Điều Bí Mật - Chương 86 - 87

Chương
86:

Buổi
sáng

Linh giật mình tỉnh giấc, định vùng
dậy nhưng đột nhiên thấy ngực nằng nặng. Cô vén chăn cúi nhìn, một cánh tay
đang vắt ngang trên ngực cô, còn cố ghì cô xuống. Linh xoay người nhìn người
đàn ông phía sau, chỉ thấy anh đang chống một tay dưới đầu, mở mắt ngắm nhìn cô
đầy si dại. Thấy cô nhìn mình, Đại mỉm cười:

- Em dậy rồi sao? Mệt lắm à?

Linh nhớ lại chuyện mới xảy ra đêm
qua. Hai người bị cuốn vào một cơn bão cảm xúc dồn dập không ngừng nghỉ. Mãi
cho đến ba giờ sáng Đại mới chịu cho cô đi ngủ, thế mà sáng lại còn dậy trước cả
cô. Cô giận dỗi hất cánh tay anh ra gắt nhẹ:

- Dậy rồi còn không mau mặc quần áo
đi. Bọn trẻ mà dậy trước thì xấu hổ chết. Hai đứa cũng sắp muộn giờ học rồi.

- Sáng nay Như Ý được nghỉ mà – Đại
lười nhác nằm ra giường, tỏ vẻ không muốn dậy.

- Em còn phải làm đồ ăn sáng nữa.
Còn phải đi làm, trời ạ!

Nhưng cô vừa vùng dậy đã thấy mặt
mũi tối sầm lại. Đại bất ngờ lật người đè lên cô, hai người cách nhau một lớp
chăn bông. Anh ghé sát mặt cô thì thầm:

- Em đừng manh động, anh lại sắp hứng
lên rồi đấy.

- A... – Cô kêu lên sợ hãi – Thôi
tha cho em đi, em mệt gần chết rồi đây.

Đại thích thú ngắm nhìn gương mặt đầy
vẻ mỏi mệt nhưng vẫn phủ một tầng ửng hồng của cô, chỉ thấy cô nghiêng đầu, mắt
nhắm chặt lại vẻ phản đối. Anh bật cười, sau đó cúi xuống hôn lên má cô:

- Được rồi, chúng ta còn nhiều thời
gian để hưởng thụ mà. Giờ thì mau dậy thôi nào, vợ yêu.

- Ai là vợ anh? – Linh trừng mắt
nhìn anh.

- Mẹ của con trai anh thì tất nhiên
là vợ anh rồi – Đại nghiêng người với tay nhặt chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ ở dưới
sàn nhà và khoác lên mình.

Sau khi mặc quần áo xong, thấy Linh
vẫn ngồi ngây ra trên giường. Anh cất tiếng hỏi:

- Sao không dậy mặc đồ đi, hay muốn
anh mặc giúp luôn?

- Anh ra ngoài trước đi.

- Sao, em còn ngại ngùng cái gì, sờ
thì cũng đã sờ rồi, nhìn thêm chút cũng có sao? – Đại nhìn cô cười một cách
nham hiểm, đưa tay bẹo lên má cô, định cúi đầu hôn một cái nhưng Linh đã
nghiêng người tránh đi làm anh hôn trượt lên tai. Đại bật cười trước phản ứng
bướng bỉnh đáng yêu của cô, sau đó thì thầm vào tai cô – Được, anh là người cởi
nên anh sẽ mặc lên cho em... Một chiếc áo cưới nhé?

Không biết do những lời nói của Đại
hay hơi thở nóng ấm của anh mà tai Linh đỏ ửng cả lên. Đại không trêu ghẹo cô nữa,
anh đứng dậy mặc lại quần áo rồi sau đó mở cửa bước ra ngoài.

Linh ngẩn ngơ nhìn theo anh, những
lời vừa rồi của anh vẫn còn vẳng bên tai cô. Cô thật sự có thể một lần nữa tìm
được hạnh phúc sao?

Khi hai đứa trẻ mắt nhắm mắt mở đi
ra thì đã hơn tám giờ sáng. Lúc này Linh vẫn đang nấu ăn trong bếp, còn Đại thì
lười nhác nằm dài trên ghế sofa xem chương trình buổi sáng. Như Ý sà vào lòng bố
nó, cất tiếng chào trước:

- Bố, quà Noel của con đâu?

