36. Ai cũng cần cô đơn - Để tôi yên (Hết)
Ai cũng cần cô đơn
Anh biết không, mọi thứ chẳng
dễ dàng khi anh ra đi. Anh biết không, mọi thứ chẳng dễ dàng khi anh ra đi
nhưng em vẫn sắp xếp nó ổn thỏa.
Anh biết không, mọi thứ chẳng
dễ dàng khi anh ra đi nhưng em vẫn sắp xếp nó ổn thoải dù còn nhiều sứt mẻ.
Nhưng cũng chính từ dạo đó,
điều em ngẫm nghĩ thật lâu với lòng rằng: Ai cũng cần cô đơn.
Những giây phút bị bỏ rơi
phía sau, đôi chân em bỗng nhiên cứng cáp lạ thường.
Những năm tháng đơn độc trên
con đường này, trái tim em bỗng nhiên mạnh mẽ và lặng lẽ hơn xưa.
Những cung bậc em giữ cứ giữ,
anh trôi cứ trôi khiến mọi thứ cổ tích trong em thành viễn tưởng và công chúa
không lấy được hoàng tử mới là cổ tích của riêng em.
Những khoảng lặng đơn chiếc
trong cuộc sống, khi nụ cười em thường cười trước gương để huyễn hoặc niềm vui
đang nhân đôi, còn nước mắt em khóc vào trong cho nỗi đau đừng lớn nữa.
Những thăng trầm xót xa từ
suốt quãng đường lê bước khiến vết thương trong em bắt mình phải ngủ yên.
Thế đấy, những yêu thương cho
đến nhau có ai tiếc gì chỉ là nỗi đau khi chia xa gom vào lòng mãi không hết.
Và rồi em luôn tin: Ai cũng
cần cô đơn.
Để tự mình sống với những thế
giới mà tất cả mọi thứ chỉ là số lẻ.
Để biết tạo hóa ban đồng đều
cho nhân loại những trái tim cứng cỏi.
Để biết rằng không có ai
không có ai mà không sống được.
Để thấu hiểu sự nhàm chán,
mệt mỏi và tiều tụy của việc ôm tất cả một mình.
Anh giờ chắc đã đi xa đến mức
lời hứa cho những năm sau trở lại cũng đủ nhạt màu.
Có những cái chết là để sống
mãi mãi. Em hạnh phúc vì mình chia tay vì dù sao đi nữa: Ai cũng cần cô đơn.
Chẳng phải để tự đau đớn cho
những chuyện đã qua mà để biết trân trọng những điều tốt đẹp đang tới.
Em chúc anh đủ cô đơn như em,
người thương!
Để tôi yên
Để tôi yên trong lời yêu vừa
ngỏ
Cả cuộc đời đâu ai muốn cô
đơn
Tôi cúi xuống nắm chặt tay
người ấy
Chỉ nhìn nhau qua ánh mắt
trong ngần.
Để tôi yên với những điều vô
độ.
Tôi đâu sống cho hạnh phúc ai
kia
Điều không nói là những điều
còn giữ
Bước qua nhau sao quên những
kiếm tìm.
Để tôi yên hét trong ngày
không nắng
Tôi ghét nhìn thứ rạn vỡ đầu
tiên
Vùi kí ức trong từng cơn đau
cũ
Hát ngân vang khi lỗi hẹn đêm
dài.
Để tôi yên đắm mình trong mất
mát
Có gục ngã mới tỉnh dậy nhìn
nhau
Tôi không vẽ tình yêu lên
giấy trắng
Gió bụi này cuốn thổi với
thời gian.
Để tôi yên thứ bình yên cơ
bản
Những nhọc nhằn in rõ dấu
chân tôi
Và tôi biết thiếu vòng tay
người ấy
Cả đời này rao bán vội niềm
tin.
[Chúc bạn đọc
sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu
sách.]
Chúng ta sẽ yêu rất nhiều
người nhưng chỉ có duy nhất một người chúng ta quyết định giữ trong lòng mãi
mãi dù có thế nào đi nữa.
Thực
hiện bởi
nhóm Biên tập
viên Gác Sách:
Mai – Ryan Nguyễn – Mint
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

