Hoa lệ mạo hiểm - Chương 14 - 15 - 16 - 17

Chương 14

Hai
người muốn trốn tránh đối phương, ngược lại càng thêm lúng túng.

Nhưng
Tiêu Tử Úy thật sự không thể nhĩn tiếp nữa, hắn cần phải mở rộng cửa lòng nói
rõ mọi chuyện với Hạ Vũ Thần. Có mấy lời hắn nhất định phải nói trước mặt cô.

Rất
may mắn, hắn tìm được cô tại thư phòng, cô đang xem một quyển tạp chí du lịch.

“Anh,
tại sao anh...” Cô bị hắn tự dưng xông vào làm sợ hết hồn, “Anh muốn dùng thư
phòng à, tôi... xem xong rồi.” Cô bối rối đứng lên, lời nói có chút không mạch
lạc: “Tôi trở về phòng, tạm biệt, ách... chúc ngủ ngon.”

Hắn
đi đến trước một bước, kéo tay cô, “Anh đến tìm em.”

“Tìm
tôi?”

“Vũ
Thần, chúng ta không nên trốn tránh đối phương, chúng ta phải nói rõ mọi chuyện.”
Mấy ngày qua hắn chịu nổi khổ tương tư đã đủ rồi.

“Em
không có.” Hạ Vũ Thần mở mắt nói láo, nếu không cô cũng không cần đến thư phòng
đọc tạp chí để mình buồn ngủ, đột nhiên lại bị hắn bắt được.

“Đừng
nói dối, em rõ ràng đang trốn anh, anh biết.”

“Không
phải vậy?” Cô ngước lên một đôi mắt to có nỗi lòng thầm kính, nhìn thẳng vào
trong tròng mắt đen thâm thúy, như muốn nhìn rõ lòng hắn.

“Đúng,
anh cũng vậy.” Hắn sảng khoái thừa nhận, “Nhưng còn vậy nữa thì không được.”

“Anh
muốn gì?”

Hắn
say sưa ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt cẩn thận quan sát mỗi một
phản ứng nhỏ trên mặt người yêu.

“Anh
rất nhớ em, mỗi khi nhìn bóng người xinh đẹp của em lúc ẩn lúc hiện trước mặt,
an không nhịn được nhớ tới đêm hôm đó em run rẩy nằm dưới người anh...”

“Không!”
Cô che lỗ tai, “Đừng nói nữa!” Hắn cố ý dùng chuyện đêm hôm đó đùa cợt cô, hay
uy hiếp cô đây?

“Anh
không quên được em.” Hắn đột nhiên ôm cô vào trong ngực, “Trời mới biết hắn cố
gắng cỡ nào chỉ vì muốn xóa đi hình ảnh của cô của khỏi đầu nhưng mãi mà không
được.”

“Tử
Úy...”

“Thật
làm không được, từ lần đầu tiên nhìn thấy em đã như vậy, em đã ở trong lòng
anh.” Ánh mắt hắn dịu dàng giống như muốn làm cô say, “Vũ Thần, anh nghĩ anh đã
yêu em.”

“Anh
nói gì?” Cô không thể tin được! Cô không nghe lầm chứ?

“Anh nói, anh yêu em.”

“Anh... yêu em?” Không
phải gạt cô chứ?

“Có cần kinh ngạc vậy
không?” Hắn vỗ vỗ má phấn của cô, buồn cười nhìn vẻ mặt khả ái “Kinh sợ” quá độ.

“Anh thật yêu em?”

Tiêu Tử Úy vô cùng trịnh
trọng gật đầu.

“Tử Úy!” Cô rốt cuộc đã
nghe hắn nói yêu mình. Cô cảm động chủ động tựa vào ngực hắn, tâm trạng vui sướng
làm cho cô vừa muốn khóc vừa muốn cười.

“Thượng đế! Anh muốn
em.” Chỉ cần vừa đụng vào người cô, bụng dưới của hắn liền không tự chủ phản ứng
mãnh liệt.

