Viễn cổ y điện - Chương 18
Chương 18
Dĩ Gia thu lại
nụ cười hay đeo trên mặt, lần đầu tiên cẩn thận nhìn người phụ nữ đang đứng trước
mặt mình giờ phút này.
Cô có một
mái tóc dài đến eo, đen nhánh suôn thẳng, bây giờ bị nước thấm ướt, dán ở trên
cổ cô, giống như một mảnh rong đen lớn, sờ vào nhất định sẽ hết sức mềm mại.
Làn da cô bóng loáng nhẵn mịn, tính chất giống như… một dạng chất dịch đậm đặc
do một loại cây trong rừng bài tiết ra như sữa của phụ nữ, những người phụ nữ
trong bộ lạc vào lúc thời tiết trở nên hanh khô đều thích thu loại dịch sữa này
bôi lên da của mình.
Tầm mắt của
hắn rơi xuống bộ ngực cô.
Người trong
bộ lạc nghị luận sau lưng rằng cô là ngoại tộc, phần lớn nguyên nhân vẫn là
thân thể cô không trần truồng giống như những người phụ nữ khác chỉ che lại bộ
phận của họ. Hiện tại hắn đột nhiên cảm thấy, phụ nữ có lẽ nên giống như cô vậy,
vào ban ngày che giấu đi thân thể của mình, đến khi trời tối thì lại do người
đàn ông của các cô cởi bỏ đi những vật che đậy này để nhìn thấy tất cả thuộc về
hắn, như vậy đối với người đàn ông mà nói có lẽ càng có tính hấp dẫn hơn. Hắn
nhớ tới một thoáng kinh hồng khi mình xuất hiện bên bờ suối mấy ngày trước, mặc
dù lúc ấy cô rất nhanh đã giấu thân thể đi, nhưng hắn vẫn nhìn thấy hơn phân nửa
đường cong của cô lộ trên mặt nước, không hề giống cảm giác mảnh mai gầy yếu
như ngày thường cô vẫn cho người khác. Hình dáng kia giống như quả đào no đủ dụ
hoặc người ta ngắt lấy. Những phụ nữ khác trong bộ lạc đều không có một bầu ngực
có hình dáng như vậy, có lẽ Nao Nao còn lớn hơn vài phần so với cô, nhưng không
có hình dạng đường cong xinh đẹp như cô. Phía trên bọn chúng mơ hồ còn có vài
điểm đỏ, rất có thể chính là dấu vết đêm trước Ly Mang để lại trên người cô.
Lúc ấy hắn đột nhiên nổi lên một trận ghen tị không thể ức chế với Ly Mang, cho
nên lúc này mới nổi lên ý nghĩ muốn trêu chọc cô, cố ý xuất hiện ném đá sau
lưng cô, vui đùa với những người phụ nữ khác, sau đó lặng lẽ lấy đi vật nhỏ cô
cởi xuống kia.
Mộc Thanh thấy
Dĩ Gia chỉ nhìn chằm chằm vào ngực mình, mặc dù cô không biết hắn đang suy nghĩ
gì, nhưng chắc chắc cũng không phải là chuyện gì tốt cả. Vì thế sắc mặt cô lạnh
xuống, liền vòng qua hắn tự mình di về phía khu quần cư.
Dĩ Gia không
nhanh không chậm đi theo sau cô – chỗ cách cô chỉ vài bước.
