Biệt thự Hà Lan - Chương 01
I
CÔ GÁI TRẺ BÊN CON BÒ CÁI
Khi
Me-grê đến Đen-phơ-di vào một buổi chiều tháng năm, ông mới chỉ có những khái
niệm sơ bộ về công chuyện đã kéo ông tới cái thị trấn nhỏ nằm ở cực Bắc nước Hà
Lan này.
Một
ông tên là Giăng Đuy-clô, giáo sư trường đại học Năng-xi (Nancy - Thành phố
cách Pari 308 km trung tâm công thương nghiệp và hành chính lớn) đi thuyết
giảng một vòng ở các nước phương Bắc. Đến Đen-phơ-di, ông ta là khách mời của
một giáo sư trường Hàng hải, ông Pô-pin-ga. Ông Pô-pin-ga đã bị ám sát, và nếu
như người ta không chính thức buộc tội vị giáo sư người Pháp thì ít ra cũng đã
yêu cầu ông này không rời khỏi thị trấn và tự đặt mình dưới quyền quản lí của
nhà chức trách Hà Lan.
Đó là
tất cả, hay cũng gần như tất cả câu chuyện. Giăng Đuy-clô đã cấp báo cho trường
đại học Năng-xi và trường này xin được Nha cảnh sát Tư pháp phái một viên chức
của Nha đi công cán ở Đen-phơ-di.
Nhiệm
vụ đó rơi vào Me-grê. Nhiệm vụ bán chính thức hơn là chính thức, mà ông còn làm
cho nó ít chính thức hơn nữa vì đã quên không báo cho các đồng nghiệp Hà Lan
biết việc ông đến đây.
Nhờ
sự cẩn thận của Giăng Đuy-clô mà ông đã nhận được một bản báo cáo khá mơ hồ kèm
theo một danh sách những người có ít nhiều liên quan đến câu chuyện.
Khi
tàu lửa gần đến ga Đen-phơ-di, ông đem bảng danh sách đó ra xem.
-
Côn-rát Pô-pin-ga (nạn nhân), bốn mươi hai tuổi, cựu thuyền trưởng tàu viễn
dương, giáo sư trường Hàng hải Đen-phơ-di. Có vợ. Không có con. Nói thạo tiếng
Anh, tiếng Đức và khá thạo tiếng Pháp.
-
Lix-bét Pô-pin-ga, vợ ông ta, con gái một vị hiệu trưởng trường Trung học
Am-xtec-đam (thủ đô Hà Lan). Rất có học. Hiểu biết sâu tiếng Pháp.
-
A-ni Van Et em gái út của Lix-bet Pô-pin-ga tạm trú vài tuần lễ ở Đen-phơ-di.
Vừa bảo vệ xong luận án tiến sĩ luật, hai mươi lăm tuổi. Biết một ít tiếng Pháp
nhưng nói kém.
- Gia
đình Vi-ê-nan, ở một tòa biệt thự bên cạnh nhà Pô-pin-ga. Ông Các Vi-ê-nan là
giáo sư toán học ở trường Hàng hải. Có vợ và hai con. Không biết tí tiếng Pháp
nào.
- Bét
Li-ê-ven, mười tám tuổi, con gái một chủ trại chuyên xuất khẩu bò cái thuần
chủng. Hai lần sang Pa-ri. Tiếng Pháp hoàn bảo.
Chẳng
nói lên gì cả. Những cái tên không gợi được điều gì, ít ra là đối với Me-grê
khi ông từ Pa-ri tới đây sau một đêm cộng nửa ngày xe lửa.
Đen-phơ-di
làm ông bối rối ngay từ lúc đầu tiếp xúc. Lúc mờ sáng, ông đã đi qua cả đất
nước Hà Lan cổ truyền của hoa tuy-lip, rồi thành phố Am-xtec-đam mà ông quen
thuộc. Vùng Đrăng, cái hoang mạc thực sự đầy thạch thảo, với 30 cây số đường chân
trời bị những con sông đào xẻ nát, đã làm ông kinh ngạc.
