Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta - Chương 05 phần 2
"Anh dám!" Đường Mật Điềm trừng mắt, "Mỗi
câu thêm mười ngàn chữ, vừa rồi anh nói mấy câu rồi?"
"Tôi phải được cô đồng ý mới được nói!" Ôn Kỷ
Ngôn kêu to: "Điềm Điềm, cô độc đoán quá, như thế là không đúng!"
"Mặc dù tôi đồng ý, nhưng anh vẫn phải viết hai mươi
ngàn chữ!" Đường Mật Điềm nói vô cùng nghiêm túc, còn giơ hai ngón tay làm
dấu.
"Điềm Điềm, bản kiểm điểm hai mươi ngàn chữ sẽ làm
chết người đấy!" Ôn Kỷ Ngôn cúi đầu, mắt liếc Đường Mật Điềm, ở góc độ này
bắt gặp khuôn mặt nhìn nghiêng của cô, mặt trái xoan, cằm thon gọn, mũi cao hơi
hếch, đôi môi gợi cảm, và cặp mắt to, long lanh, mi cong, cái miệng dẩu ra lầu
bầu nói gì, trông cực đáng yêu.
"Bản kiểm điểm hai mươi ngàn chữ không dễ viết, tôi
sẽ đổi cách khác!"
Đường Mật Điềm nghiêng đầu, nghĩ, Ôn Kỷ Ngôn thấy vậy mặt
sáng lên.
"Điềm Điềm, tôi biết mà, cô là người tốt
nhất..."
"Đúng rồi, đương nhiên tôi là người tốt, anh hãy
đánh máy hai mươi ngàn chữ, tôi sai rồi, cấm không được copy, tôi sẽ giám sát
anh đánh từng từ một."
Đường Mật Điềm ngắt lời Ôn Kỷ Ngôn, sau đó không buồn
nhìn khuôn mặt đẹp của anh ta một cái, quay đi tìm cách liên lạc với công ty
dịch vụ mở khóa.
Nhân viên của công ty đến, vấn đề được giải quyết xong,
Đường Mật Điềm nghiêm mặt giám sát Ôn Kỷ Ngôn ngồi trước máy tính, gõ hai mươi
ngàn chữ: Xin lỗi, tôi đã sai, rồi mới hừ một tiếng, khoái trá mang quần áo đi
tắm, rồi lên giường ngủ.
Ôn Kỷ Ngôn nhìn file trên máy vi tính, dày đặc dòng chữ
xin lỗi, tôi đã sai, nhếch mép cười, lưu lại, sau đó, vào email của mình, gửi
một thư nháp, nhưng không biết là nghẽn mạng hay động tác của anh quá nhanh,
cuối cùng lại thành ra gửi cho Trần Cẩm Ngôn, khi email hiện lên dòng chữ: Đã
gửi thành công, anh mới dụi dụi mắt, phát hiện ra sai lầm ngớ ngẩn của mình.
Chưa đầy một phút sau, Trần Cẩm Ngôn đã gọi điện: "Ôn thiếu gia, cậu có ý
gì? Muốn tôi chuyển bức thư hối lỗi này cho ông già cậu không? Nhiều câu xin
lỗi, nhận sai như thế, ông già Ôn Cường nhìn thấy sẽ hết giận ngay.”
"NO, NO, NO!" Ôn Kỷ Ngôn vội xua tay: "Làm
gì có chuyện đó, bạn thân mến, tôi gửi nhầm!"
"Gửi nhầm?" Trần Cẩm Ngôn cao giọng: "Vốn
định gửi cho ai?" Không phải gửi cho Diêu Dao, xin lỗi nhận sai với cô ấy
chứ?
"Không gửi cho ai cả, tôi muốn giữ làm kỉ
niệm!" Ôn Kỷ Ngôn hồn nhiên trả lời, sau đó hỏi: "Tình hình ông già
tôi ở nhà thế nào?" Rốt cuộc, anh lưu lạc hơn nửa tháng, về tình về lí thì
cũng phải thể hiện một chút quan tâm. Đương nhiên, anh không dám gọi điện hỏi
thăm, chủ yếu là sợ bị bắt về, nhưng trong những ngày tháng êm ả này, anh vẫn
cảm thấy bất an.
Cái gọi là cảnh yên bình trước cơn bão bao giờ cũng đáng
sợ nhất!
