Sẽ để em yêu anh lần nữa (Tập 2) - Chương 19 - Phần 3
Lúc
đang dạo chơi rất vui vẻ trong một plaza, Vĩnh Phong đột nhiên kéo Hiểu Đồng đến
quầy bán trang sức cao cấp ở đó. Cậu nhìn ngắm một lúc rồi chọn ra một cặp nhẫn
rồi bảo:
-
Đeo giùm cho anh.
Hiểu
Đồng ngoan ngoãn giúp cậu đeo vào. Vĩnh Phong liền lấy chiếc nhẫn dành cho nữ lồng
vào ngón tay giữa của cô. Lòng cảm thấy rất hạnh phúc, mặt đỏ bừng e thẹn trước
cái nhìn của cô nhân viên nhưng cô ngập ngừng nói:
-
Chẳng phải khi đeo nhẫn người ta thường chọn một địa điểm lãng mạn hay sao?
Vĩnh
Phong cười gian nhìn Hiểu Đồng nói:
-
Cái này anh mua giùm cho người ta.
Gương
mặt của Hiểu Đồng thoáng chút thất vọng, cô cúi mặt nhìn đầu ngón chân.
-
Sao hả, không phải em muốn làm vợ anh rồi chứ? - Vĩnh Phong cười trêu cô.
-
Ai thèm làm vợ anh. - Hiểu Đồng phùng má hất mặt nói.
-
Vậy mau tháo nhẫn trả anh! - Vĩnh Phong vừa nói xong thì cầm tay Hiểu Đồng, giả
vờ rút rút chiếc nhẫn, rồi thở dài mỉm cười nói:
-
Không được rồi, tháo không ra, đành cho em mượn đeo vậy.
-
Xí... - Hiểu Đồng trề môi xí một cái rồi quay lưng bỏ đi, cười thầm hạnh phúc.
Chiếc nhẫn rõ ràng là rộng như vậy mà bảo tháo không ra, rõ ràng là mua cho cô
lại còn giả vờ.
Dạo
chơi chán rồi Vĩnh Phong dẫn Hiểu Đồng đến một công viên. Cậu nhìn đồng hồ trên
tay rồi kéo Hiểu Đồng đi đến một vòng tròn, xung quanh có nhiều cái vòi nho nhỏ.
Lúc này hai người đứng ngay chính giữa vòng tròn có thể nhìn ra xung quanh. Hiểu
Đồng không hiểu tại sao Vĩnh Phong lại kéo cô đến đứng ở đây vì chỗ này vừa trống
lại rất nắng, đã gần mười hai giờ rồi.
-
Sao lại đứng đây? - Cô nheo nheo mắt lại vì bị ánh mặt trời chiếu vào.
-
Hiểu Đồng! Anh yêu em. - Vĩnh Phong không trả lời chỉ vuốt nhẹ má cô rồi nói. -
Anh sẽ yêu em đến trọn kiếp này. Anh sẽ bên em trọn đời.
Vừa
nói xong, cậu vòng tay kéo Hiểu Đồng sát vào lòng mình, hôn thật sâu vào đôi
môi cô. Vừa lúc đó những giọt nước từ những chiếc vòi phun bắn lên, xua tan đi
cái nóng bên ngoài, chỉ có cảm giác mát dịu trong hai trái tim hạnh phúc. Khi
hai người buông nhau ra, toàn thân đều ướt nhẹp rồi họ nhìn nhau cười ngất.
-
Người ta nói, nếu như nguyện ước đúng vào lúc vòi nước phun ra thì điều ước đó
sẽ thành hiện thực. Vậy thì đời này, kiếp này, em phải ở bên cạnh anh rồi. - Vĩnh
Phong cười hề hề nói.
Hiểu
Đồng cười bẽn lẽn, lấy tay đánh vào ngực Vĩnh Phong nói:
-
Nhưng mà ướt hết trơn rồi.
-
Đi thôi! - Vĩnh Phong nói xong kéo tay Hiểu Đồng đi đến một cửa hàng thời trang
cao cấp.
