Viễn cổ y điện - Chương 04 + 05
Chương 04
Mộc Thanh
phì phì mà phun con muỗi từ trong miệng ra.
Vì động tác
kịch liệt vừa rồi của cô nên cái ghe độc mộc lắc lư, thậm chí có một ít nước
văng vào, làm ướt quần áo của cô.
Cô có chút
khẩn trương, không dám động tí nào, muỗi bự cũng thừa cơ đánh tới, cái trán giống
như là bị châm mấy cái, lập tức đau đớn vô cùng.
Bắp đùi của
cô như bị thứ gì đập xuống, nhìn lại thấy cái đó đúng là quả dừa mà cô đã uống
rất nhiều. Giương mắt nhìn về phía đối diện, thấy người đàn ông kia đang làm động
tác bôi loạn lên người
Mộc Thanh vội
vàng nhặt lên.
Vỏ dừa đã bị
hắn tách ra, Mộc Thanh dùng sức nhẹ một cái là tách được hai nửa, đưa tay vào
chỗ cùi dừa ẩm ướt ở bên trong bóp ra nước, bôi loạn lên mặt và cổ của mình,
tay cũng bôi luôn.
Quả nhiên hữu
dụng. Muỗi bự không hề công kích diện mạo của cô nữa.
Nhưng mà rất
nhanh cô phát hiện vẫn không ổn, chất liệu vải áo sơ mi hơi mỏng căn bản không
chống cự nổi cái miệng dài bén nhọn của muỗi bự, thậm chí đến cả bắp đùi được
bao bọc bởi quần jean cũng thỉnh thoảng truyền đến cảm giác bị châm này.
Mộc Thanh cẩn
thận xoay người qua, cởi áo sơ mi, đưa tay vào lau toàn bộ trên người. Về phần
thân dưới chỉ có thể dùng chân tay xua đuổi.
Cô không có
quay người lại đối mặt với người đàn ông kia.
Vào lúc ánh
nắng chiều mùa thu rút đi tia sáng cuối cùng thì bọn họ lên bờ.
Người đàn
ông cố định cái ghe độc mộc rồi phủ lên một tầng cành lá dày, sau đó cầm lấy
con mồi rồi đi vào bờ.
Mộc Thanh
yên lặng đi theo vào một cái huyệt động ở bên bờ. Bên trong không có quá sâu,
nhưng nhìn ra được dấu vết có người sinh hoạt.
Cô biết đây
là nơi tối nay cô và hắn tạm thời qua ở đêm.
Giống như
đêm qua, người đàn ông kia đốt lên một đống lửa ở trước cửa động, dùng đầu gỗ
nhọn xuyên qua chân sau mà vừa rồi hắn xé từ trên mình con nai, rồi treo ở trên
lửa để nướng.
Mộc Thanh
thì chỉ ngồi ở cửa huyệt động nhìn xem.
Hắn xoay ngược
lại nướng chốc lát, sau đó quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, ngoắc ý bảo cô tới
đây.
Mộc Thanh đi
tới.
Hắn đưa chân
con nai tới tay cô, ý bảo cô tiếp tục nướng, còn mình thì đứng dậy biến mất ở
trong rừng rậm.
Bốn phía đã
hoàn toàn tối đen. Nhưng mà cách đó không xa trên mặt sông, bầu trời đêm vẫn
còn một mảnh màu lam âm u, khiến ánh sao chiếu sáng có chút chói mắt. Nước sông
lẳng lặng chảy xuôi, trong sông thỉnh thoảng có đồ vật gì đó nhảy lên thò đầu
ra, rồi rất nhanh chui vào đáy sông, tiếng nước chảy và sóng gợn còn chưa kịp bắn
lên bờ thì nó đã biến mất tiêu.
Động vật hẳn
cũng e ngại ánh lửa. Cho nên giờ phút này, Mộc Thanh không lo lắng gì cả.
Cái chân nai
kia hơi nặng, Mộc Thanh lật qua lại nướng một hồi, thì cảm thấy có chút không
chịu nổi. Vốn định đặt ở trên mặt đất rồi. Nhưng nghĩ lại, nếu đây cũng là bữa
ăn tối của mình thì dù như thế nào cũng phải cố gắng làm cho mình có khẩu vị
ngon một chút, cho nên cô mới tiếp tục dùng hai tay quay một vòng.
