Cùng Quân Đồng Mộng - Chương 02 phần 2

Lông mi nhẹ liễm xuống, đôi
mắt xao động mị hoặc, không đợi Chu Dục đáp lại, Tô Thiếu Sơ hôn lên môi của
hắn, hai đầu lưỡi triền miên vào nhau như bao lần trước, chỉ là, quyền chủ động
lần này là ở nàng.

Hành động của nàng làm cho
Chu Dục ngẩn ra, hai tay đột nhiên ngừng lại, chuyển sang ôm chặt thân thể dính
vào người hắn, đầu lưỡi đáp lại mang theo vài phần thô bạo chiếm đoạt, biết rõ
trong lòng nàng tâm cơ nhiều hơn tình cảm, nàng đáp lại chỉ là châm biếm đùa
cợt, nhưng nàng chủ động đến gần, vẫn làm hắn cảm thấy động lòng.

Không ngờ, hắn cũng có một
ngày như thế, quyền quý cả người, mọi người xung quanh đều phải nhìn sắc mặt
của hắn mà sống, thứ hắn muốn chưa bao giờ không lấy được, hắn không quan tâm
người ta chết hay sống, nhưng hôm nay, hắn lại vì một chuyện nhỏ nhặt thế này
mà cảm thấy xúc động, cảm thấy động lòng, thậm chí, vui buồn của hắn, đều liên
quan đến một người khác.

“Thiếu Sơ...”

Chu Dục ngâm gọi, di chuyển
xuống gò má và cổ của nàng, hai tay xoa xoa tấm lưng trắng mịn dưới lớp áo, muốn
lột bỏ dây buộc ngực của nàng, nhưng lại bị nàng chặn lại.

“Chậm, chậm đã.”

“Ta đã nói, không có chuyện
gì có thể thay đổi tình cảnh của ngươi!” Cầm cánh tay của nàng, thanh âm của
Chu Dục vì dục vọng mà trở nên khàn khàn.

“Ai!” Nàng tựa đầu vào lòng
hắn, vừa vô tội, vừa ấm ức: “Thiếu Sơ lúc nãy đã nói, thân thể này trưởng thành
có chút gian khổ, vì vậy mong người thương tình cho Thiếu Sơ một chút.”

Chu Dục nheo mắt lại. “Cũng
tốt, cho yêu đệ ăn no là trách nhiệm của bổn hoàng tử, nhưng sau đó, yêu đệ
ngươi cũng phải cho bổn hoàng tử ăn no!”

“Hoàn toàn không chừa lại
đường sống cho người ta, Thiếu Sơ nếu không nhẫn nhục chịu đựng, thì là không
thức thời rồi.” Nàng chỉ là một con người bình thường, chẳng lẽ lúc nào cũng
phải ứng phó với tên dâm ma dâm dục đầy não thế này sao?

“Thiếu Sơ yêu đệ từ trước đến
giờ luôn biết thời biết thế, hiểu rõ kết quả nếu chống lại ta.”

Hắn cười ôm lấy nàng, đi qua
tầng lụa mỏng, mỗi một cánh cửa đều có một chiếc rèm mỏng, càng ra ngoài, gió
càng mát mẻ, tiếng nước chảy róc rách cũng truyền đến thật rõ ràng.

“Thác nước ở ‘Vân Lưu các’
mang theo gió đến, càng về đêm lại càng lạnh.”

“Nơi này là...”

Không gian cực kỳ rộng rãi, không
thể ngờ, có thể có một không gian rộng rãi đến thế này, trên bốn bức tường là
những cánh cửa sổ hình vuông to, mỗi một khung cửa sổ là mỗi một màu sắc, một
cách chạm khắc khác nhau, ánh mặt trời xuyên qua cành lá xanh mướt, màu vàng
nhạt rơi vãi xuống những khung cửa sổ.

Mỗi một cánh cửa đều được làm
bằng một loại trang sức quý hiếm, bên cạnh buộc một lớp rèm màu xanh mỏng, ngoài
cửa sổ là cảnh sắc núi rừng, xa xa là ngọn núi cao tít mù, xa nữa là một thác
nước đầy khói bốc lên, may mà khoảng cách khá xa, cho nên có thể cảm nhận được
thác nước kia hùng vĩ bao nhiêu.

