Điều Bí Mật - Chương 16 - 17

Chương 16:

Theo dõi

Cuộc
sống vẫn trôi qua bình lặng như thế, chẳng mấy mà đã sang năm mới.

Nhiều
ngày nay, Đại về nhà muộn hơn thường lệ. Anh thường ở lại nhà hàng đến tận đêm
khuya. Hôm nay cũng vậy, Đại về tới nhà thì đã gần nửa đêm. Ngày mai anh bắt đầu
chuyến công tác năm ngày ở Cô Tô nên hôm nay phải ở lại nhà hàng để giải quyết
cho xong mọi việc. Thời gian này anh ít có thời gian dành cho gia đình, nhưng
được cái Như Ý rất ngoan nên anh cũng yên tâm phần nào. Được bà nội và Linh
chăm sóc, nó tăng cân nhanh, khỏe mạnh, ai nhìn cũng thấy nó đáng yêu. Nó bắt đầu
biết bò, miệng bi bô tập nói. Mẹ anh nói, Như Ý chắc sẽ nhanh biết nói hơn những
đứa trẻ khác.

Đại
mở cửa phòng Như Ý, đèn ngủ mờ mờ. Anh khẽ bước vào. Con gái đã ngủ say nên anh
cũng không muốn nó bị giật mình. Tuyết nằm ngay dưới sàn nhà, thấy động liền
ngóc đầu dậy thám thính, thấy anh thì vẫy vẫy đuôi, nhưng cũng không đứng dậy
mà lười nhác nằm nguyên tại chỗ. Từ ngày về đây, Tuyết không hay theo anh tới
nhà hàng nữa. Được Linh chăm sóc cẩn thận nên nó béo ú ra thấy rõ. Nó dần dần
quen với nếp sống của một gia đình.

Đại
đi tới bên giường. Anh lặng yên nhìn vào gương mặt ngây thơ của con gái, đăm
chiêu suy nghĩ. Anh gần như đã quên hẳn việc tìm mẹ đẻ của Như Ý. Dù có chút tò
mò, nhưng anh không muốn đặt nhiều sự quan tâm vào một người đàn bà sẵn sàng từ
bỏ đứa con của mình. Cả cuộc đời này, anh chỉ cần có đứa con gái nhỏ này cũng đủ
rồi.


tiếng mở cửa lần thứ hai, con Tuyết lại ngóc đầu dậy, cái đuôi lại một lần nữa
ngoáy tít lên. Linh bước vào, trên tay là một đống quần áo gấp gọn gàng.

Linh
ở nhà này cũng đã được gần bốn tháng. Từ ông bà Phương cho tới anh em Đại đều
coi Linh như một thành viên trong gia đình. Linh rất chu đáo, từ việc chăm sóc
nhà cửa, cây cối, cho tới việc cô chăm chút từng bữa ăn cho cả nhà. Cô tinh tế
trong việc đối xử nên kể cả người trái tính trái nết như Minh, dần dà cũng chẳng
tìm được cớ gây sự với cô nữa. Mỗi lần Đại nhìn thấy Linh chăm lo cho bé Như Ý,
trong lòng anh lại dâng lên một thứ tình cảm khó nói. So sánh cô với Huyền, dù
hai người cùng quan tâm lo lắng cho Như Ý, nhưng anh vẫn thấy trong cách chăm
sóc của Huyền thiếu đi sự tỉ mỉ, chăm chút, thiếu đi sự lo lắng thực sự mà Linh
có.

-
Em chưa ngủ sao? - Đại đứng dậy hỏi.

-
Em vừa giặt đồ xong. Anh về muộn nhỉ? - Linh đặt quần áo vào tủ một cách nhẹ
nhàng, đáp lại cũng rất nhỏ nhẹ.

- Ừ,
mấy hôm nay anh nhiều việc. Em nấu cho anh một bát mì nhé. Anh đói quá!

Linh
gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.

