Điều Bí Mật - Chương 76 - 77

Chương
76:

Giải
khai khúc mắc

Sau năm năm có mặt tại Việt Nam, hệ
thống siêu thị thực phẩm và rau sạch Greenmark đã chiếm được một vị trí tương đối
trong lòng người tiêu dùng. Dưới sự điều hành của Phong, Greenmark đã dần dần bắt
rễ sâu trong thị trường thực phẩm cao cấp và rau sạch, là lựa chọn hàng đầu của
các nhà hàng cao cấp và các bà nội trợ khó tính.

Greenmark Láng Hạ, một trong những
siêu thị đầu tiên của hệ thống Greenmark ở Hà Nội, doanh thu hàng tháng lên tới
mười con số, một con số đủ lớn để người khác phải than thở trong thời buổi kinh
tế khó khăn hiện nay. Đây cũng chính là nơi mà Linh sẽ đến với vai trò cửa hàng
trưởng, trước khi cô tham gia điều hành hệ thống siêu thị của toàn miền Bắc. Thế
nhưng do tai nạn bất ngờ của Alex mà Linh phải tạm buông tay với vị trí này và ở
nhà chăm sóc con.

Lúc này, tại Greenmark Láng Hạ, vào
buổi sáng, nhân viên cửa hàng có tám người, hai thu ngân, một kế toán, một cửa
hàng trưởng và bốn nhân viên lau dọn đang không ngừng dọn dẹp, sắp xếp lại rau
quả trên các kệ hàng. Trưởng cửa hàng ở đây là một cô gái còn trẻ, cao ráo, nước
da trắng và khá xinh đẹp. Gương mặt bầu bĩnh, hai hàng lông mày được tỉa tót cẩn
thận, có thể thấy cô gái này khá chăm chút về ngoại hình. Mặc dù còn trẻ nhưng
đã có thể lên tới vị trí cửa hàng trưởng vì cô gái này có quan hệ thân thiết với
trưởng quản lý toàn khu vực miền Bắc, mấy cô nhân viên trong cửa hàng còn xì
xèo rằng cô gái ấy chính là nhân tình của sếp trên.

Cửa hàng trưởng có tên là Hà Phương, khi mọi
người còn đang mải lau dọn thì cô lại ngồi thừ ra một chỗ, không biết đang suy
nghĩ gì mà hai hàng lông mày xinh đẹp cau lại đầy vẻ khó chịu.

- Chị Phương, cái bà cửa hàng trưởng
mới cuối cùng lại không tới à? – Chi, một trong hai nhân viên thu ngân hiện tại
rảnh rỗi nên nhìn Hà Phương, cất giọng hỏi.

Cách đây mấy hôm, bọn họ còn nghe
phong thanh sẽ có cửa hàng trưởng mới, ai cũng lo nơm nớp về chuyện sẽ đứt đi
nguồn thu nhập ngoài luồng của mình nếu Hà Phương bị đẩy đi chỗ khác. Nhưng mấy
ngày liền vẫn chưa thấy động tĩnh gì, có lẽ Hà Phương đã sắp xếp được với sếp
trên nên chuyện này không cần phải bận tâm nữa.

- Ừ, nghe đâu bà ấy bận việc gia
đình rồi – Hà Phương gật đầu bâng quơ.

- Xì, rảnh rỗi tự nhiên lại muốn
chen chân vào vị trí cửa hàng trưởng ở đây? Chẳng lẽ sếp Thái không có ý kiến
gì sao chị? – Nhân viên thu ngân thứ hai bĩu môi hỏi.

Thái mà cô nhân viên này nhắc tới
chính là trưởng đại diện khu vực miền Bắc, chính là chân trong của Hà Phương tại
Greenmark. Thái là người có toàn quyền quyết định bổ nhiệm bất kỳ chức vụ nào
trong hệ thống các cửa hàng tại khu vực mà mình quản lý, đám nhân viên ở đây đều
cảm thấy khó tin khi Hà Phương lại bị hất chân ra khỏi nơi này bởi một người phụ
nữ xa lạ khác.

- Đây là ý từ trên Tổng, anh Thái
cũng không có lựa chọn nào khác – Hà Phương cau mày nói lớn, có vẻ như cô ta cảm
thấy rất phiền khi bị người khác chen vào trong lúc mình đang suy nghĩ thế này.

- Có khi nào chuyện chúng ta làm đã
bị phát hiện không? – Hai nhân viên thu ngân cúi đầu thấp giọng bàn tán.

- Chắc không đâu, có khi là người
quen của Tổng giám đốc cũng không chừng, nếu thế thì anh Thái cũng phải chịu
thôi, nhưng sao lại rơi đúng vào chỗ chúng ta chứ? – Cô thu ngân lắc đầu tỏ vẻ
băn khoăn.

