Có phải anh yêu em - Chương 11 phần 2

Lau sạch những giọt buồn trên mặt, Tô Mạc ngẩng
đầu lên nhìn thấy Tử Khiêm vẫn đang nhăn nhó kêu ca cô làm bẩn áo của cậu ta.
Trông bộ dạng lèm bèm cau có ấy, Tô Mạc không nhịn được cười. Một lúc sau, cô
đứng dậy, hai người lại giữ khoảng cách an toàn.

Thi thoảng cô lơ đãng nhìn Diệp Tử Khiêm và cất
giọng lạnh lùng:

- Tôi sẽ không cám ơn cậu đâu, ban nãy coi như
cả hai hết nợ với nhau. Tôi không để bụng chuyện cậu vừa làm với tôi, coi như
là trả ơn cậu đã ra sức an ủi tôi.

Chẳng đợi cậu đáp lại, cô lặng lẽ quay lưng bước
đi. Diệp Tử Khiêm lại một lần nữa phải đứng trông theo bóng hình cô mà chẳng
thể đuổi theo. Cậu cười phá lên, chống tay vào trán. Tuy mặt mũi chằng chịt
những vết tay đỏ lừ, nhưng cốt cách hào hoa của cậu vẫn nguyên vẹn. Đôi mắt cậu
híp lại, cậu tự lầm bầm:

- Hết nợ á? Nhưng rõ ràng tôi có được cái quái
gì đâu?

Giờ nghỉ trưa đã hết, lũ học sinh lại lũ lượt
quay về lớp học.

Thấy bộ dạng Diệp Tử Khiêm nhàu nhĩ, thảm hại,
ai ai cũng trợn tròn mắt nhưng vì nể sợ cậu nên chẳng ai dám xì xầm hỏi han.
Duy chỉ có vài thằng chơi khá thân với cậu dám mở miệng nhưng chưa gì đã bị cậu
ngắt lời, chúng nó tự hiểu mình nên đứng ngoài cuộc thì hơn.

Còn Tô Mạc trông có vẻ tỉnh táo hơn ban sáng, có
lẽ sau khi thỏa sức dần cho Diệp Tử Khiêm một mẻ, bao uất ức và áp lực tích tụ
trong lòng đã được giải tỏa. Đôi mắt cô vẫn sưng mọng đỏ ngầu, ai nhìn cũng
biết là cô vừa gào khóc một trận nhưng tâm trạng có vẻ khá hơn rất nhiều. Thấy
thế, Ngô Du Du cũng yên tâm hơn chút.

Nhưng tiết học chiều chưa bắt đầu thì Tô Mạc lại
bị gọi xuống ban giám hiệu. Nguyên nhân thì chẳng cần bàn, ngoài mấy tấm ảnh
dung tục kia thì còn chuyện gì được nữa.

Đáng nhẽ sáng nay cô đã bị gọi lên nhưng từ
trước đến nay, nhà trường luôn thấy Tô Mạc rất hiền lành nên nghĩ chắc có kẻ
nào ác ý bày trò bằng Photoshop. Song sau khi xác minh và được biết những bức
ảnh này hoàn toàn là ảnh thật, tuyệt không có một dấu vết nào cho thấy ảnh được
qua chỉnh sửa. Vì lẽ đó Tô Mạc được gọi lên để giải thích. Vừa bước vào, cô đã
thấy ngay cảnh tượng bộ ba quyền lực của nhà trường kèm thầy chủ nhiệm lớp đã
ngồi uy nghi trong đó từ lúc nào, mặt mũi ai nấy đều đằng đằng sát khí như
chuẩn bị thăng đường hỏi cung.

Tô Mạc hơi căng thẳng, cô nắm chặt tay và lấy
hết can đảm bước vào.

Cánh cửa đóng sập lại ngay sau lưng.

Trưởng ban giám hiệu ra hiệu cho cô ngồi xuống
rồi lôi trong ngăn kéo ra mấy bức ảnh. Đó là những bức ảnh Tô Mạc trông thấy
ban sáng ở cổng trường. Thầy nhìn Tô Mạc một hồi và cất giọng từ tốn:

- Tô Mạc, trong trường có người báo rằng em đang
có quan hệ không minh bạch với người đàn ông này, điều này có thật không?

- Không phải! - Cô trả lời nhanh như cắt với
thái độ kiên quyết, thầy giáo thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm. Bởi trong trường
mà xảy ra chuyện này thì đúng là thành truyện cười cho thiên hạ.