Nửa tháng
trước, hắn và Ly Mang đồng thời đi ra ngoài săn thú, nhưng tách ra hành động một
mình. Phiến rừng rậm mênh mông này, còn vùng đồng bằng rộng lớn vô biên bên
ngoài rừng rậm kia, đây chính là môi trường hắn sinh sống từ nhỏ đến lớn,
nghiêm khắc tàn khốc, mạnh được yếu thua, nhưng tự đáy lòng hắn yêu thương tha
thiết hết thảy điều đó. Với tư cách một trong những thợ săn cường tráng nhất ưu
tú nhất, hắn đương nhiên biết rõ lực lượng thân thể trước mặt tự nhiên và mãnh
thú là nhỏ bé bực nào. Nhưng mà hắn không hề sợ hãi. Đây một trận khảo nghiệm
cuối cùng của cuộc thi đua tiến hành dài đến mấy năm vì cạnh tranh vị trí thủ
lĩnh bộ lạc hạ nhiệm (ý chỉ thủ lĩnh kì
sau) giữa hắn và Ly Mang, hai người bạn chơi chung từ nhỏ đến lớn, hoặc có
thể nói là anh em. Vô luận là sức mạnh, kĩ thuật tài nghệ, đầu óc, hay là uy vọng
bên trong với những người trong tộc, hắn cảm giác mình và Ly Mang cũng không
phân cao thấp, cho nên một lần thi đua cuối cùng này, hắn thề với thần mặt trời
trong lòng hắn rằng, hắn nhất định phải thắng được Ly Mang để trở thành thủ
lĩnh hạ nhiệm. Khi đó, hắn chẳng những muốn cho mỗi người trong bộ lạc đều được
sống một cuộc sống càng tốt hơn càng an ổn hơn, mà hắn còn muốn dẫn dắt những
người đàn ông trong bộ lạc đi thảo phạt sát nhập tất cả mười mấy bộ lạc lớn nhỏ
đông đúc khác ở trên mảnh đất này, để không còn phải giống như bây giờ chỉ phải
nằm trong trạng thái chống cự bị động. Hắn có một khát vọng vĩ đại là sẽ có một
ngày, hắn muốn hoàn toàn kết thúc tranh đấu đổ máu nhiều lần phát sinh giữa các
bộ lạc chỉ vì tranh đoạt lương thực và phụ nữ, hắn muốn mọi người lật đổ thần
tượng bọn họ vốn sùng bái, chuyển sang sùng bái hắn và thần mặt trời trong lòng
hắn, hắn, Dĩ Gia, muốn trở thành vua chúa thống trị mảnh đất rộng lớn này.
Hắn nhiệt
huyết sôi trào vì lí tưởng này của mình. Hắn và Ly Mang vẫn luôn cạnh tranh
công bằng. Tất cả việc hắn làm đều không thẹn với lương tâm, trừ một chuyện, là
Nao Nao.
Nao Nao là
con gái của lão thủ lĩnh, cũng là mĩ nhân được công nhận trong tộc. Ba người bọn
hắn cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Cô trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể nóng bỏng của cô
tràn đầy sức hấp dẫn với những người đàn ông. Hắn cũng bị cô hấp dẫn, nhưng trừ
dục vọng thân thể, điều hắn càng nhìn trúng cô chính là quan hệ huyết thống với
lão thủ lĩnh. Tuy trong bộ lạc thi hành chính sách tuyển cử công bằng, nhưng đến
thời khắc mấu chốt, nếu như lão thủ lĩnh đồng ý nói chuyện vì hắn, vậy thì
tương đương với ưu thế hạng nhất không thể khinh thường, một câu nói của lão có
khả năng trực tiếp chi phối cách nghĩ của đại đa số người trong bộ lạc. Cho nên
rất sớm hắn đã muốn đoạt lấy cô ấy, dù cho người cô nhìn trúng ngay từ đầu
chính là Ly Mang. So với Ly Mang không hiểu phong tình, thì hắn tự tin sự dịu
dàng quan tâm và cố ý lấy lòng của hắn sẽ cảm động được Nao Nao. Hắn quả nhiên
đã thành công, Nao Nao rất dễ dàng bị hắn nắm vào tay, từ trước đến nay vẫn
luôn duy trì quan hệ qua lại lén lút với hắn. Cô ấy không chỉ một lần oán trách
trước mặt hắn rằng Ly Mang chỉ biết chọn ra vài ngày ngủ cùng cô, điều này khiến
cho cô vô cùng không vui, rồi lại không thể làm gì được. Sau khi hắn nghe xong,
thì đã cười đến thiếu chút nữa không thở nổi. Hắn và Ly Mang đều có khứu giác
bén nhạy giống như báo, có thể nhạy bén ngửi ra được cái loại mùi vị khác biệt
kia, cái mùi vị mà cứ cách một đoạn thời gian lại tỏa ra từ trong thân thể người
phụ nữ, đó là mùi vị nhắc nhở người đàn ông thời điểm cô ta thích hợp để sinh sản.