Giờ
đây ông rơi vào một cảnh trí chẳng có gì giống như những chiếc bưu ảnh Hà Lan,
cảnh trí mang tính cách phương Bắc gấp trăm lần hơn ông tưởng.
Một
thị trấn nhỏ: nhiều nhất là mười hay mười lăm đường phố lát gạch đẹp màu đỏ xếp
đều đặn như những viên gạch men trong nhà bếp. Những ngôi nhà nhỏ, cũng bằng
gạch, được trang trí bằng vô vàn viên ốp có màu sắc tươi vui.
Đó là một đồ chơi. Còn giống đồ chơi hơn bởi một con đê
bao kín quanh thị trấn. Những lối đi qua con đê này có thể được đóng lại khi
biển động, nhờ những cánh cổng nặng nề tựa như cánh cửa cống.
Phía bên kia là cửa sông Emx. Biển Bắc. Một dải ruy-băng
dài ánh bạc. Những con tàu chở hàng đang dỡ hàng dưới những cần cẩu bạc ngoài
ke. Những chiếc ca-nô và hằng hà sa số tàu buồm, lớn như những xà lan chở hàng,
nặng như những xà lan ấy nhưng dư sức để vượt sóng đại dương.
Trời có nắng, Viên xếp ga đội một chiếc mũ cát két màu
cam mà ông ta dùng để chào mừng người du khách lạ một cách hoàn toàn tự nhiên.
Trước mặt có một tiệm cà phê. Me-grê vào tiệm chỉ dám
ngồi mớm xuống ghế. Không chỉ bóng lộn như một căn phòng ăn của gia đình tiểu
tư sản, mà có cả cái không khí thân mật như ở đấy.
Một cái bàn duy nhất, với tất cả các tờ nhật báo trải
rộng trên những thanh tròn bằng đồng. Chủ quán đang uống bia với hai người
khách, đứng lên để tiếp Me-grê.
- Ông nói được tiếng Pháp chứ? - Me-grê hỏi.
Chủ quán lắc đầu. Với một chút ngượng nghịu.
- Cho tôi bia.. Bier.
Và, khi đã ngồi xuống, Me-grê rút mẩu giấy trong túi ra.
Cái tên cuối cùng đập vào mắt ông. Ông chỉ vào đấy, phát âm hai bay ba lần:
- Li-ê-ven.
Ba người trong quán bắt đầu trao đổi với nhau. Rồi một
người trong bọn đứng lên, một anh chàng to lớn đội chiếc cát két thủy thủ, anh
ta ra hiệu cho vị khách nước ngoài đi theo mình.
Me-grê chưa có tiền Hà Lan và muốn đổi một tờ giấy bạc
một trăm phơrăng, nhưng anh ta cứ nhắc đi nhắc lại:
- Morgen!... Morgen!
Ngày mai! Chỉ có việc trở lại thôi!
Thật là thân thiết. Có một cái gì thật giản dị, ngây thơ
nữa là khác. Không nói năng chi, người dẫn đường dẫn Me-grê qua những đường phố
của thị trấn nhỏ. Phía bên trái, một nhà kho chất đầy mỏ neo cũ, thừng chão,
dây xích, phao với la bàn lấn cả ra vỉa hè. Xa hơn, một người thợ chằm buồm
đang làm việc trên ngưỡng cửa nhà mình.
Và quầy kính hiệu bánh trưng ra một bộ chọn lọc phi
thường những loại sô-cô-la và kẹo bánh.
- Không nói Ăng-lê?
Me-grê ra hiệu không.
- Không nói Đức?
[Chúc các bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách]
Cũng thế, và người đàn ông đành im lặng.