"Cậu còn dám hỏi?" Trần Cẩm Ngôn nói ngay:
"Tôi còn chưa hết bực đây."
Rồi cao giọng, "Ngày nào tôi cũng bị ông già gọi đi
uống trà, nửa câu cũng không dám nói nhiều, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ
lỡ miệng làm hại cậu!"
"Anh em, cậu đúng là kiên cường bất khuất thà chết
không khai!" Ôn Kỷ Ngôn cười đùa: "Tiếp tục giữ vững khí thế đó! Đừng
để lỡ miệng!" Nói xong tâng bốc ông bạn: "Cậu biết đấy, sự cảm kích
của tôi đối với cậu như nước cuồn cuộn chảy không ngừng, như sông Hoàng Hà mênh
mông, mãi không thể nào tả hết, kiếp sau tôi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp
ân đức của cậu."
"Được rồi, được rồi, cậu nói ít thôi!" Trần Cẩm
Ngôn ngắt ngang: "Thế cậu định trốn bao lâu?"
"Đến khi nào ông già không bắt tôi cưới vợ." Ôn
Kỷ Ngôn chán ngán: "Bị ông già ép buộc, tôi thấy mình như cái máy gieo
hạt, hôn nhân của bản thân mà cũng chẳng có quyền gì hết..."
"Kì thực, Diêu Dao cũng rất tốt." Sau khi nghe
ông bạn than vãn, Trần Cẩm Ngôn liền nói: "Nếu cậu không muốn đính hôn với
cô ấy, hãy tìm cơ hội nói rõ với cô ấy, cậu không nói không rằng bỏ đi, khiến
Diêu Dao bị mất mặt trong lễ đính hôn, cũng làm cô ấy rất đau lòng..."
"Diêu Dao là ai?" Ôn Kỷ Ngôn ngạc nhiên hỏi
lại, nhất thời chưa hiểu ra.
"Xin cậu đừng vờ vịt nữa! Diêu Dao là vị hôn thê
đáng thương của cậu đó. Cô ta tám đời xui xẻo, mới gặp phải khắc tinh như
cậu!"
"Này, anh em với nhau mà thế à?" Ôn Kỷ Ngôn bất
mãn: "Tôi khắc tinh chỗ nào? Rõ ràng tôi là quả ngọt, là phúc tinh, tôi
giáng xuống đâu, thì vận may tới đó, được chưa?"
"Được được, được vận may tới, cứ để vận may từ từ
tới, tôi đi tắm rồi đi ngủ đây!" Trần Cẩm Ngôn ngáp rồi cúp điện thoại.
"Ngủ đi, ngủ đi, ngủ chết luôn đi!" Ôn Kỷ Ngôn
tức giận nhìn điện thoại, sau đó thấy Đường Mật Điềm lau mái tóc ướt sũng, từ
nhà tắm bước ra, vội chạy đi lấy máy sấy, ngồi xuống salon bên cạnh cô,
"Điềm Điềm, nào để tôi sấy tóc cho?"
"Vừa gọi điện cho cưng của anh hả?" Vừa rồi
trong nhà tắm cô nghe loáng thoáng mấy câu nên nổi hứng muốn hỏi.
"Đúng vậy!" Ôn Kỷ Ngôn nói to, không để ý đến
ánh mắt tinh quái của Đường Mật Điềm.
"Vậy anh nói gì với cưng của anh thế?", Đường
Mật Điềm vừa hỏi xong, liền cảm thấy mình thật buồn cười nhưng lời đã nói rồi,
không lấy lại được.
"Ừ, cũng không nói gì, chỉ hỏi tình hình ở
nhà." Ôn Kỷ Ngôn thủng thẳng nói, tay khéo léo vừa vuốt ngược các lọn tóc
vừa sấy tóc cho Đường Mật Điềm có vẻ rất chuyên nghiệp.
"Tình hình ở nhà thế nào?" Đường Mật Điềm buột
miệng hỏi.
"Ở nhà vẫn bình thường." Ôn Kỷ Ngôn cười trả
lời: "Điềm Điềm hình như cô hứng thú chuyện nhà tôi?"
"Đâu có, tôi chỉ buột miệng hỏi vậy thôi."
