Hướng dẫn xử lý “rác thải” (Tập 1) - Vụ thứ năm - Chương 03 - Phần 1
Chương 3: Thả mồi
Trích
lời Gia Mộc: Cho dù là người tà ác nhất, khi suy xét một vấn đề từ lập trường của
mình, xuất phát điểm của họ vẫn luôn là “tốt”.
“Có online
không?”. Lâm Gia Mộc gửi tin nhắn QQ cho M&M4ever. Một lát sau quả nhiên có
trả lời: “Có”.
“Thật
sự xin lỗi, ông xã tôi không cho phép tôi tiếp xúc nhiều với người khác, ngay cả
các trang kết bạn trên mạng anh ấy cũng không cho tôi vào”.
“Anh ta
thích độc chiếm như vậy cơ à?”.
“Đúng
vậy”.
“Anh ta
nhất định rất yêu bạn, bạn thật hạnh phúc”.
“Có lẽ
thế. Anh ấy vẫn giữ bí mật, chưa bao giờ chịu cùng ra ngoài với tôi, ngay cả quán
bar anh ấy cũng rất ít đến…”.
“Vậy à…”.
“Không
nói những chuyện đó nữa, tôi cho bạn xem ảnh nhé”. Lâm Gia Mộc chia sẻ bức ảnh
Vương Tử Minh ôm Trịnh Đạc tự chụp.
Bên kia
yên lặng một lát: “Bạn và ông xã bạn đều rất đẹp”.
“Thật
không? Tôi cũng cảm thấy như vậy”.
“Bạn làm
nghề gì?”.
“Tôi à?
Tôi là nhà môi giới nghệ thuật”.
“Nhà môi
giới nghệ thuật?”.
“Chẳng
hạn như bạn là người có tiền, bạn mới mua biệt thự, muốn có một tác phẩm nghệ thuật
hợp với căn biệt thự, bạn ứng tiền trước cho tôi, tôi sẽ đi khắp thế giới tìm kiếm
cho bạn. Sau khi bạn xác nhận đồng ý thì tôi sẽ mua giúp bạn”.
“Thế à?
Chắc là kiếm được khá lắm”.
“Cũng
tạm. Chủ yếu là nhờ bạn bè giúp đỡ”.
“Còn ông
xã bạn?”.
“Anh ấy
là huấn luyện viên thể hình”.
“Oa, thảo
nào dáng người chuẩn như vậy… Bây giờ các bạn ở thành phố nào?”.
“Chúng
tôi đang ở thành phố B”.
“Thật
khéo quá, chúng tôi cũng đang ở thành phố B, lúc nào có thời gian gặp nhau một
chút được chứ?”.
“Tôi bàn
với ông xã một chút đã. Anh ấy không thích cùng tôi ra ngoài lắm”.
“Ờ, được
rồi, bạn cứ bàn với anh ta đi”.
Bên kia
QQ, trong một căn hộ cho thuê, Mã Thụ Sinh hơi thất thần đứng trước máy tính. Hắn
cho rằng mình và Vương Tử Minh sẽ không còn gặp nhau nữa, không ngờ Vương Tử Minh
lại xuất hiện, thế giới này… đúng là rất nhỏ… Gã gay trẻ cười ha ha quay lại nhìn
hắn: “Anh thấy em giỏi không? Tìm được một người bạn lợi hại như vậy”.
“Ờ, em
giỏi lắm”. Mã Thụ Sinh vuốt vai gã kia.
Mã Thụ
Sinh đã lăn lộn trong giới gay nhiều năm, câu được Vương Tử Minh chính là thành
tựu cao nhất của hắn. Vương Tử Minh đẹp trai, có địa vị, lại lắm tiền. Lúc đầu quả
thật hắn hơi kiêu ngạo, nhưng sau khi cặp với nhau, trừ tính khí hơi công tử bột,
lại có một ả bạn thân là Trương Kỳ thì Vương Tử Minh quả thực là hoàn mỹ không
có khuyết điểm, bất kể là ra ngoài chơi hay là ở nhà, hắn đều là một đối tác cực
kỳ tốt. Nếu không phải gia đình thúc giục hắn về nhà lấy vợ thì sống cùng với
Vương Tử Minh cả đời cũng không phải chuyện không thể.
