Điều Bí Mật - Chương 96 - 97 (Hết)
Chương
96:
Mảnh
ghép cuối cùng
- A, papa đi công tác về rồi – Alex
chạy ra mở cửa sau đó hét lên vui vẻ.
Đại cúi đầu, vươn tay xoa lên mái
tóc tơ của thằng nhóc, mỉm cười hỏi:
- Hai chị em ở nhà ngoan chứ? Có nhớ
bố không?
- Con nhớ bố nhất – Alex gật đầu cười
toe toét, sau đó nó khệ nệ kéo lê cái vali của Đại vào nhà.
- Papa có nhớ mua quà cho con không
vậy? – Như Ý đang ngồi học bài ở ngoài bàn, ngoảnh cổ lại hỏi.
- Hai chị em có đủ cả – Đại cười –
Mẹ đâu?
- Mẹ đi nghỉ rồi – Alex nhanh nhảu
đáp.
- Mẹ mệt sao? – Đại ngạc nhiên hỏi,
bình thường giờ này Linh chưa bao giờ đi ngủ.
- Vâng... papa đi tắm đi, con dọn
cơm cho – Như Ý rời khỏi ghế, ra vẻ người lớn nói.
- Học bài đi, cơm nước chút nữa bố
sẽ tự lấy ra được. Bố vào xem mẹ thế nào.
Đại nói với hai đứa trẻ rồi đi về
phía phòng ngủ.
Cuối cùng, vì không thể chịu đựng
được cảnh mỗi cuối tuần lại phải sang dọn dẹp cho bố con Đại, thương Như Ý
không được chăm sóc cẩn thận, Linh đồng ý cho hai bố con dọn về ở chung với hai
mẹ con cô. Dù vậy, mặc cho Đại năn nỉ thế nào, cô nhất định không chịu đi đăng
kí kết hôn với anh, chỉ muốn hai người sống theo kiểu góp gạo thổi cơm chung,
cùng có chung những đứa con để chăm sóc mà thôi.
Từ lúc chuyển về đây sống chung với
hai mẹ con Linh, Đại cảm thấy hạnh phúc hẳn. Anh thực sự được sống trong một
gia đình mà mình từng mơ ước. Sáng dậy anh đưa hai đứa nhóc đi học, đưa cô tới
chỗ làm. Chiều anh đón cả ba mẹ con về. Cô nấu cơm chiều, anh tắm cho lũ trẻ và
chơi với chúng, rồi dạy chúng học. Gần đây, vì Phương Đông chuẩn bị khai trương
nên Đại bận rộn hơn, có khi phải làm tới tận khuya, nhưng trong lòng thì không
cần phải lo lắng chuyện con cái ở nhà nữa. Cô cho anh có cảm giác an toàn của một
hậu phương vững chắc.
Đại bước vào phòng, Linh đang nằm
ngủ trên giường. Anh tháo tất, nhét nó vào giầy, sau đó nằm dài xuống cạnh
Linh. Thấy cô vẫn có vẻ không chịu thức dậy chào đón anh trở về, Đại đặt một
tay lên tóc cô, vuốt những sợi tóc ở trên má sang một bên, sau đó in lên má cô
một cái hôn.
- Anh về rồi à? – Linh mở mắt ra, mệt
mỏi hỏi – Ăn gì chưa? Em có để phần thức ăn đấy. Ăn đi rồi cho bọn trẻ đi ngủ
nhé!
- Còn sớm. Mình tranh thủ chút
đi... – Anh kéo chăn chui vào nằm cạnh cô, tay bắt đầu sờ soạng.
Linh gạt tay anh ra, khó chịu nói:
- Em mệt lắm. Đừng đụng vào em.
- Vợ... Anh đi công tác mười ngày,
em có biết anh nhớ em thế nào không? Anh thèm muốn chết rồi đây.
- Anh tự đi ra hay để em đạp anh xuống
giường – Linh trừng mắt nhìn anh, dường như cô thực sự khó chịu khi bị đánh thức
giữa chừng thế này.
- A, thôi được, nể tình em không khỏe
nên anh tha cho em. Nhưng ngày mai em sẽ biết tay anh – Đại tỏ vẻ giận dỗi, sau
khi cố tình hôn cô một cái nữa anh mới chịu bước ra ngoài.
Hai đứa trẻ đang tranh nhau xem
phim hoạt hình trên tivi, chí chóe đến nhức cả óc. Đại nghiêm khắc nhìn hai đứa
con, sau đó nói:
- Mẹ đang mệt, các con yên lặng học
bài rồi đi ngủ sớm.