- Nếu không phải vì chuyện này thì
chị Phương còn băn khoăn gì nữa chứ? Mới sáng sớm ra mà đã cau có thế kia rồi –
Cô thu ngân tên Chi hơi bĩu môi, sau đó lại trở về dáng ngồi ngay ngắn, tiếp tục
đọc tin tức trên mạng.

Hà Phương không có tâm tình nào để
ý tới thái độ của nhân viên cửa hàng, trong đầu cô lúc này chỉ tràn ngập sự tức
giận không thể nói thành lời.

Sáng nay, khi vừa thức dậy, cô đã
nhận được tin nhắn từ một người mà cô đã bỏ rất nhiều tiền ra để mua chuộc. Tin
nhắn làm cô nhảy dựng lên, hai mắt như tóe lửa, nếu có người nào ở đó sẽ bị
dáng vẻ của cô dọa cho chết khiếp.

“Chết tiệt, hắn lại dám đánh con
bé! Nó chỉ là một đứa bé bốn tuổi! Nó còn là con ruột của hắn, vậy mà hắn dám
trách phạt nó. Bà già kia ngày thường uy nghi là thế, vậy mà cũng không bênh được
cháu mình. Khốn kiếp”.

Hà Phương mắng loạn trong lòng,
không biết phải làm gì để xả cơn tức này ra. Theo tin từ người giúp việc của gia
đình đó, cách đây hai hôm, Gia Hân được bà nội và bố đưa đi công viên nước Hồ
Tây chơi, không ngờ sau khi trở về, ngay tối hôm ấy, Cường về nhà trong trạng
thái say xỉn và đã đánh con một trận, nếu không phải bà Phượng và người giúp việc
chạy ra can ngăn, có khi anh đánh con bé tới chết cũng không chừng. Mặc dù Gia
Hân được bà nội coi như cục vàng nhưng nó lại chưa bao giờ được bố yêu thương,
chiều chuộng, bị trận đòn này, nó sợ hãi tột độ, không hiểu tại sao người bố mà
nó luôn kính sợ lại trở nên kinh khủng như thế. Bà nội ngày hôm ấy cũng không
dám ho he bênh nó nửa lời. Vừa sợ vừa giận, Gia Hân ở lỳ trên giường giả vờ ốm
mấy ngày, không chịu đi học, cứ có người vào thăm là nó khóc ầm lên, nói bố
không thương nó, bố muốn đánh chết nó.

Cường tỉnh rượu, rất hối hận vì đã
đánh con, nhưng cơn giận vẫn bừng bừng trong lòng nên chẳng buồn hỏi thăm, an ủi
con bé. Trong lòng anh chỉ lo sốt vó lên về tình trạng của Alex, nhất là khi thằng
bé một mực trốn trong phòng không chịu ra gặp anh mỗi khi anh đến thăm. Giận
con gái thì ít mà giận mình thì nhiều, anh bối rối không biết phải giải thích với
mẹ con Linh thế nào về sự tồn tại của Gia Hân, cũng không biết sẽ phải làm gì
trước ánh mắt nửa sợ hãi, nửa oán độc của con gái mỗi khi nó nhìn anh.

Hà Phương nghe một loạt những tin
đó, chỉ hận bản thân không thể chạy tới mà cướp con gái trở về. Mặc dù rất yêu
và nhớ thương con bé, nhưng cô cũng biết Gia Hân sẽ có một tương lai tốt đẹp và
sung sướng hơn mẹ nó gấp trăm ngàn lần nếu ở với bà nội và bố. Cường đang mắc bệnh
nặng, ngay cả bà Phượng cũng không biết điều này, nhưng Hà Phương lại biết được
nhờ các mối quan hệ của mình. Nếu Cường chết đi, Gia Hân của cô chắc chắn sẽ thừa
kế toàn bộ tài sản từ bố nó. Đến lúc Gia Hân trưởng thành và có thể tiếp nhận vị
trí mà nó được thừa kế, lúc đó cô tới nhận con, nói với nó toàn bộ sự thật, chắc
chắn con gái cô sẽ tiếp nhận người mẹ đáng thương này. Lúc ấy, nếu bà Phượng
còn sống, cô chắc chắn sẽ cho bà ta nếm đủ mùi nhục nhã như bà ta đã từng làm với
mình.

Hà Phương, không ngờ lại chính là mẹ
ruột của Gia Hân, đứa trẻ đã đẩy ngã Alex khiến thằng bé bị gãy tay và sứt cả
trán.