Vương
Tử Minh từng sống ở nước ngoài, mang tư tưởng của người phương Tây, hai người
thích nhau là xác định lâu dài. Nhưng Mã Thụ Sinh thì thực tế hơn nhiều, hai người
đàn ông thì làm gì có tiền đồ? Chơi đủ rồi thì nghe lời bố mẹ lấy vợ đẻ con mới
là thượng sách. Một đại thiếu gia như Vương Tử Minh không hiểu những khó khăn của
thường dân nhưng hắn thì hiểu lắm, nhà họ Mã không thể không có người nối dõi tông
đường, bố mẹ ở quê không thể không có người chăm sóc.
Chính
vì đã nghĩ thấu đáo nên lúc về nhà lấy vợ hắn mới không hề do dự. Vợ hắn là người
hắn đã chọn lựa kỹ, mồ côi mẹ từ nhỏ, sống cùng bố và mẹ kế, rất cần một gia đình,
tính cách cũng ngoan ngoãn đơn thuần, không ngoài dự liệu thì sẽ là một nàng dâu
tốt.
Không
ngờ nàng dâu tốt này lại là chó sói đội lốt cừu non, từ khi phát hiện khuynh hướng
giới tính của hắn đã bắt đầu đại náo làm cả nhà không được an bình. Bố mẹ hắn cắn
răng dỗ dành cô ta, hầu hạ cô ta như công chúa nhưng vẫn không đổi lại được một
chút thông cảm. Đâm đơn ly hôn thì cũng được, cô ta còn công khai chuyện hắn là
gay khiến bố mẹ hắn ở quê không ngẩng được đầu lên. Hắn dứt khoát bế con rời khỏi
nơi đó để mặc cô ta làm loạn. Hắn không xuất hiện thì một mình cô ta cũng không
ly hôn được, bây giờ cô ta lại không có công việc, chính là một ký sinh trùng
cần có người nuôi, hắn không sợ cô ta không thỏa hiệp.
Sớm biết
như thế thì chẳng thà đừng chia tay Vương Tử Minh. Vương Tử Minh là người có tiền,
lại đẹp trai, bố mẹ có lẽ sẽ thích hắn… Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn, hắn
đã có Tiểu Mao, Vương Tử Minh cũng có niềm vui khác… Mặc dù nghĩ như vậy nhưng
lúc nhìn thấy ảnh người bạn mới của Tiểu Mao trên mạng, hắn vẫn không nhịn được
xúi giục Tiểu Mao hẹn gặp bọn họ… Hai giờ sáng, Trịnh Đạc thức dậy đi vệ sinh. Còn
chưa kéo khóa quần lên, anh ta đã nghe thấy một tiếng cười kỳ dị. Cho dù là người
dày dạn từng trải, anh ta vẫn không kìm được rùng mình. Mở cửa nhà vệ sinh ra
xem, phòng ngủ chính vẫn có ánh sáng, anh ta đi tới gần gõ cửa… Nghe thấy Vương
Tử Minh trong phòng nói: “Lần này phải chúc ngủ ngon thật rồi, có người kêu ca tớ
ồn ào quá. Sau khi về tớ nhất định phải gặp khách hàng lâu năm đó của bạn mới được”.
“…”.
“Bạn nghĩ
tớ là người thế nào? Chỉ cần là đàn ông là tớ thích à? Tớ chỉ xem xét giúp bạn thôi…
Đúng rồi, bạn đừng mặc cái áo ngủ đó nữa, áo hoa lỗi mốt rồi. Bạn mở tủ quần áo
ra tìm ở góc dưới bên trái xem, tớ có giấu một món quà đặc biệt ở đó”.
Không
cần phải nói, chắc chắn là Vương Tử Minh đang tán gẫu với Trương Kỳ. Nếu Trịnh
Đạc nhớ không lầm thì trước khi ngủ Vương Tử Minh có nói sẽ chat video với Trương
Kỳ, nhưng đó là chuyện từ lúc mười rưỡi, hai người này có nhiều chuyện để nói quá.
