Hướng dẫn xử lý “rác thải” (Tập 1) - Vụ thứ tư - Chương 06 - Phần 1
Chương 6: Người thứ tư
Trích
lời Gia Mộc: Có thêm một quả dưa chuột, đàn ông cũng đồng thời có thêm một điểm
yếu không thể nào khắc phục.
Cuộc sống
của bất kỳ ai cũng không thể chịu được nếu bị soi dưới kính hiển vi, nói gì đến
những người trong lòng vốn đã có chuyện mờ ám? Trịnh Đạc ngồi trong xe ăn khoai
tây chiên, tính thời gian Thời Tất Thành vào tiểu khu. Lúc trưa hắn xách túi đồ
ăn cao cấp đi vào tiểu khu, bây giờ đã là bốn giờ chiều. Xem ra “công việc” của
vị Thời công tử này thật sự rất bận.
Anh ta
vặn lớn âm thanh trong tai nghe, bên kia đã kết thúc thời gian nghỉ giữa hiệp, đại
để đã đến lúc tâm sự cuộc đời, tâm sự lý tưởng, bồi dưỡng tâm tình để tái chiến
hiệp hai.
Thời công
tử quả thật có tố chất cao hơn nhiều so với đám nhà giàu mới phất bao gái bình thường,
lời ngon tiếng ngọt trên giường cũng phải ngang tầm sách giáo khoa. Người phụ nữ
nói chuyện với hắn nghe giọng rất trẻ, Thời công tử gọi cô ta là Vivi. Học đòi
tên Tây quả thật không hay ho gì, Trịnh Đạc lại phải điều tra tên thật của cô ta
lần nữa.
Anh ta
đang suy nghĩ thì thấy một chiếc xe chuyển phát nhanh loại ba bánh dừng lại dưới
lầu. Trịnh Đạc nảy ra một ý, xuống xe đi tới chỗ nhân viên chuyển phát nhanh, đưa
cho anh ta một trăm tệ đổi lấy bộ đồng phục và chiếc túi, nhét bừa một món đồ chuyển
phát nhanh vào trong túi.
“Ông anh,
lát nữa ông anh phải trả lại đồng phục và túi cho em đấy nhé”. Anh chàng nhân viên
chuyển phát nhanh nói nhỏ.
Trịnh
Đạc tiện tay ném chìa khóa xe cho anh ta: “Tôi để chìa khóa xe ở chỗ anh, nếu trong
vòng hai mươi phút tôi không quay lại thì anh cứ lái xe đi là được”.
“Ông anh,
em không biết lái xe”.
Trịnh
Đạc nhìn anh ta một cái, lại lấy một túi khoai tây chiên trong xe mình ra: “Trời
nóng, anh cứ ngồi trong xe tôi ăn tạm cũng được”.
“Ơ”.
Thả hết
tay áo bộ đồng phục của hãng chuyển phát nhanh xuống, cài cúc cổ tay cẩn thận, đội
mũ che khuất mái tóc ngắn gọn gàng, lục túi xách lấy cặp kính mắt xấu mù mua ở
quán ven đường ra đeo lên, cố tình lật ngược tấm thẻ nhân viên giao hàng, khóe
miệng hơi trễ xuống, Trịnh Đạc đứng ấn chuông cửa tầng lầu thoạt nhìn không khác
gì một nhân viên chuyển phát nhanh thông thường. Khoảng một phút sau, có người bấm
nút mở cửa, Trịnh Đạc dễ dàng tìm được căn hộ Thời Tất Thành đang ở và bấm chuông.
Người
mở cửa là một cô bé cao ráo mặc đồ ngủ kiểu kimono tơ tằm để lộ cặp chân dài: “Tôi
xem trên mạng thấy sáng ngày mai chuyển phát nhanh mới đến mà”.
Trịnh
Đạc thoáng nhìn vào trong nhà, cửa phòng ngủ hơi khép, loáng thoáng có thể thấy
có người đang mặc quần áo bên trong: “Có phải cô Trương Hân không ạ?”.
Vừa nghe
thấy Trịnh Đạc hỏi Trương Hân, vẻ vui mừng trên gương mặt cô bé đã biến mất: “Anh
nhầm người rồi, tôi không phải Trương Hân”.
“Vậy à?
Địa chỉ ghi trên này là…”. Trịnh Đạc giả vờ đọc bưu kiện chuyển phát nhanh, nói
ra một địa chỉ.
