Định mệnh mang tên em - Chương 12 phần 1

Mới ngày
nào phố còn chìm ngập trong những sợi nắng vàng như tơ, nhẹ bẫng với những cơn
gió heo may, đắm mình trong hương hoa sữa. Thế rồi mùa sang đông, tất cả biến
mất không còn dấu vết, chỉ còn những cơn
gió lạnh buốt len lỏi vào từng ngõ nhỏ. Trong cái lạnh đầu mùa ấy, niềm hạnh phúc
lớn lao của Miên là gói mình trong chăn ấm, vừa áp ly trà nóng hôi hổi lên má,
vừa đọc sách.Sáng nay cũng vậy, Miên ngủ quên vì tối qua đọc một mạch hết Hỏa
Ngục của Dan Brown, tỉnh dậy đồng hồ đã
điểm bảy tiếng. Cuống cuồng, cô vội vã đánh răng rồi ôm ba lô lao rầm rập xuống
cầu thang. Hôm nay cô có tiết học lịch
sử kinh tế việt nam và các nước, giáo sư môn này nổi tiếng toàn trường vì độ
khó tính, nhất là với nữ sinh. Nghe đâu thầy gần 40 mà chưa có vợ, chắc vì thế
mà ghét phụ nữ. Lao tới nhà để xe, còn chưa kịp thắt dây mũ bảo hiểm, Miên đã
lao ngay lên xe mà đạp phành phạch. Xui cho cô, con xe già nua chỉ ho ra một
đống khói đen xì rồi tắt lịm, im lìm, không một phản ứng trước những cú đạp máy
ngày một mạnh của Miên. Sau một hồi hì hục mà không có kết quả, Miên đành chấp
nhận sự thật, không còn lựa chọn nào khác ngoài xe bus. Chán nản, cô ôm ba lô
lao nhanh ra đường.

Trời hôm
nay lạnh hơn mọi ngày, đám lá khô lao xao dưới chân mỗi khi gió thổi qua. Miên siết
lại chiếc khăn len, rồi cho hai tay vào túi áo khoác cho ấm. Cô thử thở ra thật
mạnh, một làn khói mỏng hiện ra rồi tan biến. Thích thú, Miên vừa đi thật nhanh
vừa ngửa cổ thở ra khói, không để ý một chiếc xe Farrari đang chầm chậm theo
sau. Nam vừa lái xe vừa bụm miệng cười trước bộ dạng ngớ ngẩn, trẻ con của
Miên. Cuối cùng anh cho xe chạy lại gần Miên, rồi bấm còi thật to làm cô giật
mình quay sang.

-
Này ngốc, sắp muộn giờ rồi đấy. Biết ai dạy hôm nay không?

Miên im
lặng gật đầu, cảnh giác.

-
Thế thì nhanh cái chân lên. Ở đó mà chơi trò xì ra khói nữa.
Cái mặt đã ngốc rồi còn thích chơi mấy cái trò ngu ngu.

Miên biết
ngay mà, lại cái giọng đá đểu. Thế mà ít phút trước cô còn có suy nghĩ đi nhờ
xe.

-
Cái đó là thở ra khói không phải xì ra khói nhé. Mà đó là
việc của tôi mà. Mũi của anh đang dài ra đấy, cái đồ thích xía vào chuyện người
khác ạ.

Nam thấy
cái mặt Miên vênh lên thách thức thì bực mình. Anh không thèm đáp trả mà đạp ga
cho xe vọt thẳng.

“ thế mà
mấy phút trước mình còn định cho cô ta đi nhờ xe. Giờ thì muộn rồi nhá. Cái đồ
con gái chanh chua.”

Nhìn theo
chiếc xe vọt khỏi tầm mắt, Miên bỗng thấy mình thật ngốc. Nếu cô thông minh
hơn, xuống giọng năn nỉ, chẳng ai nỡ từ chối một cô gái yếu đuối.

“Không dám đâu à. Ác nhân như hắn, mình có năn
nỉ cũng còn lâu mới được.”

Miên tự an
ủi bản thân. Cũng may cho cô, không lâu sau thì se bus tới. Miên lao lên xe
thật nhanh. Lòng thầm cầu trời cho cô kịp giờ tới lớp.

*****

Nhung đưa
tay vẫy vẫy mấy vé mời, thích thú quay sang Hoàng Nam.

-
Anh, tối nay đi nhé. Hôm nay chương trình đặc biệt. Có Hồ
Ngọc Hà hát, còn có biểu diễn nội y trên bar. Hôm nay phải quẩy tới bến luôn.

