Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta - Chương 08 phần 2

"Hừm, đồ khốn!" Kỷ Ngôn bực mình chửi, sau đó
cười với Mật Điềm: "Điềm Điềm, cô thấy chưa, anh chàng Mễ Tu Dương, không
đáng tin cậy!" Trong lòng không ngừng chửi rủa Mễ Tu Dương, tối nay anh đã
chuẩn bị sẵn cho việc phá hoại buổi hẹn hò, kết quả Tu Dương không đến làm phá
sản kế hoạch của anh!

Nhưng Kỷ Ngôn không biết, hành động của anh, trong mắt
Mật Điềm lại được hiểu theo cách khác, cho nên nhìn ánh mắt của Kỷ Ngôn, thấy
có chút khác lạ, "Ôn Kỷ Ngôn, tôi từng nghe qua câu này, càng yêu càng
hận" nói đến đây cô ngập ngừng, nhưng nhìn ánh mắt đen sâu của Kỷ Ngôn
chằm chằm nhìn cô, Mật Điềm chỉ có thể tiếp tục nói: "Anh ghét Mễ Tu Dương
như thế, không phải là thích anh ta rồi chứ?"

"Tôi thích anh ta? Cô có làm sao không?" Kỷ
Ngôn nhảy dựng lên "Điềm Điềm, cô không đùa tôi đấy chứ?"

"Anh đừng kích động, không thích thì thôi." Mật
Điềm lạnh lùng mở cửa xe, nhìn Kỷ Ngôn tức giận, giống như bị người khác đoán
trúng tim đen, tức giận vô cùng, cho nên trong lòng cảm thấy thất vọng...

"Điềm Điềm, tôi nói cho cô biết, cho dù phụ nữ trên
đời có chết hết, tôi cũng không thích người như Mễ Tu Dương!" Kỷ Ngôn lên
xe, vỗ ngực, tức giận đùng đùng nói.

"Vậy anh thích người đàn ông như thế nào?" Mật
Điềm nói rồi quay mặt hỏi Kỷ Ngôn, "Tôi không..." Kỷ Ngôn muốn nói
thẳng, cho dù phụ nữ chết hết, anh cũng không thích đàn ông, nhưng nghĩ đến
việc nói dối là gay, giờ anh chỉ muốn giết chết bản thân, việc khó giải quyết
nhất của anh là, anh không biết giải thích như thế nào với Mật Điềm, anh không
phải là gay, anh thích phụ nữ, hơn nữa lại thích Mật Điềm.

Nhưng nếu anh nói thật, với tính cách của Mật Điềm, anh
sẽ bị đuổi ra ngoài, anh mất lợi thế "nhất cự li", lại có tình địch
giỏi giang như Tu Dương, Kỷ Ngôn không dám nói thật, trước mắt, cũng không thể
nói ra sự thật!

"Anh không cái gì?" Mật Điềm ngoan cố nhìn Kỷ
Ngôn, dường như muốn có một đáp án rõ ràng cho câu hỏi này.

Kỷ Ngôn nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của Mật Điềm, thấy
không trả lời thì không được, chỉ có thể nửa thật nửa đùa nói: "Tôi thích
đàn ông như thế nào, tôi cũng không biết chắc, nhưng tôi khẳng định, tôi không
thích loại người như Mễ Tu Dương!"

"Anh không biết chắc mình thích đàn ông như thế
nào?" Mật Điềm nghiêng đầu, nhìn Ôn Kỷ Ngôn: "Bạn trai anh, anh cũng
không thích sao?"

Mật Điềm đỏ mặt khi nghe họ nói chuyện thân mật qua điện
thoại. "Không thích" Kỷ Ngôn trả lời không do dự.

"Anh ta tốt với anh như thế, anh lại không
thích?" Mật Điềm kinh ngạc nhìn Kỷ Ngôn, trên thế giới này, có hai loại
người, một là người sẵn sàng yêu bạn, sẵn sàng bỏ thời gian vì bạn, một loại
khác là người sẵn sàng cho bạn tiền khi cần, tình yêu của hai loại người này,
là sự thể hiện trực tiếp nhất, đương nhiên ngoại trừ việc được bao nuôi, đó là
một giao dịch liên quan đến tiền bạc khác.

"Anh ta tốt với tôi, chưa chắc tôi thích anh
ta." Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm nói: "Nếu ai tốt với tôi, tôi cũng đều
thích, vậy Điềm Điềm, cô cũng rất tốt với tôi, tôi có thể thích cô không?"

Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm hỏi đầy hàm ý, đôi mắt đen láy che
giấu không nổi tình cảm đậm sâu.