Thay đồ xong, hai người cùng đi ăn, Vĩnh Phong chọn một
bàn gần cửa kính nhìn ra bên ngoài. Hiểu Đồng ăn với tâm trạng lâng lâng hạnh
phúc, cô vô tình nhìn sang bên kia thấy có một cửa hàng áo cưới rất thanh lịch,
có trưng một tấm biển chụp cô dâu chú rể rất đẹp. Cô nhìn chằm chằm vào tấm
hình đó, đột nhiên mặt đỏ bừng lên.
-
Ăn xong chúng ta qua đó. - Vĩnh Phong cười nói.
Hiểu
Đồng vội vàng cúi đầu ăn, không dám nhìn bên đó lần nào nữa. Chỉ nghĩ Vĩnh
Phong nói đùa, ai ngờ, ăn xong cậu kéo cô qua đó thật.
Hiểu Đồng ngượng chín hết cả người, không chịu bước vào
nhưng lại bị Vĩnh Phong kéo vào. Nhân viên của cửa tiệm thấy hai người họ vào liền
niềm nở đón tiếp. Sau đó những mẫu áo cưới mới rất đẹp được đưa ra cho hai người
họ xem, Vĩnh Phong chọn một bộ rất đẹp rồi bắt Hiểu Đồng vào thay. Hiểu Đồng bị
bắt đi thay đồ, còn bị bắt trang điểm rồi làm tóc. Khi tấm màn được kéo lên, một
cô dâu vô cùng xinh đẹp xuất hiện trước mặt Vĩnh Phong. Trái tim Vĩnh Phong bị
trễ mất một nhịp đập khi thấy Hiểu Đồng tỏa sáng trong trang phục cô dâu. Còn Vĩnh
Phong cũng chọn một bộ comple màu trắng rất đẹp. Hai người làm cho các nhân
viên ở đây đều há hốc miệng ngưỡng mộ. Bà chủ thậm chí còn yêu cầu hai người
làm người mẫu chụp hình. Toàn bộ hình họ chụp sẽ được miễn phí. Hiểu Đồng xấu hổ
không nói gì, còn Vĩnh Phong cứ toét miệng cười đồng ý.
Ra
khỏi cửa hàng áo cưới, hai người mệt muốn toát cả mồ hôi, quyết định chạy ra hướng
biển đón gió. Lúc xe chạy ngang qua một nhà thờ nhỏ màu trắng rất đẹp, Vĩnh
Phong bỗng dừng xe lại rồi cậu quay người lại nói với Hiểu Đồng:
-
Áo cưới đã mặc rồi, vậy thì chúng ta bước vào nhà thờ thôi!
Hiểu
Đồng biết Vĩnh Phong nói gì, cô xấu hổ nói:
-
Em đâu phải người nước ngoài, cũng đâu theo đạo Thiên chúa, sao lại vào nhà thờ
chứ?
-
Nhưng mà từ nhỏ anh đã ở nước ngoài rồi. - Vĩnh Phong cười nói kéo tay cô đi xuống.
Nhà
thờ đang làm đám cưới cho một cặp vợ chồng trẻ, cô dâu chú rể rất hạnh phúc nắm
tay nhau đứng trước cha. Khi cha hỏi cô dâu chú rể có đồng ý bên nhau trọn đời
không, cả hai đều nói: ”Con đồng ý”.
Bên
ngoài Hiểu Đồng dựa vào lòng Vĩnh Phong nhìn họ hạnh phúc. Vĩnh Phong bèn thì
thầm nói:
-
Sau này chúng ta sẽ hạnh phúc hơn họ.
Cuối
cùng hai người đã ra bờ biển, gió biển mát mẻ thổi vào mặt họ, làm cơn buồn ngủ
trỗi dậy, cả hai cùng ngồi trên xe, đầu dựa vào nhau mà ngủ.
Cuối
cùng khi trời sẩm tối, Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng đến một nhà hàng gần bờ biển rất
thơ mộng và đẹp từ cách bài trí cho đến phong cảnh bên ngoài.
Người
quản lý đưa tay hướng dẫn hai người họ đến một cái bàn bên ngoài bờ biển. Trên
bàn có cắm hai ngọn nến lung linh, một lọ hoa thủy tinh chỉ có độc nhất một
bông hoa hồng, hai bên đều có bày dĩa và dao nĩa một cách sang trọng. Người quản
lý định đưa tay kéo ghế cho Hiểu Đồng ngồi thì Vĩnh Phong ngăn lại. Cậu đích
thân đi đến kéo ghế cho Hiểu Đồng ngồi, chờ cô ngồi vào rồi mới kê ghế đúng chỗ.
