Nếu như yêu - Tập 2 - Chương 28 - Phần 1

Chương 28: Vụt mất

Kiều Chinh đứng ngoài ban công hít thở không khí mát rượi mà gió biển mang
lại, cô cảm thấy tâm hồn thư thái vô cùng. Cảnh Phong bước đến ôm chặt eo cô,
tì cằm lên vai cô khẽ hỏi:

- Có thích không?

- Thích lắm, cám ơn anh rất nhiều – Kiều Chinh đưa tay chạm vào tay Cảnh
Phong đầy yêu thương, ngã người vào lồng ngực anh tận hưởng.

- Lát nữa em thích làm gì? Anh đưa em đi.

- Em muốn đi tham quan nơi này một chút.

- Được. Chỗ này có rất nhiều cảnh đẹp.

Rồi cả hai người đi bên cạnh nhau, tay nắm tay từng bước từng bước một sóng
đôi thật hạnh phúc. Ánh mắt thỉnh thoảng quay lại nhìn nhau cùng mỉm cười giống
như giữa họ chẳng hề có một ân oán nào chỉ có tình yêu bất diệt mà thôi.

Họ đi qua nhiều nơi rất đẹp, cùng nhau chụp hình, cùng nhau ăn uống.

- Cảnh Phong, anh xem trên kia có một cây hoa đẹp quá!

Kiều Chinh chạy vội đến xem một cây hoa đỏ rất đẹp. Cảnh Phong bước theo
cô, anh nhìn cây hoa rồi khẽ nhíu mày, thấy Kiều Chinh muốn bứt hoa, anh liền
ngăn lại:

- Đừng bứt, đó là hoa anh túc.

Kiều Chinh dừng tay, nhìn kĩ đóa hoa sắc thắm rực rỡ, trong lòng thở dài:

- Hóa ra đó là hoa anh túc. Sao nó lại chỉ có một cây nhỉ?

- Chắc là một hạt của nó ở đâu đó bay đến đây. Để anh nhổ đi, không thì
loài cây hại người này lại mọc nhiều thêm ra.

- Đừng, cứ để đó, đừng nhổ – Kiều Chinh ngăn Cảnh Phong lại, ánh mắt thoáng
buồn – Hãy để đến khi chúng ra rời đi thì hãy nhổ nó.

- Tại sao?

- Nó rất đẹp, em muốn ngắm nó thêm ít lâu nữa – Kiều Chinh bèn đáp.

Cảnh Phong chiều ý cô, anh choàng tay qua eo cô rồi cả hai rời đi. Kiều
Chinh luyến tiếc nhìn cây hoa. Sở dĩ cô ngăn không cho Cảnh Phong nhổ nó bởi cô
cảm thấy nó rất giống Cảnh Phong – một loài hoa gây nghiện, dù chỉ một lần sử
dụng cũng khiến người ta say mê điên cuồng. Trước đây, khi cô nhìn thấy Cảnh
Phong, lập tức bị anh thu hút, si dại yêu anh, ngốc nghếch yêu anh, điên cuồng
yêu anh.

Biển chiều thật mát mẻ, nắng chiều cũng nhạt dần để lộ chân trời xa xa phía
mặt biển. Dưới góc cây dừa, Kiều Chinh tựa đầu vào vai Cảnh Phong nhẹ nhàng
nhìn cảnh biển đẹp đẽ, cô mơ màng nói:

- Bình yên quá!

Cảnh Phong khẽ cười, hôn lên mái tóc cô, nắm chặt tay cô nói:

- Nếu như cho anh chọn, anh muốn sống ở nơi này mãi mãi cùng em.

- Đáng tiếc cuộc sống không cho chúng ta lựa chọn. – Kiều Chinh cười buồn.

- Dù vậy anh vẫn sẽ đánh đổi mọi thứ để được ở bên em.

- Nếu như trước đây anh nói nhưng lời này thì tốt quá.