"... Lí luận của anh thật buồn cười!" Mật Điềm
trợn mắt nhìn Kỷ Ngôn, nói: "Tôi tốt với anh, không hi vọng anh thích
tôi!" Giống như Ôn Kỷ Ngôn, người ta tốt với anh như thế, lại nói là không
thích, thật quá bạc bẽo!

"Được rồi, không thích cô thì không thích cô! Tôi
vốn đã không thích!" Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm tức giận, vội làm hòa trước,
vội nói theo ý của cô để nịnh cô, sau lần chiến tranh lạnh trước, anh giờ không
dám đôi co với cô, làm cô tức giận nữa!

Nhưng Mật Điềm khi nghe câu nói đó, mặt bỗng trắng bệch,
cắn chặt vào môi, im lặng hồi lâu... cảm giác thất vọng bao trùm toàn thân, câu
nói đó dường như đúng với dự liệu, nhưng lại thật khó chấp nhận...

Chân tướng sự thật luôn luôn làm người ta đau lòng, Ôn Kỷ
Ngôn khi vô tình đã nói rõ sự thật, anh không thích Điềm Điềm...

"Điềm Điềm, cô không giận tôi chứ?" Kỷ Ngôn
nhìn Mật Điềm thần sắc không được tốt, vội cẩn thận hỏi, xua xua tay trước mặt
Mật Điềm đang thất thần.

"Không, không, tôi nghĩ nhiều quá!" Mật Điềm
như vừa tỉnh mộng, quên đi cảm giác thất vọng, cố gắng cười với Ôn Kỷ Ngôn,
"Tôi không giận..." cũng chẳng có gì để giận, cô có cảm tình với Kỷ
Ngôn không có nghĩa Kỷ Ngôn cũng có cảm tình với cô, chuyện tình cảm, không thể
là bạn thích đối phương, đối phương cũng thích bạn, Mật Điềm lí trí tự an ủi
mình!

"Cô không giận thì tốt rồi, tối chúng ta ăn gì
nhỉ?" Kỷ Ngôn dịu dàng nhìn Mật Điềm hỏi, mặc dù kế hoạch có thay đổi, anh
chàng ngáng đường Mễ Tu Dương đã không đến, vậy thì Ôn Kỷ Ngôn tạo ra thế giới
lãng mạn của hai người cho Mật Điềm, từ từ thu hút cô, ngầm ám chỉ anh không
phải là Gay.

Mật Điềm cảm thấy không tự nhiên nên vò gấu áo, không khí
im lặng càng khiến cô không tự nhiên, mọi thứ mơ hồ không rõ ràng trong xe
khiến cô như ngồi trên đống lửa...

"Tôi biết ở đường Tân Thị có một cửa hàng lẩu mới
khai trương, hình như cũng rất ngon!" Kỷ Ngôn lái xe, mắt nhìn Mật Điềm,
nhìn cô không tập trung, nên cho rằng là do Mễ Tu Dương không đến, khiến anh
trong lòng cảm thấy buồn, chỉ có thể cất lời phá vỡ không khí trầm lặng, giờ
chuyện khó nhất của anh là phải làm sao để Mật Điềm không còn nghĩ anh là gay.

"Ồ, vậy hả?" Mật Điềm khách sáo trả lời, nhưng
không thích thú lắm.

“Yêu nhau không dễ dàng như vậy, mỗi người đều có cá tính
riêng, qua rồi năm tháng mộng mơ, say đắm không bằng tĩnh lặng, hạnh phúc không
dễ dàng mới khiến người ta tìm kiếm, những năm tháng thơ dại là những kí ức
khắc sâu nhất nên vui vẻ nhất, là những kí ức đau lòng nhất nhưng lại xúc động
nhất...”

Mật Điềm lấy điện thoại ra, là điện thoại của mẹ cô, vội
nghe máy: "A lô, mẹ à!"

"Ừ, Điềm Điềm, con đang làm gì thế?" Mẹ Mật
Điềm hỏi: "Hôm nay có đi chơi cùng Mễ Tu Dương không?"

"Mễ Tu Dương? Anh ta làm sao?" Mật Điềm ngạc
nhiên hỏi, "Mẹ sao tự nhiên lại nhắc đến anh ta?"

"Không sao, mẹ chỉ tiện hỏi thôi." Mẹ cô cười,
rồi bình thản nói: "Chiều nay, Mễ Tu Dương đến nhà tìm mẹ!"

"Hả, Mễ Tu Dương đến tìm mẹ?" Vừa nghe thấy như
vậy, Mật Điềm có chút mơ hồ, nhưng vẫn cao giọng hỏi: "Anh ta tìm mẹ làm
gì?"