- Đêm qua các con ngủ say quá nên
ông già Noel đến không có ai ra mở cửa cả. Ông nói sẽ gửi chuyển phát qua bưu
điện cho các con.

- Mẹ không mở cửa sao? – Alex dụi dụi
mắt, ngây ngô hỏi.

“Xoảng”, chiếc vung nồi trên tay
Linh rơi xuống nền nhà tạo thành một tiếng vang lớn làm cho cả hai đứa nhỏ giật
mình.

Đại tủm tỉm cười liếc nhìn phản ứng
của Linh. Xem ra anh sẽ có thêm hai đồng minh lớn, cô sẽ thoát khỏi tay anh thế
nào?

- Hôm qua mẹ các con giận vì không
có quà Noel nên không ra mở cửa cho ông ấy.

- A, mẹ thật là... – Alex ngáp dài
một cái, sau đó ngả đầu vào ngực Đại như muốn ngủ tiếp.

- Hai chị em vào đánh răng rửa mặt
đi rồi chuẩn bị ăn sáng. Con còn phải tới lớp nữa đấy, Alex – Giọng nói nghiêm
khắc của Linh vang lên trong bếp.

Hai đứa vội chạy vào nhà vệ sinh,
cười rúc rích với nhau trong đó một hồi lâu mới chịu mò ra. Khi trở ra, hai đứa
cũng đã tỉnh táo hơn. Alex chạy xồng xộc vào trong phòng ngủ, sau đó lại vọt từ
phòng ngủ ra ngoài phòng khách. Nó đặt đôi giầy patin Igor xuống sàn, loay hoay
xỏ vào.

- Chú Đại, bà chúa Tuyết đúng là
người tốt bụng phải không?

- Hả? Hôm qua đã thống nhất sẽ xưng
hô khác cơ mà. Con gọi lại một lần xem nào, gọi không đúng là sẽ bị phạt đó – Đại
tỏ vẻ không hài lòng với cách xưng hô của thằng nhóc.

Alex tròn mắt nhìn anh, sau đó lại
liếc nhìn mẹ đang xào xào nấu nấu đầy bận rộn trong bếp vẻ chần chừ.

- Cháu có thể gọi chú là bố sao?

- Hôm qua cháu chẳng gọi còn gì? Chẳng
lẽ chú làm bố cháu không được sao?

-
Tất nhiên là được ạ! Nhưng mà mẹ...

-
Chú sẽ thuyết phục mẹ cháu – Đại nháy mắt động viên.

Alex
vẫn không dám tin, nó lại đưa mắt nhìn sang Như Ý. Như Ý là đứa bé nhanh nhẹn,
nó lập tức gật đầu:

-
Chúng ta trao đổi là được. Em gọi papa là bố, vậy thì chị gọi dì là mẹ là được
rồi.

Alex
chưa bao giờ muốn chia sẻ mẹ cho một ai khác. Nhưng lúc này nó đang vô cùng lưỡng
lự. Nếu nó không cho chị Như Ý chung mẹ thì chị Như Ý nhất định sẽ không cho nó
chung bố nữa.

-
Bố.

Cuối
cùng, nó dứt khoát nói ra cái từ mà trong lòng nó vẫn luôn khao khát bấy lâu nay.
Có lẽ ông già Noel đã thực sự giữ lời hứa với nó rồi, nếu không làm sao sáng
nay nó lại lập tức có ngay bố như thế?

-
Ha ha... – Đại túm lấy thằng nhóc, đặt nó ngồi lên đùi mình, cười vang – Như Ý,
vậy là sau này con sẽ có một em trai rồi đấy.

-
Vậy là con sẽ được ở với em ấy mỗi ngày?

- Ừ,
có thể lắm – Đại xoa xoa cái má trắng trẻo mịn màng của con bé và gật đầu như
khẳng định với nó.

-
Alex... – Linh lên tiếng, cô đã tháo tạp dề và đi ra phòng khách. Dường như cô
đang rất khó chịu vì không thể ngăn cuộc nói chuyện này.

Ba
người, một lớn hai bé, cứ thế từng bước đẩy cô vào cái sự đã rồi, khiến cô có
muốn phản kháng cũng không còn khả năng nữa.

