biết là bạn đang tìm bố. Đó
là tất cả những gì tôi đã hỏi.”

“Hỏi ai cơ?”

“Dĩ nhiên là Chân - kế rồi.”

Phải mất một lúc cậu nhớ ra thứ cô đang ám chỉ. Trông cậu thật giận dữ và
ngờ vực đến nỗi cô bé phải lấy chiếc Chân - kế ra khỏi ba lô và nói, “Được rồi,
tôi sẽ cho bạn thấy.”

Lyra ngồi xuống bờ đá quanh thảm cỏ ở góc phố và cúi đầu xuống một dụng
cụ bằng vàng, cô bé bắt đầu xoay những cái kim, ngón tay của Lyra di chuyển gần
như quá nhanh nên khó mà thấy được, và nó ngưng lại một vài giây trong khi cái
kim mảnh khảnh quay quanh mặt la bàn, sau đó lại gõ nhẹ để dừng lại vài chỗ.
Rồi cô bé đổi vị trí kim với tốc độ tương tự. Will thận trọng nhìn quanh nhưng
không có ai có thể dòm ngó ở gần đó; một nhóm khách du lịch đang nhìn lên toà
nhà có mái vòm, một người bán kem đi dọc theo vỉa hè, nhưng tất cả họ đang chú
ý đến những nơi khác.

Lyra chớp mắt thở dài như thể cô đang phải đi bộ khi vừa mới ngủ dậy vậy.

“Mẹ cậu bị ốm,” cô nói khẽ. “Nhưng bà được an toàn.
Có một bà lão đang chăm sóc mẹ cậu. Bạn đã lấy vài bức thư đi và bỏ trốn. Có
một người đàn ông nữa, tôi nghĩ đó là kẻ trộm, bạn đã giết chết hắn ta. Bạn
đang tìm kiếm bố mình và …”

“Được rồi, bạn im đi.”
Will nói. “Đủ rồi đấy. Bạn không có quyền nhìn vào cuộc đời tôi như thế chứ.
Đừng bao giờ lặp lại việc đó nữa. Như thế chẳng khác gì do thám.”

“Tôi biết khi nào thì
không nên hỏi nữa,” cô bé nói. “Nhìn này, Chân - kế gần như là con người vậy.
Tôi phần nào biết được khi nào nên bỏ qua và khi nào có những thứ mà nó không
muốn cho tôi biết. Khi không thấy bạn ngày hôm qua, tôi phải hỏi nó rằng bạn là
ai và có phải tôi không an toàn hay không. Tôi phải làm điều đó. Và nó nói
rằng…” Cô bé thậm chí còn hạ thấp giọng xuống. “ Nó nói rằng bạn là kẻ giết
người, và tôi nghĩ bạn là người tốt, là người mà tôi có thể tin tưởng. Nhưng
tôi đã không hỏi nó thêm cho đến tận bây giờ. Tôi hứa là tôi sẽ không làm như
vậy nữa. Nếu tôi không làm gì cả ngoại trừ việc dòm ngó người khác, nó sẽ không
hoạt động nữa. Tôi biết điều này rõ như tôi biết Oxford của tôi vậy.”

“Bạn có thể hỏi tôi
thay vì hỏi thứ đó. Nó có nói là bố tôi còn sống hay đã chết không?”

“Không, bởi vì tôi
không hỏi.”

“Được,” cuối cùng cậu
bé nói, “ tôi cho rằng chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau.”

“Hoàn toàn đúng. Tôi
tin bạn.”

Will nghiêm nghị gật đầu.
Cậu đã quá mệt và ở thế giới này thì khó mà hi vọng có thể được ngủ một giấc dù
chỉ là mong manh nhất. Lyra không thật sự nhận thức được, nhưng có thứ gì đó
trong thái độ của cậu làm cô nghĩ: cậu ta đang sợ, nhưng cậu ấy làm chủ nỗi sợ
hãi của mình, giống như Iorek Byrnison đã nói chúng ta phải làm; giống như mình
đã làm gần căn nhà chứa cá cạnh hồ băng.

“Và Will,” cô thêm vào,
“Tôi sẽ không trao bạn cho ai đâu. Tôi xin hứa.”

“Tốt.”

“Trước đây tôi đã phản
bội một người. Đó là điều tồi tệ nhất mà tôi đã làm. Dĩ nhiên là tôi nghĩ rằng
tôi đang cứu sống cậu ta, tôi chỉ đưa cậu ta tới đúng nơi nguy hiểm nhất có
thể. Tôi ghét mình vì điều này, vì tôi quá ngu ngốc. Vì vậy tôi đã cố gắng hết
sức để không bất cẩn hay quên và phản bội bạn.

Cậu bé chẳng nói gì.
Cậu hết cụp mắt vào rồi lại chớp chớp mắt để giữ cho mình tỉnh táo.

“Tụi mình không thể trở
lại cái cửa sổ cho đến khi trời tối hơn. Hơn nữa, tụi mình không thể đi qua vào
ban ngày, không thể liều lĩnh để ai đó nhìn thấy. Giờ phải đợi thêm mấy tiếng
nữa…”

“Mình đói.” Lyra kêu.

Will an ủi cô: “Tớ biết
rồi! Tụi mình có thể tới rạp chiếu phim.”

“Rạp gì cơ?”

“Tớ sẽ chỉ cho cậu.
Chúng ta có thể ăn một ít ở đấy.”