"Anh ta cố tình đến để giải thích với mẹ, trước đây
anh ta với Ngôn Ngôn chỉ là ảo giác!" Mẹ Mật Điềm nói, trong lòng không
kiềm chế được niềm vui, bà vốn thích Mễ Tu Dương, lúc trước giận anh không có
mắt nhìn, không thích Mật Điềm, nhưng thấy anh có thành ý đến giải thích, bị bà
nói nặng lời, vẫn dịu dàng kiên quyết khẳng định nói thích Mật Điềm, sẽ cố gắng
hết sức theo đuổi cô, trong lòng bà thấy rất vui, "Tu Dương nói, người anh
ta thích là con, muốn theo đuổi cũng là con!"

Mật Điềm cầm điện thoại im lặng một lúc, cô không biết
nói gì với mẹ, với tính cách nóng nảy của mẹ cô, Mễ Tu Dương đến giải thích,
chắc chắn sẽ bị mẹ cô mắng, nhưng anh vẫn chịu đựng, khiến Mật Điềm cảm thấy áy
náy, tình cảm của cô lúc này với Kỷ Ngôn còn chưa kịp thăng hoa, đã bị Kỷ Ngôn
làm tan biến rồi, Tu Dương có phải là hi vọng khác của cô không? Sự xúc động
này có thể thăng hoa thành cảm xúc, sau đó phát triển thành tình yêu không?

"Điềm Điềm, con nghĩ sao?" Mẹ cô đợi một lúc,
không nghe thấy cô nói, vội giục: "Con xem, Mễ Tu Dương rất tốt, con muốn
tiếp tục cùng anh ta hay là để mẹ sắp xếp cho con gặp anh chàng mà dì con giới
thiệu?"

"Mẹ, để con nghĩ đã!" Mật Điềm thở sâu, ngắt
lời mẹ, đầu óc cô lúc này đang rối như tơ vò, thật không muốn nghĩ gì nữa!

"Điềm Điềm đừng trách mẹ nhiều chuyện, Mễ Tu Dương
điều kiện rất khá, lại tốt với con, nếu con không chớp lấy cơ hội, sau này sẽ
hối hận!" Mẹ Mật Điềm khuyên nhủ.

"Vâng, con biết rồi!" Mật Điềm đột nhiên cảm
thấy sức lực trong người bị hút cạn, cô mệt mỏi đến mức không nhấc nổi môi, chỉ
có thể vâng một tiếng, những lời mẹ nói, cô đều biết, đều hiểu, bỏ qua những
cảm xúc với Ôn Kỷ Ngôn, tiếp tục vun đắp tình cảm với Tu Dương là lựa chọn tốt
nhất, cũng là lựa chọn đơn giản nhất, nhưng trái tim cô lại hướng về Kỷ Ngôn...

"Điềm Điềm, con đã hiểu lời mẹ nói, vậy thì hãy phát
triển tình cảm với Tu Dương thử xem!" Mẹ cô nói, rồi than vãn: "Đến
người tốt như Tu Dương, con cũng không thích, mẹ thật không biết, đàn ông như
thế nào mới vừa mắt con!

Điềm Điềm, con phải thực tế một chút, đừng có xa rời hiện
thực quá!"

"Vâng, mẹ, con biết rồi!" Mật Điềm ngoan ngoãn
trả lời.

"Điềm Điềm, Tu Dương là một chàng trai tốt, con nhất
định phải nắm lấy cơ hội!" Mẹ cô không yên tâm dặn dò: "Có lúc con
nên chủ động một chút, đừng kiêu kì quá!"

Mật Điềm nói: "Con biết rồi mẹ!"

"Vậy được, mẹ cúp máy đây!" Mẹ cô cúp máy.

Mật Điềm giữ điện thoại, bắt đầu suy nghĩ mông lung, đầu
óc rối loạn của cô dường như đã tìm ra phương hướng mới, nhưng lại cảm thấy có
rất nhiều khó khăn, rốt cuộc phải tiến lên như thế nào, cô thật sự không biết!

"Điềm Điềm, Điềm Điềm..." Nhìn vẻ mặt thất thần
khác thường của Mật Điềm, Kỷ Ngôn lo lắng, hỏi nhỏ: "Cô không sao
chứ?"

Mật Điềm như không nghe thấy câu hỏi của Kỷ Ngôn, giữ
chặt điện thoại đang kêu "tút tút" trong tay, khuôn mặt thất thần.

"Điềm Điềm, cô sao vậy?" Ôn Kỷ Ngôn nhấn phanh,
quay người lại, lắc Mật Điềm, "Tôi, tôi không sao." Mật Điềm cười xã
giao "Đến chưa?"

"Cô thật không sao chứ?" Kỷ Ngôn không yên tâm
hỏi.