“Không thể ở chỗ này!”
Cô không phải thật lòng từ chối nha.

“Anh không thể đợi.”

Hắn khẩn cấp để cô nằm
úp xấp lên bàn, để mông cô giương cao nhếch cao về phía hắn.

“Tử Úy, anh muốn làm
cái gì?” Tư thế này… xấu hổ quá đi!

“Làm chuyện mà hai
chúng ta đều vui vẻ.”

Nói chuyện đồng thời lục
lọi quần cô, kéo xuống quần lót, hai tay xoa khe mông trơn mịn trắng mềm, hưởng
thụ xúc cảm mềm mại, từng chút từng chút vuốt ve...

……….

Sau khi xong, hắn còn
không nỡ rút ra ôm cô, gần như hứa hẹn nói: “Anh sẽ không bao giờ buông em ra.”

Tiêu Tử Úy đưa Hạ Vũ Thần
trở lại trước cửa phòng, hai người hôn nhau lưu luyến không rời.

“Hôn tiếp nữa không tốt.”
Ngón tay Tiêu Tử Úy yêu thương xoa lên cánh môi bị hắn hôn đến vừa đỏ vừa sưng.

Hạ Vũ Thần mắc cở đỏ mặt,
giọng giống như tiếng muỗi kiêu: “Không ai muốn anh đi!” Nói thật cô cũng không
muốn rời khỏi hắn.

“Đây là một lời mời
sao?” Hắn nhìn chăm chú vào cô, giống như muốn đọc được lòng cô.

“Anh cứ nói đi?”

“Anh đây sẽ không khách
khí!” Hắn theo vào phòng cô, thuận tay khóa cửa lại.

“Tốt lắm, chúng ta đã
vào, vậy phải làm gì đây?” Hắn không khách khí nằm nghiêng trên giường, một đôi
con ngươi đen nhánh nhìn thẳng vào cô.

“Chúng ta có thể nói
chuyện phiếm!” Cô vừa ngồi xuống bên cạnh giường lập tức bị hắn kéo vào trong
ngực, “Tử Ứy, anh lại muốn gì nữa!”

Chương
15

“Nơi này là phòng trước
kia của anh, vừa nghĩ tới hàng đêm em ngủ trên giường anh, bảo sao anh không động
tâm?” Bàn tay to của hắn vỗ về eo cô, thoáng cái tiến vào bên trong áo.

“Đừng làm rộn, chúng ta
vừa mới...” Cô cầm bàn tay to của hắn, mắc cở nói không được nữa.

“Không đủ, bất kể ôm
em, hôn em thế nào cũng không đủ.” Hắn khẽ hôn lên mặt cô, tóc mai, chui vào cổ,
liếm lên dái tai.

“Tử Úy!” Người đàn ông
này, thật đúng là tinh lực tràn đầy!

“Anh lại muốn muốn em,
bảo bối.” Hắn dùng vật cứng rắng tượng trưng phái nam mập mờ đẩy lấy cô.

“Chán anh quá!” Cô còn
đang vùng vẫy giữ tay hắn.

Hắn cười lớn kéo áo
cùng quần cô xuống, “Thật phiền phức, sớm biết vừa rồi khỏi mặc vào, dù sao giờ
cũng cỡi xuống.”

“Không được nói!”

“Được, không nói, anh sẽ
trực tiếp làm!”

Hắn xoay người đặt cô
xuống phía dưới, nóng bỏng hôn trên trán, mắt, mũi cùng hai gò má, nhưng khát vọng
nhất vẫn là đôi môi đỏ mọng, đối với cô mà nói đây quả thực là hành hạ tàn khốc.

“Tử Úy, ” Hạ Vũ Thần
vươn lưỡi liếm qua đôi môi, dụ dỗ nụ hôn của hắn, “Hôn em.”

Hắn lập tức dùng lưỡi
trêu đùa cô, quyện lấy nước bọt lẫn nhau.”Vũ Thần, Tiểu ma nữ của anh, anh sẽ
không cho em rời khỏi anh.”

