Không thể yêu em một ngày sao? - Chương 07 - 08 - 09
Chương 7. ÂM MƯU
Em không muốn hóa thành bọt biển, nhưng em sẽ không bao giờ
làm hại hoàng tử như anh.
Vì vấn đề công việc nên lễ
đính hôn tổ chức rất đơn giản, khách mời là những người thân thiết của hai gia
đình. Riêng phía Gia Ái chỉ có hai người bạn là Bối Lâm và Kiến Tân được mời.
Sau khi buổi lễ xong xuôi, cũng chẳng có gì thay đổi ngoài chuyện tay cô có
thêm một chiếc nhẫn. Gia Ái quay về nhà cùng cha và Bối Lâm.
Suốt chặng đường Gia Ái
chẳng nói tiếng nào, chỉ im lặng nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Gia Ái tự hỏi nụ
cười của cô đã biến đâu mất. Trên tấm gương chỉ phản chiếu hình ảnh của một cô
gái nặng nỗi buồn phiền.
“Bạn sao vậy?” Bối Lâm hỏi
khi cả hai về đến phòng Gia Ái. “Cuối cùng cũng lấy được anh ta lại không vui
sao?”
Gia Ái hít sâu một hơi rồi
đáp:
“Nếu bạn là mình, bạn có
vui không?”
“Nếu mình là bạn mình đã
sớm vứt tên Hy đó vào sọt rác. Yêu đương gì loại ấy!” Bối Lâm cười khỉnh nhưng
vừa thấy cái nhíu mày của Gia Ái thì cô bắt đầu xí xóa. “Thôi biết rồi. Đáng lẽ
không nên nói vậy chứ gì!”
Bối Lâm chán ngán ngồi xuống
ghế:
“Bạn tính sao? Bây giờ đến
bạn gái người ta cũng có rồi mà còn chịu đính hôn. Nói thật, mình thấy bạn
không phải dạng ngốc bình thường đâu.”
Nụ cười buồn hiện lên
trên gương mặt thanh tú của Gia Ái. “Có rất
nhiều chuyện không thể dùng lý trí để phân xử. Đây là một trong số đó!”
--------------------------------------------------
“Gia Ái, ở đây!” Chấn
Thiên lên tiếng gọi. Hôm nay anh có hẹn với cô gái này cùng đi câu cá ở một con
sông gần ngoại ô thành phố. Từ ngày hai người gặp nhau ở quán cà phê, anh thường
hẹn cô ra ngoài. Cả hai cũng từ đó mà ngày càng thân thiết.
Gia Ái vui vẻ đến ngồi cạnh
Chấn Thiên, anh cẩn thận giúp cô chuẩn bị cần câu và móc cả con giun làm mồi.
Sau khi quăng câu thì cả hai cùng ngồi chờ.
“Phải nói là anh cảm thấy
bản thân rất may mắn. Vốn không có bao nhiêu cô gái thích bộ môn này!” Chấn
Thiên nói. “Vậy nên anh thường chỉ đi câu một mình.”
Gia Ái gật đầu tán thành:
“Em là hàng hiếm, vậy nên
anh phải đối xử với em thật tốt!”
“Nếu vậy em muốn anh làm
gì thì mới xem là tốt?”
“Mời em đi ăn đi! Em
thích rất nhiều thứ!” Gia Ái nói với vẻ hy vọng, đôi bàn tay nắm lại để dưới cằm.
Chấn Thiên nhìn nét mặt
cô thì bật cười:
“Được! Lát nữa em muốn ăn
gì anh đều có thể mời!”
“Anh giàu phết!” Gia Ái
hào hứng nói. “Vậy em sẽ ăn thả cửa một ngày. Anh không sạch túi thì em không về!”
Vậy là sau khi câu cá
xong cả hai cùng đi dùng bữa. Chấn Thiên cứ nghĩ Gia Ái không thể ăn được bao
nhiêu nhưng cô lại một lần nữa làm anh ngạc nhiên. Địa điểm Gia Ái chọn là một
hiệu bánh ngọt và cô đã ăn hơn mười loại bánh khác nhau. Chấn Thiên ngần ngại hỏi:
“Em thích đồ ngọt vậy
sao?”