Chân nai chảy
mỡ xèo xèo…, có giọt bắn vào trong lửa, khiến lửa cháy càng to, Mộc Thanh cảm
thấy toàn thân cũng bị nướng đến nóng lên, nhất là làn da đã từng bôi qua lớp
chất lỏng kia thì càng khó chịu hơn.
Khi cô đang
muốn đi ra ngoài, đột nhiên nghe được trận âm thanh xoẹt xoẹt kì quái, theo tiếng
động nhìn lại, khối thịt nai đang ở trên tay bịch cái rơi xuống mặt đất.
Một con rắn
to bằng cái bát tô đang bơi về phía cô giống như phát điên.
Mộc Thanh
quát to một tiếng, dùng hết sức lao về phía trước mà bỏ chạy.
Chạy được chừng
mười mét, thì cảm thấy có cái gì đó không đúng, phía sau truyền đến âm thanh lộp
bộp, giống như là nước lạnh tưới vào trong lửa.
Mộc Thanh
không nhịn được quay đầu lại, nhìn thấy con rắn đó đang ở trong đống lửa không
ngừng lăn qua lăn lại phát ra tiếng phì phì, đống lửa gần tắt, một làn khói trắng
gay mũi bốc lên.
Mộc Thanh trợn
mắt hốc mồm.
Người đàn
ông kia lúc này đã chạy rất nhanh từ trong rừng ra, chắc là nghe được tiếng kêu
ầm ĩ của cô. Chờ đến khi nhìn thấy cô không có bị sao, thì thần sắc buông lỏng,
đảo mắt nhìn thấy cái đống trong lửa, trên mặt hiện ra vẻ vô cùng vui mừng.
Khi con rắn
kia làm gần tắt lửa, thì lúc này mới giống như chú ý tới bên cạnh có người, nó
dựng cổ lên một chút, làm ra bộ dạng công kích.
Người đàn
ông bước qua, dùng cái cây gỗ đánh vào đầu rắn, thoáng một cái đã nắm được cái
cổ rắn, nhấc lên cao. Con rắn dùng sức đung đưa thân thể một lát, cái đuôi đập
bùm bụp xuống đất, trong miệng phát ra tiếng kêu tê tê ghê người, rồi từ từ thẳng
tắp rủ mình xuống.
Người đàn
ông bỏ con rắn lại, lắc mình vào trong huyệt động, chờ hắn đi ra ngoài thì trên
tay đã cầm thêm một lưỡi dao làm từ đá đã được mài mòi.
Mộc Thanh
nhìn thấy hắn mở miệng con rắn ra, lấy tay sờ soạng dưới răng con rắn, trên mặt
hiện vẻ như là nhặt được chí bảo. Sau đó hắn dùng cái thanh đao đá cắt đầu rắn.
Mộc Thanh có
chút hiểu, hắn đang lấy độc rắn.
Con rắn lớn
lên vô cùng xấu xí, đầu đầy bướu thịt bao trùm bởi vảy rắn, trên thân rắn còn
có cái bớt hình thoi đen, giống như hình lập phương trên bài xì phé.
Dao đá hơi
cùn, khi cắt đầu rắn tạo ra tiếng vang làm cho toàn thân Mộc Thanh nổi da gà.
Cô không nhịn được móc ra con dao quân đội từ trong ba lô của mình, rồi đưa cho
hắn.
Người đàn
ông kia ngẩn ra, lập tức nhận lấy, kéo lưỡi dao ra khỏi vỏ, rồi cắt đầu rắn.
Lúc này đã
nhanh hơn rất nhiều, đầu rắn rất nhanh cùng thân rắn chia lìa, hắn tiểu tâm dực
dực dùng vài lá cây to bọc vào để ở một bên. Tiếp theo sau đó dùng đao mổ từ bụng
rắn đến đuôi rắn, lột ra vỏ rắn máu chảy đầm đìa.
