Thư Hối Lỗi Của Tổng Tài - Chương 3
Chương 3
Diệp Hoa,
Trước giờ
anh không phải là người chồng tốt, người cha tốt! Mấy năm nay, anh sơ xuất em,
lơ là Tiểu Vũ quá lâu rồi. Lâu đến khi anh tỉnh ngộ, em đã quyết định buông tay
anh, mà Tiểu Vũ lại lạ lẫm với anh, không giống cha con.
Là do anh
sai, tất cả đều do anh tự gây ra.
Anh không
trách bất cứ ai, cũng không cầu xin cái gì, chỉ yêu cầu hai mẹ con em cho anh
thêm một cơ hội, có được không?
Cho anh cơ
hội được một lần làm người chồng tốt, người cha tốt!
Những ngày kế tiếp trôi qua hết sức bình thường. Trác Dung
vẫn như cũ, mỗi ngày buổi sáng đúng giờ đưa Diệp Hoa và con đi làm, đến trường,
thỉnh thoảng tan ca sớm sẽ lái xe đi đón cả hai về nhà, nếu tăng ca về trễ liền
phóng xe thẳng tới chỗ hai mẹ con ở. Cho dù đã sắp nửa đêm mười một, mười hai
giờ, chỉ cần trộm nhìn hai mẹ con mắt mũi kèm nhèm ngái ngủ một cái cũng được
rồi.
Từng có vài lần, anh mặt dày muốn lấy lý do quá khuya muốn
ngủ lại, nhưng cuối cùng bị vẻ mặt kiên trì lại khó xử của Diệp Hoa mà bại trận
đi về.
Có lúc ngẫm nghĩ, anh thực giận Diệp Hoa. Tính tình ngoài
mềm trong cứng, một khi quyết định chuyện gì là giữ vững nguyên tắc.
“Mắc gì mà giận?” Cười nhạo một tiếng, Chu Chí Khải trái lại
cực kỳ vui sướng cười trên nỗi đau của anh. “Tính tình Diệp Tử từ lúc chúng ta
mới quen là vậy rồi, không phải tới giờ mày mới biết. Có trách thì trách lúc
đầu mắt mày mù, không biết trân trọng. Bây giờ người ta quyết định từ bỏ tình
cảm với mày, mày mới ca thán tính tình của người ta.”
Nghe tiếng, Trác Dung đột nhiên phục hồi tinh thần lại, thế
này mới phát hiện mình trong lúc bất tri bất giác đã thổ lộ toàn bộ suy nghĩ
trong lòng, đối với sự giễu cợt trào phúng của bạn thân, anh chỉ biết gượng
cười chống đỡ.
“Được rồi! Đừng oán tao không phải chí cốt nữa, hôm nay chỉ
cho mày một cách hay nè!” Phẩy bàn tay to, Chu Chí Khải hết sức nghĩa khí đề
xuất biện pháp.
“Nói nghe coi!” Không ôm hi vọng quá nhiều, nhưng nghe một
chút cũng không hại gì.
“Đây!” Đột nhiên rút ra ba tấm vé vào cửa lấp lánh, phe phẩy
trong tay, mặt Chu Chí Khải như ban ơn, “Có người tặng tao vé vào cửa khu vui
chơi trẻ em Nghi Lan.”
“Rồi sao?” Nhíu mày, Trác Dung không ngại học hỏi cấp dưới.
“Chỉ số thông minh của mày dưới sáu mươi à?” Chỉ tiếc rèn
sắt không thành thép, trừng mắt nhìn anh, Chu Chí Khải tức giận: “Mai là ngày
nghỉ, dẫn Diệp Tử và Tiểu Vũ đi chơi đi!”
Ngập ngừng một hồi, Trác Dung có vẻ do dự, “Diệp Hoa có lẽ
sẽ không đồng ý đi chung đâu, chỉ để một mình tao dẫn Tiểu Vũ đi chơi thôi.”