Đến cuối một đường phố, đã là nông thôn rồi: những cánh
đồng xanh biếc, một dải sông đào, gỗ phương Bắc nổi bập bềnh gần kín bề rộng
mặt sông đợi được kéo đi qua suốt đất nước.
Khá xa, một mái nhà lớn bằng ngói sơn
- Nhà Li-ê-ven!... Dag, mijnheer!... (chào ông)
Và Me-grê một mình đi tiếp con đường, sau khi đã không
quên tìm cách cảm ơn người đàn ông, tuy không quen biết, đã cuốc bộ đi giúp
ông.
Bầu trời không gợn mây, một sự trong trẻo kì lạ. Me-grê
đi dọc theo một công trường toàn gỗ, súc gỗ sồi, gỗ đào hoa tâm, gỗ tếch có
chiều cao bằng nóc nhà.
Có một con tàu đang cột. Những đứa trẻ nô đùa. Rồi đến
một cây số vắng teo. Vẫn những thân cây trên dải sông đào. Những rào chắn màu
trắng xung quanh cánh đồng lác đác những con bò đẹp.
Khung cảnh hiện ra trước mắt, khác xa với khái niệm sẵn
có trong đầu, cái từ trang trại gợi cho Me-grê một mái tranh, những đống phân,
súc vật lúc nhúc.
Và ông thấy mình đứng trước một kiến trúc mới, đẹp mắt,
bao quanh là một sân cỏ chói lọi những hoa. Trên con sông đào đằng trước, một
chiếc ca nô bằng gỗ đào hoa tâm với những đường nét thanh tao. Dựa vào hàng rào
chắn song là một chiếc xe đạp đầm mạ kền sáng loáng.
Ông hoài công tìm một cái chuông. Ông gọi mà chẳng được
trả lời. Một con chó chạy đến cọ vào người ông.
Phía bên trái ngôi nhà có một tòa dài với hàng cửa sổ đều
đặn không có màn che, nếu không vì chất lượng của vật liệu và nhất là nếu không
có những nước sơn diêm dúa thì người ta nghĩ đó là cái nhà để xe.
Một tiếng bê rống từ đó vọng tới, Me-grê tiến lên phía
trước, đi vòng quanh những bồn hoa và thấy mình đứng trước một cái cửa mở rộng.
Tòa nhà là một cái chuồng bò, nhưng một chuồng bò sạch
như nhà ở. Chỗ nào cũng là gạch đỏ khiến bầu không khí tỏa ra ánh sáng ấm áp
thậm chí xa hoa. Những cái rãnh thoát nước. Một hệ thống cơ khí phân phối thức
ăn vào cầu mảng. Và sau mỗi ngăn chuồng là một cái ròng rọc, về sau Me-grê mới
biết lí do tồn tại của nó là để treo cao đuôi bò trong khi vắt sữa, giữ cho sữa
khỏi bẩn.
Trong
nhà lờ mờ tối. Lũ súc vật đang ở bên ngoài, trừ một con nằm nghiêng trong ngăn
chuồng đầu tiên.
Và
một cô gái tiến lại gần ông khách.
- Phải cô Li-ê-ven?
- Vâng.. ông là người Pháp?
Vừa nói cô vừa nhìn con bò cái. Cô có một nụ cười, một vẻ
mặt hơi giễu cợt mà Me-grê thoạt tiên không hiểu.
Và ở đây, những quan niệm sẵn có lại một lần nữa tỏ ra
sai lầm. Bét Li-ê-ven đi đôi ủng cao su đen trông như một nữ kỵ sĩ.
Phía trên, một áo dài lụa xanh mà chiếc tạp dề y tá che
kín gần hết.
Một gương mặt hồng có thể là quá hồng nữa. Một nụ cười
lành mạnh, vui tươi, nhưng thiếu sự tế nhị.
Đôi
mắt to một màu xanh men sứ. Mớ tóc màu hung.
