Không yêu thì “biến” - Chương 16 - 17

Chương 16

Mẹ kiếp… lại là máu
mũi, Hà Tịch, chẳng phải chỉ là một tên đàn ông thôi sao? Rốt cuộc mày cô đơn trống
vắng tới cỡ nào chứ!

Tôi cứng người, mặt
mũi khó coi, lập tức bịt mũi lại, định giãy ra khỏi vòng ôm của hắn, chạy vào nhà
vệ sinh.

Hơi thở của hắn nặng
thêm, hắn chẳng những không thả tay ra mà còn ôm chặt hơn. Tôi phát cáu trừng mắt
nhìn hắn, lại càng cựa quậy dữ dội hơn, muốn xem trò cười của người ta cũng không
nên xem tận mặt như thế chứ.

Mắt Tần Mạch tối đi,
cuối cùng không kìm được, nói: “Mới sáng ra, nếu cô muốn để bên ngoài nghe thấy
tiếng động gì kỳ quái thì cứ giãy tiếp đi”.

Toàn thân tôi chợt cứng
đơ, tôi nằm im một lát mới chửi ầm lên, vì bịt mũi nên khó tránh khỏi có giọng mũi:
“Anh có vấn đề gì à! Với một đứa con gái máu chảy đầy mặt mà cũng sinh ra dục vọng
được! Cái gì mà nếu tôi muốn, giờ rõ ràng là anh muốn cơ mà! Đồ cầm thú!”.

Tuy là nói như thế,
nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn nằm im.

Chẳng biết qua bao lâu,
máu mũi của tôi đã ngừng chảy rồi mà hắn vẫn ôm lấy tôi như vậy.

“Còn chưa xong à?”.
Chắc hôm qua anh cũng ăn nhiều thịt bò phải không!

Tôi vừa dứt lời, hắn
bèn thả tay ra, động tác nhanh nhẹn như thể tôi đã làm nhiễu suy tưởng sâu xa của
hắn vậy. Tôi trợn mắt nhìn hắn vẻ lạ lùng, lập tức trở mình xuống giường chạy thẳng
vào nhà vệ sinh.

Đánh răng rửa mặt xong
xuôi, tôi thay quần áo rồi xuống dưới nhà. Tần Mạch và bà Tần đã ngồi vào bàn ăn
bữa sáng, tôi lên tiếng chào hỏi bà Tần, cầm miếng bánh mỳ lên đang chuẩn bị ăn
thì bà Tần bỗng nhiên nói: “À thì… tuy tuổi trẻ là vốn liếng, nhưng mà, chuyện gì
cũng nên làm từ từ thôi, thong thả chút”.

Tôi chớp mắt, không
hiểu ý bà cho lắm, ngoảnh đầu nhìn Tần Mạch lại hoảng hốt bắt gặp nụ cười đang treo
bên môi hắn, “Con biết rồi mẹ ạ”. Tôi nhíu mày không hiểu, nơi khóe mắt chợt trông
thấy người giúp việc thu dọn phòng ốc đang ôm một đống ga giường đi xuống, vết máu
lấm tấm trên đó, rõ ràng là kiệt tác của tôi…

Khóe miệng tôi giật
giật, chỉ nháy mắt đã hiểu được ý của câu nói lúc nãy.

Nếu làm chuyện đó mà
tới được mức kia thì… Đúng là nên chậm lại một chút.

Tôi hung dữ lườm Tần
Mạch một cái, khổ nỗi không thể giải thích được, đành vùi đầu gặm bánh mỳ xả tức.

Bữa sáng pha lẫn chút
xấu hổ cuối cùng cũng xong, ngồi trên xe Tần Mạch, tôi cười cười vẫy tay chào tạm
biệt bà Tần trong sân, lạnh lùng quay mặt lại: “Căn hộ của anh sắp hoàn thiện rồi,
hôm nay là dán xong tường, ngày mai chắc đồ gia dụng sẽ được chuyển tới. Anh thích
ở lúc nào thì cứ dọn vào lúc ấy, nhưng tôi tốt bụng đề nghị với anh, tốt nhất là
đặt than hoạt tính trong nhà để thông khí lấy vài ngày. Việc hợp tác giữa hai chúng
ta cũng coi như sắp kết thúc rồi, đến lúc ấy đừng quên số tiền thưởng gấp bốn của
tôi đấy”.