Có một rạp chiếu phim
gần trung tâm thành phố chỉ cần đi bộ mười phút là tới. Will trả tiền vào cửa
cho cả hai rồi mua xúc xích, bắp rang bơ và cả coca cola nữa, họ mang thức ăn
vào trong và ngồi xuống vừa kịp lúc bộ phim bắt đầu.

Lyra như bị mê hoặc. Cô
đã được xem dự án biểu đồ ảnh nhưng chẳng có gì ở thế giới của cô sẵn sàng cho
rạp chiếu phim. Cô ăn ngấu nghiến xúc xích và bắp rang bơ, hớp từng ngụm coca
cola, thở hổn hển rồi cười sung sướng trước những nhân vật trên màn hình. Thật
may mắn, khán giả ở đây thật ồn ào, toàn trẻ con, vì thế sự phấn khích của cô
không bị để ý. Will nhắm mắt và ngủ ngay lập tức.

Cậu tỉnh dậy khi nghe
tiếng động của những hàng ghế và tiếng người bước đi, trong ánh sáng, cậu chớp
chớp mắt. Nhìn đồng hồ, bây giờ đã là tám giờ mười lăm. Lyra miễn cưỡng đi ra.

“Đó là điều tuyệt vời
nhất mà tôi từng được xem từ trước tới giờ,” cô bé nói. “Tôi không biết tại sao
ở thế giới của tôi lại không chế tạo ra được nó nhỉ. Chúng tôi có những thứ còn
tốt hơn các nhưng cái này lại tốt hơn những gì chúng tôi có.”

Will thậm chí còn không
nhớ nỗi bộ phim đó như thế nào nữa. Ở ngoài đường vẫn tấp nập và vẫn có ánh
đèn.

“Bạn có muốn xem bộ
phim khác nữa không?”

“Có chứ!”

Hai đứa trẻ lại tới rạp
chiếu phim khác, cách góc phố đó khoảng mười thước và lại xem phim. Lyra ngồi
co cả hai chân lên ghế, cô bé ôm đầu gối, Will cố gắng để đầu óc mình trống
rỗng. Lúc trở ra thì đã gần mười một giờ - tốt hơn nhiều rồi.

Lyra lại cảm thấy đói,
họ lại mua bánh hăm - bơ - gơ từ một quầy bán hàng lưu động và vừa đi vừa ăn,
một việc mới mẻ khác đối với cô.

“Ở chỗ của mình người
ta luôn ngồi ăn. Mình chưa bao giờ nhìn thấy ai vừa đi vừa ăn cả,” cô bé nói
với Will. “Nơi này có quá nhiều cách khác biệt. Thứ nhất là giao thông. Mình
không thích nó. Tuy vậy, mình lại thích rạp chiếu phim và hăm - bơ - gơ. Cực
thích luôn ấy. Và cô Học giả đó, tiến sĩ Malone, cô ấy đang xây dựng cơ chế để
nó sử dụng từ ngữ. Mình vừa mới biết cô ấy. Mai mình sẽ quay lại để nhìn xem cô
ấy tiến triển tới đâu rồi. Mình cá là mình có thể giúp cô ấy. Có thể mình sẽ
làm cho các học giả đưa tiền cho cô ấy nếu cô ấy muốn. Bạn có biết cha mình đã
làm như thế nào không? Ngài Asriel? Ông ấy đã chơi họ một vố…”

Khi họ đi tới phố
Banbury cô bé nói với Will về cái đêm cô bé trốn trong tủ quần áo, nhìn thấy
Ngài Asriel chỉ cho những học giả trường Jordan thấy cái đầu bị cắt lìa của
Stanislaus Grumman đựng trong một cái phích. Vì Will là một khán giả chăm chú,
cô tiếp tục kể với cậu phần còn lại của câu chuyện từ khi cô trốn thoát khỏi
căn phòng của bà Coulter tới khoảnh khắc kinh khủng khi cô nhận ra mình đã dẫn
Roger tới cái chết của cậu trên vách núi băn ở Svalbard. Will chỉ nghe mà không
bình luận gì cả, nhưng rất tập trung và cả cảm thông nữa. Cô còn kể tới chuyến
đi bằng khinh khí cầu, về con gấu mặc áo giáp sắt và những phù thuỷ, về đạo
quân báo thù Giáo hội, dường như giống tất cả những mẩu nhỏ trong giấc mơ kì
quái của cậu về một thành phố trên biển xinh đẹp, trống trải và an toàn: nhưng
nó không thể là sự thật, đơn giản là thế.

Cuối cùng hai đứa trẻ
cũng đến được đoạn đường vòng và những cây trăn. Lúc này, có rất ít xe cộ đi
lại, cứ khoảng một phút lại có một chiếc ô tô. Và cửa sổ kia rồi. Will thấy
mình mỉm cười. Thế là ổn rồi. “Đợi khi nào không có cái ô tô nào đã,” cậu bé
nói. “Bây giờ tôi sẽ đi xuyên qua nó.”

Một lúc sau, Will đang
đứng trên bãi cỏ dưới những cây thông, chỉ một hay hai giây sau, Lyra cũng đi
theo sau.

Họ cảm thấy như được về
nhà vậy. Buổi tối ấm cúng, mùi hương hoa và mùi biển, sự im lặng như nhấn người
họ vào mặt nước êm ả.

Lyra vươn vai và ngáp,
Will thấy gánh nặng được cất khỏi vai. Cậu đã mang nó cả ngày rồi và cậu đã
không nhận thấy nó gần như sắp đè bẹp cậu xuống đất. Nhưng bây giờ, cậu cảm
thấy vui vẻ và thoải mái trước sự yên bình này.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.