Chắc
cô phải tìm những từ tiếng Pháp đầu tiên để nói, khi phát âm cô uốn giọng hơi
nhiều. Nhưng rồi cô làm quen trở lại với thứ tiếng này không lâu.
- Ông
muốn nói chuyện với bố tôi?
- Với
cô.
Cô
gái suýt phì cười.
- Xin
ông tha lỗi... Bố tôi đi Grô-nin-ghen (thành phố phía Đông Bắc Hà Lan). Mãi đến
chiều mới về. Hai anh đầy tớ thì đang dỡ than ngoài sông đào... Bà người ở đi
chợ... Con bò lại chọn đúng lúc này mà đẻ... Không ai lường trước. Có mỗi một
mình tôi...
Cô
tựa người vào một cái tời mà cô chuẩn bị cầu may, phòng khi phải giúp con vật.
Cô cười phô cả hai hàm răng.
Bên
ngoài trời nắng. Đôi ủng của cô bóng loáng như quang dầu. Cô có hai bàn tay mũm
mĩm và hồng hào, móng tay tỉa tót.
- Vì
chuyện Côn-rát Pô-pin-ga mà...
Nhưng
cô nhíu mày. Con bò vừa chồm dậy một cách đau đớn rồi lại nặng nề ngã xuống.
- Chú
ý... Ông vui lòng giúp tôi chứ?...
Cô
lấy đôi găng tay cao su đã chuẩn bị sẵn.
Me-grê
bắt đầu cuộc điều tra này như thế, bằng cách giúp một con bê thuần giống phơ-ri
ra đời, hợp sức với một cô gái có những động tác quả quyết tỏ ra người có luyện
tập thể thao.
Nửa
giờ sau, trong khi con bê mới đẻ đã đi tìm vú mẹ, ông cùng với Bét cúi mình
dưới một chiếc vòi nước bằng đồng đỏ và rửa tay xà bông đến tận khuỷu.
-
Chắc đây là lần đầu tiên ông làm cái nghề này? - Cô gái hỏi.
- Lần
đầu...
Cô
gái mới mười tám tuổi. Khi cô kéo bỏ chiếc tạp dề trắng, cái áo lụa tạc nên
những khuôn hình đầy đặn cơ thể vì không khí ngập nắng thì có cái gì đó hấp dẫn
hết sức.
-
Chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện.. Xin mời lên nhà...
Bà
người ở đã về. Phòng khách khắc khổ, hơi tối, nhưng tiện nghi chọn lọc tinh tế.
Những ô kính cửa sổ nho nhỏ phảng phất màu hồng tế nhị mà Me-grê chưa bao giờ
thấy.
Một
tủ sách đầy sách. Nhiều công trình viết về chăn nuôi và nghệ thuật thú y...
Trên tường, những huy thương vàng giành được trong các dịp hội chợ quốc tế và
những văn bằng.
Giữa
tất cả những thứ đó là những quyển sách mới nhất của Clô-đen, Ang-đrê Git,
Va-lé-ry.
Bét
mỉm một nụ cười thật đỏm dáng:
- Ông
có muốn thăm phòng tôi không?
Và cô
dò xem cảm tưởng của khách.
Không
có giường, mà một chiếc đi văng bọc nhung xanh. Tường căng vải toan Giu-y.
Những
tầng ngăn và lại đầy sách, một con búp bê mua ở Pa-ri kêu sột soạt.
Một
căn phòng con gái, gần như thế, nhưng có một khung cảnh hơi nặng nề, vững chãi,
chín chắn..
-
Không giống như ở Pa-ri sao?
- Tôi
muốn cô kể cho nghe những gì xảy ra vào tuần trước.
Khuôn
mặt Bét sầm lại tuy nhiên không quá mức, không đủ để tin là cô nhìn sự kiện một
cách bi thảm.
Nếu
không thì liệu cô có nụ cười rung lên niềm kiêu hãnh khi giới thiệu căn phòng
của cô như thế chăng?
