Viễn cổ y điện - Chương 43 + 44
Chương 43
Mộc Thanh
phát giác tay mình vốn có một số chỗ vốn thô ráp nứt nẻ từ từ chuyển biến tốt đẹp,
chỗ bắp chân vì lạnh và trời khô xuất hiện từng mảng da chết như vảy cá cũng biến
mất, cô hoài nghi là do tác dụng của nước suối nước nóng, dù sao cũng không còn
việc gì làm, nên dứt khoát ba ngày hai bận đi ngâm, ngâm xong còn chưa đủ, cô gọi
Ly Mang mang nước về mỗi ngày dùng rửa mặt, mát xa. Cũng không biết là có tác dụng
thật sự hay là tại lòng tin, từ từ cô cảm thấy da toàn thân so sánh với lúc trước
còn bóng loáng mịn màng hơn. Điều duy nhất làm cô có chút buồn bực là so sánh với
trước kia đã mập lên một chút, đoán chừng nguyên nhân là do ngày ngày ăn thịt lại
không vận động, nên mỡ chồng chất lên nhau. Chính cũng cô có chút bất mãn,
nhưng mà Ly Mang tựa hồ rất mê muội, đem tinh lực không có chỗ dùng đặt trên
người cô, vừa ôm lại hôn lại sờ mó dù thế nào cũng không đủ, cô liền bình thường
trở lại. Dù sao hắn cũng không chê.
Mùa đông nơi
này dường như kéo dài đến không có điểm cuối. Suối nước nóng tốt hơn nữa, cảnh
tuyết đẹp hơn nữa, đều biến thành một loại sinh hoạt bình thường hàng ngày,
cũng lộ ra vẻ có chút khô khan nhàm chán.
Sinh hoạt của
Mộc Thanh quả thật nhất thành bất biến (đã hình thành thì không thay đổi). Trừ
ngâm suối nước nóng, vui chơi giải trí, thỏa mãn Ly Mang tùy thời tùy chỗ thân
thể, thời gian còn lại của cô là dùng dạy hắn tính toán, dạy hắn nói”I love
you,” dùng một loại đá trắng mền vẽ ở trên vách động cho hắn xem hình xe hơi,
máy bay, cùng đủ loại đồ dùng hiện đại khác, và không sợ phiền khi giải thích
cho hắn, thậm chí đem những chuyện lúc mình làm hướng dẫn du lịch gặp phải nói
cho hắn nghe, đương nhiên là khoa trương vô số. Thấy hắn bị sửng sốt, cô mới có
cảm giác như đang sống.
Thật ra cô
chẳng qua là cần tìm một chút chuyện để làm, như vậy để tiêu thời gian.
Khi cô
nghiêm trang nói cho hắn biết, tương lai có một ngày, người ta lao lực làm được
máy móc, ngồi trên một loại công cụ có thể bay lên trời bay đến trên mặt trăng,
phát hiện nơi đó trừ bề mặt gồ ghề cát đá, ngoài ra không có vật khác, Ly Mang
vui vẻ cười lên ha hả, dùng sức vò rối tóc cô. Hắn nói trong đầu cô sao ngay cả
ý nghĩ cổ quái như thế cũng nghĩ được. Nhưng mà rất thú vị. Hắn vô cùng thích
nghe cô nói bừa như vậy. Cô bĩu môi phản bác hắn, anh không tin, vậy anh cảm thấy
cái đồ có thể nhìn thấy được rất xa em mang tới là thế nào? Còn có thanh dao sắc
bén kia, đèn pin phơi ở dưới mặt trời liền có thể sáng lên... Anh không phải đã
hỏi em là từ đâu tới đây sao? Em hiện tại nói cho anh biết, thật ra em đến từ
cái thế giới có thể bay đến trên mặt trăng kia, vì không cẩn thận bị sét đánh đến
nơi này, vừa lúc rớt vào trong cạm bẫy của anh. Nói không chừng có một ngày sét
đánh xuống nữa, em liền đi trở về đó, lúc đó em sẽ không bao giờ… trở về nữa.
Cô cười hì
hì nói xong lời này, lập tức liền hối hận. Bởi vì cô nhìn thấy ánh cười trong mắt
Ly Mang từ từ đọng lại và đông lạnh lên, trên mặt xẹt qua một tia bóng ma thoạt
nhìn có chút thương cảm.