Hắn và Ly Mang lớn lên cùng nhau, biết hắn ta làm người luôn luôn cứng ngắc
nghiêm cẩn, nhưng chỉ sợ cũng chỉ có một mình Ly Mang là có thể tuân thủ một
cách nghiêm chỉnh quy củ của thợ săn sớm đã như thùng rỗng kêu to lưu truyền từ
nhiều thế hệ đến nay trong bộ lạc thôi. Vì thế hắn đã cười rất nhiều ngày.
Loại quan hệ
vụng trộm giữa hắn và Nao Nao vẫn giữ vững thật lâu, hắn cảm giác mình thậm chí
có chút thích cô. Điều duy nhất khiến hắn không vui chính là dường như Nao Nao
cũng không nghiêng nhiều về phía hắn một chút nào. Cô lui tới với hắn, dường
như chỉ vì đạt được càng nhiều hơn sự thỏa mãn về nhục thể mà cô không chiếm được
ở chỗ của Ly Mang. Mà hắn nhất định phải khiến cho Nao Nao một lòng đi theo hắn,
đây không chỉ là vì quyền lực, mà cũng là vì sự tự tôn của đàn ông. Cho nên có
một ngày, hắn cố ý thiết kế để cho Ly Mang biết hắn và Nao Nao vụng trộm. Lấy
hiểu biết của hắn về Ly Mang, với niềm kiêu ngạo của hắn ta nhất định sẽ không
dễ dàng tha thứ cho một người phụ nữ không hoàn toàn thuộc về hắn. Hắn quả
nhiên đã đạt được mục đích. Biểu hiện vội vàng của Nao Nao lại càng giúp hắn,
lúc cô giải thích với Ly Mang, lại còn nói sau này có thể đồng thời lui tới
cùng hai người bọn họ, sẽ giống như mấy cái gia đình nào đó trong bộ lạc. Nhưng
lúc cô nói lời này, hẳn là cũng không biết, đối với đàn ông mà nói việc có cùng
chung một người phụ nữ chính là tượng trưng cho sự bất lực và ô nhục. Nếu như
điều kiện cho phép, hắn tin chắc rằng mỗi người đàn ông trong bộ lạc đều khát vọng
có thể cùng lúc chiếm được nhiều người phụ nữ như thủ lĩnh.
Bộ dạng rút
lui khỏi trận cạnh tranh kia của Ly Mang quả nhiên giống như hắn đã đoán trước.
Tên đó đối với lời giải thích của Nao Nao đầu tiên có chút phẫn nộ và kinh ngạc,
nhưng rất nhanh liền quay đầu rời đi. Từ đó thỉnh thoảng tên đó vẫn sẽ chăm sóc
Nao Nao, đây là một loại thói quen từ nhỏ đến lớn hình thành rồi, nhưng tên đó
cũng không ngủ cùng cô nữa, nói cách khác, tên đó không hề xem cô là phụ nữ của
mình nữa. Bởi vì mỗi lần Nao Nao đi làm phiền tên đó nhưng không thuận lợi thì
liền trút giận vào hắn. Đây là chuyện của gần một năm trước rồi. Chuyện này
cũng tổn thương đến quan hệ giữa hai người hắn và Ly Mang. Nên từ đó bọn họ
cũng không có cách nào thân mật khắng khít giống như trước đây được. Dù hắn có
chút tiếc nuối, nhưng hắn cũng không hối hận. Vì trên thực tế là vào lúc đó cho
dù không có Nao Nao thì cuối cùng cũng có một ngày hắn và Ly Mang cũng sẽ rạn nứt.