Mộc Thanh
nhìn hắn một lần nữa đốt lửa, lấy khối thịt vừa nãy đã nướng gần chính rồi, sau
đó hắn gác thịt rắn ở trên lửa mà bắt đầu nướng.
Cuối cùng bọn
họ ăn một bữa thịt rắn.
Mộc Thanh ăn
không có mùi vị gì. Chờ hơi nguội chút ít, xé một cái rồi bỏ vào trong miệng nuốt
vào.
Nhai nuốt sẽ
làm cô càng có chướng ngại tâm lí.
Người đàn
ông này tựa hồ đối với thu hoạch ngoài ý muốn của đêm nay mà hết sức hài lòng,
sau khi vào trong huyệt động trải một tầng lá cây, ý bảo cô đi vào.
Mộc Thanh từ
từ đi qua.
Người đàn
ông kia đối với sự lề mề của cô dường như hết sức không kiên nhẫn, vươn tay tóm
lấy chân cô, thoáng cái liền kéo cô qua.
Nhờ ánh lửa
vẫn còn đang cháy ở cửa động, Mộc Thanh nhìn thấy hắn giống như đêm qua nhìn
mình chằm chằm chỉ chốc lát, nhưng mà lúc này, cô không có may mắn như đêm qua.
Thoáng cái hắn
đã giật áo sơ mi của cô ra, cúc áo đứt ra rơi khắp mọi nơi, sau đó đưa tay sờ
vào ngực cô mấy cái.
Cô đi theo
bà già ra ngoài tìm cháu, trong lúc vội vàng đã đem đồ ngủ đổi thành áo sơ mi,
cho nên cũng không mang áo lót.
“Tại sao con
rắn kia lại chui vào trong lửa?”
Mộc Thanh đột
nhiên mở miệng hỏi.
Người đàn
ông ngẩn ra, động tác trên tay chậm lại.
“Tôi tên là Mộc Thanh, anh tên là gì?”
Tay của hắn ngừng lại, nhưng mà vẫn đặt ở trên bộ ngực của
cô.
“Tôi đang nói, mẹ của anh gọi anh là gì? Nếu như tôi là mẹ
anh, sẽ đặt tên là khốn kiếp cho anh, rất thích hợp với anh đó”
Mộc Thanh nói tiếp, giọng điệu giống như đang kể chuyện
xưa.
“Mẹ...”
Trong cổ họng của đàn ông kia phát ra âm tiết tương tự.
Mộc Thanh ừ
một tiếng.
Hắn dời tay
đi.
Mộc Thanh
hơi thả lỏng một tí, lại phát hiện tay hắn đã đưa đến chỗ cạp quần, giật quần
ra, móng tay trượt qua eo của cô, làm cho cô rất đau.
Mộc Thanh kẹp
chặt chân lại.
Tay của đàn
ông kia chui vào trong khe hở giữa hai đùi.
“Khốn kiếp,
ngươi nhớ kĩ, mẹ ngươi gọi ngươi là khốn kiếp, cha ngươi, con của ngươi cũng là
khốn kiếp, một ổ nhà ngươi cũng là khốn kiếp.”
Mộc Thanh vừa
nói, vừa bị hắn tách chân ra.
Hắn cúi xuống,
ghé sát vào ngửi một lát, rồi trong cổ họng phát ra trận âm thanh trầm thấp.
Mộc Thanh
không biết điều này đại biểu có ý gì.
Khi tay của
người đàn ông kia buông lỏng kìm kẹp trên đùi cô, như cái gì cũng không phát
sinh qua, rồi nằm xuống ngủ.
Ánh lửa ở
trước cửa động dần dần dập tắt.
Mộc Thanh
quay người vào phía trong, nhắm mắt lại ép chính mình ngủ đi.
Và cô đã làm
được.
Ngày thứ
hai, Mộc Thanh đứng dậy, cẩn thận tìm mấy cúc áo đêm qua bị hắn giật ra, chỉ nhặt
lấy mấy cái rồi nhét vào trong túi quần. Tự mình dùng dao cắt lấy một cái cành
mềm từ trên cây, rồi buộc vào áo, có chút ít còn hơn không, về phần thắt lưng
có vết máu cạo xước, cô không nhìn đến.