“Mày vẫn là cái thằng Trác Dung nổi tiếng sáng suốt oai
phong, cực kỳ thông minh mà tao biết đó chứ?” Dùng ánh mắt khinh bỉ “gỗ mục
không thể chạm trổ” nhìn anh, Chu Chí Khải cảm thấy tài năng trên phương diện
“tán gái” của bạn thân quả thực là ngang với mấy người thiểu năng trí tuệ.
“Dùng cái đầu lúc đi học thì nhảy cóc ba lớp, trên thương
trường bày bố giăng bẫy giết đối thủ của mày mà cố gắng suy nghĩ coi. Chỉ cần
lấy đại lý do Tiểu Vũ còn nhỏ, nên có kí ức thời thơ ấu tốt đẹp, được cùng ba
mẹ ra ngoài dạo chơi, Diệp Tử làm gì có cớ cự tuyệt.”
Làm ơn đi! Diệp Tử thương Tiểu Vũ nhất, chỉ cần giương chiêu
bài Tiểu Vũ, chị sẽ chịu thôi.
Anh nhắc tới điểm này, Trác Dung mới tỉnh ngộ, liền bắt đầu
cười, “Không thể không nói, tao nợ mày một lần.”
Chậc... Chí Khải không hổ là cao thủ tán gái thời đại học,
thủ đoạn theo đuổi con gái và mượn cớ thật sự là hạ bút thành văn, nghĩ cũng
không cần nghĩ.
“Không dám!” Mạnh tay nhét vé khu trò chơi vào tay Trác
Dung, Chu Chí Khải cười gian: “Ghi sổ để đó, cuối năm nhớ phát tiền thưởng cho
tao nhiều hơn là được.”
Dứt lời, dường như anh đã hoàn thành nhiệm vụ, lập tức tiêu
sái vỗ mông chuồn mất.
Dõi mắt nhìn anh ra khỏi phòng làm việc xong, Trác Dung lúc
này mới cúi đầu nhìn ba tấm vé vào cửa trong tay, miệng cũng nhếch lên cười.
Ây... Không thể không nói, hồi nãy Chí Khải thật đúng là bạn
chí cốt!
Ở một chỗ khác, trong công ty thương mại Giai Dương, Diệp
Hoa đang ngồi trước máy tính bận tối mắt tối mũi. Mắt thấy giờ tan tầm đã đến,
đã tới lúc đến nhà trẻ đón Tiểu Vũ, nhưng công việc trong tay có áp lực thời
gian hoàn thành, kiểu gì hôm nay cũng phải xong, đành phải lưu lại tăng ca. May
là, công việc này vừa hay đã vào đến giai đoạn cuối, khoảng chừng nửa giờ nữa là
hoàn tất.
Ôi... Xem ra đành phải để Tiểu Vũ chờ ở nhà trẻ thêm một
lúc.
Tay không ngừng cử động, chị âm thầm thở dài, lập tức nâng
cao tinh thần, cố gắng đẩy nhanh tốc độ.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhanh chóng nhích
đến con số 5 giờ 50 phút, Diệp Hoa nhập xong một nhóm số liệu cuối cùng, nhanh
chóng ấn lệnh in. Cùng với tiếng máy in chạy, chị rốt cục thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá! Quả nhiên trong vòng nửa giờ hoàn thành công việc!
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, chị hài lòng mỉm cười
đứng dậy, đi đến chờ lấy kết quả in, bỗng dưng bên cạnh vang lên giọng nói lanh
lảnh.
“Chị Diệp Hoa, sao chị còn chưa đi?” Trợ lý kinh doanh mắt
to tròn dễ thương Trương Tư Nghi kinh ngạc hỏi.
Tuy nói vì thầm mến ông chủ mà coi Diệp Hoa là “tình địch ẩn
náu”, nhưng khoảng thời gian vừa rồi, cô hiểu rõ ràng, Diệp Hoa là người tốt,
dịu dàng chu đáo, hòa đồng, tính tình trầm tĩnh nhưng rất thùy mị, biết quan
tâm, đồng thời rất khéo léo lắng nghe người khác tâm sự, quả thực giống như
người chị thân thiết, muốn chán ghét chị thật sự là quá khó khăn.