- Dạ... – Hai đứa thấy anh tỏ ra
nghiêm nghị thì lập tức ngoan ngoãn chấp hành.
- Mà mẹ ốm lâu chưa? Có uống thuốc
hay gọi bác sĩ không? Sao lúc bố gọi điện về không đứa nào bảo bố?
- Từ hôm papa đi mẹ ốm suốt, ăn cái
gì là nôn ra cái đấy. Lúc nào cũng ôm khư khư cái nhà vệ sinh. Bác Phong đến
thăm, có nói đưa mẹ đi khám mà mẹ bảo không cần – Alex nhảy vào lòng anh ngồi,
thật thà kể.
- Sao? Sao mẹ lại không đi – Đại lo
lắng hỏi.
- Mẹ nói mẹ không bệnh nên không cần
phải đi – Alex lắc đầu.
- Không phải đâu. Mẹ bị ốm thật mà.
Bà Ngân bảo chắc mẹ bị ốm nghén. Ốm nghén là gì vậy papa? – Như Ý đang ngồi học
bài cũng xen vào câu chuyện của hai bố con.
- Cái gì? – Đại trợn mắt – Bà Ngân
bảo như vậy thật sao?
- Vâng. Hôm qua bà và bác Kiên có tới
thăm mẹ, con nghe bà bảo bác Kiên như thế – Như Ý ngây thơ gật đầu.
Ốm nghén?
Đại có cảm giác như mơ. Anh đã muốn
cứ sống thế này, chiều theo ý cô thêm một thời gian nữa, nhưng không ngờ trời lại
giúp anh sớm như thế. Nếu chuyện này là thật thì dù có phải cưỡng ép, anh cũng
bắt cô phải ký vào đơn đăng kí kết hôn bằng được. Đại lập tức đặt Alex đang ngồi
trong lòng mình xuống ghế, sau đó chạy xộc vào phòng ngủ lần nữa.
- Linh, em còn mệt lắm không? – Anh
lay cô một lần nữa.
- Anh phiền chết đi được. Không mệt
thì em nằm đây ăn vạ à? – Linh cau có đáp.
- Em... em có bầu phải không? – Anh
cúi xuống, dịu dàng xoa lên mặt cô, cố gắng không bật cười trước vẻ ngái ngủ của
cô.
- Hả? Ai bảo với anh thế? – Linh mở
trừng mắt, sau đó bối rối hỏi lại.
- Em đừng giấu anh. Anh biết hết rồi.
Em đã đi khám chưa? Được mấy tháng rồi? – Đại không nhịn được hỏi liền mấy câu.
Mặc dù đã là bố của hai đứa trẻ,
nhưng chúng đều không phải là giọt máu của anh. Tính ra thì cái thai trong bụng
Linh mới chính là con đầu lòng của anh. Thế nên làm sao anh có thể không vui sướng
đến phát điên được khi biết mình sắp có con cơ chứ?
Linh nhìn anh đang cười ngốc nghếch
trước mặt mình, cô lập tức chặn lại ngay ý định muốn nói dối anh.
- Hai tháng, em nghĩ thế.
- Em ăn không vào sao? Phải cố gắng
ăn chứ, nếu không con làm sao mà khỏe lại được. Không được, ngày mai chúng ta
đi đăng kí kết hôn lập tức mới được – Đại quả quyết nói.
- Không... Cứ thế này cũng được.
- Em nói ngốc gì vậy? Nếu không
đăng kí thì làm sao có thể làm giấy khai sinh cho con? – Đại nghiêm nghị nhìn
cô – Lần này em phải làm theo lời anh. Vì con, chúng ta nhất định phải làm như thế.
- Chỉ vì con thôi sao? – Linh đưa mắt
nhìn anh hỏi.
- Vậy em còn muốn gì nữa? Em không
nghĩ tới mình thì cũng phải nghĩ tới con chứ? – Đại cau mày tỏ ý không hiểu.
Linh mím môi, sau đó cô lười nhác nằm
xuống giường, lạnh nhạt đáp:
- Em ngủ đây. Hôm nay anh sang ngủ
với bọn trẻ.
- Em... – Đại trợn mắt giận dữ,
nhưng anh thừa hiểu là bản thân lúc này đang ở thế cầm dao đằng lưỡi nên không
dám đôi co căng thẳng với cô nữa.