Vừa
vào bếp, Đại đã ngửi thấy mùi mì thơm phức. Anh hít một hơi thật sâu để cảm nhận
trọn hương vị đó rồi mới kéo ghế ngồi xuống. Linh đặt bát mì còn nóng xuống trước
mặt anh.

-
Cám ơn em. Làm phiền em quá! - Đại cười. - Mà em không có ý định làm đầu bếp thật
sao?

-
Em thấy thế này cũng được rồi. Với lại… - Linh ngập ngừng một hồi rồi mới nói
tiếp - Chắc về nghỉ Tết xong em sẽ ở nhà luôn...

-
Sao vậy? - Đại bị thông báo này của cô làm cho bất ngờ.

-
Nhà em neo người. Em định mấy hôm nữa nói chuyện với hai bác để về luôn - Linh
ngập ngừng.

-
Chà, có vẻ gấp vậy? Chẳng phải gia đình em đang cần tiền sao? - Đại gặng hỏi.

-
Nhưng không có người ở nhà thì còn vất vả hơn nữa. Chị gái em nói ở quê giờ
cũng có mấy công ty may, em về đó làm vừa gần nhà, lương cũng ổn.

-
Tiếc nhỉ. Anh vẫn thấy em nên đi làm đầu bếp - Đại thở dài.

-
Chắc là em không có duyên rồi - Linh cười.

-
Thế chừng nào em về quê? - Đại hỏi tiếp.

-
Hôm qua em nghe mẹ anh nói là đến ngày cúng ông Táo thì chị gái anh sẽ về nước.
Chắc tầm đó em cũng xin nghỉ luôn.

Đại
cũng không biết nói thêm gì nữa nên anh ăn xong rồi đứng dậy, đi lên phòng.
Linh quay đầu nhìn theo bóng anh, ánh nhìn của cô đầy mâu thuẫn.

*
* *

Đại
dậy từ rất sớm. Sau khi mặc đồ chỉnh tề, đi sang phòng con gái, Đại ngạc nhiên khi thấy Linh đang ngủ cùng
Như Ý trên chiếc giường nhỏ, tay cô vẫn còn cầm bình sữa đã vơi quá nửa. Anh ôm
cái chăn bông đắp lên người Linh. Đúng
lúc đó Linh mở choàng mắt, hơi bối rối khi thấy anh. Đại bèn nói:

-
Anh phải đi bây giờ. Em cứ ngủ thêm chút đi. Sao đêm qua ngủ mà không lấy thêm
chăn?

-
Nửa đêm bé khóc nên em lấy sữa cho bé uống. Nằm chơi một lúc mà ngủ quên mất -
Linh ngồi dậy giải thích.

-
Cảm ơn em - Đại nhìn cô rồi chợt thở dài - Giá như Như Ý có mẹ…

Chợt
nghe tiếng còi ô tô ở dưới cổng, Đại vội vã ra ngoài.

Chiếc
xe chuyển bánh đi rất xa rồi mà cô vẫn cứ đứng ngẩn ra ở đó.

Linh
càng ngày càng không lý giải được bản thân mình. Một mặt cô luôn suy nghĩ trong
đầu rằng nhất định phải khiến cho người đàn ông này trả giá vì tất cả những gì
anh ta đã gây ra cho cả gia đình cô. Vậy mà, hàng ngày, khi chơi đùa với bé Như
Ý, nhìn thấy tình cảm của anh ta dành cho con bé, cô lại thấy nao lòng, quyết
tâm ban đầu dường như đã bị phai nhạt đi rất nhiều. Cô không thể ngăn mình mỗi
chiều bế Như Ý ra cổng để đợi anh ta trở về, rồi để anh ta bế con gái và chơi
đùa với nó.