“Tương đối! Em có thể vừa
ăn vừa gói đem về không?” Cô tự nhiên hỏi.
Chấn Thiên gật đầu, hôm
nay anh cười nhiều còn hơn cả tháng cộng lại:
“Tùy em. Anh đã nói mình
mời mà. Nhưng em không sợ tăng cân sao? Thông thường con gái luôn lo lắng chuyện
này!”
“Sợ gì chứ! Là anh mời mà. Nếu em có bị béo
phì thì cứ đi tìm anh bắt đền là được.” Gia Ái gật gù nói, vừa lúc ánh mắt bắt
gặp một cặp đôi vừa bước vào.
Nét cười của cô héo đi
nhanh chóng. Chấn Thiên cũng vì vậy mà nhìn theo. Phía bên kia Ngô Minh Hy và
Tường Vân cũng nhận ra họ. Gia Ái dứt mắt khỏi phía đó, mỉm cười nói với bạn đồng
hành của mình.
“Em nghĩ mình phải lấy
thêm bánh rồi!”
--------------------------------------------------
Huỳnh Gia Ái là một thiên
kim tiểu thư đặc biệt, bởi thay vì sự kiêu kỳ cao ngạo thường thấy thì ở cô điểm
nổi trội nhất lại là tính hòa đồng dễ mến. Dù gia đình rất giàu có nhưng từ lúc
hết cấp hai Gia Ái đều đi học bằng xe buýt, cô cũng chẳng bao giờ khoe khoang về
gia thế của mình. Gia Ái luôn thích ở những nơi có thật nhiều người, và chưa
bao giờ lớn tiếng với ai. Có điều hôm nay thì không phải.
Hít thở thật sâu, Gia Ái
nhấn chuông phòng khách sạn. Chỉ đợi một lát thì cửa mở.
“Cô đến làm gì?” Tường
Vân hỏi với giọng thách thức.
Gia Ái mặc kệ câu hỏi mà
bước vào trong phòng, ung dung ngồi xuống ghế sopha.
“Chỗ này xem ra điều kiện
cũng rất tốt. Là anh Hy thuê cho cô đúng không?”
“Đúng vậy thì sao?” Vẫn
là nét thách thức nhưng đã được gia cố thêm cả sự tự mãn.
“Đúng vậy thì cô hoàn
toàn không xứng đáng để ở một nơi như thế này.” Gia Ái nói cùng một nụ cười chế
nhạo, giờ không có chỗ cho cô gái vui vẻ dễ mến thường ngày.
“Đáng hay không không đến
lượt cô nói. Anh Hy yêu tôi nên lo lắng cho tôi thôi. Sao hả? Thấy ghen tỵ lắm
đúng không?”
Gia Ái không trả lời, chỉ
lấy một xấp hình trong túi rồi quăng lên bàn. Ánh mắt Tường Vân vừa chạm tới chúng
thì gương mặt đã thể hiện rõ sự ngạc nhiên lẫn lo sợ. Giọng Gia Ái điềm nhiên cất
lên cùng ánh mắt cứng rắn:
“Cô với Minh Thành có
quan hệ gì tôi đều đã biết cả. Tường Vân cô vốn là người yêu cũ của Minh Thành.
Sau khi anh ta chán ngấy loại người thực dụng như cô thì bắt đầu trả tiền để cô
ở bên cạnh anh Hy. Mục đích chính là vì không muốn cuộc hôn nhân giữa chúng tôi
thành công. Vậy nên cuộc gặp gỡ ở trước nhà hát vốn không phải tình cờ, cô đến
đó là để cho tôi biết quan hệ của hai người… Nhưng chúng ta chưa từng gặp nhau,
chỉ có thể là do Minh Thành đứng phía sau làm đạo diễn cho cô. Tất cả vì cha
con hắn muốn thuận lợi giành được Trung Dương. Tôi nói có sai không?”
Tường Vân nuốt khan, ánh
mắt đầy vẻ hoang mang, vừa tính mở miệng đã bị Gia Ái trấn áp lần nữa.