Cô vô cùng hối
hận, cho nên hôm đó ngậm miệng không có nhắc lại nửa phần về quá khứ của cô nữa.
Buổi tối trong ánh sáng có chút u ám của cây đuốc chiếu rọi, cô rất dịu ngoan
mà đem thân thể của mình dán ở bên người hắn, hi vọng để cho hắn quên mất lời
vô ý của mình lúc ban ngày. Bởi vì từ khi cô nói lời kia, hắn liền mang xẻng đi
xúc tuyết đến trời tối và vẫn trầm mặc cho tới bây giờ.
Hắn cảm nhận
được cô cẩn thận lấy lòng, vẫn đưa tay sờ lên hông của cô, thăm dò xuống phía
dưới, nhưng lực đạo mang theo chút trừng phạt.
Mộc Thanh khẽ
bị đau, đập xuống vai hắn. Hắn chợt thò người ra giật tấm da hổ trên vách động
bên cạnh xuống, một nửa phủ lên giường đá chỗ bọn họ ngủ, một nửa phủ trên đất,
hai tay nắm eo cô đem cô khiêng đến bên giường đá, làm cho cô đứng trên mặt da
hổ, làm cô khẽ cong người rồi đem hai tay cô đặt dọc theo giường.
Mộc Thanh
quay đầu lại nhìn hắn một cái, nhưng hắn lập tức đem đầu cô đặt trên da hổ, một
ngón tay đã từ sau dò vào nơi mềm mại trơn trượt giữa hai chân cô.
So với lúc
trước, hiện tại hắn thân mật giống như mang theo tia lành lạnh, điều này làm
cho Mộc Thanh có chút không quen, hơi bất an vặn vẹo thân thể, muốn cho hắn lui
ra ngoài.
Hắn quả
nhiên lui ra ngoài, có điều gần như đồng thời, hắn đã cứng rắn hướng đến chỗ mới
vừa rồi bị kéo ra, từng đợt từng đợt trơn trượt mà đi vào, vừa vội vã lại mãnh
liệt.
Mộc Thanh đứng
yên không được, bị đụng đến cả người quỳ úp sấp trên da hổ.
Da hổ dày mềm
mại chịu cô đụng phải, tay chân đầu gối của cô cũng không bị thương, nhưng chỗ
kia bị hắn đụng đến có chút bị đau, hai chân không nhịn được khẽ run lên, trong
cổ họng phát ra một tiếng giống như là cầu xin thương xót.
Ly Mang cúi
người hôn lên phần gáy cô, bàn tay đưa đến trước cầm lấy nơi đẫy đà của cô,
thân thể khẽ dừng lại.
Mộc Thanh dần
dần động tình, không nhịn được lại vặn vẹo. Hắn rốt cuộc thu tay về, cầm thật
chặt hông của cô, rời đi một chút rồi lại hung hăng tiến vào.
Mộc Thanh
chui ở trên da hổ, cả khuôn mặt cơ hồ là lông hổ bị bao phủ, chẳng qua tiếng
rên rỉ nhỏ vụn lại từng chút vang lên như nước nhỏ xuống. Đợi khi cả người cô gần
như mềm nhũn nằm trên da hổ, Ly Mang vẫn ở trong cơ thể cô liền đảo tư thế, đem
cô một lần nữa chặn ngang bế lên, làm cho cô ngồi ở trên bắp đùi của mình, hắn
ngồi trên da hổ dưới đất, dựa lưng vào giường đá.
Mộc Thanh
không còn sức nằm trong lòng ngực của hắn, mặt mày hàm xuân, thiên kiều bá mị,
có chút ngấn lệ.
“Rời đi ta sao? Ừ?”
Hắn nhìn mắt cô, cúi đầu hỏi một câu, chợt nhéo eo cô, từ
dưới đi lên hung hăng đâm tới.
Mộc Thanh hét lên một tiếng, ngửa đầu nhắm mắt liều mạng
lắc đầu, thừa nhận va chạm phảng phất như chìm ngập, nước mắt không khống chế
được mà rớt xuống.
Ly Mang ôm cổ cô, hôn lên môi cô.
Cây đuốc chiếu sáng trên tường lóe mấy cái cuối cùng, rồi
dập tắt. Trừng phạt trên da hổ vẫn đang tiếp tục.