Anh nghĩ chỉ cần có đứa con này, chỉ
cần anh từ từ thuyết phục, rồi sẽ có lúc cô hồi tâm chuyển ý mà nhận lời lấy
anh.
* * *
- Ha... ha... – Minh cười lớn một
trận sau khi nghe ông anh trai xả nỗi bực tức ra.
Đã hai tuần kể từ sau khi Đại biết
tin Linh mang thai, nhưng anh lại không có cách nào để bắt người phụ nữ cứng đầu
đó đi đăng kí kết hôn với mình được. Anh không thể hiểu nổi trong đầu cô nghĩ
gì nữa, tại sao cô phải cố chấp tới mức ấy? Hôm nay là ngày Phương Đông tổ chức
tiệc khai trương, Minh cũng từ đơn vị về nghỉ phép ít ngày. Cách đây nửa tháng,
vợ Lâm đã sinh hạ được một bé gái khỏe mạnh. Đứa bé ấy lập tức được đặt tên là
Cát Tường.
Lúc này, Minh đang ở trong phòng
làm việc của anh trai tại Phương Đông. Chỉ không đầy hai tiếng nữa là bữa tiệc
khai trương sẽ được mở màn. Minh nghe Đại kể của Linh, cuối cùng mới không nhịn
được mà cười lên một tràng như thế.
- Có gì hay ho sao mà chú cười? – Đại
cau có nhìn cậu em trai.
- Anh thông minh cả đời, thế mà
trong chuyện tình cảm lại như kẻ ngốc vậy – Minh lắc đầu nhìn anh, buông một
câu nhận xét không thương tiếc.
- Anh kể với chú để chú bày cách
cho anh đấy, đừng có ở đó xỏ xiên nhau nữa – Đại nghiêm giọng.
- Anh muốn kết hôn với cô ấy vì bọn
trẻ thật sao?
- Chẳng lẽ như thế là không đúng?
- Không đúng. Trăm phần trăm là
không đúng – Minh lắc đầu – Còn lý do nào nữa không?
Đại suy nghĩ một chút, sau đó chầm
chậm lắc đầu.
- Anh không muốn sống với cô ấy?
- Hỏi thừa, ngu ngốc. Không muốn sống
chung thì anh hỏi ý kiến chú làm cái gì? – Đại tức tới xì khói.
- Vậy sao anh không nói là vì anh
muốn sống với cô ấy?
- Chuyện hiển nhiên đó mà cũng cần
nói sao?
- Hừ... Nếu anh là cô ấy, khi anh
nghe một người khác nói rằng anh ta muốn kết hôn với mình vì những đứa con thì
sẽ vui hơn, hay vì yêu mình sẽ tốt hơn? – Minh bĩu môi.
- Ý chú là...?
- Ba chữ thôi, nói được thì anh sẽ
cưới được cô ấy.
- Có nhất định phải thế không? Ngần
này tuổi rồi, chỉ cần hiểu là được mà... – Đại gãi đầu, đúng là anh chưa từng
nói với cô rằng anh muốn lấy cô vì anh yêu cô chứ không phải vì bất kỳ lý do
nào khác.
- Nhất định phải thế... – Minh nhấn
mạnh từng chữ – Em chỉ gợi ý thế thôi, anh làm được đến đâu thì làm. Em đi tìm
hai đứa nhóc chơi đây. Chúc may mắn.
Minh rời khỏi phòng rồi, Đại vẫn
còn đang nhăn trán suy nghĩ. Cuối cùng, như quyết định trong lòng, anh rời khỏi
phòng và đi về phía phòng tiệc.
* * *
- Woah, nhìn papa thật đẹp trai –
Như Ý xúng xính trong bộ váy công chúa màu hồng, tóc thả ngang vai, mang nơ cài
tóc cũng màu hồng, nhìn y chang một nàng công chúa nhỏ. Lúc này nó đang ngồi tại
một bàn tiệc, ngay bên cạnh là Alex và đứa con lớn của Kiên.