“Anh nhầm
rồi, đó là nhà A, còn đây là nhà B… Đúng là mừng hụt một trận”.
“Thật
sự xin lỗi vì đã quấy rầy cô…”.
“Công
ty các anh đúng là chậm chạp, đồ tôi mua cùng một ngày mà hôm qua đã đến, vậy mà
hôm nay công ty anh vẫn chưa chuyển đến được…”.
“Vâng,
vâng…”. Trịnh Đạc cười cầu tài: “Mã số chuyển phát nhanh của cô là bao nhiêu? Địa
chỉ nhận là… ngày mai nhìn thấy chắc chắn tôi sẽ chuyển đến cho cô ngay”.
Cô bé
nhíu mày: “Địa chỉ chính là ở đây, mã số tôi không nhớ rõ, người nhận là Mã Vi
Vi”.
“Được
rồi. Ban ngày hay buổi tối cũng đều có người ở nhà đúng không?”.
“Tốt nhất
là anh nên gọi điện trước khi đến”.
“Vâng,
vâng”. Trịnh Đạc ghi họ tên cô bé lại rồi cáo từ đi xuống.
Mã Vi
Vi đóng cửa rồi cài cửa luôn. Thời Tất Thành đã mặc quần áo xong: “Em lại mua đồ
trên mạng à?”.
“Em rảnh
rỗi không có việc gì làm mà”.
“Chán
quá thì ra ngoài tìm việc gì đó mà làm, tập thể dục cũng được”.
“Biết
rồi”. Mã Vi Vi rất cao, nhưng khung xương lại nhỏ nhắn, đặc biệt là hai chân rất
dài, có thể nói là được trời ưu ái. Xét riêng gương mặt thì chắc chắn là không đẹp
bằng Tiêu Vũ và Vương An Ni, nhưng được cái trẻ trung tươi tắn, cực kỳ biết chơi,
cũng cực kỳ thích chơi, tuyệt đối là một bạn tình tốt, tính tình cũng rất ngây
thơ, dễ chiều hơn nhiều so với Vương An Ni và Tiêu Vũ.
“Em nhớ
cuộc hẹn thứ bảy rồi chứ? Em phải chuẩn bị thật tốt…”.
“Không
phải anh nói tạm thời chỉ có chúng mình chơi với nhau thôi, sợ bị nắm được thóp…”.
“Bảo em
chuẩn bị thì em cứ chuẩn bị đi…”. Nói xong Thời Tất Thành bóp mông cô bé: “Đến lúc
đó bảo đảm em cũng sướng là được”.
“Biết
rồi”. Mã Vi Vi hôn má hắn một cái, hai người tình cảm một hồi rồi Thời Tất Thành
mới ra cửa.
Trịnh
Đạc đi nhanh xuống lầu, đưa cả áo, mũ và túi cho nhân viên chuyển phát nhanh: “Giờ
anh đi chuyển hàng cho tòa nhà phía trước đã, nếu có người hỏi thì cứ nói là ở
đây có nhiều hàng, phải có hai người cùng làm mới kịp”.
“Ờ”.
Nhân viên
chuyển phát nhanh mặc áo khoác, đội mũ lên, ngồi lên yên xe. Khi anh ta khuất sau
chỗ rẽ, người đàn ông kỳ quái vừa rồi cũng lái xe đi.
Mã Vi
Vi tiễn Thời Tất Thành về, cũng không ngoan ngoãn ở nhà mà thay quần áo, đeo túi
ra cửa, hẹn mấy người bạn đến một quán Starbucks không ngừng chụp ảnh tự sướng đưa
lên weibo. Trịnh Đạc ngồi trong xe hầu như không tốn chút công sức nào đã xâm nhập
được laptop và điện thoại di động của cô ta.
Máy tính
của Mã Vi Vi đơn giản giống như bản thân cô ta, ngay cả trò chơi cũng là loại bình
thường nhất. Cô ta chủ yếu là lên weibo khoe đồ, khoe ảnh. Tài khoản thanh toán
trên mạng có không ít tiền, khoảng một trăm mấy chục ngàn. Theo lịch sử mua hàng
của cô ta, riêng tiền mua đồ trên mạng hằng tháng của cô ta đã khoảng gần hai mươi
ngàn, mua đủ thứ từ quần áo đến giày dép, còn cả các loại đồ dùng kích dục, áo
ngủ gợi cảm, xem ra là một bồ nhí rất có đạo đức nghề nghiệp.