-
Này, không phải em muốn bắt nạt con trai anh đấy chứ? – Đại mặc kệ vẻ mặt không
hài lòng của cô, trêu chọc.

- Alex,
con ngồi lại đây, mẹ có chuyện muốn hỏi – Cô nghiêm túc nhìn con trai.

Linh
ngồi xuống ghế, ánh mắt phức tạp nhìn con trai đang rụt rè ngồi xuống bên cạnh.
Thằng nhóc cúi đầu, thấy cô không nói gì thì thỉnh thoảng lại đưa mắt len lén
nhìn mẹ. Thằng nhóc biết mẹ đã nổi giận rồi.

-
Alex, mẹ dạy con nói dối như thế từ bao giờ? – Cuối cùng, Linh cất tiếng hỏi.

Alex
cúi gằm đầu không nói.

-
Mẹ đã dạy con, nói dối là rất xấu. Tại sao tối qua con lại nói dối các bạn? Các
bạn sẽ không bao giờ chơi cùng một đứa bé nói dối, con biết chứ?

-
Nhưng giờ chú đã là bố con rồi mà – Alex bướng bỉnh cãi lại.

Câu
trả lời như lửa đổ thêm dầu, càng làm Linh tức điên lên. Cô túm lấy thằng nhóc,
nhấc nó đặt lên đùi mình, tiện tay phát lên mông nó mấy cái, cả giận mắng:

-
Mẹ dạy con cãi lại mẹ như thế sao?

Đại
giật mình trước cơn giận bất ngờ của cô, còn Như Ý cũng sợ tới xanh cả mặt, vội
vàng rúc vào người bố. Alex bị mẹ phát cho mấy cái, mặc dù đã mặc quần dày nên
cũng không cảm thấy quá đau, nhưng nó hậm hực vì mẹ đột nhiên đánh mình nên
khóc toáng lên.

-
Con còn khóc nữa à? Nín ngay cho mẹ – Linh quát.

- Này, em có giận anh thì trút hết
lên người anh, sao lại đánh thằng bé? Nó còn nhỏ thế kia, sao em có thể nuôi
con như thế được? – Đại vọt tới giằng lấy Alex ra khỏi Linh, ôm nó vào lòng và
vỗ về nó – Em đừng lúc nào cũng bướng bỉnh và vô lý như thế có được không? Dùng
đòn roi đánh con không phải là cách giáo dục hay đâu.

- Anh im đi – Linh càng bực bội, tiến
lên định giành lấy Alex. Thằng nhóc bị giằng co giữa hai người lớn thì khóc ré
lên.

- Nếu em không muốn nuôi con thì để
anh nuôi tất. Em đã từng bỏ Như Ý đi được, giờ có bỏ thêm một đứa nữa chắc em
cũng chẳng cảm thấy tệ đâu – Đại quát lên.

- Anh... – Linh bất lực muốn khóc.
Cô bỏ về phòng.

Đại quay đầu nhìn cánh cửa vừa đóng
rầm lại, khẽ thở dài một tiếng rồi nói với Như Ý:

- Con vào an ủi dì Linh đi.

Như Ý vẫn còn sợ thái độ nóng giận
vừa rồi của Linh, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nó thấy bố nó cãi nhau với một
ai đó, nhất là người ấy lại chính là dì của mình. Nhưng Như Ý chưa cất bước đi
thì Alex đã lau nước mắt, vừa nấc vừa nói:

- Chú để... hức... cháu xuống.
Cháu... hức... muốn đi xin lỗi... mẹ.

- Con lại gọi sai rồi, gọi lại đi –
Đại cau mày.

Alex lắc đầu:

- Mẹ sẽ giận. Mẹ... không thích thế.
Cháu không muốn mẹ giận.

Đại thở dài, anh đặt thằng nhóc xuống,
nhìn theo nó, anh cũng cảm thấy ân hận vì vừa rồi đã lỡ lời với Linh. Nếu anh cứ
để mặc cô đánh Alex vài cái xong rồi sẽ nguôi giận, bây giờ thì tình thế càng
khó xử hơn cho anh và cô. Đại không nghĩ mọi chuyện sáng ra lại tệ tới thế này.