Anh ta
lại gõ cửa, Vương Tử Minh tắt máy tính, mở cửa, dựa vào khung cửa cười xấu xa:
“Không ngủ được à?”.
Lúc này
Trịnh Đạc mới nhìn rõ hắn mặc một chiếc quần chữ T da báo, khoác một chiếc áo ngủ
bằng lụa, trên mặt bôi mặt nạ dưỡng da… Anh ta chớp chớp mắt, xoay người: “Chúc
ngủ ngon!”, nhưng suýt nữa đi nhầm phòng.
“Này,
đó là phòng Lâm Gia Mộc mà!”. Giọng Vương Tử Minh vang lên rõ ràng trong đêm tối.
Không
biết Lâm Gia Mộc cũng dậy từ khi nào, cô mở cửa nói: “Anh ấy muốn đi vào phòng
tôi đấy, thì sao nào? Nửa đêm rồi đừng ra dọa người! Mau lột cái mặt nạ rẻ tiền
ấy ra đi, nhăn nheo hết cả rồi!”.
Trịnh
Đạc vẫn chưa hết choáng váng, bị Lâm Gia Mộc kéo thẳng vào phòng, chỉ nghe thấy
rầm một tiếng, Lâm Gia Mộc cài cửa cẩn thận.
Không
hiểu mình bị cuốn vào chuyện gì thế này? Trịnh Đạc bật đèn lên, Lâm Gia Mộc đi ngủ
không chú ý đến “thời trang” cho lắm, chỉ mặc áo ba lỗ thuần cotton, quần ngủ cũ,
cực kỳ thoải mái. Thấy anh ta đang nhìn mình, Lâm Gia Mộc lấy một chiếc áo ngủ
khoác vào, buộc đai lưng: “Anh đừng nói chuyện với gã điên đó, anh càng nói hắn
càng phấn chấn”.
Trịnh
Đạc ngồi xuống chiếc ghế xoay trong phòng: “Rốt cuộc em và hắn có xích mích gì?
Em nói rõ ràng với anh để anh khỏi sơ ý giẫm phải mìn”.
“Gã điên
đó có bệnh!”.
Muốn nói
đến xích mích giữa cô và Vương Tử Minh thì phải nói từ thời cấp ba. Lúc đó Vương
Tử Minh chưa dễ coi như bây giờ, dáng người cũng không cao lắm, có điều cũng coi
như là một gã đẹp trai tương đối nổi danh, không ít cô gái theo đuổi hắn nhưng Trương
Kỳ và Lâm Gia Mộc đều ngăn cản hết. Lúc đó ba người bọn họ được coi là một tam
giác sắt, quan hệ rất thân thiết. Trương Kỳ là một cô nàng háo sắc rất thích theo
đuổi những gã đẹp trai, trong số này thì thích nhất là Vương Tử Minh. Lâm Gia Mộc
là một con mọt sách mắt cao hơn đầu, các nam sinh trong trường học không có người
nào lọt vào mắt xanh của cô, cô cũng là người học hành chăm chỉ nhất trong ba người.
Sau đó lượng bài vở càng ngày càng nhiều, Lâm Gia Mộc cũng càng ngày càng khổ công
học tập, không tham gia được hết các hoạt động cùng hai người kia, vì vậy Trương
Kỳ và Vương Tử Minh đã bắt đầu hành động theo cặp… “Lúc đó em cho rằng hai người
đó yêu nhau, bởi vì tình cảm của hai người bọn họ rất tốt. Nhưng có một hôm Trương
Kỳ khóc lóc nói với em là cậu ấy và Vương Tử Minh chia tay rồi, Vương Tử Minh nói
với cậu ấy là hắn thích người khác hơn. Em tức điên lên, thống nhất chiến tuyến
với Trương Kỳ và bắt đầu chiến tranh lạnh với Vương Tử Minh”.
Lúc đó
học sinh rất đơn thuần, đâu có ai biết rằng nam sinh còn có thể thích nam sinh?