Đã một tuần trôi qua kể từ sau khi
Alex bị tai nạn. Linh càng chăm chút cho con kỹ càng, nửa bước cũng không rời
con. Phong ở lại Hà Nội được bốn ngày thì cũng phải quay trở về Sài Gòn để tiếp
tục điều hành công ty. Ngày nào Cường cũng tới thăm con, nhưng hễ anh tới là
Alex lại trốn trong phòng không ra gặp anh, hoặc anh có vào phòng thăm nó thì
nó cũng giả vờ ngủ hoặc tự chơi xếp hình một mình, coi như anh không hề có mặt.
Nhưng mỗi khi anh đi rồi, Alex lại méo miệng khóc. Nó khóc rồi lại tự lau nước
mắt, không để mẹ nhìn thấy.

Từ sau hôm đi công viên nước, tối
nào Minh cũng tranh thủ đưa Như Ý tới chơi với Alex chừng nửa tiếng. Hai đứa trẻ
càng ngày càng thân thiết, khi thì Như Ý đọc truyện cổ tích cho Alex nghe, khi
thì hai đứa cùng chơi xếp hình, có khi lại chơi trò chơi ghép chữ tiếng Anh
trên chiếc máy tính bảng. Trong trò chơi ghép chữ này, Alex luôn là người chiến
thắng, vì thế nó rất vui vẻ.

Nhưng tối nay, người đưa Như Ý tới
chơi với Alex lại là Đại chứ không phải Minh. Hôm qua khi ngồi nói chuyện với
cô, Minh cũng nói rằng hôm nay anh sẽ lại quay về đơn vị, chắc phải hai tháng nữa
mới lại về nhà. Linh cứ tưởng rằng hôm nay sẽ không có ai đưa Như Ý tới nên sau
khi nhìn thấy Đại, cô hơi bối rối.

Cả buổi tối, Đại cứ ở lỳ trong
phòng cùng hai đứa trẻ, Linh đành ngồi ngoài phòng khách xem tivi một mình. Tiếng
cười đùa khanh khách thỉnh thoảng từ trong truyền ra cho thấy Đại và hai đứa trẻ
đang chơi rất vui vẻ. Hôm nay đã lại là cuối tuần, Như Ý được bố cho ở lại chơi
lâu hơn thường lệ. Đến khi Linh nhìn đồng hồ và thấy đã đến giờ cho con đi ngủ
thì Đại cũng bước ra. Linh đứng dậy lấy nước cho anh, gượng cười hỏi:

- Hai đứa vẫn chơi sao? Hay hôm nay
anh để Như Ý ngủ lại đây với Alex đi, ngày mai em sẽ đưa con bé về?

Đây là lần đầu tiên sau sáu năm hai
người ở riêng một chỗ với nhau. Đoạn tình cảm ngày ấy vẫn thỉnh thoảng sống lại
trong cô, vì thế cô mới gượng gạo đến thế. Đại gật đầu, ngồi xuống ghế, đưa mắt
nhìn cô, chỉ thấy cô đang nhìn anh chờ đợi câu trả lời. Anh nghĩ tới những chuyện
đã xảy ra, trong lòng không hiểu sao lại nảy lên một chút tức giận và ghen
tuông vô cớ. Anh lạnh lùng từ chối:

- Ngày mai Như Ý phải đi học thêm,
không ở lại được.

- Chỉ một đêm thôi mà – Linh nài nỉ
– Dù sao thì chị em nó cũng đã rất thân thiết với nhau rồi.

- Không được – Đại vẫn lắc đầu – Tối
mai nó lại tới.

Linh cứng cổ họng lại, một cơn xúc
động trào dâng trong lòng, đó là một cơn xúc động của sự đau khổ không thể nói
thành lời. Cô biết Đại là người vô cùng lạnh lùng trong công việc, nhưng lại
không nghĩ anh có thể tàn nhẫn như thế với những mối quan hệ đời thường. Chỉ vì
chuyện quá khứ mà anh ghét cô tới mức ấy sao?

- Anh... anh khinh ghét em tới mức ấy
sao? Chẳng lẽ những chuyện ngày đó không thể bỏ qua sao?

Đại tức nghẹn cổ, cô còn có thể
nhìn anh bằng ánh mắt oán trách sao, trong khi chính cô là người từ chối không
gặp Như Ý khi con bé đứng giữa hai bờ sống chết? Cô luôn miệng nói yêu thương
con bé, nhưng nghe tin cháu mình ốm thập tử nhất sinh mà cô cũng không về thăm,
thậm chí một cuộc gọi hỏi thăm cũng không hề có, anh có thể tin mấy phần vào thứ
tình thương đó của cô? Hay tất cả chỉ là giả tạo?

- Đúng – Đại lạnh lùng buông một
câu rồi đứng dậy, định quay trở vào phòng.