Ông Phương, Lâm, Minh, bà Ngân cùng
Linh, và gia đình Kiên ngồi chung một bàn. Lúc này bữa tiệc đã bắt đầu. Đại bận
rộn đi tới các bàn nhận lời chúc mừng. Hôm nay Linh không muốn tới nhưng cuối
cùng vẫn bị Đại và hai đứa nhóc điệu đi bằng được. Cô mặc một bộ váy xanh cổ
tim có đính đá ở trước ngực, tóc búi cao, vẻ đẹp mặn mà của gái một con phô ra
trên từng đường nét cơ thể. Không ít người đàn ông đưa mắt nhìn về phía cô,
cũng có không ít người nhận ra người phụ nữ từng một thời rất nổi danh này, họ
lập tức tiến lại chào hỏi và làm quen. Hiện nay, Linh không chỉ là bếp trưởng của
Winter mà cô còn là phó chủ tịch tập đoàn, mặc dù người ta không biết tới vị
trí đó của cô, nhưng danh tiếng trong quá khứ của Linh cũng quá đủ để kéo một
cơ số người rời khỏi ghế và tiến tới chào hỏi. Phong và ông Cương cũng tới, ngồi
ở một bàn khác, lúc này họ đang cùng Đại nói chuyện gì đó, xem ra là một chuyện
rất vui vẻ.
Bữa tiệc diễn ra được một nửa thì tới
chương trình phát biểu khai trương. Sau khi các cổ đông lớn nhất của nhà hàng
lên nhận hoa và phát biểu, Đại là người lên tiếng cuối cùng. Anh cầm lấy mic,
đưa mắt nhìn khắp phòng tiệc, bỏ qua vô số ánh mắt đang nhìn mình chăm chú, anh
dừng lại ở một dáng vóc mê người ở phía xa, người mà anh chưa từng rời tầm mắt
trong suốt bữa tiệc này. Anh hắng giọng một chút, sau đó chậm rãi nói:
- Tôi thật sự hạnh phúc khi có thể
đưa Phương Đông trở lại. Sáu năm qua, động lực lớn nhất để tôi cố gắng có được
ngày hôm nay chính là một câu hứa của tôi ngày trước. Khi tôi phá sản, phải bắt
đầu lại từ vạch xuất phát, đã có một người con gái ở bên tôi, không ngừng động
viên và cổ vũ tôi, để tôi có thể kiên trì phấn đấu tới ngày hôm nay.
Cả phòng tiệc ồ lên khi nghe Đại
nói tới đây. Ông chủ của Vietfood và công viên giải trí Fairy Tail chưa từng bộc
bạch về đời tư lần nào, không ngờ hôm nay lại được nghe chính miệng anh kể về đời
sống tình cảm của mình.
- Khi ấy, tôi đã nói với cô ấy một
câu rằng: “Hôm nay anh chỉ có thể mở cho em một hàng ăn nhỏ, nhưng nhất định
sau này anh sẽ cho em làm bà chủ của một nhà hàng lớn”.
Đại đưa mắt nhìn Linh, thấy cô cũng
đang nhìn mình kinh ngạc. Anh khẽ mỉm cười, sau đó tiếp tục nói:
- Đó là mục đích duy nhất để tôi phấn
đấu đến tận bây giờ. Hôm nay, tôi muốn tất cả các vị ở đây làm chứng cho tôi,
tôi chỉ muốn nói với cô ấy rằng: Tôi thực sự yêu cô ấy, trước đây, hiện tại và
cả sau này nữa. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi cũng muốn được ở bên cô ấy,
được cùng chung sống với cô ấy, được chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với cô ấy.
Đại ngưng lại, ánh mắt vẫn không rời
khỏi Linh, chỉ thấy cô bối rối quay đi, không dám nhìn anh. Đại hít vào một
hơi, sau đó mạnh dạn nói đầy dõng dạc:
- Linh, anh yêu em, vì thế, hãy làm
vợ anh nhé!
Không biết tiếng vỗ tay bắt đầu từ
đâu, sau đó cả phòng tiệc như vỡ òa trong tiếng cổ vũ của mọi người. Những người
không biết cô thì đưa mắt tìm người phụ nữ may mắn kia, còn người biết cô thì
đưa mắt nhìn cô và họ đều mỉm cười. Linh đỏ ửng mặt, không nghĩ Đại lại làm việc
này trước mặt bao nhiêu người như thế, kể cả báo giới. Trong lúc cô còn đang chần
chừ thì Minh đã nháy mắt cho hai đứa nhóc. Hai đứa trẻ nhìn nhau cười khì khì,
sau đó chúng tụt xuống ghế, mỗi đứa nắm lấy một tay của Linh, kéo cô về phía Đại.
Linh thốt lên hốt hoảng, nhưng hai đứa nhóc nhất quyết không chịu buông tay nếu
không kéo cô đi được. Cuối cùng, trong tiếng vỗ tay reo hò của mọi người, Linh
cất bước đi về phía Đại.