Lúc này, Alex đã đi vào phòng. Nó
nhìn thấy mẹ ngồi ở mép giường đang khóc. Thấy nó đi vào, Linh lau vội nước mắt
rồi quay đi coi như không thấy con. Alex sà vào lòng cô, ôm lấy và đột nhiên
khóc tu tu lên:

- Mẹ, con xin lỗi. Con xin lỗi mẹ.
Con sẽ không bao giờ cãi lại mẹ nữa. Con cũng sẽ không bao giờ nói dối mẹ nữa.
Mẹ đừng đuổi con đi. Mẹ cứ đánh con thế nào cũng được, con không đau đâu.

Những lời của thằng nhóc năm tuổi
làm lòng cô như tan nát.

Con có biết con là tất cả của mẹ trong
cuộc đời này không? Con có biết mẹ đánh con mà lòng mẹ, tim mẹ như bị xát muối
hay không? Mẹ làm sao có thể sống thiếu con được.

Hai hàng nước mắt của Linh lại tiếp
tục chảy ra. Cô thút thít khóc. Alex run rẩy gào to hơn:

- Hu hu... Mẹ đừng khóc nữa... Con biết con sai rồi mà... Con sẽ không đòi bố nữa... Tại
bạn Bảo Ngọc bảo rằng con thực sự giống chú Đại... bạn ấy... hức... khen gia
đình chúng ta rất hạnh phúc. Con cũng muốn chú ấy làm bố con... Con... hức...
cũng muốn đi đâu cũng có bố có mẹ dẫn đi cùng. Nên con mới... con mới... ước với
ông già Noel... con muốn chú ấy là bố con... Con sai rồi, mẹ cứ đánh con đi, mẹ
đừng đuổi con ra khỏi nhà. Con muốn ở với mẹ...

Linh
càng không dừng được nước mắt trước tiếng khóc thương tâm của con. Cô ôm con
vào lòng, hôn lên đôi má đầy nước mắt của con, nức nở khóc:

-
Con ngốc... Mẹ yêu con còn không hết, làm sao mẹ đành lòng đánh con. Vừa rồi mẹ
đánh con có đau không? Mau để mẹ xem nào. Mẹ xin lỗi, là mẹ giận quá... Đáng ra
mẹ không nên đánh con.

-
Con không đau đâu mẹ. Mẹ không giận con thật sao? – Alex ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi
mắt ầng ậc nước nhưng lại ánh lên sự vui vẻ không thể kiềm chế được.

Trẻ
con là thế, mau khóc mau cười. Nụ cười của con làm tâm tình của Linh cũng tốt
hơn. Hai mẹ con rủ rỉ rù rì trò chuyện một chút, sau đó dắt nhau ra ngoài.
Nhưng vừa đi ra tới cửa, Alex đã kéo tay cô lại, chần chừ một chút rồi hỏi:

-
Mẹ... vậy con... con... con có thể gọi chú Đại là... bố tiếp được không?

Linh
nhíu mày, Alex sợ sệt xua xua tay:

-
À, không, không, không cần đâu ạ. Con không gọi thế đâu.

Linh
thở dài:

-
Nếu chú đã đồng ý thì con có thể gọi cũng không sao.

- Thật ạ? – Alex reo lên.

Đợi mẹ gật đầu xác nhận xong, thằng
nhóc hớn hở chạy ngay ra ngoài.

Bên ngoài, Đại và Như Ý không ngờ
đã nấu xong bữa sáng còn dở dang mà Linh chưa làm xong, thậm chí còn bày biện
ra bàn rất đẹp nữa. Thấy thằng nhóc hớn hở chạy ra trước, Linh bước vào nhà vệ
sinh rửa mặt. Tranh thủ khi Linh không có mặt, Đại thì thầm với thằng nhóc:

- Mẹ cháu hết giận chưa?

- A, bố nói sai rồi, bố đáng bị phạt
– Thằng nhóc nói với Như Ý, trông cực kỳ vui vẻ.

- Đúng rồi, bố chịu phạt đi – Như Ý
cũng đồng tình nói.

Đại cười khổ. Anh còn quên chưa bỏ
tạp dề ra, nhưng lúc này cũng chẳng cần thiết nữa. Linh đã nguôi giận và Alex
đã vui vẻ trở lại là anh yên tâm rồi. Trước đó anh còn đau đầu không biết làm
sao để làm cho Linh nguôi giận, nhưng Alex đúng là một viên ngọc mát lành, có
thể làm dịu đi những cơn nóng nảy khủng
khiếp nhất của cô.

