Cùng Quân Đồng Mộng - Chương 06 phần 2
“Tam hoàng tử nhọc công như thế, thật làm cho ta trăm mối ngổn ngang!” Thế gian này, vương pháp gặp phải Chu Dục cũng phải cam lòng chịu chết.
“Yêu đệ rốt cuộc cũng thấy cảm động vì bổn hoàng tử sao?”
“Đợi đến khi ta bắt đầu biết mất đi lương tâm là gì, thì lúc đó có lẽ sẽ... cảm động.”
“Như vậy... điều đó có thể làm cho ngươi cảm động sao?”
Hắn nắm tay nàng, đi đến một cái bàn tròn khác, trên bàn có một bao quấn đồ hình chữ nhật, dường như là Chu Dục vừa mới mang đến.
“Đây là đồ mà yêu đệ từng làm mất.”
“Đồ của ta?” Tô Thiếu Sơ nghi ngờ gỡ lớp vải bao bên ngoài ra, là một cây tì bà. “Tì bà này là...” Nhận ra cây tì bà này, nàng giật mình kinh ngạc.
“Ở bờ sông bên cạnh Đồng gia trang, là cây tì bà năm đó ngươi làm rơi mất.”
“Ngươi giữ lại nó sao?”
Lúc ấy, gặp phải Chu Dục, để tránh chuyện thêm phần phức tạp, nàng đành phải bỏ đi, ngay cả cây đàn tì bà tím này cũng thất lạc bên bờ sông, nàng không muốn chưa trở về đế đô đã có quá nhiều tiếp xúc cùng Chu Dục, cho nên không có trở về đó tìm.
“Bổn hoàng tử giữ lại nó có ý đồ gì, ngươi không đoán được sao?”
“Mượn dịp đến gần con mồi.”
Sau khi biết được nàng xuất thân là tứ đại gia tộc, hắn giữ lại cây đàn tì bà này hẳn là có dụng ý khác.
“Đúng là đến gần lòng ngươi, chỉ là không ngờ khi gặp lại nơi cung cấm, yêu đệ ngươi nhanh mồm nhanh miệng, lại khó nắm bắt, cũng đủ làm cho bổn hoàng tử khó mà ứng phó.” Hắn nửa thật nửa giả chế nhạo. “Hơn nữa, bổn hoàng tử sợ, khi lấy cây tì bà tím này ra, với tính cách cự tuyệt người khác ra ngàn dặm của yêu đệ, sẽ làm cho bổn hoàng tử mất luôn cả nó.”
Năm ngoái, đưa nàng đến Vân Phong, hắn đã từng muốn đưa cho nàng, không ngờ, buổi chiều Vân Phong Tuyết Dạ ấy, chỉ là nàng muốn tính kế hắn.
“Bây giờ lấy ra, hẳn là người đã sớm nhận định, tương lai của Thiếu Sơ khó mà thoát khỏi ngươi.”
“Đúng là bổn hoàng tử không cần nhìn vật nghĩ người nữa.” Hắn ôm nhẹ eo nàng, cằm dán lên trán nàng nói: “Rốt cuộc cũng có được chủ nhân của nó.”
Cầm lại cây đàn tì bà đã mất từ lâu của mình, nàng rũ mày liễu, con ngươi lóe lên vẻ kỳ lạ, Chu Dục buông tay khỏi eo nàng, ngón tay dài đặt lên dây cung, âm sắc vẫn không thay đổi, có thể thấy cây đàn này được săn sóc tốt vô cùng.
“Tam hoàng tử lại thích chơi đùa với tì bà sao?”
“Nhạc khí này, bổn hoàng tử không am hiểu lắm, chỉ là thưởng thức nó thôi.”
Mỗi khi cầm lấy nó, trong đầu óc hắn như nhớ lại năm đó, nàng ngồi trên tảng đá lớn bên bờ sông, mỗi một âm sắc bắn ra đều là âm thanh của núi rừng thiên nhiên, tựa như giấc mộng đẹp.