Cho nên không chỉ tất cả đồng nghiệp trong công ty vui vẻ
làm việc chung với chị, ngay cả bản thân cô cũng rất thích ở cùng chị, tình
địch tiềm tàng thì cứ kệ đi, tình cảm chị em không thể thiếu được.
Huống chi quan sát mấy ngày nay, Diệp Hoa vừa tan tầm liền
vội vã đi đón con, hình như một chút tâm tư với ông chủ cũng chẳng có.
“Chờ in xong mấy tài liệu này, chị sẽ về.” Đứng chờ trước
máy in, Diệp Hoa đáp lại, vẫn là nụ cười dịu dàng điềm đạm.
Gật đầu, Trương Tư Nghi nghĩ đến gần đây việc kinh doanh
tăng mạnh, chính mình còn có một đống việc chưa làm xong, lập tức quay lại bàn
làm việc tiếp tục vùi đầu phấn đấu.
Còn Diệp Hoa, sau khi cẩn thận sắp xếp tất cả tài liệu liền
cầm xấp giấy tờ vừa in ra lò còn nóng hổi vào văn phòng Lê Mạnh Dương.
Vừa thấy chị vào văn phòng ông chủ, Trương Tư Nghi không tự
chủ được lại chú ý quan sát, mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn cánh cửa đóng chặt
kia.
Chính lúc này, một bóng người cao lớn rắn rỏi đi vào công
ty.
“Chào ngài, xin hỏi ngài tìm ai ạ?” Bởi vì công ty kinh
doanh nhỏ, nhân sự có hạn, một người phải làm công việc của ba người. Trương Tư
Nghi là trợ lý kinh doanh cũng kiêm luôn tiếp tân, chỉ cần khách đến, cô lập
tức ra tiếp đón.
“Ngại quá, tôi tìm Diệp Hoa.” Hơi mỉm cười đáp lễ, Trác Dung
lẳng lặng đánh giá hoàn cảnh công ty.
Thật ra, sau khi Chu Chí Khải tặng ba tấm vé khu vui chơi,
anh liền chạy xe đến đón Diệp Hoa, ai dè chờ hoài không thấy người, bèn dứt
khoát tự mình lên lầu tìm, nhân tiện quan sát địa bàn của “tình địch cũ”.
Tìm chị Diệp Hoa?
Tò mò liếc người đàn ông trước mắt một cái, Trương Tư Nghi
vội vàng nói: “Xin chờ một chút, chị ấy lập tức ra liền.”
Wow, mặt mũi cân đối đẹp đẽ, phong thái ung dung trầm ổn,
hơn nữa dáng người lại cao to, còn phối hợp với bộ âu phục ba mảnh(3)
màu xám thoạt nhìn rất có cảm xúc, cả người toát lên hơi thở tinh hoa ưu tú
nha!
(3 )Âu
phục ba mảnh: áo gi lê.
Rốt cuộc người đàn ông từ trong ra ngoài tuyệt nhiên không
tầm thường như vậy có quan hệ gì với chị Diệp Hoa chứ?
Đang lúc Trương Tư Nghi nhịn không được bắt đầu đoán mò, cửa
văn phòng của Lê Mạnh Dương thình lình mở ra, Diệp Hoa đi trước vốn dĩ đang nói
chuyện với Lê Mạnh Dương, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia đập vào mắt không
khỏi kinh ngạc kêu lên.
“Trác Dung?” Sao anh lại đến đây? Trác Dung? Tên này...
Tim Lê Mạnh Dương chợt lạnh đi, theo bản năng nhìn theo ánh
mắt của chị, khi khuôn mặt thỉnh thoảng xuất hiện trên tạp chí kinh doanh kia
lọt vào mắt, tâm tình anh trong chớp mắt trở nên rối rắm.