- Ta đi uống trà đi..
Và hai người ngồi đối diện trước bình trà phủ một loại
vải đay giữ cho nước khỏi nguội.
Bét lại phải tìm từ. Cô nói khá hơn, cô dùng quyển tự
điển và đôi lúc lại ngừng khá lâu để tra từ cần diễn đạt cho chính xác.
Con tàu lướt trên sông đào, căng một cánh buồm lớn màu
xám và phải chống sào vì không có gió. Nó len lỏi giữa những thân cây cồng kềnh
cả mặt sông.
- Ông chưa đến đằng nhà Pô-pin-ga sao?
- Tôi mới đến đây được có một tiếng và chỉ đủ thì giờ
giúp con bò cái của cô đó thôi.
- Phải... Côn-rát là một anh chàng đáng yêu, một con
người thật sự dễ có thiện cảm... Anh ta thoạt tiên đi khắp các nước, làm thuyền
phó hai rồi thuyền phó nhất... Tiếng Pháp cũng gọi như thế nhỉ?... Rồi khi đã
có bằng thuyền trưởng, anh ấy cưới vợ, vì bà vợ mà anh ấy nhận một chân giáo sư
ở trường Hàng Hải... Chẳng thú vị lắm. Anh có một du thuyền nhỏ... Nhưng bà
Pô-pin-ga sợ nước... Anh phải đem bán đi... Anh chỉ còn một chiếc ca nô trên
sông đào... Ông đã thấy chiếc của tôi chưa?... Gần giống chiếc ấy! Buổi tối anh
dạy cua riêng cho học sinh... Anh ấy làm việc nhiều lắm...
- Anh ta ra sao?
Cô không hiểu ngay câu hỏi. Cuối cùng cô đi tìm một bức
ảnh chụp một chàng trai lớn con, má phính, tóc cắt ngắn, trông ra vẻ thật thà
và khỏe mạnh.
- Còn rất trẻ. Chẳng ai bảo anh ấy đến bốn mươi tuổi,
phải không? Bà vợ già hơn... có thể bốn mươi lăm... Ông chưa thấy à? Và không
hoàn toàn hợp ý nhau. Chẳng hạn như... Ở đây mọi người đều theo Tin lành, phải
không nào... Tôi theo Nhà thờ hiện đại. Lix-bét Pô-pin-ga, bà ấy lại theo Nhà
thờ quốc gia phái này khắc khổ hơn... Các ông gọi sao nhỉ? Bảo thẩu?
- Bảo thủ...
- Phải! Và bà ấy chủ trì mọi việc từ thiện..
- Cô không thích bà ấy?
- Vâng... Nhưng đó là chuyện khác... Bà ta là con gái một
ông hiệu trưởng trường trung học, ông hiểu chứ? Còn tôi, bố tôi chỉ là chủ
trại... Tuy nhiên bà ta rất dịu dàng, rất tử tế...
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Ở đây thường có những cuộc nói chuyện... Đây là một thị
trấn nhỏ. Năm nghìn dân. Chỉ là vì người ta muốn theo sát các lí thuyết mới...
Thứ năm tuần trước là giáo sư Đuy-clô ở Năngxi. Ông có biết chứ?
Cô rất ngạc nhiên vì Me-grê không biết vị giáo sư mà cô
ngỡ là niềm vinh quang của nước Pháp.
- Một luật gia cỡ lớn... Chuyên gia về những vấn đề tội
phạm và... dùng từ thế nào nhỉ? Nhà tâm lí học... Ông ta đã nói về trách nhiệm
của những kẻ tội phạm. Nói thế đúng chứ? Nếu tôi nói sai, ông phải bảo nhé.
Bà Pô-pin-ga là chủ tịch của hội... Các thuyết trình viên
bao giờ cũng được tiếp đón tại nhà bà.