- Papa, mẹ đây rồi – Alex dõng dạc
nói lớn.
Như Ý không nói gì, chỉ nháy mắt với
anh, giống như nhắc nhở anh về thỏa thuận ngầm giữa anh và nó lúc ba bố con thì
thào bàn bạc với nhau trước bữa tiệc.
Đại xoa đầu hai đứa nhỏ, sau đó đưa
mắt nhìn thẳng vào cô, mỉm cười.
Linh càng đỏ mặt, không dám nhìn thẳng
vào anh.
Đại lấy từ trong túi ra một hộp nhỏ
màu đỏ, sau đó trước ánh mắt chứng kiến của mọi người, anh chậm rãi quỳ một
chân xuống, mở chiếc hộp ra, một chiếc nhẫn đính kim cương lấp loáng dưới ánh
điện. Anh nhìn cô, nhắc lại một lần nữa.
- Làm mẹ của các con anh nhé!
Đã từng xuất hiện tại những sự kiện
ẩm thực hoành tráng nhất thế giới nhưng chưa khi nào Linh lại thấy run như lần
này. Có lẽ cô run vì hạnh phúc hơn là vì hồi hộp, lo lắng. Ngay khi Linh định mở
lời thì hai đứa trẻ thình lình đáp:
- Con đồng ý.
- Con cũng đồng ý.
Cả phòng tiệc cười ồ lên. Hai nhân
vật chính cũng cười đầy ngượng ngập. Đại rút chiếc nhẫn ra, đeo vào tay cô, sau
đó trước sự thúc ép cổ vũ của mọi người, anh hôn nhẹ lên trán cô một nụ hôn hạnh
phúc.
Đêm ấy, trong vòng tay nóng rực của
anh, Linh khẽ thì thầm vào tai người đàn ông mà cô yêu nhất một câu thật khẽ:
“Em đồng ý!”.
Chương
97:
Những
mầm sống
Linh hướng nhìn di ảnh người chồng
cũ, lặng lẽ vái ba vái rồi cắm hương lên bàn thờ. Xong đâu đấy cô mới quay về
bàn uống nước, nơi cả bà Phượng, Đại và Alex đang ngồi. Cả ba đều ngẩng đầu
nhìn theo cô cho tới tận khi cô quay trở lại bàn uống nước. Alex ngồi trong
lòng bà nội, nó dường như đã không còn chút bài xích nào với bà nữa.
Vụ án bắt cóc Alex đã được giải quyết
trong êm đẹp. Sau sự ra đi của Cường, Linh cũng không muốn Gia Hân phải thiếu cả
sự chăm sóc của mẹ nữa. Hà Phương đáng giận nhưng vẫn đáng được tha thứ, cả người
đàn ông bắt cóc Alex nữa, không hiểu sao thằng nhóc lại rất có cảm tình với người
đàn ông đó, một mực bênh ông ta chằm chặp. Thế là cuối cùng vụ án không được
đưa ra khởi tố, hung thủ gây án đến khi được thả ra rồi vẫn còn bàng hoàng không
tin nổi là mình được tha. Từ sau hôm đó, Linh không gặp lại Hà Phương.
-
Vậy là hai đứa sẽ kết hôn?
Bà
Phượng rót nước đưa cho cả hai, sau đó cất giọng hỏi. Từ sau cái chết của con
trai, bà già nua hẳn đi, dáng vẻ đạo mạo quý phái hoàn toàn không còn nữa, thay
vào đó là ánh mắt buồn rầu và có phần
hơi u uất. Bà cũng không còn hăng hái tham gia vào chuyện thương trường như trước
đây nữa mà hoàn toàn khép kín cuộc sống lại, ngày nào cũng chỉ quanh quẩn trong
ngôi nhà hoang lạnh mà con trai bà đã từng sống.
Sau
sự ra đi của Cường, những khúc mắc trong lòng Linh và bà Phượng cũng được đả
thông hoàn toàn. Linh vẫn chưa thể thật sự nhìn nhận bà Phượng như mẹ chồng cũ
của mình, nhưng cô đã có thể mỉm cười mà đối diện với bà. Cứ hai tuần một lần
cô đều đưa Alex tới chơi với bà, cho bà bớt cô quạnh. Bà Phượng cũng đã cho
phép Hà Phương gặp Gia Hân, thậm chí còn đề nghị cô tới ở với hai bà cháu, thậm
chí còn tìm cho cô một công việc yên ổn ngay tại công ty của gia đình. Hôm nay,
khi Đại đưa hai mẹ con Linh tới chơi thì Hà Phương đã đưa con đi mua sắm từ sớm.
