33 Ngày Thất Tình - Chương 12

Thứ tư, ngày 20 tháng 7, 360C

Không khí công ty gần đây luôn rất nặng nề, ngoài chuyện tôi làm mất khách
hàng, hàng ngày đi làm tôi đều làm ra vẻ miệt mài nhận tội, dần dần tôi phát
hiện các đồng nghiệp ở tổ khác hàng ngày cũng đều lêu lổng, rảnh rỗi một cách
thanh nhàn, giao lưu lúc ăn cơm trưa mới phát hiện hóa ra trong tay mọi người
đều không có khách hàng nào, chẳng trách gần đây chỉ cần sếp Vương vừa rời công
ty liền có thể nghe thấy tiếng nhạc nền của đủ loại trò chơi phát ra từ các
góc.

Sếp Vương dạo này sống rất lộn xộn, hàng ngày đến công ty liền không hé
môi, khóa mình trong phòng làm việc, thỉnh thoảng ngơ ngẩn cả ngày, tới giờ tan
làm liền không thấy bóng dáng ông đâu nữa. Nhưng hôm nay ngoại lệ, sếp tới công
ty chưa được bao lâu đã kích động ra ngoài, tới buổi chiều lại mang gương mặt
hồng hào trở về, giống như diều hâu ra ngoài kiếm thức ăn, ngậm về một vụ làm
ăn cho lũ oắt con không tim không phổi chúng tôi - nhân viên mấy công ty IT lân
cận muốn cùng nhau tổ chức một buổi hẹn hò tám phút quy mô lớn, sếp Vương cố
gắng hết sức cuối cùng cũng cướp được quyền tổ chức. Báo chí hàng ngày đều cập
nhật tin tức liên quan đến khủng hoảng tài chính, trong không khí ảm đạm ấy,
tôi chỉ cảm thấy trên toàn quốc ngành bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi khủng hoảng
tài chính có lẽ chính là ngành chúng tôi, sếp Vương luôn nhận tổ chức những hôn
lễ cao cấp, thông thường chỉ hai, ba vụ là có thể chống đỡ được nửa năm, các
thiếu gia Bắc Kinh cực kì nhiều vì thế ông chưa từng lo lắng về nguồn khách
hàng. Nhưng khủng hoảng tài chính vừa ào tới, các thiếu gia lập tức có thêm một
lí do từ chối kết hôn lớn lao lại hợp lí. Tháng bảy, tháng tám, tháng chín hàng
năm đều là mùa cưới, song thị trường năm nay vô cùng ảm đạm, công ty đối thủ
trước kia có vài nhà đã lặng lẽ biến mất trong giang hồ, mấy hội quán tư nhân
luôn phụ trách tổ chức hôn lễ cao cấp riêng tư càng như đã hẹn trước với nhau,
nhiều nhà tạm dừng kinh doanh hoặc đóng cửa cho êm chuyện.

Tôi và Vương Tiểu Tiện cùng xuất phát đi liên hệ địa điểm, áp suất thấp
trong văn phòng kéo dài cho đến lúc ra đường. Ngồi trên taxi, tôi trêu Vương
Tiểu Tiện, “Ôi, Tiểu Tiện, anh nhìn bên đường kìa, có hai con chó đang ve vãn
nhau”.

Vương Tiểu Tiện liếc tôi một cái, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi lúng túng một lát, thử nói tiếp, “Tiểu Tiện, anh nhìn bên kia kìa, hai
gã đàn ông đang đánh nhau, đánh đến nỗi gầu tóc bay tung tóe”.

Vương Tiểu Tiện lặng lẽ lấy tai nghe từ trong túi ra đeo.

Tôi trầm mặc một lúc, sau đó tháo tai nghe của anh ta xuống, “Anh làm gì
đấy, dài mặt ra cho ai xem”.

Vương Tiểu Tiện trừng mắt với tôi, “Chẳng có gì để nói với cô cả”.

“Biết vì sao anh như vậy, hiểu lầm rồi, không phải như anh nghĩ đâu”.

“Vậy như thế nào?”.

“Ngụy Y Nhiên có triệu chứng khủng hoảng tiền hôn nhân, tôi đại diện hội
liên hiệp phụ nữ đi trừng phạt anh ta thôi”.

“Thật không?”.

“Thật”.

“Sao nghe khả nghi vậy? Cô sẽ không vì quá kích động, chớp mắt phân tách
thành một sát thủ tình cảm chuyên chia rẽ nam nữ đã đính hôn đấy chứ?”.