Lúc 10 giờ, có một cuộc họp mặt thân mật... Giáo sư Giăng
Đuy-clô, Côn-rát Pô-pin-ga và vợ anh ấy, rồi Vi-ê-nan, vợ con ông này... Với
tôi...
Tại nhà Pô-pin-ga... Cách đấy một cây số, cũng trên sông
Am-xtec-đi-ep... Am-xtec-đi-ep là con sông đào mà ông thấy... Mọi người uống
rượu vang và ăn bánh ngọt... Côn-rát mở máy V.T.Đ. Còn có cô A-ni, tôi quên
mất, cô em gái của bà Pô -pin-ga, là nữ luật sư... Côn-rát muốn nhảy. Người ta
đã cuốn thảm lên.
Gia đình ông Vi-ê-nan về trước vì có trẻ con... Thằng bé
út khóc... Họ ở bên cạnh nhà Pô-pin-ga... Đến nửa đêm, A-ni buồn ngủ... Tôi có
xe đạp.. Côn-rat đi đưa tôi về.. Anh ta cũng lấy xe đạp của mình.
Mãi đến sáng hôm sau chúng tôi mới biết tấn thảm kịch...
Cả Đen-phơ di náo động...
Tôi không tin rằng lỗi tại tôi... Khi Côn-rát quay vô
nhà, anh ấy muốn cất xe vào nhà kho, đằng sau nhà...
Người ta đã bắn bằng súng lục... Anh chết sau đó nửa giờ.
Tội nghiệp Côn-rát... Miệng anh há ra...
Cô chùi một giọt nước mắt trông thật ngộ nghĩnh trên gò
má trơn bóng màu hồng giống như vỏ trái táo chín ruỗm...
- Đầu đuôi có thế?
- Vâng... cảnh sát từ Grô-nin-ghen đến giúp sức cho cảnh
sát địa phương... Họ bảo rằng người ta từ trong nhà bắn ra... Hình như người ta
đã thấy ông giáo sư sau lúc đó đi xuống cầu thang với một khẩu súng lục trong
tay... Và chính là khẩu súng đã bắn...
- Giáo sư Giăng Đuy-clô?
- Vâng... Do đó người ta không cho ông ấy ra đi.
- Tóm lại, lúc đó ở trong nhà có bà Pô-pin-ga, cô A-ni em
gái bà ta và giáo sư Đuy-clô...
- Vâng.
- Và, lúc tối, còn có thêm gia đình Vi-ê-nan, cô và
Côn-rát..,
- Còn có Cor. Tôi quên...
- Cor?
- Tức là Con-nê-li-uýt,.. Một học sinh trường Hàng Hải
học thêm cua riêng.
- Cậu này về lúc nào?
- Cùng lúc với Côn-rát và tôi... Nhưng cậu ấy đã quay xe
đạp đi về hướng bên trái để trở về con tàu nhà trường trên sông đào Emx. Ông
dùng đường chứ?
Trà bốc khói trong các tách. Một chiếc xe hơi vừa dừng
dưới chân thềm nhà ba bậc. Lát sau, một người đàn ông bước vào, ông ta cao lớn,
vai rộng, tóc muối tiêu, gương mặt nghiêm nghị, một sự nặng nề làm tăng vẻ trầm
lặng.
Đó là ông chủ trại Li-ê-ven, ông đợi cô con gái giới
thiệu khách với mình.
Ông siết mạnh bàn tay Me-grê nhưng không nói gì hết.
- Bố tôi không nói được tiếng Pháp..
Cô rót cho bố một tách trà, ông đứng uống từng ngụm một.
Rồi cô cho ông hay việc chú bê ra đời, bằng tiếng Hà Lan.
Chắc chắn cô có nói đến vai trò của viên chỉ huy trưởng
trong hoàn cảnh ấy, vì ông nhìn người khách một cách ngạc nhiên không phải
không pha chút giễu cợt, rồi sau một cái chào cứng đờ, ông đi vào chuồng bò.