Ngày thứ hai nhìn đến chỗ da hổ bị hắn ép tới dấu vết
loang lổ lông rối tinh rối mù trên mặt đất, cô đau lòng vô cùng. Lấy khối tuyết
cọ qua cọ lại, lại dùng lược của mình chải cho suôn lại, thật khó khăn lắm mới
khôi phục ngăn nắp.
Ly Mang không thích cô nói rời đi, cho dù hắn biết rõ cô
chẳng qua là đang nói đùa mà thôi.
Hắn là người không biết nói đùa, chỉ biết nhận thức cố chấp
như đầu gỗ.
Trải qua lần trừng phạt này, cho dù cô cảm thấy bị đè nén
nhàm chán hơn nữa, cô cũng không dám cùng hắn nói giỡn như vậy nữa. Ngược lại
cô bảo hắn kể chuyện xưa cho cô nghe.
Lúc này cô mới biết, thế giới của hắn thì ra cũng tràn đầy
sắc thái mĩ lệ.
Hắn nói khi còn bé lần đầu tiên hắn theo cha đi ra ngoài
săn thú, hắn đã biết cách làm thế nào để phân rõ đủ loại quả dại sinh trưởng
trong rừng rậm. Chỉ nhìn qua một cái, thì chúng khá là giống trứng chim. Nhưng
thật ra thì các loại đủ hình dáng, màu sắc rất khác biệt. Có đôi khi hắn nghịch
ngợm giẫm lên chúng, ép thịt quả từ vỏ quả bị vỡ ra, lúc sờ tay vào sẽ bị dính
chặt, bỏ không ra. Có khi ăn xong, miệng biến thành màu xanh lam, nhiều ngày
không phai. Hắn phát hiện có một loại lạ nhất, trên đỉnh có một lỗ tròn, dùng đầu
ngón tay sờ phía dưới, sẽ có một đám khói trắng từ lỗ tròn phun ra. Cho nên hắn
liền len lén hái một túi lớn về, đợi đến khi tâm trạng không tốt hoặc khi đói,
sẽ làm chúng thoát hơi nước, cho đến khi co lại thành hình mặt nhăn lại. Nhưng
sau đó vì sơ ý bị cha bắt được, đánh cho một trận, bởi vì đây không phải là
hành động của một thằng con trai.
Hắn còn nói cái khe họ đang ở, thật ra hắn đã tới một lần
lúc thiếu niên. Đó là khi hắn và Dĩ Gia giấu giếm tộc nhân đi dò đường về phía
đông, dọc theo con sông lớn mà vô tình phát hiện ra. Bọn họ muốn tìm ra điểm cuối
của con sông. Kết quả lại phát hiện một mảnh thảo nguyên, đi qua thảo nguyên là
đến núi, đi qua núi sẽ gặp biển lớn mênh mông, về phần hết biển lớn lại xuất hiện
nơi nào, thì không có ai biết rồi. Trải qua lần đó, hắn hiểu được thì ra là thế
giới này cũng không chỉ có khi rừng rậm này, chẳng qua là hắn chỉ luôn ở đây mà
thôi. Sông lớn vĩnh viễn không có cuối, biển bên kia cũng không có cuối.
Sau đó hắn và Dĩ Gia trở lại làng, trong lòng như có lửa
đốt. Khi bị người lớn đánh vào mông, hắn và Dĩ Gia đều tranh nhau nói là mình
khuyến khích đối phương rời bộ tộc đi ra ngoài, kết quả hai người cùng bị phạt
ba ngày không được ăn gì, sau đó đói đến không chịu nổi, phải len lén bắt sâu
nướng ăn, hắn nở nụ cười ha ha, giống như đó là chuyện vô cùng thú vị.
Mộc Thanh nghe rất say mê, nghe hắn nói đủ loại động vật
cùng thực vật kì dị trong rừng rậm, không đến mấy ngày, buổi tối nghe hắn kể
chuyện xưa đã thành một bước không thể thiếu trước khi ngủ của cô.
Nhưng rất nhanh sau đó, tất cả sự chú ý của cô đã bị một
chuyện khác thu hút.
Lúc mới tới nơi đây, cô có thói quen tính ngày, đếm xem
đây là ngày bao nhiêu mình đến nơi này. Nhưng mà từ lâu cô không còn tính nữa.