- Anh Đại... – Linh cũng vụt đứng dậy,
túm được lấy cánh tay anh, xuống giọng – Anh nói đi, em phải làm gì thì anh mới
bỏ qua chuyện đó? Chuyện đó cũng đâu liên quan gì tới việc em có hay không có
quyền quan tâm tới Như Ý.

- Thôi đi, cô còn tỏ ra đáng thương
tới khi nào? – Đại giật tay ra khỏi bàn tay đang run rẩy của Linh – Tôi không
trẻ con tới mức để ý tới chuyện tình cảm trẻ con cái thời ngu dại ấy. Cô không
có quyền được gần gũi Như Ý, vì vốn dĩ cô không có tư cách làm dì nó.

- Anh... anh nói thế là sao? – Linh
sững sờ nhìn anh.

- Tôi hỏi cô. Cô luôn nói cô là dì
nó, cô có quyền được thương yêu nó, nhưng khi nó sắp chết thì cô ở đâu? Cô làm
được gì cho nó? – Đại gầm nhẹ, cố gắng không đánh thức hai đứa trẻ đang ngủ
trong phòng.

- Cái gì? Sắp chết? – Linh tái mét
cả mặt khi nghe Đại trách cứ – Anh nói Như Ý từng bị làm sao? Sao lại sắp chết?

- Năm nó ba tuổi, nó bị viêm não,
bác sĩ nói nó khó có thể qua khỏi. Trong cơn mê sảng, lúc nào nó cũng đòi mẹ.
Tôi đã phải gọi điện sang Mỹ cho cô, nghĩ rằng dù phải nài nỉ thế nào cũng phải
mang cô về cho con bé. Nhưng cô không những không trả lời, mà sau đó còn sang
châu Âu dự một cuộc thi nấu ăn, thậm chí còn giành giải quán quân, được giới ẩm
thực vinh danh và ca tụng suốt một thời gian. Người ham hư vinh như cô, thậm
chí bỏ mặc cả tình thân để giành lấy những thứ phù phiếm đó, liệu có xứng đáng
làm dì của Như Ý không? Cô còn muốn đòi hỏi quyền làm dì của cô sao? – Đại nói
một hơi không nghỉ, hai mắt anh cũng đã đỏ lên theo âm điệu càng lúc càng lạnh
đi.

Linh như chết đứng tại chỗ, cô
không tin nổi vào những điều mình nghe thấy và hình như cũng không muốn tin vào
điều đó.

- Không đúng. Nhất định là không
đúng. Em không hề nhận được cuộc gọi nào từ anh. Em không hề nghe được tin tức
gì của Như Ý – Cô lắc đầu phân trần, hai mắt đã đỏ hoe.

- Phải, cô không nghe cuộc gọi ấy,
vì người nghe là một gã đàn ông, hắn còn hứa sẽ truyền đạt lại lời của tôi cho
cô. Tôi đã cứ hy vọng sẽ thấy cô trở về, nhưng niềm tin của tôi có lẽ không nên
đặt lên một người tham vọng như cô.

- Người đàn ông nghe điện thoại
sao? George? – Linh lẩm bẩm tự hỏi - Không đúng, trước khi mình đi tham gia cuộc
thi Siêu đầu bếp toàn cầu thì... Phong?

Linh giật mình, buột miệng nói ra một
cái tên. Đại lạnh lùng không nói, càng cảm thấy giận dữ khi biết gã đàn ông đó
là Phong. Có lẽ người này còn thân mật với hai mẹ con Linh hơn anh tưởng.

- Anh Đại, em thật sự không biết là
Như Ý từng ốm nặng như thế. Em thật sự không biết mà – Cô nhìn anh giải thích.

- Kể cả có biết, thì cô sẽ bỏ cái
cuộc thi đó để về Việt Nam sao?

- Có, dù lúc đó có phải bò hay lết
đi thì em nhất định cũng phải về thăm Như Ý. Trong lòng em, Như Ý không khác gì
Alex, em coi nó như con do em dứt ruột đẻ ra – Linh gật đầu đầy vẻ kiên định.

Đại lặng yên, ánh mắt Linh cho anh
thấy cô không hề nói dối. Cơn giận đùng đùng trong lòng anh nguôi ngoai đi
không ít, nhưng anh vẫn cảm thấy không được thoải mái mỗi khi nghĩ tới mối quan
hệ mập mờ giữa Linh và Phong.

Ừ thì anh không có tư cách để ghen,
nhưng người ta đã yêu thì đếm xỉa gì tới vấn đề tư cách chứ.

