Tam sinh tam thế - Chẩm thượng thư (Phần V) - Chương 19 Phần 2

Đông Hoa Đế Quân từ khi hóa thế tại Bích Hải Thương Linh mấy chục vạn năm trước, chưa từng có người nhà, cho dù sau đó được song thân của Tri Hạc nuôi dưỡng, nhưng vì Đông Hoa từ nhỏ đã có mái tóc trắng, song thân của Tri Hạc thực ra không thích chàng lắm, nhưng vì có lòng tốt, thấy chàng một mình đáng thương, đã cho chàng cái ăn cái mặc, còn về mặt tình cảm lại không chăm sóc nhiều lắm, cũng không được coi là người nhà của chàng. Chữ “nhà” là một chữ rất xa lạ với Đế Quân, bỗng nhiên nghe Phượng Cửu nhắc đến như vậy, tim chàng lại khẽ run lên.

Thấy Đế Quân yên lặng khá lâu, Phượng Cửu nhẩm lại trong đầu những lời vừa nói một lượt, ấm ức bĩu môi nói: “Chàng tỏ thái độ gì vậy, em cảm thấy em không nói sai điều gì mà”.

Đế Quân dùng ngón tay giúp nàng khép khóe môi lại như cũ, ánh mắt dịu dàng: “Ta thích nàng nói nhà của chúng ta”.

Phượng Cửu vẫn chưa hiểu rõ, nhưng thấy Đế Quân vui, nàng cũng cảm thấy vui, được thể lại nép vào lòng chàng nói: “Em cũng thích nhà của chúng ta, bây giờ đã rất đẹp rồi, sau này chúng ta trang hoàng thêm, sẽ đẹp ơi là đẹp, bạn bè thân thích của chúng ta tới đây uống trà vui chơi, chúng ta sẽ nở mày nở mặt biết bao!”.

Đế Quân rất tán đồng: “Không sai, vườn nhà người khác đều dùng để trồng hoa, vườn của nhà chúng ta đều đem ra trồng rau hết, thật nở mày nở mặt”.

Phượng Cửu nhận thấy vẻ trêu chọc trong giọng điệu của chàng, bĩu môi nói: “Ban nãy ai vui vẻ đề nghị bỏ bãi tập võ, biến thành vườn rau hết ấy nhỉ?”. Thấy Đế Quân khẽ cười không trả lời, càng nép sát vào chàng hơn, nói: “Chàng xem, chàng cũng cảm thấy làm thành vườn rau thực ra rất tốt đúng không, đợi mấy ngày nữa, sau tiệc cưới, chúng ta sẽ bắt đầu thu dọn khu vườn, tuy nhiên Thanh Khâu của em rất tiết kiệm, không có nhiều tiên bộc tiên tỳ, chỉ có thể điều một vài người ở cung Thái Thần tới”. Suy nghĩ một lát, nàng xịu mặt nói: “Mặc dù mang danh là nữ vương của Đông Hoang, mọi sự vụ hiện giờ của em đều do song thân làm giúp, không hề bận rộn, nhưng em vẫn phải tiếp tục đi học, không thể cứ ở đây mãi được”. Lại liếc nhìn Đế Quân một cái: “Mặc dù chàng rất nhàn rỗi, nhưng em không ở đây chàng sống ở đây cũng không có ý nghĩa gì, chúng ta cứ tìm mấy vị tiên quan trong cung Thái Thần xuống đây trông nom vườn rau cho chúng ta là được”.

Đế Quân dường như cảm thấy nàng nói rất có lý, cũng đưa ra ý kiến giúp nàng: “Trong cung Thái Thần cũng không có việc gì lớn, để Trọng Lâm tới đây thay chúng ta trông nom là được rồi”.

Phượng Cửu ngạc nhiên: “Nhưng Trọng Lâm phải chăm sóc chàng mà”.

Đế Quân nhướn mày: “Ta cùng nàng sống ở Thanh Khâu, ông ta tới làm gì? Lẽ nào nàng không thể chăm sóc cho ta?”.