“Ừ, em không đi... a...
A...” Mới nếm thử mây mưa, lập tức bị nụ hôn nóng bỏng đốt cháy.

“Anh muốn em, Vũ Thần,
anh vĩnh viễn thấy không đủ.” Được cô ngầm đồng ý, hắn cởi đi áo ngực cùng quần
lót...

Trải qua một trận mây
mưa cuồn nhiệt cả hai nằm trên giường, ai cũng không muốn động.

“Chúng ta nên làm gì
bây giờ?” Tiêu Tử Úy yêu thương nhẹ xoa gương mặt sau khi hoan ái trở nên đỏ ửng
của Hạ Vũ Thần.

Cô dựa sát vào trong ngực
hắn, ôm chặc hắn, “Không cần lo người khác nói thế nào, chúng ta vẫn là chúng
ta.”

“Nhưng anh muốn biến em
thành người của anh, chỉ thuộc về một mình anh.” Hắn muốn độc chiếm và bảo vệ
cô thật quá mạnh mẽ

“Em là của anh.” Cô hôn
lên môi hắn giống như đồng ý, “Vĩnh viễn chỉ thuộc về anh.”

“Vũ Thần...”

“Anh yêu em.”

Hai người gạt mọi người
yêu thương lẫn nhau.

Có tình yêu Hạ Vũ Thần
càng thêm động lòng người, giống như một đóa hoa mặt trời sáng ngời chói mắt,
ngay cả Tiêu lão tiên sinh cũng nhìn ra.

Hạnh phúc đắm chìm
trong tình yêu làm sao cũng giấu không được!

Buổi chiều, bọn họ ở
nhà ấm ngắm hoa cùng hưởng thụ ánh mặt trời.

“Cháu và thằng nhóc kia
đã hiểu rõ rồi sao?” Tiêu lão tiên sinh cười nói.

Hạ Vũ Thần nghe vậy sợ
hết hồn, liều chết giả bộ ngu, “Ngài, ngài đang nói gì? Ngài nói gì tôi nghe
không hiểu.” Cô dùng động tác uống trà để che giấu kích động trong lòng.

“Tuy ta già nhưng chưa
đến mức lú lẫn, ta nhìn ra được.”

“Tiêu bá bá, cháu...”
Làm sao giải thích đây? Tình yêu vốn không có lý do!

“Ta không có ý trách
cháu, Vũ Thần, ngược lại, ta còn mở ra hai tay hoan nghênh cháu trở thành vợ
con ta.” Ông cười ranh mãnh.

“Tiêu bá bá, ngài nói đến
đâu rồi? Cháu không nghĩ như vậy!” Cô gắt giọng.

“Nhóc con hay mắc cỡ!”

“Không có, ngài đừng
nói lung tung!”

“Tên nhóc nhà ta không
tốt sao? Nếu như cháu không muốn gả cho hắn, tại sao chịu ở chung với nó?” Tiêu
lão tiên sinh vẫn còn có chút bảo thủ.

“Cháu và Tử Úy chỉ mới
quen nhau, tạm thời chưa nghĩ đến vấn đề kết hôn.” Đây là lời nói thật, huống
chi giữa bọn họ còn có một bí mật! “Đừng nghĩ muốn cháu hầu hạ cả hai cha con
ngài, cháu bận cô cùng.” Cô đưa chén thuốc lên phía trước, “Uống thuốc đi.”

“Có thể đổi không? Những
thứ thuốc chán ngắt này mùi tệ quá! Đầu lưỡi của ông kháng nghị rồi đây!” Tiêu lão tiên sinh
cũng giả bộ đáng thương.

“Trả
giá cũng vô dụng, nhanh uống thuốc nào!” Cô cười khẽ, làm bộ hung dự.

“Dạ,
y tá đại nhân.” Ông uốn cạn chén thuốc, nhíu một khuôn mặt già nua, “Wow! Thật
là khổ.”


lại đưa đến một chén nước, “Tiêu bá bá, bác có cần nói với Tử Úy...”