- Anh xin lỗi…

- Đừng xin lỗi bởi vì em không thể tha lỗi cho anh. Em đã nói, hãy quên hết
tất cả mọi thứ bên ngoài, trong cái thế giới này chỉ có anh và em thôi, hãy tận
hưởng hạnh phúc bên nhau không có hờn giận oán trách đi.

Cảnh Phong nâng mặt Kiều Chinh lên, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, môi
nhẹ nhàng hôn lên môi cô, từng chút từng chút một rồi nhẹ nhàng tách môi cô ra.
Thật nhẹ, thật chậm bắt lấy đôi môi cô, không ngừng khuấy đảo trong miệng cô.
Giống như một cơn sóng mạnh ập đến, gắt gao cuốn lấy, không cho cô một chút
nghỉ ngơi nào. Chỉ đến Kiều Chinh đỏ bừng mặt, cả người mềm nhũn vì không còn
không khí thì Cảnh Phong mới rời khỏi môi cô. Anh tì trán mình vào trán cô:

- Hãy tin anh, anh nhất định bù đắp cho em thật tốt.

Kiều Chinh gật đầu nhưng sự đau đớn trong lòng quyện lấy những giọt nước
mắt chảy ngược vào tim.

Sau bữa ăn tối nhẹ nhàng, trong lúc Cảnh Phong thu dọn bát đĩa, Kiều Chinh
bật laptop lên, cô muốn biết khi Cảnh Phong ở đây, anh nghe loại nhạc gì.

Một lát thì tiếng nhạc vang lên thật trầm ấm.

“Từng ký ức ùa về, vào trong bóng đêm thật lạnh lùng

Anh ngồi đây, với nỗi nhớ mài mòn

Từng câu nói, từng nụ cười khắc ghi trong lòng anh.

Mỗi ngày anh một mình lặng bước

Anh nhận ra không thể sống thiếu vắng em.

Thế nhưng anh đã mất em thật rồi.

Anh và em đã không thuộc về nhau nữa.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi vì đã nói dối em thật nhiều

Anh xin lỗi vì đã tổn thương em như thế.

Anh đã sai, anh thật sự đã sai.

Ngày ngày anh đau khổ vì thiếu vắng em

Xin em hãy một lần
tha thứ cho anh.

Xin em hãy nghĩ lại
và quay về

Hãy để cho anh thêm
một lần được yêu em”.

Bản nhạc cứ tua đi tua lại mà chẳng hề
chuyển qua bài khác. Kiều Chinh nhấn nút chuyển bài nhưng không được. Cảnh
Phong thấy vậy bèn lấy chuột trong tay cô tắt máy đi. sau đó mới nhìn cô mà
nói:

- Không có bài khác, đó là bài duy
nhất. Mỗi lần anh đến đây đều nghe bài này, nó như nói hộ nỗi lòng của anh dành
cho em.

Anh vén mái tóc cô lên, hôn nhẹ lên
môi cô rồi hỏi:

- Cho anh được lần nữa em yêu được
không?

Kiều Chinh không đáp, cô nhón chân
vòng tay qua cổ Cảnh Phong, nhẹ nhàng dùng hành động thay cho lời nói. Chẳng
biết thời gian nụ hôn kéo dài bao lâu, Kiều Chinh chỉ biết sau đó Cảnh Phong
nhẹ nhàng đặt cô lên giường. Trong phút chốc ái lạc níu kéo hai cơ thể gần nhau
hơn. Giây phút đó cả hai như hòa làm một, nỗi đau đớn trong lòng Kiều Chinh bị
những nụ hôn dịu dàng của Cảnh Phong xoa dịu. Cô chỉ muốn bên anh trọn cuộc đời
này.

Cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ, khóe
môi vẫn tràn ngập hạnh phúc.

Trong đêm tối, Kiều Chinh thấy mình
chạy thật nhanh, cô cứ chạy mải miết, chân rướm máu nhưng cô vẫn cắn răng chịu
đựng. Khi đẩy cửa bước vào, cô nhìn thấy Cảnh Phong nằm dưới đất, máu loang
khắp người anh.