Trong trường học đã có người đồn Vương Tử Minh đá Trương Kỳ gì đó, còn có người
nói Trương Kỳ bắt cá hai tay, nói chung là đủ mọi loại tin đồn, Lâm Gia Mộc cũng
không ít lần cãi nhau với người khác vì chuyện này.
“Khi ấy
Vương Tử Minh tránh mặt em và Trương Kỳ, một mình độc lai độc vãng, người cũng
gầy hơn rất nhiều. Có hôm hắn gọi điện thoại cho em bảo em đến chỗ hắn lấy đồ trả
cho Trương Kỳ. Em vẫn bực mình với hắn nên cố ý đến muộn hơn một tiếng, không
ngờ… lại nhìn thấy hắn nằm trên giường trong phòng ký túc, cả người đầy máu. Em
sợ quá quên mất cả chuyện phải gọi người khác, vừa nâng vừa kéo lôi hắn ra ngoài
phòng, sau đó có người khác nhìn thấy nên mới đi tìm giáo viên, gọi 120 đưa hắn
đến bệnh viện. Suýt nữa hắn khiến em trở thành nhân chứng nhìn thấy hắn tự sát”.
“Sau đó
hắn thú thật à?”.
“Sau đó
hắn được cứu, quay về thú nhận với Trương Kỳ rằng hắn chỉ rung động với nam sinh,
chơi thân với Trương Kỳ bởi vì hắn cũng thích Trương Kỳ, nhưng sau một thời gian
hắn phát hiện đó là thích chứ không phải là yêu. Sau khi bọn họ chia tay, hắn đã
tra rất nhiều tài liệu, cho rằng mình mắc phải bệnh không chữa được, không biết
nên nói với ai, càng ngày càng buồn bã, cuối cùng lựa chọn tự sát. Hắn giải thích
với em là không phải hắn cố ý gọi em đến nhặt xác cho hắn, nhưng em với hắn đã
không thể giống như trước kia được nữa”.
“Thế vì
sao Trương Kỳ vẫn thân với hắn đến tận bây giờ?”.
“Vì Trương
Kỳ ngốc thôi”. Lâm Gia Mộc nói: “Trương Kỳ xưa nay thích không ít người, cũng
từng có một vài bạn trai, thậm chí cũng đã bàn chuyện cưới xin, nhưng đời này cậu
ấy chỉ yêu một mình Vương Tử Minh”.
“Vương
Tử Minh cũng không phải không có tình cảm với cô ấy”.
“Có tình
cảm thì thế nào? Hắn chỉ yêu đàn ông, vậy mà còn bám lấy Trương Kỳ không chịu buông
ra. Chồng, tình nhân, bạn thân, trừ không thể lên giường còn lại hắn đều làm rất
tốt. Có một điểm tựa vững như hắn, còn có siêu nhân nào có thể đi vào cuộc sống
của Trương Kỳ? Cho dù có thể đi vào cuộc sống của Trương Kỳ thì ai có thể khoan
dung cho một cái đuôi lớn như vậy? Chuyện thời cấp ba em có thể không hận hắn, nhưng
bây giờ hắn làm như vậy, em thật sự không thể chịu được”.
“Hắn cũng
không phải cố ý, anh thấy hắn…”.
“Cố ý
hay không cố ý gì chứ? Hắn làm như vậy cũng chẳng tốt đẹp gì hơn Mã Thụ Sinh”.
Nói xong Lâm Gia Mộc kéo rèm cửa sổ ra, trời đã tờ mờ sáng: “Đi cùng em ra ngoài
một chút?”.
Trịnh
Đạc nhìn điện thoại di động Lâm Gia Mộc đặt trên đầu giường, hơn bốn giờ một chút,
cũng đã đến giờ anh ta tập thể dục buổi sáng. “Đi thôi”.
Bọn họ
hẹn gặp Tiểu Mao lúc bốn giờ chiều. Một giờ chiều Vương Tử Minh mới dậy, hắn nằm
trên giường ăn bữa sáng kiêm bữa trưa do quán cơm đưa tới, lại chiếm phòng tắm tắm
rửa hồi lâu, sau đó ở lỳ trong phòng chuẩn bị gần một tiếng mới đi ra, lúc này
đã là ba giờ hai mươi phút.