"Ừ, không sao." Mật Điềm không do dự trả lời,
hiển nhiên, cô không muốn nói nhiều với Kỷ Ngôn.

Kỷ Ngôn định nói gì lại thôi, sau đó chú ý lái xe, đưa
Mật Điềm đi thưởng thức "sự quyến rũ của vị cay", ăn một bữa lẩu,
nhìn thấy cô không vui, sợ cô khi về nhà ở một mình trong phòng, nghĩ không
thông, cho nên đề nghị đi xem phim, còn Mật Điềm tuy đang không tập trung nhưng
lại đồng ý tất cả.

Dù Ôn Kỷ Ngôn không thích cô, sau này cô chọn Mễ Tu
Dương, vậy nhân lúc này còn cơ hội, hãy tận hưởng thế giới riêng của hai người.

Đến rạp chiếu phim, Kỷ Ngôn đi mua vé, Mật Điềm đi mua đồ
uống và bắp rang bơ, khi cô tươi cười cầm bắp rang bơ và hai cốc cô ca cô la về
phía Kỷ Ngôn, chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc bước đến, khiến cô đứng
khựng lại, giống như bị đóng đinh lại vậy, không động đậy được, còn cốc cô ca
trong tay cô bị đổ xuống vì cô quá kinh ngạc nên không giữ nổi cốc.

"Điềm Điềm cô sao thế?" Kỷ Ngôn cầm vé xem phim
trong tay nhìn Mật Điềm kinh ngạc như vậy, liền hỏi, khi anh nhìn thấy bóng
dáng vừa lạ vừa quen, anh chợt hiểu vì sao Mật Điềm lại kinh ngạc như vậy,
trong lòng anh có chút lo lắng, nhưng đối lập với sự kinh ngạc sợ hãi của Mật
Điềm, anh có phần trấn tĩnh hơn, anh cười lịch sự chào mẹ Mật Điềm: "Cháu
chào cô!"

Mẹ Mật Điềm không nói gì, làm mặt lạnh nhanh chóng bước
qua, rồi nhanh chóng lướt nhìn Ôn Kỷ Ngôn.

"Mẹ... mẹ..." Mật Điềm lắp bắp nói, cẩn thận
chắn Kỷ Ngôn đứng đằng sau, bởi vì, nếu để mẹ cô nhìn ra Ôn Kỷ Ngôn chính là Ôn
Ngôn Ngôn ở cùng Mật Điềm, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được, nhưng Mật
Điềm cao 1 mét 65, hoàn toàn không thể che được Ôn Kỷ Ngôn cao 1 mét 8.

"Điềm Điềm, cậu ta là ai?" Mẹ cô nghiêm mặt chỉ
vào Ôn Kỷ Ngôn.

"Cháu là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn, tên cháu là Ôn Kỷ
Ngôn!" So với Mật Điềm đang thất kinh hồn vía, thì Kỷ Ngôn bình tĩnh hơn
rất nhiều, anh lịch sự cười nịnh đầm: "Cháu nghe Ôn Ngôn Ngôn nói, cô rất
là tốt!". Những lời nịnh đầm thì ai cũng thích nghe, mẹ Mật Điềm được
khen, đặc biệt là được một anh chàng đẹp trai như vậy nịnh, trong lòng cũng rất
vui thích, nghe lời nói Ôn Kỷ Ngôn, mẹ Mật Điềm nhìn kĩ anh, rồi mới nói:
"Cháu là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn? Thảo nào, ánh mắt hai đứa có phần giống
nhau!"

"Đúng ạ, mọi người trong nhà cháu thường nói, trong
nhà có nhiều anh chị em thế, chỉ có cháu và Ngôn Ngôn là giống nhau nhất!"
Kỷ Ngôn cười dịu dàng, nói dối mà mặt không biến sắc anh đã khiến mẹ Mật Điềm
không phân biệt được cùng một người khi được hóa trang và khi chưa hóa trang.

"Ừ, cháu đẹp hơn Ôn Ngôn Ngôn!" Mẹ Mật Điềm
nhìn Kỷ Ngôn, sáng sủa, đẹp trai, hiểu biết, lịch sự, nên nói chuyện cũng bớt
gay gắt hơn "Mẹ, sao mẹ lại ở đây?" Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn diễn vai
anh họ thành công khiến mẹ cô không phân biệt được, trong lòng cảm thấy nhẹ
nhõm, nét mặt trở nên vui vẻ hơn, ngoan ngoãn nhìn mẹ hỏi, "Mẹ và dì con
hẹn cùng đi xem phim!" Mẹ cô mắt vẫn nhìn vào Ôn Kỷ Ngôn, "Kỷ Ngôn,
cháu có quan hệ gì với Mật Điềm?"