Anh nghĩ, nhìn biểu tình Diệp Hoa có thể đoán được quan hệ
giữa hai người họ, có điều... anh tuyệt nhiên không ngờ, lúc đó chị gả cho
người không tầm thường như vậy.
Đúng vậy, không tầm thường! Nói cho cùng, ai dám nói đường
đường nắm quyền tập đoàn Hoành Trường là người đàn ông tầm thường đây?
Nhạy bén quan sát tất cả cảm xúc biến đổi dù là nhỏ xíu của
người đàn ông đứng cạnh Diệp Hoa, Trác Dung mặt không gợn sóng, tự nhiên như
không mỉm cười tới bên Diệp Hoa, “Anh chờ em dưới lầu một hồi mà không thấy đâu
nên mới lên đây tìm.”
Nghe vậy, Diệp Hoa vội vàng nói: “Ngại ghê, em không biết
hôm nay anh đến đón.” Thế nên làm ra trễ giờ cũng không nghĩ tới chuyện gọi
điện báo cho anh biết.
“Không sao!” Lắc đầu tỏ vẻ không ngại, Trác Dung nhìn “tình
địch cũ” mặt vẫn giữ nguyên nụ cười lịch sự điềm đạm, “Diệp Hoa, em không giới
thiệu bọn anh với nhau sao?”
Khoảnh khắc đó, không biết vì sao, Diệp Hoa cảm giác hơi xấu
hổ. Dù sao, một người là chồng lẽ ra đã ly hôn nhưng lại chưa hoàn tất thủ tục,
coi như ly thân; một người là ông chủ đương nhiệm, nhiều năm trước lại từng có
ý với chị, hai người đàn ông này gặp nhau tự dưng lại khiến chị thấy rất kỳ
quặc.
“Ách! Trác Dung, đây là đồng nghiệp trước kia của em, giờ là
ông chủ... Lê Mạnh Dương. Mạnh Dương, đây là...” Ngừng lời, Diệp Hoa không biết
nên giới thiệu thân phận anh như thế nào, cuối cùng trự tiếp nói tên, bỏ qua
đoạn thân phận kia đi, “Trác Dung.”
“Anh Lê, xin chào! Khoảng thời gian này, làm phiền anh chiếu
cố Diệp Hoa rồi, thật tình cám ơn anh!” Mỉm cười bắt tay đối phương trước,
giọng điệu Trác Dung rất tự nhiên, dường như việc anh cám ơn thay Diệp Hoa là
chính đáng cỡ nào.
“Đâu có!” Nghe qua thì giọng điệu anh thực tự nhiên, kì thực
giống như Diệp Hoa thuộc về anh nên mới thay chị nói lời cảm ơn, Lê Mạnh Dương
khẽ nhíu mày, có phần không chịu thua đáp lại: “Diệp Hoa là bạn cũ nhiều năm
của tôi, huống chi bây giờ cô ấy một mình mang theo con nhỏ, tôi chiếu cố cô ấy
là chuyện đương nhiên.”
Tốt lắm, câu này hoàn toàn dẫm vào cái chân đau của Trác Dung.
Vì thế chỉ thấy hai người đàn ông bề ngoài bình thản bắt tay
trò chuyện, kì thực ánh mắt giao nhau tóe lửa, chỉ kém không nổ đùng đùng mà
thôi.
Chậc! Sao cô cảm thấy không khí có mùi thuốc súng nhỉ? Còn
có, cái tên Trác Dung này nghe rất quen.
Đứng một bên, hiếm khi xem tạp chí kinh doanh cũng rất ít
khi quan tâm đến tin tức buôn bán, Trương Tư Nghi buồn bực vò đầu, lờ mờ cảm thấy
không khí giữa ba người đó có vẻ căng thẳng, tế nhị.
Tuy cảm thấy giữa mình và Lê Mạnh Dương căn bản không có gì,
nhưng Diệp Hoa nhìn hai người đàn ông trước mặt đấu sức vẫn cảm thấy rất là bất
đắc dĩ.