Anh
ta đã có thể sống trong một khung cảnh hạnh phúc như thế, với một cô vợ xinh đẹp,
mỗi chiều bế con ra cổng tha thẩn đợi chồng về. Họ sẽ cùng cười nói bên mâm
cơm, cùng dỗ đứa trẻ ăn, cùng chơi với nó trước khi đi ngủ. Nhưng cô không hiểu
tại sao anh ta lại xô đổ tất cả. Có thật là anh ta không hề biết gì về sự tồn tại
của đứa con này, cho đến khi nó xuất hiện, hay anh ta chỉ đang giả vờ như không
biết? Một người đàn ông mang quá nhiều bộ mặt: một người đàn ông thành đạt
nhưng lạnh lùng trên thương trường, một người tình hào hoa và lãng mạn khi hò hẹn,
một người cha luôn vui vẻ và hiền hòa bên đứa con gái nhỏ của mình, một người
luôn hấp dẫn người đối diện bởi sự chín chắn và thông tuệ... Cuối cùng thì đâu
mới là con người thật của Đại? Cuối cùng thì anh ta có biết yêu hay không, khi
luôn đặt quanh mình hàng chục những cô bồ đẹp đẽ và chỉ nhớ đến họ trong những
phút say sưa?


phải làm thế nào đây khi sự mâu thuẫn trong lòng ngày càng rõ ràng hơn?

Linh
thở dài một hơi, kéo lại cổ áo cho đỡ lạnh sau đó quay vào trong. Cô không hề
biết rằng, ở cách cổng không đầy ba mươi mét, đỗ ngay trên vỉa hè là một chiếc
ô tô Toyota bốn chỗ, màu đen. Thực ra nếu có ai trông thấy nó thì cũng chỉ nghĩ
rằng nó thuộc về một gia đình nào đó ở quanh đây mà thôi.

Trên
xe lúc này có hai người đàn ông, họ đều mặc áo phao màu đen và không ngừng hút
thuốc. Trên gạt tàn mới có vài ba cái đầu lọc, chứng tỏ họ cũng chỉ mới tới đây
không lâu. Khi Linh và Đại đi ra cổng thì họ lập tức ngồi thẳng dậy, chăm chú
theo dõi. Sau khi chiếc xe chở Đại đi xa và Linh quay vào trong, một trong hai
người lấy ra một tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái tóc búi cao, da trắng hồng,
cái miệng nhỏ đang cười, để lộ ra hàm răng trắng đều đặn. Gương mặt trái xoan
và cân đối nên càng nhìn càng thấy cô gái này đẹp, nhất là ánh mắt trong sáng
càng làm cô cuốn hút hơn.

-
Có phải không? - Người đàn ông ngồi sau vô lăng ngoảnh sang hỏi.

-
Hơi giống thôi.

-
Nhà này chỉ có mình cô ta là trạc tuổi đó.

-
Vậy thì chắc là cô này rồi. Nhưng sao lại khác quá vậy, đây chắc là ảnh
photoshop à? - Người đàn ông đang cầm bức ảnh nhíu mày vẻ khó hiểu.

-
Đó không phải là việc của chúng ta. Nếu là người ta thuê chúng ta tìm thì chỉ cần
quay về báo cáo công việc là xong - Người kia nhún vai sau đó nổ máy, cần gạt
nước lập tức hoạt động để lau đi những giọt mưa đang chảy thành vệt.

*
* *

Chín
giờ sáng, bà Phượng đang trò chuyện thân mật với cô con dâu tương lai trong
phòng làm việc thì Cường đẩy cửa bước vào, trên mặt không hề giấu đi sự tức giận.
Thấy con trai, bà Phượng tỏ ra ngạc nhiên, sau đó lại ngay lập tức thản nhiên
nhấp một ngụm trà hỏi:

-
Sáng nay con phải đi công tác cơ mà, sao giờ còn tới đây vậy?

Cường
liếc mắt nhìn sang Hằng đang ngồi ở đối diện với bà Phượng. Cô đứng đậy định
chào và giải thích nhưng bà Phượng xua xua tay bảo cô ngồi xuống. Không đợi Cường
trả lời, bà tiếp:

-
Hằng và mẹ chuẩn bị đi spa, con có chuyện gì thì nói nhanh lên.