Hiểu Đồng mím môi cười trước hành động ga lăng của Vĩnh Phong. Quả thật là cô không
quen lắm với phong cách phương Tây nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp vô cùng.
Trước
khi đồ ăn được đem ra, thì một bản nhạc violon du dương vang lên, bên cạnh là
tiếng gió thổi rất êm dịu. Dòng sông lấp lánh phản chiếu ánh nến, phong cảnh cực
kỳ nên thơ và lãng mạn.
-
Có thích không? - Vĩnh Phong dịu dàng hỏi.
Hiểu
Đồng chỉ mỉm cười gật đầu. Lát sau cô mới nói.
- Thật ra không cần
phải tốn tiền như vậy đâu. Em chỉ cần một bữa tối thơ mộng trong khách sạn là
được rồi.
- Bởi vì hôm nay là
ngày đặc biệt. - Vĩnh Phong giọng trầm trầm cười nói.
- Là ngày gì? - Hiểu
Đồng trố mắt ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong dò xét.
- Hôm nay là kỷ niệm
một trăm ngày chúng ta quen nhau. - Vĩnh Phong thủng thỉnh nói.
Vĩnh Phong vừa nói xong thì Hiểu Đồng sửng sốt tột độ. Cô hoàn toàn không để
ý đến chuyện này, vậy mà... thông thường chuyện này con gái để ý nhiều hơn con
trai... Càng ngày trái tim càng thấy ấm áp, hạnh phúc vô cùng, nhưng Hiểu Đồng
không biết phải làm sao trước niềm hạnh phúc này, đôi mắt cô long lanh tràn đầy
cảm xúc.
Những trái bong
bóng đó, vốn là chuẩn bị trước, đi mua nhẫn cũng là chuẩn bị trước, rồi lời ước
ở chỗ vòi phun nước cũng là chuẩn bị trước. Đi ăn ở nhà hàng đối diện tiệm áo
cưới và đi ngang nhà thờ cũng là chuẩn bị trước. Cả bữa tiệc đầy thơ mộng và
lãng mạn này cũng là chuẩn bị trước để kỷ niệm một trăm ngày họ quen nhau.
Hiểu Đồng chỉ có thể
ngước cặp mắt đầy âu yếm và hạnh phúc nhìn Vĩnh Phong mà không nói thành lời. Vĩnh
Phong nắm tay Hiểu Đồng nói:
- Sau này anh sẽ
yêu thương em mãi mãi. Sau này em phải luôn ở cạnh anh. Làm vợ anh đi có được
không?
- Anh đang cầu hôn
em hả? - Hiểu Đồng giả vờ ngạc nhiên hỏi, miệng cười thầm trong bụng suốt.
Vĩnh Phong gật đầu.
- Vậy hoa đâu?
Vĩnh Phong rút ngay bông hoa hồng cắm trong lọ đưa lên mũi ngửi, hôn nhẹ
vào nó rồi đưa cho Hiểu Đồng. Rồi cậu nâng cao bàn tay đeo nhẫn của cô cười
ranh mãnh nói:
- Em không từ chối
được đâu bởi vì em đã đeo nhẫn của anh rồi. Suốt đời này em là người của anh.
Haha...
- Cái này... cái
này là em bị dụ mà, lừa gạt thì không tính là lời cầu hôn, cầu hôn phải chân
thành hơn.
- Vậy thế này thì
sao?
Vừa nói xong Vĩnh
Phong đã đứng dậy bước đến bên ghế Hiểu Đồng rồi quỳ xuống dưới chân cô, ngước
đôi mắt tỏa sáng lên nhìn cô cười. Hiểu Đồng lúng túng và mắc cỡ thấy rõ, cô vội
vàng nói:
- Anh mau đứng dậy
đi.
Quả thật cô vẫn
không quen với phong cách tỏ tình này. Nhưng Vĩnh Phong nhất quyết không đứng dậy,
lắc đầu nói:
- Nếu em không đồng
ý thì anh không đứng dậy đâu.