“Hừ”. Hắn lạnh nhạt
hừ một tiếng, “Cái tính của cô cũng phân biệt mọi thứ rõ ràng nhỉ”.

Tôi quay đầu đi nhìn
cảnh vật đang trôi nhanh như bay ngoài cửa kính, chẳng để tâm tới hắn, bụng bảo
dạ, nếu anh mà tốt tính hơn một tí như mẹ anh thì tôi với anh cũng không đến nỗi
như thế này.

Hắn cũng không có nhiều
thời gian chú ý đến tôi, từ lúc hắn mở di động thì luôn luôn ở trạng thái trò chuyện,
trong chiếc xe chỉ có giọng nói trầm trầm của hắn, nghe vững vàng mà lại êm tai
vô cùng.

Quãng đường từ ngoại
ô vào nội thành lúc mới đầu còn thông thoáng, vào trong thành phố thì dần trở nên
đông đúc. Xe đi đi dừng dừng, nhưng tôi thì không gấp, nghĩ bụng dù sao vị khách
sộp đang ngồi cạnh đây, hắn không vội thì đương nhiên tôi cũng chẳng vội.

Nhưng lái mãi đi mãi,
hắn dần dần không nhận điện thoại nữa, tôi cũng từ từ phát hiện ra hướng đi của
hắn không đúng, bèn thấy lạ hỏi một tiếng: “Đây là hướng tới căn hộ của anh sao?”.
Mãi mà không thấy hắn trả lời, tôi ngoảnh đầu nhìn, lại thấy sắc mặt của hắn vô
cùng xấu, mặt nhăn mày nhíu: “Anh làm sao thế?”.

“Đừng ồn”. Giọng hắn
căng lên, dường như đang đè nén cơn đau nào đó.

Tôi ngoan ngoãn ngậm
miệng, sợ làm phiền hắn. Hắn lái xe chậm rãi tấp vào bên lề, cuối cùng là dừng lại
ngay vệ đường, hình như không chịu đựng được nữa, hắn gục đầu trên tay lái, một
tay ấn lên chỗ dạ dày.

Đau dạ dày? Lúc này
tôi cũng chẳng quan tâm liệu hắn có giận hay không, kéo tất cả các ngăn trong xe
ra, vừa xem vừa hỏi: “Thuốc của anh đâu? Để đâu rồi?”.

Mãi một lúc lâu sau,
hắn mới nặn ra ba chữ: “Uống hết rồi”.

Khóe miệng tôi giật
giật, con người này còn có thể lơ là chuyện của bản thân thêm được chút nào nữa
không? Tôi xuống xe, nhìn đoàn xe uốn lượn không biết điểm cuối ở phía trước, chợt
nhớ chẳng phải bệnh viện của Trần Thượng Ngôn ở gần đây sao! Tôi không biết địa
chỉ cụ thể, đành gọi điện cho Trần Thượng Ngôn, không ai bắt máy. Tôi bắt đầu có
chút nóng ruột, mở cửa xe ra hỏi Tần Mạch: “Anh lái về hướng này vì tìm được địa
chỉ bệnh viện ở đây phải không?”.

Hắn gật đầu, hình như
đã đau tới mức không thể nói nổi.

“Xuống xe, tôi cõng
anh đi”.

Không ngờ đoạn đường
này rất gần bệnh viện, tôi đỡ cánh tay Tần Mạch, đi tới nhũn cả chân. Mới đầu anh
ta còn muốn sĩ diện tự đi, chưa được mấy phút đã không đi nổi, hơn nửa cơ thể đều
dựa lên tôi. Trời mùa đông mà cả người tôi đổ đầy mồ hôi. Con đường gian khổ, cuối
cùng cũng trông thấy cánh cổng bệnh viện, tôi thở hổn hển: “Tần Mạch, trước đây
anh còn ghét tôi, nếu hôm nay không có đứa thể chất mạnh mẽ tôi đây, anh cứ chờ
đó mà khóc”.

Chẳng mấy khi hắn ngoan
ngoãn không đấu khẩu với tôi, có lẽ là đã đau tới rã rời rồi.