Đường Mật Điềm cười nhạt, thầm nghĩ, tôi thật sự rất hứng thú chuyện nhà anh,
mà hứng thú nhất là về gã bạn trai mà anh gọi là cưng ấy, nhưng cô biết, nói ra
dễ bị hiểu lầm, cho nên, đành nén tò mò, không hỏi gì nữa.
Ôn Kỷ Ngôn cũng không nói nhiều, sấy khô tóc cho Đường
Mật Điềm liền về phòng ngủ, lúc đó mới nhìn vào bàn tay mình, đưa lên hít hít,
anh và cô cùng dùng một loại dầu gội, sao cảm giác tóc của cô thơm đến thế?
Ngày hôm sau, hết giờ làm Đường Mật Điềm và Tào Ái Ái
đang cười nói ra về, vừa ra đến cổng công ty, đã nhìn thấy thân hình cao lớn
của Mễ Tu Dương, đang đứng tựa vào chiếc HUMER, hơi nghiêng đầu nhìn về phía
cổng ra vào. Tào Ái Ái liền huých Đường Mật Điềm, nói nhỏ: "Bạn thân mến,
Mễ Tu Dương lại đến kìa!"
"Ờ, thấy rồi." Đường Mật Điềm băn khoăn, chân
ngập ngừng, không biết nên đi đến chào, hay đợi anh ta tạo dáng xong mới đến.
"Hôm qua cậu nói, anh ta thích Ôn Kỷ Ngôn phải
không?" Tào Ái Ái quay sang hỏi.
"Ừ!" Đường Mật Điềm gật đầu, rồi giải thích:
"Anh ta đến nhờ tớ, muốn tớ đi với anh ta chọn mua món quà tặng Ôn Kỷ
Ngôn."
"Mình cảm thấy, anh ta thích cậu." Tào Ái Ái vỗ
vai Đường Mật Điềm, sau đó nhìn Mễ Tu Dương thong thả bước đến, nói nhỏ:
"Nhìn kìa, ánh mắt chàng nhìn cậu sáng lên một cách đáng ngờ, cậu cẩn
thận, đừng để bị anh ta bán đi, còn giúp anh ta đếm tiền!"
"Làm gì có chuyện!" Đường Mật Điềm bĩu môi:
"Ái Ái, cậu đa nghi quá!"
"Tớ đa nghi, còn hơn cậu đứt dây thần kinh
não!" Tào Ái Ái vỗ vai cô: "Được rồi, cô bạn cẩn thận nhé, tớ đi
trước đây!"
Đường Mật Điềm cười gượng vẫy tạm biệt Tào Ái Ái, rồi
bước đến chào Mễ Tu Dương: "Hi, chào anh!"
"Chào cô!" Mễ Tu Dương cười tươi khoe hàm răng
trắng, giơ tay làm động tác mời: "Điềm Điềm, thật ngại quá, hôm nay lại
phiền cô đi cùng tôi chọn quà cho Ngôn Ngôn."
"Được, không vấn đề gì, tôi hỏi Ngôn Ngôn rồi, cô ấy
thích nước hoa Chanel, loại tình cờ ấy, lát nữa chúng ta đi trung tâm thương
mại mua là được." Thực ra cô không hỏi Ôn Kỷ Ngôn, vì có hỏi cũng vô ích,
anh ta không cần quà của Mễ Tu Dương, nhưng, không đi với anh ta, Mễ Tu Dương
sẽ viện cớ quấy rầy cô, mà cô đã ăn cơm của anh ta, nên không thể từ chối, kết
cục là Đường Mật Điềm tiến thoái lưỡng nan, chi bằng đi với anh ta hoàn thành
nhiệm vụ cho rồi.
"Được!" Mễ Tu Dương phấn khởi cười. Đường Mật
Điềm cũng gượng cười theo.
Khi Mật Điềm đánh nhanh thắng nhanh cùng Mễ Tu Dương đến
quầy mĩ phẩm của trung tâm thương mại, chọn được loại nước hoa màu hồng
"tình cờ", định về nhà ngay, nhưng còn chưa kịp cáo từ thì Mễ Tu
Dương đã đưa ra lời mời: "Điềm Điềm, cảm ơn cô, hôm nay giúp tôi, bây giờ
cũng đến giờ ăn tối rồi, cô đi ăn cùng tôi, rồi hãy về nhé!"