Có tiếng cười khúc
khích của mấy cô tiếp viên, họ đang nhìn hai người đầy ngưỡng mộ. Hiểu Đồng đỏ
bừng mặt, xấu hổ lí nhí nói:
- Em phải được mẹ đồng
ý cái đã.
- Vậy coi như em đã
đồng ý với anh rồi nhé! Chờ xin phép mẹ em xong chúng ta kết hôn.
Hiểu Đồng không nói gì, cúi gằm mặt xuống gật đầu. Sau đó Vĩnh Phong vừa
đàn vừa hát tỏ tình với cô, cô không biết bài hát đó là bài gì, chỉ biết đó là
bài hát của Pháp.
Sau đó hai người trở
về khách sạn, Hiểu Đồng để quên bó hoa dưới xe, cô giục Vĩnh Phong lên trước
còn mình quay trở lại lấy. Sau khi lấy xong cô trở lại, khi vừa mới hé cửa ra
thì nghe tiếng Vĩnh Phong đang đứng ngoài ban công nói điện thoại, dường như là
với Thế Nam.
“Là vậy đó, cậu mau chuyển tiền vào tài khoản cho mình đi. Ừm... Ừm... mình
biết rồi. Cảm ơn cậu trước nha!”
Sau đó Vĩnh Phong tắt
máy rồi gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa:
“Anh! Mau mở lại
tài khoản cho em...”
Hiểu Đồng không muốn
nghe tiếp, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi ra bờ biển.
Bãi biển vắng lặng
bóng người, chỉ có tiếng sóng biển dạt dào và tiếng gió thổi vù vù bên tai. Cô
nhìn mặt nước biển mông lung trước mặt, cô thấy một vật gì đó đang trôi bồng bềnh
trên mặt biển, rồi một cơn sóng đến đánh ập nó chìm vào trong nước biển.
Trái tim Hiểu Đồng đột nhiên se thắt lại. Tình yêu của cô với Vĩnh Phong liệu
có bị sóng biển nhấn chìm hay không?
Hiểu Đồng không biết
mình đã đứng đó bao nhiêu lâu, rồi cô cảm thấy có chút gì lành lạnh, bởi cô chỉ
mặc một chiếc áo mỏng mà không mang áo khoác, lúc nãy cô đi vội quá. Cô dang
tay ra đón từng đợt gió biển thổi vào mặt, mái tóc tung bay trong gió, cả vạt
váy cũng phần phật bay.
Vĩnh Phong chạy tìm
Hiểu Đồng khắp nơi, thấy cô đang đứng dang tay đón gió thì mới thở phào. Cậu chạy
đến ôm cô từ đằng sau nói:
- Sao em chạy ra
đây mà không nói tiếng nào? Làm anh chạy đi tìm em toát cả mồ hôi.
Hiểu Đồng không
quay đầu lại, cô dựa sát vào người cậu, hai tay đặt trên bàn tay ôm lấy em mình
nói:
- Vĩnh Phong, nếu
có kiếp sau, em muốn được làm gió, gió thổi bên anh mãi mãi. Không có gì có thể
thổi em xa anh. Và cũng vì kiếp này em yêu một chàng trai tên Phong, tên của
gió.
Lâu thật lâu sau,
hai người quay trở về khách sạn, Hiểu Đồng bị lạnh nên hắt xì một cái, Vĩnh
Phong lo lắng liền hỏi:
- Lạnh à?
Hiểu Đồng gật đầu,
cứ tưởng Vĩnh Phong sẽ cởi áo khoác da đang mặc trên người xuống cho cô mượn
nào ngờ Vĩnh Phong chỉ im lặng, khóe môi còn ánh lên một nụ cười. Hiểu Đồng hơi
giận dỗi nói:
- Bình thường, vào lúc này, nam nhân vật chính phải cởi áo khoác ra cho
nhân vật nữ chính mượn mới đúng chứ.
Vĩnh Phong bật cười
nói:
- Anh không phải
nhân vật chính, anh không ngu vậy đâu, anh sẽ không cho em mượn áo khoác đâu.
- Tại sao? - Hiểu Đồng
tròn mắt hỏi.
Bước chân đang đi của
Vĩnh Phong bỗng dừng lại:
- Tại vì, nếu cho nữ
nhân vật chính mượn áo khoác thì cô ấy sẽ không lạnh nữa, nam nhân vật chính sẽ
không thể làm như vậy.