- Anh Đại... – Linh thấy anh im lặng
thì lại chạm nhẹ vào cánh tay anh, khẽ nói – Cho em cơ hội được bù đắp cho Như
Ý nhé!

Đại vẫn im lặng. Sau đó anh bước
lên một bước, thoát khỏi cái cảm giác như có điện chạy trong người khi cô chạm
vào anh, sau đó lạnh lùng nói:

- Sáng mai tôi đến đón con bé đi học.
Giờ hai đứa cũng ngủ rồi.

Nói rồi anh đi thẳng về phía cửa,
cũng không chào hỏi cô một câu nào nữa.

Linh đứng lặng tại chỗ, nhìn về
phía cánh cửa, nơi anh vừa biến mất, trong lòng lại dạt dào cảm thán. Có lẽ anh
vẫn chưa thể bỏ qua những khúc mắc trong quá khứ giữa hai người.

Chương
77:

Đoạt
lấy Winter

Từ đầu năm nay, hàng loạt tin đồn
không rõ xuất xứ bắt đầu lan tràn trong giới kinh doanh nhà hàng, rằng tập đoàn
Hoàn Mỹ đã không còn khả năng duy trì hoạt động của Winter sau mấy năm liền
thua lỗ. Hàng loạt các đối tác sau khi nghe tin ấy, dù không biết thực hư thế
nào, nhưng vẫn ầm ầm rút vốn đầu tư và ngừng quan hệ đối tác với Hoàn Mỹ, khiến
cho tập đoàn này lao đao bên bờ phá sản. Một năm này, Cường lại phải âm thầm đối
mặt với căn bệnh ung thư quái ác, càng làm việc nhiều thì căn bệnh của anh càng
trầm trọng thêm.

Đến thời điểm này, sau hơn mười
tháng vật lộn với những thua lỗ càng ngày càng nghiêm trọng, Hội đồng quản trị
tập đoàn đã thống nhất đi tới quyết định sẽ bán đấu giá Winter để lấy tiền cứu
lấy tập đoàn. Mặc dù là một khách sạn năm sao, nhưng nhiều năm nay, các hạng mục
công trình và trang thiết bị của khách sạn này đã xuống cấp, không còn giữ được
vẻ tráng lệ như ban đầu nữa. Suốt thời gian này, Cường cũng không dám liều lĩnh
bỏ tiền để tiếp tục nâng cấp khách sạn, thế nên giá thành khi bán ra Winter
cũng giảm đi rất nhiều. Mặc dù phải bán đi với giá rẻ, nhưng vẫn có rất ít người
muốn dẫm chân vào vũng nước đục này. Đầu tư cho Winter hiện nay đã mất đi chỗ đứng
trong kinh doanh nhà hàng khách sạn là một đầu tư liều lĩnh, không có nhiều người
dám bỏ một khoản tiền lớn ra mua, sau đó lại thêm một khoản lớn hơn nữa để thay
da đổi thịt cho Winter.

Cả Vietfood và Greenmark đều tham
gia vào cuộc đấu giá để mua lại Winter, nhưng cuối cùng, Cường đã đồng ý nhượng
Winter lại cho Greenmark, sau một buổi gặp gỡ bí mật với đại diện của tập đoàn
trẻ này. Không ai biết Cường và người đại
diện đó đã nói chuyện gì với nhau trong buổi gặp gỡ ấy.

Tin vui này đến tai Linh vào một buổi
chiều khi cô đưa Alex đi tháo bột ở bệnh viện. Sau khi báo tin với Linh về chuyện
đã lấy được Winter, Phong cũng nhắc luôn tới việc anh sẽ chuyển trụ sở chính của
tập đoàn ra Hà Nội và sẽ đặt ngay tại Winter. Linh đón nhận điều đó một cách hời
hợt, vốn cô không hy vọng Phong tiếp tục theo đuổi mình như thế. Cô còn không
biết mình cần phải làm gì thì anh mới chịu từ bỏ mình. Người đàn ông này cứng đầu
chẳng khác gì em trai anh ta. Nhưng từ đầu cô đã chọn đi chung trên một chiếc
thuyền với Phong, cùng đứng với anh trên một chiến tuyến, dù cô có muốn trốn
tránh anh thế nào cũng khó lòng mà thực hiện được, vì công việc kết nối hai người
lại với nhau. Sau khi Alex khỏe lại và có thể tới lớp, cô sẽ quay lại cửa hàng
mà cô sẽ tiếp nhận với vị trí cửa hàng trưởng. Winter còn cần thêm thời gian để
sửa chữa và thay mới ở nhiều bộ phận trước khi chính thức trở lại hoạt động.