Tuy trong lòng chợt nhói đau nhưng tôi vẫn vui cười hớn hở, “Có thể không,
sao tôi lại kích động chứ. Nói cho anh biết, nếu để tôi tham gia chính trị, tôi
sẽ mở cuộc càn quét bắt giữ những phần tử chuyên chen chân trên quy mô cả nước,
đang gây án, có tiền án, một kẻ cũng không tha, mười kẻ trói thành đống, ở giữa
nhét tên lửa, đem tất cả bọn họ gửi về hành tinh lòng lang dạ sói”.

Đặt xong địa điểm, tôi và Vương Tiểu Tiện quyết định tan làm luôn, tôi nhớ
tới chuyện anh ta cần thuê phòng, bèn hỏi, “Chuyện tìm phòng thế nào rồi?”.

“Không hy vọng, giá tiền hợp lí thì toàn thuê chung, hơn nữa trên tờ quảng
cáo cho thuê nhà còn viết nghe bực cả mình: ‘Hy vọng bạn hài hước, có công việc
cố định, phải có trách nhiệm, tốt nhất là có tài’. Tôi băn khoăn hết sức, cùng
thuê một phòng, hàng ngày tan làm tôi còn phải tấu cho cô xem mới được đi ngủ
ư?”.

“À, thực ra khu vực tôi sống là nơi tập trung tầng lớp dân văn phòng chính
gốc, toàn bộ là phòng đơn nhỏ, anh đi xem đi”.

“Giá thuê phòng đắt không?”.

“Cũng được, một tháng anh bán thân một lần, có của ăn của để”.

Tan làm, tôi đưa Vương Tiểu Tiện tới công ty môi giới ở tầng dưới khu nhà
tôi ở, một vị đại ca Đông Bắc vạm vỡ tràn đầy lòng nhiệt tình tiếp đón chúng
tôi, đưa chúng tôi đi xem phòng, phía nam phía bắc, tầng cao tầng thấp, một hơi
xem tới bảy, tám căn phòng.

Xem hồi lâu, tôi hỏi Vương Tiểu Tiện, “Thế nào? Có hợp không?”.

Vương Tiểu Tiện vẻ mặt ngu ngơ, “Không biết”.

“Cái gì mà không biết? Anh theo đoàn đi du lịch đấy à?”.

“Tôi vô cùng rối ren”.

“Rối ren cái gì? Phòng không tốt hay quá đắt à?”.

“Không phải, đại ca môi giới kia răng dính rau thơm, anh ta vừa nói chuyện
với tôi, là tôi liền muốn dùng tay gảy nó ra khỏi răng anh ta, nhưng lại cảm thấy
không thích hợp, tôi sắp bực bội chết đi được”.

Điểm yếu của Vương Tiểu Tiện là ở chỗ này, anh ta không thể nhìn thấy trên
răng người khác có thức ăn, vừa nhìn thấy, trạng thái tinh thần lập tức trở nên
bất ổn. Có một lần sếp Vương ăn xong Oreo, chưa xỉa răng đã họp cùng chúng tôi,
vừa mở miệng, trên răng lấm tấm vệt đen, kết quả trong vòng nửa tiếng dài đằng
đẵng ấy, Vương Tiểu Tiện ngồi cạnh tôi nín nhịn đến run rẩy.

“… Tôi về nhà tắm đã, anh tiếp tục rối ren đi, xem xong phòng thì qua tìm
tôi”.

Khi chuẩn bị đi, đi qua đại ca Đông Bắc, tôi cười cười với anh ta, sau đó
nói, “Anh ơi, răng anh dính thức ăn”.

Đại ca đỏ mặt, sau đó một tay bịt miệng một tay bắt đầu cố gắng gảy gảy.

Bầu trời của Vương Tiểu Tiện ngay lập tức rộng mở sáng sủa.

Trở về nhà tắm rửa, dọn dẹp nhà vệ sinh xong, chưa được bao lâu, Vương Tiểu
Tiện bắt đầu thùng thùng thùng đập cửa, tôi mở cửa chỉ thấy anh ta mặt mày hớn
hở, ánh mắt đong đưa phát ra ánh sáng rạng rỡ, tựa như mặt trời nhỏ đặt trước
cửa nhà tôi.

“Tiểu Tiên, tôi xem được một căn hộ vô cùng hài lòng”.

“Hài lòng nhường nào?”.

“Nghe nói vốn là phòng kết hôn vừa sửa xong, kết quả trước khi kết hôn hai
người tan vỡ, người nam liền cho thuê phòng”.