“Nhưng bổn hoàng tử nhận thấy, âm luật và dây cung của đàn có chút không giống nhau.”
“Có cần Thiếu Sơ bắn ra một khúc để người thấy, cây đàn tì bà này có gì khác với các cây đàn khác?”
“Chẳng lẽ cây đàn này có huyền cơ?” Điều này làm cho Chu Dục cảm thấy thú vị, nhiều năm qua, hắn không ngờ đến điều này.
“Tam hoàng tử có biết đến giao tình giữa Thiếu Sơ và Nam Nguyên nữ dược sư Phong Quân Nhi không?” Nàng thưởng thức âm sắc từ dây cung, lững thững nói.
“Biết.”
Với những gì nàng đã từng trải qua, hắn nắm rõ cũng đến năm, sáu phần, Phong Quân Nhi là người nàng yêu mến nhất, cũng chính là người để lại nhiều nỗi tư niệm nhất cho nàng.
Đối với bất kỳ thứ gì chiếm cứ lấy lòng của nàng, hắn đều không thích, nếu không thể chiếm lấy vị trí của người này trong lòng nàng, vậy hãy để cho thời gian dần xóa nhòa hình ảnh của người này đi, cho nên, trước giờ hắn không hề đề cập đến người này.
“Nam Nguyên Khúc Thược dùng âm nhạc để đưa dược khí vào mạch, Đông Vực Huyền Hồng lại nghiên cứu những âm luật dùng để giết người, với tình cảm của Thiếu Sơ và Nam Nguyên, điều này cũng biết đến một hai phần.
Nghĩ đến những ngày ấy, chỉ có vui chơi du ngoạn khắp nơi, khác hẳn với bây giờ, dù vẫn còn vui chơi, nhưng tâm trạng đã có một bất đồng lớn, nàng cười, có chút xa xăm và phức tạp.
“Cây đàn này có hai khả năng đó.”
“Thiếu Sơ.” Thân hình bước chậm đến gần đàn, giờ đã cách hắn hơn mười bước, đứng trước rèm lụa mỏng, rèm lụa mỏng tách nội thất và ngoại thất, làn gió phất mạnh qua, làm nổi bật thân hình xa xăm của nàng, hắn cau mày gọi.
“Cây đàn tì bà này, khi bắn ra thì phải cách người khác xa một chút.”
“Vậy thì đừng bắn, đến đây đi.” Hắn không thích nhìn vẻ kỳ lạ hoang mang trong mắt nàng, không thích nhìn cả người nàng đều tỏa ra một cảm giác xa xăm khó nắm lấy.
“Ngươi biết cây đàn này có đặc tính gì không?” Nàng giương mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, không khỏi mỉm cười. “Chỉ cần ta rời khỏi bên cạnh ngươi, hay ta chú ý quá nhiều vào người khác, ngươi gọi ta, ánh mắt kia sắc bén như muốn ăn thịt ta, ta ở trong lòng ngươi, đúng là sự tồn tại rất quan trọng, không khỏi làm Thiếu Sơ muốn biết thêm một chuyện.”
“Thiếu Sơ...”
Thân thủ chấn động, Chu Dục vừa đưa tay, nàng đã nhanh chóng lùi khỏi say rèm lụa mỏng, thân thủ nhanh như vậy, võ công của nàng đã bị phong bế, rõ ràng không thể làm được, hắn nghi ngờ nhìn, hai hàng lông mày khép chặt lại.
“Tam hoàng tử, ngươi có tin, Thiếu Sơ có thể dùng cây đàn này, giải phóng phong bế của ngươi trong cơ thể ta không?” Thanh âm nhẹ hẫng lần nữa truyền đến.