Thầy lại tiếp tục chỉ tay vào người đàn ông
trong ảnh, vẫn cố giữ giọng bình thản:

- Vậy thầy hỏi em, người đàn ông trong hình này
là ai? - Thầy gọi đó là “người đàn ông”, chứ không phải “người con trai”, rõ
ràng có thể nhận ra người này không phải học sinh.

Tô Mạc chần chừ hồi lâu rồi đáp thành khẩn:

- Anh trai em.

- Ồ? - Trưởng ban giám hiệu nhíu mày và bình
thản nói tiếp - Nhưng theo tôi nhớ, hình như em không có anh trai mà. - Nói
đoạn quay sang nhìn chủ nhiệm, ông thầy trán hói lập tức gật gù công nhận:

- Đúng rồi, Tô Mạc làm gì có anh trai.

- Thế là thế nào? - Trưởng ban giám hiệu nghiêm
giọng.

Tô Mạc mắm môi mắm lợi một hồi rồi ấp úng đáp:

- Đó là anh trai bên hàng xóm của em, chúng em
không phải họ hàng ruột thịt gì cả.

- Ồ? Chỉ là anh thôi sao? - Câu hỏi của thầy
chứa đầy ẩn ý, nói rồi ngón tay lại chỉ vào những bức ảnh hai người đang âu yếm
- Em không thấy nếu chỉ là anh trai thì mối quan hệ giữa hai người có phần gần
gũi quá hay sao?

- Dù sao đó cũng chỉ là anh trai em mà thôi. -
Tô Mạc thẳng thừng phủ nhận khiến thầy chủ nhiệm có phần phản cảm. Thầy bắt đầu
thay bằng bộ mặt lạnh như đá tảng để nói chuyện:

- Được, vậy cứ coi như đó là anh trai em đi. Vậy
em gọi anh ta tới đây, có một số việc chúng tôi cần phối hợp điều tra.

Tô Mạc xưa nay vốn rất ngoan ngoãn nhưng lần này
lại quyết không chịu hợp tác và từ chối thẳng thừng. Dù thầy chủ nhiệm có dọa
nạt bao nhiêu cũng uổng công vô ích. Thầy bực quá liền quát:

- Tô Mạc! Nếu em không chịu hợp tác thì tôi đành
mời phụ huynh đến dạy lại em!

Nhắc tới “phụ huynh”, Tô Mạc có phần dao động
nhưng vẫn quyết mím chặt môi tỏ thái độ từ chối. Cô không muốn làm khó Ôn Tư
Niên, cho dù bị lâm vào đường cùng cũng sẽ không bao giờ làm vậy.

Cơn thịnh nộ của thầy chủ nhiệm đã lên tới cực
điểm bèn rút điện thoại gọi ngay cho mẹ cô.

Vì lo sợ không rõ chuyện gì đã xảy ra nên chẳng
mấy chốc mẹ cô đã tới. Giữa trời thu se lạnh, trên trán người mẹ cũng lấm tấm
vài giọt mồ hôi.

Bà Lâm Ngọc Kỳ ngồi xuống, chưa kịp thở thì thầy
chủ nhiệm đã đẩy tệp ảnh ra trước mặt và bảo bà xem cho kỹ.

Bà Lâm không nói chẳng rằng, lặng lẽ xem hết
từng bức ảnh. Tô Mạc thấy những đường xanh lè đang gân lên trên trán mẹ. Nhưng
mẹ cô không nổi giận mà rối rít xin lỗi các thầy. Cô thấy mẹ cúi gập người
xuống đầy hèn mọn, giọng nói yếu ớt, miệng không ngớt kêu tại mình không biết
dạy con, phiền các thầy giúp đỡ… mà lòng đau thắt lại. Cô cố gắng hít thở thật
sâu để đẩy hết nỗi day dứt ấy ra mà không được.

Cô đành ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nhưng khi
cúi xuống trong lòng lại gợn lên cảm giác mới, chua xót như xát muối, khó chịu
dữ dội hơn trước.

Suốt từ khi mẹ đến, cô vẫn cứ lặng im, chỉ biết
thẫn thờ nhìn mẹ khom lưng cúi đầu luôn miệng xin lỗi.

Cuối cùng cô bị mẹ lôi về nhà, nhà trường bắt cô
tự kiểm điểm vài ngày rồi mới đi học tiếp.

Dọc đường, hai mẹ con không nói gì với nhau.
Chưa bao giờ cô thấy lạnh lẽo, gượng gạo đến thế. Chặng đường về nhà như dài ra
thành hàng dặm. Đến cửa, bà Lâm lôi cô xềnh xệch vào nhà. Sau khi khóa cửa
phòng, cây chổi lông gà giáng xuống người cô từng đợt.

