Viễn cổ y điện - Chương 59 + 60
Chương 59
Tiểu Hắc
nghe thấy tiếng nói của Mộc Thanh, lập tức dừng lại động tác thân mật với tiểu
mẫu báo, thoáng cái từ trên mặt đất đứng lên, chạy nhanh tới chỗ Mộc Thanh.
Thân thể của
nó to lớn như con trâu, thời điểm nó nhào tới, Mộc Thanh bất ngờ bị hai châm
trước của nó kìm ở trên mặt đất. Nó đại khái cũng biết thể trọng của mình đối với
nữ chủ nhân quá to lớn, cho nên lập tức buông lỏng ra móng vuốt, chỉ vươn đầu
lưỡi mềm mại nóng ẩm, liếm tới liếm lui trên mặt Mộc Thanh. Mộc Thanh cảm thấy
vừa ẩm ướt lại vừa ngứa liền cười khanh khách né tránh.
Đã rất lâu rồi
bọn họ không thân thiết như vậy. Đại khái là tách ra nhiều ngày chợt gặp lại,
lúc này mới lại xuất hiện một màn đã lâu chưa làm này.
Cảm giác mất
mát trong lòng Mộc Thanh cũng dần biến mất.
Tiểu Hắc
chính là Tiểu Hắc, sẽ không vì tìm được bạn gái mà quên mất cô.
Cô tiếp tục
đùa giỡn với Tiểu Hắc, Ly Mang ở một bên dường như có chút mất hứng, tiến lên đẩy
đầu của Tiểu Hắc ra, giải cứu Mộc Thanh ra khỏi miệng lưỡi của nó.
Ly Mang vẫn
giống như trước kia, nhìn thấy cô và Tiểu Hắc quá thân mật, dấm chua sẽ bay loạn
khắp nơi.
Mộc Thanh được
Ly Mang đỡ từ mặt đất đứng lên, đang cười cười giơ tay lau đi nước miếng vừa rồi
bị Tiểu Hắc dính lên, một màn ngoài ý muốn đã xảy ra.
Tiểu mẫu báo
mới vừa rồi còn một mực chần chờ đứng ở ngoài cửa gỗ không hề tiến vào, lúc này
chợt nhảy lên đi vào, nhe răng xông thẳng về phía Mộc Thanh, trong cổ họng phát
ra tiếng gầm trầm thấp mang theo uy hiếp.
Tốc độ của
nó cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã nhảy tới trước mặt Mộc Thanh.
Mộc Thanh
còn đang lau nước miếng, bị tiểu mẫu báo đột ngột xông tới, kinh sợ đến ngây
người, quên cả tránh né, mắt thấy móng vuốt sắc nhọn của nó sắp tới gần cô, Ly
Mang mạnh mẽ ôm lấy cô, tránh sang bên cạnh, nhưng móng vuốt của tiểu mẫu báo vẫn
xẹt qua cánh tay và phía sau lưng hắn.
Mẫu Tiểu Báo
một kích rơi vào không khí, dường như có chút không cam lòng, ổn định thân hình
lại muốn nhào đầu về phía này, Tiểu Hắc mới vừa rồi bị Ly Mang đẩy ra đột nhiên
rống lớn một tiếng. Tiểu mẫu báo có vẻ bị kinh hãi, quay đầu nhìn về phía Tiểu
Hắc, có chút do dự rồi dừng lại.
Lúc này Tiểu
Hắc đã đánh tới, đem tiểu mẫu báo đặt ở phía dưới, hai con lăn lộn cào cấu lẫn
nhau, phát ra một loạt tiếng gầm gừ.
Mộc Thanh biết
đây là phương thức trao đổi bình thường của mãnh thú, dù là chơi đùa hay đánh
nhau, bình thường bọn chúng đều lăn lộn cắn xé lẫn nhau. Tiểu Hắc hiện tại cần
phải dạy dỗ vị bạn gái có chút lỗ mãng này. Nhưng giờ cô cũng không có thời
gian đến xem chúng, cánh tay và lưng Ly Mang vừa rồi đã bị móng vuốt của tiểu mẫu
báo làm cho bị thương, mặc dù chỉ là thương ngoài da, nhưng miệng vết thương
dài vẫn rỉ máu. Có lẽ Ly Mang cảm thấy loại vết thương như thế này chẳng đáng kể
gì, nhưng cô vẫn gấp gáp kéo hắn trở về phòng, giúp hắn xử lí miệng vết thương.