Địa điểm
bọn họ hẹn Tiểu Mao cách đây nửa tiếng lái xe, hơn nữa bọn họ là người nơi khác
đến, không thuộc đường sá cho lắm nên phải đi sớm hơn một chút. Lâm Gia Mộc sợ không
kịp nên đã sớm xuất phát, Vương Tử Minh ra khỏi phòng, nhìn thấy Trịnh Đạc lại nhíu
mày: “Anh thế này thì tôi ra ngoài với anh sao được?”.
“Cái gì?”.
“Quần
jean, may ô bên trong, sơ mi bên ngoài, đeo ba lô, mặc như vậy thì chuẩn men quá”.
Vương Tử Minh ngửi ngửi: “Trên người anh có mùi gì thế?”.
Trịnh
Đạc cũng ngửi ngửi, sáng sớm tập thể dục xong anh ta đã tắm rửa, thay quần áo, trên
mặt chỉ bôi bọt cạo râu nhưng đã rửa sạch, có mùi gì cũng không còn nữa: “Không
có mùi gì”.
“Trưa
nay anh ăn cái gì?”.
“À, trưa
nay tôi và Lâm Gia Mộc cùng ăn cơm rang”.
“Chính
là mùi cơm rang!”. Vương Tử Minh phất phất tay vẻ chê bai: “Đi thay bộ quần áo
này đi”.
“…”.
“Được
rồi, tôi chọn quần áo giúp anh. Lần trước tôi gặp anh, anh có mặc thế này đâu?”.
Hắn vừa nói vừa đi vào phòng Trịnh Đạc, mở tủ quần áo lục lọi. Sau một hồi tỏ vẻ
chê bai, hắn chọn một chiếc quần kaki, một chiếc áo phông ngắn tay bó sát người,
một chiếc áo khoác màu xanh bộ đội. Trịnh Đạc thay quần áo theo chỉ thị của hắn,
Vương Tử Minh mới hài lòng gật đầu: “Đồng hồ và dây chuyền của anh đều không tồi,
mua ở đâu vậy?”.
“Đồng
hồ là kỷ niệm khi xuất ngũ, còn dây chuyền…”. Anh ta tháo xuống, kéo USB ra: “Lâm
Gia Mộc chọn trên mạng”.
“Mắt thẩm
mỹ của cô ta luôn rất khá”. Cuối cùng Vương Tử Minh cũng khen Lâm Gia Mộc được
một câu: “Đi thôi, anh lái xe”.
Dứt lời
hắn xách túi, lắc mông đi ra ngoài. Trịnh Đạc lắc đầu, cầm chìa khóa xe đi sau hắn
ra cửa. Nếu nói khó chơi thì cả ba người cùng lớn lên với nhau từ nhỏ này đều khó
chơi cả, thật không biết làm sao bọn họ có thể chơi với nhau được.
Vì có
thiết bị dẫn đường nên Trịnh Đạc lái xe tìm đường khá thuận lợi. Có điều một câu
nói của Vương Tử Minh lại suýt nữa khiến anh ta rẽ nhầm: “Anh và Lâm Gia Mộc còn
dây dưa mãi làm gì? Anh đừng thấy người phụ nữ đó giả bộ mà lầm, cứ việc đè ra quất
luôn, ngủ với nhau lâu sẽ nảy sinh tình cảm. Còn cứ chơi trò lập lờ thế này thì
cô ta có thể chơi với anh đến năm 2030”.
“Chúng
ta còn chưa quen đến mức đó”. Trịnh Đạc trả lời một câu. “Ok. Thực ra tôi và Lâm
Gia Mộc cũng không quen đến mức đó”.
Vương
Tử Minh hiển nhiên là đầy ẩn ý.