Biết đây là ngày bao nhiêu cô rời khỏi thế giới hiện đại đã không còn ý nghĩa
gì với cô nữa. Giam mình trong sơn cốc qua mùa đông, thậm chí ngay cả kinh nguyệt
của mình cô cũng chẳng rõ. Cho đến sáng nay thức dậy ra ngoài động rửa mặt, ngửi
thấy mùi canh thịt mà Ly Mang dậy sớm nấu, đột nhiên cô cảm thấy khó chịu, nôn
khan không ngừng, đến lúc ngừng lại được, mới mơ mơ hồ hồ nhớ khoảng cách lần
kinh nguyệt trước khá xa.
Cô lập tức nghĩ tới việc mang thai.
Ly Mang đang ở bên ngoài xúc tuyết. Tuyết bị hất sang hai
bên đường sắp cao ngang cửa động. Nghe được tiếng động bên trong, hắn vội vàng
đi vào xem chuyện gì.
Sắc mặt cô xám trắng khiến hắn nhảy lên, vội vàng ôm cô
trở vào trong động đặt lên trên giường, dùng da hổ bọc chặt cô lại, xoa xoa
gương mặt của cô, hi vọng có thể khôi phục khí huyết bình thường.
Mộc Thanh cười túm tay hắn lại, khiến hắn yên tâm.
Cô rất muốn lập tức đem nghi ngờ của mình nói với hắn.
Nhưng lời đến khóe miệng lại nhịn xuống.
Hay là chờ thêm một chút, đợi đến khi cô có thể hoàn toàn
xác định rồi hãy nói với hắn, tránh nhầm lẫm lại làm hắn không vui.
Chương 44
Mộc Thanh nhanh chóng phát hiện chuyện dấu hiệu giống
mang thai, cơ bản không thể dấu hắn được. Nguyên nhân trực tiếp nhất là buổi tối
lúc hắn muốn gần gũi cô, cô không để cho. Qua mấy lần, cô cũng chỉ còn cách nhỏ
giọng bên tai hắn nói tin này ra. Dĩ nhiên cuối cùng cô không quên nhấn mạnh
“chẳng qua là có thể.” Nhưng có lẽ Ly Mang chỉ nghe cô nói nửa vế trước…, phía
sau cơ bản là không lọt vào tai hắn, hoặc là nghe thấy nhưng tự động bỏ qua.
Sau khi ngu ngơ một chút thì hành động kế tiếp của hắn dọa cô nhảy lên. Hắn đột
nhiên lấy tay chống xuống giường đá, lật người lộn xuống, đầu hướng xuống chân
chĩa vào đỉnh động, sau đó nhìn cô cười ha hả.
Vậy mà hắn lại dùng hành động trẻ con này diễn tả niềm
vui của mình. Điều này làm cho Mộc Thanh vừa buồn cười vừa tức giận. Nhưng niềm
vui thuần túy này của hắn đã lây nhiễm sang Mộc Thanh. Trong lòng cô cũng chất
đầy niềm hạnh phúc. Không nhịn được mà nghịch ngợm đưa tay chọc nách hắn, Ly
Mang sợ nhột liền tung mình xuống, hung hăng ôm chặt cô lại, hôn lên mặt cô.
Râu mép của hắn mới cạo hôm qua, đoạn mới mọc ra cọ vào mặt
cô nhột nhột, không nhịn được vừa cười vừa tránh né, nhưng trốn sao được hắn, vừa
thấy khả năng bị hắn đè lại, vội vàng la hét cẩn thận đứa nhỏ, lúc này hắn mới
buông tha cô, chẳng qua vẫn không muốn buông tay, đổi thành một tay ôm cô ở bên
người mình, một tay kia nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô.
Trận đùa này của hai người làm kinh động Tiểu Hắc đang ngủ
bên tường ấm. Tiểu Hắc chợt chui ra khỏi mai rùa nhìn hai người chăm chú, nhưng
mà sau đó lại nhanh chóng lười biếng chui trở vào. Thật sự cảnh này nó thấy nhiều
rồi nên chẳng trách. Trừ nhìn thấy nam chủ nhân biểu diễn đứng chổng ngược coi
như mới mẻ, còn lại đều quá cũ rồi, không nâng dậy được hứng thú của nó.