“Không cần nói nhiều. Tôi
ngay cả phim quay cảnh hai người bàn tính cũng có. Hôm nay đến là muốn cho cô một
cơ hội. Trong vòng ba ngày, nếu cô không chia tay với anh Hy thì tất cả mọi
chuyện đều sẽ đến tai anh ấy.”
Gương mặt Tường Vân trở
nên trắng bệch, cô luôn nghĩ Huỳnh Gia Ái chỉ là loại tiểu thư ngây ngô ngốc
nghếch, nhưng người trước mặt lúc này lại là một phong thái mạnh mẽ. Cô càng
không ngờ đến kế hoạch vào thời điểm quan trọng nhất lại bị cô ta phát hiện. Tường
Vân nuốt khan rồi lên tiếng hỏi:
“Tại sao? Sao cô phải làm
vậy, cho tôi cơ hội?”
“Lý do cô không cần biết.
Nhớ đó, ba ngày!” Gia Ái nói chắc nịch, đứng dậy bỏ đi.
Tường Vân còn lại một
mình với sự bối rối, nhưng chỉ một lát cô đã biết bản thân phải làm gì. “Nói thế nào thì cô cũng vì Ngô Minh Hy mà
làm tất cả. Đừng có đắc thắng. Tôi không bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu!”
Chương 8. BƯỚC NGOẶT
Vì công chúa luôn mang vẻ yếu đuối nên kẻ có lỗi chỉ có thể
là phù thủy.
Sau cuộc gặp gỡ Gia Ái
không về nhà mà đi thẳng đến quán bar của Kiến Tân. Cô ngồi đó một mình nhìn ngắm
những vị khách khác. Ánh mắt sâu thẳm mang rất nhiều tâm sự. Rốt cục Gia Ái
cũng biết được tại sao Minh Hy lại yêu Tường Vân. Anh và Minh Thành từ nhỏ đã lớn
lên bên nhau, hắn chắc chắn sẽ hiểu rõ tính cách của anh, cũng biết cách để Tường
Vân làm anh rung động. Minh Hy sinh ra trong một gia đình mà mỗi bước đi đều phải
tính toán thiệt hơn, mỗi câu nói đều là sự tranh giành quyền lợi. Một nơi như vậy,
anh sao lại có thể không chán ghét.
Minh Hy muốn tự do, anh
luôn mong dựa vào bản thân mình gây dựng mọi thứ, tránh xa khỏi cuộc gia chiến
này. Những điều đó Gia Ái đều hiểu nhưng cô lại không có cơ hội như Tường Vân.
Anh có lẽ đã tìm thấy sự yên bình tạm bợ bên cô ấy, còn cô chỉ là một hiện thân
khác của cuộc chiến kia. Huỳnh Gia Ái thường mỉm cười hồn nhiên nhưng tâm tư cô
vốn dĩ rất sâu sắc. Đó có thể xem là một ưu điểm được di truyền từ cha, cho dù
ông đã đánh mất nụ cười ấy từ nhiều năm trước.
“Sao vậy?” Kiến Tân đặt một
ly cocktail lên bàn rồi ngồi xuống cạnh cô. “Nhìn thì có vẻ lại thất tình rồi
nhưng sao lại không uống rượu? Nghe Lâm nói đầu tháng lúc mình đi vắng cậu đã đến
đây giúp mình tăng doanh số đáng kể.”
Tâm trí quay trở lại Gia
Ái nhẹ nhàng đáp:
“Mai phải đi làm nên
không uống được. Mình còn đang trong quá trình thử việc.”
“Thất tình mà còn lý trí
đến vậy!” Kiến Tân gật gù khen ngợi. “Nói thật cậu thất tình nhiều lần đến nỗi
đáng được ghi vào kỷ lục thế giới rồi. Đặc biệt là chỉ thất tình với một người.”
“Đừng tưởng cậu có số đào hoa thì có thể đả
kích mình.” Gia Ái bĩu môi phản bác.
Với nụ cười nhẹ Kiến Tân
biếng nhác tựa vào ghế:
“Mình chỉ nói thật thôi.