Bảo vệ bệnh viện thấy
hai chúng tôi, bèn vội vã chạy lại giúp, vừa trút được sức nặng của Tần Mạch, tôi
lập tức thở phào, đi theo được vài bước đã nhũn chân ra ngã sụp xuống đất.

Người bên cạnh giật
nảy mình, vội kéo tôi dậy, tôi bò lên phủi bụi dính trên đầu gối, nói mấy tiếng
không sao, rồi vào bệnh viện cùng Tần Mạch. Hắn được đưa đi kiểm tra, tôi ở ngoài
chạy tới chạy lui, nhanh chóng đi nộp viện phí cho hắn.

Sau khi hắn được vào
nằm tạm trong phòng bệnh, một y tá trung niên hỏi tôi: “Cháu là vợ cậu ta hả?”.
Chẳng chờ tôi giải thích, bà lại nói, “Chồng mình thì quan tâm nhiều chút nhé, công
việc quan trọng thì quan trọng đấy, nhưng không thể lơ là sức khỏe, làm vợ phải
khuyên cậu ta nghỉ ngơi nhiều vào, thanh niên trai tráng thế mà đã viêm dạ dày,
còn không điều trị cẩn thận nữa, sau này bệnh biến chứng thì khóc cũng không kịp
đâu”. Nói xong, bà bèn ôm quyển sổ bỏ đi.

Tôi nhìn Tần Mạch nằm
trên giường bệnh, hắn đang tỉnh táo, lạnh nhạt nhìn lại tôi.

Chẳng biết tại sao,
nhìn gương mặt nghiêm nghị có chút yếu ớt của hắn, tôi bỗng thấy buồn cười, bật
cười thành tiếng, vui vẻ nói: “Nghĩ lại những chuyện đã làm từ tối qua tới sáng
nay, tôi cũng giống vợ anh thật đấy”.

Vừa dứt lời, suy nghĩ
đã bay tới cơ thể sáng nay ôm tôi khi vừa tỉnh giấc, cùng với bộ phận hoặc vì phản
ứng sinh lý, hoặc vì phản ứng tâm lý mà hơi cứng lên của hắn, mặt tôi thoắt cái
đã đỏ bừng, cảm giác câu này của mình hơi ngu xuẩn.

Nhưng hắn khẽ ừ một
tiếng, đáp lại một câu có chút mờ ám: “Rất giống”. Chẳng biết là đồng ý thật hay
đang mỉa mai lại tôi.

Tôi xách ghế tới ngồi
cạnh hắn một lát, cảm giác chẳng có gì hay mà nói với hắn cả, tôi bèn nói: “Chỗ
tôi còn có chút việc nên đi trước nhé”.

Hắn im lặng chốc lát,
gật đầu, tôi đi tới cửa phòng thì không dằn được mà ngoái đầu lại liếc hắn một cái,
cảm giác một mình hắn nằm trong phòng bệnh như thế có hơi đáng thương, tôi hỏi:
“Hay là tôi tìm ai tới chăm sóc anh nhé?”.

Hắn quay đầu lại nhìn
tôi, không nói lời nào. Có lẽ vì bị bệnh, sắc mặt hắn ôn hòa hơn ngày thường rất
nhiều, ánh mắt giả vờ lạnh nhạt lại có chút sĩ diện không cần ai bố thí khiến trái
tim tôi thoáng cái đã mềm nhũn. Tôi chầm chậm quay lại bên giường: “Thực ra… chỗ
tôi cũng không có việc gì cả. Nếu... nếu anh cần thì tôi ở đây với anh cũng... không
sao”.

Hắn hừ một tiếng coi
thường, nhưng từ đầu chí cuối không hề lên tiếng đuổi tôi đi. Để mặc cho thời gian
chậm rãi trôi qua trong yên lặng được một lát, hắn mới nhỏ giọng nói: “Đầu gối…”.

“Hả?”.

“Thôi, không sao”. Hắn
quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt có lẫn chút hờn dỗi lạ lùng.

Tôi âm thầm rủa hắn
là đồ yêu quái, nói được một nửa lại thôi, còn tự giận dỗi nữa chứ, chẳng hiểu ra
sao hết. Lướt mắt ra ngoài cửa sổ theo ánh nhìn của hắn, tôi nheo mắt lại, người
kia… cái người đang đi chung với một bác sĩ khác không phải là Trần Thượng Ngôn
sao? Cái tên này cứ lúc nào quan trọng thì chẳng thấy đâu, tới khi tôi xử lý xong
hết rồi mới đột ngột thò mặt ra. Trong lòng tôi có chút bực bội, đang định gọi điện
cho anh ta thì bên kia đã diễn ra một màn khiến tôi phải sợ hãi.

