Có phải anh yêu em - Chương 06 phần 2
Sự xuất hiện của
cô thu hút vô số ánh mắt tò mò quay sang soi mói. Có lẽ tại bộ đồng phục, học
sinh nào mà lại vãng lai ở những chỗ này chứ. Tô Mạc cố gắng né tránh những ánh
mắt hiếu kỳ, ngẩng cao mặt và mạnh dạn đi thẳng tới bàn lễ tân. Dẫu vậy, cô vẫn
không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô nhân viên xinh đẹp, chỉ dám rụt rè hỏi:
- Cho em hỏi,
anh Ôn Tư Niên đang ở phòng nào ạ?
Cô lễ tân có
gương mặt rạng rỡ như hoa sững người trong giây lát rồi lịch sự đáp lại bằng
kiểu cười rất chuyên nghiệp:
- Xin lỗi quý
khách, chúng tôi không được phép tiết lộ thông tin cá nhân của khách hàng.
- Em là bạn anh
ấy. - Tô Mạc hơi cuống, nhưng đụng phải ánh mắt săm soi của chị lễ tân, cô liền
tự trấn tĩnh lại và nói tiếp - Em là em gái anh ấy.
Vô ích, lễ tân
lắc đầu, nụ cười “công nghiệp” vẫn không có gì thay đổi, chị ta đáp lại với cô
bằng giọng lịch sự và bàng quan:
- Xin thông cảm,
đây là quy định của khách sạn.
- Ồ, vâng… - Mạc
hiểu mình không thể tìm thấy bất cứ thông tin nào của Ôn Tư Niên ở chị ta. Cô
hơi thất vọng nhưng vẫn nhanh miệng đáp lại kiên định - Em sẽ ở đây chờ.
“Người đẹp búp
bê” đã quyết định kệ xác cô từ nãy và không quên đáp lại bằng một nụ cười vừa
khách sáo vừa giả tạo cho đúng “quy định khách sạn” mà ai cũng thừa hiểu là
đang đuổi khách.
Tô Mạc chẳng
phải người thiếu tinh tế trong việc đọc ánh mắt người khác, cô thừa thông minh
để nhận ra vẻ khó chịu của chị lễ tân từ nãy, đành im tiếng lủi thủi bước đi.
Không muốn trở thành người ngoài hành tinh trong ánh mắt hiếu kỳ của những con
người chốn xa hoa kia nữa, cô bước ra khỏi khách sạn và ngồi sụp xuống trong
một xó gần đó. Giờ đây cô chỉ là một con bé tội nghiệp cun cút vò lấy chiếc cặp
sách trong lòng.
Nhìn vào tấm cửa
kính đối diện, cô thấy bộ dạng của mình trông thật đáng cười. Đã thế cô cười
xòa lên thành tiếng, hai tay khư khư chiếc cặp sách như đứa trẻ con đợi mẹ đón,
miệng không ngớt lẩm bẩm: “Ôn Tư Niên, em sẽ đợi anh.”
Cô đã đợi anh
bao nhiêu năm rồi cơ mà, vài phút này đâu có thấm tháp gì.
“Thế nên anh
nhất định phải xuất hiện đấy nhé! Lần này sẽ tới lượt em nói rằng… Anh là người
quan trọng nhất trong cuộc đời em!”
Ôn Tư Niên cáo
biệt người khách, mở cửa bước xuống xe và bắt gặp ngay cảnh tượng cô gái ngồi
thu lu trong xó: Chiếc cặp sách nằm gọn trong tay, toàn thân co ro chẳng khác
nào con mèo hoang. Anh thấy, và đau lắm.
Trí óc anh tự
hỏi tại sao cô lại xuất hiện ở đây, nhưng đôi chân anh đã vô thức bước về phía
cô từ lúc nào. Anh vuốt nhè nhẹ lên đầu cô hệt như hồi còn nhỏ. Bàn tay anh
luồn vào những lọn tóc dài mượt của cô bé hàng xóm, lần nào cũng vậy, cô sẽ
phát cáu vì đang yên đang lành mái tóc của mình bỗng bị bới lên rối tung.
