Asisu nổi loạn - Chương 67 - 68

Chương 67: Yến
hội

Tuy chỉ có một mình
Mitamun hưởng ứng lời kêu gọi sự nghiệp ăn cơm vĩ đại của Tử Huyền, nhưng những
người còn lại vẫn phải tham gia yến tiệc, nhất là Irumi, có thể ăn đồ ngon mà bản
thân không phải trả tiền, đương nhiên sẽ đi. Vì thế sau khi đám người Tử Huyền
đi vào đại điện, thì đám người Irumi cũng đi theo ngay sau đó.
“Irumi, lại đây ngồi đi!” Tử Huyền phóng khoáng mời Irumi ngồi bên cạnh cô.
Irumi nhìn ra rằng đồ ăn bên chỗ cô và hoàng đế Ai Cập là tốt nhất, nhiều món
nhất, nên rất vừa lòng đi qua. Phông nền giờ chuyển sang cảnh ánh mắt ai oán của
Izumin, giống như gió thu cuốn hết lá vàng.

“Chị, sao chị lại
quen với hoàng tử Puntie?” Nhìn hai người họ thân mật như vậy,

Menfuisu thắc mắc từ
sáng tới giờ buột miệng hỏi. Chị chưa từng qua Puntie, sao có thể quen hoàng tử
này chứ?

Sặc... chuyện
này...

Tử Huyền ngẫm nghĩ,
cơ hội duy nhất cô từng đi ra ngoài chính là lần đi tới Assyria, hơn nữa lẻ loi
một mình, chỉ có thể dùng khoảng thời gian này là tốt nhất.

“Lần trước trên đường
đi tới Assyria, chị đã gặp hoàng tử, lúc đấy anh ta... Anh ta đang đi du ngoạn.
Chúng ta gặp gỡ, trò chuyện vui vẻ nên đã kết bạn. Nhưng do lúc đó chúng ta lo
lắng an toàn cá nhân nên đều không để lộ ra thân phận thật sự của nhau. Không
ngờ lần này lại gặp lại trên chiến trường.”

Đối với lời nói dối
của Tử Huyền, Irumi từ chối cho ý kiến, lẳng lặng chiến đấu hăng hái với đồ ăn
trên bàn.

“Nữ hoàng Asisu, chỉ
trong một chuyến đi, nàng trêu chọc không ít người nhỉ.” Izumin ngoài cười
nhưng trong không cười ngồi xuống bên trái Tử Huyền, cầm đĩa thức ăn đưa qua,
“Nào, nàng thích ăn món này...”

“...”

Gặp trên đường tới
Assyria ư...

Menfuisu cầm li rượu,
ánh mắt sắc bén nhìn Irumi. “Hoàng tử Irumi, Ai Cập ta và Puntie luôn thân cận
lui tới, vì sao đột nhiên lần này Puntie lại khai chiến với Ai Cập?”

“...” Irumi chậm
rãi buông đồ ăn trong tay. Đàm phán đối ngoại, giành được phần thắng về phía
mình luôn là điều kiện tiên quyết được dạy dỗ của gia tộc Zoldyck.

Nghe nói Babylon đã
tấn công Ai Cập...

“Puntie mất mùa,
hoàng đế Ragashu của Babylon đề nghị quốc vương tấn công Ai Cập...”

“Lại là Ragashu!”
Menfuisu phẫn nộ đập bàn, hoàn toàn không nghe nửa câu sau.

“Phí tình báo...”

Tử Huyền nhanh
chóng cầm cái bánh mì đưa cho Irumi.

“...” Irumi cúi đầu
nhìn nhìn, đồ ăn Ai Cập, hừm, miễn cưỡng nhận, “Lần sau sẽ không có ưu đãi như
vậy.”

“Được được được,” Tử
Huyền bất đắc dĩ gật đầu.

Chuyển sang dùng
ngôn ngữ Hunter lén lút hỏi, “Vì sao bọn họ cũng đều gọi anh là Irumi?”

“Tên ở thế giới này
rất khó nghe, cho nên ta đã dùng tên thật của ta luôn.”

“...” Ài, anh thật
bá đạo...

“Nữ hoàng Asisu,
nói gì mà không thể để cho chúng ta cùng nghe sao?” Thấy bọn họ thì thầm với
nhau mà bản thân lại nghe không hiểu, nụ cười trên gương mặt Izumin càng thêm
chói mắt.