-
Chúng cháu đã định ngày cưới rồi. Cháu mong cô có thể tới dự, chia vui cùng
chúng cháu – Đại cười.
-
Nhìn con có bụng, đang mang bầu phải không? – Bà Phượng gật đầu, lại nhìn sang
Linh hỏi.
Linh
gật đầu đáp:
-
Vâng.
-
Thời kỳ đầu mang thai cần phải chú ý nhiều. Con đã từng mang thai một lần chắc
cũng đã có kinh nghiệm rồi. Quần áo sơ sinh của Gia Hân còn rất nhiều, để hôm
nào mẹ sắp ra rồi gửi cho con. Trẻ con mới sinh da còn non, nên mặc quần áo cũ,
vải nó mềm hơn quần áo mới.
Lối
xưng hô của bà Phượng làm Linh lúng túng. Trong suốt thời gian khi cô và Cường
mới kết hôn, bà Phượng cũng chưa từng một lần chủ động xưng ‘mẹ’ gọi ‘con’ với
cô như thế này. Không để ý tới dáng vẻ của cô, bà Phượng lại cúi nhìn đứa cháu
trai, đưa tay vuốt vuốt cái má phúng phính của nó, cưng nựng:
-
Gia Bảo, mẹ con sắp có em bé rồi, hay là con ở đây luôn với bà nhé!
Linh
đưa mắt nhìn Đại, chỉ thấy anh mỉm cười không nói gì. Alex ngước nhìn bà nó,
sau đó lắc đầu:
-
Con muốn ở với em bé. Khó khăn lắm con mới được làm anh mà...
Linh
thở phào, thằng nhóc này càng lớn càng thông minh và đối đáp đâu ra đấy. Chưa đầy
một tháng nữa là Alex sẽ bước vào lớp một. Thời gian trôi qua thật nhanh!
Trong
khi Đại đưa hai mẹ con Linh tới chơi với bà Phượng, lúc này, bên gốc cây tường
vi nở hoa rực rỡ trong khu vườn của ngôi biệt thự cũ với những mảng tường màu
rêu, có hai người đang đứng. Một già, một trẻ, cả hai đều giống nhau bởi bộ
quân phục trên người, dáng ngồi thẳng tắp và ánh mắt nghiêm trang.
- Con
thật sự muốn đi?
Ông
Phương lẳng lặng nhìn con trai út của mình, cố gắng tìm ra một nét yếu đuối nào
đó trên sắc thái gương mặt của con, nhưng cuối cùng ông vẫn chỉ thấy vẻ kiên cường
tới cố chấp giống hệt mình năm xưa. Ngày trước, ông luôn muốn có một đứa con nối
nghiệp mình, nhưng không ngờ lại là đứa con út vốn được nuông chiều từ nhỏ,
ngang ngạnh và ương bướng nhất trong nhà. Với tấm bằng kiến trúc sư trong tay,
Minh hoàn toàn có thể tìm được một công việc ổn định với mức lương khá khẩm
trong thành phố, nhưng cuối cùng anh lại lựa chọn làm lại từ đầu với nghiệp
quân nhân. Và ở đây anh đã tìm được lý tưởng phấn đấu của cuộc đời mình.
-
Vâng, con đã đăng kí với Bộ tư lệnh rồi. Lần nghỉ phép này của con cũng là muốn
thông báo cho cả nhà biết. Năm ngày sau con sẽ lên đường.
-
Không đợi được qua ngày giỗ mẹ con sao? – Ông Phương quay vào tiếp tục cắt tỉa
những cành lá sâu, miệng lại hỏi.
-
Việc của đoàn thể, không thể vì mình con mà trì hoãn được – Minh lắc đầu không
một chút do dự.
-
Bố biết, cũng chỉ thuận tiện hỏi như vậy thôi.
Sau
đó ông Phương lại thở dài một hơi:
-
Con cũng ba mươi tuổi rồi, giá mà con lấy vợ trước khi đi thì tốt. Đi làm nhiệm
vụ ở ngoài đó cũng phải vài năm, biết bao giờ mới được về nhà?
-
Chị Tâm, anh Đại và anh Lâm đều đã có gia đình yên ổn, bố còn có các cháu nữa.
Việc riêng của con, con xin hứa với bố khi nào trở lại đất liền nhất định sẽ
hoàn thành.