"Chúng con là bạn!" Mật Điềm nhanh chóng nói,
chỉ sợ anh nói lộ ra hợp đồng ở ghép, "Anh họ của Ngôn Ngôn, cũng xem như
một nửa là anh của con phải không!" Nói rồi, cô tươi cười nịnh mẹ, nhưng
trong lòng như muốn gào lên: "Mẹ, đừng nhìn Kỷ Ngôn nữa, mẹ càng nhìn, con
càng lo lắng!"

"Ha ha" Kỷ Ngôn thì nở nụ cười tươi rói nhất
hùa theo câu nói của Mật Điềm.

Mẹ Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, nhìn đôi mắt biết cười của anh,
trông giống như một cậu bé ngoan được người già yêu thương, nên thái độ cũng
dịu dàng hơn, bà hỏi: "Ôn Kỷ Ngôn, cháu làm nghề gì?"

Mật Điềm giật mình, lo lắng đan hai tay vào nhau, cắn
môi, khẽ nhìn Kỷ Ngôn, Ôn Kỷ Ngôn cẩn thận khẽ liếc Mật Điềm, rồi nhanh chóng
quay đầu, "Ừ?" Mẹ Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn và Mật Điềm trao đổi bằng ánh
mắt, trong lòng suy đoán, bọn chúng có quan hệ gì, nên càng muốn biết, Kỷ Ngôn
làm nghề gì, "Ôn Kỷ Ngôn, cô hỏi cháu, cháu làm nghề gì?"

"Cô à, cháu là người mẫu quảng cáo!" Kỷ Ngôn
nhanh trí trả lời, trên mặt nở nụ cười tươi.

"Người mẫu quảng cáo?" Giọng mẹ Mật Điềm không
biết là vui hay buồn, "Trông rất đẹp trai!" Sau đó cười nhìn Kỷ Ngôn
hỏi: "Thế thu nhập của cháu có ổn định không?"

"Thu nhập" Kỷ Ngôn ngạc nhiên, rồi trả lời:
"Cũng được ạ, tiền thù lao một quảng cáo có thể đủ cho cháu tiêu xài trong
nửa năm!"

"Thế một năm cháu quay bao nhiêu quảng cáo?" Mẹ
Mật Điềm dò hỏi, kì thực, bà muốn tìm hiểu về tình hình kinh tế của Kỷ Ngôn,
lúc này bà giống như mẹ vợ đang thăm dò con rể.

"Cái này không ổn định lắm" Kỷ Ngôn trả lời
không được tự nhiên, anh vốn nói dối để đối phó với mẹ Mật Điềm, tại sao anh
lại có thời gian rỗi đi cùng Mật Điềm, nhưng không ngờ, điều mẹ cô nghĩ lại quá
xa so với dự định của anh, tâm ý cũng sâu xa hơn nhiều.

"Vậy gia đình cháu như thế nào? Bố cháu làm nghề gì?
Mẹ làm nghề gì?"

Mẹ Mật Điềm tiếp tục điều tra gia cảnh nhà Kỷ Ngôn.

Mật Điềm mấp máy môi, cuối cùng không có cách bình tĩnh,
cô kéo tay áo mẹ nói: "Mẹ, mẹ đến đây làm gì?"

"Mẹ chỉ tiện hỏi thôi mà." Mẹ Mật Điềm cười
hiền, nhưng mắt vẫn nhìn vào Ôn Kỷ Ngôn.

"Mẹ chỉ tiện hỏi mà mẹ hỏi cả bố mẹ anh ấy làm
gì?" Mật Điềm không vui gào lên: "Mẹ vừa nãy còn muốn con và Mễ Tu
Dương thành đôi, giờ lại tóm lấy Ôn Kỷ Ngôn, mẹ muốn làm gì?" Là con gái
của mẹ, nên cô đương nhiên biết rõ tâm tư của mẹ, mẹ cô chắc chắn muốn điều tra
Ôn Kỷ Ngôn với tư cách là con rể rồi!

"Xem con kìa, mẹ hỏi thì làm sao!" Mẹ Mật Điềm
không quan tâm, sau đó nhíu mày cười nói: "Nghe cách nói của con, dường
như con và Mễ Tu Dương có chuyện?"

"Mẹ!" Mật Điềm không chịu được nói to, "Mẹ
nghĩ linh tinh gì thế?" rồi nói: "Con và Kỷ Ngôn còn có việc, phải đi
trước đây, mẹ từ từ xem phim nhé, bye bye!" Nói xong, kéo Ôn Kỷ Ngôn đang
đứng ngây ra, chạy thật nhanh, không cần xem phim.