Cường
nhếch miệng cười rút từ trong túi áo ngực ra một chiếc phong bì, quẳng lên mặt
bàn một cách ngỗ ngược:

-
Sáng nay con có việc ghé qua văn phòng thám tử. Họ nhờ con chuyển cho mẹ cái
này.


Phượng giật mình, dường như hiểu được nguyên nhân khiến con trai mình tỏ ra hằn
học nãy giờ, nhưng vẫn giả vờ cầm lấy phong bì nói:

-
Vậy à? Cảm ơn con. Còn việc gì không?

Vừa
hỏi bà Phượng vừa cất phong bì vào túi xách, không hề có ý bóc ra trước mặt con
trai mình.

Cường
đưa mắt nhìn Hằng, đề nghị một cách lạnh nhạt:

-
Cô ra ngoài đợi chút đi, tôi có chuyện muốn nói với mẹ tôi.

-
Đây là văn phòng của mẹ, ai đi, ai ở là việc của mẹ - Bà Phượng tức giận quát.

Cường
vẫn không hề có ý nhún nhường:

-
Tùy mẹ. Vậy con cũng nói luôn, mẹ thôi ngay việc điều tra về Linh đi. Con không
cho phép mẹ làm bất cứ điều gì tổn thương tới cô ấy nữa. Nếu có chuyện gì xảy
ra, mẹ đừng trách con bất hiếu với mẹ.

-
Mày… - Bà Phượng giơ tay lên định tát Cường, nhưng Hằng đã kêu lên và vội giữ lấy
tay bà.

-
Bác bình tĩnh đi bác. Chắc anh ấy nhất thời tức giận mà nói vậy thôi - Hằng cố
xoa dịu bà.

-
Con hy vọng những lời con vừa nói mẹ đã đều nghe thấy rõ. Con đi đây.

Cường
nói và đi nhanh ra cửa, ào ào như một cơn gió, để lại trong căn phòng một không
khí nặng trịch. Bà Phượng gần như nghẹt thở vì cố nén cơn tức giận với con
trai. Bà đập bộp tay xuống thành ghế, gằn giọng nói:

-
Thằng bất hiếu. Nó coi trọng một con đàn bà hơn cả mẹ đẻ của nó.

-
Bác uống ly nước này đi bác - Hằng đưa cho bà Phượng cốc nước.


Phượng uống xong cốc nước, cảm thấy cơn tức giận đã xuôi đi một chút, lúc này
bà mới nhìn tới vẻ mặt của Hằng. Bà thầm khen ngợi cô con dâu tương lai này, dù
trong lòng có tức giận và tổn thương nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để kiềm chế lại. Bà dịu
giọng nói:

-
Bác xin lỗi con. Tại bác không biết dạy dỗ nên thằng Cường nó mới như thế.
Nhưng con yên tâm, ngoài con ra, sẽ không có một đứa con gái nào được phép bước
chân vào cửa nhà bác.

-
Con biết mà bác. Anh Cường cũng cần phải có thời gian để quên đi cô ta nữa.

-
Nó bị con bé đó mê hoặc rồi, suốt ngày chạy đi tìm nó, rồi tìm mọi cách bảo vệ
nó. Chỉ có nước đẩy con bé đó đi thật xa mà thôi - Bà Phượng trầm ngâm nói,
trong đôi mắt bà lúc này hiện lên một nét cay nghiệt rõ ràng.

-
Bác định làm gì? - Hằng tò mò hỏi.

-
Bác định cho người tới gặp cô ta, đưa cô ta một ít tiền và bắt cô ta đi thật
xa. Nếu cô ta ương ngạnh không chịu thì buộc phải dùng tới biện pháp mạnh, hủy
đi gương mặt, làm tàn phế, gieo chút bệnh... Bất cứ cách gì khiến cô ta tự cảm
thấy nhục mà tránh xa thằng Cường ra.