Trong gia
đình của bọn họ lại có thêm một thành viên, đó chính là bạn gái Tiểu Hắc, tiểu
báo đỏ thẫm trẻ tuổi mà hung hãn kia. Mộc Thanh đặt tên nó là Tiểu Hồng. Cái
tên này thực sự không được hay ho lắm, cô cũng biết vậy. Nhưng cùng Tiểu Hắc lại
hết sức xứng đôi, cho nên cứ gọi như vậy. Đám người Ly Mang không biết được mức
độ phổ biến của cái tên này ở các đời sau, nhất trí cho là rất êm tai. Mộc
Thanh cười mà không nói.
Nghĩ đến dã
tính của Tiểu Hồng, sợ nó quấy nhiễu vật nuôi ở bên trong, hơn nữa, thành thật
mà nói, bản thân Mộc Thanh cũng có chút sợ không biết lúc nào sẽ bị nó nhảy lên
cắn một ngụm, cho nên bảo Ly Mang ở bên cửa lớn dựng một chiếc lều tranh, đem
mai rùa của Tiểu Hắc tới, để cho bọn chúng tạm thời trú ở đó. Vả lại, sự việc
ngoài ý muốn lúc mới gặp mặt kia, Mộc Thanh đoán là vì cô và Tiểu Hắc thân mật,
rơi vào trong mắt Tiểu Hồng, có lẽ nó cũng giống như Ly Mang, bất mãn khi vật sở
hữu của mình bị chia sẻ với người khác, lúc đó mới nổi giận xông lên muốn giáo
huấn cô. Cho nên khi vẫn chưa cùng nó thân quên, Mộc Thanh quyết định cẩn thận
cách xa Tiểu Hắc, ngay cả thói quen bình thường là đi tìm kiếm lông thú cũng bỏ
nốt.
Ngày đó sau
khi Mộc Thanh kéo Ly Mang rời đi, Tiểu Hồng đoán chừng đã bị Tiểu Hắc giáo huấn
một trận, cho nên trong mấy ngày kế tiếp đều vô cùng ngoan ngoãn, theo sát bên
cạnh Tiểu Hắc. Ban ngày trừ bỏ theo Tiểu Hắc ra ngoài, tha về vài con mồi, thời
gian còn lại thì lười biếng ghé vào bãi cỏ nơi có ánh mặt trời chiếu tới, thỉnh
thoảng giúp Tiểu Hắc liếm láp bàn chân hoặc là cái sừng ở đằng sau gáy nó, một
đôi mắt xinh đẹp mở to, toát ra vẻ dịu dàng, thân thiết.
Nhiều người
nên sức cũng lớn hơn, sau khi mùa thu qua đi, ở bên cạnh phòng ở của bọn họ đã
dựng thêm được mấy gian, nối liền với nhau, mấy nhà bọn Na Đóa đều chuyển vào.
Bởi vì trong mấy năm qua, Dĩ Gia ở trong bộ lạc cũng đã xây dựng không ít nhà ở
làm từ hỗn hợp gạch và tre gỗ, cho nên phòng ốc như vậy bọn họ hiện tại cũng
không thấy lạ lẫm gì.
Dựa vào động
vật nuôi được và lương thực dự trữ, mấy nhà bọn chắc hẳn có thể vượt qua mùa
đông năm nay. Nhưng xuất phát từ thói quen, sau khi giải quyết xong vấn đề chỗ ở,
đất vườn đang trong thời kì ngừng gieo trồng, đám người Ly Mang và Tả lại cùng
nhau đi ra ngoài săn bắn, dự trữ càng nhiều lông và thịt cho mùa đông sắp tới.
Sau giờ ngọ
trời trong xanh, mấy người đàn ông không ở nhà, Tiểu Hắc cùng Tiểu Hồng đang
vui đùa ở sườn núi cách đó không xa, Mộc Thanh dẫn theo mấy người phụ nữ và đám
trẻ con đi thu lông cừu.
Cừu của Mộc
Thanh, đầu tiên là từ một cừu mẹ và hai cừu con, mở rộng dần thành một bầy cừu,
chính là nhờ Ly Mang ở mùa xuân năm thứ hai bắt được một con cừu đực, bầy cừu
lúc này mới từ từ mở rộng hơn, hiện tại đã có vài chục con. Chúng hẳn là tổ
tiên cừu Argali (hay cừu aga, sống ở vùng Tây Bắc, Hoa Bắc,…Trung Quốc), sừng
có hình xoắn ốc, mùa thu chính là thời điểm lông trên người chúng dày nhất, Mộc
Thanh sẽ cắt đám lông này, kéo thành sợi dùng để may áo lông.