Kiều Chinh hoảng sợ hét lên. Cô bật
người ngồi dậy, cảm giác người bên cạnh mình vẫn còn hơi thở:

- Em sao vậy?

Anh còn sống, anh còn sống. Kiều Chinh
khẽ nhắm mắt lại để làm dịu nhịp tim. Khi mở mắt ra đã bắt gặp ánh mắt anh đắm
đuối nhìn cô. Trong ánh mắt ấy, cô thấy tình yêu của anh, cảm xúc yêu thương
bừng sáng và rõ nét hơn trong ánh đèn dịu nhẹ của căn phòng, cơn ác mộng đã
hoàn toàn bị quên lãng.

Buổi sáng, ánh sáng từ từ chiếu vào
căn phòng nhưng chỉ là ánh sáng rất yếu. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, Kiều
Chinh lười biếng nằm nghiêng người tránh ánh sáng đó. Chợt cô bật dậy, nét mặt
hoảng hốt, chỗ Cảnh Phong nằm đã trống không.

Mặt Kiều Chinh tái nhợt, cô tung tấm
chăn ra khỏi người rồi bước xuống giường, chẳng buồn xỏ đôi dép vào chân mà
chạy ra khỏi phòng. Vừa chạy cô vừa gọi lớn, giọng hoảng hốt:

- Cảnh Phong! Cảnh Phong! Anh đang ở
đâu?

- Anh ở đây – Giọng Cảnh Phong vang
lên, Kiều Chinh cảm thấy nhịp tim của mình như đã đập trở lại nhưng cô vẫn
không bớt căng thẳng, chỉ đến khi chạy xuống bên dưới, nhìn Cảnh Phong đang
thoải mái ngồi trên ghế vừa nhấm nháp li cà phê vừa xem tin tức, Kiều Chinh mới
thở nhẹ ra.

Cảnh Phong quay đầu nhìn vẻ mặt hốt
hoảng của cô, anh vội đặt li cà phê xuống bàn rồi chau mày nhìn cô:

- Sao thế?

Kiều Chinh lao nhanh đến bên anh. Cô
ôm chầm lấy anh thật chặt khiến Cảnh Phong bất ngờ. Nhận thấy cái ôm siết thật
chặt của cô, Cảnh Phong vỗ nhẹ lưng cô hỏi:

- Sao vậy, mơ thấy ác mộng à?

Kiều Chinh không nói, cô dụi đầu vào
lồng ngực anh sát hơn. Cảnh Phong thấy vậy cũng không hỏi cô thêm nữa, lặng lẽ
đưa tay ôm lấy cô, vỗ về. Lát sau, dường như nỗi sợ hãi đã tan biến, Kiều Chinh
mới khàn giọng nói:

- Đêm qua em mơ thấy anh nằm trên một
vũng máu.

Tay cô càng siết chặt anh hơn:

- Em sợ lắm! Sáng dậy không thấy anh ở
đâu hết, em rất sợ.

- Chỉ là giấc mơ thôi mà, giấc mơ
thường trái ngược với hiện thực – Cảnh Phong cười nhẹ trấn an cô.

- Nhưng mà trước đây em vẫn nằm mơ
thấy ba em nằm trên một vũng máu, cuối cùng ông ấy cũng chết đi như thế – Kiều
Chinh đau đớn nói.

Cảnh Phong nghe vậy, lòng như có ngàn
mũi kim đâm vào, nhức nhối khó chịu. Anh đẩy nhẹ cô ra, dùng tay nâng cằm cô
lên, để mắt cô đối điện mắt anh, hai ánh mắt sâu thẳm nhìn nhau, anh thấy có
một nỗi sợ hãi lớn trong cô.

- Nên em sợ điều này là sự thật sao?