“A... ha, không có
gì quan trọng đâu...” Anh có thể thôi không cười như vậy có được không...

Thấy bọn họ đã ngừng
nói chuyện, với thân phận hoàng phi ngồi bên cạnh Menfuisu, rốt cuộc Carol cũng
không kiềm được.

“Hoàng tử Irumi!
Tôi có thể hỏi mấy câu được chứ?”

Irumi quay đầu nhìn
cặp mắt sáng kia, không nói lời nào.

Carol đang háo hức
nên tự cho ánh mắt kia là đã chấp nhận. “Puntie như thế nào? Cách Ai Cập có xa
lắm không? Cảnh vật nơi đó có gì khác biệt? Lịch sử đã bao lâu? Hoàn cảnh địa lí
thế nào?”

Menfuisu cau mày: “...
Carol!”

“Á!”

Tay vươn ra kéo
Carol trở lại, “Nàng lại thế rồi!”

Carol nhăn mặt, tủi
thân ngồi xuống. Trong lòng lẩm bẩm, thân phận hoàng phi, thân phận hoàng phi,
thân phận hoàng phi...

Lúc này công chúa
Kafura chậm rãi đi tới nhanh chóng phá hủy không khí ở đại điện.

Tất cả các quan đại
thần đang uống rượu đều ngừng lại, lại là công chúa Libya...

Kafura trang điểm sặc
sỡ, mặc bộ xiêm y bằng lụa mỏng, những đường cong như ẩn như hiện, trên mặt nở
nụ cười tự tin đang chậm rãi đi tới. Rõ ràng là đã tỉ mỉ trang điểm.

“Bệ hạ...” Vừa thấy
Menfuisu, Kafura dịu dàng hành lễ, chớp mắt, thấy rằng yến hội hôm nay rất đặc
biệt.

Người đội vương miện
có lẽ chính là nữ hoàng Asisu, quả nhiên rất xinh đẹp. Tiếc thay, cô ta đẹp như
vậy thì có lợi gì chứ, cũng không giữ được trái tim hoàng đế Menfuisu. Mà hai
người ngồi bên cạnh cô ta...

Một người mặc y phục
của hoàng thất Hittite, vậy hắn chính là hoàng tử Izumin thông minh nho nhã
trong truyền thuyết! Không hề thua kém hoàng đế Menfuisu, còn người còn lại, nhất
định chính là hoàng tử Puntie được bọn thị nữ bàn tán cả ngày nay, cả hai hoàng
tử này đều vô cùng đẹp trai!

Kafura kích động
nhìn hai hoàng tử, ngoảnh mặt thẹn thùng đi tới ngồi cạnh bên người Menfuisu,
ngồi vị trí ngang với Carol.

“Bệ hạ... không giới
thiệu giúp thiếp sao?”

Chỉ tiếc hai người
bị Kafura nhìn trúng, một người chăm chú ăn uống, một người tập trung ép Tử Huyền
ăn gì đó, không ai thèm để ý tới Kafura vừa liếc mắt đưa tình, chỉ có Tử Huyền
bị giọng nói nũng nịu này lôi kéo chú ý một chút.

Menfuisu bất đắc dĩ
cười, “Công chúa Kafura, chỗ ngồi của nàng đã được chuẩn bị, ở đằng kia.”

“Nhưng người ta
thích ngồi cạnh hoàng đế Menfuisu cơ...”

“Khụ!” Tử Huyền bị
sặc rượu.

Sắc mặt Carol đã sớm
đen lại, đối phương là công chúa Libya... Còn Menfuisu lại luôn tươi cười với
cô ta!

“Đúng là không có
cách nào. Nào, công chúa, để ta giúp nàng giới thiệu. Đây là chị gái ta, nữ
hoàng Asisu, đây là hoàng tử Izumin của Hittite, còn đây là hoàng tử Irumi của
Puntie.”

“Hóa ra đây là nữ
hoàng Asisu sao, xin chào hoàng tử Izumin, hoàng tử Irumi, thiếp là trưởng công
chúa của Libya, Kafura.” Nở nụ cười tự cho là xinh đẹp nhất, Kafura chờ mong
nhìn bọn họ.