Con dao Thụy
Sĩ đã cũ lắm rồi, mặt trên dùng để cắt lông thì hơi nhỏ chút, cho nên Mộc Thanh
bắt đầu chuyến sang dùng vỏ trai ở trong sông lớn để cắt. Vỏ trai gõ thành hình
cong như lưỡi câu, lưỡi dao mài ở trên mặt đá vừa bóng loáng vừa sắc bén, khi cắt,
túm lấy một nắm lông thật dày trên người con cừu, đem con dao nhẹ nhàng xoay
quanh, một nắm lông cừu đã lấy xuống.
Đàn cừu đã sớm
bị lùa vào sau hàng rào. Mộc Thanh đi vào bắt lấy một con, làm mẫu cho đám người
Na Đóa. Trong bộ lạc mặc dù cũng có nuôi cừu, nhưng chỉ dùng giết thịt, da lột
ra dùng làm áo chống rét. Việc cắt lông cừu như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy,
cho nên đều lộ ra vẻ mặt tò mò. Sau khi nhìn một lúc, họ lấy bạng đao mà đám
đàn ông đã mài thật tốt ra, học theo bộ dáng của Mộc Thanh, bắt đầu đi cắt. Bởi
vì thủ pháp không quen, một cô gái hình như làm cừu bị đau, khiến nó nổi giận,
giơ móng chân đạp về phía sau, khiến cô bị ngã chổng vó trên mặt cỏ, đám người
Na Đóa cười nghiêng ngả, Mộc Thanh cố nén cười, đi tới đỡ cô ấy dậy, kiên nhẫn
lại làm mẫu thêm lần nữa, hướng dẫn cách sử dụng bạng đao (đao làm từ vỏ trai).
Mấy người phụ nữ dần quen tay hơn, bắt đầu tự đi cắt lông cừu, đem lông cừu cắt
được bỏ vào trong túi vải bố mang theo. Khi cắt lông cừu phát ra âm thanh xoạt
xoạt rất dễ nghe, Mộc Thanh rất thích nghe loại âm thanh này.
“Thanh
Thanh, tại sao trên mông cừu lại có các kí hiệu khác nhau?”
Do Do cắt
xong lông của một con cừu, đột nhiên hỏi.
Mộc Thanh cười
cười.
Sở dĩ cô
đánh kí hiệu trên người con cừu, là để khi tách ra nuôi nhốt có thể dễ dàng
phân biệt, phòng ngừa cừu mẹ trong lúc động dục quan hệ với cừu đực có cùng huyết
thống, nếu vậy cừu con sinh ra sẽ khó mà sống được, dù có nuôi được, cũng rất gầy
yếu.
Vào mùa thu
năm cô bắt đầu nuôi dưỡng cừu, có một ngày phát hiện cừu mẹ bắt đầu luống cuống
bất an, mới đầu còn tưởng nó có chỗ nào không thoải mái nên kéo Ly Mang đi kiểm
tra, chờ hắn cười hì hì kéo một chân sau của cừu mẹ ra, cho cô xem chỗ dưới
sưng đến sung huyết, lúc này mới chợt hiểu ra, thì ra là cừu mẹ lại động dục.
Trong hai con cừu con có một con là đực, hình như cũng trưởng thành rồi, sợ cừu
mẹ cấp bách làm loạn, vội vàng đem cừu đực con tách ra nhốt lại, lại để cho Ly
Mang ra ngoài tìm kiếm vài ngày, rốt cuộc cũng bắt về một con cừu đực, lúc này
vấn đề chung thân đại sự của cừu mẹ mới được giải quyết.
Theo số lượng
cừu dần tăng lên, từ đó về sau cô đều lưu ý, phát hiện bắt đầu từ giữa mùa hè
cho đến đầu mùa đông, cừu mẹ không mang thai cách mỗi nửa tháng sẽ động dục một
lần, nhất là vào cuối hè đầu thu, đây là thời điểm tập trung đông nhất. Mỗi khi
động dục, phía dưới sẽ bị sung huyết, không ngừng vẫy đuôi, cao giọng kêu mị mị,
thậm chí có khi cưỡi lên người cừu mẹ khác, khi tới gần cừu đực sẽ không ngừng
cọ xát, lúc ấy cô đột nhiên lại nghĩ tới vấn đề sinh sản cận huyết. Cho nên bắt
đầu từ đó, cô tiến hành tách ra nuôi nhốt. Kinh nghiệm của cô là một con cừu đực
ước chừng có thể ứng phó được với hai mươi cừu mẹ, cho nên số lượng cừu đực
không cần nhiều lắm. Mỗi khi phát hiện cừu mẹ có dấu hiệu động dục, sẽ nhốt nó
chung với một con cừu đực không cùng huyết thống, đợi đến khi kết thúc mới thả
ra. Cừu non sinh ra đánh lên đó một kí hiệu, chính là để tránh sinh sản cận huyết.