Vĩnh Phong nói xong
liền kéo Hiểu Đồng vào lòng, kéo áo khoác phủ lên vai cô, rồi đặt một nụ hôn thật
sâu lên đôi môi lạnh giá của cô, mút nhẹ, khẽ khàng luồn vào, truyền hơi ấm cho
cô, chẳng mấy chốc hơi thở Hiểu Đồng dồn dập, cả người nóng lên, cơn gió lạnh
đã hoàn toàn bị đánh tan.
Cuối cùng hai người
cũng trở về khách sạn, tay Vĩnh Phong vẫn còn ôm eo Hiểu Đồng vào tận thang
máy, đến trước cửa phòng. Nhưng khi vừa vào phòng thì không khí trong phòng mặc
dù rất ấm áp nhưng lại có chút chút gì đó “mờ ám”.
Chẳng là khách sạn
họ ở vốn là khách sạn dành cho tình nhân, phòng của họ đương nhiên là phòng
tình nhân, chẳng những vậy còn là phòng tình nhân đặc biệt, bởi vì đây là phòng
đệm nước. Trong “công cuộc vận động mạnh mẽ” của nam và nữ, chiếc đệm nước là vật
hữu ích hơn so với những chiếc đệm bình thường khác. Lại còn chuyện khi họ đi
lên thì gặp một cặp tình nhân cũng đang mùi mẫn quấn quýt nhau.
Người nam vừa đi, vừa
hôn lên môi người nữ nói:
- Tối nay anh phải
cho em sướng đến chết lên chết xuống, van xin anh mới tha.
- Đáng ghét, không
cho anh đến gần. - Cô gái đỏ mặt giả vờ đẩy chàng trai ra.
- Em chịu được sao?
- Chàng trai cười tít mắt trêu.
Hai người còn nói
nhiều nữa, vừa đi vừa cười vui vẻ đâu có biết phía sau họ, Vĩnh Phong và Hiểu Đồng
đều cứng người đờ ra.
Vừa vào phòng, Vĩnh
Phong bèn buông tay ra khỏi eo của Hiểu Đồng, rồi cậu đưa tay gãi gãi đầu, xoay
mặt ra nơi khác không dám nhìn cô. Gương mặt của Hiểu Đồng đỏ rực như lửa, tim
đập thình thịch, cô cũng không biết nói gì, đành quay mặt hướng khác, đưa tay
xoa xoa bờ vai trần lạnh lẽo để giữ ấm. Không khí giữa hai người đầy ngượng nghịu.
Cuối cùng Vĩnh
Phong bèn lên tiếng trước:
- Em đi tắm trước
đi, anh ra ban công chờ.
- Ừm... - Hiểu Đồng
cũng ngượng ngùng đồng ý.
Cô vội mở tủ lấy quần
áo, rồi lao vào bồn tắm, khóa chặt cửa lại, rồi đưa tay lên ngực giữ lại, tim
cô đập không ngừng nghỉ. Hơi thở cô trở nên dồn dập, chân cũng run run ngồi bệt
xuống bồn tắm.
Vĩnh Phong cũng chạy
ra ban công đón gió biển, mong gió biển dập tắt được cái nóng trong lòng.
Dù đã tắm rửa xong
nhưng Hiểu Đồng vẫn không dám bước ra ngoài, nhưng thấy mình cứ đứng mãi ở
trong đây thì càng kỳ cục hơn nên cô đành mở cửa bước ra. Vĩnh Phong nghe tiếng
động thì quay lại, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong quay lại thì trái tim vừa dịu
xuống liền nổi trống thình thịch, cô đứng run rẩy, giấu hai bàn tay đang bấu chặt
nhau dưới bộ đồ, môi mím chặt.
Vĩnh Phong đi đến
trước mặt, khàn giọng hỏi:
- Tắm xong rồi sao?
Hiểu Đồng gật gật đầu,
cứ tưởng là đầu muốn rớt ra bên ngoài luôn. Càng không dám thở mạnh. Cho tới
khi Vĩnh Phong lấy quần áo, đi ngang qua người cô rồi đóng sầm cửa buồng tắm lại,
cô mới thở ra một cách khó nhọc.