Đường Mật Điềm không tiện từ chối đành đi cùng Mễ Tu
Dương, đi Thái hồ ăn bữa tối trên thuyền. Đường Mật Điềm nhìn quanh, thấy
thuyền đang từ từ trôi ven hồ, qua cửa sổ có thể ngắm toàn cảnh trên bờ, liền
hỏi: "Lát nữa con thuyền này cũng vẫn chạy sát ven hồ à?"
Mễ Tu Dương chọn món xong, gập cuốn thực đơn, hỏi:
"Cô muốn nó chạy sát ven hồ à?"
"Vì
tôi sợ say sóng."
"Vậy
đi ca nô có say không?"
"Ca
nô?" Đường Mật Điềm chớp mắt: "Hình như không."
"Vậy
lát nữa ăn xong, mình đi ca nô chạy sát ven hồ hóng gió!" Mễ Tu Dương nói,
Đường Mật Điềm im lặng, không biết làm gì, thâm tâm cô muốn từ chối, nhưng,
biết Mễ Tu Dương sẽ không cho cô cơ hội đó, giống như chuyện đi ăn tối nay, rõ
ràng cô từ chối, nhưng... haiz... cuối cùng không những đi ăn với anh ta, mà
còn tham gia hoạt động do anh ta sắp xếp.
Ăn
cơm xong, vừa uống trà vừa chuyện phiếm, sau đó ngồi ca nô hóng gió quanh hồ,
lúc này Mễ Tu Dương mới hào hứng nói: "Điềm Điềm, đi chơi với cô thật
vui!"
Đường
Mật Điềm nhìn vào đôi mắt lóng lánh của Mễ Tu Dương, nhớ lại lời nói của Tào Ái
Ái, bỗng thoáng giật mình, giống như những gợn sóng loang trên mặt hồ yên tĩnh,
khi có viên sỏi ném xuống, những gợn sóng này quả thật không dễ chịu chút nào,
bởi nghĩ đến Mễ Tu Dương thích Ôn Kỷ Ngôn, nhưng lại có những cử chỉ thân mật
lấy lòng cô như vậy, khiến cô cảm thấy Mễ Tu Dương muốn bắt cá hai tay. Hừ,
đừng tưởng bở, Đường Mật Điềm tuyệt đối không cho anh ta cơ hội đó!
"Điềm
Điềm, cuối tuần có rảnh không? Mình đi cưỡi ngựa nhé?" Mễ Tu Dương dè dặt
nhìn cô, thấy một thoáng ngạc nhiên hiện trong mắt Đường Mật Điềm, liền chìa
tay trước mặt cô, tỏ vẻ thật lòng.
"Tôi
thấy, hay là anh hẹn Ngôn Ngôn đi, dạo này tôi rất bận, không có thời
gian." Đường Mật Điềm ngập ngừng từ chối, "Mễ Tu Dương, cũng muộn
rồi, anh đưa tôi về được không?" rồi bước lên vài bước, tạo khoảng cách
với Mễ Tu Dương.
"Điềm
Điềm, sao vậy?" Mễ Tu Dương bước nhanh theo cô, không hiểu sao đột nhiên
Đường Mật Điềm giữ khoảng cách với anh.
"Không
có gì, tôi hơi mệt, muốn về nhà." Đường Mật Điềm gượng cười.
"Được,
tôi đưa cô về." Mễ Tu Dương lòng đầy băn khoăn, không hiểu sơ suất ở khâu
nào, Đường Mật Điềm đột nhiên thay đổi còn nhanh hơn là lật trang sách, thật sự
khiến anh không sao lí giải. Có lẽ tục ngữ nói đúng: Dò lòng dạ phụ nữ giống
như mò kim đáy bể!
Trên
đường về, Mễ Tu Dương mấy lần nhìn trộm Đường Mật Điềm, định nói gì nhưng thấy
cô chỉ ngoảnh ra cửa, bộ dạng xa cách, như không muốn nói chuyện, nên lại thôi,
giữ trong lòng những điều muốn nói. Đường Mật Điềm ngồi yên, không nói gì, cho
đến khi đến cổng khu chung cư, mới lịch thiệp nói: "Mễ Tu Dương, cảm ơn
anh đã đưa tôi về nhà, dừng ở đây là được rồi!"
"Điềm
Điềm, hôm nay hình như cô không vui?" Mễ Tu Dương hỏi dò: "Tôi đã làm
gì sai khiến cô giận?"