Cô biết đúng là cô mang thai. Bởi vì bắt đầu từ hôm đó,
ăn cái gì đối với cô mà nói là cả vấn đề lớn. Đừng nói ăn, có khi ngay cả ngửi
thấy mùi thịt cá muối hoặc là súp nấu từ đồ khô cũng muốn nôn, quả vỏ cứng ít
nước hoặc là rau dại thì tốt hơn chút ít. Cứ như vậy qua bảy tám ngày, tình trạng
nôn nghén không có chút chuyển biến tốt đẹp. Cô biết đây là hiện tượng bình thường
thời kì đầu mang thai, cho nên cũng không quá lo lắng, sau khi phun ra bao
nhiêu lại ép mình ăn vào bấy nhiêu, hi vọng chịu đựng qua khoảng thời gian này
thì tốt rồi. Nhưng Ly Mang vô cùng lo lắng, có khi ngược lại còn cần cô đi an ủi
hắn.
Mộc Thanh không chỉ khẩu vị không tốt, so với lúc trước
còn sợ lạnh hơn. Hôm nay đang cuộn trong da hổ ngủ, đột nhiên cảm thấy một trận
lạnh lẽo đập vào mặt. Mở mắt ra thấy Ly Mang vén rèm cửa lên đi vào, Tiểu Hắc
sôi nổi theo sau. Nhìn thêm một chút, trên tay của hắn đang xách hai con cá.
Cá dù đã bị đông cứng, nhưng liếc một cái là biết đồ
tươi.
Mộc Thanh kinh ngạc ngó hai con cá kia. Không ngờ tới Ly
Mang ra ngoài từ sáng sớm, là vì đi kiếm cá tươi.
Khe suối chỗ họ ở tương đối nhỏ nên đã sớm đông cứng toàn
bộ, càng không có cá để bắt. Trừ phi hắn giẫm tuyết sâu đến bắp đùi đi hơn cả
km đến con sông lớn phá băng bắt cá.
Mộc Thanh nhìn thấy trên tóc trên lông mày còn cả toàn
thân hắn dính tuyết chưa tan hết, trong lòng nóng lên, lời ra khỏi miệng trở
thành nhẹ giọng oán giận: “Sao phải phí sức như vậy đi bắt cá làm cái gì? Tuyết
dày như thế, nhỡ may...” Phía dưới lại nói không ra.
“Địa hình này anh rất quen, không có chuyện gì. Em ăn đồ
muối không vô, nên em đi kiếm đồ tươi.”
Ly Mang nói rất nhẹ nhàng, giống như không để ý lắm.
Hắn nhanh chóng xoay người đi ra ngoài. Tiểu Hắc cũng vội
vàng bận rộn chạy theo.
Mộc Thanh biết chắc là hắn đi nấu súp cá tươi.
Kể từ sau khi biết cô mang thai, chuyện nấu cơm hắn cũng
ôm lấy, qua mấy ngày, nghiễm nhiên thành quen tay.
Khi hắn đứng trước bếp canh chừng nồi súp cá, cô không nhịn
được đến phía sau hắn, yên lặng từ sau ôm lấy cổ hắn, đem mặt mình dán lên cái
gáy lạnh lẽo của hắn.
Hắn quay đầu lại nhìn cô cười, đẩy cô đi vào.
Cái gì là cơm tới há mồm, quần áo tới đưa tay, cuối cùng
giờ Mộc Thanh cũng biết.
Cô vẫn nghĩ dạ dày mình sẽ càng khó chịu mùi vị cá tươi,
cho nên khi hắn hầm súp cá, trong lòng liền mặc niệm bất kể thế nào cũng phải
ăn vào, cho dù muốn ói, cũng phải đè xuống, đó là tấm lòng của hắn. Không nghĩ
tới chờ hắn bưng đến trước mặt cô, nhìn thấy bồn màu đỏ đào đựng nước canh trắng
sữa nóng hôi hổi, thịt cá trắng noãn cùng vài miếng rau khô xanh, và mấy miếng
thịt muối nâu, cô cảm thấy vị giác lại có cảm giác.
Cá dưới lớp băng trong ngày đông giá rét còn mập hơn lúc
mùa hạ mùa thu, nước canh tươi ngon độ mặn vừa phải lại không thấy mùi tanh.
Khẩu vị Mộc Thanh tốt hơn, chốc lát đã ăn cả bồn thịt cá,
cuối cùng cả một giọt súp cũng không chừa, rốt cuộc no đến đánh nấc. Ngẩng đầu,
nhìn thấy Ly Mang đang nhìn mình cười, Tiểu Hắc thì đứng đó mõm há rộng chảy nước
miếng, lúc này mới cảm thấy có chút không tốt. Thì ra là khẩu vị mình khi trước
không tốt là giả, muốn ăn đồ tươi mới là thật.