Minh
cười, nếu có điều gì có thể làm cho anh cảm thấy yên lòng nhất lúc này, đó là
chứng kiến cô có được hạnh phúc trọn vẹn. Bảy năm, kể từ lần đầu tiên gặp cô,
hình bóng ấy chưa một lần phai nhạt trong tâm trí anh. Đó là thứ tình yêu bền bỉ,
dai dẳng đến khó lý giải, dù không được nhìn thấy cô, không được chạm vào cô,
không được cô nhìn nhận tình cảm của mình, anh vẫn thấy ấm áp mỗi lúc trong
lòng hiện lên hình bóng của cô. Nếu anh vẫn còn ở Hà Nội này, vẫn còn đi qua những
góc phố anh đã từng chở cô đi qua, anh sẽ vẫn còn thấy cô trong những giấc mơ của
mình. Trường Sa, đó sẽ là nơi trui rèn lý tưởng của anh, sẽ là nơi giúp anh biến
tình yêu của mình thành một thứ cao cả hơn, bền vững hơn, thiêng liêng hơn. Đó
là nơi anh sẽ đẩy hình bóng cô vào trong mênh mông biển cả, biến nỗi nhớ cô
thành nỗi nhớ quê hương, bến bờ, gia đình, tri kỷ...
Ông
Phương dừng tay, quay lại nhìn con trai, thấy được trong mắt con một ý chí kiên
định không gì có thể xoay chuyển nổi. Hình ảnh những người đồng đội cũ, kẻ ngã
xuống, người bị thương nơi chiến trường khói lửa cứ thế vùn vụt qua tâm trí
ông, rồi chợt một giọng nước mắt chảy dài trên gò má già nua. Ông nhìn con
trai, sau đó đặt một tay lên bờ vai vững vàng, chắc nịch của con, vừa gật đầu vừa
run rẩy nói, giọng ông trầm vang giống như một ngày xa xưa khi ông đặt tay lên
vai những người lính của mình:
-
Bố tự hào về con.
Minh
không hiểu sao ông khóc, đời lính của anh chẳng phải trải qua những ngày đấu
tranh cam go, giành giật từng mạng sống ấy, nhưng những lời của ông làm cho anh
cũng run nhè nhẹ. Anh ôm lấy ông, vỗ nhẹ lên lưng ông, khẽ nói:
-
Con cũng rất tự hào về bố.
*
* *
Nắng
mùa thu nhè nhẹ hắt trên con đường rợp bóng cây, len lỏi qua tầng tầng tán tán
lá xanh, in xuống mặt đường những bông hoa nắng. Cây bằng lăng trước cổng đã
qua không biết bao nhiêu mùa thay lá, lúc này hoa đã tím ngợp một góc đường.
Trong
sân nhà, trên chiếc xích đu sơn màu trắng, có mấy đứa trẻ đang chơi đùa với
nhau. Một thằng nhóc chừng chín tuổi, cao lêu nghêu, gầy nhom, mắt đeo kính cận
đang ngồi vẽ trên xích đu. Cạnh nó là một thằng nhóc khác, hơn sáu tuổi, trắng
trẻo, má phính, môi hồng, mái tóc tơ có màu hơi nâu thỉnh thoảng bay phất phơ
theo từng cơn gió thổi qua. Thằng nhóc này đang chơi với khối rubik đủ các sắc
màu. Ở dưới sân, ngồi bệt trên gờ đá cao uốn quanh ngõ, một cô nhóc đang ngồi tết
một chiếc vòng hoa bằng những bông hoa thủy tiên màu hồng phấn. Tết xong, cô bé
đội lên đầu rồi quay sang hỏi hai đứa trẻ còn lại:
- Anh Tin, Alex, xem này.
- Anh lớn rồi, em phải gọi anh là
anh Tùng chứ – Cu Tin ngày nào mới chập chững học đi, không ngờ bây giờ đã vào
lớp năm.
- Chị hái hoa của ông nội, em sẽ
mách ông – Alex ngẩng đầu nhìn sau đó buông một câu, lại tiếp tục quay trở lại
với trò chơi yêu thích của nó.
- Chơi với con trai thật chán – Như
Ý dậm chân phụng phịu.
- Được rồi, nếu chị xếp được một mặt
của khối rubik này thì em sẽ giúp chị tết một cái vòng hoa đẹp hơn – Alex vươn
tay, chìa khối rubik ra trước mặt chị mình.