Hơn nữa đồng cỏ và nguồn nước dồi dào, cừu con của bọn họ đều béo mập khỏe mạnh,
lấy sữa lấy lông đều cực kì tốt.
Mộc Thanh chậm
rãi giải thích cho Do Do nghe, đầu tiên cô bé có vẻ không hiểu, yên lặng nghĩ
một lát, đột nhiên ánh mắt sáng lên cười nói: “Em biết rồi! Giống như mẹ nói
với em, sau này em sẽ ở chung với một người đàn ông, nhưng người đàn ông này
không thể là người trong nhà chúng ta!”
Mộc Thanh thấy
buồn cười.
Do Do nói
xong lời này, dần dần im lặng, cúi đầu tiếp tục cắt lông cừu.
Mộc Thanh
nhìn đôi tay thon dài của cô bé linh hoạt cắt lông cừu, khen ngợi cô bé, nói:
“Do Do thông minh giỏi giang, sau này nhất định sẽ có một người đàn ông tốt ở
bên cạnh em.”
Do Do nở nụ
cười, một nụ cười rực rỡ vô cùng.
Những cô bé
giống như Do Do ở trong bộ lạc, chỉ cần tới quỳ thủy, bình thường đều đã có người
đàn ông của chính mình, thậm chí là có hài tử. Do Do mang theo đôi chân có chút
tật từ từ lớn lên, chỉ cần không chạy, lúc đi bình thường tuy có nghiêng ngả
đôi chút, nếu không nhìn kĩ thì cũng không phát hiện ra. Lúc trước trong bộ lạc
có một người đàn ông trẻ tuổi nhìn trúng cô bé. Hai người chỉ cần dưới đài tế của
bộ lạc nhận lời chúc phúc của tộc trưởng và vu nữ (bà mo). Không ngờ một thời
gian sau, bọn họ bắt được phụ nữ ở bộ lạc khác, người đàn ông kia coi trọng thiếu
nữ to lớn. Tiếp theo liền xảy ra chuyện cha Do Do mang theo cả nhà rời khỏi bộ
lạc.
Những chuyện
này cũng là mấy ngày hôm trước Mộc Thanh nghe Na Đóa nhắc tới, trong lòng có
chút thương tiếc Do Do, cho nên vừa rồi mới cố ý khen ngợi cô bé. Thấy cô bé đầu
tiên là im lặng nhưng rất nhanh sau đó đã vui vẻ cười đùa, như vậy chuyện kia
cũng không ảnh hướng lớn tới cô bé lắm, lúc này mới yên tâm.
Cắt lông cừu
mất khoảng thời gian ba ngày. Toàn bộ lông cừu thu hoạch được mọi người cho vào
bao vải bố, ngâm ở trong dòng suối cho sạch sẽ rồi đem đi phơi khô, sau đó Mộc
Thanh chỉ đám người Na Đóa cách kéo sợi. Trước tiên đem lông cừu xếp thành đống,
chà xát cho mềm ra, sau đó một tay cầm cột, tay kia không ngừng chà xát xe sợi
vải lông đã nhuyễn ra, quấn ở trên một con suốt làm bằng sứ, dưới đáy con suốt
dùng một viên đá dạng dẹt để cố định, đem con suốt giống như con quay xoay
tròn, con suốt liền đem sợi lông mềm quấn chặt thành sợi vải, chờ xe tới một
trình độ nhất định, đem sợi vải cuốn lại là được rồi.
Loại phương
pháp kéo sợi đơn giản này, là lúc Mộc Thanh xem một bà cụ người dân tộc thiểu số
biểu diễn trước mặt du khách, không có gì khó khăn, các dụng cụ cần thiết cũng
vô cùng nguyên thủy, chỉ gai của cô cũng là dùng phương pháp như vậy để kéo ra,
trải qua nhiều năm, tay nghề đã vô cùng thuần thục. Đám người Na Đóa so với cô
còn giỏi hơn, chỉ nhìn cô biểu diễn có mấy lần, rất nhanh đã học được.
Mùa đông đã
tới.
Năm nay, tuyết
không rơi dày như năm ngoài, trong thung lũng cũng tràn ngập sinh khí trước nay
chưa từng có.
Ngày hai
mươi tháng mười hai, đây là căn cứ vào lịch vạn niên/ lịch dựa theo ngày mà Mộc
Thanh chế định ra.