Aizz... Chị biết Trác Dung muốn vãn hồi chị, gần đây cũng
không ngừng tìm cơ hội muốn bù đắp cho chị cùng Tiểu Vũ. Nhưng mấy năm này đau
lòng quá nhiều, quá chua xót, chị không đủ dũng khí rộng lòng đón nhận anh lần
nữa.
Phần Lê Mạnh Dương, tình cảm chị dành cho anh chỉ đơn thuần
là tình nghĩa với bạn cũ, còn như anh đối với chị...
Chị nghĩ rằng, người đàn ông có điều kiện ưu việt như anh,
chỉ cần anh bằng lòng, biết bao nhiêu cô gái tự động tìm tới, có lẽ sẽ không
ngốc đến mức có ý với một người phụ nữ đã từng kết hôn còn nuôi con nhỏ.
Vậy nên, hai người này phát ra địch ý với đối phương làm chi
vậy trời?
Mặt dày mày dạn mà nói, cho dù bọn họ thật sự muốn giành
chị, chị cũng không muốn! Hiện giờ, chị chỉ cần cục cưng ngoan ngoãn hiểu
chuyện của chị thôi.
Nghĩ đến đây, Diệp Hoa cảm thấy đau đầu xoa xoa cái trán,
chủ động chặn lửa điện dữ dội giữa hai người, “Trác Dung, em phải đi đón Tiểu
Vũ.”
Lời này vừa nói ra, Trác Dung lập tức lộ ra nụ cười khó mà
che giấu được thoải mái với chị, “Đương nhiên, anh đến là để đưa em đi đón con
mà, chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, anh lại gật đầu chào “tình địch cũ”, hết sức lịch
sự lại thoải mái rõ rành rành, “Anh Lê, chúng tôi đi trước!”
“Đi thôi!” Nghe được sự đắc ý trong giọng nói của anh, Diệp
Hoa cực kỳ vô lực, vội vàng chào Lê Mạnh Dương rồi tự mình đi trước.
Không ngoài ý muốn, Trác Dung cũng lập tức đuổi theo, chốc
lát, bóng hai người đã biến mất trước mặt mọi người.
“Ông chủ, người đàn ông đó là gì của chị Diệp Hoa vậy?” Nhịn
không được tính bà tám, Trương Tư Nghi tò mò hỏi thăm.
Liếc cô một cái, giọng Lê Mạnh Dương nghe không ra chút cảm
xúc gì, “Anh nghĩ đại khái là chồng trước của cô ấy!”
“Khụ khụ khụ... Chồng trước?” Bởi vì quá mức kinh ngạc mà bị
sặc nước miếng của chính mình, Trương Tư Nghi quả thực không dám tin thét chói
tai, “Không phải anh nói hôn nhân của chị Diệp Hoa xảy ra vấn đề sao? Làm sao
mà em thấy tình cảm của bọn họ hình như rất tốt, căn bản không có cảm giác vợ
chồng bất hòa nha!”
Hứ! Vợ chồng ly hôn rồi còn hòa bình như vậy à, chồng trước
còn đích thân tới đón vợ trước tan tầm nữa? Một trăm đôi mò không ra được một
nữa là!
Lắc lắcđầu, Lê Mạnh Dương lòng cũng tràn ngập dấu hỏi y như
vậy. Diệp Hoa từng nói với anh là chị ly hôn rồi, không phải sao? Sao hôm nay
nhìn thì hình như không phải?
Nhìn anh uể oải, Trương Tư Nghi ngược lại nắm chặt tay, âm
thầm mừng lén, sân khấu nhỏ trong lòng không ngừng biểu diễn.
Wow, chồng trước chị Diệp Hoa nhìn rất ưu tú nha! Hoàn toàn
không thua ông chủ đó!
Ha ha ha... Căn cứ tình hình vừa rồi, bọn họ hình như còn hi
vọng nha! Nói như vậy, khả năng uy hiếp của “tình địch tiềm tàng” Diệp Hoa giảm
đi rất nhiều, mà hi vọng của cô lại tăng lên nha!