Anh hơi hoảng
hốt, có thứ gì đó đè lên làm anh tức ngực quá. Cô gái bỗng dưng lên tiếng. Ôi,
đúng là thứ âm thanh trong trẻo, ấm áp anh đã nghe thấy trong mơ nhiều lần lắm:
- A, anh Tư Niên! Anh về rồi!
- Ừ! - Lúc ấy Tư Niên mới định thần lại và bất
giác nhoẻn cười. Anh vội hỏi bừa để che giấu vẻ thất thần của mình:
- Sao em lại ở đây?
- Em đến tìm anh.
- Trốn học à? - Ôn Tư Niên nhíu mày ra chiều
nghiêm nghị nhưng khuôn mặt ấy chẳng thể nào dọa dẫm được Tô Mạc.
Cô mím môi cười, vẫn cái vẻ đáo để quen thuộc
trong mắt anh:
- Cái con người suốt ngày trốn học không đủ tư
cách nói thế với em đâu nhá!
- E hèm! - Ôn Tư Niên hơi ngại ngùng khi gặp
phải ánh mắt hấp háy bông lơn của Tô Mạc, anh đành đáp trả cô bằng bộ dạng siêu
nghiêm túc - Thì ít ra người ta cũng phải “có trình” mới học được chứ. Có giỏi
thì cô với anh cùng thi đại học xem ai đỗ thủ khoa thành phố nào.
Tô Mạc tắc tị không biết trả lời thế nào, thấy
bộ mặt dương dương tự đắc của Ôn Tư Niên, cô bắt đầu giở võ cùn:
- Thôi, em chẳng dị hợm như anh đâu!
- Cô khen thì anh đành nhận vậy. - Gương mặt Ôn
Tư Niên ánh lên vẻ đắc ý, đôi mắt anh tú sáng rực lên như mắt thiên thần.
Tô Mạc cũng không chịu lép vế liền phản công:
- Thủ khoa đã là cái gì! Em vừa đạt giải nhì
Olympic Toán đấy nhá!
- Xời, giải đấy anh ăn cả trăm lần rồi! - Ôn Tư
Niên lườm nguýt cũng ra vẻ không nhượng bộ.
Được thể, Tô Mạc lại chuẩn bị khích tiếp cuộc
khẩu chiến nảy lửa quen thuộc, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Ôn Tư Niên đã cướp
lời:
- Anh biết rồi, còn cái cuộc thi nói tiếng Anh,
rồi là giải hùng biện hay thi thí nghiệm vật lý gì gì đó nữa chứ gì? Xời! Lìu
tìu cả! Anh Tư Niên của cô ăn giải hàng trăm lần, ngán đến tận cổ rồi! - Ôn Tư
Niên vênh vang đáp. Bầu không khi đang hào hứng, khuôn mặt Tô Mạc bỗng dưng cứ tái
nhợt dần cho đến khi trắng bệch như tờ giấy.
- Sao thế? - Ôn Tư Niên hốt hoảng, không hiểu có
phải tại mình đang đùa quá trớn hay không bèn dịu giọng lại.
Nhưng Mạc cứ cúi sụp xuống, mãi chẳng chịu ngẩng
mặt nhìn anh. Ôn Tư Niên bắt đầu cuống lên vì chẳng biết cô đang nghĩ gì, đột
nhiên cô cất tiếng nói run rẩy:
- Tại sao… Anh lại biết tất cả những chuyện đó?
- …
- Có phải mấy năm qua anh không thể quên nổi em?
- “Anh muốn tới một nơi em không thể biết và âm thầm thu nhặt từng chút tin tức
liên quan về em?” Câu này Tô Mạc không thốt ra ngoài nhưng trong lòng đã tự có
câu trả lời thỏa đáng.
Dù sao cô cũng là một người rất hiểu Ôn Tư Niên,
dĩ nhiên cô phải biết người con trai cùng lớn lên bên cô từ nhỏ rốt cuộc là
người như thế nào chứ.
“Phải chăng những khát khao này không đến từ một
phía riêng em?
Phải chăng trái tim anh cũng y hệt như những gì
em tưởng tượng?”
Tô Mạc chơi vơi giữa muôn vàn suy nghĩ, toàn
thân cô run lên từng chập. Ôn Tư Niên cười trừ; gạt phăng mọi cảm xúc trong cô,
tiếng nói anh vừa nghe quen thuộc vừa lạ lẫm so với ngày thường:
- Nói gì mà vớ vẩn thế, đồ dở hơi! Em là em gái của anh! Làm sao mà anh quên được?