"Không
đâu, tôi chỉ hơi mệt!" Đường Mật Điềm vẫn cười lịch sự, trả lời.
"Vậy
cô về nghỉ sớm đi!" Mễ Tu Dương nói vẻ ân cần: "Cảm ơn hôm nay cô đã
đi cùng tôi, nhân tiện phiền cô đưa món quà này cho Ngôn Ngôn."
Đường
Mật Điềm ngạc nhiên nhìn món quà được đóng gói rất đẹp Mễ Tu Dương đang chìa
cho cô, định nói, anh đã mua rồi thì trực tiếp đưa cho Ôn Ngôn Ngôn, cần gì
phải nhờ tôi làm trung gian? Nhưng lại nghĩ, nếu để Mễ Tu Dương bất ngờ gặp Ôn
Kỷ Ngôn, chẳng phải củi khô gặp lửa sẽ bùng cháy sao?
Đương
nhiên lửa ở đây không phải lửa tình, mà là cãi nhau tóe lửa!
Nhìn
Đường Mật Điềm giơ tay nhận món quà, Mễ Tu Dương nở nụ cười rạng rỡ: "Điềm
Điềm, cô tốt quá!"
"Việc
nhỏ thôi mà! Anh đừng khách sáo!" Đường Mật Điềm mỉm cười đáp lại, rồi vẫy
tay: "Tạm biệt"
"Đi
với cô thật sự rất vui, hi vọng mai vẫn có thể hẹn gặp được cô!" Mễ Tu
Dương vẫy tay, nói nhanh câu đó, rồi không đợi cho Đường Mật Điềm trả lời, nhấn
ga, phóng xe chạy mất.
Đường
Mật Điềm ngây người nhìn chiếc xe khuất dần trong tầm mắt, miệng mấp máy, không
biết nói gì.
"Điềm
Điềm, Mễ Tu Dương đưa cô về hả?" Ôn Kỷ Ngôn xách chiếc túi từ quầy hoa quả
bên cạnh bước tới hỏi.
"Ờ!"
Đường Mật Điềm nhìn Ôn Kỷ Ngôn, lại nhìn hộp quà xinh xắn trong tay, do dự
không biết có nên đưa cho anh ta hay không?
Ôn
Kỷ Ngôn nhìn thấy hộp quà trong tay Đường Mật Điềm, lập tức khó chịu, cau mày:
"Mễ Tu Dương còn tặng quà cho cô? Hai người là quan hệ gì vậy?"
Nghe
ra vị cay trong khẩu khí của Ôn Kỷ Ngôn, Đường Mật Điềm nhất thời không biết
nói gì, mấy lần há miệng còn chưa kịp cất lời giải thích, đây là quà Mễ Tu
Dương tặng anh, quà của Ôn Ngôn Ngôn, Đường Mật Điềm và Mễ Tu Dương tuyệt đối
không có quan hệ gì hết! Nhưng đã bị miệng lưỡi sắc sảo của Ôn Kỷ Ngôn chặn
họng: "Đường Mật Điềm, tôi không ngờ, khẩu vị của cô đặc biệt như thế, đến
một gã đàn ông mắt mờ mê phụ nữ rởm mà cô cũng thích!" Nói xong còn tặng
cô một cái nhìn cực kì khinh bỉ: "Cô không có mắt, khẩu vị kém!"
"Tôi
thích anh ta bao giờ?" Đường Mật Điềm cự lại: "Ôn Kỷ Ngôn, anh nói
lần nữa xem, ai không có mắt, ai khẩu vị kém?" Mật Điềm tức giận mặt đỏ
phừng phừng.
"Tôi
nói cô không có mắt nhìn người đấy, lại đi thích gã khốn Mễ Tu Dương!" Ôn
Kỷ Ngôn không biết mình bị làm sao, trong lòng có cảm giác khó chịu khó tả, lời
nói trở nên cay nghiệt, nghĩ tới ánh mắt long lanh của Mễ Tu Dương khi nhìn
Đường Mật Điềm, anh rất khó chịu! Cảm giác giống như vật sở hữu của mình bị
người khác nhìn trộm!
Đây
là đặc tính chung của giống đực, vật sở hữu trong lãnh thổ của mình, người khác
không được nhìn, nếu không sẽ thấy khó chịu! Lúc này Ôn Kỷ Ngôn đã coi Đường
Mật Điềm như vật sở hữu trong lãnh thổ của mình.