Tử Huyền không thèm
để ý, Izumin đang quay đầu chào theo lễ tiết, bị Tử Huyền véo một cái lại tiếp
tục sự nghiệp đút thức ăn. Mà Irumi vốn không thèm để ý tới những người không
liên quan, càng không hề có phản ứng nào.

Không khí đại điện
đông cứng.

Đang lúc Kafura xấu
hổ, người luôn vùi đầu vào ăn đột nhiên phát hiện ra gì đó,

Mitamun nhảy bật dậy.
“A! Lại là ả đàn bà béo ục ịch này! Ngươi lại dám cướp hoàng đế của ta!”

Mọi người chưa kịp
phản ứng, cô đã xông lên.
Mọi người khiếp sợ nhìn tình hình trước mắt.

Kafura chỉ kịp hét
lên một tiếng, đã bị bàn tay của Mitamun đẩy xuống. Hoàng đế và nữ hoàng ngồi
trên bậc cao cách mặt đất mấy bậc thềm, Kafura lăn thẳng xuống, kéo théo mấy
bàn đồ ăn, trên mặt đất vô cùng bừa bộn.

“Công chúa Kafura!”
Menfuisu vừa mở miệng, Mitamun đã đặt tay lên người hắn, tuyên bố quyền sở hữu,
“Đây là hoàng đế của ta! Đồ béo ị nhà ngươi không được dựa vào đây! Nếu không
ta cắn chết ngươi!”

Nói xong, còn nhe
hàm răng trắng muốt.

Nhũ mẫu của Kafura
vội tiện tới đỡ cô ta dậy, chỉ thấy trên đầu cô ta còn cắm một cái đĩa, trên quần
áo bê bết đồ ăn, đôi mắt bốc hỏa nhìn Mitamun, Mitamun còn le lưỡi làm mặt quỷ
trêu cô ta.

“A ha ha ha ha ha
ha ha ha ha!” Tử Huyền không chút do dự bật cười, đám đại thần thị vệ không dám
to gan như vậy, đều phải kiềm chế đến mức bả vai run rẩy.
Khiến Kafua oán hận ngút trời

“Ai?! Là ai?! Là ai
đem thả con điên này ra?!” Giống như tên hề đứng giữa đại điện, Kafura nghiến
răng nghiến lợi chỉ về phía Mitamun.

Izumin vốn đang cười
vì trò đùa của em gái, sắc mặt biến đổi, đứng dậy, rõ ràng tỏa ra sức ép nhìn
Kafura. “Thật ngại quá, công chúa Libya. Con điên trong lời của ngươi chính là
công chúa của Hittite, là em gái ruột của Izumin ta.”

Dù Mitamun có thế
nào đi nữa cũng là em gái hắn thương nhất.

“Hiện giờ thần trí
của con bé không tỉnh táo, công chúa Kafura cũng nên bao dung một chút, sao có
thể yêu cầu giam công chúa Hittite chúng ta chứ? Thân phận của Mitamun dù thế
nào đi nữa cũng không thể xóa nhòa!”

Kafura bị khí thế lạnh
lẽo này dọa lui vài bước, cầu cứu nhìn về phía Menfuisu. Nhưng Menfuisu cũng
đang ở trong tình huống khó xử, không thể cứu nổi cô ta.

Các quan đại thần đều
căng thẳng, trong yến tiệc ở Ai Cập, công chúa Libya và hoàng tử Hittites xích
mích không phải là chuyện tốt.

“Nào, Tiểu Mun…” Ngoài
Irumi không đếm xỉa xung quanh, cũng chỉ có Tử Huyền ung dung tự tại, “Tiểu Mun
lại đây nào…”

Mitamun chần chờ
nhìn Menfuisu của cô.

Tử Huyền kéo dài giọng,
dịu dàng gọi, “Tiểu... Mi...”

Bộp! Lần này hành động
của Mitamun không chút do dự, nhanh chóng vứt bỏ Menfuisu chạy về phía Tử Huyền,
“Chị... Tiểu Mun rất ngoan rất nghe lời...”

“Đúng vậy, rất
ngoan. Ai, là ai nói cho với em rằng công chúa Kafura muốn cướp Menfuisu?”

“Là Jinna! Chị, lâu
lắm rồi em không gặp Jinna, em rất nhớ Jinna!”

Đúng rồi...
Jinna...