Khi cô mới tới
nơi này từng có thói quen tính toán thời gian ngày tháng, sau lại quên mất, đến
khi mang thai đứa con đầu tiên, cô lại khôi phục thói quen tính ngày. Sau khi
sinh Thiểm Điện vào cuối hạ, vì để nhớ kĩ sinh nhật của con, cô đem ngày đó định
làm ngày lập thu mùng tám tháng tám, lại làm theo biên niên sử của cổ đại, lấy
năm cô mới tới nơi này gặp Ly Mang đặt là Ly Mộc năm thứ nhất.
Dựa theo lịch
ngày của cô, bây giờ ngày hai mươi tháng mười hai, Ly Mộc năm thứ chín.
Hôm nay là
sinh nhật con trai Phích Lịch của cô, rất đúng dịp, lại còn có thế gặp được sự
kiện khiến cho người ta càng cao hứng.
Tiểu Hắc vào
hôm nay làm ba ba, hơn nữa là ba ba của hai bé con.
Chương 60
Bắt đầu từ
hôm qua, Tiểu Hồng không ngừng liếm thân thể của mình, liếm xong thân thể, thậm
chí đi liếm cái lều mà nó và Tiểu Hắc vẫn ở. Mộc Thanh suy đoán là nó muốn liếm
láp sạch sẽ nơi mà tiểu bảo sắp sinh.
Trừ liếm ra,
Tiểu Hồng cũng lộ ra vẻ vô cùng nôn nóng bất an, đến buổi tối, nó không ngừng
đi tới đi lui trong lều, thỉnh thoảng dùng móng vuốt dùng sức đạp lên lớp đệm bằng
cỏ khô trên mặt đất, hoặc nằm ngửa bụng lên trên. Đầu tiên nó còn để cho Tiểu Hắc
ở bên cạnh, đến sau nửa đêm, cũng không biết làm sao, đột nhiên cáu kỉnh cắn xé
Tiểu Hắc, đuổi nó ra ngoài. Bình thường Tiểu Hắc ở trước mặt nó luôn uy phong lẫm
liệt, lúc này có vẻ rất cam chịu, gầm nhẹ chạy ra ngoài, canh chừng ở đống tuyết
bên ngoài.
Từ sau khi
Tiểu Hồng đến đây, trừ bỏ lúc đầu có chút nóng nảy, có vài lần cắn mấy con cừu
định tới gần địa bàn của nó ra, sau đó cũng dần vào khuôn phép, phần lớn thời
gian, Mộc Thanh thấy nó chẳng những cùng Tiểu Hắc như keo như sơn, hơn nữa còn
dễ dàng tha thứ Phích Lịch ở trước mặt nó chạy tới chạy lui cưỡi Tiểu Hắc chơi
đùa. Nhìn thấy nó hung dữ như vậy, đoán chừng là sắp sinh rồi, cho nên ngay cả
Tiểu Hắc cũng không được phép tới gần. Nghĩ vậy, cô liền kéo bọn Thiểm Điện,
Phích Lịch cùng mấy đứa trẻ khác vẫn đang canh giữ dòm vào trong lều cỏ không
chịu đi, lôi đi chỗ khác, để lại cho nó một khung cảnh yên tĩnh.
Sáng sớm hôm
nay, đám người lớn mang theo bọn trẻ vội vàng chạy tới trước lều, phát hiện Tiểu
Hồng vẫn chưa sinh, Tiểu Hắc vẫn còn đang đứng ở phía ngoài, trên người đã phủ
một lớp tuyết thật dày, nhìn thấy đám người Mộc Thanh chạy tới, lúc này mới
dùng sức giũ lông, giũ đi một thân tuyết trên người, ánh mắt lại vẫn chăm chú
nhìn Tiểu Hồng ở bên trong.
“Ôi trời, sắp
sinh, sắp sinh rồi!”
Na Đóa vừa
kêu to một tiếng, Mộc Thanh lập tức nhìn sang.
Tiểu Hồng từ
trên mặt đất đứng lên dạng hai chân sau ra, một vật nhỏ đen thui rơi ra ngoài,
nó hướng lên trời rống lớn một tiếng.
Tiểu Hắc bổ
nhào về phía trước, khi đến trước lều cỏ thì ngừng lại.
Mọi người đều
hoan hô, tranh nhau muốn vào xem, Mộc Thanh cũng rất cao hứng, nhưng sợ quấy
nhiễu Tiểu Hồng nên vội vàng ngăn cản bọn họ.