Phòng bệnh của Tần Mạch
nằm ở khúc quanh trong khu nội trú ở bệnh viện, nhìn qua cửa sổ có thể thấy được
hành lang phía trên nối giữa khu nội trú và khu khám bệnh.

Trần Thượng Ngôn đang
giận dữ bước đi gấp gáp trên hành lang ấy, phía sau là một vị bác sĩ cứ liên tục
tóm lấy tay anh ta, hình như muốn anh ta đứng lại. Trần Thượng Ngôn có vẻ rất bực
mình, quay người lại đẩy mạnh vị bác sĩ kia một cái, nhưng đối phương đã nhân cơ
hội này mà nắm được tay anh ta, kéo thẳng vào lòng mình, cúi đầu hôn say đắm...

Khỏi cần nhìn thêm gì
nữa…

Tôi bước tới, nhẹ nhàng
kéo rèm cửa sổ lại.

Ngoại tình, tôi chịu.
Kẻ thứ ba, tôi cũng chịu luôn.

Nhưng mà, nhưng mà...
Tại sao kẻ thứ ba đó lại là đàn ông...

Quay lại ngồi lên ghế,
tôi ngẩn người ra nhìn chằm chằm vào chiếc chăn trắng toát.

“Hà Tịch”. Tôi ngẩng
đầu lên, mãi sau mới thu ánh mắt về gương mặt Tần Mạch, “Cô…”. Hắn nghẹn lại mãi
rồi mới nhả ra được một câu không giống tiếng người, “Thực ra chuyện này rất bình
thường”.

Tôi nghe xong thì mỉm
cười gật đầu: “Đúng vậy, thời buổi này người thích gái đều tìm gái chuẩn, người
thích trai thì tìm tới trai chuẩn, còn đứa con gái nam tính có khuynh hướng tình
dục bình thường như tôi đây chắc chắn là ế rồi”.

Tôi thở dài, đã chẳng
còn gì để mất thì cho mất luôn: “Xem như anh xui đi, vướng phải tôi, lấy được đêm
đầu của tôi, nếu không e là trăm năm sau tôi lại trở thành bộ thi thể trinh trắng
duy nhất mất”.

Trong phòng lại chìm
vào im lặng.

“Cô thế này cũng tốt
mà”.

Giọng hắn dịu dàng đến
nỗi khiến mắt tôi cay cay đỏ hoe: “Sao người phát thẻ người tốt cho tôi lại là anh
hả! Sao đến một cái thẻ người tốt mà chính chủ cũng chẳng thèm phát cho tôi chứ.
Mấy người muốn hôn thì hôn đi, tốt xấu gì cũng phải đánh tiếng cho tôi chứ, đừng
đột ngột như thế có được không!”.

Chương 17

Tần Mạch như cố gắng
tìm thứ gì đó để nói, nhưng hẳn nhiên là kẻ đã quen lúc nào cũng ở tít trên cao
như hắn không biết nên nói gì vào lúc này.

Tôi nhìn hắn, hắn cũng
nhìn lại tôi, hai mắt nhìn nhau được một lúc, tôi lên tiếng: “Tôi biết anh muốn
nói gì, cảm ơn anh. Nhưng tôi không cần”. Trần Thượng Ngôn với tôi chỉ là chấp nhận
được, không phải là thích. Đau đớn vì bị phản bội là thật, nhưng tôi không cần an
ủi.

Nhưng tôi vừa dứt lời,
nét mặt Tần Mạch chợt trở nên kỳ quái, hình như còn có chút ghét bỏ: “Không cần?”.

Tôi nghi hoặc: “Anh
muốn nói gì?”.

Hắn chỉ vào túi áo vest
đang đặt ở bên cạnh, giọng nói vẫn trầm trầm vững vàng như thường lệ: “Trong túi
có khăn giấy, nước mũi cô chảy xuống rồi kìa”.