Đứng trên cao, khung
cảnh núi rừng xanh biếc như gấm, vì thu sắp đi mà vài vệt nắng hồng như
đan vào nhau, tạo thành một vòng khuyết tiễn biệt mùa thu, đón đông sang.

Dù là bên trong hay bên ngoài,
tầng tầng lớp lớp vải rủ đều là điểm đặc sắc nhất, bởi qua cửa sổ được đặc chế
bằng thuỷ tinh là mở ra một không gian tràn ngập ánh sáng tựa lưu ly với vẻ đẹp
chói lọi, bên ngoài lại có thêm một cửa sổ thuỷ tinh che đậy, nhưng không vì
vậy mà khiến nó mất đi vẻ đẹp vốn có mà lại càng đẹp hơn, mê người hơn.

“Phiếu Hà Phong núi nhìn về
phía Triêu Thăng thác nước, chúng ta đang ở Vân Lưu các, tọa lạc bên sườn núi.”
Đáp lại nghi vấn của nàng, Chu Dục đặt nàng xuống giường êm, nói.

“Phiếu Hà Phong... Triêu
Thăng thác nước, đây là Tĩnh Hủy thành?”

Phía đông đế đô là một ngôi
thành phồn hoa náo nhiệt. Tô Thiếu Sơ nhớ, ngôi thành này có nhiều nhất là lưu ly
và hàng hóa từ tre trúc mà ra.

“Không phải là đến Giang Nam
sao?” Nhớ kỹ lúc bị Chu Dục mang đi khỏi Vân Sấu trai, hắn đã nói sẽ đến Giang
Nam.

“Thế nào? Suy nghĩ nên thoát
thân thế nào sao?” Chu Dục nâng cằm nàng lên, hài hước hỏi.

“Không có ở đế đô, không có ở
Hoàng Thành, cách xa mọi lực lượng có thể giúp đỡ ta, thậm chí võ công cũng bị
phong bế, để xem ta làm sao mà trốn thoát!” Tô Thiếu Sơ vô cùng tỉ mỉ đáp lại
lời ban nãy của hắn.

“Ngươi là người không bao giờ
bỏ lỡ cơ hội nào, thật sự làm cho người ta vừa yêu vừa hận.”

“A, chẳng lẽ đây là nguyên
nhân mà Tam hoàng tử thay đổi lộ trình, chỉ vì muốn tránh những người có khả
năng cứu Thiếu Sơ sao?”

Với quyền thế và năng lực của
Chu Dục, có người đến cứu thì sao! Cho dù là ai đến, chỉ tổ giúp hắn rửa sạch
cơn giận ở Vân Phong năm ngoái thôi, nhất là Tô Tuyết Sơ, chỉ sợ là Chu Dục
chưa từng quên chuyện đó.

“Yêu đệ nghĩ thế nào? Từ
trước đến giờ, ngươi đều đánh giá mọi chuyện rất chính xác.”

“Tam hoàng tử cố tình làm vậy,
Thiếu Sơ không dám đoán, cũng không đoán được.”

“Là không đoán được, hay là
không muốn nói?” Chu Dục ngồi vào bên kia.

Tô Thiếu Sơ chỉ cười. “Thiếu
Sơ hiện giờ chỉ thấy thức ăn.”

Trên chiếc bàn nhỏ, mấy đĩa
thức ăn ngon được đặt dọc theo từng đường nét của cái khay, tôn lên vẻ đẹp của
lưu ly, xinh đẹp đến mức không ăn cũng cảm thấy no.

“Xem ra Vân Lưu các này rất
xa hoa, ngay cả bàn ăn cũng quý giá như vậy.”

Chiếc đũa màu hồng sặc sỡ
cũng làm bằng lưu ly, quả nhiên là phong cách thường thấy của Chu Dục.

“Sao thế? Không hợp khẩu vị
sao?” Nàng chỉ động đũa dùng đồ ăn trong chốc lát, chợt ngẩng đầu, đầy hứng thú
nhìn hắn.

“Không có gì... Chỉ là cảm
thấy Tam hoàng tử ngươi ít khi ‘mộc mạc’ như vậy thôi.”

Ngoài áo khoác bằng gấm vóc, hai
chuỗi Lan Xích thạch bất ly thân trên tay kia, những món trang sức châu báu
chói lóa kia không còn thấy trên người hắn, ngay cả tám đầu ngón tay lúc nào
cũng đầy nhẫn là nhẫn, giờ ngay cả một chiếc cũng không có, với phong cách của
Chu Dục, điều này thật sự hiếm thấy nha!