Cho nên từ đó mỗi ngày Ly Mang đều đi bắt cá tươi cho cô,
có khi may mắn…, còn có thể mang về vài con mồi nhỏ đi ra ngoài kiếm ăn bị hắn
bắt được. Thịt tươi ăn không hết liền để ở bên ngoài, chỉ cần không bị Tiểu Hắc
trộm mất thì sẽ nhanh chóng đông lại, lúc muốn ăn mang vào rã đông là được.
Mộc Thanh cảm thấy hắn cực khổ, trong lòng có chút băn
khoăn, ngăn cản mấy lần không được, cũng là không thể làm gì khác hơn là theo hắn.
Chỉ có Tiểu Hắc là có biểu hiện thân thiện đối với những hành động mới của nam
chủ nhân. Bởi vì nhờ vậy nó cũng dính phần, thỉnh thoảng có thể ăn thịt tươi
ngon miệng mới mẻ.
Mộc Thanh chưa bao giờ mong ngóng mùa xuân thứ hai tới
như bây giờ. Nếu mùa xuân đến… thực vật cung cấp cho bọn họ sẽ phong phú hơn rất
nhiều, Ly Mang cũng không cần như bây giờ, mạo hiểm giá lạnh đi ra ngoài thỏa
mãn dục vọng cái miệng của cô.
Hôm nay Ly Mang lại đi ra ngoài bắt cá, Tiểu Hắc yêu
thích náo nhiệt cũng chạy theo qua. Thật ra thì hiện tượng nôn nghén của cô đã
tốt lên nhiều, ăn những thứ khác cũng không ói nhiều. Nhưng hắn một lòng muốn
cho cô ăn đồ tươi, cho nên chuyện này vẫn không ngừng diễn ra.
Mặc dù nôn nghén đã đỡ hơn một chút, nhưng cả người cô vẫn
có chút mệt mỏi, không có chuyện gì liền muốn ngủ. Cho nên giờ cô cuộn trong da
hổ ấm áp mền mại nằm, tính ra Ly Mang cũng sắp về. Mí mắt nặng trĩu, ngáp một
cái, đang lúc mông lung chìm vào giấc ngủ, thì đột nhiên cảm thấy phía dưới khẽ
lung lay.
Chút rung động này vô cùng ngắn ngủi, chẳng qua la hai ba
giây, khi cô ý thức được thì dư chấn đã dừng lại. Nếu không phải trên đỉnh có
ít bụi đất rào rào đổ xuống, cô còn cho là mình gặp ảo giác.
Cô chợt tung mình ngồi dậy, theo bản năng là chạy ra
ngoài. Chờ khi vén rèm cửa lên, cảm giác lạnh lẽo thấu xương va vào mặt, mới giật
mình cứ thế này chạy ra ngoài, chỉ chốc lát cô sẽ chết rét, vội xoay người lại
đi lấy tấm da hổ. Khi ngón tay cô chạm đến tấm da mềm mại, chợt nghe thấy một
trận âm thanh kì quái.
Cô không thể nói rõ đây là âm thanh gì. Nhưng nó đến từ đỉnh
đầu của cô, hơn nữa càng ngày càng gần, mang theo áp lực gây sợ hãi cho người
khác.
Đỉnh bị chấn động, cát đất lại bắt đầu không ngừng rơi xuống.
Mộc Thanh còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị một luồn
xung lượng từ phía sau đánh úp, khiến cô đứng không vững phải ngã nhoài lên giường.
Khi cô quay đầu nhìn lại, mới hoảng sợ phát hiện một đống tuyết lớn xông ào vào
phía sau cô.
Đống tuyết lấp đầy cả động ngoài, làm hàng rào ngăn giữa
động ngoài và động trong, kéo dài đến động trong. Mộc Thanh bị tuyết làm sặc ho
khan không ngừng. Cây đuốc đang cháy cắm trên thành động cũng đột nhiên tắt lịm.
Mộc Thanh
rơi vào trong bóng tối.
Tiếng vang rất
nhanh liền ngừng lại. Hết thảy đều khôi phục bình tĩnh.
Mộc Thanh đột
nhiên hiểu một màn mới vừa xảy ra.
Dư chấn động
đất nhanh chóng biến mất, nhưng lực lượng của nó tác động đến tuyết đọng chồng
chất trên đỉnh núi. Vận khí của bọn họ không tốt, đống tuyết trên đỉnh núi vừa
lúc đổ sụp xuống, chôn lấp cả cửa động.