Phượng Cửu suy nghĩ một lát, đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Đế Quân, làm ra vẻ một kẻ hiếu sắc, cười tít mắt nói: “Cũng đúng, Trọng Lâm dù gì cũng không thương chàng bằng em mà”. Nói xong câu nói đùa đó, bản thân cũng thấy buồn cười chết đi được, nhưng lại thấy đôi mắt đen sâu thẳm của Đế Quân bỗng sáng lấp lánh, kéo tay nàng đưa lên môi hôn, lại ôm nàng vào lòng, tựa đầu lên vai nàng, gần như thở dài nói: “Ừm, nàng thương ta nhất”.

Phượng Cửu nhớ lại, biểu đệ Cục bột nhỏ của nàng giỏi nói câu làm nũng này nhất, nếu phụ quân hay mẫu thân của nó làm việc gì khiến nó vui sướng, Cục bột nhỏ gần như chắc chắn sẽ ngước đôi mắt to long lanh nũng nịu nói một câu “phụ quân thương con nhất” hoặc “mẫu thân thương con nhất”, khiến người ta vừa thương vừa yêu. Lúc này Đế Quân nói ra câu này, giọng nói được hạ xuống thấp như thế, hơi thở quen thuộc của chàng bao trùm lấy nàng. Chàng có bao nhiêu dáng vẻ như vậy, dáng vẻ trầm tĩnh, dáng vẻ uy nghiêm, dáng vẻ lạnh lùng, dáng vẻ biếng nhác, dáng vẻ vô lại, còn cả dáng vẻ bất ngờ làm nũng nữa, tất cả đều khiến nàng yêu thích đến nỗi không biết phải làm như thế nào mới phải.

Vì ban nãy bọn họ đã bóc rất nhiều quả tỳ bà, nàng bỗng cảm thấy trong câu nói này phảng phất hương thơm thanh mát của quả tỳ bà, không kìm được ôm chặt chàng hơn, dịu dàng trả lời chàng: “Đương nhiên là em thương chàng nhất rồi”.

Hôm đó, sau lễ Tàng binh, Đông Hoa quyết định tổ chức tiệc cưới sau đó nửa tháng tại Bích Hải Thương Linh, Trọng Lâm tiên quan bấm ngón tay nhẩm tính, nửa tháng sau chính là ngày mùng bốn tháng ba.

Sau khi phát thiệp mời dự tiệc, Trọng Lâm tiên quan lập tức sai một con tiên hạc tới xin ý chỉ của Đế Quân, đại ý Đế Quân chọn Bích Hải Thương Linh quả là rất phải, trời có bát phương, đất có bát hoang, Bích Hải Thương Linh quê hương của Đế Quân là nơi linh trạch thâm hậu nhất, tiên sơn diệu cảnh ở đó chắc chắn sẽ khiến chư tiên tới dự tiệc ngắm cảnh mà quên cả thế tục, thưởng ngoạn mà quên cả u sầu. Tuy cung điện bằng đá trong linh tuyền có thể vì tiên khí quá mạnh mà lấn át cả hỷ khí, nhưng theo ngu kiến của Trọng Lâm, treo thêm chút đèn lồng và lụa đỏ bài trí cho vui tươi nhộn nhịp là được, ngoài ra, mẫu thân của Phượng Cửu đề nghị bày tiệc sớm hơn một chút, để chư tiên khi tới dự tiệc có thể dự một cách thoải mái vui vẻ, bọn họ đã bàn bạc xem có nên tới trước ba ngày để chuẩn bị hay không. Vừa hay thượng thần Bạch Thiển mấy ngày gần đây mới đưa ra mấy vở diễn mới trên Thừa Thiên Đài, đều là những vở diễn mà điện hạ Phượng Cửu thích xem, đến lúc đó Đế Quân có thể đưa điện hạ Phượng Cửu về trời nghỉ ngơi một chút, không biết ý Đế Quân thế nào.

Những lời nói này thật khiến người ta hài lòng, công việc cũng được sắp xếp một cách khiến người ta hài lòng, chư vị thần tiên trên thiên đình thường nghi hoặc tại sao Trọng Lâm tiên quan tuổi còn trẻ như vậy mà có thể nắm giữ chức tiên sứ quản lý mọi việc trong cung Thái Thần suốt mấy vạn năm, có thể thấy việc này không phải là không có lý do.