Nam vẫn
chăm chú nhìn ra cửa lớp. Không thấy Nam có phản ứng. Nhung bực mình:

-
Anh có nghe em nói gì không? Làm gì mà nhìn ra ngoài ấy thế?
Anh muốn làm thơ đấy à.

Nam vẫn im
lặng nhìn ra ngoài như chờ đợi một điều gì đó. Vừa lúc này, ngoài cửa lớp, Miên
hớt hải ôm balo chạy tới. Bộ dạng cô tròn vo, tóc rối bời, hai má hồng rực vì
chạy bộ một đoạn dài từ bến xe bus tới trường. Khi tới lớp, cô thở phào nhẹ nhõm vì không
thấy giảng viên đứng lớp. Cô nhanh nhẹn lao về phía Mai và Kevin ngồi.

-
Phù, mệt quá! Này, thầy đâu rồi?

-
Làm gì mà đi muộn thế? May cho bà là hôm nay các thầy cô họp
đột xuất. Nếu không chắc bà không có cửa vào lớp với thầy weekend rồi đó nha.
Kevin quay sang quan tâm.

-
Ờ, may thật. Ủa, mà sao ông gọi thầy là weekend vậy?

-
Weekend là cuối tuần đúng không? Thầy mình tên tuấn đúng
không?

-
Đúng rồi, nhưng có gì liên quan tới nhau đâu? Miên vẫn chưa
hiểu.

Kevin ngó cái mặt Miên dài ra, nhìn ngu thấy thương nên giải
thích

-
Má ơi, cái đồ hột mít này chậm hiểu quá. Cuối tuần là Tuấn
cùi đó. Lão đó cùi quá còn gì.

Miên gật gù tán thành.

-
Ờ đúng rồi. Ông đặt biệt danh hay quá. Ế, mà này. Tôi to vậy
mà ông dám gọi là hột mít hả?

-
Không chịu hột mít thì gọi hột vịt lộn nha? Kevin không chịu
thua.

-
Thích ăn đập đúng không? Miên vơ quyển sách táng vào người
Kevin đôm đốp làm thằng bạn kêu oai oái.

-
Nè, ăn gian nha. Không chơi bạo lực nha.

-
Với ông thì tôi chỉ còn cách này mới trị được được cái lưỡi
không xương của ông. Miên táng thêm một cái cuối thật mạnh trước khi dừng tay.

Kevin sửa lại tóc và quần áo gọn gàng rồi mới quay sang
Miên:

-
Bà xem lưỡi bà có xương hông? Đố bà kiếm được cái lưỡi có
xương nào trên đời này đó.

Rồi nghĩ một lát, cậu ghé sát tai Miên hét lên.

-
Nhiết nhưỡi nhó nhương nhói thế nhào nhông? Nhói nhầy nhầy.
Nhiểu nhông. Nhiểu Nhông? ( Biết lưỡi có xương nói thế nào không? Nói vậy này.
Hiểu không? Hiểu không?)

Miên thở dài, biết mình không phải là đối thủ của Kevin. Cãi
qua cãi lại chắc cãi tới tối, biết điều thì chịu thua cho xong. Bèn giơ hai tay
lên khóc lóc giả bộ đầu hàng.

-
Nhiểu nhồi. Nhông nhói nhiều nhóa, nhức nhết nhả nhầu. Tôi
nhin nhầu nhàng. ( hiểu rồi. Ông nói nhiều quá. Nhức hết cả đầu. Tôi xin đầu
hàng)

Khi thấy
đối thủ chịu thua thực sự thì Kevin mới khoái chí cười toe toét. Mai im lặng
đọc sách nãy giờ. Dường như chịu hết nổi ồn ào của hai đứa bạn, quay sang nói
lớn:

-
Nhê, Nhãi nhau nhong nhưa? Nhai nhười nhó nhấy nhôi nhang
nhọc nhách nhông? Nhiết Nhịch nhự nhà nhì nhông? ( Ê, cãi nhau xong chưa? hai
người có thấy tôi đang đọc sách không? Biết lịch sự là gì không?)

Miên và
Kevin giật mình ngó cô. Rồi nhận ra cô chỉ là đùa cho vui. Cả ba cùng phá ra
cười.

Cười chán,
Miên quay sang cướp quyển sách trên tay Mai, đọc tựa đề đầy khâm phục:

-
Suy luận logic. Ái chà, Bà đọc cuốn này cơ à. Ngạc nhiên
chưa?

Mai phổng
mũi:

-
Bình thường thôi. Tôi còn đọc những cuốn cao siêu hơn nữa
cơ.

Kevin tò
mò:

-
Thế suy luận logic là sao?