“Em gái”. Lúc
nào cũng thế, hai chữ ấy luôn được chỏng chơ đem ra để đặt tên cho tất cả những
năm tháng cô từng trải qua bên anh.
“Nhưng đây không
phải câu trả lời em muốn!” Tô Mạc gào thét trong tâm, nước mắt chỉ chực trào ra
ngoài. Nhưng Ôn Tư Niên đã kịp vực cô dậy, hệt như một người anh trai mẫu mực
chân chính từ ánh mắt cho tới nụ cười.
Vì ngồi quá lâu
nên đôi chân cô đã cứng đờ từ nãy, toàn thân lảo đảo suýt đổ về phía trước.
Thấy thế, Ôn Tư Niên nhanh tay kéo cô vào lòng. Hễ được áp má vào lồng ngực ấm
áp ấy, cô lại chẳng bao giờ muốn đi đâu nữa.
Nhưng Ôn Tư Niên
đúng là một người anh trai khéo giữ trọn tư cách, anh vội vã đẩy cô ra. Thoáng
chạm vào bàn tay lạnh ngắt của cô, anh cau mày và trách mắng:
- Bộ ngồi đây
lâu lắm rồi hả?
Tô Mạc ngần ngừ
một lúc, cô khẽ lắc đầu:
- Em cũng không
nhớ nữa.
- Thôi vậy. - Có
lẽ đời này cô chưa từng gặp ai giỏi che giấu nỗi đau hơn Tư Niên, anh lẳng lặng
rẽ câu chuyện sang hướng khác - Anh đưa em đi ăn chút gì nhé. Sữa đậu nành Vĩnh
Hòa, đồng ý không?
Cô gật đầu như
một người máy vừa nhận lệnh, tùy chủ nhân định đoạt. Thấy thế, nỗi đau anh vừa
cố gạt đi lại âm ỉ tràn về đòi bùng phát.
Ôn Tư Niên đưa
cô đến quán Vĩnh Hòa, gọi một suất quẩy nóng và sữa đậu nành hôi hổi thơm phức.
Hình như Tô Mạc thấy nhạt miệng, cô trệu trạo nhai vài miếng rồi kêu no. Ôn Tư
Niên cũng không làm khó cô đành hỏi:
- Ăn no rồi thì
về trường học tiếp đi. Để anh đưa em về. - Một lời đề nghị khó chối từ.
Tô Mạc ngước mắt
nhìn anh ảm đạm, cô thấy trả lời cũng được mà không trả lời thì cũng thế nhưng
càng nhìn anh, đôi mắt cô càng long lanh vì bị hút hồn. Ôn Tư Niên bất giác khẽ
thở dài, anh định nói thêm điều gì nhưng cô lại là người lên tiếng trước:
- Anh Tư Niên,
cho em xem ví anh được không?
Ôn Tư Niên sững
người, cô lặp lại với giọng cuống quýt, khẩn cầu hơn:
- Em chỉ xem một
tẹo, một tẹo thôi! Xem xong em sẽ về trường ngay!
- Để làm gì?
Định tống tiền tôi đấy hả cô bé? - Anh định pha trò để lấp liếm nhưng chiêu đó
sao đánh lửa nổi cô.
Tô Mạc ngang
bướng nhìn thẳng vào anh, ánh mắt nửa kiên định nửa van xin như đang tước hết
mũ giáp, khiên kiếm trên người anh. Nhưng anh không thể gật đầu đồng ý được,
anh chỉ khẽ mím môi.
Bầu không khí
như đóng băng, Tô Mạc lập cập lục cặp sách. Chẳng mấy chốc, một cái ví trông đã
phai màu xuất hiện trên tay cô. Cô hít một hơi sâu rồi bắt đầu mở ví, lấy từ
trong ngăn ra một tấm ảnh. Bức ảnh đã nhuộm màu năm tháng, nhìn qua là biết nó
đã có từ lâu lắm vậy mà vẫn được cất giữ cẩn thận.