"Ôn
Kỷ Ngôn, anh nói năng kiểu gì vậy?" Đường Mật Điềm tức giận quay lại nhìn
Ôn Kỷ Ngôn, cao giọng hỏi, đôi mắt vốn đã đẫm nước, chỉ chực trào ra, "Sao
lại gã khốn Mễ Tu Dương? Mễ Tu Dương làm sao?" Cho dù Mễ Tu Dương xấu
thật, nhưng lời nói của Ôn Kỷ Ngôn rõ ràng là động chạm đến lòng tự tôn của
Đường Mật Điềm, cô còn bắt đầu cảm thấy Mễ Tu Dương không tồi chút nào.
Hơn
nữa, Mễ Tu Dương thật sự cũng không làm gì sai, chỉ có điều lại thích gã Ôn Kỷ
Ngôn giả gái mà thôi, cái đó gọi là mỗi người một sở thích, anh ta thích thế,
có gì sai? Vả lại anh ta thẳng thắn thừa nhận thích Ôn Ngôn Ngôn, cũng chẳng
làm chuyện gì kinh thiên động địa, chẳng qua chỉ hai lần hẹn Đường Mật Điềm đi
mua quà để lấy lòng người anh ta thích, thích một người, bất luận người đó thế
nào, cũng chẳng có gì sai.
Mễ
Tu Dương thị hiếu kém như thế, nhân phẩm chắc cũng chẳng hay ho gì, cô đi với
anh ta, cô thành người thế nào?" Ôn Kỷ Ngôn hằm hằm tức tối, đương nhiên
rồi, "Đường Mật Điềm, lần sau không được gặp anh ta, không được đi với anh
ta nữa!"
"Ôn
Kỷ Ngôn, anh là bố tôi hay là mẹ tôi? Anh có quyền gì cấm tôi không được gặp
ai, đi với ai?" Đường Mật Điềm tức giận quát, rồi cười khẩy: "Tôi cứ
gặp, cứ đi với anh ta đấy, thế nào?"
"Cô..."
Ôn Kỷ Ngôn tức tối mặt đỏ gay, nhưng, không nói lại được, đấu khẩu không phải
là sở trường của anh, đặc biệt là đấu khẩu với phụ nữ, anh đành xuống thang:
"Đường Mật Điềm, Mễ Tu Dương không hợp với cô!"
"Không
hợp với tôi, chắc hợp với anh?" Đường Mật Điềm nhếch mép cười nhạt:
"Ôn Kỷ Ngôn, nếu anh thích Mễ Tu Dương thì cứ nói thẳng, đằng nào vốn dĩ
anh cũng thích đàn ông."
"Đánh
chết tôi cũng không thích anh ta!" Ôn Kỷ Ngôn nổi đóa gào lên, "Đường
Mật Điềm, tôi không cho cô tiếp xúc với gã khốn đó nữa!"
"Nực
cười quá đi!" Đường Mật Điềm tức giận cười nhạt, trừng mắt: "Ôn Kỷ
Ngôn, anh dựa vào đâu mà cấm tôi?"
Ôn
Kỷ Ngôn cứng họng. Đúng, anh dựa vào đâu mà cấm cô? Như Đường Mật Điềm vừa nói,
anh không phải bố mẹ cô, rốt cuộc, chỉ là nguời thuê chung nhà, cho nên nguôi
giận nhượng bộ: "Dựa vào quan hệ thân thiết sống chung một nhà của chúng
ta, tôi phải có trách nhiệm với sự an toàn của cô!" rồi lập tức đổi giọng
lạnh lùng: "Tôi không thể giương mắt nhìn cô đi thích một người không phù
hợp, sau này cô sẽ đau khổ thất tình, không khéo, nghĩ quẩn còn muốn tự sát
cũng nên..."
"Anh
muốn tự sát thì có!" Đường Mật Điềm nghiến răng.
"Sao
anh biết, Mễ Tu Dương không hợp với tôi?" rồi đổi giọng nhẹ nhàng:
"Anh ta đẹp trai, dịu dàng lịch thiệp, điều kiện gia đình rất tốt, công
việc cũng OK, đúng là hot boy giàu có điển hình, hàng thượng hạng, viên kim
cương to đùng, một chàng độc thân lí tưởng!" cuối cùng kết luận: "Tôi
thấy, mặt nào cũng tốt mặt nào cũng hợp!"