Ly Mang là một thợ săn ưu tú, thậm chí ưu tú hơn hắn, hắn thừa nhận điểm này,
nhưng tên kia tuyệt đối không phải là người được lựa chọn tốt nhất cho vị trí
thủ lĩnh của bộ lạc. Dưới sự lãnh đạo của Ly Mang tộc nhân có thể sẽ có một cuộc
sống an ổn tự bảo vệ mình, nhưng chỉ có hắn, Dĩ Gia, mới là người có khả năng
thực sự dẫn dắt bộ lạc phát triển cường thịnh.
Trong bộ lạc
lúc đó, giữa đàn ông và phụ nữ, chỉ cần chưa sinh con thì đều được tự do lấy
nhau hoặc chia tay, sẽ không có ai đi can thiệp quá nhiều vào chuyện đó, cho dù
là thủ lĩnh cũng vậy. Đã hơn một năm trôi qua rồi, hắn biết Nao Nao vẫn chưa
hoàn toàn hết hi vọng với Ly Mang. Hơn nữa dường như không muốn công khai quan
hệ giữa hai người bọn họ trước mặt người trong tộc. Điều này khiến cho hắn ít
nhiều có chút cảm giác sai lầm và thất bại. Nhưng những cái đó chỉ là chuyện
râu ria, quan trọng nhất là… hắn nhất định phải nắm lấy cơ hội lần này để trù
hoạch cho cuộc đấu cuối cùng chọn thủ lĩnh bộ lạc hạ nhiệm. Cũng chính là lần
đó, sau khi hắn một mình đi săn thú trở về, lần đầu tiên hắn nghe nói một vài
chuyện liên quan đến người phụ nữ đang đứng đối diện với hắn đây.
Các tộc nhân
nghị luận sau lưng rằng cô là một thứ khác loài, nhưng những thứ này đều không
khơi dậy nổi sự chú ý của hắn. Mà điều duy nhất khiến cho hắn cảm thấy hứng thú
chính là, hắn nghe nói Ly Mang vì đoạt được nữ tù binh vốn phải dâng tặng cho
thủ lĩnh này, đã dùng một dạng đồ vật kì lạ gần giống như là vật thần kì có thể
nhìn được ngoài ngàn dặm để đổi lại cô, lão thủ lĩnh xem vật kia như là châu
báu vậy, đến cả Nao Nao cũng không được đụng vào nhiều. Ban đầu hắn còn không
tin, nhưng có lần Nao Nao lén lấy ra cho hắn xem, hắn mới tin trên đời này quả
nhiên có vật như vậy, cảnh tượng nhìn hết tầm mắt cũng không cách nào nhìn thấy
được lại có thể trông thấy rất rõ ràng thông qua hai cái lỗ tròn kia, dường như
được kéo đến trước mắt vậy. Hắn lập tức nhạy bén nghĩ nếu như sau này hắn đi
chinh phạt các bộ lạc khác, trong chiến tranh vật này sẽ khiến hắn như hổ thêm
cánh. Cái này càng khiến quyết tâm muốn trở thành thủ lĩnh của hắn càng thêm
kiên định. Nhưng đồng thời hắn cũng vô cùng hiếu kì, Ly Mang từ đâu có được vật
này chứ? Nếu tên kia chiếm được vật này, chắc chắn cũng sẽ vô cùng yêu thích,
nhưng hiện tại, tên đó lại dùng đồ vật thần kì như trên trời thế để đi đổi một
nữ tù binh không đáng gì?