Người đàn
ông kia vẫn ở bên cạnh mắt lạnh mà nhìn. Hai người lên thuyền độc mộc tiếp tục
xuôi dòng xuống. Hắn mang theo da rắn và đầu rắn đêm qua.
Chương 05
Mộc Thanh ngồi
ở ghe độc mộc trôi nổi như thế này cả buổi sáng, khi mặt trời lên đỉnh đầu phơi
nắng đến lúc nóng không chịu nổi, thì người đàn ông kia ngừng ở dưới bóng cây
có tán lá khổng lồ bên bờ sông. Hắn lấy ra một miếng thịt nai đã nướng chín từ
đêm qua chưa ăn, sau đó xé một khối, ném tới chỗ Mộc Thanh.
Mộc Thanh nhớ
tới khối thịt này trải qua nguy hiểm thế nào, nói không chừng phía trên miếng
thịt còn dính dịch nhờn của con rắn, kéo căng một cái rồi ném lại cho hắn.
Người đàn
ông kia cũng không miễn cưỡng, ăn miếng kia của mình, rồi đứng dậy đi vào trong
rừng.
Mộc Thanh cẩn
thận bò tới vị trí của hắn, phía sau một đống con mồi có để mấy quả dại ở bên cạnh.
Lật ra thì phát hiện chỉ còn mấy quả dừa thôi, mấy quả khác đã hết.
Cô có chút
thất vọng, cầm một quả dừa, rồi từ từ bò trở về.
Loại ghe độc
mộc này, tính cân bằng của nó không tốt lắm, huống chi phía trên lại chở nhiều
con mồi. Cô phải rất cẩn thận mới có thể giữ vững thăng bằng.
Khi cô đang
cố hết sức để cậy vỏ dừa ra, thì người đàn ông kia đã trở lại, trên tay ôm một
cái bọc màu xanh biếc. Bỏ vào trước mặt cô.
Khi mở ra lá
cây to bè hình vuông ra, thì thấy ở bên trong gói mấy quả đỏ, vàng chín mọng.
Thoạt nhìn làm cho người ta thèm thuồng, nhất là sau khi đối diện với miếng thịt
nai kia.
Mộc Thanh có
chút ngoài ý muốn. Ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã ngồi trở về mái chèo đối diện,
do dự là có nên hướng hắn biểu thị lòng biết ơn của mình hay không? Dĩ nhiên
suy nghĩ này ở trong đầu chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, biến mất rất nhanh. Cô
quyết định không để ý tới loại văn minh dối trá này của mình. Rõ ràng trong
lòng không được tự nhiên muốn chết, thì có biểu đạt ra lòng biết ơn cũng sẽ
không thật lòng.
Cô cầm lấy
áo của mình lau vỏ ngoài của quả dại, sau đó ăn hết một quả, mùi vị chua chua
ngọt ngọt, nước đầy đặn, cũng không tệ lắm.
Lúc lau đến
quả thứ hai, thì đột nhiên cô thấy có chút buồn cười. Hiện tại quần áo trên người
cô còn bẩn hơn nước sông đục ngầu ở bên cạnh mà tay có thể chạm vào. Cô chỉ làm
theo bản năng, tình nguyện lau ở trên quần áo của chính mình, cũng không nguyện
ý đưa xuống sông để rửa.
Kế tiếp cô
liền trực tiếp lấy tay xoa xoa, sau đó bỏ vào trong miệng.
Ít nhất trải
qua hai ngày trước, cô phát hiện dạ dày của mình cũng không có yếu ớt như mình
tưởng. Điều duy nhất làm cho cô có chút buồn bực chính là dò xét vụng trộm đi
giải quyết sinh lí bài tiết, còn phải cẩn thận đề phòng bốn phía, để phòng trường
hợp đột nhiên có một con rắn xông tới, về sau không muốn vì công tác vệ sinh mà
buồn phiền nữa.
May là thiên
nhiên tạo vật thần kì, tiện tay là có thể lợi dụng tài nguyên.
Cô an ủi
mình như vậy.