“Xì, vậy đúng lúc đó, anh lượm được món hời lớn của một câu chuyện tình bi
kịch”.

“Nhưng là hai phòng ngủ, một mình tôi không thuê nổi”.

“Vậy thì thuê chung”.

“Nếu thuê chung thì phải thuê cùng một gia đình ngoại tỉnh có ba nhân khẩu,
đứa trẻ mới tám tháng tuổi, đúng độ tuổi đêm đêm ca hát”.

“Vậy thì đừng thuê chung, trước tiên anh thuê một mình sau đó tìm người”.

“Cho nên tôi tới hỏi cô”.

“Hỏi tôi làm gì?”.

“Tiểu Tiên, hai chúng ta cùng ở nhé”.

“Hả?”.

Tôi hoảng mất ba giây, sau đó nói, “Tôi cảm thấy đứa trẻ tám tháng tuổi đó
hợp với anh, anh có thể hòa hợp với cả nhà họ, còn có thể làm cha nuôi của nó”.

Vương Tiểu Tiện nghiêm mặt, “Tiểu Tiên, tôi nói thật đấy, căn hộ đó vô cùng
tốt, hai chúng ta mỗi người một phòng, căn hộ đó bài trí cực kì xinh xắn, vô
cùng diễm lệ, cô chắc chắn sẽ thích, nhìn căn hộ đó xong lại nhìn nhà cô, đến
tôi cũng có sự hụt hẫng về tâm lí. Nếu cô nhìn căn hộ đó rồi, ở cùng sếp Vương
cô cũng bằng lòng”.

“Tôi ở chỗ này cũng tốt, dựa vào cái gì nói chuyển liền chuyển chứ, hơn nữa
tôi ở đây lâu đến nỗi nảy sinh tình cảm rồi”.

“Đừng phí lời, căn phòng đơn tồi tệ này của cô phải bác ái biết bao mới có
thể ở tới mức nảy sinh tình cảm. Thật đấy, đến ở căn hộ cao cấp với tôi đi,
cuộc đời đau khổ và ngắn ngủi đến vậy, cô không cần khốn khổ rèn luyện bản thân
thêm nữa đâu”.

“Tôi không đi, thuê chung cũng không thuê cùng đàn ông, tôi còn mong có
danh tiếng tốt để lấy chồng”.

“Hoàng Tiểu Tiên, cô phải bình tĩnh phân tích một chút tình thế hiện nay,
trước mắt, có một anh chàng sống sờ sờ đang kêu gọi cô cùng triển khai cuộc
sống mới với anh ta, cô không động lòng à?”.

Tôi túm Vương Tiểu Tiện từ ghế sofa đẩy ra cửa, “Biến, biến, biến, lời kêu
gọi của anh là của ma quỷ, tôi nói lại lần nữa, không thể!”.

Trước khi đóng cửa, Vương Tiểu Tiện vẫn cứ kiên định mời chào bản thân,
“Hoàng Tiểu Tiên! Bình tĩnh! Cô nghĩ cho kĩ…”.

Tôi vứt Vương Tiểu Tiện và cả yêu cầu bừa bãi của anh ta ra khỏi cửa, nhưng
trước khi đi ngủ, tôi thực sự bình tâm suy nghĩ, sau một hồi, kết quả duy nhất
là: Có khả năng trong cuộc đời sau này của tôi, Vương Tiểu Tiện sẽ là người
khác giới cuối cùng yêu cầu tôi ở chung. Nghĩ tới đây, cảm giác tuyệt vọng và
mệt mỏi đột nhiên xuất hiện này ngay lập tức cùng cưỡng ép tôi tiến về phía
mộng cảnh tối om.

Hy vọng có thể mơ một giấc mơ có chim ca hoa nở, cảnh sắc tươi đẹp, mĩ nam
ào ào tới cầu hôn mình, trước khi cơn buồn ngủ chiếm lấy tôi, tôi mệt mỏi cầu
nguyện.

Thứ năm, ngày 21 tháng 7: Nắng

Cuộc hẹn tám phút được ấn định vào ngày mai, cũng chính là tối thứ sáu. Tôi
và các đồng nghiệp vừa sáng ra đã nhảy múa trong một quán bar kiểu LOFT(*), hì
hục bố trí địa điểm tổ chức. Tới buổi chiều, sếp Vương đến kiểm tra, nhìn dãy
bàn dài đã được bài trí ở trung tâm sân khấu, đột nhiên nghĩ ra liền lên tiếng,
“Người trong công ty chúng ta, trước tiên tới diễn tập một lượt, nào các chàng
trai cô gái, tới hẹn hò tám phút đi”.