“Tạm
thời không nên.” Ông biết ý cô chỉ căn bệnh của ông.

“Nhưng...”

“Lúc
đến, nó tự nhiên sẽ biết.”

“Ừ.”

Một
già một trẻ cứ như vậy rỗi rãnh hưởng thụ khoảng thời gian sau giờ ngọ.

Chương 16

“Tử
Úy, bên ngoài có người tìm anh.” Tiểu đệ giúp việc đi vào gọi hắn.

“Người
nào?” Đang làm việc Tiêu Tử Úy ghét nhất bị quấy rầy, cho nên khẩu khí có phần
không tốt.

“Không
biết, hắn không nói.”

“Được
rồi, để tôi đi xem.”

Đi
ra ngoài nhìn, thì ra em họ “Thân ái” dính còn hơn ruồi!

“Này!
Anh họ, không nghĩ em sẽ tới sao!” Chu Bá Tinh nói.

“Tại
sao cậu biết tôi làm ở đây?” Bọn họ cũng có mười mấy năm không liên lạc, dĩ
nhiên trừ những tháng gần đây bố hắn ngã bệnh.

“Anh
họ em làm nhiếp ảnh gia, chỉ cần có lòng đương nhiên sẽ tìm được.”

“Em
thật đúng là thần thông quảng đại!” Tiêu Tử Úy giễu cợt nói: “Tìm tôi có chuyện
gì?”

Không
có chuyện sẽ không đến đây, hắn không tin Chu Bá Tinh nhàn rỗi không có việc gì
làm tới tìm hắn “gặp mặt bình thường”.

“Có
chút chuyện, bất quá không thích hợp nói tại chỗ này.”

Tiêu
tử úy nhìn bốn phía. Nơi này là nơi tiếp đãi khách, có nhân viên, có người mẫu
chụp hình, còn có khách cũ đến trả tiền, quả thực không thích hợp.

Người
đến người đi, nếu như hắn không nhịn được một quyền đánh vào trên mũi Chu Bá
Tinh, sẽ làm hỏng hình tượng nhiếp ảnh gia của hắn.

“Được
rồi, đi theo tôi.”

Bọn
họ đi đến gian phòng nhỏ màu xanh nhạt, phòng làm việc riêng của Tiêu Tử Úy.

“Có
việc gì cứ nói thẳng, nhưng xin bỏ bớt nước miếng của cậu, tôi không có thời
gian nghe cậu nói nhảm.” Tiêu Tử Úy tuyệt không muốn lãng phí thời gian, đi thẳng
vào vấn đề.

“Nếu
anh họ đã thẳng thắng như vậy, em đây cũng không ngại.” Chu Bá Tinh tự động ngồi
xuống.

Tiêu
Tử Úy không nhịn được liếc hắn một cái.

“Anh
họ, không biết cậu có bàn với anh chuyện lập di chúc?” Chu Bá Tinh trực tiếp hỏi.

“Cậu
có ý gì?” Bố hắn rốt cuộc mắc bệnh gì? Tại sao liên quan đến di chúc? Hắn tại
sao đến giờ còn chưa nghe qua chuyện này?

“Em
nghe nói cậu hình như đổi di chúc, cho thêm cô gái kia vào.” Dĩ nhiên, đây là
tin tức hắn dùng thật nhiều tiền hỏi từ miệng thư ký luật sư.

“Vậy
thì thế nào?” Bố hắn lúc nào lập di chúc? Tại sao? Ông ấy rõ ràng còn rất khỏe,
không phải sao?

“Cái
gì thế nào, nếu như tin tức đó là sự thật, vậy chúng ta... không!” Chu Bá Tinh
nhanh miệng đổi lời, “Vậy anh sẽ mất lợi ích? Anh mới là người kế thừa hợp
pháp! Tại sao phải để cô gái họ Hạ kia đến chia tài sản Tiêu gia.”