Kiến nghị của Trọng Lâm rất hợp với chủ ý của Đế Quân, khi nhận được phong thư này liền tính toán xem nếu theo kế hoạch của Trọng Lâm, bọn họ có thể ở Bích Hải Thương Linh mấy ngày. Tính ra tổng cộng chỉ có mười ngày.

Lúc đó Đế Quân đã cảm thấy mười ngày quá ngắn ngủi, nhưng khi sống qua mười ngày đó mới biết rằng mười ngày này dường như còn ngắn ngủi hơn mình nghĩ.

Mấy ngày đầu, vì nghĩ Phượng Cửu thời gian qua làm việc mệt nhọc, ban ngày Đế Quân thường đưa nàng đi du sơn ngắm cảnh một cách nhàn nhã, đêm xuống lại để nàng nghỉ sớm còn bản thân mình thì cầm quyển sách nằm bên cạnh đọc cho buồn ngủ. Dù gì Phượng Cửu vẫn còn là một thiếu nữ, được nghỉ ngơi như vậy có hai ngày, tinh thần đã tràn đầy sức sống, đêm hôm trước, trước khi ngủ, nghe Đế Quân nói ở ngọn núi tiên gần đó có chim loan ở, mới sáng sớm ngày hôm sau đã hào hứng kéo Đế Quân đi bắt chim loan con khắp núi, bắt được rồi thì mừng vui hớn hở chơi đùa suốt nửa ngày rồi mới thả chúng về tổ, lại cứ nhớ mãi chuyện nói trên chiếc thuyền nhỏ lúc mới đến đây rằng sẽ trồng cây ăn quả trong suối thiêng, bèn hái rất nhiều quả trên núi, bám lấy Đế Quân đòi chàng dạy nàng cách ươm mầm cây.

Đế Quân đưa nàng lặn xuống dưới đáy dòng suối thiêng để gieo mầm cây, sau khi lên bờ, ánh mắt xa xăm hỏi nàng một câu: “Nàng đã khỏe hẳn rồi chứ?”. Phượng Cửu chạy nhảy chơi đùa khắp nơi một cách vô cùng vui vẻ, nghĩ tới ngọn núi tiên ban sáng nàng tới có gió lớn, ngày mai có thể ra đó thả diều, vui vẻ nói: “Khỏe hẳn rồi”. Lại sợ Đế Quân không đồng ý đi thả diều, liền vội vàng bổ sung thêm một câu: “Khỏe đến nỗi không thể khỏe hơn được nữa rồi!”. Đế Quân vẫn nhìn xa xăm, khẽ “ừm” một tiếng.

Ngày hôm sau khi đến giờ thức dậy, Phượng Cửu đã không thể dậy nổi.

Mấy ngày sau của ngày hôm sau đó, sáng sớm khi đến giờ dậy, Phượng Cửu bất hạnh đều không thể dậy được.

May mà khả năng hồi phục của nàng tốt, trải qua sự giày vò lớn đến mấy đi nữa, chỉ cần ngủ một giấc là lại khỏe mạnh ngay, hơn nữa việc này không phải là nàng không thích, chỉ là tinh thần tìm tòi của Đế Quân mạnh mẽ quá khiến nàng hơi mệt, ngoài ra nàng không cảm thấy có vấn đề gì.

Phượng Cửu có tài nghệ vui chơi bẩm sinh, nghĩ đến việc sau tiệc cưới còn rất nhiều việc nghiêm túc cần phải lo liệu, những ngày tháng tiêu diêu không còn nhiều nữa rồi, dù ngày nào cũng ngủ tới khi mặt trời mọc mới dậy, thời gian còn lại trong ngày cũng phải nỗ lực nghĩ ra đủ trò mới mẻ để nghịch. Đế Quân nghịch cùng nàng, lại say mê chìm đắm vào việc đó, thành tựu lớn nhất chính là dưới sự cầm tay chỉ bảo của nàng, đã làm được đĩa cá sốt chua ngọt có thể ăn được đầu tiên trong đời.

03.