Trên weibo
vẫn cứ ông xã thế này ông xã thế kia, ông xã mua cho cái này cái kia, các loại hàng
hiệu, danh sách bạn bè ngoài các loại đàn ông thì toàn là những cô gái trẻ trung
như cô ta. Trịnh Đạc để ý thấy có mấy người trong số này nhắc đến chuyện tụ tập
cuối tuần.
Còn có
người hỏi Mã Vi Vi cuối tuần cô ta có đi tụ tập không, Mã Vi Vi nói đã mua quần
áo mới, trang sức mới, còn nói tuần này bắt đầu có thời gian, nhất định sẽ đi.
Sau đó
là trêu đùa nhau, thoạt nghe thì giống như một cuộc tụ họp của các triệu phú, nhưng
Trịnh Đạc lại cảm thấy không đúng lắm. Lại xem thông tin cá nhân về Mã Vi Vi, cô
bé này đóng vai một tiểu thư xinh đẹp ngây thơ con nhà giàu, nhưng thông tin cá
nhân trên mạng lại rất rõ ràng, tốt nghiệp một trường đào tạo người mẫu hạng ba,
từng tham gia cuộc thi người mẫu gì đó, từng làm người mẫu xe hơi gì đó, sau đó
không còn liên hệ gì với giới biểu diễn, tóm lại là người mẫu nửa mùa điển hình.
Trịnh
Đạc viết hai chữ “cuối tuần” thật đậm trên sổ ghi chép. Đúng lúc này, Thời Tất Thành
dùng đến chiếc điện thoại di động kia.
“A lô!
Chuyện tôi nhờ anh điều tra thế nào rồi?”.
Người
bên kia điện thoại nói giọng mang khẩu âm phía nam: “Đã tra rõ, là ung thư da, phẫu
thuật rất thành công, có khả năng khỏi hẳn”.
“Shit!”.
Hiển nhiên là Thời Tất Thành cực kỳ thất vọng: “Bây giờ bà ta ở đâu?”.
“Ở khách
sạn Vương Miện, Vương An Ni đã đến tìm bà ta, có điều nghe người của khách sạn nói
thì bà ta nói là mình phẫu thuật căng da mặt, phải tĩnh dưỡng trong khách sạn”.
“Anh biết
bác sĩ và y tá chăm sóc bà ta hằng ngày là ai không?”.
“Cái này
còn phải điều tra”.
“Nhanh
một chút”.
“Rồi,
ok”.
Trịnh
Đạc càng nghe càng thấy giọng người kia quen tai, cuối cùng lúc người đó nói ok,
anh ta mới bừng tỉnh. Thì ra là hắn.
Đinh Thọ,
người Giang Tô, đến thành phố A đã sắp được bảy năm, nói chuyện vẫn mang khẩu âm
địa phương, ngoại hình không nổi bật, chiều cao cũng chỉ khoảng một mét sáu mươi
lăm, từ trước đến nay đều không nỡ mặc quần áo đắt tiền. Trịnh Đạc đánh giá toàn
bộ quần áo trên người hắn cộng lại cũng sẽ không vượt quá một trăm tệ, một năm bốn
mùa trừ mùa đông đều đi giày thể thao, đeo một chiếc ba lô to, thoạt nhìn rất
tầm thường, không có gì đáng chú ý, có điều lại là một trong những thám tử tư giỏi
nhất, cũng là thám tử tư có thu nhập cao nhất ở thành phố A.
Trịnh
Đạc gõ cửa kính chiếc xe Jetta của hắn, Đinh Thọ đang ngồi co quắp giả chết trên
ghế thấy không trốn được nữa, đành phải hạ cửa kính xe xuống: “Chào chú em, đã lâu
không gặp”.
“Vâng,
đúng là lâu rồi không gặp”. Trịnh Đạc vừa nói vừa ra hiệu cho hắn mở cửa. Đinh
Thọ mở cửa xe, Trịnh Đạc lách người ngồi vào xe: “Nghe nói ông anh lại mới phát
tài à?”.
“Mọi người
cùng phát tài mà”. Đinh Thọ cười nói: “Nếu đám người giàu đó không làm mấy chuyện
thối nát thì chú với anh làm sao kiếm được tiền”. Hiển nhiên Đinh Thọ cũng biết
Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc đang xen vào vụ này: “Anh không hề nhắc gì đến bọn chú
cả”.