Mà có phải mấy tiểu thư nhà giàu đều có tâm lý bất bình thường không? Bối Lâm
thì bị thiếu hoocmone nữ, còn cậu thì thích bị hành hạ.”
Gia Ái tức giận tính cho
cậu bạn một bài học vừa lúc anh chàng hét toáng lên. Bối Lâm đã giải quyết trước
cô một bước.
“Dám nói xấu sau lưng
mình hả Đậu Phộng Tân Tân?”
“Thì cậu thiếu hoocmone nữ
thật mà Lâm Tặc cô nương!” Kiến Tân nói, tay xoa bên vai vừa bị tấn công rồi đứng
dậy nhanh chóng trở lại quầy quản lý.
Bối Lâm ngồi xuống cạnh
Gia Ái, giọng cô dịu lại:
“Chuyện gì nữa vậy?”
Sau một lúc trầm ngâm,
Gia Ái quyết định kể rõ mọi chuyện với Bối Lâm. Người bạn này luôn ở bên cạnh
khi cô không vui, vậy nên cô không muốn có bí mật giữa họ. Câu chuyện vừa kết
thúc Bối Lâm đã đứng bật dậy lớn tiếng hét:
“Cô ta là thứ gì vậy?”
Gia Ái hốt hoảng kéo cô bạn
thân ngồi xuống:
“Nhỏ nhỏ một chút, mọi
người đang nhìn kìa.”
“Rốt cục bạn ăn trúng cái
gì mà lại ngốc đến mức này hả? Gì mà cho con khốn đó một cơ hội? Nếu là mình
thì đã thuê người đập cho ả một trận, biết đâu nhân tính sẽ quay lại được một
ít.”
Gia Ái thở dài, quăng cây
dù trang trí trên ly coctail đi rồi nốc cạn, hít một hơi sâu giọng cô trầm mặc:
“Nói ra? Bạn cho là anh ấy
sẽ cảm kích mình sao? Không phải, tâm lý con người vốn không hoạt động như vậy.”
Gia Ái lắc đầu với đôi mắt buồn bã. “Lâm à! Bạn không phải là mình nên bạn sẽ
không hiểu được… cảm giác nhìn người mình yêu đau khổ đáng sợ như thế nào. Nếu
hôm nay anh Hy biết được sự thật, anh ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương, cũng sẽ
đau lòng. Mình rất sợ, rất sợ có một ngày anh ấy sẽ giống như cha… nỗi đau đó,
mình vẫn nhớ như chỉ mới hôm qua…”
Lời nói kết thúc nhưng dư
âm vẫn còn đọng lại, Bối Lâm lúc này không còn muốn bày tỏ sự bất bình nữa mà
chỉ im lặng ngồi bên cạnh Gia Ái. Hai người dù có bối cảnh giống nhau nhưng xét
về số phận thì Bối Lâm vẫn tốt hơn nhiều. Xem
ra cho dù có xảy ra chuyện gì, cô gái này vẫn lựa chọn bảo vệ Ngô Minh Hy. Bối
Lâm nghĩ rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai Gia Ái.
--------------------------------------------------
Buổi sáng ngày thứ sáu
sau cuộc gặp gỡ với Tường Vân, Gia Ái đứng bất động nhìn màn hình tivi, dưới
chân cô là những mảnh vỡ của chiếc cốc sứ cùng những giọt cà phê. Tiếng nói của
vị phát thanh viên vang vọng khắp căn phòng.
“… lực lượng công an bước đầu đã xác định được danh tính của
thi thể. Nạn nhân là chị Thái Tường Vân, Việt kiều Anh, hai mươi ba tuổi. Theo
như thông tin từ người dân cung cấp thì họ đã phát hiện thi thể nổi trên sông
khi đi câu cá vào buổi tối. Theo như phán đoán ban đầu đây có thể là một vụ tự
sát. Hiện nay công an đang vào cuộc điều tra rõ hơn về nguyên nhân cái chết của
nạn nhân…”
Dì Lan và Nguyên Phong đứng
ở ngay cửa nhìn gương mặt thất thần của Gia Ái. Họ vì nghe thấy âm thanh đổ vỡ
mà đến nhưng giờ đây cũng không biết nên làm gì. Bản tin kết thúc mà Gia Ái vẫn
không hề động đậy. Dì Lan vừa muốn bước tới quan tâm Gia Ái thì nghe giọng
Nguyên Phong giải thích về tin tức kia. Dì thảng thốt nhìn cô con gái mình yêu
thương nhất. Nét mặt của Gia Ái lúc này không hề có bất cứ biểu cảm nào.