Trong nháy mắt
này Mộc Thanh gần như ngừng hô hấp, trái tim nhảy lên ngay cả chính cô cũng
nghe thấy.
Sau giây thất
thần ngắn ngủi, cô lập tức khôi phục thần trí, lấy tay lục lọi đèn pin bình thường
vẫn để cạnh giường đá, run rẩy bật lên. Cảnh tượng xuất hiện trước mắt làm cô lần
nữa sợ hết hồn hết vía.
Động trong vốn
rộng rãi, giờ đã bị tuyết chiếm gần một phần ba diện tích, trở nên nhỏ hẹp rất
nhiều. Về phần động ngoài, đã hoàn toàn chôn trong tuyết.
Cô nhất định
phải đi ra ngoài, nếu không, không khí còn sót lại sẽ bị tiêu hao sạch, cô nhất
định sẽ chết tươi ở chỗ này.
Bên trong động
không có công cụ gì có thể dùng để đào tuyết, cô giẫm lên đống tuyết quá đầu gối,
hai tay liều mạng bới tuyết hướng ra ngoài. Nhưng không lâu sau, tuyết dần dồn
chặt lại, tay cô đào không xuống, hơn nữa, tay đã đông đến đau nhức.
Cô bắt đầu
thở hồng hộc, nhất định phải há mồm thở dốc mới cảm thấy thoải mái.
Cô rốt cuộc
ngưng động tác đào tuyết. Bởi vì cô nghĩ tới một vấn đề rất nghiêm trọng.
Trong động bị
đóng chặt không khí có hạn, cô hoạt động mạnh, lại càng sẽ tăng nhanh dưỡng khí
tiêu hao. Cho dù trước khi dưỡng khí hao hết sạch cô đào được tới cửa động,
nhưng cửa động nhất định cũng bị chôn vùi trong tuyết. Cô không biết tuyết phía
ngoài chôn dày bao nhiêu, nhưng từ lực tuyết tràn vào, tầng tuyết phía ngoài khẳng
định không phải ít. Khi đó cho dù cô đến cửa động, cũng hít thở không thông mà
chết, huống chi, chỉ dựa vào đôi tay thịt của cô, căn bản không thể đào tuyết
lâu như vậy.
Trong lòng
cô dần cuồng loạn lên, cảm giác cái lạnh như băng từ đầu ngón tay lan tràn đến
toàn thân. Nhiệt độ trong động đang giảm xuống kịch liệt. Đèn pin bởi vì lâu
không được phơi nắng nạp điện nên ánh sáng đang yếu dần.
Cô tắt đèn
pin, đem da hổ quấn chặt trên người, từ từ nằm xuống.
Ly Mang hẳn là đã trở lại.
Việc bây giờ cô có thể làm, chính là lẳng lặng nằm tận lực
giảm bớt tiêu hao dưỡng khí, kéo dài tính mạng của mình, chờ Ly Mang đào từ
ngoài vào.
Cô nhắm mắt lại, tận lực từ từ hô hấp, tận lực để cho tim
đập bình tĩnh lại, tựa như cô đã nhập định (ngồi thiền). Mỗi khi cô cảm thấy
mình bị bóng tối và cái tĩnh lặng khôn cùng ở xung quanh đè ép, cô liền bật đèn
pin. Đèn pin chiếu ánh sáng như là ánh hoàng hôn, có thể khiến cô lần nữa có
dũng khí.
Nhưng dưỡng khí vẫn đang từ từ giảm bớt.
Không biết qua bao lâu, khi ánh đèn pin cũng không sáng
lên nổi nữa, cô dần dần không còn cảm giác được sự tồn tại của tứ chi mình.
Nhưng cô vẫn co lại, hết sức dùng cánh tay bảo vệ bụng, hi vọng nơi đó có thể ấm
lên một chút, ấm thêm chút nữa.
Nơi đó đang thai nghén sinh mệnh chung thuộc về cô và Ly
Mang.
Đầu của cô choáng váng nặng trĩu, rất muốn ngủ. Mí mắt
khép hờ không thể mở ra.
Nhưng cô biết mình không thể ngủ.
Cô dùng răng cắn chặt lưỡi, đau đớn làm cho đầu óc cô gần
như tỉnh táo lại chút ít.