Bà Lâm như không thể kiềm chế được, bà vừa khóc
vừa đánh:

- Mẹ bảo mày học hành vớ vẩn rồi đi làm bồ nhí,
làm gái bao đấy à! Mẹ đánh chết mày! Đánh chết mày!

Bà gào thét điên loạn, cây chổi lông gà cứ vụt
xuống chan chát. Ban đầu Tô Mạc nằm xuống như một cái máy tự động nhưng khi
tỉnh ra, cô để mặc mẹ đánh cho dù vẫn cãi lại:

- Mẹ có tư cách gì để nói con! Mẹ cũng như thế
còn gì! Con làm bồ người ta chẳng phải tại học theo mẹ sao!

Cô vừa dứt lời, cây chổi lông gà cũng như tạm
dừng công việc. Bà Lâm trân trân nhìn cô một hồi, mãi về sau mới lắp bắp nói:

- Con… Con nói
cái gì?

Tô Mạc hơi hối
hận vì những lời mình vừa thốt ra, nhưng một nỗi khát vọng khó nói đột ngột
dâng lên trong lòng cô. Cô mong những gì mình sắp nghe được sẽ là lời phủ nhận
từ mẹ nên vẫn gắng gượng hỏi:

- Mẹ, có người
bảo ngày xưa mẹ đã phá tan gia đình anh Tư Niên. Con muốn biết đây có phải sự
thật hay không?

Khuôn mặt bà Lâm
tái dại đi, toàn thân run lên bần bật xem chừng sắp khuỵu ngã. Bà lập cập đáp:

- Dĩ… Dĩ nhiên
không phải… Mẹ…

Thấy mẹ phản ứng
như thế, Tô Mạc thất vọng vài phần. Niềm tin sắt đá không gì lay chuyển nổi nay
đã có phần hư hao, cô cảm thấy chưa bao giờ mình phải chịu cú sốc lớn đến thế.
Mãi một lúc sau cô mới lấy lại bình tĩnh và hỏi lại bà Lâm với hy vọng mong
manh cuối cùng:

- Mẹ, tại sao mẹ
lại làm vậy?

- Tại sao ư? -
Bà Lâm biết mình không thể giấu được nữa, lúc sau cười ngây dại như đang chế
nhạo chính mình, đưa tay vuốt má Tô Mạc, đôi mắt ánh lên một tình yêu thương
mãnh liệt - Mạc à, mẹ làm thế tất cả là vì con đó.

- Vì con?

- Đúng thế đấy.
Từ khi con còn nhỏ, bố con đã ruồng bỏ cả hai chúng ta. Mẹ một thân một mình
ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn. Nếu được dựa dẫm vào nhà họ Ôn thì sau
này chúng ta sẽ bớt khổ sở. Mẹ chưa bao giờ có ý định phá hoại gia đình họ cả,
mẹ chỉ vì con, chỉ con thôi Mạc à!

- Mẹ đừng nói
nữa! - Tô Mạc gào lên, xé tan lời đáp của mẹ.

Hóa ra sự thật
là như thế.

Ôn Tư Niên không sai. Bà Trần Tố không sai.

Người sai chính
là cô và mẹ cô! Chính mẹ cô phá vỡ gia đình êm ấm của Tư Niên và gián tiếp hại
chết cha anh.

Còn cô, vẫn cứ
bám riết lấy một Ôn Tư Niên đã có vợ mà không biết nhục nhã là gì.

Thật đáng
thương, thật vô liêm sỉ!

Nghĩ đến đó, cô
cảm thấy tim gan mình sắp nổ tung đến nơi. Bà Lâm thút thít định nắm chặt tay
đứa con bé bỏng duy nhất của mình nhưng chưa kịp chạm tới thì nó đã giằng ra né
tránh.

Tô Mạc nhìn
người mẹ với ánh mắt căm hận đến thấu xương:

- Con hận mẹ!
Tất cả là tại mẹ! Mọi lỗi lầm là do mẹ! Mẹ đã phá hủy mọi thứ của con! Tất cả
là tại mẹ!

- Mạc, mẹ làm
vậy chỉ…

- Đừng nói là chỉ
vì tôi nữa! Câu nói ấy thật kinh tởm! Tôi không có người mẹ như bà! - Càng nói
cô càng không kiềm chế được cơn kích động dâng lên, cuối cùng, cô vùng chạy.