Tiểu Mao
ngoài đời thực còn có vẻ trẻ hơn trong ảnh. Hắn để đầu lông nhím, mặc áo phông
màu trắng có in hình đồ ăn, quần jean bó cạp trễ, thoạt nhìn trẻ trung lại dễ nuôi,
lúc cười còn có má lúm đồng tiền, trông không khác gì học sinh. Thỉnh thoảng hắn
lại đưa tay trêu đùa cậu bé đang cúi đầu chơi trò chơi trên iPad. Cậu bé ngồi dựa
vào lòng hắn, có vẻ cực kỳ quấn quýt hắn.
“Nó tên
là gì? Đáng yêu quá!”. Vương Tử Minh cười hì hì hỏi.
“Nó tên
là Mao Đậu”. Tiểu Mao xoa rối bù mái tóc cậu bé, cuối cùng cậu bé cũng dời mắt
khỏi chiếc iPad.
“Con khát
nước”.
“Muốn
uống gì?”.
“Sprite”.
“Được.
Chúng ta uống trộm trước khi bố đến nhé”. Tiểu Mao kêu người phục vụ tới, gọi một
chai Sprite rồi rót vào chiếc cốc nhỏ cho cậu bé uống.
“Sao không
thấy bạn trai bạn?”.
“Anh ấy
còn chưa đi làm về”. Tiểu Mao cười nói: “Đúng rồi, tôi tên là Mao Vũ Tân, còn bạn?”.
“Vương
Tử Minh”. Vương Tử Minh lại chỉ Trịnh Đạc vẫn đóng vai lạnh lùng không nói một
lời từ lúc vào quán ăn: “Anh ấy tên là Trịnh Đạc”.
“Hai bạn
thật sự rất xứng đôi”. Vốn hắn xem ảnh còn tưởng ảnh đã photoshop, không ngờ Vương
Tử Minh ngoài đời thật còn ưa nhìn hơn cả trong ảnh. Trịnh Đạc trong ảnh có vẻ
lạnh lùng, ngoài đời thật thì có vẻ cơ bắp hơn nhưng không lạnh lùng cho lắm,
chỉ có điều anh ta không thích nói chuyện.
“Mọi người
đều nói như vậy.” Vương Tử Minh dựa vào Trịnh Đạc, Trịnh Đạc đóng vai gay đang cố
gắng giữ bí mật, nói nhỏ: “Đừng đùa nữa, mọi người đều đang nhìn kìa”.
“Bạn xem,
anh ấy lúc nào cũng thế. Ở đây không phải thành phố A, không có ai nhận ra chúng
ta, chúng ta chuyển tới đây chẳng phải để sống với nhau thoải mái hơn hay sao?”.
“Vẫn phải
chú ý một chút”. Trịnh Đạc nói rồi thoáng nhìn cậu bé: “Nó là con của bạn trai
bạn à?”.
“Đúng
vậy”.
“Hai bạn
nuôi nó?”.
“Ờ”.
“Tôi cho
rằng một trong những lợi ích của gay chính là có thể không cần nuôi con”. Nói xong
lời này, Trịnh Đạc hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt đông cứng của Tiểu Mao, tiếp
tục đóng vai một bức tượng như trước.
“Anh nói
gì thế?”. Vương Tử Minh đấm anh ta một cái: “Anh ấy vẫn thế đấy, bạn đừng để ý”.
Tiểu Mao
cúi đầu nghịch ống hút: “Tôi biết, trong số các bạn tôi cũng có người nghĩ như vậy,
có điều tôi hy vọng cả nhà ba người chúng tôi sẽ sống với nhau mãi”.
Điện thoại
di động của hắn vang lên một tiếng, hắn thoáng nhìn điện thoại: “Ông xã tôi đi làm
về rồi, khoảng hai mươi phút sau sẽ đến, bảo chúng ta gọi đồ ăn trước”.
“Cứ đợi
anh ấy đến rồi gọi sau”.
“Tính
anh ấy hay vội, đến là phải có ăn ngay, lúc đó mới gọi thì không kịp. Những món
anh ấy thích ăn tôi đều biết cả, hai người cứ gọi trước đi”.