Cô gật đầu. Cô nhớ lại cảnh tượng
trong mơ, hoàn toàn giống với cảnh tượng lúc ba cô chết, chỉ khác mỗi chỗ cái
xác đó là Cảnh Phong chứ không phải ba cô. Cô hận anh, cô hận anh hơn bất cứ ai
nhưng cứ nghĩ đến việc anh phải chết là cô lại thấy sợ hãi. Trái tim cô như
muốn chết đi khi nghĩ đến hình ảnh anh máu me khắp người, hơi thở đã lụi tàn.

- Không có đâu. Sẽ không xảy ra chuyện
này đâu.

- Đừng rời xa em.

- Anh sẽ không rời xa em, anh hứa đó –
Cảnh Phong khẽ cười, việc cô sợ hãi chứng tỏ cô yêu anh nhiều hơn là thù hận
anh. Vậy thì chỉ cần anh cố gắng bù đắp cho cô, anh tin có một ngày, hai người
sẽ vui vẻ sống hạnh phúc bên nhau.

- Không được – Cô vội kêu lên, giữ
chặt tay anh lại khi anh đang chuẩn bị dùng quân pháo để bắt quân xe của cô
trên bàn cờ tướng – Em đi lại.

Nói rồi cô thu lại quân cờ của mình,
nghiền ngẫm một lát rồi mới đánh tiếp. Cảnh Phong cười hỏi:

- Em chắc không?

Cô nhìn bàn cờ một lượt rồi quả quyết
nói:

- Em chắc rồi.

- Không thu cờ nữa.

- Không thu nữa.

Thế nhưng cô vẫn hồi hộp nhìn không
chớp mắt. Cô chỉ mới học được cách đánh cờ tướng nên không những bị thua Cảnh
Phong mấy bàn liên tiếp mà còn thua một cách nhanh chóng. Lần này cô quyết
không mắc sai lầm nữa.

Cảnh Phong nhún vai rồi đánh quân xe,
lập tức chiếu tướng cô. Kiều Chinh há hốc miệng đầy kinh ngạc, không ngờ cô
tính đi tính lại cũng không tính đến việc mình bị bao vây như vậy.

- Chiếu tướng rồi, em thua… Anh đã cho
em cơ hội rồi đấy nhé.

Kiều Chinh xụ mặt thất vọng tràn trề.
Cảnh Phong bật cười nói:

- Đánh cờ là phải điềm tĩnh, em cứ
thấy anh sắp ăn quân của em là vội tháo lui ngay. Em phải biết đôi lúc cần phải
thí một vài quân cờ để đạt được chiến thắng.

Cũng giống như anh đã hi sinh tình yêu
của họ để đạt được mục đích trả thù của mình. Kiều Chinh cụp mắt cười buồn.

- Không chơi nữa, ra ngoài tản bộ
thôi. Đánh cờ với em thật là chán.

Cảnh Phong thu cờ bỏ vào hộp nói nhưng
Kiều Chinh nằng nặc không cho:

- Em muốn chơi thêm một bàn nữa. Lần
này em sẽ chơi tốt hơn. Nha nha…

Cảnh Phong thấy cô làm nũng, nắm tay
anh lắc lắc, ánh mắt cầu xin trông rất tội nghiệp thì bật cười. Anh luôn bị nét
nũng nịu đó làm say mê.

- Có muốn anh nhường em thêm một nước
không?

Kiều Chinh lập tức gật đầu.

Cảnh Phong đưa ngón tay ngoắc ngoắc
cô, Kiều Chinh đỏ mặt đưa mặt đến gần. Đây là giao hẹn, nhường một nước cờ đánh
đổi bằng một nụ hôn.

Cảnh Phong liền hôn lên môi cô, anh giữ
lấy gáy cô để nụ hôn của họ được sâu hơn.

- Anh ăn gian – Kiều Chinh bực tức
đánh vào vai anh mắng.

- Yên nào – Cảnh Phong kéo thẳng cô
vào lòng mình, hôn cô say đắm, bất kể bàn cờ bị hất đổ, rơi vãi lung tung.