Bữa sáng muộn cứ thế diễn ra êm đềm
trong những câu chuyện của Đại và tiếng cười thích thú của hai đứa trẻ.

Chương
87:

Vụ
bắt cóc

Linh nhìn bầu trời ảm đạm, thê
lương qua khung cửa kính của cửa hàng. Mấy ngày nay, trời liên tục mưa phùn, chỉ
thỉnh thoảng mới tạnh ráo đôi chút khiến mùa đông càng thêm lạnh lẽo. Mọi vật
co lại trong gió rét. Sắc trời u ám như muốn báo trước một điều gì đó rõ ràng
không vui vẻ làm cho tâm trạng hân hoan của Linh cũng nhạt dần đi.

Từ lúc tới cửa hàng tới giờ, cô
không thể tập trung làm bất cứ việc gì được, cô đã không ngừng suy nghĩ về những
chuyện xảy ra từ đêm qua cho tới sáng nay. Đó là điều mà ngay cả mơ cô cũng
không dám. Cô có thể một lần ngủ say trong vòng tay Đại. Con cô hồn nhiên gọi
anh là bố, không, phải nói là nó tha thiết muốn gọi anh là bố. Trong tâm hồn
non nớt và ngốc nghếch của con cô, chỉ cần một người đàn ông khiến nó tự hào và
kiêu hãnh là nó sẵn sàng chấp nhận thay thế cho vị trí của Cường. Với Alex, nó
muốn nhiều người yêu thương nó hơn là chỉ một người, và nó cũng sẵn sàng mở
lòng ra với nhiều người hơn. Trước đây, khi hai mẹ con cô sống ở nước ngoài, cuộc
sống vô cùng thoải mái, thậm chí là thừa thãi, nhưng hai mẹ con lại thiếu nhất
là tình yêu thương. Không người thân quen, không bạn bè, chỉ có hai mẹ con
nương tựa vào nhau nơi đất khách quê người. Cũng bởi vậy mà sau khi trở lại Việt
Nam, thấy con trai vui vẻ và yêu đời hơn khi gặp được nhiều người thân yêu của
nó, cô đã quyết định sẽ ở lại.

Cuộc sống của hai mẹ con đã dần đi
vào quỹ đạo tại thành phố này, cô cũng không muốn thay đổi nữa.

Đặt quá nhiều suy nghĩ vào những chuyện
đã xảy ra trong thời gian vừa qua nên Linh không hề biết rằng cả ngày hôm nay
có một đôi mắt luôn lén nhìn cô với vẻ hằn học, căm tức. Sau khi biết Linh là vợ
trước của Cường, Hà Phương càng ngày càng không ăn ngon ngủ yên, lúc nào cũng
suy nghĩ xem phải làm thế nào để con gái cô giành được quyền thừa kế? Những suy
nghĩ độc ác và đáng sợ cũng dần dần nảy sinh trong đầu người phụ nữ này.

Cô ta muốn Alex biến mất trong cuộc
sống của Cường.

Đó là cách duy nhất để Gia Hân có
thể hưởng trọn gia tài của bố nó. Thời gian của Cường không còn nhiều, cô ta muốn
hành động trước khi quá muộn. Chỉ trong hai ngày qua, nhờ vào công việc cũ ở
quán bar của mình, cô ta tìm được vài thành phần bất hảo, là dân anh chị trong
giang hồ, cô ta muốn mượn tay bọn người này để trừ đi cái họa trong lòng mình.
Bây giờ chỉ còn chờ thời cơ nữa là xong. Lúc này đây, cơn ghen với người phụ nữ
xinh đẹp ngồi ở đằng kia đã làm cho Hà Phương mờ mắt, chỉ muốn lập tức nhổ ngay
đi cái gai trong mắt này.

Đột nhiên, Hà Phương thấy Linh nhận
một cuộc gọi. Sau đó Linh cuống cuồng khoác thêm áo dạ, quàng khăn lên cổ và đi
ra phía cửa. Lúc ra tới cửa, như sực nhớ ra, Linh còn dặn hai cô thu ngân ngồi
gần đó:

- Nếu con trai tôi tới mà tôi chưa
về thì cứ bảo thằng bé đợi tôi ở đây nhé! Tôi sẽ về ngay.