“Tôi
hoàn toàn không hứng thú với việc chia tài sản, với lại chuyện chia tài sản là
chuyện ba tôi, chứ không phải chuyện của tôi.” Nói hồi lâu thì ra hắn tới vì
tài sản của ba mình.

“Anh
họ, tại sao anh lại nói thế, Hạ Vũ Thần ngoài mặt chăm sóc cậu, nhưng theo em
được biết cô ấy là cô nhi, anh tại sao có thể để một cô gái lai lịch không rõ
muốn tài sản Tiêu gia gả cho cậu?” Chu Bá Tinh thật là bội phục mình nói xong đạo
lý rõ ràng.

Tiêu
Tử Úy hét lên một tiếng khó chịu, “Cậu cũng biết nhiều thật đấy!”

“Chuyện
này! Đối với Hạ Vũ Thần, mẹ và em cảm thấy không yên tâm. Anh họ, anh phải chú
ý nhiều thêm một chút.” Vì điều tra Hạ Vũ Thần, hắn không tiếc đổ ra cả đống tiền
nha!

Không
yên tâm? Nhưng không yên tâm tài sản Tiêu gia rơi vào tay người khác thì có!
Trong lòng Tiêu Tử Úy hừ lạnh một tiếng.

“Đây
là chuyện Tiêu gia chúng ta, cám ơn em đã quan tâm.” Hắn đặc biệt cường điệu
hai chữ “Tiêu gia”.

“Anh
họ...”

“Anh
còn bận nhiều việc không thể tiễn cậu, cậu hẳn tìm được đường ra ngoài!” Tiêu Tử
Úy không khách khí ra lệnh đuổi khách.

Chu
Bá Tinh không có lựa chọn nào khác đành phải sờ lỗ mũi rời đi.

Chương 17

Sau
khi dùng xong bữa trưa đơn giản cùng Hạ Vũ Thần, Tiêu Tử Úy đưa cô đến xem khu
nhà của hắn.

Căn
nhà rất đẹp và ngăn nắp.

Phía
sau tủ rượu là phòng bếp nhỏ, phòng ăn cùng phòng khách thì dùng bình phong giấy
kiểu nhật ngăn cách, sau tủ sách cao đến trần nhà chính là phòng ngủ của hắn,
ngay cả phòng tắm cũng chỉ dùng rèm mỏng manh ngăn lại.

Chỉ
có một căn phòng duy nhất có cửa là phòng tối dùng rửa ảnh.

“Đây
là phòng tối, chủ yếu là những tác phẩm khi rãnh rỗi. Có khi làm không xong tại
công ty hắn sẽ mang về nhà làm thêm” Hắn tỉ mỉ giải thích cách dùng.

“Đây
là những tác phẩm của anh?” Cô cũng muốn xem thử.

“Hình
treo trên tường phần lớn nằm trong bộ ảnh.” Hắn chỉ mấy khung lớn nhỏ không giống
nhau trên tường.

Hạ
Vũ Thần từ từ thưởng thức, “Nhìn ra được anh thật rất thích chụp ảnh.”

Bất
kể phong cảnh, người, tất cả tác phẩm đều tràn đầy sức sống, nếu như không phải
yêu thích công việc này, làm sao có thể cho ra những tác phẩm động lòng người
như vậy.

“Điều
đó đương nhiên, cũng là chuyện thứ hai anh thích nhất.”

“Sao!
Vậy còn chuyện gì anh thích nhất?” Cô cười duyên nói.

Hắn
đi tới, từ phía sau ôm chặt eo cô, kéo cô vào trong ngực, “Chuyện anh thích nhất!
Là một cô gái rất rất đẹp cũng rất bướng bỉnh.”

“Ghét!
Lại còn nói em bướng bỉnh!” Cô không nghe theo nhéo lên tay hắn, bắt đầu trừng
phạt.

“Ơ, bộ anh nói em sao?”
Hắn làm bộ rất kinh ngạc.

“Tiêu Tử Úy, anh khi dễ
em!” Cô kéo ra tay hắn, bỉu môi tránh sang bên cạnh.