Hiểu Đồng chơi đùa
cả ngày rất mệt mỏi, cô chỉ muốn đến bên giường nằm xuống ngủ một giấc thật thoải
mái. Nhưng bây giờ cái giường càng trở nên mờ ám vô cùng. Cái giường vốn có một
ý nghĩa riêng của nó, cho nên cô càng không dám đến gần. Hiểu Đồng đành đến
sofa ngồi xem tivi. Cô cố tình chọn kênh hài, còn cố tình mở tivi thật lớn hòng
xua đi ý nghĩ đen tối đang lởn vởn trong đầu mình.
Hiểu Đồng gật gật đầu, cứ tưởng
là đầu muốn rớt ra bên ngoài luôn. Càng không dám thở mạnh.
ừa dịu xuống liền nổi trống thìVĩnh Phong tắm xong
bước ra, thấy Hiểu Đồng đang ngồi xem tivi liền nói:
- Khuya rồi ngủ đi!
Nói rồi cậu nằm bên
một góc giường nhắm mắt lại, vẻ mặt khổ sở.
Hiểu Đồng định nói
rằng mình chưa buồn ngủ thì cơn buồn ngủ ập đến. Cô bỗng ngáp một cái thật dài,
đành cúi đầu chậm rãi thất thểu đi đến bên giường.
Người ta thường nói ”Đàn
ông là loài động vật chỉ yêu bằng nửa thân dưới”, họ lúc nào cũng có sự ham muốn,
sự đòi hỏi với người bạn khác giới của mình. Huống hồ Vĩnh Phong lại là một người
đàn ông khỏe mạnh, vốn dĩ vẫn thường hay kìm chế, nhưng mà đêm nay lại thấy
trong người cồn cào khó chịu. Dục vọng trong người cứ như ngọn lửa bị tẩm xăng
thổi bùng lên, lồng ngực nhức nhối phập phồng, hơi thở gấp gáp phả vào chiếc gối
dưới mặt. Nhưng...
Những dục vọng
trong lòng đang như lửa bùng lên lại bị một câu nói của Hiểu Đồng dập tắt.
-
Vĩnh Phong! Em tin tưởng anh.
Hai
người nằm im hai mép giường, đấu lưng lại với nhau, không ai nói với ai tiếng
nào, chỉ tập trung lắng nghe nhịp tim và hơi thở của nhau.
Đồng
hồ cứ từng nhịp từng nhịp gõ, sóng bên ngoài vẫn thét gào trong tiếng gió, hai
người chẳng ai có thể ngủ được. Cuối cùng, Hiểu Đồng quay người lại hỏi:
-
Vĩnh Phong, anh ngủ chưa?
Vĩnh
Phong đang cố dỗ dành giấc ngủ, nghe Hiểu Đồng hỏi thì vẫn nhắm mắt trả lời:
-
Chưa.
-
Em không ngủ được. - Hiểu Đồng bứt rứt nói.
-
Anh cũng vậy. - Vĩnh Phong quay người lại, đối mặt với trần nhà thở dài nói.
-
Mình chơi cái gì đó một lúc đi! - Hiểu Đồng bèn nói.
-
Em muốn chơi gì? - Cậu xoay người lại nhìn gương mặt vẫn còn đỏ hồng của Hiểu Đồng
hỏi.
-
Chơi đố đi.
-
Được.
Vậy
là hai người cùng ngồi dậy, dựa vào thành giường đố nhau.
-
Anh đố trước. - Vĩnh Phong chỉ vào mình nói.
-
Được, anh đố đi.
-
Làm sao để đặt một con voi vào tủ lạnh?
-
Cái này dễ mà, mua một cái tủ lạnh to bằng con voi, mở tủ lạnh ra, lấy hết đồ
trong đó ra rồi nhét con voi vào, cả con nít lên ba cũng có thể giải được. - Hiểu
Đồng bĩu môi chế giễu.
Vĩnh
Phong chỉ cười, rồi đố tiếp:
-
Vậy làm sao để đặt con hươu cao cổ vào tủ lạnh?
-
Thì mua thêm một cái tủ lạnh và đặt vào.
-
Nếu em không đủ tiền mua hoặc giả cái tủ lạnh đó là cái duy nhất thì sao? - Vĩnh
Phong cười đặt giả thuyết.