(*) LOFT: Những không gian có trần cao ít
tường ngăn cách trong nhà, được cải tạo từ những xưởng hoặc nhà kho cũ.

Mọi người đều hi hi ha ha cười, tổng cộng cũng chẳng có mấy người, đồng
nghiệp nữ chỉ có tôi và CICI, anh chàng Quảng Đông vẫn luôn cất giấu tà niệm
trong lòng với CICI nhanh chóng ngồi đối diện cô ấy, vẻ mặt tươi cười, nói
giọng Quảng Đông, giọng nói kéo dài đầy vẻ lấy lòng, “Tiểu thư, cô có thích
chơi yoyo không?”.

Chúng tôi đều bật cười, Vương Tiểu Tiện đặt mông ngồi xuống trước mặt tôi,
“Chuyện đó cô nghĩ xong chưa?”.

“Không được”.

“Cô đi xem phòng với tôi, xem rồi cô sẽ biết”.

“Không xem, con người tôi ngoài sự quyến rũ, cái gì cũng có thể chống lại,
vì vậy tuyệt đối không đưa mình ra trước họng súng”.

“Tiểu Tiên, tôi phải nhanh chóng quyết định có thuê cả căn hộ không…”.

Vương Tiểu Tiện vẫn chưa nói xong, sếp Vương bấm đồng hồ hạ lệnh: “Hết giờ.
Đổi người!”.

Vương Tiểu Tiện ảo não rời đi, anh chàng Quảng Đông ngồi trước mặt tôi, vẫn
vẻ mặt tươi cười, nhưng mở miệng lại là, “Hi hi, chị Tiểu Tiên, chị có thích
chơi yoyo không?”.

Thời tiết hôm nay nóng khủng khiếp, tan làm, đi cả quãng đường về nhà, tôi
bị hơi nóng bốc lên làm cho cả cơ thể trong mềm ngoài giòn, tóc nóng rực như
vừa ra khỏi lồng hấp. Tôi bật điều hòa, tắm xong ngồi ngây ngốc trên ghế sofa hồi
lâu, ba hồn chín vía mới từ từ trở lại cơ thể.

Ti vi đang phát số đặc biệt chương trình nấu ăn ngày hè, giới thiệu món mì
Ý với nước sốt sò, người dẫn chương trình béo mũm mĩm với vẻ mặt vui mừng hớn
hở, nhấn mạnh nhiều lần sự nhanh gọn, đơn giản của món ăn này, “Cho dù đang
mộng du cũng có thể làm được”. Nhìn bàn tay nhỏ nần nẫn thịt lật lên lật xuống
như bay, lách con sò, cắt hành tây, bất giác tôi bắt đầu thấy đói.

Tôi nhảy khỏi ghế sofa, mở tủ lạnh, trong góc tối phát hiện ra nửa túi mì
niên đại đã lâu. Tìm nguyên liệu phối hợp khác, cũng coi như an toàn, tôi suy
nghĩ nửa phút, quyết định hôm nay tự làm cho mình một bữa.

Ngâm mì vào nước ấm, sau đó bắt đầu cắt hành tây, biết làm thế nào cắt hành
tây không chảy nước mắt không? Chính là trước khi chảy nước mắt nhanh chóng cắt
xong. Đổ dầu ô liu, xào hành tây, trong nhà không có sò, tôi dùng túi tôm nõn
nhỏ cứng đơ thay thế, đổ rượu vang trắng vào trong nồi, sau đó cho tôm nõn vào
luộc sôi sùng sục, mì cũng sắp ngâm xong, đặt vào trong nồi luộc chín.

Tôi luôn ôm tâm trạng kiểu “…” nấu ăn, dùng “…” để miêu tả là vì tâm trạng
này không có hình dạng, không nhấp nhô lên xuống, tìm không ra phương hướng. Mì
đã luộc xong, tôm nõn đặt vào trong đĩa, tôi trộn nước sốt cà chua, thuận tay
vẽ một hình trái tim xiêu xiêu vẹo vẹo.

Tới khi có thể ăn, nhìn hình trái tim màu đỏ trước mắt, tôi phát hiện tôi
ăn không nổi, không có khẩu vị chút nào, hơn nữa cảm thấy cả cơ thể vừa lạnh
lẽo vừa ngu ngốc.