-
Môn này giúp người đọc, dựa trên những thông tin có sẵn, sử
dụng tư duy logic để lập luận và đưa ra thông tin mới.

Miên nhảy
vào:

-
Lấy ví dụ xem nào.

Mai ngẫm
một lúc rồi ví dụ:

-
Bây giờ tôi hỏi gì, bà trả lời nấy nhé.

Miên gật
đầu. Mai bắt đầu:

-
Bà và Hoàng Nam có ở chung với nhau cùng một nhà không?

Miên giật
bắn cả mình với câu hỏi. Nhưng cô chợt nhớ Mai là big Fan của Nam. Với Mai, tất
cả các con đường đều trở về với Hoàng Nam. Chuyện cô và Nam ở chung nhà là một
bí mật, đã được thỏa thuận ngầm giữa hai người. Và cả Nam lẫn cô đều chẳng có lý
do gì mà để lộ ra với Mai. Đây chỉ là một câu hỏi vô tình. Nghĩ vậy cô bèn trả
lời:

-
Đương nhiên là không.

-
Không ở chung nhà. Thế nên bà sẽ không có cơ hội tiếp xúc
với cậu ấy. Có đúng không?

-
Đúng, tôi đâu có nói chuyện bao giờ đâu.

-
Không có nói chuyện nên tôi suy luận là bà không hiểu gì
Hoàng Nam.

-
Ai thèm hiểu làm cái gì. Tôi và cậu ấy là hai thái cực khác
nhau.

-
Không nói chuyện, không hiểu và ở hai thái cực khác nhau.
Tôi kết luận là bà ghét Hoàng Nam. Chuẩn chưa?

Miên gật đầu đồng ý ngay lập tức:

-
Quá chuẩn! Quá chuẩn luôn.

Kevin ngồi nghe nãy giờ. Thấy cái mớ logic mà Mai nói chả
logic chút nào. Cậu liền hỏi vặn lại:

-
Thế tức là từ việc Miên không ở chung nhà với Nam. Bà kết
luận hai người đó ghét nhau. Chứ nếu Miên ở chung nhà với Nam. Thì họ yêu nhau
hả? Bullshit! Hai người này có ở suốt kiếp cũng không yêu nhau được.

Mai nghe Kevin động tới lý luận Logic mà cô hâm mộ nên phản
pháo tức khắc:

-
Ông dám cá không? Tôi bảo đảm hai người đó ở chung nhà là
yêu nhau.

Kevin tức khí:

-
Cá thì cá. Sợ gì. Nào, muốn cá gì?

-
Ai thua thì bị người còn lại đấm 100 cái.

Miên sợ Mai thua nên giật mình phản đối:

-
Này thôi đi. Tự nhiên mang tôi ra cá. Mà cá gì hiếu chiến
ghê quá.

Kevin đồng ý:

-
Kevin yêu hòa bình, ghét chiến tranh. Yêu bồ câu, Kevin ghét
diều hâu!

Miên và Mai bật cười sằng sặc trước biểu cảm của Kevin khi
nhại lại giọng của chị Hội trong để mai tính. Mãi sau Mai mới lên tiếng hỏi:

-
Thế Kevin muốn sao? Ai thua thì đeo biển Bullshit trước
ngực. Và ngồi ở cổng trường suốt 1 buổi nhé.

-
Oki, đứa nào sai thì là phân bò nha. Haha.. Kevin chơi chữ.

Miên muốn
than trời khi chứng kiến đám bạn mang mình ra cá độ. Cô khẽ thở dài lo lắng cho
Mai. Mai thua chắc luôn. Cô và nam như chó với mèo. Cả đời dù có nhốt chung một
chuồng cũng không bao giờ yêu nhau. Nghĩ tới đây, bất giác Miên quay sang nhìn
về phía nhóm Nam hay ngồi. Cô giật mình khi bắt gặp cái nhìn chăm chú của Nam
về phía mình. Hình như anh cũng ngại khi bị Miên bắt gặp đang nhìn trộm. Nam
vội quay đi, giả vờ nói chuyện với Nhung.