"Này, con chạy nhanh thế... mẹ còn chưa nói
hết!" Mẹ Mật Điềm không vui gào lên khi Mật Điềm bỏ chạy, khi không thấy
bóng dáng hai người, mẹ Mật Điềm tự nói: "Mễ Tu Dương rất được, nhưng anh
chàng này cũng không kém!"

"Chị lẩm bẩm gì thế?" Dì Mật Điềm từ trong
toilet bước ra thấy mẹ cô cười rạng rỡ liền tò mò hỏi.

"À, chị nói cho dì biết, chị vừa gặp Điềm Điềm!” - “Điềm
Điềm đâu?" dì cô nhìn khắp nơi hỏi.

Mẹ Mật Điềm kéo tay dì, cao hứng nói: "Dì đừng nhìn
nữa, nó chạy rồi!" sau khi bình tĩnh nói tiếp: "Nó gần đây có vẻ đào
hoa..." rồi hạ giọng, đưa hai ngón tay ra dấu với dì cô: "Hai anh
chàng, hơn nữa cũng được!"

"Hả" Dì cô ngạc nhiên, rồi cười chúc mừng:
"Thế thì chị yên tâm rồi nhé, Điềm Điềm, thật quyến rũ!"

"Ừ, đào hoa như thế, sự thật chị cũng rất lo!" Mẹ
Mật Điềm thở sâu, nụ cười tươi cũng đan xen phần lo lắng.

"Chị sợ Điềm Điềm đào hoa chọn nhầm!"

"Chị yên tâm đi, Điềm Điềm nó tự biết cân
nhắc!" Dì
an ủi mẹ cô.

"Ừ,
nhưng nói thật, chị vẫn thích Mễ Tu Dương hơn." Mẹ Mật Điềm kéo dì cô, đi
sang một bên, so sánh giữa Kỷ Ngôn và Tu Dương, miêu tả tỉ mỉ, rồi kết luận:
"Kỷ Ngôn mặc dù đẹp trai, là người mẫu, nhưng thu nhập không ổn định, hơn
nữa, đàn ông đẹp trai như vậy để làm gì? Hơn nữa, Tu Dương không những đẹp
trai, còn chăm chỉ, cái chính là công việc ổn định, thích hợp để kết hôn!"


cũng gật đầu: "Hai người đều có thế mạnh riêng, nhưng nghe chị nói vậy,
dường như Mễ Tu Dương đáng tin cậy hơn!" Anh chàng này có thành ý đến tận
nhà gặp mặt, hơn nữa mọi mặt đều tốt, dưới con mắt của người lớn, thì là đối
tượng tin tưởng được.

"Điềm
Điềm, cô làm gì thế?" Ôn Kỷ Ngôn bị Điềm Điềm kéo đi một đoạn dài, quay
lại không thấy bóng dáng mẹ đâu, mới quay người, chống nạnh, thở phì phò, anh
ngạc nhiên hỏi cô.

"Ý,
đừng nói nữa!" Mật Điềm xua xua tay, thở dốc nói: "Anh còn bị mẹ tôi
hỏi nữa, thì chuyện tổ tông tám đời nhà anh đều bị lộ ra hết."

"Tổ
tông tám đời nhà tôi đều là người lương thiện, không sợ bị mẹ cô tra hỏi."
Kỷ Ngôn cười tươi, nhìn Mật Điềm hai má đỏ hồng vì chạy cảm thấy có chút bần
thần.

"Tổ
tông tám đời nhà anh là người lương thiện" Mật Điềm liếc nhìn Kỷ Ngôn, rồi
nói: "Nhưng, nếu mẹ tôi biết, anh và tôi sống chung, mẹ nhất định sẽ giết
anh!" thở chậm lại nói: "Cho dù là người lương thiện cũng sẽ giết
anh!"

"Tại
sao vậy?" Kỷ Ngôn hỏi.

"Vì anh là đàn ông!" Mật Điềm nói tiếp:
"Cho dù anh là gay, thích đàn ông, nhưng nếu mẹ tôi biết anh và tôi ở cùng
nhau, bà nhất định sẽ đè chết anh!"

"Sao không đè chết cô?"

"Sau khi đè chết anh, cũng sẽ đè chết tôi." Mật
Điềm nghĩ đến mẹ, toàn thân liền cảm thấy run lên, "Mẹ tôi biết rồi, nhất
định sẽ đè chết chúng ta!"

"Ồ" Kỷ Ngôn thốt lên, nhìn khuôn mặt sợ hãi của
Mật Điềm, không biết nên nói gì để an ủi cô, rốt cuộc đó cũng là mẹ cô!