Quả nhiên
đã mấy năm rồi mà tính tình Mã Thụ Sinh vẫn không hề thay đổi. Vương Tử Minh mỉm
cười cầm lấy thực đơn, chọn bừa một vài món rồi đưa cho Trịnh Đạc. Trịnh Đạc lại
gọi vài món rồi đưa cho Tiểu Mao, thấy hắn gọi rau trộn ba chỉ và thịt luộc, quả
nhiên đều là món Mã Thụ Sinh thích ăn.
Khoảng
mười mấy phút sau, đồ ăn được đưa lên đầy đủ, Mã Thụ Sinh đã lái chiếc xe Nissan
của hồi môn của vợ hắn đi tới, tìm chỗ đậu xe rồi mới vào cửa. Khi hắn đi đến bên
cạnh bàn, vẻ mặt giả vờ kinh ngạc của Vương Tử Minh gần như có thể giành giải Oscar.
Mặt đối
mặt bạn trai cũ nên biểu hiện thế nào? Chỉ biết Vương Tử Minh thể hiện rất phù
hợp, yên lặng không nói, cúi đầu ăn, vẻ mặt khó xử. Mã Thụ Sinh lại có vẻ rất
tự nhiên, vừa chơi với con trai vừa trao đổi với Tiểu Mao.
“Tôi nghe
nói anh là huấn luyện viên thể hình? Anh làm việc ở phòng tập nào?”.
Trịnh
Đạc đặt tay trên lưng ghế phía sau Vương Tử Minh, thầm tỏ ý chiếm hữu: “Chúng tôi
mới từ thành phố A chuyển tới đây, có hai phòng tập thể hình mời tôi, tôi còn đang
suy nghĩ”.
“Anh đến
phòng tập chúng tôi thường đến ấy, hôm qua tôi vừa thấy họ dán thông báo tuyển dụng.
Điều kiện của phòng tập đó rất tốt, ông chủ trước là vận động viên, là người rất
tốt”. Tiểu Mao nói.
“Có phải
là phòng tập tên là Bác Huy không?”.
“Đúng
rồi”.
“Ông chủ
phòng tập đó từng mời tôi, nhưng ở đó nhiều gay quá”.
Trịnh
Đạc nhếch miệng: “Dù sao cũng không tốt lắm”.
“Nhiều
gay quá cũng không có gì không tốt, em có thể đưa đón anh đi làm”. Vương Tử Minh
nói nhỏ, giọng nói có vẻ ai oán. Thôi được, Trịnh Đạc nghĩ mình không nên hoài
nghi khả năng diễn xuất của Vương Tử Minh, dù sao người ta cũng được đào tạo bài
bản, lúc nào cũng có thể làm mình nổi da gà. Anh ta đổi một tư thế ngồi khác: “Không
tốt lắm”.
“Cứ che
giấu mãi không mệt à?”. Mã Thụ Sinh tỏ ý chỉ trích Trịnh Đạc.
Trịnh
Đạc nhìn hắn một cái: “Tôi với anh không thân quen đến mức đó”.
“Đúng
là không quen, tôi chỉ ngứa mắt cái thái độ này của anh. Gay thì đã làm sao? Không
phải ngày nào anh cũng ngủ với đàn ông à?”. Mã Thụ Sinh hơi cao giọng, mọi người
trong quán đồng loạt đưa mắt về phía bọn họ.
Trịnh
Đạc ném đũa xuống đất: “Đi!”.
Anh ta
đứng dậy, thô bạo kéo Vương Tử Minh lên, gần như là lôi hắn ra khỏi quán. Mao Đậu
ngồi bên cạnh Mã Thụ Sinh không biết xảy ra chuyện gì, hoảng sợ bật khóc.
Tiểu Mao
bế nó lên dỗ dành, lại quay sang Mã Thụ Sinh: “Sao anh lại xen vào việc của người
ta?”.
“Câm mồm!”,
Mã Thụ Sinh quát. Tiểu Mao trừng mắt nhìn hắn, tiếp tục dỗ dành đứa bé.