Khi còn ở bên anh ta, đối với lĩnh vực nhà bếp, con đường tôi đi đều là tình
cảm dào dạt nhưng nấu không ngon lắm, lần đầu tiên làm cơm cho anh ta là một
bát mì, điểm duy nhất khác người là tôi độc đáo thêm vỏ bưởi vào trong, khi đó
chẳng biết đầu óc nghĩ gì, thứ có thể ăn nhiều đến vậy, vì sao nhất định phải
cho vỏ bưởi, bây giờ đã không cách nào tìm hiểu nguyên nhân rồi. Chỉ nhớ anh ta
ăn rất vui vẻ, hết sức khen ngợi tôi: Lần đầu được ăn bát mì đầy cảm giác tươi
mới như vậy. Tôi được khen tới mức mũi nở phồng lên, lập tức cảm thấy trong
cuộc sống nơi nào cũng đầy sáng tạo, nếu tôi mở cửa hàng ăn làm đầu bếp, mấy
ông chủ của các nhà hàng nhỏ nấu ăn kiểu Fusion(*) chắc chắn phải lo lắng tới
mức mất ngủ hàng đêm. Một lúc sau tôi thấy đói, liền chui vào bếp uống ngụm
canh mì, ngay lập tức cảm thấy chấn động, mùi vị đó thật sự độc ác.

(*) Fusion: Chỉ sự kết hợp nhiều cách thức
nấu ăn với nhau.

Từ sau đó, tôi từ bỏ cách làm cơm khác lạ, ngoan ngoãn làm theo sách dạy
nấu ăn, dùng thái độ khi nghiên cứu khoa học từng bước tiến hành vì thế mỗi lần
tôi nhìn thấy chữ “số lượng vừa phải” và “một ít” trên sách hướng dẫn nấu ăn,
liền muốn chửi bậy từ tận đáy lòng. Cho dù cẩn thận từng li từng tí như vậy,
món ăn làm ra cũng khó gọi là ngon, nhưng anh ta vẫn lớn tiếng cổ vũ, nhỏ giọng
góp ý, luôn ủng hộ tôi đi theo con đường người phụ nữ của gia đình.

Nhưng sau này, tay nghề dần trở nên khá hơn, cũng có thể đoán ra ý nghĩa
của “số lượng vừa phải” và “một ít”, thi thoảng có một, hai món ăn có thể thấy
được mùi vị của mấy quán ăn nhỏ bên đường, nhưng người thử món càng lúc càng
thờ ơ. “Ngon không?”, “Ngon”, “Nữa không?”, “Đủ rồi”. Xuất hiện nhiều nhất
chính là một lời hỏi một lời đáp như vậy, sau đó hai người bê bát, một người
lật tạp chí, một kẻ xem ti vi.

Tới khi nửa năm trước khi chia tay, tôi không còn làm cơm nữa.

Dần dần tôi có thể đoán ra khi nãy nấu cơm, tâm trạng “…” đó rốt cuộc bao
hàm tiềm thức như thế nào, đó là tâm trạng không dám nói ra nhưng hy vọng có
người ở phòng khách đợi ăn bữa cơm này.

Tôi nhìn đĩa mì dần trở lên nguội lạnh trước mắt, cho dù là cơm Tây hay cơm
Tàu, chỉ cần nguội đi thì đều trở nên xấu xí không ngon, màu sắc mùi vị đậm đà
thơm phức ban đầu bị phủ lên một lớp dầu bởi khí lạnh điều hòa phả ra, chỉ nhìn
cũng khiến người ta cảm thấy chán ngán.

Tôi nhìn quanh phòng, bản thân mặt mày lem luốc, làm hai suất mì Ý, nhưng
đến một suất ngay trước mắt cũng chẳng ai khen ngợi. Trên ghế sofa chất một
đống đồ, chỉ giữ lại khoảng trống của một người. Nền nhà quá mức sạch sẽ, ngược
lại khiến cho cả căn phòng càng thêm lạnh lẽo, nhìn ra xung quanh, trong căn
phòng chỉ có điều hòa đang vận hành là có sức sống nhất.

Tuy trong phòng đầy mùi dầu mỡ, nhưng tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi vị chính
luẩn quẩn trong căn phòng, đó là mùi vị “độc thân”, giống như mùi “để trong tủ
lạnh quá lâu” mà Lí Khả nói.

Tôi đổ mì vào thùng rác, suy nghĩ bằng cái bụng rỗng rất lâu, trước mười
hai giờ, tôi gửi cho Vương Tiểu Tiện một tin nhắn.

“Cùng sống đi. Tốt xấu gì cũng có thể ăn cơm chung”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.