Hiểu
Đồng cắn môi, cúi đầu suy nghĩ, nhưng chẳng thể nào nghĩ ra, cô xịu mặt nói:
-
Em chịu thua, anh giải đi!
Vĩnh
Phong gõ đầu cô một cái rồi mắng:
-
Ngốc, cứ việc bỏ con voi ra khỏi tủ lạnh rồi bỏ con hươu cao cổ vào là được rồi.
Miệng
Hiểu Đồng há hốc không nói nên lời.
-
Phượng hoàng là chúa của muôn loài, ngày sinh nhật của nó, tất cả mọi loài bắt
buộc đều phải đi. Chỉ có một con không đi, đố em là con gì?
Hiểu
Đồng bứt đầu bứt tai đoán hết con này đến con kia mà Vĩnh Phong vẫn lắc đầu, cuối
cùng cô bực tức nói:
-
Anh giải luôn đi!
-
Đó là con hươu cao cổ, nó bị nhốt trong tủ lạnh thì làm sao đi?
Hiểu
Đồng hóa đá toàn thân luôn. Còn Vĩnh Phong cười ngất. Sau đó Vĩnh Phong ra điều
kiện.
-
Phải hơn thua gì đó mới vui.
-
Hơn thua cái gì?
-
Nếu em thua thì phải để anh hôn.
Hiểu
Đồng lườm Vĩnh Phong một cái rồi gật đầu chấp nhận, cô quyết tâm không để thua
nữa.
-
Vậy anh đố em, con thỏ trắng muốn qua bờ bên kia, nhưng con sông đó tuy không
sâu nhưng đầy cá sấu, hỏi không được dùng bất cứ cái gì, làm sao thỏ trắng có
thể đi qua sông được?
Suy
nghĩ mãi nhưng chỉ có một đàn quạ bay ngang qua đầu, Hiểu Đồng phụng phịu chấp
nhận thua.
-
Anh gạt người, làm sao mà không dùng cái gì hết mà thỏ trắng vẫn qua sông được.
-
Ai thèm gạt em. Thỏ trắng đang trên đường đến dự sinh nhật của chim phượng
hoàng. Đàn cá sấu cũng chuẩn bị đi tham dự. Cho nên thỏ trắng đợi cá sấu đi hết
rồi mới qua. Em thua rồi, ngoan ngoãn cho anh hôn đi.
Hiểu Đồng tức giận không nói nên lời, đành chịu thiệt
thòi để người ta hôn. Sau đó cô quyết tâm trả thù nói:
-
Tới lượt em.
Vĩnh
Phong cười nói:
-
Được, em đố đi!
-
Anh nghe cho kỹ nha, em không nói lại lần thứ hai đâu. Đây là câu chuyện tình
có bốn tập.
-
Tập thứ nhất: Chàng trai và cô gái nọ yêu nhau. Một hôm hai người rủ nhau về
nhà chàng trai chơi, nhưng vì nghèo nên hai người đi xe đạp. Chàng trai đèo cô
gái đi về, lúc đầu rất vui vẻ nhưng sau đó đường rất dài và gồ ghề nên rất mệt.
Nhưng cô gái cứ luôn miệng hỏi: ”Sao lâu tới quá, anh chạy nhanh lên, chạy
chậm quá hà”. Chàng trai tức giận mắng: ”Tao chở hay mày chở?” Cô gái cứng
họng, không nói nữa, nhưng cô để trong lòng.
-
Bây giờ em kể tập hai. - Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ ”tập hai”.
- Lần khác, cô gái mời chàng trai đến nhà dùng cơm, món cơm rất ngon, mùi vị
thơm lừng nhưng khi nếm thử thì chẳng thể nào nuốt nổi. Món mặn thì cô cho nhiều
đường, món ngọt cô cho nhiều muối. Chàng trai nhăn mặt nói: ”Sao hôm nay
em nấu ăn kỳ vậy?” Cô gái nhìn chàng trai nói: ”Tao nấu hay mày nấu?”
Vĩnh
Phong nghe xong thì bật cười, rõ ràng cô gái cố tình trả thù chàng trai vụ đi
xe.
-
Bây giờ em kể cho anh nghe tập bốn. - Hiểu Đồng cố tình nhấn mạnh hai chữ “tập
bốn” rồi nhìn Vĩnh Phong chờ đợi.