"Ôn Kỷ Ngôn, tôi nói thật với anh, đừng nghi ngờ mẹ
tôi! Mẹ có sức mạnh khủng khiếp!" Mật Điềm chỉ sợ Kỷ Ngôn không tin lời cô
nên nói thêm.

"Ừ, tôi không nghi ngờ!" Ôn Kỷ Ngôn đồng ý gật
đầu, đôi mắt đen sâu chăm chú nhìn Mật Điềm: "Vậy chúng ta phải làm
sao?"

"Có thể làm sao?" Mật Điềm nhún vai: "Anh
đừng để mẹ tôi biết anh là đàn ông, hơn nữa lại ở cùng tôi là được rồi, cho dù
anh có dùng cách nào! Nhất định luôn phải ghi nhớ hai điểm này."

"Không được để mẹ cô biết chúng ta ở cùng, điều này
không khó!" Kỷ Ngôn nghĩ rồi nói: "Nhưng, sự thật tôi là đàn
ông!" Kỷ Ngôn vô tư nói: "Điều này không cách nào giấu được!"

"Anh là đàn ông gì, anh là gay" Mật Điềm đang
rối bời nên nói: "Anh không phải đàn ông, anh cũng không được tính là đàn
ông!"

Mặt Kỷ Ngôn biến sắc, rồi quay mạnh người lại, hai tay
dùng sức ấn vào vai Mật Điềm, hỏi rõ từng chữ: "Tôi không là đàn ông? Cũng
không được tính là đàn ông?"

"Đúng thế..." Bị Kỷ Ngôn nhìn với ánh mắt buồn
bã, trong lòng cô có chút sợ hãi, chỉ có thể trả lời bừa một câu, rồi nhanh
chóng sửa lại: "A, không phải, anh là đàn ông..." nhìn bộ dạng của Kỷ
Ngôn, chắc chắn câu nói không phải là đàn ông của Mật Điềm đã làm tổn thương
lòng tự tôn của anh, Mật Điềm không ngốc, nên đã phản ứng lại, nhanh chóng sửa
lời nói, cùng với nụ cười tươi.

Nhưng Kỷ Ngôn vẫn tính toán như thế, anh đưa mạnh tay ra
ôm Mật Điềm vào trong vòng tay, hơi thở ấm nóng phả mạnh vào đầu mũi nhạy cảm
của cô.

Mật Điềm cứng người, khó khăn nuốt nước bọt, nhìn khuôn
mặt của Kỷ Ngôn, đầu mũi của anh, cách mũi cô chưa đến 3 cm, cô thậm chí có thể
cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của Kỷ Ngôn phả vào mũi cô, thật nóng, thật
ẩm.

Đường Mật Điềm bất ngờ bị khuôn mặt đẹp trai làm cho giật
mình, tim đập thình thịch, lắp bắp nói: "Ôn... Ôn Kỷ Ngôn, anh sao
thế?"

"Tôi muốn nói với cô! Tôi là đàn ông thật sự!"
Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói, sau đó, dùng tay nhẹ nhàng vén tóc xòa xuống hai bên
má cô: "Đường Mật Điềm, tôi là đàn ông!"

Mật Điềm trong lòng hoang mang, lo lắng, "Được rồi,
Ôn Kỷ Ngôn, tôi biết rồi, anh là đàn ông, anh thật sự là đàn ông!"

"Nhưng, tôi thấy, cô vẫn chưa tin tôi." Kỷ Ngôn
nhìn chằm chằm vào Mật Điềm, "tuy cô nói, cô tin tôi nhưng thái độ của cô
lại khác."

"Không phải." Mật Điềm vội phủ nhận.

"Cô có."

"Không có." Mật Điềm kiên quyết trả lời.

"Đường Mật Điềm, cô nói có, tức là cô nói dối!"
Ôn Kỷ Ngôn cũng kiên quyết như vậy, ánh mắt sáng rực nhìn Mật Điềm "Có tức
là có, anh rốt cuộc muốn thế nào?" Mật Điềm không ngại trợn mắt nhìn thẳng
vào Kỷ Ngôn với dáng điệu bất cần.

Ôn Kỷ Ngôn cảm thấy hơi thở ấm nóng của Mật Điềm phả vào
mũi, anh chợt cảm thấy căng thẳng, mắt nhìn trừng trừng vào đôi môi đỏ của cô,
anh bị mê hoặc bởi đôi môi khẽ rung ấy, khuôn mặt tức giận, thật đáng yêu, cho
nên anh không do dự hỏi: "Cô đã không tin tôi là đàn ông, vậy, tôi chỉ có
thể chứng minh cho cô xem!"