- Cảnh Phong, Cảnh Phong, anh mau ra
đây đi – Giọng Kiều Chinh hớn hở vọng vào trong nhà thúc giục.

Cảnh Phong liền bước nhanh ra bên
ngoài, anh vừa đẩy cánh cửa đã nhìn thấy Kiều Chinh đứng ở giữa sân. Cô quay
đầu nhìn Cảnh Phong, gương mặt rạng rỡ nói:

- Cây hoa anh túc đỏ này có phải do
anh trồng vào chậu không? Anh trồng khi nào vậy?

- Sáng nay anh thấy em thích nên đem
nó về đây.

Kiều Chinh không nói gì, ánh mắt cô
nhìn cây hoa không rời.

- Thật tiếc lại là loài hoa độc.

- Em không thích sao? – Cảnh Phong
thấy sắc mặt cô trầm ngâm có vẻ buồn nên hỏi.

- Không có – Kiều Chinh mỉm cười lắc
đầu, cô bước đến khoác tay anh – Chúng ta ra biển dạo đi. Em muốn ngắm hoàng
hôn lần nữa.

- Ngắm hoàng hôn? Chẳng phải hôm qua
em ngắm cả buổi chiều hay sao? – Cảnh Phong chỉ hỏi lấy lệ nhưng đôi chân vẫn
sóng bước cùng cô.

- Cảnh hoàng hôn mỗi ngày mỗi khác mà.
Em chẳng những mỗi ngày muốn ngắm hoàng hôn mà còn muốn mỗi ngày đi ngắm bình
minh nữa kìa. Có được không anh?

Giọng Kiều Chinh nũng nịu khiến Cảnh
Phong thấy vui vẻ xen lẫn ngọt ngào, anh bật cười lớn rồi đưa tay vuốt mũi cô
trìu mến bảo:

- Được. Chỉ cần em thấy vui, chúng ta
có thể tận hưởng hết vẻ đẹp mỗi ngày ở nơi đây cho đến khi về.

Kiều Chinh nở nụ cười hạnh phúc.

Hai người ngồi trên một mỏm đá nhìn
cảnh hoàng hôn, tất cả màu sắc hòa trộn giữa trời xanh và biển, đẹp đến say
lòng người.

- Đẹp quá đi mất!

- Anh chụp lại giúp em – Cảnh Phong
lôi điện thoại từ trong túi ra chụp rồi đưa cho Kiều Chinh xem. Cô lướt nhìn
từng hình một, chợt lướt qua một tấm hình khác không phải là hình vừa chụp.

Cảnh Phong thấy vậy vội giành lại điện
thoại trong tay Kiều Chinh, cô tức giận nhào đến chụp lấy.

- Đưa cho em, em muốn xem.

Cảnh Phong lắc đầu rồi đưa điện thoại
bỏ vào túi. Kiều Chinh xụ mặt, tức giận nói:

- Người trong hình là em mà, sao anh
có thể không cho em xem được chứ. Mau cho em xem.

Cảnh Phong vẫn lắc đầu. Kiều Chinh cắn
môi, mi mắt cụp xuống, hai mắt rưng rưng. Cảnh Phong thấy vậy thì thở dài đành
lôi điện thoại từ trong túi ra đưa cho cô nhưng Kiều Chinh đã xoay người tỏ vẻ
hờn dỗi:

- Không thèm.

- Được rồi, xem như anh năn nỉ em hãy
xem đi được không?! – Anh ôm lấy cô từ phía sau khẽ thì thầm bên tai cô, Kiều
Chinh bật cười cầm lấy điện thoại mở hình ra xem tiếp.

Tuy trong máy không có nhiều hình
nhưng hầu như các bức hình đều là của một người. Đó chính là cô. Mỗi bức hình
là một sắc thái biểu cảm nhưng tất cả đều được chụp lén. Trước đây, cô chưa bao
giờ động đến điện thoại của anh. Đời sống của anh khá phức tạp nên những thứ
mật thiết, Cảnh Phong ít cho ai chạm tay vào.