Đó là tấm ảnh
chứng minh thư của một cậu bé, bức phông nền đỏ kiểu cũ tôn lên vẻ khôi ngô xán
lạn và nụ cười sưởi ấm cõi lòng của người trong ảnh.
Ôn Tư Niên bỗng
thấy bí bức khó thở. Tô Mạc nhanh tay lật đằng sau tấm ảnh ra, trên đó có ghi
một dòng chữ nhỏ, thời gian không xóa nhòa được nét vụng dại còn đọng lại trong
từng nét bút:
“Đời này Tô Mạc
chỉ làm cô dâu của anh.”
Cảnh tượng cô bé
đang mắm môi mắm lợi nắn nót viết từng con chữ xiêu xiêu vẹo vẹo như hiện rõ
mồn một trước mắt anh. Lời cam đoan rất mực nghiêm túc ấy lúc nào cũng khiến
anh thấy vui phơi phới trong lòng. Cô bé nhõng nhẽo đòi anh phải lấy ảnh của cô
ra và viết một câu tương tự:
“Đời này Tư Niên
chỉ làm chú rể của em.”
Mặt sau tấm ảnh
chứng minh thư nền đỏ được điểm thêm nét chữ bay bướm của anh tựa lời thề đã
khắc ghi vào năm tháng.
Dòng chữ ấy vĩnh
viễn không phai màu, ký ức kia mãi mãi chẳng tan biến.
Trước lúc ra đi,
anh bỏ lại sau lưng mọi thứ liên quan đến cô, ảnh, búp bê, thậm chí những món
quà sinh nhật vừa ngộ nghĩnh vừa buồn cười mà chưa năm nào cô quên dành tặng
anh.
Nhưng riêng bức
ảnh ấy, anh không bao giờ nỡ vứt bỏ.
Anh chỉ dám lặng
lẽ cất giữ nó trong chiếc ví bất ly thân. Làm thế, anh sẽ giữ trọn vẹn được mọi
thứ của năm ấy, anh và cô sẽ là hai đứa trẻ mãi mãi không bao giờ lớn, vĩnh
viễn chẳng hề đổi thay.
Anh chợt thấy
khóe mắt cay cay và bất giác đưa lên dụi. Dường như tay anh vừa chạm phải một
làn sương rất mỏng. Một lúc sau, anh cười và nói:
- Thôi, đừng làm
khó anh nữa mà!
Cô bé nhất quyết
không đáp, vẫn kiên định nhìn thẳng vào mắt anh. Khóe mắt anh như có giọt nước
đang chực chờ lăn xuống. Anh ngoảnh đầu né tránh rồi lẳng lặng nói:
- Tất cả đều là
chuyện của ngày xưa rồi. Hồi đấy trẻ con không biết gì, em đừng nghĩ là thật.
- ...
- Với lại anh
trai em đính hôn rồi. Anh thích cô ấy lắm, bọn anh... - Nói đến đây, lời nói
như mắc lại ngang chừng cổ họng, chữ nào trôi ra là cứa vào họng anh chữ đấy.
Nhưng anh vẫn muốn tiếp tục. Đột nhiên cô gái cười, đôi mắt híp lại như một đứa
em gái ngoan rất biết điều.
- Em biết mà
anh. Ban nãy em đùa với anh thôi, làm gì nghiêm trọng thế! - Cô khẽ trách, đứng
dậy vươn vai và cười trông đến tội - Ăn no khiếp! Ngồi học tiêu hóa là vừa.
- Ừ, để anh đưa
em về trường.
- Thôi... - Mạc
muốn từ chối nhưng Ôn Tư Niên vẫn khăng khăng:
- Đi nào!
Điệu bộ quả
quyết của anh xua tan mọi ý định lảng tránh trong đầu cô. Tô Mạc đành cười
nhưng vẫn tỏ vẻ khách sáo và ngại ngần:
- Thế thì đành
làm phiền anh vậy, anh trai yêu quý!
Ôn Tư Niên lặng
người nhưng không biết nói gì thêm. Anh cùng cô bước ra khỏi quán và lái xe đưa
cô về trường.
Suốt dọc đường,
hai người hoàn toàn chìm trong im lặng. Từ lúc nổ máy, Tô Mạc chỉ bải hoải ngắm
cảnh ngoài xe bằng con mắt ảm đạm, chẳng ai đoán nổi cô đang suy tư những gì.