Mười ngày vùn vụt trôi qua, đêm trước khi quay về cung Thái Thần, Đế Quân đưa Phượng Cửu đi ngắm cảnh đêm ở Bích Hải Thương Linh. Thời điểm đẹp nhất ở Bích Hải Thương Linh không phải là khi trời nắng ấm áp mà lại là vào đêm cuối tháng tối đen như mực.

Mỗi khi đến ngày cuối cùng của tháng, sau khi mặt trời xuống núi vào cuối giờ Dậu, trời đất ở Bích Hải Thương Linh đều trở nên đen đặc như ngày tận thế, mãi cho tới đầu giờ Hợi, các vì sao mới lần lượt sáng lên trên tấm lụa đen bầu trời mà dẫn đầu là sao Hôm ở phía Tây, tiếp đó, từ phía tận cùng của biển, một vầng trăng bạc to lớn xuất hiện. Trăng mọc vào thời điểm cuối tháng vốn dĩ phải là trăng khuyết, ở Bích Hải Thương Linh lại có trăng tròn, còn có thể cùng tỏa sáng với các vì sao, có thể thấy rõ vẻ bao la hùng vĩ của cảnh sắc ban đêm.

Trên trời một mảnh trăng tương tư, dưới đất đương nhiên là cảnh sắc phong lưu. Khi ánh trăng vừa lan tỏa, từ dòng suối thiêng liền bốc lên lớp sương trắng mềm mại, phủ một lớp mỏng trên mặt nước biếc, cỏ cây hoa lá trên lớp sương trắng cũng phát ra ánh sáng mờ ảo, lác đác điểm xuyết, tựa như châm lên một biển đèn bình an với nhiều màu sắc khác nhau.

Gió cũng đung đưa, mây cũng đung đưa, nơi núi và nước giao nhau bỗng có tiếng chim loan xé rách không trung, cảnh sắc tĩnh lặng giữa trời và đất bỗng chốc trở nên sống động, vô vàn chú chim ríu rít bay ra từ trong núi tiên, những tiếng kêu chí chách lại tạo nên một khúc nhạc rất hay, lũ chim thiêng với những bộ lông cánh đẹp đẽ nhẹ nhàng nhảy múa theo tiếng nhạc tiên, tư thế linh động khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc. Phượng Cửu đứng trên đài ngắm cảnh, kích động đến nỗi lắp ba lắp bắp: “Những… những con chim thiêng này mỗi tháng vào thời điểm này đều tới đây nhảy múa ư?”.

Đông Hoa ngồi trên một tấm thảm dệt từ lông chim khâm nguyên, tựa lưng vào cột đá, nói: “Nàng nghĩ chúng nhàn rỗi như vậy sao?”.

Phượng Cửu lập tức hiểu rằng đây hóa ra là kiệt tác của Đế Quân, chạy lại ôm lấy cánh tay của chàng lấy lòng, ánh mắt vẫn sáng long lanh, lắp bắp nói: “Chàng… chàng bảo chúng bay lại gần hơn một chút đi, bay lại gần múa điệu Bách điểu triều phượng cho em xem…”.

Đế Quân hờ hững: “Ta không làm chuyện mua bán thua lỗ, nàng lấy gì để báo đáp ta?”.

Phượng Cửu lẩm bẩm: “Chàng làm gì mà nhỏ nhen vậy, rõ ràng là em còn dạy chàng nấu món cá chua ngọt rồi mà”, đôi mắt bỗng sáng lên, nói: “Vậy em cũng múa cho chàng xem”, hai tay từ cánh tay đặt lên vai chàng: “Đừng coi thường em, em múa cũng rất giỏi đấy, không hề thua kém nghĩa muội Tri Hạc của chàng đâu, chỉ là ngại không muốn múa cho người khác xem thôi”, nàng mím môi mỉm cười dịu dàng: “Em lớn bằng ngần này rồi mà vẫn chưa được xem điệu Bách điểu triều phượng thực sự do trăm chú chim biểu diễn đấy, chàng hãy bảo chúng múa cho em xem, em sẽ múa cho chàng xem mà…”.