Hằng
im lặng nhìn bà mẹ chồng tương lai của mình, trong đôi mắt xinh đẹp không ngờ lại
hiện lên vẻ đồng tình. Cô chợt cười, chìa tay ra nói:

-
Bác đưa con chiếc phong bì kia đi.

-
Để làm gì? - Bà Phượng hỏi lại.

-
Anh Cường cấm bác, nhưng không có cấm con. Để con làm giúp bác. Bác cần làm như
thế nào cũng được, thậm chí... thậm chí là khiến cô ta biến mất vĩnh viễn khỏi
cuộc đời này.

Nụ
cười độc địa của Hằng lúc này khiến bà Phượng ngồi đối diện cũng không tự chủ
được mà rùng mình một cái. Trong giây lát, trên gương mặt bà thoáng hiện lên vẻ
kinh sợ.

Chương 17:

Cô Tô

Nếu
nói tới những hòn đảo hoang sơ nhất Việt Nam, không thể bỏ qua cái tên Cô Tô.

Nếu
ai đó từng một lần dạo bước trên bãi cát trắng của Cô Tô, để những con sóng bạc
ru ngủ đôi chân trần, nước biển như ngọc, trời trong vắt, rừng xanh tít tắp nơi
xa, lúc ấy sẽ có cảm giác như đang say, đang mê luyến một người con gái ở độ tuổi
xuân thì rạng rỡ. Bước dưới biển trời Cô Tô mà như đang lạc vào trong một vũ điệu
hoang dã bất tận của thiên nhiên.

Mặc
dù tới đây vào mùa đông, không được ngắm những ngày trời trong nắng đẹp, nhưng
màu nước biển xanh mênh mang cũng khiến Đại cảm thấy nơi đây đúng là một thiên
đường.

Chuyến
công tác ra đảo lần này của anh chủ yếu là để tham gia vụ thầu mở nhà hàng năm
sao ở đây. Nhà hàng này nằm trong khu resort Biển Xanh sắp đi vào hoạt động
trong năm tới, vì vậy nó thu hút được sự chú ý của khá nhiều ông chủ lớn trong
ngành kinh doanh nhà hàng ở Việt Nam. Đại cũng không hoàn toàn nắm chắc rằng
mình sẽ thắng nhưng điều đó cũng không thể bắt anh ngừng quyết tâm được.

Vận
may luôn đi liền với sự cố gắng, thành công chỉ theo đuổi người ưu tú mà thôi.

Sau
khi thoải mái ngâm mình trong bồn tắm của một trong những căn phòng VIP nhất
khu resort, Đại gọi cho trợ lý của mình đang ở trong một căn phòng khác. Sau
khi hỏi lại về những tài liệu cần thiết cho buổi thầu, Đại không quên nhắc nhở
người trợ lý về bữa tiệc chiêu đãi tối nay ngay tại vườn hoa lớn nhất khu
resort.

Thực
ra cũng nhờ có Nhật Lệ mà Đại quen được với con trai của ông chủ khu resort
này. Khi đó anh chàng kia từng ngỏ ý muốn theo học nấu ăn với Nhật Lệ nhưng đã
bị cô khéo léo từ chối. Sau đó anh ta ra nước ngoài học một thời gian, mới về
nước chừng hơn một năm nay. Từ ngày về nước, anh ta ở luôn ngoài đảo để giúp bố
mình xây dựng và quản lý resort. Cách đây không lâu, khi phát thư mời cho các
chủ nhà hàng, anh ta cũng gửi cả cho Đại, kèm theo một bức thư riêng mời Đại ra
đây nghỉ ngơi ít ngày. Đáng tiếc, khi Đại tới đây trưa nay thì anh ta lại có việc
vào đất liền từ hôm qua, tới tối mới về.

Đại
lau khô tóc, mặc một bộ đồ thể thao ấm áp rồi ra ngoài đi dạo, đồng thời tham
quan luôn khu resort mới này.

Men
theo những lối đi lát bằng đá, hai bên là cỏ xanh và hoa cẩm tú cầu. Trong bãi
cỏ đặt rất nhiều chậu cảnh, những hòn non bộ lớn và cả những cây đào đã trổ đầy
nụ, chỉ cần nắng ấm lên là sẽ nở bung ra đón xuân sang.