Miên thấy
Nam quay đi thì không thèm để ý nữa, quay sang tám tiếp với hai người bạn thân.
Cô không biết rằng suốt buổi học hôm ấy Nam rất hay nhìn trộm Miên. Chính anh
cũng không hiểu mình bị làm sao. Ở Miên toát ra một cái gì đó thu hút anh. Từ
khi quan sát Miên. Anh phát hiện cô có một vài điểm rất kì lạ. Miên không xinh,
không giàu, lại mọt sách. Vớt vát lắm thì cô mới đạt điểm 5/10 trong việc thu
hút người khác. Thế nhưng Miên lại được cả lớp yêu quý. Nhóm nhà lá quý cô thì
cũng bình thường, dù sao cũng cùng hoàn cảnh. Nhưng nhóm nhà lầu, nhóm hà nội
xem ra cũng khá tôn trọng Miên. Dũng là một ví dụ, anh luôn nhẹ nhàng chào cô.
Thỉnh thoảng anh còn tỏ ra thích tranh luận với Miên về bài vở, hoặc một vài
chủ đề thời sự nóng bỏng nào đó. Những lúc ấy Nam thấy Dũng nói rất nhiều và
cười rất tươi. Có lần Nam tò mò nên hỏi Dũng:

-
Ê, mày. Miên có gì hay mà mày hạ cố nói chuyện vậy? Cô ấy là
nhóm nhà lá mà.

-
Tao thấy cô ấy dễ thương. Nói chuyện thông minh, hài hước.

-
Mắt mày để sau gáy à? Béo ú mà dễ thương? Nói câu nào là
chặn họng câu ấy mà thông minh?

-
Cái sự dễ thương của Miên nó toát ra tự nhiên nên không đem
phân tích được. Mày có nghe về sự hấp dẫn của sự bình thường chưa?

Nam lắc đầu. Dũng giải thích.

-
Để tao lấy ví dụ luôn cho dễ hiểu. Mày nhìn Nhung đi. Thấy
đẹp không? Nhà giàu dùng hàng hiệu từ đầu tới chân này. Học giỏi này, cũng khá
hòa đồng. Nhưng mày thấy Nhung cô đơn không? Cô ấy chỉ chơi với vài người. Còn
Miên thì khắp lớp. Biết tại sao không?

-
Vì Nhung không muốn chơi.

-
Không phải. Nhung rất thích làm hoa hậu thân thiện. Cô ấy
cầu toàn là toàn cầu mà. Ban đầu người ta tới chơi. Nhưng sau họ ngại. Biết sao
không? Nhung ở đẳng cấp khác chỉ là một phần. Lý do là Nhung tạo cho người khác
cái cảm giác phải kiễng chân mới chơi dược. Nói đơn giản cô ấy không tạo được
sự thoải mái cho người khác. Còn Miên thì mọi thứ bình thường. Cộng thêm nét
duyên ngầm đến từ sự trong sáng vô tư. Miên khiến cho mọi người được là mình
trước cô ấy. Miên không đánh giá, không xét nét, chơi vô tư. Chính điều đó tạo
ra sức thu hút.

-
Thế sao khối người cũng bình thường mà mày đâu thèm nói
chuyện. Nam vặc lại.

-
Tao nói định luật này chỉ áp dụng cho người bình thường
nhưng có tâm hồn vô tư trong sáng. Cái đó mới tạo ra nét duyên ngầm. Giờ hiểu
chưa?

Nam nghe bạn phân tích mà ong hết óc. Anh lắc đầu.

-
Thôi dẹp. Tao chả hiểu gì hết.

Dũng ngó Nam với ánh mắt kiểu như tội nghiệp thằng ngốc rồi
bỏ đi.

Mẩu đối thoại này diễn ra khá lâu trước đây. Khi ấy, Nam còn
chưa phát hiện Miên là bé Cò. Sau một thời gian quan sát cô. Anh chợt nhận ra
những gì Dũng nói đều đúng. Miên luôn tạo một không khí vui vẻ quanh mình. Cô
và bạn bè trêu nhau, đánh nhau, cười nhạo nhau…Vô tư như, nhí nhố như lũ trẻ
con. Những lúc như thế nhìn Miên cau mày cáu gắt, cong môi hờn dỗi, hay nhe
răng cười tươi...Mọi trạng thái của cô đều rất sinh động và dễ thương. Đôi khi
anh nhìn sang Nhung và so sánh. Ừ Nhung đẹp thật. Một vẻ đẹp lộng lẫy dễ thấy.
Nhưng nó nhạt nhẽo. Cô trên lớp không đang trang điểm thì ngồi check facebook.
So với Nhung, tuy Miên không đẹp bằng. Nhưng thu hút và có cá tính rất
riêng.

Nam tự cốc vào đầu mình một cái.

“Chết tiệt thật, sao cứ phải quan tâm tới cô ta làm gì. Hay
mình bị cô ấy thu hút rồi.” Suy nghĩ này khiến Nam sợ hãi. Anh bèn mở nhạc và
đeo tai nghe vào. Cố gắng không nhìn về phía Miên thêm bất cứ một lần nào nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.