“Yêu đệ có lời gì cứ nói đi!”

“Rõ ràng là rất giản dị, nhưng
sao vẫn cảm giác được, cả người ngươi tỏa ra... một hơi thở rất tôn quý, rất xa
hoa, rõ là... không thể tin được!” Có lẽ là một thân châu ngọc từ nhỏ nên bây
giờ thành tinh rồi!

“Bổn hoàng tử cũng phát hiện
một chuyện khác không thể tin được.” Giọng nói của Chu Dục khàn khàn, ngước mắt
nhìn nàng, ngọn lửa dục hỏa lại bắt đầu dấy lên. “Yêu đệ ngươi luôn tỏa ra vẻ
thoát tục thanh nhã, nhưng ôm ngươi rồi, giờ chỉ nhìn ngươi, bụng ta lại bắt
đầu nóng lên, lại nhớ đến cảm giác đôi nhũ của ngươi trong lòng bàn tay của ta...”

“Tam hoàng tử không dùng cơm
sao?” Tô Thiếu Sơ trực tiếp cắt đứt lời hắn, hỏi.

“Bổn hoàng tử thích nhìn
ngươi ăn.” Hắn tiếp tục dùng ánh mắt nóng bỏng kia nhìn nàng.

“Vậy có thể đừng làm cho
Thiếu Sơ cảm giác mình là một món ăn nữa được không.” Ăn thêm một lát, nàng
đành bỏ đồ ăn trong tay xuống, nghênh nhìn cặp mắt nóng bỏng kia.

“Bởi vì bộ dạng hiện giờ của
yêu đệ càng làm cho người ta cảm thấy khó nhịn hơn thức ăn nhiều.”

Nhìn đôi vai trần nửa che nửa
hở của nàng, áo yếm bị xé toạc ra, mơ hồ có thể thấy được hai ngực đầy đặn, cặp
nhũ ửng hồng, mơ hồ có thể thấy được cặp ngực đầy đặn và hai đầu vú hồng hồng, khiến
người khác không cưỡng lại được.

“Tam hoàng tử người có thể
lấy y phục giúp ta, để cho cả hai ta đều không bị ảnh hưởng.” Nàng sợ hãi nhìn
hắn lần nữa, cặp mắt kia nóng bỏng như muốn đốt cháy nàng vậy.

“Không được hưởng thụ ‘nhìn’
ngươi, ta không muốn làm.” Chu Dục nắm chặt đốt tay, nụ cười xảo quyệt vung lên,
hai mắt không chút che giấu dục vọng, khóa chặt cảnh xuân mê người trước mắt.
“Nếu không phải thời tiết quá lạnh, bổn hoàng tử thậm chí muốn ngươi không mặc
y phục nữa cơ.”

“Thân thể này ngươi cũng đã
có rồi, còn quan tâm đến nữa sao!”

“Chỉ cần là của Tô Thiếu Sơ
ngươi, bổn hoàng tử vĩnh viễn cũng muốn.”

Chẳng biết từ lúc nào, nhìn
thấy ngọn lửa rừng rực trong mắt hắn, đáy lòng của nàng lại xuất hiện một chút
buồn bã, một phần bất đắc dĩ.

“Vi phu bỗng nhiên rất muốn
tự mình chiếu cố nương tử ngươi.” Hắn đè tay nàng xuống, không cho nàng nhấc
đũa lên lần nữa.

Đối với lời của hắn, đôi mắt
trong trẻo chớp chớp, như không hiểu được hắn nói gì, một phút sau, một thìa
canh nóng hầm hập đi đến trước mắt nàng.

“Mấy món ăn này là vi phu mời
những vị đầu bếp nổi tiếng nhất ở Tĩnh Hủy thành đến làm cho ngươi đó, ăn thử
chút canh nào! Nương tử...”

“Khụ, Tam hoàng tử làm như
vậy, Thiếu Sơ không dám nhận.”

Chu Dục thả thìa canh trong
tay xuống, nói với nàng: “Nương tử hiểu rõ, với tình huống và tình cảnh trước
mắt, cho dù ngươi có chịu hay không, tình thế cũng đã định, cả hai ở cùng nhau
đều rất tốt, nương tử nói có đúng không?”