Đi
một lúc, Đại đã có mặt ở bãi biển. Cát trên bãi biển trắng xóa, nước biển trong
xanh, sóng chỉ lăn tăn gợn nhỏ, khiến cho mặt biển phẳng lặng và trong suốt như
một tấm gương khổng lồ. Nếu là mùa hè, được thả mình ở đây để ngắm mây trời,
hay những đàn cá bơi bội dưới nước thì thật là tuyệt vời.

Trời
mùa đông chẳng mấy chốc đã chuyển sang nhập nhoạng rồi nhanh chóng tối hẳn. Gió
biển lành lạnh khiến Đại rùng mình, tự nhiên thèm cảm giác được ôm một ai đó đi
dạo trong không khí cuối đông này. Anh nghe nói Cường cũng đã đến đây và đang ở
trong khu VIP. An - con trai ông chủ resort cũng đã về tới và hẹn gặp anh vào bữa
tối.

Sau
khi ăn mặc chỉnh tề, Đại tự tin bước về phía bữa tiệc.

Khu
vườn hôm nay được trang hoàng vô cùng lộng lẫy với những giàn đèn treo cao, những
bàn thức ăn được trải khăn màu trắng xanh, tiếng nhạc du dương. Người tới dự bữa
tiệc đã khá nhiều, nam cũng có, nữ cũng có, ai nấy đều đang bận rộn làm quen với
nhau. Đại vừa cúi nhìn đồng hồ thì có một bàn tay vỗ vỗ lên vai anh, sau đó là
một giọng nói quen thuộc vang lên:

-
Bảnh quá, ông bạn!

Đại
cười nhìn Cường, sau đó đấm nhẹ một cái lên vai người bạn của mình:

-
Các cô gái đang nhìn ông đấy chứ, đâu phải tôi.

-
Xem ra ông bố một con hấp dẫn chị em hơn hẳn nhỉ?

Cường
và Đại cứ đẩy qua đẩy lại cho nhau, mặc dù có thể nói, cả hai gần như trở thành
nhân vật trung tâm của mọi ánh nhìn, nhất là những cô gái trẻ xinh đẹp thì
không ngừng liếc về phía họ.

Một
lúc sau, một người đàn ông với cái bụng phệ, trông có vẻ nặng nề đứng lên tuyên
bố lý do và mở rượu khai tiệc, người này chính là bố của An, ông chủ của resort
Biển Xanh này.

Khi
Đại còn đang loay hoay giữa những lời mời rượu tới tấp thì An tìm thấy anh và
kéo anh ra khỏi đám người đó. An bắt tay anh, sau đó dẫn anh tới gặp bố mình.

Ông
Khải vui vẻ và cởi mở hơn Đại nghĩ. Sau khi An dẫn anh tới giới thiệu thì ông lập
tức bắt tay anh, vui vẻ nói chuyện.

-
Tôi từng ăn ở nhà hàng Phương Đông của cậu vài lần, đúng là nhà hàng cao cấp, đồ
ăn vừa miệng, vừa mắt, phục vụ lại nhiệt tình. Tôi cũng muốn đám nhân viên của
tôi ở đây phải có được lòng nhiệt tình và tận tụy với công việc như thế - Ông
Khải vỗ vỗ vai anh nói.

-
Với cháu, ẩm thực không chỉ là ngành nghề kinh doanh, nó còn là cái đẹp. Mà sự
giả dối không thể tạo ra cái đẹp hoàn hảo được, vì thế cháu đặt sự vừa lòng của
người thưởng thức món ăn lên hàng đầu, sau đó mới tới lợi nhuận - Đại cười.

-
Nhưng nếu không có lợi nhuận, liệu có thể tạo ra được sự tận tình trong phục vụ?
- Ông Khải hỏi lại.