Đột nhiên, hắn ôm cô
ngã lăn trên ghế sa lon lớn.

……………

Cô đẩy hắn ra, “Lại gì
nữa?”

“Anh đang khi dễ em!”
Bàn tay to của hắn xấu xa kéo quần cô ra, vuốt ve qua lại bắp chân bóng loáng
non mịn.

“Không nên nữa! Ban ngày.”

“Thì thế nào, người nào
quy định người yêu không thể ân ái vào ban ngày?” Hắn nhíu lông mày, bàn tay to
lại đang bò lên phía trước, vuốt nhẹ vật gợi cảm bên trong bắp đùi.

“Ngụy biện!” Con ngươi
lưu chuyển mở to trừng mắt nhìn hắn, cả người buông lỏng, hưởng thụ bàn tay ma
lực đang uyển chuyển chạm vào mình.

“Đừng nói nhiều lời,
hôn anh.”

Tiếp theo bốn cánh môi
lập tức gần sát nhau, ngôn ngữ đối với bọn họ đã không còn ý nghĩa. Chiếc lưỡi
nóng bỏng đã len vào cuốn lấy lẫn nhau, yêu cầu nhiều hơn.

Trong nháy lửa tình đã
hừng hực thiêu đốt hai người bọn họ, cho dù băng sơn cũng không thể làm đắm
chìm bọn họ.

“Ừm, em thật thơm.” Hắn
hôn lên cổ trắng của cô, hai tay khẩn cấp kéo đi quần, khu cấm địa xinh đẹp bị
bao vây bởi một mảnh vải trắng mỏng như cánh ve.

“Tử Úy...”

Hắn dùng môi cởi từng
nút từng nút trên áo sơ mi, nghênh đón hắn chính là một mảnh cảnh xuân kiều diễm.

Trên làn da trắng bị
lây một tầng phấn hồng, non mềm trơn mịn vừa đầy đặn vừa co dãn, toàn thân cao
thấp không có một chỗ dư thừa, còn có cặp đùi thon dài đẹp cân xứng đang kẹp
hông hắn.

Một cô gái như thế, hắn
vĩnh viễn đều không chán.

Ánh mắt nóng bỏng của hắn
nhìn chăm chú từng vị trí trên người cô, cô theo bản năng muốn che giấu mình, cô thật sự giữa ban ngày ban mặt để mình trần
truồng.

“Đừng nha.” Hắn kéo tay
cô ra, thưởng thức vẻ đẹp trên người cô.

“Nhưng...”

“Anh đã không thể chờ.”
Một phút đồng hồ cũng không thể đợi.

Hắn cởi xuống áo sơ mi
đen trên người, quần jean, còn có quần lót nhỏ màu đen khêu gợi...

………….

Khi từng luồng ánh sáng
chiếu vào Hạ Vũ Thần, cô từ từ mở mắt ra.

“A! Tử Úy, anh đang làm
gì?” Hạ Vũ Thần phát hiện mình nằm trên mặt giường lớn, cô vội vàng nắm chăn
che kín người.

Thì ra hắn đang cầm
cameras chụp cô.

“Không nên.” Hắn kéo ra
tay cô, đồng thời kéo theo cả chăn, “Đừng che giấu thân thể xinh đẹp của mình, anh muốn chụp khoảng
khắc đẹp nhất của em.”

Xuyên thấu qua ống
kính, hắn ghi chép mỗi một khắc quá trình yêu nhau, tròng mắt thâm tình lưu luyến
nhìn thẳng vào cô, chụp lấy thân người lõa lồ của cô, từng vẻ mặt mê người khi
rơi vào bể tình.

Đây là cô gái hắn yêu.

“Tử Úy...” Cô nhẹ giọng
gọi tên hắn.

Là hắn làm cô biết tình
yêu giữa nam và nữ, hơn nữa làm cô vui vẻ thoải mái, khiến cô trở thành một người
phụ nữ thành thục.

Báo cáo nội dung xấu