Lần đầu tiên
làm mẹ, Tiểu Hồng có chút khẩn trương, ở bên người cục cưng xoay tới xoay lui,
giống như không biết phải chăm sóc như thế nào. Nhưng rất nhanh hẳn là xuất
phát từ mẫu tính, đem nhau thai và máu ăn luôn, sau đó cắn đứt cuống rốn, bắt đầu
không ngừng liếm bé con. Chỉ sau một lát, vật nhỏ kia đã loạng choạng đứng dậy,
lúc này mắt nó vẫn chưa mở, chuyện thứ nhất khi đứng lên là xoay loạn khắp nơi,
đi tìm vú mẹ để bú sữa. Tiểu Hồng nằm trên mặt đất dùng miệng đem nó đến bên cạnh,
chuyển tới bụng mình, bé con tìm được vú mẹ, lập tức tham lam mút từng ngụm,
trong cổ họng còn phát ra âm thanh ô ô, giống như âm thanh Tiểu Hắc phát ra lúc
Mộc Thanh mới nhặt được nó.
Khi bé con
đang bú sữa mẹ, Tiểu Hắc muốn nhảy vào, nhưng Tiểu Hồng vẫn không để cho nó tới
gần, bỏ lại bé con mới bú được một nửa, lại bắt đầu đi tới đi lui, giống như
tâm thần không yên.
“Chắc là vẫn
còn một con nữa.”
Không biết
Ly Mang tới đây từ lúc nào, cười nói với Mộc Thanh. Hắn trước đây có đỡ đẻ cho
cừu mẹ, nên cũng có chút kinh nghiệm.
Ước chừng một
canh giờ sau, con thứ hai rốt cuộc cũng đi ra, khác với con đầu tiên, lông toàn
thân là màu hồng phấn nhàn nhạt, nhỏ hơn một chút so với con trước, thoạt nhìn
vô cùng xinh đẹp. Chờ hai con đều vây quanh bụng Tiểu Hồng bú sữa, lúc này nó rốt
cuộc chịu để cho Tiểu Hắc tới gần. Chỉ là khi Mộc Thanh muốn đi vào thu đám cỏ
khô có dính máu đen, nó vẫn hướng về phía cô phát ra tiếng phì phì trong mũi,
thoạt nhìn không vui vẻ gì. Hẳn là xuất phát từ tâm lí muốn bảo vệ hai vật nhỏ
trong lòng, cho nên cảnh giác rất cao, Mộc Thanh thử mấy lần, thấy nó phản ứng
rất lớn nên bỏ cuộc, đám người lớn mang theo mấy đứa trẻ vẫn chưa xem đã quay về
trong phòng. Đi vài bước, đến khi quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Hắc đang đứng ở
bên cạnh nó, cúi đầu dịu dàng liếm gáy nó, trong cổ họng phát ra âm thanh khò
khè, nghe giống như là đang an ủi nó.
Hai bé con của
Tiểu Hắc, mặc dù còn không biết là đực hay cái, nhưng Mộc Thanh chuẩn bị kĩ tên
cho bọn chúng. Con lớn gọi là Bố Lai Khắc, nhỏ gọi là Lạp Đức, ý là màu đen và
màu đỏ. Cô đối với hai cái tên mình nghĩ ra này rất hài lòng, ít nhất so với Tiểu
Hắc Tiểu Hồng nghe phong cách hơn rất nhiều.
Đến buổi tối,
Mộc Thanh nấu một bát mì mừng sinh nhật Phích Lịch, lại đáp ứng chờ đến lúc Tiểu
Hồng buông lỏng, sẽ cho bé nhận nuôi con nhỏ màu phấn hồng Lạp Đức, lúc này mới
dỗ được tiểu thọ tinh được vui vẻ hơn.
Tuyết rơi suốt
một ngày một đêm rốt cuộc đến buổi tối thì ngừng lại. Mộc Thanh đi ra ngoài,
nhìn thấy Ly Mang cùng mấy người đàn ông đang men theo cây thang trèo lên bên
trên mái nhà, dọn sạch đi lớp tuyết đọng. Cô đứng ở phía dưới ngửa đầu nhìn một
hồi, cầm lấy cây cào cào tuyết đọng trên mặt đất sang một bên, cho đến khi lộ
ra một cái lối nhỏ có thể đi lại được. Trong cổ đột nhiên có vài bông tuyết rơi
từ trên mái nhà xuống, hàn ý từng chút một theo cổ đi xuống, cô không khỏi rùng
mình một cái.
Ly Mang rất
nhanh ngừng làm việc, theo cái thang đi xuống, ôm Mộc Thanh, đặt một nụ hôn ở
trên trán cô, thấp giọng cười hỏi: “Lạnh không?”
Mộc Thanh lắc
đầu. Ly Mang kéo đôi tay có chút đông cứng của cô đặt vào trong vạt áo của
mình, ôm lấy cô đi vào trong phòng, có chút tiếc hận nói: “Đáng tiếc ao nước
kia quá, không hiểu sao lại đột nhiên trở nên nóng như vậy.”