Mặc dù đã đoạt được Winter, nhưng
lúc này Linh vẫn không cảm thấy vui vẻ chút nào, ngược lại cô còn hoài nghi liệu
có phải mình đã đi quá xa hay không? Đây có phải là cuộc sống mà cô mong cầu
hay không? Nhiều khi, cô muốn quay trở về với cuộc sống như trước đây của hai mẹ
con ở Mỹ, cùng sống với nhau trong một căn hộ nhỏ, con đi học, mẹ tới làm đầu bếp
tại một nhà hàng trong thành phố, tối tối hai mẹ con lại quây quần với nhau. Thỉnh
thoảng cô sẽ nhận lời tham gia làm giám khảo một cuộc thi nấu ăn, và hai mẹ con
lại đi du lịch cùng với nhau. Đó mới là cuộc sống mà cô mong cầu, một cuộc sống
mà mình không phải làm nô lệ cho đồng tiền, một cuộc sống mà mình cảm thấy thoải
mái nhất.

Hơn nữa, Phong ra Hà Nội sẽ khiến
cho việc Phong và Đại đụng mặt nhau là điều không tránh khỏi. Hơn một tháng
nay, kể từ sau khi khúc mắc giữa cô và Đại được mở nút thắt, anh không còn đối
với cô gay gắt, cũng không cấm đoán cô chăm sóc cho Như Ý nữa. Con bé đã có thể
tới chơi và ngủ lại nhà cô mỗi cuối tuần. Thỉnh thoảng Đại còn tới ăn tối tại
nhà cô, sau đó cùng chơi trò xếp hình với Alex. Khéo nhất là mỗi khi Cường tới
thì Đại lại không tới nên hai người bọn họ chưa từng chạm mặt ở nhà cô lần nào.

Với bố, Alex đã không còn tỏ ra xa
lạ, nhưng dường như giữa nó và Cường đã có một khoảng cách mà Cường không tài
nào lấp nổi. Nó ít quấn quýt bố hơn, không đòi tới nhà ngủ cùng anh nữa, cũng
không đòi anh đưa đi chơi như trước đây. Nó cho phép anh chơi cùng nó, nhưng lại
không bao giờ để anh đưa nó ra ngoài.

Thời gian Cường tới với con mỗi lúc
một ít hơn, đầu tiên là một tuần tới vài lần, sau đó là một, hai lần một tuần.
Cho đến trước khi Alex tháo bột một tuần thì Cường mới tới thăm con một lần.
Linh thấy nước da anh càng lúc càng vàng vọt, người gầy rộc đi trông thấy.
Trong lòng cô thầm đoán có lẽ anh quá mệt mỏi với chuyện xảy ra gần đây ở công
ty nên mới có bộ dáng suy nhược như thế. Không biết nếu anh phát hiện người ngầm
chèn ép tập đoàn Hoàn Mỹ mấy năm nay là Phong và cô thì anh sẽ phản ứng như thế
nào nữa?

- Mẹ, chút nữa xong, chúng ta đi
thăm daddy nhé! – Alex được mẹ bế trên tay, quay sang vuốt ve gương mặt mềm mại
của Linh, đề nghị.

- Tới thăm daddy ư? Chẳng phải mỗi
lần bố rủ con về đó chơi, con đều không đi sao?

- Con sợ đi một mình lắm – Alex thỏ
thẻ thổ lộ – Nếu đi với mẹ thì con không sợ nữa. Với lại, hình như daddy đang ốm?
Cả tuần nay bố không tới thăm con rồi.

- Dạo này bố nhiều việc, cần có thời
gian nghỉ ngơi – Linh cười nói với con.

- Không phải đâu, bố ốm thật đấy.
Hôm qua lúc mẹ đi chợ, bố có gọi điện cho con, con thấy bố ho...

- Bố con hút thuốc nhiều, mùa này lại
sắp lạnh rồi nên ho là chuyện bình thường thôi mà – Linh giải thích.

- Bố ốm thật mà. Mấy lần con tới đều
thấy bố uống rất nhiều thuốc. Bố còn dặn không được nói cho mẹ biết.

Linh ngẩn ra, chợt nghĩ tới vóc
dáng tiều tụy, nước da vàng vọt như người bị bệnh lâu năm của Cường, cảm thấy
con trai nói cũng rất có lý. Cô suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói với Alex:

- Được, mẹ sẽ đưa con tới thăm bố.

- Con yêu mẹ nhất – Alex reo lên
sau đó ghé đầu, hôn chụt lên má cô làm Linh phải bật cười.

* * *

Ngôi nhà từng là mái ấm của Cường
và Linh khi xưa vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc cô còn ở đây. Tường sơn màu trắng,
tường rào bao quanh có hoa ti gôn nở rộ, thềm nhà cũng có vài chậu cảnh. Linh gọi
điện tới công ty của Cường, được thư ký báo là hôm nay là ngày nghỉ của anh nên
Cường sẽ không có mặt ở công ty, sau đó cô mới quyết định đưa Alex tới nhà,
cũng không báo trước cho Cường biết.