Lúc gặp lại Irumi
đã quá kích động, suýt chút nữa đã quên chuyện Jinna.

“Irumi, đợt vừa rồi
các ngươi có phái gián điệp tới Ai Cập bắt cóc một cung nữ không?”

“Cung nữ?”

“Đúng, thị nữ của
ta vừa ra khỏi cửa cung không lâu đã không thấy tăm hơi.”

“Phí tình báo.”

Tử Huyền tiện tay cầm
mấy đĩa đồ ăn trên bàn, “Không cho ăn…”

“Được rồi…”

“Quân đội của ta
không cần gián điệp, không hề có bất cứ ai lẻn vào Ai Cập, ta không biết thị nữ
của cô.”

“...” Suýt nữa lại
bị anh lừa đồ rồi.

Menfuisu cũng nói,
“Phải chăng Ragashu muốn biết tình hình trong cung nên đã bắt cóc Jinna chăng?”

Tử Huyền suy nghĩ,
“Khả năng không lớn, Ragashu từng tới hoàng cung Ai Cập, tình huống cụ thể hắn
cũng có thể hỏi Yuuki, không cần phải bắt cóc Jinna... Nhưng, Menfuisu, cũng đã
đến lúc em xuất quân dạy cho bọn Babylon một bài học rồi đấy.”

“Chị, em đang định
sáng mai xuất phát tới mỏ đồng, chuyện ở nơi này phiền chị xử lí giùm.”

“Ragashu đang muốn
chết, em đi chém hắn cho chị!” Nhớ ra gì đó lại quay ra nhìn Irumi.

“Này, không phải
tôi nói sẽ cho anh một phần lễ vật sao? Hiện giờ Ragashu tự mình xuất chinh, nước
hắn đang canh phòng lỏng lẽo. Babylon mấy năm nay đều mưa thuận gió hòa, quốc
khố dư dả, nhân cơ hội Menfuisu đang cầm chân Ragashu, anh phái đại tướng quân
của anh dẫn quân tấn công, chắc chắn có thể cướp sạch... Thế nào?”

“...”

“Tôi cung cấp bản đồ
thành Babylon, bản đồ cung điện của Ragashu, hệ thống phòng thủ quân đội trong
thành.”

“Được.”

Bọn họ bắt đầu bàn
kế hoạch tác chiến, hoàn toàn bỏ mặc Kafura oán hận giậm chân đằng kia, đang muốn
kêu rên bất bình, nhũ mẫu của ả giữ ả lại: “Công chúa, chúng ta đi về thay y phục
đã.”

“... Chết tiệt!
Đi!”

Kafura giận dữ xoay
người, bước nhanh ra khỏi cung điện.

“Nhũ mẫu, thay ta
liên lạc với Kaputa, ta muốn thành thân với Menfuisu ngay lập tức, danh chính
ngôn thuận làm nữ chủ nhân của Ai Cập! Còn nữa, bảo phụ vương ta mau đến giúp
ta một tay, xem ai dám coi thường ta?!”

“Công chúa đừng
nóng vội, không phải hoàng đế Menfuisu nói muốn xuất quân tới mỏ đồng sao? Công
chúa theo sát sau đó, cuộc chiến tịch mịch, hoàng đế chắc chắn sẽ ân sủng
ngài.”

“... Đúng! Nhũ mẫu,
như vậy ta có thể trở thành hoàng phi đệ nhị của Ai Cập! Đi, chúng ta nhanh đi
chuẩn bị!”

Chương 68: Đau
lòng

“Khởi bẩm nữ hoàng,
“ Ari từ bên ngoài đi vào, “Vừa rồi có thị nữ ở thần điện gửi tin tới, nói rằng
gần đây không ngừng có quà tặng từ Libya dâng vào thần điện.”

Tử Huyền ngừng phe
phẩy cây quạt, “Libya tặng quà ư?”

“Vâng. Nghe nói
liên tục có sứ giả Libya chuyển đồ tới, ngoại trừ lần trước dâng lễ vật chúc mừng
đám hỏi của Ai Cập và Babylon ra, đa phần đều là đồ dùng hàng ngày của công
chúa Kafura. Nhưng đêm nay nghe nói có rất nhiều đồ quý báu, số lượng khổng lồ,
nghe nói là lễ vật của quốc vương Libya, nhưng gần đây không hề có xảy ra chuyện
gì cần nước láng giềng chúc mừng. Hơn nữa hành động của bọn họ rất lén lút, chỉ
chuyển đồ tới khi trời tối...”