"Xì,
chỉ riêng chuyện anh ta thích đàn ông giả gái thì đã dở lắm rồi!" Ôn Kỷ
Ngôn thủng thẳng nói: "Cô thấy anh ta mọi mặt đều tốt, mọi mặt đều hợp,
anh ta lại thấy tôi mọi mặt đều tốt, đó là hoàn toàn do cô tự suy diễn mà thôi!"
"Anh
mới tự suy diễn!" Đường Mật Điềm tức tối, toàn thân run lên, như con mèo
xù lông tay chỉ Ôn Kỷ Ngôn hét: "Cho dù, anh ta đã từng mắt nhắm mắt mở
thích anh, nhưng không có nghĩa sau nay anh ta sẽ mãi thích anh!" rồi lạnh
lùng bồi thêm: "Ôn Kỷ Ngôn, tôi không tin một cô gái đích thực như tôi lại
không bằng một gã Gay chết tiệt như anh?"
"Đường
Mật Điềm, cô thích Mễ Tu Dương thật rồi sao?" Ôn Kỷ Ngôn hỏi thẳng, không
sợ cô nổi đóa.
"Tôi
thích anh ta thì sao?" Đường Mật Điềm vênh mặt, lúc này, cho dù không
thích Mễ Tu Dương, cô cũng quyết chọc tức Ôn Kỷ Ngôn một phen. Người ta khi cãi
nhau là thế, thường mất kiểm soát.
"Cô..."
Ôn Kỷ Ngôn tức điên không nói được gì, mắt long sòng sọc nhìn cô, ngọn lửa
trong lòng anh đang cháy rừng rực, làm anh không chịu nổi, phải xả ra cho vơi
bớt: "Tôi thấy mùa xuân chưa đến, mà cô đã phát dục rồi, thích Mễ Tu
Dương, tôi chúc mừng cô! Ngày ngày ôm chăn gối mà khóc!"
Đường
Mật Điềm trừng mắt: "Ôn Kỷ Ngôn, vì câu nói này của anh, tôi với Mễ Tu
Dương sẽ sống rất tốt, cho đến ngày tận thế cũng không xa nhau."
"Cô
điên rồi." Ôn Kỷ Ngôn rít lên: "Đường Mật Điềm, cô là đồ điên!"
"Ôn
Kỷ Ngôn, anh mới là đồ điên! Anh ghen tị, ghen tị với tình cảm của Mễ Tu Dương
dành cho tôi!"
"Tôi
ghen ư? Thật là chuyện tiếu lâm!" Ôn Kỷ Ngôn cười nhạt: "Mặc dù,
chuyện tiếu lâm này chẳng buồn cười tí nào!"
"Không
thèm chấp anh! Tránh ra!" Đường Mật Điềm tức giận gạt Ôn Kỷ Ngôn sang bên,
mặt hầm hầm đi thẳng về phòng.
Ôn
Kỷ Ngôn trừng mắt nhìn, rồi nghiến răng, cũng đi về phòng.
"Rầm!"
Khi Ôn Kỷ Ngôn tức tối đóng mạnh cửa phòng mình, thì một tiếng "rầm"
thứ hai từ phía phòng của Đường Mật Điềm dội đến đập vào tai, rồi tiếng khóa
cửa "xoạch" tiếp ngay sau càng khiến anh khó chịu, tóm lại anh rất
không thoải mái!
Đương
nhiên, Đường Mật Điềm cũng không dễ chịu gì, rõ ràng, cô và Mễ Tu Dương không
có quan hệ gì, nếu có cũng chỉ vì Mễ Tu Dương muốn theo đuổi Ngôn Ngôn mà tiếp
cận với cô, muốn cô giúp mà thôi! Thế mà vô duyên vô cớ lại thành ra cô thích
Mễ Tu Dương! Hơn nữa nghe cái giọng chua chát của Ôn Kỷ Ngôn, cứ như cô đang
theo đuổi Mễ Tu Dương! Mà Ôn Kỷ Ngôn vốn là Gay, thích đàn ông! Có vẻ như anh
ta ghen tị với cô vì chiếm được cảm tình của đàn ông! Đúng là điên đầu mất! Lại
còn thế này, thế kia nữa, Đường Mật Điềm bực bội ấm ức.