“Mới vừa rồi còn tin tưởng yêu đệ sẽ không tính kế bổn hoàng tử, hiển nhiên, yêu đệ vẫn tiếp tục dùng thủ đoạn với ta.” Chu Dục đi qua rèm lụa mỏng, một lớp rồi lại một lớp, nhất thời khó biết được nàng đang đứng ở đâu. “Ngươi cho rằng, dù có giải phóng được phong bế, với khả năng của ngươi, có thể phản chế bổn hoàng tử sao?”
“Thiếu Sơ cần gì phải phản chế Tam hoàng tử? Giải phóng được phong bế, như vậy có thể trực tiếp trả thù Tam hoàng tử, đó chính là cách để trở thành người trong trí nhớ của ngươi.” Trong nụ cười thong dong mang theo vẻ điềm tĩnh thản nhiên, làm vẻ mặt của Chu Dục càng trầm hơn.
“Trong lòng Tam hoàng tử hiểu rõ, võ công của Thiếu Sơ cho đến giờ vốn không phải là đối thủ của ngươi, nhưng có rèm lụa mỏng che mắt, tiếng suối róc rách, tiếng mưa lất phất, tiếng chân lẫn lộn, một khi công lực của Thiếu Sơ khôi phục, muốn thoát khỏi căn phòng này, thậm chí là rời khỏi ‘Vân Lưu các’, cũng không phải là không thể.”
Nghe thanh âm truyền đến, ngón tay của Chu Dục giơ lên, những đóa hoa bên cạnh rèm lụa mỏng đều vỡ ra, không cần hình dáng gì.
“Trở thành người trong trí nhớ? Bổn hoàng tử muốn hỏi ngươi, những lời này có ý gì?” Hai mắt bén nhạy, để ý đến từng động tĩnh bên cạnh rèm lụa mỏng. “Cho dù ngươi rời khỏi Trung Nguyên, chẳng lẽ ngươi cho rằng bổn hoàng tử sẽ không tìm được ngươi sao?”
“Chỉ cần Thiếu Sơ muốn, có chuyện gì ta không làm được? Nếu ta đã quyết định đời này kiếp này, Chu Dục ngươi không thể gặp ta, thì vĩnh viễn ngươi cũng sẽ không thấy được ta.”
Giọng nói quả quyết không mang theo chút do dự nào, chỉ có chủ nhân của giọng nói này mới biết, khi mở miệng nói ra, trong lòng nàng mơ hồ lay động, không khỏi đau đớn.
Gương mặt tuấn mỹ của Chu Dục đầy âm trầm và hiểm độc, mở miệng cười một tiếng, làm cho người ta không rét mà run.
“Thiếu Sơ yêu đệ càng nên tin tưởng, bổn hoàng tử tuyệt không để cho ngươi trở thành người trong trí nhớ mà thôi, một khi ngươi dám làm vậy, tứ đại gia tộc sẽ đầu rơi máu chảy, bao nhiêu người chôn thây vì ngươi, yêu đệ có suy nghĩ đến không?”
Đáp lại, vẫn là giọng nói điềm tĩnh không lưỡng lự ấy.
“Nhưng ngươi giết bao nhiêu người, mới có thể gặp được ta?” Giọng nói không hiển lộ tâm trạng, làm người ta không khỏi bối rối. “Có lẽ chuyện này có thể xảy ra, nhưng Thiếu Sơ ở tại chân trời góc biển, ngươi giết một người, ta không biết, ngươi giết hai người, ta vẫn không biết, đến khi ta biết thì bao nhiêu người đã chết rồi? Mọi người đều đã chết, cho dù ta gặp lại ngươi, thì cũng có nghĩa gì?”
“Thiếu Sơ yêu đệ có thể đánh cược thử xem, nhưng bổn hoàng tử nghĩ, với thái độ của yêu đệ ngươi đối với mạng người, hẳn là sẽ không dễ dàng đánh cược chuyện này sẽ xảy ra.”
“Ta có thể mạn phép đổi ngược câu hỏi hay không? Muốn giết tứ đại gia tộc, Tam hoàng tử phải dùng bao nhiêu thời gian? Hay là nói trực tiếp một chút, ngươi có thể nhịn được bao nhiêu lâu không thấy ta?”