Cô bị mặt trời
phơi đến thật sự có chút đau đầu, liếc nhìn người đàn ông đối diện kia, hắn
đang hết sức chuyên chú dùng hai mái chèo ở trong tay mà tăng tốc, cái trán và
da thịt phồng lên trên người tràn đầy nước, cũng không biết là mồ hôi hay là bị
mái chèo mang theo nước sông bắn lên.
Cô hiện tại
không tâm tình đi thưởng cơ bắp, ngồi nhìn như vậy cũng không giúp được hắn cái
gì, liền dứt khoát từ từ nằm xuống, cuộn chân lại, rồi cầm cái lá to vừa rồi
che mặt và nửa người trên để không bị cháy nắng.
Mặc dù vẫn rất
nóng, nhưng còn tốt hơn là trực tiếp phơi dưới mặt trời.
Cô rất nhanh
liền ngủ say.
Đợi đến khi
cô tỉnh dậy, thì mặt trời đã ngã về phía tây.
Làm cho cô
có chút bất mãn chính là đàn ông kia không phải là đánh thức cô, hoặc là đẩy
cho cô tỉnh hay cái gì đấy. Mà hắn chỉ dùng chân đá.
Hắn đá cũng
không nặng, nhưng cô cảm thấy bị vũ nhục.
Chẳng qua cảm
giác này rất nhanh thì đã bị chính mình cười nhạo.
Mình chỉ là
tù binh của dã nhân thôi, trong hai ngày nay người này không có ngược đãi cô,
không có bắt cô làm khổ sai, lại còn cô ăn uống no đủ, lúc mới đầu dù bị xâm phạm
nhưng ngay sau đó hắn cũng lặng lẽ đình chỉ, hơn nữa còn từ miệng và móng vuốt
của con quái điểu cứu cô một mạng.
Nếu cô lại
không biết đủ, nói không chừng ông trời sẽ đánh thêm một tia sét nữa, bổ cô từ
nơi này tới thế giới khủng long.
Mộc Thanh lập
tức bò dậy, xoa nhẹ hai mắt, ngẩng đầu thấy hắn đã mang hết đồ trên thuyền đến
bên bờ. Da rắn phơi khô quấn lên cổ hắn. Kính viễn vọng và cái balo của mình đã
không thấy.
Hắn đưa tay
để vào trong miệng, huýt lên tiếng sáo vang dội.
Mộc Thanh hẳn
là bị mặt trời phơi đến có chút choáng, ngơ ngác đứng ở nơi đó nhìn, không biết
hắn muốn làm gì. Cho đến một lát sau, chợt nhìn thấy từ cánh rừng phía sau chui
ra bốn, năm người mặc trang phục giống như hắn lần trước, lúc này cô mới tỉnh
ngộ ra.
Bọn họ đều
là đồng loại của hắn!
Hắn đã mang
cô về rồi để lại đây, hiện tại chờ ở chỗ này, nhưng bởi vì con mồi trên mặt đất
quá nhiều, một mình hắn vận chuyển thì cũng không thể chuyển được hết, lúc này
mới gọi đồng bạn tới đây hỗ trợ.
Cái nhận thức
này lại làm cho cô hơi có chút bất an. Đã trải qua hai ngày, cô vốn cho rằng hắn
chẳng qua chỉ sống một mình, có lẽ cũng chầm chậm chấp nhận thói quen như vậy.
Hiện tại chợt biết sau lưng của hắn còn có một đám người, vừa mới sinh ra một
chút cảm giác thói quen thì sau đó đã biến mất.
Cô có chút
lo sợ cho tương lai của chính mình.
Nhất là khi
cô nhìn thấy mấy người này dùng ánh mắt kinh ngạc đánh giá cô từ trên xuống dưới,
loại lo sợ này càng thêm mãnh liệt hơn.
Cô yên lặng
nhìn bọn đàn ông này mỗi người vác một con mồi, đi vào trong rừng. Chính mình
cũng đi theo ở phía sau.
Hắn không
thèm nói chuyện với đồng bạn của hắn. Ánh mắt của mấy người kia nhìn vào hắn, đều
giống như có chút ít tôn kính và hâm mộ ở bên trong, một trong số đó còn đưa
tay sờ da rắn ở dưới cổ của hắn.