Bà Lâm sững ra
một lúc rồi mới nhận ra mình phải đuổi theo. Bà chạy miết sau lưng con gái và
gào khóc như xé lòng:

- Mạc! Con định
đi đâu…

Nó không trả
lời, đứa con gái yêu quý độc nhất của bà đã bỏ đi như một cơn gió. Bà không tài
nào đuổi kịp, đành gắng gượng gọi tên con trong nhọc nhằn:

- Mạc ơi… Mạc à…

Cho dù Tô Mạc
nghe thấy nhưng cô không muốn trả lời. Lúc ấy, cô chỉ muốn trốn chạy. Chạy đi
đâu cũng được, miễn là không còn phải ở đây nữa.

Sau khi ra khỏi
nhà, thật lòng cô cũng chẳng biết mình nên đi đâu nên cứ mải miết đi về phía vô
định.

Cô biết ban nãy
mình cư xử quá khích nhưng ngọn lửa trong lòng cô nay không có gì dập tắt nổi.
Cô không thể chịu đựng được khi mẹ mình lại là hạng gái bao bị người đời phỉ
nhổ.

Nhưng sự thật là
vậy. Bà Trần Tố không hề chửi oan, và thậm chí Ôn Tư Niên cũng đã quá khoan
dung với cô rồi.

Hóa ra những
chuyện cô tính toán, so đo kia chỉ là một mớ chuyện cười, còn cô, chỉ là một
con hề không hơn không kém. Cô chết lặng đi, toàn thân cô rã rời. Cô quỳ sụp
xuống, ôm chặt hai đầu gối và khóc nức nở.

Con phố tấp nập
người qua kẻ lại nhưng không ai để mắt tới một đứa con gái đang ngồi khóc một
mình trong góc đường.

Đêm đó, Tô Mạc
không nhớ mình đã trải qua như thế nào. Cô chỉ biết là mình thấy lạnh, lạnh đến
nỗi không thấy buồn ngủ, buốt đến nỗi không còn cảm nhận được điều gì nữa.

Cô cứ ngồi thu
lu trong xó nhìn người đi qua, rồi lại đi lại, rồi vãn dần, đến khi chỉ còn lại
mình cô đơn côi lẻ bóng.

Người cô mỗi lúc
một rúm lại. Chốc chốc có mấy con mèo hoang, chó đi bụi tha thẩn qua chỗ cô. Có
lúc chúng hiếu kỳ vây quanh quan sát, nhưng khi cô ngẩng đầu lên lại hãi hùng
bỏ chạy không để lại vết tích.

Cô cứ ngồi khóc
rồi lại nín, khóc rồi lại nín, suốt đêm không chợp mắt lấy một phút.

Nhưng khi những
tia nắng mới đã len lỏi vào tận góc cô ngồi, cô biết mình nên về nhà. Với cả
hôm nay cũng phải đi học nữa nên cho dù đường về gian khổ thế nào thì cũng đành
phải đi thôi.

Vừa nhỏm dậy, cô
phát hiện thấy toàn thân mình như đã đóng băng. Cô vận động tay chân một lúc cơ
thể mới có cảm giác như bình thường.

Sau khi lau sạch
nước mắt, cô mới lững thững tìm đường về nhà.

Cho dù bà Lâm có
phạm phải bao nhiêu sai lầm thì đó cũng là mẹ cô, là người duy nhất trên đời
này yêu thương cô vô điều kiện.

Mãi cô mới lết
được về đến nhà, lúc ấy cũng chẳng phải sớm sủa gì nữa. Đèn phòng khách vẫn
sáng trưng, có lẽ nó đã phải sáng suốt đêm qua cho tới tận bây giờ.

Mẹ cô không có
trong phòng khách, có lẽ đã về phòng ngủ rồi. Cô do dự một hồi và nhón chân
bước tới cửa phòng ngủ xem mẹ đang thế nào.

Cửa phòng không
khóa mà chỉ khép hờ. Vừa bước vào cô đã nhanh chóng nhận ra điều gì đó bất
thường. Cô hoảng hốt lao tới phía đầu giường và thấy mẹ đang nằm im, nhưng ngực
mẹ không phập phồng như khi đang ngủ nữa.

Lọ thuốc ngủ đầu
giường đã sạch trơn trong khi cô nhớ rõ mấy hôm trước nó vẫn còn rất đầy. Cô sợ
hãi đưa ngón tay ra trước mũi mẹ nhưng không cảm thấy chút hơi ấm nào hết, có
khi nào mẹ cô đã tắt thở?

- Mẹ… - Tô Mạc
lập cập gọi nhưng cô thấy cổ họng đã khàn đặc lại.