Đế Quân nhìn đôi hàng mi chớp chớp của nàng, bỗng nhớ tới chuyện trước đây, khi Phượng Cửu còn là tiểu hồ ly ở bên cạnh mình, mỗi khi làm nũng cũng có điệu bộ như vậy, đương nhiên hồi ấy nàng không có chất giọng mềm mại dịu dàng như thế này, nhưng cũng đôi mắt long lanh này, mỗi khi vui vẻ lại thân mật nũng nịu cọ cọ đám lông trên đỉnh đầu vào tay chàng, khi muốn có được thứ gì ở chỗ chàng, còn thút thít giả vờ khóc. Hồi ấy chàng cũng có cách riêng để đối phó với nàng, thấy nàng thút thít khóc như thật, chỉ cảm thấy buồn cười, những câu nói đại loại như “Ta thích nhất là trêu chọc cho người khác phát khóc, ngươi khóc to lên chút nữa” chàng mở miệng là tuôn được ra ngay. Nhưng giờ đây, nhìn thấy nàng ngoan ngoãn làm nũng với mình như vậy, trong lòng chợt có cảm giác không thể chống đỡ được, hoàn toàn bại trận trước nàng, trong chốc lát có chút thất thần.

Trước mặt người ngoài nàng luôn tỏ ra khách khí, thật thà, giả bộ đoan trang và già dặn, nhưng chàng biết, nàng thực ra rất thích làm nũng. Nàng đã từng giữ rất nhiều lễ tiết trước mặt chàng, ví dụ như trong Phạn Âm Cốc, ví dụ như trong giấc mộng của A Lan Nhược. So với những lúc nàng kìm nén bản thân trước chàng ấy, chàng lại thích vẻ ngây thơ và hay làm nũng của nàng bây giờ hơn, đó mới chính là con người nàng. Diểu Lạc hôm đó nói trong lòng chàng có một biển hoa phật linh, không biết ai là người được cất giấu sau biển hoa đó. Chàng biết thứ được cất giấu sau biển hoa là một con tiểu hồ ly lông đỏ, lúc đó mặc dù chưa nảy sinh tình cảm nam nữ, nhưng chàng luôn đối xử với nàng rất khác biệt.

Ánh trăng trên đài ngắm cảnh rất dịu dàng, Phượng Cửu thấy Đế Quân nhìn mình hồi lâu không nói gì, có chút sốt ruột, nói: “Đừng có không để ý tới người ta như thế mà, như vậy rất có lợi đấy…”.

Đông Hoa bừng tỉnh lại, tỏ ý tán đồng, nói: “Quả là rất có lợi,” mỉm cười: “Vậy nàng hãy múa cho ta xem trước”.

Phượng Cửu hơi chần chừ: “Không nên để lũ chim thiêng phải chờ đợi em, hãy bảo chúng nhảy múa trước đi, muộn như thế này rồi, chúng biểu diễn xong còn quay về nghỉ ngơi, chàng là tôn thần, cần phải biết cảm thông với kẻ dưới chứ”.

Ánh sao sáng lấp lánh trên bầu trời, Đông Hoa để yên cho nàng ôm vai mình lấy lòng, hơi nghiêng đầu, nói: “Ta chẳng qua chỉ đề phòng có người nuốt lời, chẳng phải nàng đã nói là sẽ thành tâm thành ý báo đáp ta hay sao, mặc cả với ta như vậy, thành tâm ở đâu?”.

Phượng Cửu đành miễn cưỡng buông chàng ra, lùi lại đứng giữa đài ngắm cảnh, đứng ngay ngắn, ho một tiếng, nói: “Vì không có nhạc đệm, em múa một đoạn ngắn cho chàng xem thôi nhé...”.

Đông Hoa lại dường như sớm đã dự liệu được việc nàng sẽ lấy cớ thoái thác, khẽ phất tay áo một cái, trước mặt bỗng hiện lên một cây đàn không hầu, đưa tay gảy sợi dây đàn, như cười như không nhìn nàng: “Đã múa thì ít nhất cũng phải múa hết một đoạn, ta sẽ tấu nhạc cho nàng”.