Cô suy đoán
rằng con rắn kia vô cùng hiếm thấy, có thể bắt được nó đối với bọn họ mà nói là
một loại may mắn khó mà có được, cho nên mấy người đó mới có vẻ mặt như thế?
Đi ước chừng
chỉ mấy trăm mét đường, Mộc Thanh liền nhìn thấy một mảnh đất bằng phẳng rất lớn.
Nơi này vốn
cũng là một mảnh rừng cây rậm rạp, chẳng qua sau đó mới được mở mang ra để làm
khu quần cư. Mộc Thanh phỏng đoán như thế, bởi vì cô nhìn thấy có không ít gốc
cây còn sót lại ở bên trong, có dấu vết chặt phá lộ ra ở phía trên. Trên đất bằng
xây dựng mấy chục lều cỏ nhỏ đơn sơ, trong những căn liều đó có đàn ông, đàn bà
và trẻ con đi đi lại lại. Lúc này đúng là thời gian nấu cơm, thỉnh thoảng có thể
thấy mấy người đàn bà cởi truồng đang bận rộn, ở bên cạnh cái bếp rất lạc hậu
thổi hơi để ngọn lửa bên trong bốc cháy đồng thời bay ra từng làn khói trắng.
Giống như cảnh tượng lúc trước cô và đồng nghiệp ra ngoài nấu cơm dã ngoại.
Toàn bộ bọn
họ đều hở thân người phía trên, làn da có màu nâu đậm khỏe mạnh, bất kể nam, nữ
hay trẻ con đều cởi truồng, thậm chí Mộc Thanh còn nhìn thấy mấy thiếu niên mười
mấy tuổi cũng giống trẻ con.
Cô bắt đầu bị
chú ý, mấy người tới quan sát từ từ vây quanh cô. Đối với cô chỉ chỏ.
Cô đột nhiên
cảm thấy chính mình bị bao vây chặt chẽ, thật sự là quái dị. Giống như ngoại tộc
đi lạc vào đây. Trong đầu hiện ra tình cảnh đêm qua lúc người đàn ông kia xé quần
áo mình.
Hiện tại cô
bắt đầu hoài nghi, đêm qua sở dĩ đàn ông này có phen cử động kia, có phải chẳng
qua là từ lòng hiếu kì muốn nghiệm chứng bộ ngực ở dưới vật che chắn kia, rốt
cuộc có mọc ra mấy cái nhũ hoa hay không? Được rồi, cô thừa nhận ý nghĩ trong đầu
cô thật sự có chút quái dị, không chỉ có quái dị, hơn nữa còn buồn cười. Nhưng
mà bây giờ nhìn lại cũng không phải là không có khả năng.
Mộc Thanh đứng
ở tại chỗ, nhìn người đàn ông kia cùng đồng bạn của hắn cười nói đi về phía trước,
càng có nhiều người lao về hướng bọn họ, trên mặt đeo nụ cười, giống như là
nghênh đón.
Sau đó, cô
nghe thấy từ trong miệng một thiếu nữ la hét âm điệu tương tự như “Ly Mang,” cười
vui chạy tới chỗ hắn. Vậy chắc đó là tên của hắn.
Đàn bà ở nơi
này hơi gầy, Mộc Thanh nhìn thấy mấy người đang nấu cơm, tuổi cũng không lớn,
nhưng bộ ngực phần lớn đã có chút rũ quắt xuống, chỉ có người thiếu nữ này cùng
người khác là thoạt nhìn không giống nhau. Trên đầu đội mũ lông rất đẹp, cổ và
trên cổ tay buộc có đeo trang sức nhìn giống như vỏ hạt dẻ, bộ đồ đeo trên người
thoạt nhìn tốt hơn so với người khác một chút. Không chỉ như vậy, cô ta rất to
mọng, bộ ngực đầy đặn theo cô chạy tới không ngừng lắc lư, thấy vậy Mộc Thanh
kinh tâm động phách, thậm chí có chút ngại ngùng.