Mẹ cô không đáp,
vẫn nhắm nghiền mắt như người đang say ngủ.

- Mẹ…

- …

- Mẹ, trả lời
con đi! Mẹ… Mẹ… - Cô chỉ biết lặp đi lặp lại tiếng “mẹ” như cái máy, như một
đứa trẻ con đang ê a tập nói. Nước mắt cô bắt đầu trào ra.

- Mẹ ơi, con sai
rồi. Con biết con sai rồi, mẹ đừng như vậy nữa, đừng như vậy nữa… - Cô nức nở
khẩn cầu. Nhưng người mà cô thương yêu nhất, và cũng là người thương yêu cô
nhất vẫn không có một chút phản ứng nào. Giấc ngủ trên khuôn mặt ấy trông thật
hạnh phúc, thật yên bình.

Nhưng bi kịch là
nếu cô bị bỏ lại một mình trên thế gian này thì sẽ ra sao?

Nếu người thương
yêu cô nhất cũng bỏ cô mà đi thì cô phải làm sao?

Tiếng chuông điện
thoại đột ngột vang lên, cô lấy điện thoại ra theo vô thức.

Đầu dây bên kia
vang lên tiếng cằn nhằn quen thuộc của Diệp Tử Khiêm:

- A lô, làm gì
mà không đi học? Định bùng à?

Tô Mạc không thể
nào nói nên lời, cô cứ nấc lên ầng ậng như người bị sặc nước. Linh tính mách
bảo Diệp Tử Khiêm có chuyện không lành đang xảy ra, cậu hạ giọng:

- Sao thế? Xảy
ra chuyện gì à?

- Mẹ tớ… Mẹ tớ…
Nguy rồi… Làm thế nào bây giờ? Diệp Tử Khiêm, làm thế nào bây giờ? - Dứt lời,
nước mắt trào ra giàn giụa, ướt đẫm hai gò má.

Diệp Tử Khiêm
hốt hoảng, cậu im lặng vài giây rồi quát tháo:

- Không được
cuống! Gọi xe cấp cứu ngay! Không sao đâu! - Ngay sau đấy, đầu dây bên kia chỉ
còn lại tiếng tút tút.

Diệp Tử Khiêm
thở một hơi lấy sức, cậu quyết định bùng luôn tiết hôm nay. Cậu phải đi tìm Tô
Mạc, ít ra vào những lúc thế này, cậu phải ở bên cạnh cô.

Không rõ Tô Mạc
đã đưa mẹ đến bệnh viện nào nên phạm vi tìm kiếm cũng khá rộng. Nhưng may thay
cuối cùng cậu cũng tìm được tới nơi.

Bà Lâm đang nằm
trong phòng phẫu thuật. Tô Mạc đang thần người ngồi chờ trên chiếc ghế dài
ngoài cửa, khuôn mặt ngơ ngác như mất hồn.

- Tô Mạc. - Cậu
thốt lên, Tô Mạc ngập ngừng ngẩng đầu nhìn cậu. Đôi mắt đen láy bỗng chốc rỗng
tuếch, đôi bàn tay vẫn co ro đan vào nhau trông thật đáng thương.

Diệp Tử Khiêm thở
dài và bước tới bên cạnh cô. Cậu cao lớn hơn hẳn so với lũ bạn cùng tuổi nên có
thể chặn đứng cô bất cứ lúc nào. Cậu đưa tay xoa đầu cô, giọng cậu chưa bao giờ
hiền dịu như thế, đến nỗi người nghe chỉ muốn òa lên khóc:

- Rồi sẽ ổn
thôi, đừng sợ.

- …

- Có tớ ở đây
rồi, cho dù thế nào tớ cũng sẽ không đi đâu hết.

- Diệp Tử Khiêm…

- Ơi?

- Cám ơn cậu…

- Đồ ngốc.

- …

Cậu ôm chặt cô
vào lòng. Đây không phải là lần đầu tiên Tô Mạc được chạm vào lồng ngực cậu
nhưng chưa bao giờ cô thấy ấm áp và dễ chịu đến thế. Cho dù bây giờ cô có chết
đi thì cũng chẳng có gì đáng sợ, hãy để khoảnh khắc tuyệt đẹp này dừng mãi ở
đây thôi.

“Hãy để tớ lưu
luyến mãi khoảng thời gian cảm động này, hãy để tớ khắc ghi hơi ấm của cậu vào
lòng.

Cảm ơn cậu, Diệp
Tử Khiêm.

Cám ơn cậu vì đã
đem hết tất cả những gì tốt đẹp nhất trong đời để dành tặng cho tôi.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.