Vĩnh
Phong nhíu mày ngăn lại:
-
Khoan đã, em chưa kể tập ba mà!
Hiểu
Đồng mỉm cười khi Vĩnh Phong bị lừa vào bẫy của mình, cô nhéo vào tay cậu một
cái thật đau rồi nói:
-
Tao kể hay mày kể.
Hiểu
Đồng nói xong liền ôm bụng cười bò trên giường, Vĩnh Phong tức giận nhào đến đè
lên người cô, cù léc cô, nói:
-
Em dám lừa anh.
Hiểu
Đồng bị Vĩnh Phong cù léc đến nỗi cười ra nước mắt, yếu ớt xin tha, nhưng khi
hai người chạm mặt nhau, không khí lại chùng xuống ngột ngạt. Hai người lại vờ
quay đi nơi khác. Vĩnh Phong nhổm dậy đằng hắng rồi tiếp tục ngồi dựa vào thành
giường.
-
Đố tiếp đi.
Hiểu
Đồng gật đầu ngồi dậy đố tiếp:
-
Trong đám ma nhà cô gái nọ, cô gặp một chàng trai rất đẹp trai, cô yêu anh ta từ
cái nhìn đầu tiên. Sau đám ma, cô cầm dao giết chị gái mình, anh giải thích tại
sao đi.
Vĩnh
Phong suy nghĩ một lát rồi trả lời.
-
Anh ta là người yêu của chị cô ấy, cô ấy ghen tức nên giết chị gái mình.
-
Sai.
-
Ừm... chị gái cô ngăn cản cô đến với chàng trai đó nên cô tức giận lỡ tay giết
chị gái mình.
-
Sai.
-
Anh chịu thua, em giải đi!
-
Vì cô ấy muốn có một cái đám ma nữa để có thể gặp lại chàng trai đó.
-
Biến thái. - Vĩnh Phong trề môi nói.
-
Anh thua rồi! - Hiểu Đồng reo lên đắc thắng.
-
Đây, anh để cho em hôn thoải mái. - Vĩnh Phong cười nham hiểm đưa mắt sát mặt
Hiểu Đồng.
-
Không chịu. Như vậy chẳng phải em lỗ hay sao...
Hai
người cứ đố như vậy cho đến khi mệt quá ngủ lúc nào không hay biết.
Đang
ngủ ngon lành, Vĩnh Phong cảm thấy một hơi ấm sát vào người mình, có một vòng
tay ấm áp đang choàng qua eo mình, còn gọi hai tiếng ”Vĩnh Phong”. Cả người
Vĩnh Phong bị chấn động, một luồng máu nóng chảy qua người, những ý nghĩ “đen tối”
xuất hiện.
“Giữa đêm khuya thanh tĩnh, em như vậy là có ý
gì, không phải là đang mời gọi anh đó chứ?”
Dường
như chẳng để ý gì đến thân người đang chuyển đổi của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng cứ dụi
dụi đầu vào ngực Vĩnh Phong khiến anh chàng toàn thân cứng đờ, máu chảy rần rần.
“Rõ
ràng là anh đang hết sức kìm chế mà em cứ muốn kéo anh vào con đường phạm tội
như thế sao?”
Suy
nghĩ thì chỉ là suy nghĩ như thế thôi chứ thật ra Vĩnh Phong thừa biết là Hiểu
Đồng đang ngủ say. Cậu quay người luồn tay qua sau gáy Hiểu Đồng, kéo cô nằm
sát vào người mình ở tư thế thoải mái nhất. Đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp
đang say ngủ của cô, đặt lên trán cô một nụ hôn thật nhẹ nhàng rồi vòng tay ôm
chặt lấy cô nhắm mắt ngủ.
Mười phút, hai mươi phút, sức nóng trong người cứ tăng dần
lên, Vĩnh Phong không tài nào ngủ được. Cậu giảm nhiệt độ máy lạnh xuống thêm một
chút nhưng chẳng thể nào xoa dịu cái nóng trong lòng mình. Cái thân thể nhỏ nhắn
mịn màng đầy quyến rũ kia thật là cám dỗ lòng người. Không thể chịu đựng thêm
được nữa, cậu đành buông Hiểu Đồng ra đi vào nhà tắm cho hạ nhiệt.