Phượng Cửu ngạc nhiên bịt miệng, nói vẻ không thể tin nổi: “Chàng còn biết chơi đàn không hầu? Em… em chưa từng biết...”.

Đông Hoa ừm một tiếng: “Chơi không nhiều, nàng đương nhiên không biết”, ngẩng đầu lên ung dung nhìn nàng: “Có phải cảm thấy phu quân của nàng đa tài đa nghệ không?”.

Khuôn mặt của Phượng Cửu lập tức đỏ bừng: “Phu… phu quân, hai chữ này thốt ra từ miệng chàng nghe thật kỳ lạ, a a, phu… phu quân, hai chữ này vốn dĩ đã rất kỳ lạ, Đế Quân vẫn hay hơn...”.

Bàn tay đang thử dây đàn của Đế Quân dừng lại, vẫy vẫy nàng: “Lại đây”.

Phượng Cửu xấu hổ lại gần, ngồi thụp xuống, đang định nói “để làm gì”, khuôn mặt đã bị chàng nâng lên, bóp mạnh mấy cái. Đế Quân cúi nhìn nàng với thần sắc uy nghiêm: “Nghĩ cho kỹ, ta là gì của nàng?”.

Khuôn mặt nàng bị bóp méo xẹo, đành phải van xin: “Là… là phu quân, buông tay ra, buông tay ra!”.

Đông Hoa bấy giờ mới hài lòng buông nàng ra, lại vỗ vỗ vào đầu nàng: “Qua đó đi”. Nhìn theo phía sau lưng nàng, than thở: “Nàng tự nói là muốn múa cho ta xem, trì hoãn tới tận bây giờ vẫn không có động tĩnh gì, nàng không cảm thấy mình chậm chạp chết đi được sao?”.

Phượng Cửu xoa xoa má, ấm ức nói: “Rõ ràng là tại chàng cứ phá rối em”.

Trăng sao chiếu sáng trên màn trời đêm như dải lụa đen phía sau đài ngắm cảnh, ánh sáng mờ ảo trong Bích Hải khẽ lay động, lũ chim thiêng yên lặng đậu trên cành cây. Đàn không hầu phát ra những tiếng nhạc dịu dàng chậm rãi, thiếu nữ áo đỏ nhảy múa theo tiếng nhạc có thân hình mềm mại mỏng manh, dưới ánh trăng, mái tóc đen dài tựa như được dát thêm một lớp ánh sáng, hai tay áo đưa lên che mặt từ từ mở ra, để lộ một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, các ngón tay chụm lại thành hình hoa phù dung giơ lên, ống tay áo dài tụt xuống để lộ cánh tay trắng ngần như tuyết, giữa những chuyển động nhẹ nhàng của điệu múa, mềm mại như sóng nước chầm chậm lên xuống trong đêm khuya tĩnh mịch, lại diễm lệ như một đóa hoa nở rộ trong sóng nước.

Ngón tay chơi đàn của Đông Hoa gảy nhầm một âm. Từ trước đến nay chàng luôn biết rằng nàng rất xinh đẹp, nhưng không thuộc kiểu mỹ nhân phong tình, khuôn mặt nàng hầu như luôn có vẻ đẹp trong sáng, cho đến tận bây giờ chàng mới phát hiện ra, khuôn mặt trong sáng xinh đẹp đó bây giờ lại có thể dùng một chữ “diễm” để diễn tả, khi muốn lấy lòng chàng, sóng mắt đầy vẻ khêu gợi một cách tự nhiên. Chàng đương nhiên biết rõ, ai đã biến nàng trở thành như thế này. Có thể chính bản thân nàng cũng không biết đến sự quyến rũ trong sóng mắt dịu dàng ấm áp đó.

Tiếng đàn bỗng nhiên dừng lại, Phượng Cửu không hiểu ngước lên nhìn, đài ngắm cảnh nhất thời vô cùng tĩnh mịch, hồi lâu, lại thấy Đế Quân giơ tay ra, giọng nói khàn khàn, gọi nàng: “Lại đây”.