Lúc Kiều Chinh lật đến bức hình cuối
cùng, cô nghe Cảnh Phong khẽ ho vài tiếng có vẻ ngượng ngùng. Tấm hình cuối đó
là hình cô mặc một chiếc váy màu trắng đứng dưới một cây hoa sưa nở hoa trắng
xóa, cánh hoa rơi theo gió cùng dáng vẻ của cô tạo thành một khung cảnh thật
đẹp, thật lãng mạn. Kiều Chinh ngắm bức hình với ánh mắt thật ngọt ngào, trái
tim cô rung động. Bên tai cô là giọng Cảnh Phong rất nhỏ nhưng lời anh nói chạy
thẳng vào tim cô: “Anh yêu em”.

Kiều Chinh đứng một góc trợn tròn mắt nhìn
Cảnh Phong ngồi trên chiếc xe đạp địa hình. Cảnh Phong bật cười trước vẻ mặt
kinh ngạc của cô, anh hất đầu ra hiệu cho cô ngồi lên yên xe của anh. Kiều
Chinh miễn cưỡng nghe lời:

- Sao lại đi xe này?

- Chợ cũng gần đây thôi, không cần
phải đi xe hơi làm gì, lại không tìm ra chỗ đậu xe – Cảnh Phong nói dứt lời thì
đạp xe đi.

Anh chở cô đi trên con đường bờ biển,
gió thổi mát rượi, Kiều Chinh choàng tay ôm eo anh, đầu tựa vào anh, cảm thấy
thật hạnh phúc.

Cảnh Phong chọn đi đường ven bờ biển
mà không đi đường vòng nên chỉ chốc lát hai người đã đến chợ. Chợ không lớn
nhưng toàn là hải sản tươi sống ngon mắt vô cùng. Hôm nay cả hai quyết định mỗi
ngày sẽ đi chợ mua đồ tươi về ăn chứ không ăn đồ trong tủ lạnh nữa.

- Cảnh Phong, anh xem con cá này nè,
nhìn dễ thương quá đi mất – Kiều Chinh kéo tay Cảnh Phong đi hết chỗ này đến
chỗ kia thật vui vẻ. Cô chưa bao giờ đi chợ, đồ ăn thường là mua trong siêu thị
nên không biết được sự náo nhiệt của một khu chợ là như thế nào.

Cảnh Phong từ đầu đến cuối chỉ khẽ
cười bước theo cô. Kiều Chinh tuy không rành lắm chuyện nấu ăn nhưng cô cũng
biết tên các loại hải sản. Hai người đi đến một hàng cá, cá rất tươi.

- Mình mua con cá này về làm lẩu đi –
Kiều Chinh chỉ tay vào một con cá đang nằm im trên mâm.

- Ông chủ, cá này bao nhiêu một ký? –
Cảnh Phong hỏi.

- Một trăm tám mươi ngàn.

- Mắc quá. Một trăm hai mươi ngàn thôi
– Kiều Chinh vừa định lấy tiền ra mua thì Cảnh Phong đã lên tiếng trả giá.

- Không mắc đâu cậu em. Cá này vừa lấy
dưới thuyền lên, cậu xem, vẫn còn rất tươi, ăn vào chắc chắn rất bổ dưỡng – Ông
chủ cầm con cá lên vỗ vỗ lên thân mình nó mấy cái khoe với Cảnh Phong – Ở đây
anh nói đúng giá, không tin cậu cứ đi hỏi mấy chỗ khác đi.

Kiều Chinh nghe vậy thì gật gật đầu.

- Ông chủ, mỗi ngày ông đều bán hết
bao nhiêu đây cá à? Có khi nào bán không hết không?

- Sao tự nhiên cậu lại hỏi như thế? -
Ông chủ hàng cá nghi hoặc nhìn Cảnh Phong.