Nghe xong câu ấy, tôi
ngẩn người ra, bình tĩnh hít sâu một hơi, lập tức mò khăn giấy trong túi áo hắn,
sau khi xì nước mũi ra bèn lẳng lặng nhét xuống dưới gối hắn.

Mặt Tần Mạch lập tức
đen sì: “Hà Tịch!”.

“Chỉ anh được phép khiến
tôi mất mặt, tôi thì không được trả thù chắc? Anh Tần, giờ tôi thất tình, anh phải
hiểu tôi”.

Hắn dùng tay không bị
cắm kim để phủi tờ giấy ra khỏi gối, trợn mắt nhìn tôi, nhưng cũng chẳng nói gì
thêm nữa.

Tần Mạch truyền dịch
xong thì nhất quyết đòi xuất viện. Y tá khuyên ngăn mãi mà Tần Mạch vẫn chỉ đáp
lại bằng ánh mắt lạnh nhạt. Y tá hết cách, đành tới đẩy đẩy tôi đang ngồi ngẩn ngơ
bên cạnh.

“Với tình trạng hiện
giờ của chồng cô thì ít nhất phải ở lại theo dõi một chút”.

Lúc này tôi mới thoát
khỏi không gian ảo tưởng của mình, liếc mắt nhìn Tần Mạch, lên tiếng: “Nghe nói
gần đây có cô bé hai mươi ba tuổi mệt quá mà chết đó”.

Bàn tay đang thắt cà
vạt khựng lại, giọng nói lạnh lùng pha lẫn chút giận dữ không thèm biết ơn vang
lên: “Tôi nghĩ rằng cô không muốn ở lại đây nữa”.

“Thì không muốn ở nữa,
nhưng anh thì phải ở. Tôi chẳng qua chỉ sắm vai cùng anh, diễn kịch một ngày. Vừa
mới sáng ra anh đã xảy ra chuyện, lát nữa người ta có nói tôi khắc chồng, tôi cũng
hết sống nổi mất”.

“Thế cô cứ khắc thử
cho tôi xem”. Hắn nói xong bèn khoác áo lên đi ra khỏi phòng.

Hắn không nghe khuyên
bảo, tôi cũng bó tay, lắc đầu với đám y tá tỏ ý bất lực với anh ta, rồi cũng ra
ngoài.

Đường tới đây đã hoàn
toàn thông thoáng, nhưng xe Tần Mạch thì bị kéo đi chẳng biết từ lúc nào rồi. Tôi
và hắn nhìn chằm chằm vào con đường vắng vẻ mà đứng ngẩn ra một hồi. Tôi xòe tay
ra, nói: “Khắc cho anh xem rồi đấy”.

Hắn lạnh lùng liếc mắt
nhìn tôi đang nói mỉa. Tôi mím môi cười thầm, tâm trạng chợt sáng sủa lên nhiều.
Tôi xấu xa lên tiếng: “Đây không tìm được người yêu thì phải khiến đàn ông trên
quả đất này tức chết, để cái lũ thích trai đi tới chỗ nào khuất mắt đây mà thích.
Cho phụ nữ cả thế giới này cùng ở vậy với đây”.

“Ha”. Hắn cười rất khinh
thường, “Chúc giấc mộng của cô thành sự thật”.

Cuối cùng thì hai chúng
tôi gọi taxi, đường ai nấy đi.

Tối về đến nhà, tôi
tắm giặt xong xuôi, bèn ngồi ngẩn ngơ trên giường một lúc lâu, rồi lấy di động gọi
cho Trần Thượng Ngôn.

“Chúng ta chia tay đi”.
Tôi tìm lại tác phong của bản thân, nói đơn giản rõ ràng, “Hôm nay tôi tới bệnh
viện của anh, đúng lúc nhìn thấy”.

Bên kia im lặng rất
lâu, cuối cùng nói: “Tịch Tịch, em rất tốt, nhưng…”.

“Khỏi cần nói nữa”.
Ba chữ cửa miệng của tình yêu chẳng có gì ngoài anh yêu em, tôi hận anh, thôi vậy
nhé, tôi xin lỗi, em rất tốt, trên weibo đã share nát cả ra rồi. Tôi thật sự không
muốn lúc này lại nghe thấy mấy câu ấy. Tôi im lặng một lúc, rốt cuộc vẫn bật ra
được một câu vô cùng hàm súc theo tính cách bản thân.