Vương
Tử Minh vốn không phải một người chịu nhân nhượng cầu toàn như vậy, lúc nào gặp
mấy gã gay kín đều lên tiếng khiêu khích châm chọc, Mã Thụ Sinh lần nào cũng phải
khuyên hắn không được làm quan hệ trở nên căng thẳng. Nhưng bây giờ Vương Tử Minh
thật sự đã thay đổi, bị Trịnh Đạc kéo đi như vậy mà không hề tỏ ra cáu giận. Mã
Thụ Sinh cúi xuống, nhìn thấy một chiếc điện thoại di động trên chỗ ngồi của Vương
Tử Minh. Hắn cầm điện thoại lên, ảnh nền là ảnh Vương Tử Minh và Trịnh Đạc, Vương
Tử Minh nũng nịu dựa vào người Trịnh Đạc, Trịnh Đạc thì lạnh mặt không nhìn thẳng
vào điện thoại.
Hắn thoáng
nhìn Tiểu Mao còn đang dỗ con, cầm điện thoại của Vương Tử Minh nháy sang máy mình:
“Người ta để quên điện thoại”. Nói xong hắn đứng dậy đuổi theo.
Trịnh
Đạc đứng bên cạnh xe, mỉm cười nhìn Vương Tử Minh ngồi xoa bóp cổ tay trên ghế lái
phụ, đuôi mắt liếc thấy Mã Thụ Sinh từ quán ăn đi ra, lập tức quát to: “Chúng ta
đến thành phố B chính là để làm lại từ đầu, nhưng mày cứ đong đưa khắp nơi như thế
thì làm lại từ đầu thế nào được?”.
“Em không
đong đưa gì hết! Chẳng qua chỉ là em muốn kết bạn với mấy người”.
“Bạn?
Có mà bạn tình thì có!”.
“Anh không
được nghĩ xấu như vậy, thấy em nói chuyện với đàn ông liền cho rằng em và người
ta đã lên giường với nhau…”.
“Nghĩ
xấu? Vậy mày nói xem có bao nhiêu thằng đàn ông từng leo lên người mày rồi?”.
“Anh xem
thường em như vậy thì vì sao còn cặp với em?”.
“Đúng,
tao không nên cặp với mày!”. Trịnh Đạc nói xong xoay người đi luôn. Vương Tử Minh
mở cửa xe đuổi theo.
“Không!
Anh đừng đi! Em sai rồi, em xin lỗi, tất cả đều là lỗi của em… Anh đừng đi, xin
anh đừng đi!”.
Cảnh tượng
Mã Thụ Sinh nhìn thấy chính là hai người cãi nhau, Trịnh Đạc bỏ đi, Vương Tử Minh
ở phía sau ra sức cầu xin. Hắn hơi khó xử ho một tiếng: “Tôi…”.
“Người
trong thế giới của mày đến rồi đấy, mày còn bám lấy tao làm gì nữa?”. Trịnh Đạc
hất mạnh Vương Tử Minh ra, sải bước đi thẳng.
Vương
Tử Minh vào vai một người mất hết thể diện trước mặt bạn trai cũ, đứng tại chỗ không
đuổi theo.
“À… Anh
để quên điện thoại di động”.
Vương
Tử Minh gật đầu, giơ tay lên lau nước mắt, nhận lấy điện thoại: “Cảm ơn!”.
“Anh…
sao anh lại tìm một người như vậy?”. Mã Thụ Sinh đút một tay vào túi quần. Nói thật,
Mã Thụ Sinh có ngoại hình không tồi, có thể khiến một người khó tính lại có đủ điều
kiện như Vương Tử Minh muốn chung sống lâu dài thì điều kiện mọi mặt đều tương đối
ưu tú, đặc biệt là giọng nói rất dễ nghe, âm sắc rất rõ nét.
“Anh ấy
là chuẩn men, là huấn luyện viên thể hình của tôi. Chính tôi cứ bám lấy anh ấy,
anh ấy mới chia tay vợ chưa cưới vì vấn đề kinh tế, tôi… Tóm lại trước khi cặp với
tôi thì anh ấy là đàn ông bình thường… Anh ấy rất tốt, anh đừng…”.
“Hắn cặp
với anh là vì tiền à?”.
Vương
Tử Minh lắc đầu: “Nếu anh ấy vì tiền thì đã tốt, dù sao thì tôi cũng không thiếu
tiền”.