“Tôi biết
ông anh không nói mà”. Hoặc nói cách khác là Thời Tất Thành không hề hỏi. Nếu Thời
Tất Thành phát hiện gì đó, cho Đinh Thọ một chút lợi ích thì Đinh Thọ sẽ lập tức
bán đứng anh ta và Lâm Gia Mộc mà không hề do dự lấy một giây, “Cứ tiếp tục duy
trì nhé”.
“Ý chú
là gì?”.
“Nghề
của chúng ta cũng có nguyên tắc làm ăn, phá đám lẫn nhau là không được”.
“Không
phá đám lẫn nhau, càng không cản đường phát tài của nhau. Đám người giàu này có
tiền không có chỗ tiêu, cứ phải bòn rút từ từ mới được lâu dài. Chú em, chú và Lâm
Gia Mộc làm việc… hơi tuyệt tình đấy”. Đinh Thọ rất rõ ràng về Thời Tất Thành, biết
có Trịnh Đạc và Lâm Gia Mộc can thiệp vào thì nguồn thu nhập ổn định lâu dài này
của mình sợ rằng sẽ gặp phiền phức lớn nên khó tránh khỏi cảm thấy khó chịu. Nếu
không sợ nắm đấm thép của Trịnh Đạc thì hắn đã bán đứng hai người này từ lâu rồi.
“Ha ha,
em có bao giờ làm chuyện gì quá đáng đâu, chẳng hạn như vụ ở bể bơi bãi biển năm
ngoái… Nếu cảnh sát biết thì ông anh cũng phải bóc một vài quyển lịch, còn cả mấy
đồng hương của ông anh…”.
“Chú muốn
gì?”.
“Có muốn
gì đâu, em chỉ nhắc nhở ông anh một chút, ông anh chịu khó tìm mối nào béo bở
khác đi là vừa, không lại ảnh hưởng đến việc phát tài”.
Nhìn Trịnh
Đạc bước xuống xe, Đinh Thọ oán hận đấm vô lăng, hai người này thật là đáng ghét…
“Tai mắt của Thời Tất Thành là gã họ Đinh”. Trịnh Đạc vừa vào cửa đã nói.
“Còn của
Tiêu Vũ là lão Tiêu”. Lâm Gia Mộc gần như đồng thời đưa ra tin tức này. Nhà họ Vương
đúng là thú vị, mấy người trong nhà thuê những ba công ty thám tử tư, không kém
phim điệp viên là mấy: “Lão Tiêu kín miệng lắm, rất khó khai thác, có điều hình
như ý hắn là trong tay Tiêu Vũ cũng có mấy con bài rất mạnh”.
“Nếu như
là lão Tiêu thì em đã dọn dẹp sạch sẽ bên cạnh Vương An Ni chưa?”. Đinh Thọ là một
người lạc hậu, không thích các sản phẩm điện tử cho lắm. Nhưng lão Tiêu thì khác,
dù thiết bị không tiên tiến được như bọn họ nhưng cũng có một vài món tốt.
“Em đã
quét hai lần rồi, tìm được một thiết bị theo dõi định vị trong xe cô ta. Cô ta thay
điện thoại liên tục, cái mới thay này mới dùng được gần một tháng, phỏng chừng
lão Tiêu còn chưa tìm được cơ hội hạ thủ”.
“Hắn cũng
biết chúng ta can thiệp vào vụ này chứ?”.
“Biết
rồi”. Lâm Gia Mộc bóp trán: “Có điều ý hắn cũng là không phá hỏng việc của nhau,
ai kiếm tiền của người đấy”.
“Đinh
Thọ lo chúng ta lật được Thời Tất Thành…”.
“Lão Tiêu
lại không lo lắng gì cho Tiêu Vũ, xem ra Vương Đông Quân quả thật là con của vua
phế liệu”. Chỉ cần có đứa con này, Tiêu Vũ có thể bất bại… Nhưng nếu Vương Đông
Quân không phải con của Thời Tất Thành thì tại sao hắn lại phải nghe lời Tiêu Vũ
đầu độc vợ mình… Chuyện này có vẻ hơi khó hiểu, bởi vì đối với Thời Tất Thành,
hành động không bằng ngồi yên chờ xem tình hình… “Em còn nhớ tin đồn dạo trước không?”.
“Tin đồn
gì?”. Lâm Gia Mộc nhíu mày.
“Năm ngoái
có người chia sẻ trên mạng về một trò chơi thịnh hành của đám nhà giàu và lãnh
đạo các doanh nghiệp nước ngoài ở thành phố A, cuối tuần tụ tập, cùng chơi ma
tuý và các trò dâm dật, yêu cầu là những cặp tham gia phải là người yêu hoặc vợ
chồng, nhưng thật ra đám nhà giàu đó đều mang bồ nhí tới”.