Cái hắn nói
chính là suối nước nóng ở bên ngoài kia. Nó là từ rất nhiều năm trước đột nhiên
xuất hiện sau một cơn địa chấn, đã qua nhiều mùa đông, nơi đó chính là thiên đường
nhỏ của vợ chồng bọn họ. Nhưng mùa đông năm nay, bọn họ phát hiện nhiệt độ của
nước trong suối nước nóng đột nhiên tăng cao, hiện tại đã lên tới gần nhiệt độ
sôi, từ xa nhìn lại nơi đó tràn ngập hơi nước, người bình thường căn bản không
có cách nào xuống nước, một ngụm suối nước nóng vì thế mà không giảm nhiệt độ.
Mộc Thanh
cũng cảm thấy đáng tiếc, thở dài, cánh tay vòng qua ôm lấy thân thể ấm áp của
Ly Mang, cùng hắn trở về phòng. Đi vào trong nhà Ly Mang lập tức lấy bầu rượu vẫn
đặt ở trong nước ấm ra, rót cho cô một ngụm rượu kê (rượu ủ từ hạt kê, cũng giống
như rượu gạo, ngô…), bản thân hắn cũng uống một hớp, rồi lại đút cho cô một ngụm.
Đợi đến khi một bầu rượu đã bị hai người lần lượt uống sạch, Mộc Thanh dần dần
cảm thấy ấm bụng hơn.
“Mấy ngày
hôm trước nghe em kể chuyện xưa về các vị thần cho bọn nhỏ, trừ thần cây ra, chẳng
lẽ cõi đời này còn có các thần khác?”
Thời điểm
hai người thu thập xong, chen chúc nằm chung một chỗ, Ly Mang hỏi cô.
Hắn hiện tại
cũng giống như bọn Thiểm Điện, ngày càng thích nghe Mộc Thanh kể vài câu chuyện
xưa kì quái chưa từng nghe qua, thậm chí buổi tối trước khi đi ngủ, chỉ cần
không phải quá mệt mỏi, bằng không sẽ quấn lấy cô bắt kể chuyện xưa rồi mới chịu
đi ngủ.
Hôm nay tâm
tình cô rất tốt, cộng thêm mới vừa rồi uống rượu, hiện tại mặc dù nằm, cả người
nhẹ nhàng bay bổng, giống như đang treo lơ lửng ở trên không trung.
“Cục cưng,
trừ thần cây của anh ra, thần tiên trên cõi đời này mà anh không biết còn nhiều
lắm!” Mộc Thanh cười ha ha, đưa tay nắm lấy hai má hắn, trái phải trêu chọc hắn,
dùng xưng hô mà thỉnh thoảng lúc thân mật hắn gọi cô. Nhưng cô không thích xưng
hô thế này, nên thỉnh thoảng vẫn dùng nó làm quà đáp lễ cho hắn.
Ly Mang đem
bế cả người cô lên, mặt đối mặt đặt ở trên người mình, kéo đầu cô xuống, tiến
hành hôn môi. Mộc Thanh ngửi thấy trong hơi thở của hắn phảng phất mùi rượu
nhàn nhạt, thì cảm thấy cả người càng thêm lơ lửng, thật vất vả từ hắn trong
khuỷu tay ngẩng đầu lên, thở hồng hộc nói: “Không phải anh muốn nghe chuyện xưa
về các vị thần khác sao, rốt cuộc có còn muốn nghe hay không?”
Ly Mang cười,
buông lỏng ra đối với kiềm chế đối với cô. Mộc Thanh xoay mình xuống dưới, cuộn
mình nằm ở bên cạnh người hắn, lúc này mới kể cho hắn nghe về chuyện Thượng Đế
tạo ra loài người và vườn địa đàng (thiên đường).
“Trời đất
vào thuở sơ khai, Thượng Đế dùng bùn để nặn thành người, thổi vào trong mũi hơi
thở của sinh mệnh, tạo ra người sống có linh khí. Thượng Đế đặt tên cho hắn là
Adam. Adam rất cô độc, cho nên Thượng Đế quyết tâm tạo cho hắn một người yêu,
nhân lúc hắn đang ngủ say liền gỡ xuống một cây xương sườn của hắn, dùng gốc
cây xương sườn tạo thành một người phụ nữ, gọi là gọi Eve. Khi Thượng Đế dẫn
Eve đến trước mặt Adam, Adam lập tức biết người phụ nữ này cùng sinh mệnh bản
thân có liên hệ, trong lòng hắn tràn đầy hạnh phúc, bật thốt lên lên rằng: “Đây
chính là xương trong xương, thịt trong thịt của ta!” Cho nên đàn ông và phụ nữ
vốn là một thể, vì vậy đàn ông và phụ nữ sau khi lớn lên đều phải rời cha mẹ,
cùng đối phương kết hợp, hai người trở thành một thể.”