“Thiếu Sơ, đi ra, đừng khiêu chiến tính nhẫn nại với bổn hoàng tử!” Thân ảnh bất động trước rèm lụa, con ngươi rét lạnh đã dần mất đi tỉnh táo, lộ ra vẻ nôn nóng.
“Dùng một khúc nhạc để phân thắng bại, thế nào?” Không để ý đến cảnh cáo của hắn, nàng tiếp tục nói: “Cây đàn tì bà tím này không phải Minh Lan đàn cổ, không có thanh âm gì đặc sắc, bây giờ ban đêm vẫn chưa đến, ánh trăng không thấy, gió rét cũng không có, nhưng Thiếu Sơ thật sự thích khúc nhạc đến từ nó hơn.”
Hơi thở mơ hồ như lướt qua người, luồng khí kình cũng giật mạnh bay qua, nhưng chỉ thấy được những miếng thủy tinh vỡ tung, như tung bay trước gió.
Rèm lụa mỏng bị giật xuống, nhìn thấy trên đất còn một chút vỏ quả, lốm đốm nước, Chu Dục lạnh lùng nhìn quanh bốn phía.
“Sau khúc nhạc này, nếu Thiếu Sơ có thể giải phóng phong bế trong cơ thể, có thật sẽ trở thành người chỉ còn trong trí nhớ của Tam hoàng tử?”
Giận dữ dữ tợn đã sớm hiện đầy trên mặt Chu Dục, âm khúc của tì bà cũng bắn ra song song cùng lúc với nàng, làm cho vẻ mặt hắn càng lúc càng hiểm ác.
“Ngồi chơi dưới ánh trăng, tiếng cầm lạnh lùng bắn ra.”
Tiếng tì bà không được ổn định lắm, âm luật hỗn loạn, không giống như những khúc nhạc lúc trước Tô Thiếu Sơ bắn ra, âm nguyên cũng như giọng nói của nàng, khó mà xác định được phát ra từ hướng nào, là nàng muốn làm cho hắn thấy loạn sao?
“Hốt văn bi phong điều, uyển nhược hàn tùng ngâm. Bạch thủy loạn tiêm thủ, lục thủy thanh hư tâm.”
Rèm lụa mỏng khẽ rung động, thân ảnh dật nhã như gần trong gang tấc, lại như cách xa vạn dặm, nhưng chỉ đơn giản như vậy, làm sao có thể ngăn trở hắn? Nhưng Chu Dục đã sớm mất đi tỉnh táo rồi, bên tai chỉ có những lời mà hắn tự nói với mình: hắn sẽ vĩnh viễn không gặp được nàng nữa?
Mất nàng... đó là điều hắn không dám nghĩ đến, cũng không cho phép nó xảy ra...
“Chung kỳ cửu dĩ một, thế thượng vô tri âm.”
Khúc nhạc đã gần kết thúc, bên trong phòng đột nhiên vang lên tiếng quát đầy giận dữ, kình khí mạnh mẽ tản ra khắp nơi, làm cho những rèm lụa mỏng trên cột gỗ nổ bung, cây tử đàn tì bà đã bị nổ nát, những rèm lụa mỏng quanh Chu Dục cũng nhường bước cho hắn.
“Thiếu Sơ... đi ra...”
Tì bà vỡ vụn, từng mảnh từng mảnh nhỏ bay theo gió, Chu Dục đứng đó, như Diêm La từ bước lên từ địa ngục, thanh âm này không phải là từ tay nàng bắn ra, mà là nàng giấu những trái cây có ít nước vài trong tay, cho nên âm sắc mới hỗn loạn như thế, làm cho hắn mất đi bình tĩnh vốn có.
Nếu như không phải quá sợ mất đi nàng, khi nàng bắt đầu, hắn đã sớm đoán được những thứ này!
“Tì bà đã không còn trong tay ngươi, ngươi nên đi ra rồi.”