-
Câu nói “kinh doanh không vì lợi nhuận” là câu nói dối lớn nhất mọi thời đại.
Cháu là người biết dùng trí óc của mình để kiếm tiền, và cũng là người biết sử
dụng đồng tiền của mình đúng mực nhất - Đại đưa ly rượu vang trắng lên mời ông
Khải sau đó uống cạn một hơi.

-
Cậu rất tự tin. Tôi cũng chỉ mong con trai tôi được như cậu, chắc chắn khi ấy
tôi sẽ không ngần ngại mà giao resort này lại cho nó.

-
An là một người thông minh, nhưng cậu ấy hợp với những công việc đòi hỏi sự
tinh tế và khéo léo hơn. Ví dụ như... đầu bếp - Đại nhận xét.

-
Nó luôn mơ ước được làm đầu bếp - Ông Khải thở dài.

-
Chú nên tôn trọng lựa chọn của cậu ấy, đừng ép buộc cậu ấy làm gì.

-
Tôi chưa hề ép buộc nó.

Ông
Khải nói tới đây thì An lại quay lại, kéo theo một người, không ngờ lại chính
là Cường.

-
Bố... đây là anh Cường, anh ấy đã giúp đỡ con rất nhiều khi con học ở bên ấy.
Anh ấy chính là đồng môn cùng học nấu ăn và làm việc trong nhà hàng với con đấy
- An cười giới thiệu.

Trong
lúc Đại còn ngẩn ra vì ngạc nhiên thì ông Khải lại bắt tay làm quen với Cường.
Sau đó ông nói với cả hai:

-
Các cậu đúng là tuổi trẻ tài cao. Nhưng dù thế nào thì buổi đấu thầu sắp tới
cũng phải dựa vào chính năng lực của các cậu thôi. Còn cuộc thi nấu ăn, tôi
cũng không giấu giếm, người ra đề và chấm điểm chính là con trai tôi - Ông Khải
chỉ sang An.

Sau
đó ông chào cả hai và đi ra tiếp mấy người khách khác.

An
tưởng hai người chưa quen nhau nên định giới thiệu, không ngờ lại thấy Đại vừa
cười khùng khục vừa nói:

-
Ông mà cũng đi học nấu ăn sao?

Cường
chưa kịp trả lời thì An đã ngạc nhiên hỏi:

-
Hai anh quen nhau à?

-
À, phải. Bọn anh là bạn học từ cấp hai tới tận đại học mà - Cường giải thích,
sau đó lại quay sang Đại trả lời tiếp - Sao lại không được học. Ít ra tôi còn
hơn ông cái đó đó.

-
Thế ông học được bao nhiêu tuyệt chiêu rồi? - Đại cười vang.

-
Thừa để knock-out ông là được rồi - Cường cũng cười đầy vui vẻ.

An
thấy hai người vui vẻ thì lấy chai rượu rót thêm rồi cả ba cùng uống cạn. Đại vừa
uống xong, thì chợt anh trông thấy một người. Anh ngẩn người, chớp mắt để chắc
là mình chưa bị say quá mà nhìn nhầm, sau đó anh vội bỏ lại hai người kia để đi
về phía người mà anh vừa trông thấy.

Cường
thấy Đại tiến về phía một cô gái thì cũng không lấy làm lạ gì, lại tiếp tục câu
chuyện với An.

-
Anh về, chắc sư phụ cũng về rồi nhỉ?

- Ừ,
về rồi, về trước cả anh.

- A, vậy mà không báo cho em gì cả.
Dù sao cũng là đệ tử ruột cơ mà - An kêu lên.

- Cũng đâu có báo cho anh. Nhưng giờ
anh có địa chỉ của cô ấy rồi, lúc nào em lên Hà Nội anh sẽ đưa em đi gặp - Cường
vỗ vai An.

- Có à? Thế cho em số điện thoại của
sư phụ luôn đi. Thỉnh thoảng gọi điện trêu mới được - An năn nỉ.

- À, cô ấy không dùng điện thoại.