Cô nên có tâm trạng gì?
Vui mừng vì tình địch đã chết sao? Hay là nhẹ nhõm vì cô ta không bao giờ có thể
làm hại anh nữa? Nếu không thì là hối hận à? Không phải, tất cả đều không phải!
Tâm trí Gia Ái giờ đây chỉ hiện hữu một nỗi lo sợ. Tin tức này… anh rồi sẽ ra
sao? Ngô Minh Hy sẽ như thế nào? Gia Ái ngồi sụp xuống sàn. Cô biết phải làm gì
cho anh nữa?
Mất một lúc định thần,
Gia Ái đứng dậy lấy túi xách rồi bước ra ngoài.
“Ái! Con muốn đi đâu?” Dì
Lan lo lắng hỏi.
Gia Ái đứng khựng lại,
nhìn sang phía dì:
“Đi bảo vệ niềm hy vọng của
con!”
Sau khi từ chối lời đề
nghị làm bạn đồng hành của Nguyên Phong, Gia Ái đón taxi đến thẳng nơi mà cô
nghĩ là sẽ có câu trả lời… nhà ông nội Minh Hy.
--------------------------------------------------
Đến nơi, Gia Ái đến ngồi
xuống chiếc ghế trên sopha trong thư phòng đối diện với ông nội. Sau khi người
giúp việc rời khỏi, Gia Ái cẩn trọng mở lời:
“Ông có biết...”
“Chuyện đứa con gái đó đã
chết à?” Ông nội nói. “Lúc nãy ông có xem tin tức rồi!”
Gia Ái ngần ngại:
“Vậy theo ông chuyện này
là như thế nào?”
Ông nội mỉm cười uống một
ít trà rồi đáp:
“Nếu con muốn hỏi có phải
do ông làm không thì câu trả lời là không. Chuyện này ông cũng không ngờ được.”
Nghe những lời này Gia Ái
liền lắc đầu, cô giải thích:
“Con không phải là nghi
ngờ ông. Là vì bây giờ con không biết phải làm sao nữa nên muốn đến hỏi ý kiến
ông.”
“Lúc này thằng Hy chắc chắn
sẽ rất suy sụp, con chỉ cần ở bên cạnh nó là được.”
Gia Ái nghe vậy chỉ nhẹ
nhàng gật đầu. Ở bên anh? Đây là chuyện mà cô chưa bao giờ thành công. Và có vẻ
như sẽ chẳng bao giờ thành công. Cái chết của Tường Vân không phải là kết thúc,
nó chỉ mới là bắt đầu thôi. Gia Ái đưa tách trà lên miệng, đầu óc cô đầy nỗi
suy tư. “Mình đã rẽ sai đường!”
Chương 9. CHUYỂN BIẾN
Trong ngôi nhà bánh kẹo có rất nhiều cạm bẫy, em bước vào vì
nơi đó có anh.
Những vệt hoàng hôn chiếu
rọi khắp khu vườn nhà họ Huỳnh và trên cả gương mặt trầm ngâm của Gia Ái. Cô chỉ
đứng đó với ánh mắt sâu thẳm, tựa như đang nhìn cũng tựa như không. Buông một
tiếng thở dài, Gia Ái đưa mắt về phía khu nhà kính, từ góc độ này cô vẫn có thể
nhìn thấy những đóa bạch trà. Trên môi Gia Ái khẽ nở một nụ cười, có điều không
giống như thường ngày, nụ cười này chẳng hề chứa sự vui vẻ.
Tiếng gõ cửa vang lên mấy
lần nhưng Gia Ái không hề phản ứng cho đến khi Bối Lâm xông thẳng vào trong rồi
chạy lại nắm lấy tay cô.