- Ông chủ, ông tính thử đi. Nếu số cá
này hôm nay ông bán không hết, liệu nó có thể sống đến ngày mai không? Cứ cho
rằng nó có thể sống đến ngày mai nhưng nhìn vẻ đờ đẫn của nó, ai còn muốn mua
nữa chứ. Ở đây thiếu gì quầy bán đồ tươi hơn, giá rẻ hơn. Chi bằng bán rẻ cho
chúng tôi một chút đi.

- Thôi được rồi. Tôi để giá cho cậu
một trăm năm mươi ngàn đó.

- Một trăm ba mươi lăm ngàn – Cảnh
Phong tiếp tục ngã giá.

Ông chủ nghi hoặc nhìn Cảnh Phong từ
đâu đến cuối, nhìn anh đâu giống người thiếu thốn gì mà đi mặc cả với ông ta
từng đồng xu như thế. Ông ta lại nhìn Kiều Chinh đang đứng bên cạnh Cảnh Phong
với vẻ mặt kinh ngạc. Kiều Chinh xấu hổ vô cùng, ông ta thở dài:

- Thôi được rồi, tôi chấp nhận bán lỗ
cho cậu vậy. Cậu chọn cá đi.

Cảnh Phong chọn một con cá tươi nhất
rồi thanh toán tiền sau nó nắm tay Kiều Chinh rời đi. Cô chưa từng nghĩ có một
ngày được nhìn thấy Cảnh Phong mặc cả ngoài chợ như thế. Cô mua đồ chưa bao giờ
mặc cả giá tiền với người bán nên cũng thấy hơi xấu hổ.

Khi Cảnh Phong kéo Kiều Chinh đến một
quầy bán tôm mực, Kiều Chinh lại sợ anh tiếp tục mặc cả nên nhích người ra xa
một chút giống như hai người chưa từng quen nhau. Thế nhưng cô bị Cảnh Phong
tóm tay kéo lại, Kiều Chinh nghe giọng Cảnh Phong liến thoáng:

- Đây là vợ em, cô ấy mang bầu được
hơn hai tháng rồi…

Lời Cảnh Phong nói khiến Kiều Chinh há
hốc miệng quay đầu nhìn anh không chớp mắt. Cô muốn đẩy anh ra nhưng tay anh đã
giữ cô thật chặt. Chỉ nghe chị bán mực bảo:

- Được. Tôi bán rẻ cho cậu nhưng nhớ
phải chăm sóc và bồi dưỡng cô ấy cho tốt nha.

Cảnh Phong khẽ cười, hôn lân trán cô
thật nhẹ.

Cuối cùng hai người cũng mua đủ thức
ăn cần thiết, lập tức đạp xe trở về. Kiều Chinh ngẫm nghĩ mãi, cuối cùng bật
cười lớn.

- Em cười gì vậy? – Dù Cảnh Phong biết
Kiều Chinh cười vì điều gì nhưng anh vẫn hỏi.

- Anh không biết bộ dạng mặc cả của
anh hôm nay thú vị đến mức nào sao? Dù có trong mơ, em cũng không tưởng tượng
được có ngày nhìn thấy bộ dạng một Cảnh Phong lạnh lùng như anh lại ra chợ mặc
cả với người ta từng đồng một. Ôi, em cười chết mất thôi.

- Chuyện về anh, em còn chưa biết
nhiều đâu. Mỗi ngày anh sẽ cho em nhìn thấy một chút về anh – Anh lém lỉnh đáp
lại cô.

Chạy được vài vòng, Cảnh Phong bỗng
nghiêm giọng nói:

- Thật ra, lúc nhỏ anh phải đi khiêng
hàng ngoài chợ với người ta để kiếm từng đồng bạc về nuôi mẹ bệnh nên chuyện đi
chợ mặc cả thế này, anh rất rành. Nhà nghèo mà, tiết kiệm được chút nào hay
chút đó, có khi anh còn đi lượm rau người ta bán ế bỏ lại mang về nhà nấu ăn
nữa kìa. Cũng may khoảng thời gian cơ cực đó nhanh chóng qua đi. Ba nuôi đã
giúp đỡ anh có cuộc sống như ngày hôm nay.