Như Ý nhăn mặt, rõ ràng đây không
phải trò yêu thích của nó. Nhưng nghĩ tới mấy cái vòng làm bằng hoa tường vi và
hoa bằng lăng vô cùng đẹp mắt mà Alex từng làm cho nó xem, nó lại không cưỡng lại
được cám dỗ từ lời hứa đó của thằng nhóc, lập tức cầm lấy khối rubik và bắt đầu
xoay vặn điên cuồng. Alex ngồi nhìn chị gái nó xoay khối rubik với tốc độ chóng
mặt, mắt nó nhìn theo cũng đảo như rang lạc.
[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]
Lúc
này, trong nhà bếp, có ba người phụ nữ vừa ngồi nhặt rau, vừa trò chuyện vui vẻ.
Một người đang cắm những bông hoa cúc vào hai lọ hoa là chị Tâm, con gái cả của
gia đình. Một người phụ nữ khác đang nhặt từng cọng rau non vào rổ. Đó là Yến,
vợ của Lâm. Còn Linh thì mang tạp dề đứng nấu ăn. Ba chị em vừa làm việc của
mình vừa không quên tám chuyện rôm rả.
Mâm
cơm cúng được mang lên, ba người đàn ông trong phòng khách đã ăn mặc gọn gàng,
lập tức đứng lên, đi tới bàn thờ. Hôm nay là ngày giỗ của bà Nguyệt, trừ Minh
đã lên đường ra Trường Sa và chồng Tâm đi công tác không về kịp, còn lại tất cả
con cháu trong gia đình đều quây quần đông đủ cả. Lâm đặt mâm cơm cúng lên bàn
thờ. Đại châm ba nén hương, cắm lên bát hương, sau đó trở về đứng bên cạnh vợ
mình. Ông Phương đứng trên cùng, nhìn vào di ảnh của vợ, chắp tay thì thào
nói:
-
Hôm nay là ngày giỗ của bà, bố con, ông cháu chúng tôi có làm mâm cơm mời bà về
ăn cùng gia đình. Được bà phù hộ, năm nay nhà mình có nhiều tin vui. Thằng Đại
cuối cùng cũng đã lấy vợ rồi, vợ nó còn đang mang thai, ra Tết sẽ sinh. Thằng
Lâm cũng đã có con đầu lòng, tên cháu là Cát Tường. Các cháu Tùng, Như Ý, Gia Bảo
đều đã đi học, rất ngoan ngoãn. Chỉ có thằng Minh là không về được ngày hôm
nay. Con nó đã ra Trường Sa được mười ngày. Bà hãy phù hộ cho con nó đi xa chân
cứng đá mềm, sớm ngày hoàn thành nghĩa vụ với đất nước...
Một
trận gió nhè nhẹ lướt qua làm khói của những cây hương quyện lại với nhau, mang
theo hương thơm dìu dịu lan tỏa khắp căn phòng.
Ngoài
hiên nhà, hai đứa trẻ của Đại đang cùng tranh cãi về đứa em sắp chào đời của
chúng.
-
Chị thích em gái, chị muốn đặt tên là Nguyệt Anh – Như Ý khởi xướng đầu tiên.
-
Em thích em trai hơn, như thế em có người chơi ghép hình và rubik cùng rồi. Em
sẽ đặt tên em bé là Nhật Anh – Alex lập tức hùa theo.
-
Không, em gái cơ. Em ấy có thể chơi búp bê cùng với chị – Như Ý giãy nảy.
-
Thôi thế này đi, chúng ta sẽ bảo bố mẹ sinh hai em bé, một em gái cho chị, một
em trai cho em, thế nào? – Alex thở dài như một ông cụ non và lên tiếng quyết định.
-
Hay đấy. Tốt nhất là chúng ta nên có hai em bé, như vậy sẽ dễ dàng chia đồ chơi
hơn – Như Ý hoàn toàn đồng tình với cách giải quyết của em trai.
Những
lời của hai đứa trẻ lọt tới tai của Đại. Chỉ thấy anh khẽ siết lấy tay Linh.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, cùng khẽ mỉm cười. Linh chợt có cảm giác hai đứa
bé đang từng ngày lớn dần lên trong bụng cô vừa khẽ động, như muốn nói rằng
chúng thật sự thích hai cái tên mà anh chị chúng vừa quyết định cho mình.
Chiều
buông dần, rơi rớt lại trên trên bậc thềm những vạt nắng xô nghiêng.
-HẾT-
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách
Du Ca– Hexagon
(Duyệt – Đăng)