Mặt trời ngả về tây, màn đêm buông xuống, trong dòng xe tan
tầm nườm nượp như nước chảy, Trác Dung một bên lái xe, một bên lẳng lặng quan
sát người phụ nữ ngồi ngay ngắn ở ghế phụ.
Anh biết, với thân phận “chồng trước” cùng tình hình hôm
nay, biểu hiện vừa rồi của mình có hơi quá khích. Song con người vốn lạnh lùng trầm
tĩnh như anh, lúc nhìn thấy chị đi ra khỏi văn phòng, vừa cười vừa nói với Lê
Mạnh Dương, anh chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, vừa ghen tị vừa tức giận khó mà
khống chế cảm xúc bản thân, lập tức như con sư tử bị xâm chiếm lãnh thổ, chỉ
muốn lớn tiếng gầm rống, đuổi đối phương đi, giống như là bị xâm chiếm lãnh địa
hùng sư bàn thầm nghĩ lớn tiếng tê gào thét đuổi đi đối phương, bảo vệ an toàn
những thứ thuộc về mình.
Chỉ là Diệp Hoa không phải đồ vật, chị là một người đàn bà,
người phụ nữ anh nhận định là của anh.
Nên anh mới lấy tư thế của đức ông chồng, ngoài mặt cám ơn
Lê Mạnh Dương, kì thực là tuyên bố Diệp Hoa thuộc về anh, cho dù vì vậy mà làm
chị tức giận, anh cũng không hối hận.
Từ lúc lên xe hai người cũng không ai mở miệng, không khí
trong xe cứng ngắc. Trác Dung cảm thấy tiếp tục như vậy cũng không phải cách,
đang muốn phá vỡ sự nặng nề giữa hai người, đột nhiên chị mở miệng.
“Sao anh phải làm như vậy?” Giọng nói yếu ớt kèm theo tiếng
thở dài, chị không rõ lý do anh làm như vậy.
“Làm gì?” Thấy chị rốt cục mở miệng, Trác Dung âm thầm thở
dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng lại giả bộ khó hiểu hỏi lại.
“Trác Dung, anh hiểu mà.” Diệp Hoa đột nhiên cảm thấy mệt
mỏi, chị không muốn vòng vo với anh.
“Diệp Hoa, anh là đàn ông!” Nhẹ nhàng, anh nói ra lý do của
mình.
“Thì sao?” Hơi nhíu mày, không hiểu rõ ý anh lắm.
“Cạnh giường, há để kẻ khác ngủ say(4)!” Giọng
Trác Dung trầm thấp mà kiên quyết. “Diệp Hoa, chỉ cần là đàn ông, không ai chấp
nhận được kẻ khác mơ ước người phụ nữ của mình.”
(4) Nguyên
văn câu này là 卧榻之侧,岂容他人酣眠 (Ngọa tháp chi trắc, khởi dung tha nhân hàm miên) ý
là anh không cho phép người khác xâm nhập phạm vi thế lực của mình.
Có ý gì?
Diệp Hoa sửng sốt, lập tức phản ứng trở lại, trên mặt tràn
đầy kinh ngạc, “Ý anh là...”
“Đúng vậy!” Cho dù lúc trước anh còn chưa nắm chắc, nhưng
trải qua trận giao tranh không tiếng động mới rồi, Trác Dung giờ đã có thể
khẳng định chắc chắn. “Anh chàng Lê Mạnh Dương kia thích em.”
“Không thể nào!” Kinh ngạc lắc đầu liên tục, Diệp Hoa hoàn
toàn không tin, “Mạnh Dương có ý với em đã là chuyện nhiều năm trước, bây giờ
em có con nhỏ nữa, làm sao anh ấy còn thích em được?”
Chuyện này không thể tưởng tượng được.