Sau tiếng bấm chuông đầu tiên đã có
người đi ra. Là một đứa bé gái chừng bốn, năm tuổi, mặc một chiếc váy hồng xinh
xắn. Đứa bé trắng, rất xinh, mái tóc được cột vểnh lên cao, má đỏ hồng như một
con búp bê. Vừa trông thấy đứa trẻ chạy ra, Alex đã “a” lên một tiếng, sau đó
theo bản năng lùi lại phía sau, núp sau lưng Linh. Thấy phản ứng đề phòng của
con, Linh thầm đoán, có lẽ đứa bé này chính là Vũ Gia Hân, là đứa con gái mà Cường
nhắc tới.

Con bé còn đang giương đôi mắt to
tròn nhìn chằm chằm vào Linh, liếc thấy Alex một cái, mặt nó đã tối sầm lại, dứt
khoát quay vào trong không thèm đếm xỉa gì tới hai vị khách đứng ngoài nữa.

- Gia Hân, ai gọi cửa thế? – Có tiếng
gọi vọng ra từ bên trong, một giọng phụ nữ trung niên, nhưng Linh biết không phải
là của bà Phượng.

Có lẽ là người giúp việc cho gia
đình Cường?

Con bé Gia Hân nhìn Linh và Alex đứng
bên ngoài cổng một lần nữa, sau đó quay ngoắt vào nhà, đáp ráo hoảnh:

- Không có ai đâu bà, bọn trẻ con
nó trêu đấy.

Linh cau mày. Cô lại giơ tay bấm
chuông lần nữa.

- Cháu đã bảo bà là không có ai mà.
Bà còn không nấu cơm nhanh lên, người ta đói sắp chết rồi – Lại có tiếng đáp
lanh lảnh của đứa trẻ.

Linh giận run người, đưa tay bấm chuông
lần nữa. Lần này, đợi thêm chừng nửa phút thì một người phụ nữ tất tả chạy ra,
tạp dề vẫn còn đang đeo trước người. Nhìn thấy Linh, người phụ nữ tò mò một
chút, vẫn không mở cổng ngay mà lên tiếng hỏi:

- Cô hỏi ai?

Những lần trước, khi Cường đưa Alex
về đây thì trong ngôi nhà rộng này chỉ có hai bố con, không có một ai khác, kể
cả người giúp việc, vì thế người giúp việc này mới không biết thằng bé là ai.

- Anh Cường có ở nhà chứ?

- Cậu ấy có, nhưng cậu ấy...

- Bà Khương, không được mở cổng, đó
là bọn người xấu muốn vào ăn trộm đồ đấy – Con bé mặc váy trắng xuất hiện trên
thềm cửa, cất giọng lanh lảnh như thể muốn nói cho tất cả ba người ở đây hiểu,
nó chính là tiểu chủ nhân của nơi này.

Linh nhìn con bé lại bị nó trừng mắt
nhìn lại khiến cô không khỏi giật mình. Một con bé mới bốn, năm tuổi đầu mà đã
như thế này, không biết sau này lớn lên nó sẽ còn như thế nào nữa. Không để ý tới
lời nói xấc xược của con bé, cô nhẹ nhàng giải thích:

- Tôi là người quen, muốn tới thăm
anh ấy một chút. Hoặc không nhờ bác vào thông báo rằng có cô Linh và cháu Alex
tới thăm.

- Thôi, hay cô cứ vào nhà đã rồi để
tôi lên báo cho cậu chủ – Người phụ nữ chất phác cảm thấy người phụ nữ ăn mặc lịch
sự bên ngoài cổng có vẻ đáng tin, lại thêm gương mặt của thằng nhóc phía sau giống
y chang Cường nên trong lòng bà ta đã đoán ra được một chút ẩn tình.

Nhưng bàn tay bà giúp việc vừa đặt
lên ổ khóa, lại bị một bàn tay non nớt túm lấy đuôi áo, kéo về sau. Gia Hân
không biết đã xuống thềm tự bao giờ, lúc này nó đang cố kéo người phụ nữ giúp
việc ra khỏi cánh cổng, miệng thì hét lên:

-
Ai cho bà mở cổng. Bà mà dám mở cổng cho mấy người xấu này vào, cháu sẽ bảo bà
nội đuổi việc bà.


giúp việc dường như cũng không có cách nào làm cho con bé này chịu nghe lời
mình, ngược lại nghe thấy lời hăm dọa của con bé thì cả người hơi run lên. Bà
ta biết bà Phượng rất yêu chiều đứa cháu nội này, chỉ cần nó muốn cái gì cũng lập
tức được đáp ứng chứ đừng nói đến đuổi việc một người nhà quê nghèo như bà.