“Hình
như là mấy tiếng sau người đưa thông tin đó đã tự gỡ xuống”.
“Ờ, bây
giờ anh hoài nghi chuyện này là thật…”.
“Ý anh
là…”.
“Dạo Tết
lão Tiêu đã tiết lộ lúc cùng ăn cơm với anh rằng hắn có một khách hàng lâu dài,
biết đâu Tiêu Vũ sớm đã thuê hắn theo dõi những người khác trong nhà họ Vương. Nếu
Thời Tất Thành tham dự trò chơi đó, bị Tiêu Vũ nắm được thóp thì việc hắn vội vã
hạ thủ Vương An Ni cũng là điều dễ hiểu”.
“Bây giờ
làm thế nào?”.
“Tra,
tra đến cùng. Lão Tiêu có thể tìm được thóp thì chúng ta cũng có thể tìm được”.
Vương An Ni, Tiêu Vũ, Thời Tất Thành, kỳ thực người yếu nhất trong ba người này
là Thời Tất Thành, bất kể là thiên thời, địa lợi hay nhân hòa đều không ủng hộ hắn,
địa vị của hắn trong nhà họ Vương cũng như một pháo đài cát, có thể bị đánh sập
trong nháy mắt. Mà người có điểm yếu rõ ràng nhất cũng là Thời Tất Thành, đàn ông
bẩm sinh đã có điểm yếu, biết rõ là chơi với lửa nhưng vẫn lao vào không kìm chế
được. Có thể hắn cho rằng mình vẫn nắm giữ được cả hai người phụ nữ Vương An Ni
và Tiêu Vũ, nào ngờ cả hai người đều đang mài dao soàn soạt chờ mình.
“Hoàng
Thúy Hoa thì sao?”. Tiêu Vũ sẽ theo dõi cực sát tình hình của Vương Hữu Tài, trước
khi Vương An Ni bị thủ tiêu, Vương Hữu Tài sống được ngày nào thì Tiêu Vũ sẽ có
ưu thế ngày đó. Cũng xuất phát từ lý do tương tự, Thời Tất Thành cũng không thật
sự muốn Vương An Ni chết vì sẽ không nhận được gì cả, cho nên biết rõ Vương An Ni
đã vứt bỏ hết đống mỹ phẩm cũ, hắn không tiếp tục hạ độc. Còn Hoàng Thúy Hoa… cả
hai người này đều rất vui khi thấy bà ta chết.
“Em đã
bảo An Ni khuyên bà ta tạm thời rời khỏi thành phố A, đợi gió êm sóng lặng rồi hãy
về”. Lâm Gia Mộc cũng lo lắng cho an nguy của Hoàng Thúy Hoa.
“Ờ”. Trịnh
Đạc gật đầu: “Buổi tối định ăn gì?”.
“Đậu phụ
Nhật Bản ở quán ăn dưới lầu cũng được lắm”.
“Để anh
đi gọi đồ”. Trịnh Đạc vừa đứng dậy đã nghe thấy điện thoại của Lâm Gia Mộc đổ chuông.
Lâm Gia Mộc thoáng nhìn số điện thoại gọi đến rồi lập tức từ chối nghe máy. Anh
ta nhớ lại những gì Trương Kỳ nói, bạn trai cũ của Lâm Gia Mộc đã về nước… “Điện
thoại của ai đấy? Sao lại không nghe?”.
“Điện
thoại tiếp thị”. Lâm Gia Mộc nói rồi đưa số vừa gọi đến vào danh sách đen.
Spa, tạo
hình, trang điểm, chọn quần áo, xem ra cô ả Mã Vi Vi này rất yêu nghề. Lâm Gia Mộc
nhìn thiết bị theo dõi, đi theo phía sau Mã Vi Vi một quãng xa. Điểm đến của Mã
Vi Vi không phải những khách sạn có vẻ cao cấp mà là một con phố có rất nhiều quán
bar, cô ta dừng lại trước một hộp đêm có tên là Huyền rồi hòa vào đám người đi hộp
đêm nhân dịp cuối tuần. Lâm Gia Mộc soi gương chiếu hậu, vuốt tóc, cởi áo khoác,
cởi ba chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, lấy giày cao gót để trên ghế sau, đỗ
xe rồi cũng xách túi len vào đám người trong hộp đêm.