Kiều Chinh nghe Cảnh Phong nói, lòng
không khỏi đau buồn, cô ôm anh chặt hơn.

Kiều Chinh nắm chặt chiếc điện thoại trên
tay mình, chú cô vừa gửi cho cô một tin nhắn: ”Mọi việc đã xong hết, có thể kết
thúc trò chơi của con mà trở về rồi”. Kiều Chinh thở dài, cảm giác đau đớn đang
nhấn chìm cảm xúc của cô. Đã có thể kết thúc rồi ư?

Kết thúc luôn là sự mở đầu cho cái
mới, một vòng tuần hoàn không đổi. Kiều Chinh cảm thấy biển trời mênh mông quá,
trái tim cô bị lạc, chới với và mệt mỏi.

- Kiều Chinh – Giọng Cảnh Phong đột
nhiên vang lên khiến Kiều Chinh giật mình đánh rơi điện thoại xuống bãi cát,
trên màn hình vẫn còn hiện ra tin nhắn của ông Sĩ Thanh.

Mặt Kiều Chinh tái đi, cô hốt hoảng
cúi người nhặt điện thoại nhưng đã có bàn tay nhanh hơn nhặt giúp cô, tim Kiều
Chinh như rơi tự do, cô chết lặng nhìn Cảnh Phong chỉ thấy anh đưa điện thoại
cho cô kèm một nụ cười.

- Sao mặt em xanh vậy?

Kiều Chinh vội định thần lại, phủi vài
cái rồi nhét điện thoại vào túi quần nói:

- Lúc nãy gió lớn nên em hơi lạnh
thôi.

Cảnh Phong liền cầm lấy tay cô, quả
thật tay cô hơi lạnh. Anh dịu dàng dặn dò:

- Gió chiều thường thổi mạnh, sẽ rất
lạnh.

Cô đón nhận sự săn sóc của anh, người
cũng thấy ấm dần lên.

- Suy nghĩ gì vậy?

- Hả – Cô ngơ ngác không hiểu câu hỏi
của anh.

- Anh hỏi, lúc nãy em đã suy nghĩ gì
mà như người mất hồn thế?

- À, lúc nãy nhìn chân trời xa tắp
kia, em tự hỏi để đi đến đó cần bao nhiêu bước chân?!

Cảnh Phong bật cười kéo tay cô lại nằm
gọn trong vòng tay anh, cùng cô ngắm nhìn cảnh biển xinh đẹp trước mặt.

- Cảnh Phong, anh nói xem. Con người
ta liệu có đủ kiên nhẫn để nắm tay nhau đi đến cùng trời cuối đất không?

- Chân trời trông thì rất xa nhưng
thật ra rất gần. Lòng người tuy rất gần nhưng khó nhìn thấu. Nếu như hai người
yêu nhau, có thể hiểu được lòng nhau thì khi đó họ đã đến được chân trời rồi.

Kiều Chinh không nói gì, cô đưa mắt
nhìn chân trời xa xăm nơi có vầng ánh sáng màu cam rực rỡ. Nếu như cô có thể
nhìn thấy được lòng dạ anh khi đó, liệu cô có thể cùng anh chạm tới chân trời
không?

- Chúng ta chơi một trò chơi đi – Cảnh
Phong bỗng nhiên đề nghị.

- Trò chơi gì? – Kiều Chinh ngốc ngếch
hỏi.

- Em đi năm mươi bước chân về phía
trước. Anh đứng ở đây chờ em. Chỉ cần em ở chỗ đó quay lại nói một câu, nếu anh
có thể đoán ra câu nói, có nghĩa là anh hiểu rõ lòng dạ của em. Sao hả, em có
muốn chơi không?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.