“Ái! Bạn đừng suy nghĩ
lung tung nha! Chuyện đó không liên quan gì đến bạn đâu!”
Gia Ái bật cười kéo tay Bối
Lâm vào phòng ngồi xuống:
“Mình làm gì mà nghĩ lung
tung. Yên tâm đi!”
“Vậy cũng đỡ! Mà nói thật
chuyện cô ta tự sát nghe còn khó tin hơn cả chuyện bạn quên được tên Minh Hy.”
Bối Lâm khoanh tay tựa vào ghế. “Nhưng… chuyện cô ta bị giết thì càng đáng sợ
hơn.”
Gia Ái nhỏ nhẹ lên tiếng:
“Nguyên nhân bây giờ vốn
không quan trọng. Cái mình lo lắng lúc này là những gì nó dẫn tới.”
“Ý bạn là sao?” Bối Lâm
thắc mắc. “Có phải bạn sợ anh ta hiểu lầm không? Đừng lo, mình có thể làm chứng
cho bạn mà. Nếu anh ta vẫn không tin thì cứ đem số hình ném vào mặt hắn là được.”
Gia Ái mỉm cười nhìn
gương mặt hứng thú của cô bạn, rồi chuyển dần thành nét nghiêm nghị:
“Lâm! Hứa với mình, không
bao giờ nói chuyện giữa Tường Vân và Minh Thành cho anh Hy biết.”
“Tại sao?” Bối Lâm bực dọc
hỏi. “Lại là vì anh ta sao? Bạn điên thật rồi! Tên đó vốn không xứng đáng với bạn.
Nếu anh ta thông minh một chút thì đã không yêu một đứa con gái như vậy.”
“Nếu chuyện tình cảm có
thể dùng lý trí để phán xét thì thế giới này vốn đã không có người thất tình.”
Gia Ái nhẫn nại nói. “Nếu bạn thật sự nghĩ cho mình, vậy thì hứa với mình đi!”
Hai người bốn mắt nhìn
nhau. Bối Lâm còn cảm thấy rất ấm ức nhưng vẫn bị ánh mắt kiên định của Gia Ái
thuyết phục. Cô đành phải gật đầu cho qua.
--------------------------------------------------
Dịp cuối năm công ty rất
bận rộn, Gia Ái tuy chỉ là nhân viên mới nhưng công việc cũng rất nhiều. Mỗi
ngày cô đều đi làm đến khi tan ca thì ghé qua nhà Minh Hy. Nghe hai bác nói suốt
mấy ngày anh không ra khỏi phòng, Gia Ái chưa từng đến phòng tìm anh. Cô chỉ muốn
chắc chắn rằng anh vẫn ổn, có gặp hay không cũng không quan trọng. Nhưng… vốn
dĩ cuộc đời luôn có rất nhiều bất ngờ.
Ngày chủ nhật hơn một
tháng sau hôm Tường Vân xảy ra chuyện, Ngô Minh Hy đến nhà tìm Gia Ái. Họ cùng
ra phía mái đình kiểu châu Âu ngoài vườn để trò chuyện.
Minh Hy nói với nét mặt
ôn hòa:
“Nghe mẹ anh nói dạo này
mỗi ngày em đều ghé qua hỏi thăm anh. Cảm ơn em!”
“Anh đừng nói vậy. Chúng
ta quen biết đã lâu, quan tâm anh cũng là chuyện nên làm mà.” Gia Ái mỉm cười,
tránh nhắc đến việc cả hai đã đính hôn. Cô cho rằng lúc này nên để anh thoải
mái, những chuyện không cần nói thì tốt nhất là cứ bỏ qua.
Cô nhẹ nhàng nói tiếp:
“Hôm nay nhìn anh có vẻ
không sao, em cũng yên tâm hơn!”
“Gia Ái! Những chuyện trước
kia, mong em hãy bỏ qua. Sau này chúng ta có thể thân thiết hơn không?”
Đôi mắt Gia Ái khẽ xao động,
ánh nhìn thay vì vui mừng lại là chút gì đó rất kỳ lạ:
“Dĩ nhiên là được!”