Điệu bộ ngồi ở đó, đưa tay về phía nàng, nói những lời như vậy của Đế Quân quả thực quá hấp dẫn, mặc dù có chút hồ nghi, Phượng Cửu vẫn chầm chậm bước lại, miệng không quên trách móc: “Lát lại gọi lại, chốc lại gọi đi, tại sao cứ gọi em thế, chàng không thể đến chỗ em hay sao, dù sao cũng không được bóp má em nữa”.

Đế Quân nhanh chóng tiếp thu: “Ta không bóp”.

“Thật không?”.

“Thật”.

Đế Quân quả thực không bóp má nàng nữa, chàng đặt thẳng nàng xuống tấm thảm, nàng kinh ngạc khẽ kêu lên một tiếng, ban đầu còn nghĩ đến chuyện bảo đám chim thiêng bên ngoài múa điệu Bách điểu triều phượng cho nàng xem, cố gắng giãy giụa, nhưng sức lực của nàng đâu thắng nổi Đế Quân. Sau đó Đế Quân nhướn mày, lại dùng giọng điệu trầm thấp mà nàng yêu thích nhất để dỗ dành, mê hoặc đến nỗi khiến đầu óc nàng trở nên u mê, liền để mặc chàng muốn làm gì thì làm. Nàng còn chủ động phối hợp với chàng một chút nữa.

Khi Phượng Cửu tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, mặt trời đã rời khỏi ngọn núi, vầng trăng bạc đêm qua tất nhiên đã lui về nghỉ ngơi, đám chim thiêng cũng đã bay về núi rừng, muốn xem điệu múa Bách điểu triều phượng thì chỉ còn cách đợi đến cuối tháng sau thôi. Phượng Cửu cắn tay nằm gục trong đống chăn muốn khóc mà không có nước mắt, trong lòng vô cùng hối hận, Bạch Phượng Cửu, mi thật là ngốc nghếch, lời Đế Quân nói mà cũng nghe được sao? Sao mi lại tin những lời nói quỷ quái của chàng, mi thật là ngốc!

Khi đến ngày phải rời khỏi Bích Hải Thương Linh, Trọng Lâm và mẫu thân của Phượng Cửu vẫn chưa đến, vì đêm qua không được như ý nguyện, thần sắc của Phượng Cửu có chút mệt mỏi, ủ ê theo Đông Hoa quay về cung Thái Thần.

Khi về đến cung, thần sắc của Phượng Cửu vẫn ủ ê, ngay cả cô cô Bạch Thiển tới rủ nàng đi xem kịch, nàng cũng khéo léo từ chối, cho tới khi Đế Quân hứa rằng tháng sau sẽ đưa nàng về Bích Hải Thương Linh, cuối tháng sẽ lệnh cho tất cả đám chim thiêng của bảy ngọn núi thiêng ở Bích Hải Thương Linh tới nhảy múa cho nàng xem, nàng mới có chút tinh thần. Nhưng vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, trước đó là không thèm để ý đến người khác, bây giờ chẳng qua là thờ ơ lạnh nhạt mà thôi.

Đế Quân ngắm nghía nàng hồi lâu, chủ động lấy bút mực ra viết cho nàng một tờ giao kèo, trên đó giấy trắng mực đen viết rõ rằng nếu không thực hiện được lời hứa với nàng thì mình sẽ thế nào thế nào, lại còn điểm dấu vân tay lên đó, gấp gọn tờ giao kèo lại rồi đưa cho Phượng Cửu, lúc bấy giờ nàng mới hoàn toàn lấy lại tinh thần, lại có thể tươi cười hớn hở với chàng.

Hai ba ngày này ở Bích Hải Thương Linh nhất định sẽ rất náo nhiệt, hôm đó Trọng Lâm đề xuất hai người Đông Phượng về cung Thái Thần vài ngày vì Trọng Lâm biết rằng Đế Quân gần đây thích yên tĩnh, cung Thái Thần mặc dù không cách biệt với thế giới, nhưng bát hoang đều biết sắp tới chàng sẽ tổ chức đại tiệc, thông cảm cho sự bận rộn của chàng, sẽ không tới Nhất Thập Tam Thiên làm phiền chàng.