-
Hỗn láo... – Một tiếng quát vang lên từ phía sau, sau đó Cường chậm rãi đi từ
trong nhà ra.

Anh
đứng ở bậc thềm mà cả người lay lắt như có thể gục xuống bất cứ lúc nào. Nhưng
Cường vẫn cố nở một nụ cười với Linh và Alex, sau đó lại nhìn đứa con gái của
mình, trong mắt nảy lên lửa giận:

-
Ai dạy con ăn nói hỗn láo như thế? Có phải được bà nội chiều quá nên muốn gây
loạn phải không? Đi vào nhà.

Gia
Hân đang hùng hùng hổ hổ ra oai với hai mẹ con Linh và bà giúp việc, nhưng Cường
vừa lên tiếng và bước ra đã khiến cho bé sợ run lên, cả người không tự chủ được
mà phải nép sát vào sau người bà giúp việc. Nhưng trong đôi mắt đang đầy sự sợ
hãi của nó còn có một chút tức tối, hiển nhiên là rất không vui vẻ khi bị bố một
lần nữa bỏ rơi và bênh vực thằng nhóc kia.


giúp việc vội mở cổng cho Linh, sau đó bế ngay đứa trẻ vào trong nhà. Cường bước
từng bước chậm chạm xuống thềm, tới trước mặt hai mẹ con Linh, ngồi xuống, nhìn
Alex vẫn trốn sau chân mẹ, âu yếm nói với nó:

- Alex, tới thăm daddy sao? Tay con khỏi rồi à? Mau lại đây cho bố xem tay con khỏi hẳn
chưa nào?

- Anh
đang yếu, bế con làm sao được. Mau đi vào nhà đi – Linh lắc đầu, sau đó cúi
nhìn con trai – Alex, con dắt daddy vào nhà đi.

Alex
nhìn mẹ, sau đó lại đưa mắt nhìn vào phía trong ngôi nhà, vẫn còn có chút lưỡng
lự. Nó vẫn không quên giây phút kinh hoàng khi đứa bé gái vừa nãy đẩy nó ngã ở
ngoài bể bơi. Chính vì đứa con gái ấy mà nó phải nằm bẹp trên giường với một
cánh tay treo lủng lẳng trên cổ, vô cùng khó coi.

Ba người đi vào trong nhà. Linh ngồi
xuống sofa, chỉ thấy lúc này con bé Gia Hân đang ngồi ở chân cầu thang, tay ôm
một con búp bê rất lớn, một tay không ngừng bứt mái tóc vàng hoe của con búp bê
đó. Dường như nó đang tìm một nơi để trút cơn giận hơn là chơi búp bê một cách
hồn nhiên như những đứa bé gái khác.

Cường đang ôm Alex trong lòng, thấy
Linh nhìn Gia Hân không rời thì cười gượng:

- Mấy tháng nay công ty nhiều việc
quá, bác sĩ bảo anh bị suy nhược thần kinh nên cần phải ở nhà nghỉ ngơi, tránh
xa công việc căng thẳng. Chắc nghỉ ngơi vài hôm là sẽ ổn thôi. Alex, khi nào bố
khỏe, bố đưa con đi trượt patin nhé!

Alex khẽ gật, mắt vẫn không ngừng
nhìn về phía Gia Hân với ánh mắt vừa ghét bỏ lại vừa sợ hãi. Gia Hân chứng kiến
Cường ôm Alex trong lòng thì bàn tay nhỏ bé càng giật mạnh mái tóc của con búp
bê khiến mái tóc đó xù lên, có vài sợi còn bị giựt đứt lìa ra. Nó cảm thấy vô
cùng ghen tỵ, cũng rất căm ghét thằng nhóc kia. Tại sao bố chưa bao giờ ôm ấp
nó như ôm thằng bé ấy? Tại sao bố chưa bao giờ hứa đưa nó đi chơi như vừa hứa với
thằng bé đó? Đây là nhà của bà nội nó, của bố nó, tại sao bố lại cho hai người
đó vào nhà? Tại sao bố lại quát mắng nó ngay trước mặt thằng bé kia, để thằng
bé kia càng có cơ hội lên mặt với nó?

Linh khoanh tay, mắt không bỏ sót một
phản ứng nào của Gia Hân, sau đó quay về nhìn Cường, lạnh lùng gằn từng tiếng một:

- Có phải đây chính con bé đã đẩy
ngã Alex?

Báo cáo nội dung xấu