Hắn kêu người đang đứng trong bóng tối kia. Đồng thời cũng quyết định, Thiếu Sơ làm cho hắn vừa yêu vừa hận này, từ đầu đến đuôi, đều không được tin một câu nói nào của nàng, không một câu nào được tin tưởng cả! Thậm chí, ngay cả khi bị phong bế võ công cũng có thể hại thảm hắn như vậy, sợ là võ học chi luận của Minh Tông lão nhân kia.
Thân là Nam Nguyên kiếm sư Minh Tông, hắn có thể nghĩ ra võ học, cho nên cũng có thể giải thích về nội lực, hắn cho rằng, ngay cả khi mất đi “lực”, nhưng vẫn có thể phát ra võ chiêu, làm cho khí lưu toàn thân, phát ra nội lực, là một cảnh giới cao của võ học.
Chu Dục đã hiểu, vì sao nàng bị phong bế võ công, không những không có cảm xúc gì, thậm chí còn thuận theo, có lẽ, nàng đã nhân cơ hội này để thử xem, thử xem nàng có đạt đến cảnh giới mà Nam Nguyên kiếm sư đã nói hay không.
“Xem ra lời khen của Minh Tông lão nhân kia không sai một chữ nào.” Ngay cả hắn cũng nhịn không được tán thưởng, “Chỉ tiếc, với năng lực trước mắt của ngươi, căn bản không thể chạy khỏi bổn hoàng tử, biết điều thì đi ra, hôm nay ngươi đã quá đáng lắm rồi.”
Trong phòng vẫn tĩnh lặng như nước, thậm chí, không có cả một tiếng thở phát ra.
“Đi ra... để ta thấy ngươi... Thiếu Sơ...”
“Thiếu Sơ đã muốn, thì có gì mà không làm được? Nếu ta quyết định đời này kiếp này, Chu Dục ngươi không thể gặp ta, như vậy ngươi vĩnh viễn cũng không gặp được ta.”
Không thể nào, nàng không thể rời khỏi đây, vừa rồi tì bà mới bị vỡ nát, âm luật phát ra căn bản không thể giải phóng được phong bế trong cơ thể của nàng, nàng không thể nào rời khỏi hắn được.
“Ngươi có thể nhịn bao lâu không thấy được ta?”
Trong nháy mắt hắn cũng không muốn nhịn, sau khi có được nàng rồi, hắn đã không thể nhịn được trước hương thơm của cơ thể nàng, thân thể của nàng, và nụ cười thong dong kia, tất cả như một trò chơi sắp bắt đầu, hắn oán hận, nhưng cũng không thể nào buông tay!
Khi hắn cuối cùng cũng phát hiện được một hơi thở nhẹ bẫng trong không khí, thân hình nhanh như tia chớp, lướt vào bên trong rèm lụa mỏng.
Đằng sau rèm lụa mỏng, chủ nhân của dung nhan thanh tú kia duỗi hai cánh tay với hắn, hiểu rõ nàng không thể nào rời khỏi trót lọt, nhưng khi nhìn thấy sự điên cuồng của hắn, không hiểu vì lý do gì, nàng lại rời khỏi nơi ẩn núp đó.
Nàng chỉ muốn làm hắn loạn một chút thôi, nàng biết hắn sẽ tức giận, vào năm ngoái, những điều này có lẽ sẽ không dao động được nàng, nhưng, giờ phút này... Nàng không muốn để bị hai cánh tay kia ôm lấy nữa, nó không chỉ trói buộc thân thể của nàng, mà lòng của nàng, dường như cũng sắp bị cướp đi rồi.
Ban đầu nàng vô tình, nhưng hắn như một vòng kim cô vô hình, chậm rãi, từ từ chiếm lấy nàng!
Sợ hãi và bất an làm cho Tô Thiếu Sơ xoay người, nhưng vừa lùi được một bước, đã bị hai cánh tay kia ôm chặt lấy!