“Tam hoàng tử nghĩ rằng nên
Thiếu Sơ nên làm thế nào?”

“Gọi thử một tiếng ‘tướng
công’, học cách nghe lời, thế nào?”

“Quả nhiên là mở đầu khó khăn
nha!” Tô Thiếu Sơ vô cùng tán thành gật đầu. “Chỉ tiếc Thiếu Sơ từ nhỏ đến lớn
vẫn không hiểu được thấu đáo ý nghĩa của từ ‘nghe lời’, vẫn chưa lĩnh ngộ được
từ ngữ này.”

“Làm sao có thể giúp nương tử
ngươi lĩnh ngộ được đây?”

“Cái này thì...” Trầm ngâm
suy tư, sau đó dường như xuất hiện ý hay, gương mặt sáng rỡ: “Chi bằng Tam
hoàng tử nhận tội trước đi! Thân là người của thiên gia, lại cường ngạnh bắt ép
một cô gái vô tội, tội ác tày trời như thế, phải nhận tội cho tốt, nếu không, trong
nhất thời khó làm cho ta biết cái gì gọi là nghe lời nha.”

“Vậy để cho vi phu nói với ngươi
một cách ‘nghe lời’ khác vậy!”

Chu Dục đi tới trước mắt nàng,
hai tay đặt bên hông nàng, nhìn chằm chằm vào nàng.”

“Chỉ cần biết điều uống hết
chén canh gà này, thế nào?” Thanh âm mềm nhẹ dịu dàng, nhưng bên trong ẩn chứa
một cảm giác uy nghiêm không cưỡng nổi.

“Đơn giản vậy thôi?” Nàng
nhìn gương mặt của hắn cúi xuống gần sát.

“Đối với ngươi cũng không có
gì phức tạp.”

“Chỉ tiếc, khi còn bé Thiếu
Sơ đã uống thuốc quá nhiều, chén canh này không còn cần thiết nữa, ta cũng
không có hứng thú uống thuốc, chỉ có thể cảm ơn ý tốt của Tam hoàng tử.”

Thìa thứ nhất múc lên, nàng
đã ngửi thấy mùi thuốc không bình thường, nàng làm bạn với Nam Nguyên nữ dược
sư Phong Quân Nhi, dĩ nhiên hiểu rõ mùi hương của các loại thuốc, hiểu biết
không thua gì một vị đại phu.

“Khả năng của Thiếu Sơ yêu đệ
cũng giống như thân thể của ngươi vậy, làm cho bổn hoàng tử vừa yêu vừa hận
nha.” Hắn nâng cằm của nàng lên, nói nhỏ: “Đây là chén canh mà các ngự y đã khổ
công nấu rất lâu, là thuốc thụ thai đặc biệt thích hợp điều dưỡng cho phụ nữ.”

“Thuốc thụ thai?” Hai mắt
trợn tròn, ba chữ kia, tựa như sét đánh xuống Tô Thiếu Sơ.

Mỗi ngày đều uống một chén
thuốc thụ thai, hảo hảo mang thai một tiểu quận chúa hoặc một tiểu vương gia
cho bổn hoàng tử, tạo nên một đứa con nối dòng...

Đây là những lời mà Chu Dục
từng nói với nàng ở Vân Sấu trai. Bình sinh chưa từng có chuyện gì làm cho nàng
sợ hãi, ngay cả khi đối đấu với Tam hoàng tử làm người người sợ hãi, cũng chưa
từng khiến nàng có thể lùi bước, nhưng giờ phút này, tình cảm và cố chấp của Chu
Dục đối với nàng, lần đầu tiên, làm cho mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán của
Tô Thiếu Sơ.

“Bổn hoàng tử chỉ muốn cho Vô
Ưu, Vô Sầu thêm một đứa em, để bọn chúng có thể thật sự làm tỷ tỷ, biết cái gì
là thân tình anh em.”

“Từ sau khi nhận Vô Ưu, Vô
Sầu làm con, Tam hoàng tử quả nhiên là người cha tốt nha... Thật sự làm cho
người ta cảm thấy động lòng.” Nhưng mà thân tình anh em gì đó, tỷ tỷ gì đó, cũng
đừng kéo thêm nàng vào chứ!