- Gì? Thời buổi nào rồi còn không
dùng điện thoại? - An trợn tròn mắt kêu lên - Để mai em mua một cái, anh mang về
biếu sư phụ giúp em nhá.

- Ôi dào, cậu chẳng bảo cô ấy mãi
mãi là bà già cổ lỗ sĩ sao. Kệ đi, không chạy mất được đâu - Cường xua tay.

- Dù gì cũng là sư phụ mình cơ mà.
Để mấy hôm nữa, em sắp xếp lên Hà Nội, thế nào cũng nhét cho sư phụ cái điện
thoại.

Cùng lúc ấy, Đại đã đi tới phía sau
người mà anh vừa trông thấy. Đó là một cô gái thân hình nhỏ nhắn, mặc một chiếc
váy dạ màu xanh, trên cổ quàng một chiếc khăn. Cô gái đang loay hoay nướng mấy
con tôm to tướng, trong miệng thì hát khe khẽ mấy câu. Đại lắc đầu rồi bước tới,
dựa lưng vào bàn thức ăn, quay sang nhìn cô:

- Ăn nhiều thế không sợ béo à?

Cô gái quay sang nhìn anh, dường
như không kinh ngạc lắm, cô chỉ bĩu môi:

- Béo càng đẹp.

- Làm thế nào mà em lại có mặt ở chốn
thiên đường này vậy, văn sĩ lang thang? - Đại vừa hỏi vừa quay vào, rót cho
mình thêm một ly rượu trắng.

- Anh có thể ở đây, sao em lại
không chứ?

- Chà, cô bé chế giễu anh sao? - Đại
cười hỏi lại, rượu đã bắt đầu làm anh ngây ngất.

- Có vợ con rồi mà chẳng đứng đắn
chút nào hết - Tường Vi lầm bầm, tay liên tục lật những con tôm trên vỉ nướng.

Đại nhìn cái miệng đang làu bàu của
Tường Vi, uống một ngụm rượu, sau đó anh
bất ngờ vươn tay ôm lấy cái eo thon của cô, kéo cô sát lại gần mình.

Tường Vi bị hành động này của anh
làm cho bất ngờ, nhưng chẳng kêu được gì khi gương mặt Đại đã ghé sát mặt cô. Đại
nhìn thẳng vào mắt cô, trong mắt anh không giấu được một ánh nhìn đa tình. Cô
nhắm chặt mắt lại nhưng sau đó chỉ nghe thấy tiếng Đại thì thầm:

- Thế này vẫn còn đứng đắn chán,
nhóc ạ!

Rồi Đại buông tay, dường như tỉnh
táo trở lại, anh tiếp tục cầm lấy ly rượu của mình, uống cạn.

Rồi lại rót đầy.

- Mùi rượu ghê quá trời! - Tường Vi
phẩy tay, nhăn mặt, hai má đỏ ửng lên.

- Sauvignon Blanc. Rượu vang trắng
nổi tiếng của New Zealand, đặc biệt thích hợp với các món nướng, nhất là hải sản
- Đại hít hà một hơi.

- Rượu chè bê tha, chả có gì tốt -
Tường Vi cáu kỉnh đáp trả.

- Ha ha, em không nghiên cứu về đồ
uống thì cái đam mê của em chỉ có thể gọi là thực thôi, chưa có ẩm đâu - Đại
trêu chọc.

- Kệ tui, làm như mình rành lắm.

- Được rồi, không tranh cãi nữa. Muốn
đi dạo để đổi gió chút không? - Đại đề nghị.

Tường Vi nhìn anh, sau đó ngẫm nghĩ
một hồi, cuối cùng cô đặt đĩa thức ăn xuống:

- Thì đi…

Đại mỉm cười, đặt ly rượu đã cạn rọt
xuống bàn, sau đó rất tự nhiên, anh vòng tay qua eo Tường Vi rồi hai người chầm
chậm rời khỏi bữa tiệc, đi về phía bãi biển.

Báo cáo nội dung xấu