Mộc Thanh
nói tới đây, quay đầu nhìn Ly Mang. Hắn đang chăm chú nhìn cô, cẩn thận lắng
nghe.
“Thượng Đế lại
ở phương Đông tạo ra Vườn Địa Đàng (vườn Eden), đặt bọn họ vào đó để bọn họ vui
chơi. Nơi đó khắp trên mặt đất đều trải đá quý, tràn đầy cây cối hoa cỏ, tươi tốt
vô cùng, hoa quả trên cây còn có thể ăn được. Adam cùng Eve ở trong khu vườn
thuộc về chính bọn họ, cùng nhau yêu thương, cùng nhau trải qua cuộc sống hạnh
phúc...”
“Chuyện xưa
đã nói xong, như thế nào?”
Mộc Thanh cười
hỏi.
Ly Mang im lặng
một lúc, đột nhiên dùng sức ôm ghì cô vào trong ngực.
“Có phải em
muốn nói, anh là Adam, còn em chính là Eve, em được thần linh dẫn tới trước mặt
anh, chúng ta cả đời sống hạnh phúc cả đời ở trong khu vườn địa đàng này, có phải
vậy không?”
Mộc Thanh
dùng sức gật đầu một cái, lần nữa hôn lên mặt của hắn.
Câu chuyện
Vườn Địa Đàng của cô chỉ dừng ở đây, sẽ không có phần sau Thiên đường đã mất
(*). Cô tin tưởng vào điểm này.
(*) Thiên đường đã mất, tên tiếng
Anh: Paradise Lost.
Mùa đông đã
qua.
Mùa đông này
trôi qua vô cùng yên lành, tràn ngập hạnh phúc. Mộc Thanh cảm thấy phần lớn
không khí hân hoan là này do hai tiểu sinh mệnh mới Bố La Khắc và Lạp Đức mang
tới. Hai bé con còn chưa đầy ba tháng, lớn là anh trai, nhỏ là em gái, lông xù
mũm mĩm, một đen một hồng, thoạt nhìn giống như hai quả bóng nhỏ, đáng yêu vô
cùng.
Sau khi băng
tuyết tan, đường ra bên ngoài vừa khai thông, Ly Mang và Tả đã ra ngoài một
chuyến.
Suốt một mùa
đông, bọn họ không có bất kì tin tức nào từ bên ngoài. Trên mặt Ly Mang mặc dù
không có biểu hiện gì, nhưng Mộc Thanh biết trong lòng hắn thật ra vẫn có chút
bận tâm. Cho nên hiện tại hắn muốn đi ra ngoài thăm dò tin tức, Mộc Thanh cũng
không nói gì. Chỉ là cô đối với Dĩ Gia có chút lo lắng.
Bọn họ đi ra
ngoài ước chừng nửa tháng. Lúc trở lại, đi theo phía sau có mấy người hình như
là người ngoại tộc.
Bọn họ mang
đến tin tức, kì thực Mộc Thanh cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm. Bộ lạc của mấy
người này vừa mới bị Dĩ Gia tiêu diệt, bọn họ trốn thoát, gặp được Ly Mang và Tả
đang đi hỏi thăm tin tức. Bởi vì không có nơi để đi nên theo bọn họ lại đây.
Dĩ Gia bị
băng tuyết mùa đông ngăn trở một thời gian khá dài, cước bộ ở mùa vạn vật hồi
sinh này lại tiếp tục hùng dũng tiến về phía trước, không chút do dự.
Sau khi Ly
Mang từ bên ngoài trở về vẫn mặt mày ủ ê, tâm trạng nặng nề.
Mộc Thanh
cùng hắn chung sống nhiều năm như vậy, tâm tư của hắn hiển nhiên không thể giấu
cô được.
Cô không hi
vọng đưa ra quyết định mà cô phỏng đoán kia, nhưng cô lại có cảm giác là, cuối
cùng hắn nhất định vẫn cứ làm như vậy, cho dù cô ngăn trở, cô nghĩ, hắn cũng sẽ
không nghe cô.
Cho nên chỉ
một ngày sau đó, khi hắn nói với cô, hắn nhất định phải đi tìm Dĩ Gia, cô cũng
không ngạc nhiên.
Cô chẳng qua
chỉ nhìn hắn, rất bình tĩnh nói với hắn, cô muốn cùng đi với hắn.