Đêm hôm khuya khoắt
dâng lễ vật...

Tử Huyền đi ra ban
công, phía thần điện quả nhiên đèn đuốc sáng trưng, mơ hồ nghe thấy tiếng ồn ào
truyền đến.

“Menfuisu xuất quân
phản công Ragashu cũng đã sáu ngày, Kafura cũng đã đi theo. Giờ quốc vương
Libya lại dâng lễ vật... Xem ra, Kaputa coi lời ta nói như gió thổi bên tai.”

Nghe vậy, Ari lập tức
nhớ ra từng ở Hạ Ai Cập gửi thư tín cho Kaptua. “Ý người là, đại tư tế Kaputa
và công chúa Kafura... Đại tư tế có quyền lựa chọn phi tần, như vậy, chẳng lẽ
công chúa Kafura có ý muốn trở hành đệ nhị hoàng phi của Ai Cập ư?”

“Đệ nhị hoàng phi
ư? Hừ, giấc mơ của cô ta đẹp đấy. Cho rằng hoàng đế Ai Cập không có ở trong
cung thì có thể muốn làm gì thì làm ư? Cho dù Carol nhu nhược, còn có nữ hoàng Ai
Cập kia mà. Ta sẽ sai người vứt Kaputa xuống sông Nile cho cá sấu ăn.” Tử Huyền
xoay người lại không nhìn về nơi sáng rực kia nữa. “Vẫn chưa có tin tức của
Jinna sao?”

“Không có ạ. Tướng
quân Nakuto đã đi theo hoàng thượng để tìm hiểu, nhưng vẫn chưa thấy truyền tin
trở về.”

Đã rất nhiều ngày,
sắp sửa đánh lui được Ragashu, nhưng không hề có tin tức gì của Jinna. Nếu cô ấy
thật sự ở trong tay Ragashu, mọi người đều biết Jinna không có gì để lợi dụng...

... Jinna, rốt cuộc
cô đã đi đâu?

Trong lòng Ari cũng
lo lắng, cứ tưởng rằng nữ hoàng đã trở lại, rất nhanh có thể tìm được Jinna,
không ngờ rằng...

“Nữ hoàng, xin đừng
quá lo lắng, chắc chắn tướng quân Nakuto sẽ tìm thấy manh mối.”

“Ừm... Đúng rồi,
tình huống thần điện như vậy, Carol biết không?”

“Có người vừa mới
thấy Carol chạy ra từ thần điện, mà Tetis cứ đuổi theo ở phía sau, có lẽ cô ta
đã biết chuyện ở chỗ quan tư tế Kaputa rồi ạ.”

“... Vậy à...”

...

Menfuisu, là người
ta yêu nhất...

Carol khoanh hai
tay trước ngực, cuộn mình ngồi phía trước cửa sổ, bên ngoài cửa sổ là màn đêm
tĩnh lặng, bầu trời đầy sao, gió lạnh thổi từng cơn. Mà trong lòng cô, giống
như trận mưa rào lẫn gió lốc, đau đớn như vậy.

Menfuisu... Thật sự
chàng sẽ cưới đệ nhị hoàng phi sao?

Luôn biết rằng mình
gả cho hoàng đế Ai Cập, luôn biết trong hậu cung của các hoàng đế trong lịch sử
Ai Cập đều có vô số phi tần, nhưng vẫn tự cho là đúng, tin tưởng Menfuisu vĩnh
viễn chỉ ở bên cạnh mình.

Cảm giác cô đơn vây
tỏa, Carol nhìn bầu trời, sau ba ngàn năm nữa, có còn bầu trời sáng này nữa
không...

Ba ngàn năm nữa...
Chính là thời đại mình...

Trong thế giới này
cô chỉ có một mình, không có người thân, không có bạn bè.
Mẹ, mẹ có khỏe không? Có phải lại đang ốm nằm trên giường... Anh Ryan, không cần
tìm em, em không ở thế giới đó nữa rồi... Jimmy, hãy quên mình đi, bạn sẽ gặp một
người toàn tâm toàn ý yêu bạn...

Nước mắt thánh thót
rơi, trái tim đau đớn vô cùng.