Còn Ôn Tư Niên cũng chỉ câm lặng nắm lấy vô lăng, chưa bao giờ anh lái xe chậm
đến thế, như thể toan níu giữ khoảnh khắc này lại, cho cô mãi mãi bên anh dù
cho vật đổi sao dời.
Nhưng thoắt một
cái, chiếc xe đã đưa hai người về đến nơi. Tô Mạc bước xuống, chẳng ngờ Ôn Tư
Niên cũng bước theo cô. Anh lặng lẽ nhìn và bất chợt đưa tay nghịch ngợm những
lọn tóc của cô. Hành động không khác gì Ôn Tư Niên và Tô Mạc thời thơ ấu, vẫn
là những ngón tay đắm đuối cuộn tròn trên những dải tóc lụa là, cảnh vẫn đó
nhưng người còn đâu.
- Cố gắng học
hành tử tế nhé. - Ôn Tư Niên động viên cô bằng câu nói quê mùa nhất trần đời.
Dẫu vậy, Tô Mạc vẫn chăm chú lắng nghe, thấy anh chỉ nói đến đấy, cô cười và
đáp:
- Rồi!
- Đừng có âm mưu
trốn học đấy nhé. Chờ khi nào giỏi hơn anh thì trốn thoải mái.
- Rồi!
- Liệu mà cư xử
tốt với bạn bè, đừng chọc giận con bé.
- Rồi!
- Thôi, tự lo
liệu nhé!
- Rồi!
Cuối cùng cũng
chẳng còn lời gì để trao cho nhau, Ôn Tư Niên không muốn kết thúc cuộc hội
thoại theo cách nhạt nhẽo như vậy nhưng Tô Mạc đã đặt dấu chấm cho nó trước:
- Anh à, không
còn việc gì nữa thì em vào trước nhé.
- Ừ. - Ôn Tư
Niên gật đầu, trong giây lát anh thấy thèm một điếu thuốc ghê gớm.
Nhưng kìa, cô
gái đã vẫy tay chào anh, nụ cười tươi tắn trong veo:
- Tạm biệt.
Tạm biệt. Tạm
biệt. Rồi vĩnh biệt.
Dứt câu chào, cô
quay đầu bước đi.
Hình bóng cô mờ
dần nhưng càng lúc càng khắc sâu trong lòng anh. Ôn Tư Niên đứng đó dõi theo để
rồi không thể kiềm chế được bản thân nữa, anh chạy nhanh hết sức tới bên người
con gái và ôm chặt lấy cô từ đằng sau. Bao chất chứa trong lòng sắp dâng trào
ra nhưng hễ đến miệng thì lại ngập ngừng. Cuối cùng, những gì anh nói được chỉ
còn là:
- Tô Mạc, tự lo
liệu đấy nhé!
Anh không trông
thấy mặt cô mà chỉ nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ, bình lặng mà nồng nàn hơi ấm, đúng
thứ giọng khiến anh say mê mẩn. Cô đáp:
- Vâng, em biết
rồi!
Nhiều năm sau,
hễ nhớ lại cái ôm dưới buổi trưa nắng hôm ấy, Ôn Tư Niên tuy có thất vọng nhưng
vẫn cảm thấy say lòng.
Thảo nào văn thơ
cứ nói cái ôm từ đằng sau là thứ kỳ lạ nhất cõi đời, rõ ràng gần gũi nhau là
vậy mà chẳng ai nhìn thấy mặt ai.
Nhưng thế mới
tốt. Vì nếu nhìn thấy nhau rồi, người ta lại không nỡ phân ly nữa. Nhìn thấy
nhau rồi, bao quyết tâm đã định sẵn sẽ tan thành mây khói, bao niềm tin đã chôn
sâu sẽ cựa quậy thức dậy. Đúng thế đấy, chỉ cần nhìn thấy gương mặt của em
thôi...
Người đàn ông
thành đạt thầm hồi tưởng lại câu chuyện năm xưa. Nước mắt cứ mặc sức tuôn ra
nhưng bên cạnh anh không còn bóng dáng người con gái đó nữa. Mỗi giọt buồn lăn
ra là một lần tim quặn lại.
Nhưng người cần
được biết lại không hay.