Về lý mà nói, Trọng Lâm suy xét rất đúng, nhưng thế gian luôn có một vài ngoại lệ hoặc việc ngoài ý muốn, tiềm ẩn ngay từ đầu một việc nào đó, bùng phát vào lúc việc đó đang tiến hành.

Nửa đêm ngày thứ hai lên trời, cung Thái Thần được đón một vị nhân huynh. Vị nhân huynh đó trèo tường vượt rào vào bên trong, xông thẳng vào phòng ngủ của Đông Hoa một cách thành thục, vén màn trướng ra, túm lấy một cánh tay đang đặt bên ngoài tấm chăn mây của Đông Hoa: “Mặt lạnh, hãy đi với mỗ một chuyến!”. Một câu nói hào sảng hùng hồn, đáng tiếc là vừa nói dứt câu, chủ nhân của câu nói đó đã bị hất ra xa một trượng.

Ánh nến trong phòng vụt sáng, Đông Hoa ngồi bên mép giường che kín Phượng Cửu ở bên trong, nhưng không làm gì được khi nàng chủ động quấn chăn thò đầu ra qua vai chàng, vô cùng kinh ngạc nhìn vị nhân huynh đang ngồi dưới đất: “Hả? Tiểu Yến? Sao nửa đêm huynh lại chạy tới chỗ của bọn ta, mộng du đi nhầm chỗ sao?”.

Thần sắc phờ phạc của Tiểu Yến tráng sĩ lộ vẻ đau khổ: “Mỗ được Cơ Hoành nhờ, tới tìm Mặt lạnh. Nàng”, Tiểu Yến nghẹn ngào nhìn Đông Hoa: “Nàng bây giờ tính mệnh như chỉ mành treo chuông, muốn gặp ngươi lần cuối”.

Phượng Cửu sững người lại, nhìn Đông Hoa, Đông Hoa nhíu mày nói: “Nàng ta sống trong Phạn Âm Cốc, tại sao tính mệnh lại như chỉ mành treo chuông được”.

Tiểu Yến buồn rầu nói: “Nàng xin mỗ đưa nàng ra khỏi Phạn Âm Cốc...”.

Đông Hoa đứng lên khoác áo choàng, rót một chén trà: “Dù ra khỏi Phạn Âm Cốc, cũng không đến mức tính mạng như chỉ mành treo chuông, nàng ta đã làm gì?”.

Yến Trì Ngộ nghiến răng, tháo một sợi dây trên cổ xuống, phía đầu dây có treo một miếng lưu ly trắng, trong miếng lưu ly có phong một vật nhỏ, nhìn hình dáng giống như móng vuốt của vật nào đó, một chiếc móng vuốt rất đẹp đẽ tinh xảo.

Yến Trì Ngộ nghẹn ngào nói: “Nàng bảo mỗ mang cái này đến cho ngươi, nói ngươi xem rồi sẽ hiểu ngay”.

Bàn tay đang nâng chén nước lên uống của Đế Quân khựng lại giữa không trung, đón lấy miếng lưu ly vuốt ve trong giây lát, bỗng ngước mắt lên nhìn Phượng Cửu, nói: “Ngày mai nàng hãy tới Bích Hải Thương Linh trước, ta tới thăm nàng ta một chút, sau đó sẽ đến sau”.

Yến Trì Ngộ có được câu trả lời của Đế Quân, chăm chú nhìn chàng một lát, nói: “Mỗ đợi ngươi ở ngoài”.

Đột ngột nghe tin Cơ Hoành sắp chết Phượng Cửu vô cùng kinh ngạc, mặc dù nàng không thích Cơ Hoành, nhưng cũng cảm thấy đáng tiếc, nghe Đế Quân nói muốn tới thăm nàng ta còn mình tới nơi tổ chức tiệc cưới trước, bèn ngoan ngoãn gật đầu, bước tới giúp chàng mặc áo khoác.

Ánh nến dù sao cũng yếu ớt, hình bóng của Đế Quân lúc rời đi nhìn có vẻ rất mơ hồ.

Hình bóng mơ hồ mà càng đi càng xa đó dường như đã dự báo điều gì, nhưng lúc đó Phượng Cửu không hề chú ý, chỉ là đêm đó, nàng không thể ngủ lại được nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.