Menfuisu, vì chàng,
vì yêu chàng, em đã từ bỏ mái nhà hạnh phúc ấm áp, từ bỏ tình thân mười mấy
năm, từ bỏ tình yêu sâu đậm của Jimmy, chỉ một mình nơi này, ở thế giới xa lạ
này, người duy nhất em yên tâm dựa vào chỉ có một mình chàng...

Ở lăng mộ cổ, không
kìm được lòng yêu thích nghiên cứu lịch sử nên đã tự mình trải qua thời không
này. Ở đây, đối mặt với sư tử tàn bạo, trải qua chiến tranh tàn khốc, những
người bên cạnh đầy rẫy âm mưu, xung quanh đầy rẫy nguy hiểm ẩn núp. Bất cứ lúc
nào cũng có thể sẽ có người nào đó ở trong chỗ tối đánh lén... Luôn luôn chống
chọi với mấy thứ đó chỉ vì yêu chàng, yêu đến khắc cốt ghi tâm.

Menfuisu, Menfuisu,
Menfuisu... Chàng chính là toàn bộ thế giới của em.

Trong đầu Carol chỉ
còn luẩn quẩn lời nói của Kaputa.

“Hoàng thượng cần
cưới công chúa lân bang để củng cố chính quyền, thân là hoàng phi của Ai Cập,
người nên suy nghĩ vì Ai Cập, công chúa Kafura chính là người tốt nhất cho vị
trí đệ nhị hoàng phi, công chúa đã theo hoàng thượng xuất chinh, chắc chắn sẽ
được bệ hạ ngự tẩm...”

...

Chàng từng thề với
em, từng hứa cả đời này chỉ yêu một mình em... Em mặc kệ trách nhiệm hoàng đế Ai
Cập, mặc kệ hoàng phi cần phải có khí chất phải biết khoan dung, mặc kệ thần
dân Ai Cập sẽ nói gì, em chỉ muốn mình là người vợ duy nhất của chàng, chỉ một
mình em.

Nhưng nếu chàng
không thể chỉ yêu một mình em, em nên làm thế nào đây...

Từ trước tới nay
chưa từng sợ hãi, có lẽ bị vùi dưới đáy cảm xúc chưa từng bới ra. Nhưng trong
thời khắc này, trong tiềm thức lo lắng bị mất đi tình yêu, cảm giác sợ hãi bao
vây lấy cô...

Carol cứ ngồi bên cửa
sổ như vậy, ngồi tới tận khi những ngôi sao biến mất, sắc trời chuyển sáng,
sương sớm ẩm ướt ngấm vào y phục.

“Hoàng phi! Lệnh
bà! Xin người hãy mở cửa!” Tetis ở bên ngoài cả đêm, không ngừng gõ cửa, sợ
Carol xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Mơ hồ nghe thấy tiếng
Tetis, Carol chậm rãi đứng dậy, cuộn mình cả đêm khiến cô đứng không vững, lảo
đảo dựa vào tường, yếu ớt đi ra mở cửa.

“Lệnh bà! Rốt cuộc
người cũng đi ra! Đều là nô tì không tốt, nô tì không nên đưa người tới thần điện,
không nên để đại tư tế nói lời kích thích người...” Tetis thấy Carol đi ra, vừa
nói vừa khóc không ngừng, kích động nắm tay Carol, “Những chuyện này đều do đại
tư tế nói, không thể tin tưởng, nhất định trong lòng hoàng thượng chỉ có một
mình lệnh bà...”

“Tetis...” Khóc cả
một đêm, giọng Carol khàn khàn, “Mang cho ta một chậu nước, ta muốn rửa mặt.”

“Vâng, thưa lệnh
bà!”

Lúc này, bên ngoài
vô cùng ồn ào.

“Công chúa Kafura
đã trở lại!”

“Trên người nàng mặc
y phục Ai Cập! Chẳng lẽ lời đồn đại là thật?!”

“Cái gì? Lời đồn
gì?”

“Một công chúa lân
bang lại mặc y phục hoàng thất Ai Cập, ngươi cho là có ý gì.”

“...”

Carol chỉ cảm thấy
trong lòng run lên, sững sờ đứng chết lặng tại chỗ.

Công chúa Kafura...
Mặc y phục hoàng thất Ai Cập từ chiến trường trở về…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.