Vào ngày thứ
hai trên đại hội tuyển cử của bộ lạc hắn mới lần đầu tiên gặp được người phụ nữ
này. Khi đó hắn đang thất vọng không phục, Dĩ Gia hắn vì thế lực non kém nhỏ bé
mà bại vào tay Ly Mang, Ly Mang sẽ trở thành thủ lĩnh hạ nhiệm. Sau đó hắn nghe
được âm thanh trẻ con gọi từ ngoài đám người, nên theo bản năng nhìn lại về
phía phát ra âm thanh, nhìn thấy Do Do và người phụ nữ kia ở bên cạnh con bé.
Ngay cái
nhìn đầu tiên, hắn đã cảm thấy loại đồ vật mà Ly Mang dâng lên thủ lĩnh chắc chắn
có liên quan đến cô gái này. Thoạt nhìn thì cô gái này vô luận là bề ngoài quần
áo hay là ánh mắt đều quá khác biệt với những người phụ nữ ở đây. Hắn vẫn luôn
tin tưởng vào trực giác của mình. Nhưng lúc đó hắn quá chán nản, chỉ lo đắm
chìm trong cảm xúc khi bị thất bại của mình, nên không có thừa suy nghĩ đi chú
ý người khác quá nhiều.
Hắn rất
nhanh nhanh liền phấn chấn nâng cao tinh thần, đối với điểm này của chính mình
hắn vẫn rất hài lòng, giống như dã thú vậy, khi nó bị thương thì sẽ tự liếm miệng
vết thương cho đến khi khỏi hẳn, và hắn cũng thế. Chỉ trong một đêm, hắn liền tự
nói với chính mình, Ly Mang vẫn chưa thực sự trở thành thủ lĩnh bộ lạc này, mà
cho dù là rồi, vậy cũng không sao cả, hắn đang chờ, chờ đến cơ hội thích hợp sẽ
lật ngược lại cục diện. Mà việc nhận được ủng hộ của Nao Nao và cha cô ấy, điểm
này chưa bao giờ bắt đầu cấp bách như bây giờ, phương pháp trực tiếp nhất chính
là khiến cho Nao Nao có con của hắn, thực sự trở thành người phụ nữ của hắn.
Nhưng vô luận
là cùng với Ly Mang trước đây hay là cùng với hắn sau này, Nao Nao mãi cũng
không mang thai. Nhưng hắn cũng không thèm quan tâm trái tim cô ta có rào cản
hay không, bởi vì thoạt nhìn trong bộ lạc không còn có phụ nữ khác thích hợp
sinh dục (sinh con và dưỡng dục) đời
sau hơn cô ấy. Hắn tin tưởng bắt đầu từ bây giờ trở đi mình chỉ cần cố gắng cày
cấy, thì sẽ giống như thu hoạch – Nao Nao nhất định sẽ kết ra trái cây của hắn (ý là chỉ có thai). Cho nên hắn lấy kinh
nghiệm lần trước, đợi đến thời điểm đoạn thời gian kia của Nao Nao phải tới, liền
hẹn cô đến bờ suối bên ngoài cánh rừng. Khi đó cô ấy cũng không vui vẻ gì, còn
có chút bực bội với hắn, nhưng không sao, cô ấy rất nhanh liền phục tùng dưới
thế công của hắn, cũng giống như trước đây. Lúc hắn đang chuẩn bị rời khỏi đó,
lại phát hiện cô gái này trốn đằng sau bụi cỏ. Ngay lúc đó trong nháy mắt, hắn
dám dùng mười mảnh da rắn đánh cuộc với người khác, trong ánh mắt cô hắn thấy
được sự hoảng hốt và sợ hãi. Nhưng mà gần như chỉ trong thời gian một cái nháy
mắt, những thứ tâm tình kia đã biến mất, xem ra cô cũng không quá sợ hãi hắn.
Mà hắn gần như là vô thức ngăn trở cô lộ diện, mang Nao Nao đi trước khi cô ấy
phát hiện sự khác thường.