Đăm chiêu liếc nhìn chị một cái, Trác Dung bình tĩnh lại
tràn ngập cảm tình mở miệng nói: “Diệp Hoa, em là người phụ nữ cực kỳ tốt, tốt
đến mức cho dù em từng li hôn, còn dẫn theo con nhỏ, chỉ cần người đàn ông có
mắt nhìn sẽ không bỏ qua em.”
Nghe vậy, Diệp Hoa có chút chua xót, rũ mắt xuống trầm mặc
một hồi, rốt cục chua chát tự giễu, “Em không tốt như vậy! Từng có người đàn
ông chưa bao giờ muốn em...”
Nói đến cuối, thậm chí giọng trở nên nghẹn ngào.
Hóa ra cho tới hôm nay, chỉ cần nói đến chuyện này, chị vẫn
sẽ đau lòng như cũ!
Câu nói nhẹ như muỗi kêu, hơi nghẹn ngào tựa như chùy sắt
nặng cả ngàn cân giáng vào ngực Trác Dung, đau đến mức anh chỉ có thể tạm dừng
xe ven đường, nghiêng người dùng hết sức lực ôm người phụ nữ đang cúi mặt oán
hận kia vào lòng.
“Diệp Hoa, là do anh sai, không phải em không tốt...” Tiếng nói
khàn khàn trong đó tràn ngập hối hận cùng tự trách, “Em rất tốt, tốt lắm. Thế
nên anh ghen tị, anh hối hận, anh rất sợ tên họ Lê cướp em khỏi anh.”
“Anh muốn em chỉ thuộc về một mình anh. Cho anh một cơ hội
nữa, chúng ta bắt đầu lại một lần được không? Được không...”
Anh không ngừng hỏi được không, trong giọng nói che giấu yếu
ớt, làm nước mắt Diệp Hoa ngưng đọng nơi khóe mắt rốt cuộc chảy xuống.
“Trác Dung, chúng ta làm bạn thôi không tốt sao?! Như vậy
mọi người cũng không bị thương tổn.”
“Không, không giống. Không giống như vậy...” Lắc lắcđầu,
Trác Dung có chút nghẹn ngào, “Trước kia anh sai rồi, cứ nghĩ hai người chúng
ta chỉ làm bạn mới là cách tốt nhất. Bây giờ anh hiểu rõ rồi, trên đời này
không phải chỉ có bạn bè mới duy trì cả đời, giữa vợ chồng cũng có thể... Anh
yêu em, anh muốn dắt tay em cùng đi hết cuộc đời này...”
Nghe anh chân thành tha thiết thổ lộ, Diệp Hoa ngược lại
không ngừng khóc nhỏ, “Nhưng em sợ... Trác Dung, em sợ...”
Mấy năm nay, chị khổ nhiều lắm, tuy tình cảm giành cho anh
chưa giảm cũng không muốn dễ dàng mở lòng lần nữa, chỉ vì chị sợ lại bị tổn
thương.
Hiểu được tâm tình sợ hãi của chị, Trác Dung chỉ biết siết
chặt chị vào lòng, không ngừng hôn lên suối tóc của chị, “Diệp Hoa, là lỗi của
anh. Anh làm em đau lòng quá đỗi, hại em sợ sệt chuyện tình cảm như bây giờ,
nhưng anh sẽ chờ em... Anh sẽ chờ em, đợi một ngày nào đó em chuẩn bị tốt,
nguyện ý đón nhận anh...”
Im lặng rơi lệ, Diệp Hoa hiểu được anh thành tâm. Song hiện
giờ, chị thủy chung không dám tiến thêm một bước, chỉ có thể nghẹn ngào thì
thầm, “Vậy như vậy đi... Nếu anh có thể chờ... Cứ như vậy đi...”
Không cự tuyệt, nhưng cũng không tiến thêm một bước, lại làm
mắt Trác Dung ướt nước, nở nụ cười...
Ôi... Mặc dù chị không tiến lên, nhưng anh đã bước một bước
thật lớn so với trước kia rồi!
Như vậy là đủ
rồi! Anh sẽ từ từ... Như vậy là đủ rồi...