Cô suy đoán
nếu nơi này là đám người ở chung, như vậy thiếu nữ này thoạt nhìn hơi khác những
người khác, rất có thể là có địa vị tương đối cao. Mà vật chất của dã nhân ở
khu quần cư này tương đối bần cùng trong nhóm những dã nhân, hoặc là nói nàng
ta là người to mọng hiếm thấy trong đám dã nhân này. Nói một cách khác, cô ta hẳn
là một vị mĩ nhân tôn quý trong khu quần cư.
Thiếu nữ đến
trước mặt người đàn ông đó, trong mắt lóe ánh sáng hưng phấn, trong miệng nói
ra một chuỗi lời nói rất nhanh.
Sau đó, Mộc
Thanh chú ý tới ánh mắt của cô ta nhìn chằm chằm vào mảnh da rắn dưới cổ hắn, lộ
ra ánh sáng khác thường. Tựa như Hepburn nhìn đá Tiffany trong tủ cửa hàng châu
báu vậy.
Mộc Thanh
suy đoán cô ta hẳn là muốn dùng miếng da vuông này làm cho mình một cái váy da
mới.
Nhưng mà người
đàn ông kia không cho cô ta, không biết nói cái gì, nhưng miệng thiếu nữ kia có
chút cong lên.
Lúc này một
đàn ông thoạt nhìn ước chừng hơn năm mươi tuổi đi tới.
Người đàn
ông này, trên đầu cũng đội một cái mũ lông, dĩ nhiên không hoa lệ như cô gái
kia, chẳng qua là mũ lông ngắn màu xám tro.
Hình như người
chung quanh đối với ông ta hết sức tôn kính, thấy ông ta tới, lập tức nhường ra
một con đường.
Chỉ có cô
gái kia vẫn quật cường đứng thẳng bất động, ánh mắt chăm chú nhìn Ly Mang.
Ly Mang vẫn
không nhúc nhích.
Người đàn
ông đội mũ lông làm như đối với thiếu nữ này cũng có chút bất đắc dĩ, nhướng
mày nói mấy câu, thiếu nữ lúc này mới có chút ủy khuất dường như định quay đầu
chạy đi.
Mộc Thanh lần
nữa suy đoán, người đàn ông đội mũ hẳn là thủ lĩnh nơi này, mà cô gái kia, từ vẻ
mặt của hai người mà suy đoán, rất có thể là con gái của ông ta.
Mũ lông hẳn
là một loại tượng trưng cho quyền lực. Ít nhất là Mộc Thanh không thấy trên đầu
người khác có đội.
Ly Mang hướng
thủ lĩnh biểu hiện con mồi của mình, bao gồm cái đầu rắn dùng lá cây gói lại.
Mộc Thanh
chú ý tới, hắn cũng không có đưa cái balo kia của mình ra.
Thủ lĩnh thoạt
nhìn rất thỏa mãn, không gật đầu chỉ nói câu gì đó, đám người kia đều hoan hô,
rối rít mang mấy con mồi kia đi.
Hẳn là nói cầm đi phân chia?
Mộc Thanh đang len lén quan sát, đột nhiên cứng đờ vì người
đàn ông tên Ly Mang, đều quay đầu nhìn về phía cô, tựa hồ chần chờ một chút,
sau đó rất nhanh liền chỉa về phía cô đối với thủ lĩnh nói cái gì đó.
Chuyện tình Mộc Thanh lo lắng đã xảy ra.
Thủ lĩnh đi tới trước mặt cô, đi vòng quanh cô một vòng,
sau đó đưa tay dò bộ ngực của cô và ngắt mông cô một phát. Vẻ mặt bắt đầu có
chút kinh ngạc rồi biến mất, hiện ra bộ dạng rất hài lòng, nhếch miệng nở nụ cười.
Mộc Thanh thấy ông ta lộ ra hàm răng đen nhánh, da nhão trên mặt bởi vì cười mà
mặt nhăn thành một đoàn.
Gã đàn ông gọi là Ly Mang kia, hẳn đã coi cô là con mồi tốt
nhất để hiến tặng cho gã thủ lĩnh này.
Mộc Thanh giương mắt nhìn về phía Ly Mang.
Lưng hắn cõng lấy trời chiều, Mộc Thanh không thấy rõ mặt
của hắn.
Nhưng cô biết, sắc mặt của cô giờ phút này nhất định vô
cùng khó coi.