- Có việc gì mà chị gấp thế? – Một
cô thu ngân ngạc nhiên hỏi.

- Tôi tới bệnh viện một lát.

Trả lời vội một câu, sau đó cô tra
chìa vào xe máy và đi thẳng tới bệnh viện. Hai cô thu ngân ngồi đối diện đưa mắt
nhìn nhau, một cô chép miệng:

- Hình như chị ấy có người nhà nằm
viện hay sao ấy, dạo này thấy vào bệnh viện suốt.

- Chắc thế.

Chỉ riêng Hà Phương không chú ý gì
tới cuộc trò chuyện của hai cô thu ngân kia, bởi cô ta vừa phát hiện ra một thời
cơ tốt để có thể thực hiện hành động của mình.

Quả nhiên, Linh vừa đi được hơn hai
mươi phút thì xe mẫu giáo chở Alex cũng về tới đây. Hà Phương hăng hái đi ra
đón thằng nhóc và đưa nó vào trong cửa hàng. Vì bây giờ là cuối ngày nên cửa
hàng bắt đầu đông khách mua lẻ hơn, các nhân viên đều bận túi bụi. Hà Phương
kéo thằng nhóc về phía bàn làm việc của Linh, sau đó bắt đầu trò chuyện với nó.

Alex ngồi chơi ghép hình được một
chốc, thấy mẹ vẫn mãi chưa về, nó ngẩng đầu hỏi Hà Phương:

- Chừng nào mẹ cháu về hả cô?

- Muộn đấy, mẹ cháu tới bệnh viện rồi.
Hay để cô đưa cháu tới đó nhé!

Alex ngẫm nghĩ một chút sau đó gật
đầu đồng ý. Ở đây nó thật sự cảm thấy rất chán. Hà Phương mỉm cười, giúp nó đeo
ba lô lên, mở điện thoại gọi taxi sau đó dắt nó ra cửa, không quên nói với hai
người thu ngân:

- Alex muốn tới chỗ chị Linh, chị
đưa nó tới đó rồi sẽ quay về.

Chẳng biết hai cô thu ngân bận bịu
có nghe hay không, Hà Phương dắt Alex đi thẳng ra cửa. Một chiếc taxi đỗ xịch
ngay trước mặt hai người. Hà Phương mở cửa sau, dắt Alex lên sau đó cũng ngồi
vào bên cạnh nó. Nhưng vừa đóng cửa lại, cô ta giả vờ như nhớ ra, nói với người
lái xe:

- Xin lỗi, chờ tôi một chút, tôi để
quên điện thoại trong cửa hàng rồi.

* * *

Linh không ngờ chỉ sau một ngày
không gặp, tình trạng sức khỏe của Cường lại xấu đi đến thế. Hai ngày trước, Cường
còn thông báo sắp được ra viện, thế mà chiều nay cô lại nhận được cuộc gọi từ
trợ lý của Cường báo rằng anh lại bắt đầu hôn mê sâu. Nếu như quả thật Cường đã
tới lễ hội Giáng sinh của trường mầm non nơi Alex đang học vào tối qua, thì rất
có thể đó là nguyên nhân làm cho sức khỏe của anh kém đi.

Vẫn chỉ có người trợ lý của anh ở
đó. Người trợ lý này đã theo Cường từ những ngày anh mới về nước, tình cảm giữa
họ thân thiết hơn cả anh em. Những ngày Cường ở trong bệnh viện, ngoại trừ mẹ
anh và hai mẹ con Linh thì người trợ lý này là người ở bên cạnh anh nhiều nhất.

- Tôi tưởng sức khỏe anh ấy đang tốt
lên chứ? – Linh lo lắng hỏi anh ta.

Người trợ lý nhìn cô một hồi, sau
đó thở dài:

- Bác sĩ nói cậu ấy bị nhiễm lạnh,
do sức khỏe không tốt nên phổi cũng bị ảnh hưởng rất xấu.

- Nhiễm lạnh? Tại sao?

Viên trợ lý lắc đầu.

- Cậu ấy không cho tôi nói.

- Có phải tối qua anh ấy đã tới
Winter để gặp Alex? – Linh lập tức đưa ra lời phỏng đoán của mình.