"Hả!" Mật Điềm bối rối chớp mắt, còn chưa kịp
phản ứng lại Kỷ Ngôn nói chứng minh, vậy chứng minh như thế nào, nhưng môi của
anh sát vào môi của cô rồi.

Hai môi chạm vào nhau, Mật Điềm hoàn toàn bất ngờ, mở to
mắt, toàn thân run rẩy.

Chiếc lưỡi linh hoạt của Kỷ Ngôn lách vào trong chiếc môi
khẽ mở vì kinh ngạc của Mật Điềm, từ từ dịch chuyển sâu vào, cuốn lấy đầu lưỡi
mềm mại của cô thật nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng vẫn mãnh liệt.

Nụ hôn này chợt trở nên đau khổ khó nói, càng hôn càng
sâu.

Đôi mắt đẹp của Mật Điềm chợt mở to, lúc này, đầu óc cô
trống rỗng. Cô cũng không biết phản kháng hay đón nhận nụ hôn của Kỷ Ngôn, nên
ôm lấy anh hay đẩy anh ra?

Cô vẫn do dự, chỉ có thể cuốn theo nụ hôn của Kỷ Ngôn, nụ
hôn vừa dịu dàng vừa mãnh liệt đi sâu vào theo bờ môi cô, cuốn chặt cô vào,
cuốn hết cả những vui buồn lẫn lộn, còn tay của anh, từ từ di chuyển ở đằng sau
lưng cô, ôm mạnh lấy eo cô, cảm giác lạ truyền từ phần eo nhạy cảm, bên tai có
âm thanh lạ, khiến Mật Điềm choàng tỉnh, đưa tay đẩy Ôn Kỷ Ngôn, khuôn mặt đỏ
ửng, cô nhìn Kỷ Ngôn, xấu hổ nói: "Ôn Kỷ Ngôn, anh có ý gì?"

"Tôi..." Kỷ Ngôn tự tin nói: "Tôi muốn nói
cho cô biết, tôi là đàn ông!" nói rồi vỗ ngực: "Nếu cô còn không tin,
vậy chúng ta hãy tiếp tục!"

"Anh... đúng là đồ tồi!" Mật Điềm tức giận tát
anh, anh chàng đáng ghét này hôn cô chỉ vì muốn chứng minh anh ta là đàn ông,
khiến Mật Điềm tức ói máu.

"Tôi tồi chỗ nào?" Kỷ Ngôn sờ vào bên má bị Mật
Điềm tát, ánh mắt buồn bã: "Đường Mật Điềm, tôi chỉ muốn nói thật với cô,
tôi không phải là Gay, tôi là một người đàn ông bình thường!"

"Anh lừa tôi?" Mật Điềm vốn đang ngại ngùng,
nghe thấy câu nói trên chợt tức giận phừng phừng, chỉ vào Kỷ Ngôn: "Ôn Kỷ
Ngôn, ngay từ đầu anh đã lừa tôi, anh nghĩ tôi là gì?"

"Tôi không lừa cô!" Kỷ Ngôn thấy Mật Điềm tức
giận, vội nghiêm túc nói: "Điềm Điềm, cô nghe tôi giải thích!"

"Tôi không nghe, anh cút đi!" Mật Điềm tức giận
đạp vào chân anh, rồi quay nguời chạy, lúc này thế giới của cô thật hỗn loạn,
Ôn Kỷ Ngôn không phải là Gay, ngay từ đầu đã là đàn ông bình thường, còn cô,
giống như một con ngốc bị anh ta trêu đùa, cô hận đến mức chỉ muốn giết chết
anh!

Ôn Kỷ Ngôn ôm lấy chân đau, nhìn Mật Điềm bắt taxi đi,
vội chạy về bãi đỗ xe, lấy xe, nhưng không nhìn thấy bóng dáng cô nữa!

Kỷ Ngôn thở mạnh, nhìn bầu trời đen kịt điểm xuyết vài
ánh sao, trong lòng cảm thấy buồn bã không nói nên lời, là vì anh vẫn luôn do
dự, lo lắng không dám nói với Mật Điềm sự thật vì cô sẽ giận, mà khi cô đã
giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Ôn Kỷ Ngôn sờ vào bên má sưng do Mật Điềm tát, rồi thở
dài một tiếng "Ái" sau đó khởi động xe, mặt dày lái xe về nhà Mật
Điềm, anh cần phải nói chuyện nghiêm túc với cô một lần, đương nhiên, đã nói
với cô sự thật, vậy thì, việc thổ lộ tâm ý cũng là một việc quan trọng.

Kỷ Ngôn cần phải nói với Mật Điềm, anh yêu cô, hơn nữa
yêu cô rất thật, rất nhiều!

Báo cáo nội dung xấu