- Người ta đã bỏ tù giáo sư Đuy-clô?
- Không! Ông ta ở khách sạn Van Hát-xen, với một người
cảnh sát.
- Còn Côn-rát?
- Người ta đã chở xác anh ấy đến Grô-nin-ghen... Cách 30
cây số... Một thành phố lớn có trăm ngàn dân, với một trường đại học, bữa trước
Giăng Đuy-clô đã được tiếp đón ở đó... Thật là kinh khủng, phải không ông?...
Không hiểu được.
Có thể là kinh khủng. Nhưng điều đó người ta không cảm
thấy! Chắc chắn là vì cái không khí trong trẻo này, vì cảnh trí êm đềm và tiện
nghi, tách trà đang bốc khói và vì toàn bộ cái thị trấn nhỏ bé này có vẻ như
một đồ chơi được dựng trên bờ biển để cho vui.
Cúi mình bên cửa sổ, người ta nhìn thấy ống khói và
ca-bin của một con tàu chở hàng đang dỡ hàng vượt cao trên thị trấn bằng gạch
đỏ. Và những con tàu trên sông Emx buông mình trôi theo dòng nước ra đến tận
biển.
- Côn-rát thường hay đưa cô về nhà?
- Mỗi lần tôi đến nhà anh ấy. Đó là một người bạn.
- Bà Pô-pin-ga không ghen à?
Me-grê tình cờ mà hỏi câu ấy vì ánh mắt ông vừa chạm phải
bộ ngực quyến rũ của cô gái trẻ và có thể vì một làn hơi nóng hổi từ đó vừa phả
vào má ông.
- Vì sao?
- Tôi cũng không hiểu... Buổi tối. Chỉ hai người.
Cô cười, lộ hàm răng đẹp.
- Ở
Hà Lan bao giờ chẳng thế... Cor cũng đưa tôi về.
- Và
cậu ấy không si tình chứ?
Cô
gái không trả lời có hay không, cô cười cùng cục. Dùng đúng chữ. Một tiếng cười
cùng cục khẽ khọt của sự làm dáng được thỏa mãn.
Qua
cửa sổ, người ta thấy ông bố mang con bê ra khỏi chuồng như ẵm một đứa bé mới
đẻ và đặt nó trên bãi cỏ giữa nắng trời.
Con
vật lẩy bẩy trên bốn cái cẳng quá mảnh mai, suýt ngã quỵ xuống, đột nhiên phóng
đi được bốn hay năm thước rồi đứng bất động.
-
Côn-rát không bao giờ ôm hôn cô à?
Lại
cười, nhưng kèm một chút xíu đỏ mặt.
- Có.
- Và
Cor?...
Lần
này cô làm bộ hơn, ngoảnh đầu sang một bên.
-
Cũng có... Tại sao ông hỏi tôi chuyện ấy?
Cô có
một cái nhìn rất ngộ. Có thể cô trông đợi đến lượt Me-grê ôm hôn cô?
Ông
bố gọi cô ở bên ngoài. Cô mở cửa sổ, ông nói với cô bằng tiếng Hà Lan. Khi quay
mình lại, cô nói:
- Xin
lỗi, tôi phải đi tìm ông thị trưởng trên phố, để làm lí lịch cho con bê... Quan
trọng lắm... Ông không đi Đen-phơ-di à?
Me-grê đi ra với cô. Cô nắm tay lái chiếc xe đạp mạ kền
và bước đi bên cạnh ông, hơi đưa đẩy đôi mông đã xề như mông đàn bà.
- Xứ sở đẹp đấy chứ ông?... Tội nghiệp Côn-rát không còn
được thấy nó! Ngày mai khai mạc mùa tắm!... Những năm trước anh ấy ngày nào
cũng đến bãi tắm... Anh ở hằng giờ dưới nước.
Mé-grê vừa đi vừa nhìn xuống.