Năm ngoái, nàng tính kế, dùng
mọi cách đưa Chu Dục vào bẫy, dùng chính thân thể của mình làm mồi dụ, nhưng
lúc đó nàng có thể dựa vào kim khâu trong tay và nội lực còn lại trong cơ thể, nhưng
bây giờ, trong tay nàng không có kim khâu, công lực lại càng...

“Thuốc thụ thai điều dưỡng
thân thể, hôm nay là chén thứ nhất, sau này mỗi ngày một chén là được.”

“Nói vậy, Tam hoàng tử thật
sự cho Thiếu Sơ uống loại thuốc này sao?”

“Xem người là là Tam hoàng tử
phi, dĩ nhiên phải chăm sóc cho ngươi.”

Tam hoàng tử phi! “Chuyện này,
Thiếu Sơ đã từng từ chối rồi.”

“Yêu đệ dường như không còn sự
lựa chọn nào nữa.”

Chu Dục vỗ về cần cổ trắng
mịn của nàng, không ngừng vuốt ve, ngón tay như cảm giác được mỗi một phần tinh
tế nơi đó, sau đó, cả bàn tay dần dần chiếm lĩnh cả cổ của nàng, ý là: nàng, nằm
trong lòng bàn tay của hắn.

“Nếu yêu đệ cứ bướng bỉnh như
thế, bổn hoàng tử đành phải tự tay động thủ vậy.” Chu Dục tăng thêm lực đạo
trong tay, ép nàng ngửa đầu. “Thiếu Sơ yêu đệ đừng quên, đồ của bổn hoàng tử, ta
tuyệt đối không cho nó mất đi, cho dù nó không còn trọn vẹn, ta cũng không thấy
tiếc.”

Tô Thiếu Sơ nhấp môi cười
nhạt, đôi môi của hắn cúi xuống, gương mặt nàng trầm xuống, bỗng nhiên, tay
phải nàng đưa lên, khi Chu Dục bắt đầu cảm giác được sự khác thường, một cỗ
xung luyện đã từ từ len lỏi vào trong mạch cổ của nàng, trong nháy mắt, giống như
có kình khí dẫn dắt, ngón tay của nàng, hướng thẳng về phía ngực của Chu Dục.

Nội kình không đủ làm người
khác trọng thương, nhưng cũng đủ làm cho Chu Dục lùi lại một bước, làm cho cả
người hắn chấn động, nàng nhân cơ hội hắn không để ý, cả thân ảnh lập tức lao
về phía cửa sổ...

“Ngươi đi được sao...”

Thân hình nhanh như chớp tiến
đến phía sau nàng, Tô Thiếu Sơ ra tay nhanh hơn, cầm lấy cây đũa bằng lưu ly
hướng về phía hắn, trong nháy mắt, cây đũa lưu ly vỡ ra thành từng bụi nhỏ, tập
trung về phía của Chu Dục!

Khi bụi lưu ly tan mất, Chu
Dục chậm rãi đặt tay xuống, đưa lưng nhìn về phía thân ảnh kia, không hề có bất
kỳ cử động gì.

“Thiếu Sơ yêu đệ, đúng là làm
cho người ta vừa yêu vừa hận! Bổn hoàng tử muốn thương hương tiếc ngọc, ngươi
lại không chịu, vậy thì đừng trách bổn hoàng tử dùng cách mà ta hiểu nhất để
đối phó với ngươi.” Đối thân ảnh trước mắt, nụ cười của hắn càng trở nên âm
trầm.

“Thông minh như ngươi hiểu rõ,
chỉ cần ngươi dám bước thêm một bước, bổn hoàng tử sẽ không chút do dự phế đi
chân của ngươi, cho dù không trọn vẹn nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến ngươi
nhỉ? Ha ha!”

Tơ máu chậm rãi xuất hiện từ
miệng và đùi của Tô Thiếu Sơ, lúc nàng xoay người lại ra tay, Chu Dục cũng đồng
thời duỗi tay, bắn ám khí vào chân nàng, khi nàng ra tay, thật sự là bức lui
được Chu Dục ba bước, ngay cả đũa lưu ly cũng không thể ảnh hưởng gì đến hắn, cho
nên, nàng đã mất cơ hội thoát thân này!

Nếu nàng dám vọng động thêm
một bước, Chu Dục nhất định không tiếc thứ gì, trực tiếp đả thương nàng!

Báo cáo nội dung xấu