Minh Hy mỉm cười gật đầu,
cả hai cùng im lặng uống mấy ly nước vừa được dì Lan mang ra. Khoảng cách giữa
cả hai lúc này rất gần, nhưng tâm trí là mỗi người mỗi ngả.
--------------------------------------------------
“Ái Ái!” Thành Tâm huơ
huơ tay trước mặt Gia Ái. “Em sao vậy? Dạo này Tâm thấy em hay ngồi đờ ra.”
Gia Ái gật mình rồi tươi
cười:
“Em không sao! Vì công việc
bận rộn nên hơi mệt thôi!”
“Chính xác!” Thành Tâm
vui vẻ nói. “Vậy nên tối nay cả phòng mình sẽ cùng đi ca. Mấy đứa kia chịu hết
rồi! Ái Ái đi chung luôn nha! Tâm ca hay dữ lắm.”
“Dạ được! Em cũng muốn
nghe.”
“Ngoan! Vậy Tâm về chỗ nha.
Tối nay mình cùng đi!” Thành Tâm nháy mắt rồi bước đi.
Còn lại một mình, Gia Ái
quay lại với đống hồ sơ trên bàn. Hít một hơi sâu, cô đứng dậy mang tài liệu
qua phòng hội nghị ở tầng mười bốn. Thang máy mở ra, Gia Ái ôm cả xấp giấy bước
vào phòng. Chỗ này nửa tiếng nữa sẽ diễn ra buổi họp cổ đông. Tuy nhiên cha cô
không ở đây nên ông chỉ điều hành hội nghị qua hệ thống truyền hình vệ tinh.
Sau khi phát tài liệu ra,
Gia Ái đứng trầm ngâm nhìn chiếc màn hình trống không. Cô bỗng thấy ghen tỵ với
những người lát nữa sẽ có mặt ở đây. So với họ thì cơ hội cô gặp ông còn ít
hơn, thông thường cả hai chỉ liên lạc với nhau qua điện thoại. Một cách để ông
không cần phải nhìn thấy cô.
“Xin hỏi! Cô là ai vậy?”
Một giọng nam vang lên phía sau làm Gia Ái dứt khỏi những ý nghĩ mà xoay người
lại. Ánh mắt vừa chạm nhau, cả hai đều thể hiện sự ngạc nhiên. Chấn Thiên hỏi
cùng một nụ cười:
“Gia Ái? Là em? Sao em lại
ở đây?”
“Em làm việc ở đây!”
“Vậy sao? Thật là trùng hợp,
anh cũng vậy!” Chấn Thiên vui vẻ nói. Đã hơn một tháng cả hai mới gặp lại nhau,
mỗi lần anh tìm cô Gia Ái đều bảo là có việc bận hay thấy không khỏe. Điều này
luôn khiến Chấn Thiên không vui suốt thời gian đó, anh đã quen việc nhìn thấy nụ
cười của Gia Ái. Cuộc gặp gỡ tình cờ này cũng làm tâm trạng Gia Ái tốt hơn, cô
vốn muốn hẹn anh ra ngoài để chuộc lỗi cho những lần từ chối trước đó. Không ngờ
lại có thể gặp anh ở công ty.
“Gia Ái! Em làm việc ở bộ
phận nào?” Chấn Thiên hỏi.
“Phòng kinh doanh, em chỉ
mới là nhân viên tập sự thôi. Còn anh?”
Chấn Thiên vừa định trả lời
thì bị dòng người vừa bước vào phòng cắt ngang. Gia Ái thấy vậy cũng biết nên
quay về. Cô nhẹ nhàng gật đầu chào anh rồi bước ra cửa. Vừa về đến phòng kinh
doanh ở tầng bảy thì điện thoại cô đổ chuông báo, tin nhắn của Chấn Thiên chỉ
có mấy chữ “Tan ca chờ anh.”
Gia Ái cất điện thoại đi,
bước về phía Thành Tâm làm việc, vui vẻ nói:
“Chị có muốn nghe phó tổng
giám đốc hát không?”