“Cái kim trong bọc lâu
ngày cũng phải lòi ra”. Tôi cười, “Trần Thượng Ngôn, anh hiểu mà”.

Quăng di động đi, tôi
chui vào trong chăn, nhắm mắt ngủ.

Đàn ông, đi mà quấn
lấy nhau.

Hai ngày sau.

Vật dụng trong căn hộ
của Tần Mạch đã được bài trí xong xuôi, công nhân vệ sinh cũng tới lau chùi quét
dọn nhà vệ sinh trong căn hộ sạch sẽ. Tôi nhìn một vòng, cẩn thận kiểm tra tầng
trên tầng dưới một lượt, gật đầu hài lòng, dù thời hạn có gấp gáp một chút, nhưng
cả căn hộ được sửa sang bài trí vô cùng đẹp. Nếu thế này mà còn bới móc thì tôi
cũng chịu.

Rút di động ra, tôi
vốn định gọi cho Lisa để cô ấy thông báo cho Tần Mạch tìm lúc nào tới xem nhà, nhưng
nghĩ lại, cứ gọi thẳng cho Tần Mạch.

“Alo?”.

“Chào anh, tôi là Hà
Tịch”.

Bên kia thoáng im lặng,
hỏi: “Có việc gì?”.

“Căn hộ đã hoàn thành
rồi, tôi muốn đặt cái hẹn để anh tới xem thử, nếu có chỗ nào không vừa ý thì chúng
tôi tiện bề sửa lại”.

“Ừ. Sau năm giờ chiều
mai thì tôi có thời gian, hẹn vào buổi tối đi”. Được một lúc sau, hắn nói: “Dù sao
cô cũng không hẹn hò”.

Một câu nói pha trộn
giữa mỉa mai và vui sướng trên khổ đau của người khác đã lôi gân xanh trên trán
tôi ra một cách thành công, tôi gần như là buột miệng nói: “Anh còn có thể độc ác
hơn được nữa không?”.

“Tôi chỉ đang trần thuật
sự việc thôi”.

Tôi nén lại lửa giận,
bực bội nói: “Bảy giờ tối mai, tôi sẽ ở trong căn hộ chờ ngài tới thị sát, hân hạnh
mời ngài đến xem. Phải hợp tác! Vì đây là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta, qua
ngày mai thì đường ai nấy đi, có chết cũng không gặp lại nữa, anh có thể đốt bánh
pháo ăn mừng, từ nay tôi cũng sẽ khôi phục lại cuộc sống rực rỡ tuyệt đẹp, thế nên
xin anh đừng bỏ lỡ thời gian, chúng ta sớm chết, sớm siêu thoát, tạm biệt!”.

Giận dữ ngắt điện thoại,
tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ “Cầm Thú” trên điện thoại rất lâu, sực tỉnh ra, tát
mạnh vào mặt mình.

Mày đang làm cái gì
thế hả? Tôi tự vấn, mình đang làm trò giận hờn đưa đẩy với Tần Mạch sao? Trời ơi,
đây là công việc! Đây là khách hàng! Hà Tịch, mày điên à? Công tư lẫn lộn à?

Tôi cứ ôm tâm trạng
thấp thỏm như thế, chậm rãi về nhà.

Buổi tối, tôi úp bát
mỳ đang chuẩn bị ăn thì Trình Thần gọi điện tới: “Hà Tịch”. Giọng chị có vẻ nghiêm
trọng mà đã lâu tôi không nghe thấy, “Mấy hôm nay chị cứ nghĩ đi nghĩ lại chuyện
này mãi, cuối cùng thấy vẫn nên nói với em”.

Tôi đặt đũa xuống, nghiêm
túc nghe chị nói.

“Dù em là đứa bạn thân
nhất của chị... Cũng là vì em là đứa thân nhất với chị, nên chị nghĩ rằng, em đừng
làm chuyện vô đạo đức như thế nữa”.

“Dạ?”. Tôi đờ ra, “Em
làm chuyện thiếu đạo đức nào thế?”.