Viên trợ lý nhìn vẻ mặt nghiêm túc
của cô, trong lòng thầm lững lự, sau đó mới nói:

- Cậu ấy thật là một người cố chấp.

- Tại sao anh không ngăn cản anh ấy
lại?

- Chị nghĩ tôi có thể ngăn cản được
sao? – Anh ta nhếch mép cười – Cậu ấy nói rằng muốn một lần nữa được đứng thẳng
trước mặt con trai, được dạy dỗ con, được trò chuyện với con như một người cha
khỏe mạnh. Cậu ấy đã rất cố gắng để giữ cho mình không gục ngã trước cơn đau. Mặc
dù phải trải qua một đêm Noel đau đớn và cô đơn trong bệnh viện, nhưng tôi đã
thấy cậu ấy cười mãn nguyện và hạnh phúc.

Linh ngồi phịch xuống ghế. Những giọt
nước mắt yếu đuối lại trào ra không ngừng. Cường thật sự vẫn là người đàn ông
ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, hay nói đúng hơn là anh luôn rất yếu đuối mỗi
khi đối mặt với vấn đề này. Trong công việc, anh có thể là một người rất đáng sợ,
nhưng trong tình cảm lại hoàn toàn ngược lại. Nếu có điều gì đó ngăn trở Linh
có ý định tái hôn thì chắc chắn đó chính là Cường. Cô cảm thấy có lỗi, nhất là
khi anh đang trong tình trạng sức khỏe thế này. Những ngày qua khi cô và Alex tới
với anh, anh vui vẻ lên nhiều, sức khỏe cũng dần tốt lên. Cô không chắc nếu cô
tìm cho Alex một người cha khác thì Cường sẽ không suy sụp hay đau buồn hơn.
Làm gì có ai dễ dàng mỉm cười khi thấy đứa con máu mủ của mình nhận một người
khác làm cha cơ chứ?

Nhưng anh thật sự là quá ngốc nghếch,
chỉ vì không muốn con thất vọng mà lại liều lĩnh trốn khỏi bệnh viện tới thăm
nó trong tình trạng sức khỏe không cho phép. Trong lòng Linh lúc này chỉ còn nỗi
hoang mang và lo lắng. Quên đi Đại, quên đi buổi sáng hạnh phúc ngắn ngủi,
trong đầu cô chỉ còn chập chờn hình ảnh gầy guộc thảm thương của Cường.

- Bác sĩ nói thế nào? – Linh lau đi
nước mắt, cố gắng cất giọng khàn khàn hỏi người trợ lý của Cường.

Viên trợ lý lắc đầu thay cho câu trả
lời.

- Bao... bao lâu...? – Môi run run,
cô cố gắng để giọng nói được bật ra một cách bình thường nhất.

Lại là một cái lắc đầu nữa thay cho
câu trả lời.

Cái lắc đầu này làm Linh sụp đổ
hoàn toàn. Cô lặng lẽ quay sang nhìn anh, đôi mắt nhắm nghiền, đang một mình vật
lộn trên lằn ranh sống chết, giữa những dây nhợ, máy móc. Cô như nghe được tiếng
thở nhọc nhằn của anh, tiếng tim anh đập.

Viên quản lý ngồi ở phía sau, lặng
lẽ nhìn Linh, thấy cô đang nắm lấy tay Cường thì trong lòng dâng lên một cảm
xúc khó tả. Anh có cảm giác mình vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ người phụ nữ này. Một
thời gian dài khi chứng kiến Cường vật vã với chuyện tình cảm, rồi uống rượu gần
như mỗi ngày, anh cảm thấy rất căm ghét người đàn bà đã làm cho vị chủ tịch trẻ
của mình phải ra nông nỗi ấy. Người đàn ông trẻ và tài năng chưa một lần gục
ngã trên thương trường, mạnh mẽ vùi dập tất cả những đối thủ khó nhằn nhất bằng
những đòn tấn công khủng khiếp nhất, ấy vậy mà cuối cùng lại bị thất bại thảm hại
trên tình trường. Anh từng đổ lỗi cho Linh vì tất cả. Nhưng nhiều ngày qua, khi
tiếp xúc với cô, đặc biệt được nghe Cường kể lại những chuyện năm xưa, anh biết
cô gái này đã sống không dễ dàng gì. Phải dũng cảm thế nào mới có thể một thân
một mình sang đất khách học hành và lập nghiệp, rồi phải dũng cảm thế nào để từ
bỏ một tương lai trải thảm hoa để quay về Việt Nam, vì đứa cháu côi cút mà chấp
nhận đi làm người ở cho gia đình khác, và phải dũng cảm thế nào mới có thể chối
bỏ người đàn ông yêu thương mình để tác thành cho anh ta với người đàn bà khác.
Nếu không dũng cảm, chưa chắc một người đàn bà chỉ vì những oán hận của đời trước
mà dám từ bỏ cuộc sống giàu sang, phú quý cùng với một người đàn ông thực sự
yêu thương mình. Có lẽ cô ra đi cũng không dễ dàng gì?