Nhưng cô cuối cùng vẫn chống đỡ không nổi.
Mỗi lần hô hấp đều khó khăn như vậy. Cô giống như cá rời
khỏi nước, đang khô dần, há to miệng, nhưng không tìm được nguồn nước thơm ngọt.
Màng nhĩ giống như căng sưng lên, cô nghe thấy có tiếng
máu cọ rửa vành tai.
Cô nghĩ cô không chống đỡ nổi nữa.
Tại sao Ly
Mang vẫn chưa về?
Một chút ấm
áp ướt át trên mặt liếm tỉnh cô. Giữa cơn mơ hồ, hình như cô nghe thấy tiếng thở
hồng hộc của Tiểu Hắc.
Cô dùng sức
mở mắt ra.
Vẫn là một mảnh
bóng tối.
Nhưng gương
mặt không ngừng bị liếm nóng ướt cũng rất chân thật. Sau đó cô cảm thấy mình bị
thứ gì đó cắn y phục, dùng sức lôi đi.
Cô đưa tay sờ
soạng, đụng phải một thân thể ấm áp, lông xù.
Là Tiểu Hắc!
Cô ngọ ngoạy
trên mặt đất, để Tiểu Hắc kéo, gần như là bò về phía trước.
Mặt cô đụng
phải tường tuyết lạnh băng, đầu óc đột nhiên thanh tỉnh lại.
Cô hô hấp được
không khí.
Lạnh như
băng, nhưng mới mẻ.
Cô trợn to
hai mắt, đưa tay về phía trước sờ soạng lung tung, mò tới một cửa động không lớn
trên tường tuyết.
Cô vươn đầu
đến trước cửa động, há to miệng tham lam hô hấp, phổi đang đau nhức như được an
ủi, từ từ dừng đau đớn lại.
Tiểu Hắc vẫn
đang không ngừng đụng đụng lồng ngực của cô, thấp giọng kêu ô ô.
Cô ôm lấy
thân thể ấm áp của nó, đem mặt dán vào cổ nó.
Nhất định là
Ly Mang sợ cô ở bên trong không hít thở được, cho nên trong khi đào tuyết thì để
cho Tiểu Hắc bới một động nhỏ đi vào trước.
Lúc này cô
nghe thấy một trận tiếng gọi truyền từ trong động nhỏ đến. Đứt quãng, không rõ
ràng lắm, nhưng cô nghe thấy được.
Đó là tiếng
Ly Mang, tràn đầy ý lo lắng.
Cô lập tức
vươn đầu về phía cửa động, muốn đáp lại tiếng kêu của hắn, cho hắn biết cô còn
sống.
Nhưng cổ họng
của cô không cách nào phát ra âm đầy đủ, chỉ có thể kêu a a, Ly mang ở phía
ngoài chắc chắn không nghe thấy, bởi vì cô lại nghe thấy hắn gọi cô, âm thanh
lo lắng hơn.
Cô vội vàng
mò tới bên giường, mò tới con dao kia, cắt một lọn tóc, kết lại, sau đó nhét
vào trong miệng Tiểu Hắc.
Cô vỗ mông
Tiểu Hắc, Tiểu Hắc kêu một tiếng, lập tức chui vào cái động mình vừa đào ra, bò
lổm ngổm đi ra ngoài.
Cô một lần nữa
bọc da hổ, mông lạnh tê cứng ngồi trên đống tuyết bên cạnh.
Chờ Ly Mang
thấy được bím tóc trong miệng Tiểu Hắc, sẽ biết đó là cô truyền tin cho hắn. Cô
còn sống.
Da chân Ly
Mang và da lông trên giày đã đông cứng lại dính chặt với nhau, rắn chắc như
băng.
Mộc Thanh gần
như ngậm nước mắt ngâm cả giày cả chân hắn trong mai rùa đựng nước ấm. Cuối
cùng cô cũng giúp hắn cởi được giày, sau đó vừa sưởi ấm, vừa xoa bóp, hi vọng
giúp chúng khôi phục máu lưu thông.
Khi hắn nói
hắn cuối cùng cũng cảm nhận được tay cô đang xoa chân hắn, cô hưng phấn mà nằm
sấp xuống hôn nó một cái, sau đó vén áo, ôm chúng vào lòng, tiếp tục dùng lồng
ngực mình sưởi ấm chúng.
Hắn làm được
tốt gấp mười lần cô mong đợi.