Sau đó hắn
nhớ lại hành động gần như là vô ý thức của mình lúc đó, cuối cùng cũng rút ra
được kết luận, hắn nảy sinh hứng thú với cô, cho nên ý chí chiến đấu cũng liền
theo đó mà đến. Hơn nữa, hắn gần như đùa dai mà suy đoán, nếu như Ly Mang biết
được người phụ nữ vốn thuộc về hắn ta, chỉ biết ngủ với hắn ta lại bị chính
mình cướp đi, thì hắn ta sẽ phản ứng như thế nào đây? Việc này có phải là một đả
kích thể diện và lòng tự tin của hắn ta – người xem như là thủ lĩnh hạ nhiệm của
bộ lạc không? Loại ý nghĩ này khiến cho hắn cảm thấy vô cùng hưng phấn, ngay cả
máu trong mạch máu dường như cũng chảy nhanh hơn.
Hắn vẫn luôn
là người tràn đầy tinh lực, đối với sự vật mới lạ chưa biết tới thì hắn vĩnh viễn
tràn đầy hứng thú và ý chí chiến đấu. Tựa như lúc hắn còn là một thiếu niên muốn
biết thế giới bên ngoài mảnh rừng to lớn này rốt cuộc là như thế nào, nên đã
xúi dục Ly Mang cùng hắn giấu giếm người trong bộ lạc, hai người liền dựng duệ
mâu trong tay lên, dọc theo dòng sông rộng lớn bắc ngang qua rừng rậm kia, đi về
phía hạ du gần một tháng trời, rốt cuộc cũng đi ra khỏi rừng rậm, nhìn thấy
dòng sông chảy vào một vùng đồng bằng rộng lớn vô biên, ở nơi đó tự do chạy
băng băng theo các bộ lạc không ngừng di cư khắp nơi vì mùa di trú của các loại
động vật. Người trong bộ lạc nói cho bọn hắn biết, mảnh đồng bằng này sẽ là quá
khứ, nơi kết thúc của dòng sông sẽ chảy về chỗ ở của thần mặt trời, ở nơi đó nước
và trời đều mênh mông như nhau, thực sự là vô biên vô hạn. Bọn họ cũng chưa bao
giờ đến đó, tất cả đều là do tổ tiên mấy đời của bọn họ từ nơi đó truyền miệng
đến giờ. Và cũng chính vào một khoảnh khắc kia, hắn đã có suy nghĩ dẫm mảnh đất
này dưới chân mình.
Dĩ Gia trông
thấy cô gái đang đi trước mặt hắn đột nhiên bước nhanh hơn, lập tức sắp xuyên
qua cánh rừng này trở lại khu quần cư rồi. Trong lòng hắn khẽ động, có chút kìm
nén không được, mà lập tức chạy tới, một tay dùng sức bắt lấy vai cô, buộc cô
xoay người đối diện với hắn, một cái tay khác đã từ phía sau dò xét lên trên ngực
cô.
Gần như
trong nháy mắt khi bị hắn xoay người cô lại, một cái tát của Mộc Thanh nặng nề
mà giáng lên mặt hắn.
“Đồ lót của
phụ nữ không thể tùy tiện lấy đi! Ngực của phụ nữ cũng không thể tùy tiện đụng
vào! Đây là một bài học nho nhỏ cho anh!”
Mộc Thanh lạnh
lùng nói, gạt bỏ cánh tay vì sững sờ mà ngừng lại trên vai cô, rồi xoay người
nhanh chóng đi về phía khu quần cư.
Cô chắc chắn
hắn không dám gây khó dễ cho cô, bởi vì người đứng phía sau lưng cô là Ly Mang.
Một tay Dĩ
Gia vẫn giữ tư thế như vừa rồi, một tay che lại một bên mặt nóng rát đau đớn của
mình, có chút không thể tin nhìn bóng lưng nhanh chóng biến mất của cô.
Vừa rồi hắn
nghe không hiểu cô đang nói gì, nhưng lúc cô nhìn hắn, hắn nhìn vẫn hiểu trong
một đôi mắt trắng đen rõ ràng toát ra sự khinh thường và coi rẻ.