Tiếng chuông điện thoại làm cắt
ngang suy nghĩ của hai người. Linh nhìn màn hình điện thoại như người mất hồn,
nhưng cuối cùng cô vẫn bắt máy:

- Có chuyện gì không anh? – Cô hờ hững
hỏi.

Người gọi là Phong.

- Alex tới chỗ em chưa?

Câu hỏi đầy lo lắng của Phong làm
Linh giật bắn người, lập tức tỉnh táo trở lại.

- Em bảo nhân viên ở cửa hàng trông
chừng thằng bé rồi mà. Em đang ở bệnh viện, anh Cường...

- Vậy là nó chưa đến sao? Nhân viên
cửa hàng bảo nó đòi tới chỗ em nên cô ấy đã bắt taxi để đưa nó đi. Nhưng sau đó
cô ấy quên điện thoại và vào lấy, lúc đi ra thì đã không thấy chiếc taxi đâu cả.
Cô ấy còn tưởng thằng bé tới chỗ em trước rồi nên nhờ anh gọi hỏi em.

- Không... nó chưa tới... nó đi lâu
chưa? Với lại nó làm gì có tiền, chẳng có tài xế taxi nào đồng ý chở nó đi nếu
không có người lớn đâu – Mặt Linh tái đi, dường như linh cảm chẳng lành của cô
từ chiều đã bắt đầu rõ ràng hơn, tới nỗi cô không khỏi run rẩy khi nghĩ tới
tình huống xấu nhất.

- Cô nhân viên kia nói cũng được bốn
lăm phút rồi.

- Từ cửa hàng tới bệnh viện cũng chỉ
chừng hai mươi phút thôi. Trời ơi, nó liệu có bị sao không?

- Em cứ bình tĩnh, lúc này phải bình tĩnh, chờ ở đấy
thêm chút nữa đi. Gọi điện cho vài người quen như chỗ ông ngoại, chỗ bà Ngân
xem nó có tới đó chơi không? Cả Đại nữa... Anh sẽ đi báo công an ngay lập tức.
Anh cũng cảm thấy có chuyện không hay rồi – Phong dặn dò sau đó lập tức cúp
máy.

Mấy nhân viên cửa hàng nghe thấy cuộc
nói chuyện của Phong cũng trở nên run rẩy. Dù sao trước khi ra ngoài, Linh đã dặn
dò họ phải trông chừng thằng bé, không ngờ lại để xảy ra chuyện này. Mọi người
len lén đưa mắt nhìn Hà Phương, cũng chỉ thấy mặt cô ta như sắp khóc, có lẽ là
lo lắng cho Alex hơn cả. Dù sao thì chuyện này cũng trực tiếp liên quan tới cô ấy.

- Cô đi với tôi – Phong nhìn Hà
Phương nói ra lệnh.

- Đi đâu ạ? – Hà Phương run run hỏi.

- Tới đồn cảnh sát. Cô là người duy
nhất nhìn thấy chiếc taxi đó – Phong đáp sau đó dứt khoát kéo Hà Phương đi theo
mình ra ô tô, dù sao chuyện này cô ta có không muốn hợp tác cũng không thể được.

Hà Phương bị ấn ngồi vào trong xe.
Trong lúc Phong cố gắng tập trung nhìn đường và đi thật nhanh thì Hà Phương ngồi
bên cạnh lại mang một vẻ mặt hoàn toàn khác.

“Muốn cứu con các người ư? Nằm mơ
đi”.

Báo cáo nội dung xấu