“Không thiếu đạo đức?
Chuyện này mà không thiếu đạo đức à!”. Chị đột ngột kích động, bên kia vang lên
tiếng trấn an của Thẩm Hy Nhiên: “Bình tĩnh, Thần Thần, bình tĩnh”. Chị nén giận
nói: “Hà Tịch, em chịu phải đả kích gì thế hả? Sao tam quan[6] của em
tự dưng lại xảy ra vấn đề thế? Trước nay em vẫn là đứa tốt lắm mà! Em bị đứa nào
hại tới nỗi này hả? Có phải Dương Tử không? Vì nó hả?”.

[6] Thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan.

Tôi suy nghĩ rất lâu,
thực sự không biết mình đã làm chuyện gì táng tận lương tâm để chị phải giận đến
thế.

“Em là đồ lăng nhăng!”.
Trình Thần gào lên, “Em là đồ bắt cá hai tay! Bác sĩ Trần Thượng Ngôn thật thà thì
có chút thật thà đó, nhưng em cũng không được bắt nạt người ta như thế! Còn nữa,
em cho rằng Tần Mạch là kẻ lành tính sao? Nếu anh ta biết em đang đùa giỡn mình,
em sẽ bị băm thành thịt vụn rồi bỏ vào lò vi sóng, cuối cùng biến thành một làn
khói xanh biến mất khỏi thế giới này!”.

Ví dụ này kỳ quặc quá
mức, thế nên tôi quyết định tạm thời lái sang chuyện khác, nhỏ giọng hỏi: “Thịt
băm bỏ vào lò vi sóng thì sẽ biến thành khói xanh sao?”.

“Là em thì như thế đó!”.
Trình Thần đáp: “Em biết là bạn em, lần trước ở vũ hội nhìn thấy hành vi kiểu đó
của em và Tần Mạch chị đau lòng nhiều như thế nào không? Em câu được một anh ở ngoài
cửa, trong cửa lại vuốt ve một anh…”.

“Trình Thần”. Tôi cười,
“Em đã chia tay với Trần Thượng Ngôn rồi”.

“Chia tay rồi?”.

“Vâng, vả lại em và
Tần Mạch căn bản không phải như thế, đều là hiểu nhầm cả, nếu em phải giải thích,
lần sau chúng ta gặp nhau rồi nói đi, chuyện này nói ra… có hơi… rất phức tạp”.

“Hóa ra là thế”. Bên
kia im lặng đôi chút, “Cũng có nghĩa là giờ em lại độc thân hả?”.

Tôi chớp chớp mắt, nhìn
vào bát mỳ đã sắp trương nát trước mặt mình, “Vâng, ở nhà ăn mỳ một mình, cái này
còn không đủ chứng minh em độc thân sao?”.

Trình Thần bên kia thở
dài, xót xa nói: “Thực ra thi thoảng bắt cá hai tay cũng chẳng phải chuyện gì to
tát khi đem nó ra so sánh với việc độc thân”.

Khóe miệng tôi giật
giật, chẳng buồn để ý tới chị nữa.

“Đúng rồi”. Giọng chị
lại trở nên nghiêm túc, “Mấy hôm nay Dương Tử có tới tìm em không?”.

“Không ạ”. Gã còn dám
sao… lần sau tôi sẽ khắc chữ “hèn” lên mặt gã.

“Thế thì tốt, hôm vũ
hội đó, nó chắc chắn cũng nghĩ như chị, cho rằng em và Tần Mạch đã thành đôi. Chẳng
phải lần trước chị đã nói với em rồi à, công ty Sầm Dương và Tần Thị đang cạnh tranh
cơ hội hợp tác với công ty Thẩm Hy Nhiên, cuối cùng Tần Thị đã giành được hợp đồng
này, mai Thẩm Hy Nhiên sẽ ký hợp đồng với Tần Mạch. Nếu Dương Tử tìm em, chắc chắn
là có ý định bẩn thỉu. Em đừng để ý tới nó”.

Tôi cười cười: “Em biết
rồi, mỳ của em sắp nát rồi, em cúp máy trước đây”.

Trước đây Trình Thần
không thích Dương Tử, bảo trông gã có cái mặt phụ tình. Quả thực là chị đã đúng,
nhưng lần này tôi vẫn không tin lời chị. Tôi nghĩ, tốt xấu gì thì cũng từng là người
yêu mấy năm trời. Mắt chọn bạn trai hồi đại học của tôi chắc hẳn sẽ không tệ tới
mức đó chứ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.